Chương 51: Tần Tranh

0

Chương 51: Tần Tranh

Tối hôm đó, tiểu Kỷ thị nhắc lại chuyện hai chị em ở phủ Tần cho trượng phu nghe.

“Tần tam thái thái này thật quá thất lễ đi.” Tiểu Kỷ thị nói: “Mấy nữ hài nhi nhà mình cưng còn không hết, nhất là Ngôn tỷ nhi ấy, giờ con trẻ lại bị uất ức tới vậy, em chỉ nghe Ngữ nhi kể thôi đã tức lắm rồi.”

Tống Vinh hỏi: “Nàng gặp Ngôn nhi chưa?

Tiểu Kỷ thị hơi mất tự nhiên, nói: “Nó ở chỗ mẫu thân, thấy nó cũng tốt nên em chưa dám hỏi, sợ con trẻ mất tự nhiên. Con gái đều da mặt mỏng cả mà.”

Tống Vinh gật đầu, không nói thêm gì nữa. Quan trọng là hồi chiều thấy khuê nữ vừa nói vừa cười trông không giống bị mấy người kia chọc giận lắm. Buồn cười thật, khuê nữ họ Tống bon họ phải cần người khác ra mặt chỉ trỏ ư! Buồn cười quá mà! Tuy Tần lão thượng thư từng là quan chủ khảo của hắn nhưng hắn cũng không định chấm mút gì ở Tần gia cả. Giờ hay, còn dám dạy dỗ nữ nhi của hắn cơ đấy!

Giờ chẳng qua Tống Vinh nhìn vào giao tình ngày trước mà thôi! Hừ, bằng địa vị hiện tại của hắn, hắn chẳng lo không tìm được người trong sạch cho nữ nhi. Dù Tần Tranh có là thiên chi kiêu tử đi nữa thì có sao, khuê nữ của hắn có phải không phải Tần Tranh thì không gả được đâu.

Tiểu Kỷ thị nhắc: “Em thấy tụi nhỏ nên dè dặt chút, nhất là mấy nhà thế giao thân thích kiểu này, tụi nhỏ cùng nhau lớn lên đương nhiên là thân thiết nhưng thân quá sẽ bị truyền ra những lời gièm pha. Danh tiết của nữ hài nhi con quan trọng hơn mạng sống nữa, sau này trừ lúc ra bên ngoài nên bắt tụi nó ít gặp người khác phái vẫn tốt hơn.”

Tống Vinh nói: “Gièm pha? Ai dám nói?” Miệng thì luôn nói những lời hay ý đẹp, thực tế lại không được một nửa, Tống Vinh cũng chẳng có tâm trạng bày ra vẻ hòa nhã cho tiểu Kỷ thị xem.

Tiểu Kỷ thị nghẹn lời, Tống Vinh hờ hững nói tiếp: “Nếu có ai nói nhảm nhí thì chắc không muốn sống yên nữa rồi.” Tần gia mà dám truyền ra chút tiếng gió nào, chắc chắn hắn sẽ khiến cho con đường làm quan của Tần Tranh chết non ngay lập tức, không tin cứ thử xem thế nào! “Nàng quản lý nhà cửa cho ngay ngắn vào, đứa nào lắm mồm cứ cắt phăng lưỡi rồi bán đi.”

Tiểu Kỷ thị nghe dặn thầm sợ hãi, liền vội đáp ứng nào dám nói thêm lời chi.

=====

Hôm sau, Tống Vinh hỏi Tống Gia Ngôn.

Tống Gia Ngôn đã sớm cho qua chuyện, nói: “Tần tam thái thái nói vài câu không được xuôi tai thôi, con đã bịt miệng bà ấy rồi, không có chuyện gì đâu ạ. Mà bà ấy thật cho con mình là người trời chắc.”

Cô chỉ coi Tần Tranh như ca ca chứ chẳng có chút gì gọi là tâm tư thiếu nữ cả, không biết cái bà tam thái thái đó uống thuốc điên gì mà dám nói gần nói xa dạy dỗ cô như vậy, nếu cô không chẹn họng bà ấy lại thì chắc bực chết.

Tống Vinh gật đầu, “Vậy thì tốt.”

Tiếp đó có gã sai vặt vào thưa: Tần gia Tranh thiếu gia tới bái kiến lão gia.

Vừa nghe, Tống Vinh liền biết Tần Tranh tới có ý gì, nói: “Nói lão gia có việc, hôm khác gặp.”

Tống Gia Ngôn cười thầm, nói: “Con cũng hết tức rồi, Tần tam thái thái trước đây cũng không có vậy, nào biết giờ xảy ra chuyện gì. Cha gạt Tần Tranh qua một bên cũng được đi, nhưng có phải chỉ việc cỏn con này mà không qua lại nữa đâu.”

Tống Vinh vuốt đầu nữ nhi, càng nhìn càng cảm thấy khuê nữ nhà mình xuất sắc, nữ nhi hắn kết duyên với công tử quý tộc hắn cũng chẳng lạ, bằng không cõi đời còn người nào xứng cùng nữ nhi đây?

=====

Tống Vinh vẫn bắt Tần Tranh đợi đến trưa, nghe nói tiểu tử ấy vẫn đợi đấy, Tống Vinh vừa gặp đã thấy rõ sự chân thành của Tần Tranh.

Tần Tranh ngồi đợi cả buổi trời chỉ uống một ly trà, nửa hột cơm còn chưa nuốt vào bụng, vậy mà vẻ mặt vẫn mang cung kính dâng quà biếu lên, nói: “Nghe Ngôn muội muội không khỏe, điệt nhi phụng mệnh gia tổ mẫu tới thăm Ngôn muội muội ạ.”

Tống Vinh nói: “Không nên, nam nữ khác biệt, cám ơn lão thái thái cậu đã nhớ thương Ngôn tỷ nhi.”

Tần Tranh đứng dậy vái, nói: “Điệt nhi còn muốn xin lỗi bá phụ.”

“Việc này có gì hay mà xin lỗi.” Tống Vinh khoát tay một cái, nói: “Ngôn tỷ nhi là trưởng nữ của tôi, năm nay vừa mới mười tuổi, dù tôi có gấp gả con thì cũng không định vào lúc này nghị hôn nên không cần người khác quan tâm nữ nhi dùm tôi đâu. Còn cháu, cũng coi như tôi nhìn cháu lớn lên, xem như con cháu trong nhà cũng không quá. Tôi có hai đứa con gái, người thì luôn thiên vị, phụ mẫu cũng là thế, từ nhỏ con bé đã mất mẹ nên tôi cũng thương Ngôn tỷ nhi nhỉnh hơn chút. Chuyện hôm qua tôi đã biết, hiện tại nói rõ luôn đi…”

Không đợi Tống Vinh nói xong, Tần Tranh chợt đứng lên, nghiêm túc nói: “Trước khi bá phụ quyết định, xin hãy nghe tiểu điệt nói một lời được không ạ?”

Không đợi Tống Vinh cho phép, Tần Tranh đã nói tiếp: “Hôm qua mẫu thân cháu thật sự đã thất lễ, hôm nay cháu tới là thay mẫu thân nhận lỗi. Tin rằng bá phụ cũng biết tâm ý của cháu dành cho Ngôn muội muội, cháu cũng không nói mình là người tốt nhất nhưng ít nhất cháu có thể dành cho thê tử mình những điều tốt nhất.”

“Như bá phụ nói, Ngôn muội muội còn nhỏ không thích hợp để đàm luận hôn nhân. Cháu hiện tại là người không chức không công danh, thân không của cải, dù có lòng thành nhưng vẫn không dám tùy tiện ngõ lời, sợ bá phụ sẽ chê cháu. Kỳ thật điều này cũng không đáng trách, nữ nhi nhà ai cũng là hòn ngọc quý trong lòng tay, cháu không có khả năng giữ làm của riêng, bắt buộc bá phụ coi trọng mà dâng ra hon ngọc quý ấy.” Tần Tranh nói: “Bởi vì là vậy nên cháu rất muốn nôi theo con đường của bá phụ năm đó, sớm ngày khoa cử lấy được công danh, dành dụm chút của cải, vậy mới có mặt mũi cầu bá phụ hỏi cưới Ngôn muội muội ạ.”

Tống Vinh liền hỏi: “Cháu cảm thấy miễn mình có công danh là tôi sẽ lập tức gả con gái cho cháu à?”

Nếu Tần Tranh dám gật đầu, hắn sẽ quất nó ra ngoài ngay tức khắc!

“Có công danh là nói với bá phụ, ít nhất cháu có năng lực nuôi thê nhi no đủ. Bá phụ nhìn cháu lớn lên nên cũng biết, cháu vẫn tự tin với phẩm chất mình, tối thiểu cũng không phải kiểu người khiến bá phụ và muội muội chán ghét. Hơn hết, nhà cháu ít nạp thiếp.”

Tần Tranh hiểu rõ ưu thế của mình ở chỗ nào, thẳng thắn tuyên bố: “Hiện tại cháu có thể bảo đảm với bá phụ, chỉ cần bá phụ cho phép cháu lấy ái nữ của bá phụ, cả đời này cháu tuyệt đối không hai lòng.”

“Nói đường đột như vậy đúng là thất lễ. Nhưng cháu rất muốn cho bá phụ hiểu, cháu đối với muội ấy không phải chỉ tùy tiện tìm lời nói suông cho có, cháu đã có dự định từ lâu ạ.” Tần Tranh thẳng thắn nghiêm túc nhìn ánh mắt Tống Vinh, nói: “Chuyện mẫu thân cháu, cháu cũng phiền muộn. Có điều, người cùng cháu trải qua cuộc sống, cùng cháu bạc đầu sẽ là thê tử cháu, vậy nên mấy việc nhà vụn vặt không phải nhất thời là giải quyết được mà buộc lòng hai người cùng cố gắng. Song việc cháu có thể hứa hẹn ngay bây giờ chính là tuyệt đối không để Ngôn muội muội chịu bất cứ uất ức nào. Hơn cả, nếu cháu được như nhị bá phụ được dẫn thê nhi ra ngoài làm quan thì còn chưa biết năm tháng nào mới quay lai đế đô nữa.”

Tiểu tử này cả việc sau cưới cũng nghĩ đến rồi kìa, Tống Vinh buồn cười dã man, xen lời: “Được rồi, chuyện cháu nói còn xa lắm, vẫn lời nói cũ, Ngôn tỷ nhi vẫn chưa tới tuổi nghị hôn. Huống chi chuyện cưới gả này là do lệnh phụ mẫu lời người mai mối chứ chưa tới phiên một tiểu tử chưa đủ lông cánh như cháu quyết định.” Mấy lời đó tuy hay nhưng chưa chắc tin được. Mà có tin thì với số tuổi hiện tại của Tần Tranh còn lâu mới có bản lãnh tự chủ trương.

Thấy Tống Vinh không vứt sạch lời mình nói, Tần Tranh thở phào nhẹ nhõm, nói: “Tình cảm sâu nặng, cháu thất lễ ạ, bá phụ dạy bảo phải.”

“Đừng nói với tôi cái gì mà tình hay không tình.” Tống Vinh nói: “Hai nhà chúng ta kết xui là chuyện tốt, lão đại nhân từng có nghĩa quan chủ khảo với tôi, nhưng việc nữ nhi tôi gả cho ai là hai chuyện khác nhau. Tôi sẽ chọn cho nữ nhi mình người thích hợp nhất mà không phải coi vào thể diện một ai để quyết định chung thân cho nó. Tần Tranh à, với con cháu, cháu thật sự không tệ, bá phụ cũng tán thưởng cháu, có điều chuyện này cùng việc làm con rể là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.”

“Dạ. Cháu hiểu.” Tần Tranh chắp tay ứng đối. Để cưới được khuê nữ nhà người, mặc kệ lão trượng nhân [Bố vợ] có thờ ơ mình hay nói cái gì đi nữa thì thân làm nữ tế đều phải cung kính nghe theo, nếu bạn không vậy người ta lấy gì thích bạn.

Tống Vinh nhìn tiểu tử này vừa nói xằng nói bậy, hiện tại lại làm dáng kính cẩn nghe theo, vì vậy không nhịn được nói: “Được rồi, không có gì dặn cháu nữa, về đi.”

Tần Tranh cung kính hữu lễ: “Vậy tiểu điệt cáo từ ạ.”

Trước khi đi, Tần Tranh còn ngoái đầu lại nói: “Mặc kệ ra sao, xin bá phu suy nghĩ một chút về tiểu điệt ạ. Tiểu điệt tự nhận là người thích hợp nhất với Ngôn muội muội trên đời này, tiểu điệt có tự tin cõi đời này sẽ không ai yêu quý trân trọng Ngôn muội muội bằng tiểu điệt đâu ạ.”

Mặt Tống Vinh chợt biến đen hơn nửa, Tần Tranh tức khắc không dám nhiều lời thêm, vội vàng cáo từ.

Tống Vình thầm chửi má nó, cái thằng, gì mà “Cõi đời này sẽ không ai yêu quý trân trọng Ngôn muội muội bằng tiểu điệt đâu”? Cái rắm! Lão tử yêu nữ nhi hơn mi gấp ngàn lần đấy! Tiểu tử ba xạo si tâm vọng tưởng dám nói xằng nói bậy!

Ba xạo! Ba xạo!

Ngay cả Tần Tranh cũng không ngờ rằng chỉ vì câu tỏ tình thâm tình cuối cùng kia lại biến khéo thành vụng khiến Tống Vinh tức giận không nhẹ!

=====

Tống Vinh thật sự không có kinh nghiệm đối với kiểu người mặt dày theo đuổi khuê nữ nhà hắn này, thừa dịp đệ đệ còn chưa đi, hắn bèn tìm người bàn bạc. Tống Vinh cũng không trực tiếp mở lời với đệ đệ mà hỏi ngược: “Năm đó chú mặt dày đi phủ An Quốc hầu ấy, hẳn đã không ít lần vuốt mông ngựa lão hầu gia nhỉ?” Coi như hắn đã hiểu cảm thụ của lão hầu gia năm đó rồi.

Tống Diệu cười hì hì, bảo: “Gì mà vuốt mông ngựa, đấy điều là lời thật lòng cả đấy.”

“Hiện tại…” Tống Vinh nhìn đệ đệ một cái, nói: “Chuyện là có tên tiểu tử, nói với tôi nó có cảm tình với Ngôn tỷ nhi. Toàn là lời ngon ngọt, cảm động lòng người.”

Tống Diệu không cần suy nghĩ chi cả, hỏi ngay ca hắn: “Phải chăng tiểu tử ấy họ Tần?”

Tống Vinh không đáp, Tống Diệu chậc chậc nói: “Đệ sớm nhận ra tiểu tử đó không phải đèn cạn dầu mà.”

“Tần Tranh không tồi.”

Tống Diệu vừa nghe đã biết có chuyện, nói: “Đệ thấy tiểu tử đó cũng thận trọng, nhưng giờ Ngôn tỷ nhi còn nhỏ quá, nó cần chi vội vã biểu lộ tâm ý cho đại ca huynh biết.”

Cũng không có gì giấu giếm, Tống Vinh bèn kể lại mấy lời không hay của Tần tam thái thái cho đệ đệ nghe.

Tống Diệu ha ha cười nói: “Xem ra Tần gia chọn trúng Ngôn tỷ nhi nhà ta rồi.”

“Cũng không lạ gì, lão đại nhân đã lui xuống, sức ảnh hưởng ở trên triều nay chẳng bằng trước. Còn Tần phi, đừng nói nay chưa có con, dù có con thì cũng không quyết định được gì. Bệ hạ đã có vài vị hoàng tử trưởng thành, với theo tính cách của bệ hạ thì triều chính quyết định hậu cung chứ hậu cung chưa chắc ảnh hưởng được triều chính.” Tống Vinh nhấp ngụm trà, nói: “Thế lực Tần gia hiện giờ đã biến mất, dù Tần Tranh có tài trí hơn người đi nữa thì chưa có hai mươi năm nó cũng không dậy nổi. Tần gia muốn kết thông gia với chúng ta đơn giản là muốn mượn lực mình mà thôi.”

“Ý đại ca là?”

“Tôi vốn nghĩ tuổi Ngôn tỷ nhi Ngữ tỷ nhi xấp xỉ nhau vậy, nếu Tần gia muốn kết thông gia như thế, mà tiểu tử đó cũng chưa nêu rõ tâm ý thì gả Ngữ tỷ nhi qua cũng vừa lòng đẹp ý, nhưng nó lại khăng khăng là Ngôn tỷ nhi.”

Tống Diệu suy nghĩ, nói, “Tuy có tiểu tư đâu đâu đánh chủ ý lên khuê nữ nhà ta là chuyện rất làm người tức giận, nhưng đệ thấy tiểu tử Tần gia ấy không phải đứa không có tiền đồ đâu. Ngôn tỷ nhi còn nhỏ, đợi bốn năm năm nữa hãy bàn cũng kịp.”

“Có điều chuyện nên phòng vẫn phải phòng.” Tống Diệu nhìn huynh trưởng, “Đệ ở bên ngoài nên không sao, còn huynh ở trong triều được trọng dụng lại khác. Ca à, huynh phải đề phòng người phía trên, trong đám hoàng tử cũng có vị xấp xỉ Ngôn tỷ nhi đấy.”

“Việc này tôi sớm phòng bị rồi, chú không cần lo.” Hắn tuyệt đối sẽ không bắt nữ nhi gả vào hoàng thất, dù nhìn bề ngoài vẻ vang lắm nhưng trong mắt Tống Vinh đó giống như đưa nữ nhi làm con tin cho hoàng gia vậy.

Tống Diệu gãi gãi đầu, nói: “Tiểu tử đó coi như có tiền đồ rồi, theo đệ thì mối hôn sự này không phải không thành được. Ngôn tỷ nhi là đứa thông minh, bằng năng lực của nó chắc chắn sẽ không khó khăn nhiều đâu. Tần tiểu tử có bà mẹ khó chơi thật nhưng lão thái thái nhà ta còn bị Ngôn tỷ nhi xoay vòng vòng thì bà mẹ Tần tiểu tử đó chẳng là cọng lông gì!”

“Càn rỡ!” Dù biết rõ mẫu thân khó tính, song lời này người làm con có thể nói à, Tống Vinh lườm đệ đệ, thiếu bị đập là vậy! Tống Diệu cười khì khì vuốt giận, Tống Vinh thở dài nói: “Mẫu thân thích Ngôn tỷ nhi vì nó là tôn nữ ruột của bà, tôn nữ được tổ mẫu thích thì có gì lạ, mối quan hệ con dâu mẹ chồng so sánh được à?”

“Đệ cảm thấy Tần tiểu tử sớm có ý tưởng rồi, kiểu si tình với Ngôn tỷ nhi thế cũng khó có được, Ngôn tỷ nhi mà gả cho nó chắc không dễ bi uất ức đâu.” Tống Diệu có quan điểm riêng, hắn và Phương thị hòa thuận như vậy cũng một phần liên quan với việc vừa gặp đã yêu vào năm đó.

“Nếu không như vậy, tôi sẽ không cho nó cơ hội này.” Người Tần Tranh cầu hôn mà là tiểu nữ nhi thì Tống Vinh cũng không khó xử như này. Tuy nói nhà có con gái nhiều nhà cầu nhưng Tống Vinh vẫn hiểu phân lượng của nữ nhi nhà mình. Có điều trời đất xui khiến thế nào lại báo ứng lên đầu hắn chứ, thật muốn người khó chịu mà!

Bàn bạc hồi lâu, Tống Vinh chấm dứt câu chuyện: “Thôi, nhìn kỹ hẵn nói sau.”

Hai huynh đệ tiếp tục nói chuyện Tống Diệu đến Phúc Kiến nhậm chức tới chiều tối lão thái thái sai người người gọi qua ăn cơm mới chấm dứt.

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!