Chương 57: Phẫu thuật

0

Chương 57: Phẫu thuật

 

“Hoàng thượng, mời vén chăn của ngươi lên, dân nữ muốn chứng thực một cái bệnh tình.”

 

Giày bó trắng thuần đi đến bên giường Hách Liên Đan Hạ, Chiến Lăng Song khẽ gật đầu với Trường Hiếu Liên Thành, sau đó duỗi cổ tay trắng ngần ra, đầu ngón tay hướng đến chăn gấm mềm mại trên người Hách Liên Đan Hạ.

 

“Được.” Sau khi Hách Liên Đan Hạ nghi ngờ liếc mắt nhìn Chiến Lăng Song, mới đem chăn trên người cho xốc lên, động tác chầm chậm mà gian nan, tựa hồ đang thừa nhận một loại thống khổ to lớn.

 

Chiến Lăng Song một tay đem tay áo xắn lên cao, một cánh tay ngọc ngà trắng tuyết bại lộ trong không khí, năm ngón tay mở ra, cách một bộ long bào vàng óng, ấn ấn trên người Hách Liên Đan Hạ.

 

“Ân…”

 

Lúc tay Chiến Lăng Song đè đến một chỗ của lồng ngực, Hách Liên Đan Hạ khẽ rên một tiếng, vẻ mặt thống khổ không thể tả.

 

Chiến Lăng Song thấy vậy, bỗng nhiên nở nụ cười, sau đó thả tay áo đã xắn lên cao xuống, nhẹ giọng nói với Hách Liên Đan Hạ: “Hoàng thượng bị chính là viêm phổi, đây không phải bệnh nan y, có thể chữa, nhưng thấy loại tình trạng này của hoàng thượng, e sợ đã là ung thư phổi giai đoạn giữa rồi, phải lập tức cứu trị, không thể lại kéo dài!”

 

Giọng điệu bình thản, nhưng ánh mắt lại tràn đầy ánh sáng tự tin.

 

Thật ra, kiếp trước nàng chỉ là thần trộm, cũng không phải đại phu, nhưng nàng cũng coi như có nhiều kinh nghiệm. Khi nàng nhận được mệnh lệnh, cho dù người kia sắp chết, thân là thần trộm, liền muốn lựa chọn một chỗ bí mật để trốn, nhân lúc người sắp chết đó cùng các bác sĩ, y taa1 không ở trong phòng, nhanh chóng đánh cắp đồ vật hoàn thành nhiệm vụ.

 

Trong lúc trốn, đó không phải là thời gian tự do gì cả, mà là sự chờ đợi buồn chán rất dài, mà muốn đứng trên một vị trí vinh dự tôn quý nhất, gian khổ trong đó so với những thành viên khác của tổ chức còn muốn gấp bội. Nhưng chỗ tốt duy nhất đó là tại lúc thực hành nhiệm vụ, cũng có thể học được rất nhiều tài nghệ, ví dụ như làm thế nào để phẩu thuật, nàng cũng có thể vận dụng thành thạo.

 

Mà công cụ cần có, ở thời đại này lại không có, vì thế những thái y ở cổ đại là sẽ không nghĩ tới phương diện này. Nhưng đừng quên nàng có Kim Phượng, Kim Phượng có thể biến hóa thành các loại hình thái, hơn nữa bệnh ung thư phổi của Hách Liên Đan Hạ chỉ mới ở giai đoạn giữa, như vậy liền dễ dàng rất nhiều.

 

“Đúng như vậy?” Trên gương mặt trắng nhợt của Hách Liên Đan Hạ không có tức giận mà hiện lên vẻ vui mừng. Căn bệnh này nhiều năm qua hành hạ đến hắn chết đi sống lại thành một ma ốm, thật có thể trị liệu?

 

“Phải làm như thế nào?” Đôi mắt cùa Trường Hiếu Liên Thành bình tĩnh nhìn Chiến Lăng Song, giữa hai hàng lông mày ngưng lên vẻ trịnh trọng, môi bạc mỏng hơi bĩu một cái, nhàn nhạt nói.

 

Lúc Chiến Lăng Song vừa định trả lời, đột nhiên mặt biến sắc, đôi mắt đen xẹt qua một tia phức tạp. Đương lúc Hách Liên Đan Hạ và Trường Hiếu Liên Thành còn nghi hoặc việc Chiến Lăng Song trở mặt nhanh như vậy, Chiến Lăng Song từ từ nói ra: “Cái phương pháp này là dân nữ tự học mà thành, không truyền ra ngoài. Vì vậy kính xin Thế tử tránh một chút, do dân nữ tự mình giúp hoàng thượng làm phẫu thuật , còn có đôi mắt của Hoàng thượng cần che lụa trắng, miễn cho máu tanh làm nhiễm uy phong thiên tử.”

 

“Phẫu thuật?”

 

Hách Liên Đan Hạ kinh ngạc rù rì nói cái này mới từ, phẫu thuật ? Đây là cái gì?

 

“Chính là giúp Hoàng thượng trị liệu.”

 

Chiến Lăng Song kiên trì giải thích. Nếu muốn hỏi nàng vừa rồi vì sao sắc mặt đột nhiên biến đổi hoang mang như thế. Thì tuy rằng Kim Phượng có thể biến hóa hình thái, công cụ phẫu thuật nàng không cần lo lắng, có thể phiền não là, Kim Phượng một khi rời khỏi nàng, như vậy dung mạo tuyệt sắc bị nàng ẩn giấu nhất định sẽ lộ ra!

 

Nàng tạm thời còn không muốn bại lộ dung mạo thực sự của mình. Một khi bại lộ, nàng sẽ có rất nhiều phiền phức, đặc biệt là đôi mắt vàng không người thường của nàng, càng là không thể khiến người khác biết!

 

Hơn nữa Kim Phượng mỗi lần biến hóa hình thái, sức mạnh bị hao tổn, cần một ngày thời gian mới có thể khôi phục như cũ. Nói trắng ra là nàng phải bảo vệ dung mạo của mình không cho người ngoài nhìn thấy suốt một ngày.

 

Trời ạ, Chiến Lăng Song vô lực nhìn trời, thế giới này lẽ nào không có mặt nạ da người sao, cứ như thế này, sẽ có nhiều phiền phức?

 

“Tỷ lệ thành công bao nhiêu?” Trường Hiếu Liên Thành trầm ngâm nói. Hắn vẫn tương đối lo lắng, lỡ như phẫu thuật thất bại, như vậy Chiến Lăng Song thật sự có thể nói là phải chết một lần, lần trước ở trước cửa phủ Thái tử chết không thành, lần này nếu như thất bại, hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi.

 

“Một trăm phần trăm!” Chiến Lăng Song hơi cong khóe miệng, giữa hai lông mày ngạo khí lẫm liệt, giọng điệu lại càng kiêu ngạo!

 

“Nếu lăng song rất có nắm chắc, như vậy trẫm tạm thời tin tưởng ngươi, hi vọng như lời ngươi nói phẫu thuật có thể thành công, nếu không, cái đầu của ngươi…”

 

Sắc mặt của Hách Liên Đan Hạ dễ nhìn hơn rất nhiều, có hi vọng đều là tốt, nếu là bệnh này của hắn có thể trị được, như vậy hắn quyết không phụ tấm lòng tương tư của giai khanh*!

 

*giai khanh: người vợ tốt, giai là tốt đẹp (giai nhân là người đẹp đó), khanh là tiếng gọi thân mật giữa hai vợ chồng

 

Đôi mắt của Trường Hiếu Liên Thành lành lạnh nhìn thoáng qua Chiến Lăng Song, đứng nguyên tại chỗ hồi lâu, sau đó khóe môi hơi nhếch lên, một vệt hàn khí theo nụ cười tràn ra, hay tay ấm áp thon dài chắp lại với nhau, khẽ xoay người, mái tóc đen tùy tiện vẻ ra một đường cong trong không trung, thẳng hướng bên ngoài cửa điện mà vững bước bước đi.

 

 

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!