Chương 46: Chủ tử thích ăn đùi gà

0

Chương 46: Chủ tử thích ăn đùi gà

Tâm thần run lên, bốn phía lạnh như băng dần khôi phục bình thường.

Lạc Diệc Thanh ôm lấy tiểu tử kia nằm một đống trên mặt đất như một vũng bùn nhão, tay nhẹ đưa ra xoa đầu nhỏ, “Chuyện này là sao?”

Bạch Linh Lung mệt đến mi mắt không nhấc nổi: Nguyên thần xuất khiếu, quả không phải là chuyện heo có thể đùa giỡn.

Bạch Hổ há miệng nuốt trọn tiểu thanh xà, dưới cái nhìn trừng trừng của mọi người, lại một lần nữa nhún người tung vó, nhảy từ cái lỗ lớn trên Phù Dung cung chính nó phá ra lúc trước mà bỏ trốn mất dạng.

Lạc Diệc Thanh sắc mặt nghiêm trọng, đứng chắp tay, “Tìm nó, không thể để cho con rắn đó sống đến ngày mai.”

“Vâng.” Lâm Hoành Kỳ dẫn thị vệ tuần tự rời khỏi điện.

Thái hậu an ủi tiểu nữ nhi đang hoảng sợ, thanh âm dịu dàng: “Không sao rồi, đều không sao rồi.”

“Mẫu hậu, con muốn đích thân giết con rắn đó.” Lạc Cẩm Vanh khóc lóc ôm chặt thái hậu, run giọng nói: “Con rắn đó còn liếm chân con, mẫu hậu, con rắn đó ở dưới đế giày liều mạng liếm chân con.”

“Đừng nói nữa, dù sao cũng chỉ mà một con rắn, liếm một chút thì sao, nếu ngươi muốn truyền ra ngoài là ngươi bị một con rắn khinh bạc thì xuất cung đừng nói ta là đệ đệ của ngươi.” Lạc Thần Di chạy đến trước mặt Lạc Diệc Thanh, tay nhỏ bé vẫn nhớ mãi không quên cái đầu heo nhỏ trong ngực hắn.

Lạc Diệc Thanh liếc mắt nhìn nó, đem tiểu tử ngủ mê man kia bỏ lại vào long bào, “Mẫu hậu, trẫm còn có việc, hồi cung trước.”

“Đi đi.” Thái hậu khoát khoát tay, cũng thấy hơi mệt mỏi, “”Chờ một chút, hoàng nhi, nghe nói Tề thái phó đang ở trong cung, dù sao hắn cũng là nam nhân bình thường, để hắn ở qua đêm trong cung có phần không hợp phép tắc.”

“Mẫu hậu yên tâm, nhi tử tự có chừng mực.” Lạc Diệc Thanh xoay người rời điện, chuyện hôm nay tới quá mức kỳ quặc, chẳng lẽ là Lê Thích Nghị dùng kế điệu hổ ly sơn? May mà bản tính thích náo nhiệt của tiểu tử kia càng ngày càng tăng.

Không tự chủ được, Lạc Diệc Thanh đưa tay đặt lên ngực, nơi đó có vật đang dán chặt vào lồng ngực mình, thật ấm áp.

Bạch Linh Lung cảm thấy có người đụng vào đầu mình, trợn mắt tỉnh lại, dưới ánh mặt trời, khóe miệng nam nhân hơi cong lên, đáy mắt tràn đầy tình cảm, gió thu lay động đưa tới từng trận hương hoa quế, hắn cúi đầu sâu kín nhìn thẳng vào mắt nàng, bốn mắt giao nhau, cả thế giới tĩnh lặng.

Lạc Diệc Thanh không nói gì, mắt tiểu tử kia rất sáng, con ngươi rất đẹp, con ngươi màu nâu sáng như ngôi sao nào đó thất lạc rơi xuống đáy nước trong vắt, bất tri bất giác giam cầm mình trong đó, không thể thoát ra.

“Bệ hạ, cung nhân truyền tin, thái phó đã đã tỉnh.” Thường Xuân đứng ở phía sau nhẹ giọng nói.

Lạc Diệc Thanh khẽ gật đầu, im lặng không lên tiếng tiêu sái bước lên long liễn.

Trên giường lớn, đàn hương quanh quẩn, một thân ảnh hư nhược ngồi trên giường, nghiêng người dựa vào đệm mềm, mất không chớp nhìn thân ảnh đang thong thả bước vào phòng, vốn định xuống đất thỉnh an, lại thấy nam nhân bống bước nhanh đến, hai tay đỡ lấy tay mình, ngăn cản động tác tiếp theo của y.

Lạc Diệc Thanh ngồi xuống, chú ý khí sắc trên mặt Tề Nhược Ngôn, cười nhẹ nói: “Cũng không tệ lắm, giờ trẫm mới biết thái y trong cung cũng có bản lĩnh đến như vậy cơ đấy.”

“Bệ hạ, thần tối hôm qua đã mộng thấy một người.” Tề Nhược Ngôn che miệng ho nhẹ, thanh âm khàn khàn.

“Ồ? Là ai?”

” “Người này tóc dài màu bạc, khí chất không giống như là người Phượng Uyên mà càng giống người trong tranh bước ra, hắn dùng tư thái thanh cao tự phụ, phảng phất như trong trời đất không có ai địch lại mà nhìn xuống thần. Nhưng sau đó hắn lại chữa thương cho thần, chẳng biết tại sao khi giấc mộng này kết thúc, thần đích xác cảm thấy đau đớn tích tụ trước ngực đã biến mất, cả người đã khôi phục được ba phần nguyên khí.”

“Ngươi muốn nói là tối hôm qua có người đến cứu ngươi?”

“Vâng, thần nghĩ người này dường như còn biết rõ thần.” Tề Nhược Ngôn dừng một chút, hít vào lấy hơi, “Hơn nữa trong ánh mắt hắn tràn đầy oán niệm, giống như là có thù oán chất chữa lâu ngày với thần vậy.”

“Nhược Ngôn cũng nói hắn hình như đã cứu ngươi, nếu hắn thực sự oán hận ngươi thì cần gì phải cứu ngươi?” Lạc Diệc Thanh giơ nguowddawjt trên trán Tề Nhược Ngôn, cảm thụ độ ấm bình thường dưới lòng bàn tay mình, ý cười càng hiện rõ: “Xem ra thương thế khá hơn nhiều rồi.”

“Bệ hạ không lo lắng sao?” Tề Nhược Ngôn nhíu mày, “Nếu như đây không phải là mộng, trong cung lại có thể xuất hiện một người có thể ra vào tự nhiên như thế, nếu là người của địch quốc chẳng phải…”

“Nhược Ngôn chỉ cần nhớ rõ việc của ngươi bây giờ là dưỡng thương cho tốt, về phần có phải là địch nhân hay không thì cứ giao cho trẫm, dù gì trẫm cũng là vua một nước, sao có thể để cho hạng đạo chích tùy ý ra vào nơi như hoàng cung?” Lạc Diệc Thanh cúi người tiến lên, gỡ đệm dựa sau lưng Tề Nhược Ngôn xuống, “Vừa tỉnh lại tinh thần không tốt, đừng lãng phí tinh lực suy nghĩ lung tung, nghỉ ngơi cho khỏe đi, chờ thương thế lành hẳn mới có thể tiếp tục phò tá trẫm.”

Tề Nhược Ngôn nhắm mắt, “Bệ hạ nhất định phải chú ý người bên cạnh mình.”

“Trẫm đã biết, ngủ đi, trẫm ngồi ở đây.” Lạc Diệc Thanh ngồi ở cái bàn đối diện, Thường Xuân đưa tất cả tấu chương đến.

Cung nhân yên lặng đốt hương an thần, sau đó lần lượt rời đi.

Trong cung điện lớn như vậy, một người ngủ say tren giường, một người bên giường duyệt tấu chương, một con heo chặc lưỡi trong lòng.

Lúc này tại trúc viên, Bạch Hổ thả thanh xà trong miệng ra, thông cảm quá mức liếm liếm đầu nó: “Thế nào lại lăn lộn thành bộ dạng này, thật đáng thương.”

“Ta quen rồi.” Thanh xà quẫy đạp trên thảm lá trúc khô vàng, gió nhẹ phất qua, chu sa trên mi tâm hơi phiếm hồng, trong sát na, một người mặc trường bào đen như mực đứng trên lá xanh, mày kiếm kéo dài đến tóc mai, đen như mực.

“Chủ tử vì muốn cho ngươi biến lại thành người mà hao phí không ít linh lực.” Bạch Hổ lùi thân, tứ chi biến mất, một bóng người đứng thẳng, bạch y thắng tuyết, tóc bạc tung bay.

“Chủ tử bây giờ còn rất yếu nên hình người của ngươi và ta không duy trì được lâu, đợi đến ngày chủ tử tu luyện thành người thì thiên hạ loạn thế này nhất định còn đặc sắc hơn trăm năm trước rất nhiều.”

“Chu Tước và con rùa thối kia đâu?” Bạch Hổ lắc mái tóc dài, dưới ánh mặt trời chiếu rọi, màu bạc óng ánh lay động có chút không chân thực.

“Bọn họ? Qủa thực không biết đã trốn vào nơi nào, nữ nhân cao ngạo như Chu Tước làm sao có thể để cho người khác thấy nó liền muốn làm thịt nấu canh? “Thanh Long cười nhạo, không nhịn được phì cười nhìn sang.

“Ngươi muốn nói….”

“Phượng hoàng thành gà, muôn đời báo ứng, một năm lại một lần luân hồi, nàng đáng thương hơn chúng ta rất nhiều.”

“Cho nên nàng đã trốn đi?” Bạch Hổ nhíu mày.

“Đương nhiên.”

“Làm sao tìm được nàng?” Bạch Hổ tiếp tục nhíu mày.

“Tìm nàng làm gì?”

“Tiểu chủ tử thích ăn đùi gà.”

“…”

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!