Chương 68: Đừng đi.

0

 

Edit + beta: Lãnh Diễm Tuyền.

Truyện được đăng độc quyền tại blog Thiennguyetcac.

.

Bên trong xe ngựa.

Toàn bộ thân mình của Đường Táo đều chôn sâu trong lòng ngực sư phụ, khóc nức nở, đáng thương như một con mèo nhỏ. Khóc một hồi bỗng nhiên thấy trên mặt có chút đau. Mới vừa rồi đi đánh một cái, tất nhiên là vô cùng đau đớn.

Chỉ là —

Bộ dáng này của sư phụ…

Đường Táo ngẩng đầu lên liếc nhìn hắn một cái, rồi sau đó cúi đầu lau vết máu ở khóe miệng, không hé răng, chỉ thân thiết cọ lấy vạt áo của hắn.

Có sư phụ ở đây, nàng không sợ gì hết.

Thấy nàng dừng khóc, Trọng Vũ đưa tay lau nước mắt cho nàng, ôn nhu nói: “Ngủ một chút đi, chúng ta lập tức trở về nhà, ân?” Hắn không  biết nên nói cái gì bây giờ, chỉ cảm thấy mình rất vô dụng, để cho nàng bị bọn chúng bắt đi.

Nếu hắn không phải một người mù, có lẽ sẽ trông chừng nàng tốt hơn, sẽ cưng chiều nàng, đem nàng ở trong lòng bàn tay mà sủng ái.

Hắn ích kỷ như vậy, chỉ có thể bắt nàng cả đời ở lại trong sơn trang, nếu không, không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa.

—- nhưng nàng mới mười sáu tuổi.

Cảm xúc ấm áp trong lòng làm cho hắn hoàn hồn, Trọng Vũ hơi nhíu mày, lúc sau mới thương tiếc nói : “Đau không?”

Đường Táo không lên tiếng. Nàng biết tuy bây giờ sư phụ không nói gì nhưng vừa rồi trong ngôi miếu đổ nát kia lúc hắn ôm nàng làm nàng cảm thấy đau, nàng biết sư phụ lo lắng cho nàng, nàng đều biết.

Giờ phút này trên mặt của nàng… nàng không muốn làm cho sư phụ khó chịu thêm nữa.

Nhưng người thông minh như sư phụ, sao hắn có thể không nhận ra?

“Ta không sao.” Đường Táo cắn cắn môi, cảm thấy khóe miệng vô cùn đau đớn. Nàng luôn luôn sợ đau, bị sư phụ cưng chiều nên rất yếu ớt, hiện giờ rất đau, đau đến nỗi hốc mắt nàng lại đỏ lên.

Trọng Vũ Im lặng một chút, trên mặt không có biểu tình gì, lúc lâu sau mới mở miệng: “Bởi vì ta mù nên nàng muốn gạt ta?”

…thanh âm kia lạnh lùng xa xôi nhưng nước trong sơn cốc.

“Không phải, ta sợ… sợ làm chàng lo lắng hơn.” Đường Táo không nghĩ tới sư phụ lại nói như vậy, vội lắc đầu, vừa mới dừng khóc xong lại khóc nức nở, hai tay gắt gao nắm vạt áo hắn: “Ta thật sự không có việc gì, vừa rồi… ta chỉ sợ hãi mà thôi.”

Nàng thật sự rất sợ.

Lúc ở Phượng Ngự Sơn, nàng chỉ là một tiểu yêu không rành thế sự, chỉ đi lại quẩn quanh trong rừng đào của mình, im lặng sống một cuộc sống ổn định của mình. Sau đó lại đi theo sư phụ, lại ngoan ngoãn ở bên cạnh hắn, chưa từng phải chịu như vừa rồi bao giờ. Vừa rồi không có sư phụ bên cạnh, hai nam nhân kia nắm lấy tay của nàng… nàng rất sợ, nàng chưa bao giờ cảm thấy kinh sợ như lúc đấy.

Nếu như nàng không còn sạch sẽ nữa…

May là đang ở trong ảo cảnh, nếu không nàng cũng không còn mặt mũi nào mà gặp sư phụ nữa.

“Không sợ.” Vừa rồi nhất thời không nhịn được mới nói ra những lời trong lòng, nhưng lại sợ nàng sẽ khóc. Hắn đương nhiên biết, một cô nương gia gặp chuyện như vậy sẽ sợ hãi đến nhường nào, vậy mà hắn còn nói nàng?

Trọng Vũ cúi đầu xuống, khẽ hôn lên mặt nàng một cái: “Là lỗi của ta. Ngoan, đừng khóc.”

“Ân, ta…ta không khóc.” Tuy nói như thế nhưng nước mắt lại không nghe lời đua nhau rơi xuống. Trọng Vũ cực kỳ đau lòng, chỉ gắt gao ôm lấy nàng, trấn an.

Hắn cho tới bây giờ mới biết, khi nàng khóc như thế, tâm của hắn đều run rẩy.

Biết rõ nàng bị kinh hãi mới ủy khuất nhưng hắn vẫn không thể nào khống chế được tâm tình của mình.

Trọng Vũ than nhẹ một tiếng, chuẩn xác hôn xuống môi nàng, đem những âm thanh nức nở kia nuốt hết vào trong. Bên trong xe ngựa lắc lư một chút, Đường Táo theo bản năng nắm chặt lấy tay hắn, ngửa đầu đón nhận nụ hôn của hắn. Lửa nóng triền miên làm lòng nàng dần dần được trấn an, gắt gao quấn quýt lấy nhau.

Nàng sao phải khóc chứ? Đường Táo âm thầm ghét bỏ chính mình.

Đường Táo biết sư phụ lo lắng cùng áy náy, dọc đường đi không ngừng hôn nàng, chỗ kia có phản ứng, cũng chỉ hôn môi nàng, không làm hành động nào khác.

Xe ngựa im lặng, chỉ có nàng và sư phụ gắt gao dựa sát vào nhau, cái gì cũng không suy nghĩ. Đường Táo nhất thời cảm thấy kiên định cùng an tâm.

“Còn sợ sao?” Tiểu cô nương trong ngực như một hồ nước, làm ướt hết tâm tình của hắn.

Edit + beta: Lãnh Diễm Tuyền.

Truyện được đăng độc quyền tại blog Thiennguyetcac.

 

Hai gò má ửng đỏ, Đường Táo sờ sờ cánh môi sưng đỏ của mình, cuối cùng cũng lộ ra nụ cười: “Không sợ.”

Trọng Vũ nắm lấy bàn tay mềm mại không xương của nàng, coi như trân bảo, lúc sau giọng khàn khàn nói: “Ta hứa với nàng, không có lần sau.” Lần này là do hắn thất sách, về sau sẽ bảo vệ che chở nàng an toàn.

“Ân.” Đường Táo gật đầu. Tuy rằng trong lòng vẫn còn một chút bóng ma, nhưng không còn sợ hãi như lúc trước nữa.

Bởi vì chuyện này xảy ra nên về đến nhà cũng đã đêm.

Cả người Đường Táo đều ở trong lòng sư phụ, mí mắt càng lúc càng mỏi, lúc sau mới mơ màng nói: “Tới nơi hãy gọi ta.”

“Ân.” Trọng Vũ đáp lời, điều chỉnh tư thế cho nàng thoải mái một chút, bàn tay to ấm áp xoa đầu nàng: “…Ngủ đi.”

.

Đường Táo thật sự rất mệt, lại còn bị kinh hãi, hiện giờ được sư phụ ôm, một lòng đều buông xuống, ngủ cực kỳ kiên định.

Mơ mơ màng màng cảm nhận được có người đang cởi xiêm y của nàng, giúp nàng tắm rửa sạch sẽ, như là thói quen, Đường Táo hưởng thụ nhắm hai mắt lại, thoải mái lầm bầm mấy câu. Chỗ tay bị trói kia giờ đang được bôi thuốc, thuốc mỡ lành lạnh, hết sức thoải mái.

Đường Táo mơ một giấc mơ rất dài…

Trong mơ, nàng mơ thấy sư phụ và nàng đang ở trong căn phòng ở Phượng Ngự Sơn. Sư phụ ngồi ở cái ghế trước sân, nàng ở trong bếp nấu ăn, Đường Cao đi lại loanh quanh trong nhà. Sau khi làm xong đồ ăn rồi, nàng đi tiểu viện kêu sư phụ ra ăn cơm, sư phụ đứng lên, hướng về phía nàng mỉm cười, lúc sau nàng không nhịn được, chạy về phía sư phụ. Nàng định ôm lấy sư phụ nhưng đã thấy thần sắc sư phụ lạnh thấu xương, ngay sau đó cái gì nàng cũng không thấy, bên tai lại vang lên âm thanh của hai nam nhân dơ bẩn kia…

Đường Táo bỗng nhiên trợn mắt, thở phì phò từng ngụm từng ngụm, cái trán toát ra mồ hôi.

“Không sợ, chỉ là mơ.” Trọng Vũ vỗ về lưng nàng, ôn nhu trấn an.

Lúc này Đường Táo mới lấy lại tinh thần — hiện giờ hai người bọn họ đã về lại sơn trang, giờ đang ở trên giường ở Kiêm Gia Các. Làm như nghĩ tới điều gì, Đường Táo hơi giương mắt, nói: “Chàng… không ngủ?” Mới đầu nàng tưởng mình đánh thức sư phụ, nhưng nghe thấy âm thanh như vậy của sư phụ, không có lấy nửa phần buồn ngủ.

Sư phụ vẫn không ngủ sao?

Trọng Vũ không nghĩ tới nàng lại hỏi như vậy. Đích xác, hắn không ngủ, là không ngủ được. Vừa rồi tắm rửa bôi thuốc cho nàng, liền ôm nàng lên giường. Thân thể nho nhỏ của nàng ỷ lại trong ngực hắn, giống như một con thú tội nghiệp.

Nghe tiếng hít thở đều đều của nàng, Trọng Vũ nghĩ: bộ dáng lúc ngủ biết điều như vậy, rất tốt.

Đáng tiếc – hắn không nhìn được.

Đường Táo cảm nhận được sư phu còn để ý chuyện kia hơn cả mình, nếu không phải nàng tỉnh lại, vậy chẳng phải sư phụ sẽ suốt đêm không ngủ sao? Ngốc tử này, rõ ràng miệng luôn an ủi nàng nói là không có việc gì, nhưng chính hắn lại suy nghĩ nhiều như vậy làm cái gì?

Đường Táo dịch người hôn lấy hắn, cắn cắn môi hắn, thanh âm ngọt nhu nói: “Chàng đừng suy nghĩ nữa, mau đi ngủ đi.”

Trên môi một trận mềm mại làm Trọng Vũ nhếch môi lên, cắn ngược lại môi nàng, làm cho Đường Táo bất mãn than thở một tiếng.

Đường Táo thấy tính lực của sư phụ dư thừa, tinh thần như vậy sợ rằng sẽ không dễ dàng mà đi ngủ.Nàng nghĩ nghĩ, cảm thấy mình ngủ cũng đủ rồi, liền đem bàn tay nhỏ bé vào trong vạt áo hắn.

Trọng Vũ lập tức căng thẳng, bắt lấy bàn tay nghịch ngợm của nàng, tiếng nói ám muội: “Không được nháo.” Tuy rằng chuyện đó vẫn thường là mình chủ động nhưng nàng tự dưng chủ động như vậy, hắn vui vẻ còn không kịp, chỉ trơ mắt..

“Ngủ đi.”

Hai má Đường Táo có chút nóng, biết sư phụ bởi vì chuyện đó mà canh cánh trong lòng, ánh mắt khẽ run, ủy khuất nói: “Là bởi vì ta bị nam nhân khác sờ qua cho nên…chàng không thích ta nữa sao?”

Edit + beta: Lãnh Diễm Tuyền.

Truyện được đăng độc quyền tại blog Thiennguyetcac.

 

Nàng biết sư phụ sẽ không nghĩ như vậy, nhưng nàng cũng chỉ còn cách đó.

Nghe thế, Trọng Vũ ngẩn ra, rồi sau đó nghiêng người nhìn nàng, mà nàng còn quá nhỏ, hắn sợ hắn sẽ phá hủy nàng mất, liền chống tay nhìn nàng, ngữ khí vội vàng: “Đừng nói bậy.”

Sợ sư phụ không vui, Đường Táo không nghĩ tới sư phụ vẫn còn nhớ chuyên này, cũng không còn thẹn thùng nữa, đưa tay ôm cổ hắn :”Vậy có cần nữa không?”

Trọng Vũ cười ra tiếng, hung hăng nhéo một bên ngực của nàng, ngữ khí thản nhiên nói: “…Cần.”

.

Sáng sớm hôm sau Đường Táo tỉnh dậy, thắt lưng đau nhức, sắc trời bên ngoài đã sáng rực, sư phụ cũng không còn bên cạnh.

Nàng cúi đầu nhìn vết dây trên cổ tay, trầm mặc hồi lâu, chuyện tình đêm qua hiện giờ cũng đã không còn sợ hãi nữa.

— đã là quá khứ rồi.

Nghĩ tới điều gì, ánh mắt Đường Táo tối sầm lại, đem cây trâm giấu dưới gối lấy ra, ngồi trước bàn trang điểm cái nó lên đầu.

Hôm nay là ngày cuối cùng, nàng không thể do dự nữa.

Nhưng cả ngày nay Đường Táo không nhìn thấy sư phụ đâu hết. Lúc dùng cơm trưa, thấy có gã sai vặt bên cạnh sư phụ tới bẩm báo nói là trang chủ có một số việc đang bề bộn, bảo nàng không cần chờ hắn.

Đường Táo biết sư phụ có chuyện cần làm, cũng không thể suốt ngày ở bên cạnh nàng được.

Dù sao cũng là ngày cuối cùng, Đường Táo muốn cùng sư phụ ở chung một chỗ, có thể làm được nhiều việc khác. Nghĩ như vậy, Đường Táo ngồi ở Kiêm Gia Các chờ hắn.

Hải Đường nhìn thấu tâm tư phu nhân nhà mình, nhớ tới đêm qua lúc trang chủ ôm phu nhân trở về, sắc mặc lạnh đến nỗi dọa người, cũng không biết là đã có chuyện gì xảy ra. Hiện giờ thấy phu nhân mất hồn mất vía như vậy, liền đi tìm mấy quyển sách cho nàng đọc, để nàng giết thời gian.

Đường Táo làm sao mà có tâm tư xem sách, để lật đại từng trang.

Bỗng Đường Táo âm thầm tỉnh táo…

Hay do đêm qua nàng quá nhiệt tình nên dọa sư phụ sợ hãi?

Nghĩ như thế làm mặt Đường Táo có chút nóng.

Uowngf Táo tự trách cùng buồn bực. Không phải trong mấy bản thoại kia đều nói nam tử thích nữ tử chủ động sao? Từ lúc viên phòng cho tới này, việc này đều là do sư phụ chủ động, là bị động, nên mỗi khi không còn sức, nàng đều cầu xin tha thứ. Nhưng đêm qua vì không muốn sư phụ để ý đến chuyện này, liền thoáng chủ động một chút…

Sư phụ sẽ không ghét bỏ nàng chứ?

Đường Táo cúi đầu, trong lòng lo lắng.

Sắc trời cũng dần dần tối đi, Đường Táo không chờ được nữa, muốn đi tìm sư phụ. Vừa đứng dậy bỗng nhiên liền nghe thấy âm thanh của Hải Đường, Đường Táo biết là sư phụ đến đây, liền tiếp tục ngồi xuống.

Đường Táo vốn là một quả táo, tất nhiên trên người có hương thơm rất tươi mát, tuy hiện giờ Đường Táo không lên tiếng , nhưng Trọng Vũ vẫn có thể tìm được vị trí của nàng. Hắn ngồi xuống, rồi sau đó cười cười xoa đầu nàng, thân thiết nói: “Làm sao vậy? Không vui?”

Đường Táo ủy khuất: “Cả ngày nay chưa nhìn thấy chàng, ta…”

“Là lỗi của ta.” Trọng Vũ hôn môi nàng, rồi sau đó dắt tay nàng: “Ta mang nàng đến một chỗ được không?”

Đường Táo nghi hoặc, nhưng thấy sắc mặt sư phụ nhu hòa, nhìn qua tâm tình không tồi, liền gật đầu, rồi sau đó còn cố ý nói: “Vậy chàng ôm ta đi.”

Khó có được khi nàng làm nũng, Trọng Vũ sung sướng nở nụ cười, vô cùng thân thiết nhéo nhéo chóp mũi của nàng: “Vi phu tuân mệnh.”

Tuy rằng sư phụ không nhìn thấy, nhưng Đường Táo hoàn toàn không lo lắng, sư phụ lớn lên ở đây, từng cọng cây ngọn cỏ nơi này đều rất quen thuộc. Sơn trang này rất lớn, nàng ở đây nửa tháng cũng chưa từng đi hết.

“Chúng ta đi đâu vậy?” Đường Táo hỏi.

Trọng Vũ mím môi, chỉ nói: “Đến nơi nàng sẽ biết.”

“Thừa nước đục thả câu.” Đường Táo bất mãn nói một câu, nhưng rất vui vẻ. Nàng nằm trong lòng hắn, nhón người lên hôn cằm hắn, ngữ khí kiều kiều nói: “Phu quân, nói cho ta biết một chút thôi.”

Ở chung một thời gian, ngẫu nhiên làm nũng vài cái cũng không tồi.

Xưng hôn như vậy làm Trọng Vũ cực kỳ hưởng thụ, chẳng qua… hắn vẫn không nói.

Mỹ nhân kế thất bại, Đường Táo ảo não cúi đầu.

Đường Táo buồn rầu không nên tiếng, thế cho nên lúc tới phòng mới ngẩng đầu lên kinh ngạc ngây người, một đôi con ngươi ngập nước nhìn trang trí trong phòng, sau đó không nhịn được kinh hô ra tiếng, cắn cắn môi: “Này…”

“Thích không?” Trọng Vũ hỏi, trong lời nói lộ vẻ cưng chiều.

Edit + beta: Lãnh Diễm Tuyền.

Truyện được đăng độc quyền tại blog Thiennguyetcac.

 

Đường Táo thật khong ngờ sư phụ sẽ bố trí một tân phòng cưới mới. Hải Đường đã nói qua với nàng, địa hình ở Kiêm Gia Các hẻo lánh, lúc sư phụ cưới nàng, vốn là trong đầu tồn tại ý niệm hưu thế, ngay cả một cái liếc mắt cũng không thèm nhìn tới một cái, tất nhiên là nhắm mắt làm ngơ — không lại đó động phòng.

Nếu không phải mình chủ động đi tìm hắn, chỉ sợ căn bản sư phụ sẽ không bao giờ đến Kiêm Gia Các.

.”Có thích hay không?” Trọng Vũ hỏi lại một lần nữa.

“Ân.” Đường Táo nhìn màu đỏ rực bên trong, long phượng hỉ chúc, toàn bộ tân phòng đều bố trí không khí cực kỳ vui mừng ấm áp. Đường Táo nhớ ra điều gì đó, giương mắt hỏi: “Cả ngày hôm nay chàng đã làm cái này?”

Trọng Vũ cười, dựa vào trong trí nhớ bế nàng đến trên giường, trên đó đặt một bộ giá y đỏ rực, Đường Táo lại sửng sốt, nói: “Cái này…”

“Ngoan, mau đi thay.” Trọng Vũ sờ đầu nàng, phát hiện trên đầu nàng luôn luôn không cái gì hôm nay lại cài một cây trâm.

Dù sao cũng là cô nương gia, có trang sức là chuyện đương nhiên. Trong lòng Trọng Vũ cân nhắc, về sau sẽ mua cho nàng nhiều trang sức một chút.

Đường Táo thay xong giá y trên mặt có chút nóng, lấy tính tình của sư phụ, một lát sau chắc bộ giá y này sẽ không còn mất.

—- càm giác rất kỳ quái.

Tuy rằng sư phụ không nhìn thấy, nhưng Đường Táo vẫn cảm thấy có chút ngượng ngùng, chờ nàng đi ra ngoài, phát hiện trên người sư phụ cũng đã mặc hỉ bào. Ánh mắt Đường Táo không chớp nhìn chằm chằm sư phụ, từ giày đến đai lưng, từ đai lưng lên khuôn mặt, con ngươi đen sáng rực, hết thảy đều là một giấc mộng mỹ mãn.

Vén khăn voan.

Uống rượu hợp cẩn.

Đêm động phòng hoa chúc thì tất nhiên là phải làm. Trong lòng Đường Táo ngọt ngào, nàng biết sư phụ đang cố ý bồi thường cho nàng. Kỳ thật sư phụ không làm như vậy, nàng cũng không có gì nuối tiếc, dù sao… chỉ là hắn đã quên mà thôi.

Trong ảo cảnh lần đầu tiên, trong phòng ở rừng trúc, bọn họ đã bái lạy thiên địa, uống qua rượu hợp cẩn, sau đó là đến động phòng hoa chúc.

Đường Táo chiu vào ngực sư phụ, nhịn không được hỏi: “Vì sao đột nhiên làm cái này?”

Đêm qua cũng bởi vì chuyện kia mà náo loạn không vui, hiện giờ hôm nay lại bận làm việc này.

Trọng Vũ suy nghĩ một chút, vỗ về khuôn mặt của nàng, hai tròng mắt chìm như nước, môi mỏng khẽ mở: “Đêm qua, lúc nghe thấy nàng khóc, ta có nghĩ: nếu người nàng lấy không phải là ta, mà là một người phu quân khác, hắn có thể nhìn thấy bộ dáng của nàng, sớm sáng cùng nàng dậy sớm, buổi tối cùng nàng tản bộ dưới ánh trăng, có thể rất tốt đẹp hay không?”

“Không được nói như vậy.” Đường Táo vẫn cảm thấy sư phụ xưa nay cường thế bá đạo, nhưng nàng càng không nghĩ tới, sẽ có một ngày sư phụ sẽ có ý niệm như vậy ở trong đầu.

Không nhìn được thì thế nào? Cho dù sư phụ cả đời không nhìn được, nàng cũng rất thích hắn.

Thấy Đường Táo kích động như vậy, Trọng Vũ nở nụ cười, đưa bàn tay nhỏ bé của nàng lên hôn: “Ta thậm chí còn nghĩ rằng, nếu ngày ấy chúng ta ly thân, lấy độ tuổi của nàng mà nói, tất nhiên có thể lấy được một phu quân tốt hơn.”

Đường Táo có chút tức giận, nhưng không nói gì — sư phụ dám suy nghĩ như vậy.

Hồi lâu, trong phòng im lặng, chỉ thấy ánh mắt sư phụ chìm xuống, thần sắc ảm đạm nói: “Nhưng … ta rất luyến tiếc. Vừa nghĩ tới nàng thích nam tử khác, làm phu nhân của người khác, ban ngày nấu cơm cho hắn, ban đêm cộng chẩm cùng hắn… ta rất ghen tị.” Trọng Vũ ôm lấy nàng nói tiếp: “Chấp nhất cũng được, ích kỷ cũng được, ta sẽ không buông tay, ngày đầu tiên gả cho ta, ta đã cho nàng lựa chọn, nàng nói nàng ở lại, nàng hứa nàng sẽ không đổi ý… cũng không cho ta đổi ý.”

Hắn rốt cuộc cũng chỉ là một kẻ ích kỷ mà thôi, hắn không dám buông tay, hắn rất luyến tiếc nàng.

Hắn sẽ cố gắng bảo vệ nàng, làm cho nàng thật hạnh phúc và vui vẻ. Hắn biết mình có thể làm được.

“Nàng nói nàng thích ta, nhưng nàng nhìn ta xem có chỗ nào để nàng thích, có chỗ nào đáng giá để được nàng thích?” Thanh âm Trọng Vũ rất nhỏ, như đứa trẻ bất lực nói: “Lúc đó, nàng nói nàng sợ hãi, ta trấn an nàng, kêu nàng đừng sợ, nhưng Tiểu Táo… ta cũng rất sợ hãi.”

Hắn sợ.

Nàng tốt như vậy… mà chính mình…

Đường Táo không nói gì, theo bản năng nháy mắt một cái, cảm thấy lông mi có chút ẩm ướt, nàng đưa tay sờ lên, phát hiện trên mặt đều là nước mắt. Sư phụ nàng đáng thương cực kỳ, nàng cho tới bây giờ đều  không bao giờ nghĩ đến sẽ có lúc sư phụ cũng sẽ có bộ mặt yếu ớt như vậy.

Edit + beta: Lãnh Diễm Tuyền.

Truyện được đăng độc quyền tại blog Thiennguyetcac.

 

Ở trong lòng nàng, sư phụ là người không có gì là không làm được, cho nên lúc sư phụ hút xà độc cho nàng, nàng mới không phát hiện ra. Mà hiện tại, nàng không nghĩ tới sư phụ sẽ nói những lời như thế.

Tuy rằng âm thanh rất nhỏ nhưng mỗi chữ đều như cái búa hung hăng nện vào đầu nàng, vô cùng đau đớn.

“Chàng cho là…ta thích người khác, đúng hay không?” Đường Táo nhớ tới chuyện lúc trước, hỏi: “Đến tột cùng ta đã làm chuyện gì mà chàng lại cho rằng ta không thích chàng?”

Hắn thậm chí còn nghĩ để nàng rời đi, tìm nam nhân khác thành thân.

“Vậy .. vậy sư phụ trong miệng nàng là ai?” Hắn vẫn không nhịn được, nói ra khỏi miệng.

Kỳ thật hắn đã nghĩ có lẽ nàng nói sư phụ vì đơn giản người đó là sư phụ của nàng, có lẽ sẽ là nữ nhân, nhưng … hắn không lừa được chính mình, ngữ khí thân thiết như vậy, làm sao có thể là người nàng không thích được?

Đường Táo cắn môi, có chút kinh ngạc.Nàng không nghĩ tới sư phụ sẽ hỏi như vậy, nàng nhớ rằng nàng chưa từng gọi một tiếng sư phụ trước mặt hắn một lần nào. Nhưng không ngờ sư phụ vẫn biết, lại còn ghen.

Đường Táo có chút dở khóc dở cười, nhưng trong lòng lại càng nhiều đau đớn hơn.

Nàng vươn tay ôm chặt lấy thắt lưng hắn, cúi đầu mắng một câu: “Ngốc tử.”

Trọng Vũ không nói gì.

“Sư phụ, chính là chàng.” Đường Táo mỉm cười, chậm rãi nói: “Trước kia ta cũng không dám tưởng tượng sẽ có một ngày sư phụ sẽ thích ta. Ta đã suy nghĩ cẩn thận, tâm nguyện lớn nhất đã sớm không phải là tu luyện thành tiên, mà là ở bên cạnh chiếu cố sư phụ thật tốt, chiếu cố hắn, hầu hạ hắn, làm cho hắn nhiều đồ ăn ngon, làm cho hắn mỗi ngày đều vui vẻ, mà ngay cả ước nguyện ban đầu cũng không cần…”

Nàng ngay từ lúc đầu chỉ muốn đi theo hắn để tu luyện thành tiên mà thôi.

“… Ta lo lắng sư phụ cưới sư nương rồi sẽ không cần ta nữa, ta thậm chí đã còn nghĩ tới, nếu Phù Yến sư thúc thật sự muốn kêt hôn với ta, ta sẽ từ chối, bởi vì ta chỉ muốn được ở bên cạnh sư phụ mà thôi.”

“Nàng đang nói cái gì vậy?” Trọng Vũ nghe xong thấy có chút hàm hồ, nhưng qua lúc nói đến Phù Yến, trong lòng hắn nghĩ: Nghĩ cũng đừng nghĩ! Là thê tử của Trọng Vũ hắn, sao có thể cho người khác?

“Bởi vì chàng đã quên. Chỉ cần chàng nhớ kỹ, sư phụ ta, phu quân của ta, người nam nhân ta thích, cũng chỉ là chàng mà thôi.” Đường Táo nói xong, kiễng chân lên hôn hắn: “Cảm ơn đêm động phòng hoa chúc của chàng, sư phụ, hiện tại… đồ nhi phải đi rồi.”

Đi?

Trọng Vũ cả kinh, lập tức nắm lấy cổ tay nàng: “Nàng muốn đi đâu?”

Thấy sư phụ kinh hoảng, Đường Táo nghĩ: vẫn là nam nhân bá đạo như thế, nào có giống đứa nhỏ như vừa nãy?

Bàn tay trắng nõn nhỏ bé che lại đôi mắt hắn: “Ta đi tìm chàng. Sư phụ, đồ nhi vẫn sẽ luôn ở bên cạnh người.”

Tuy rằng không rõ nàng đang nói cái gì, nhưng Trọng Vũ phát hiện, lúc nàng gọi hắn là sư phụ, hắn lại cảm thấy rất quen thuộc. Tuy rằng lời nàng nói rất hoang đường, nhưng hắn tin.

“Đừng đi.” Trọng Vũ thấp giọng nói: “Như bây giờ không phải là rất tốt sao? Tiểu Táo, đừng đi.”

“Sư phụ?” Đường Táo tất nhiên cũng rất luyến tiếc, nhưng… hôm nay đã là ngày cuối cùng rồi.

Nàng sờ lên búi tóc của mình, đem cây trâm đặt sang một bên, nhìn cây trâm phát ra ánh sáng càng ngày càng chói mắt, liền quay đầu không nhìn nó.

“Tiểu Táo.” Trọng Vũ như là biết cái gì đó, không tiếp tục giữ nàng lại nữa, chỉ vỗ về mặt nàng, mỉm cười nói: “Ta muốn nhìn thấy bộ dáng của nàng.”

Đường Táo đưa tay nắm lấy tay sư phụ, cái mũi ê ẩm, cười dài: “Bộ dáng đồ nhi không xinh đẹp bằng Phù Nguyệt, nếu chàng nhìn thấy, sợ là sẽ không thích.”

Lời này làm Trọng Vũ cười nhẹ: “Nói bậy, nàng là đẹp nhất.”

Hắn vuốt lông mi của nàng, cái mũi nàng, cánh môi hoa sen của nàng, sau đó là người của nàng…

“Đồ nhi sẽ không rời đi, vẫn luôn ở bên cạnh sư phụ.” Đường Táo nói thật nhỏ, thấy sư phụ cười cười, dung nhan tuấn tú, nhưng hai má dần trở nên trong suốt…

“Sư phụ…”

Đường Táo hít cái mũi, giống như một con tiểu thú bị vứt bỏ, khóc nói: “Đồ nhi vất vả như vậy, sư phụ người về sau không được dọa đồ nhi nữa, không được để bị thương, được không?”

Nàng không muốn trải qua cảm giác này.

Đường Táo khóc rống lên, chỉ cảm thấy người nam nhân mặc hỉ bào trước mặt đang dần biến mất, toàn bộ trong phòng đều chậm rãi bị hút vào bên trong cây trâm.

“Về sau phải đối xử tốt với đồ nhi, không được khi dễ đồ nhi, cũng không cho thích cô nương khác, bằng không đồ nhi sẽ không bao giờ…để ý đến người nữa. Sư phụ, người có nghe thấy không?” Nói đến cuối, Đường Táo chút nghẹn ngào.

Nàng biết sư phụ đã nghe không được nữa rồi, ngay cả cảm giác biến mất của mình cũng đã dần dần đến, mí mắt nàng không chống đỡ nổi nữa, chậm rãi khép lại.

Nàng nói dối.

Cho dù sư phụ đối xử không tốt với nàng, khi dễ nàng, nàng vẫn chỉ thích một mình sư phụ.

Từng câu từng chữ đều là lời thật lòng.

—- không được thích người khác.

 

 

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!