Chương 45: Tiểu Thanh Tiểu Bạch

0

Chương 45: Tiểu Thanh Tiểu Bạch

“Hoàng huynh.” Lạc Cẩm Vanh nhìn thấy thân ảnh vàng kim vội vàng vào điện, nhất thời mừng đến chảy nước mắt, chưa bao giờ tha thiết muốn thấy huynh trưởng anh khí bức người của mình như vậy, chưa bao giờ hi vọng hắn hiên ngang lẫm liệt lấy bản thân làm mồi để cứu mình ra khỏi nước sôi lửa bỏng như vậy.

Lạc Cẩm Vanh khóc như hoa lê đới vũ, khóc đến người người xót thương, tay nhỏ bé túm chặt y phục mình, rất sợ thân ảnh hoàng kim kia thấy khó khăn sẽ dừng lại.

“Cẩm Vanh, ngươi trước hết đừng nhúc nhích, nghe lời ta, ngồi xuống.” Lạc Diệc Thanh cúi người tiến đến dưới bàn, nhin thân ảnh xanh biếc đang rúc vào giày thêu của tiểu nha đầu, hai đầu lông mày dần nhíu chặt.

“Hoàng thượng, nguy hiểm lắm, hãy để cho thuộc hạ xem thử.” Lâm Hoành Kỳ nói.

Lạc Diệc Thanh xua tay ý bảo không nói, lẳng lặng chú ý động tĩnh của thanh xà.

“Viu~” một tiếng vang nhỏ, một cục thịt màu trắng lại một lần nữa bị ném lên không.

Bạch Linh Lung giận dữ, hai con ngươi to tròn màu nâu hung hăng trừng mắt nhìn kẻ gây họa vừa ném nàng vào, mà con Tiểu Bạch chết tiệt kia thản nhiên phủi mông một cái, đắc ý xoay người rời đi.

“Bẹp” Tiểu tử kia sau khi rơi xuống đất lăn tròn hai vòng, cực kỳ trùng hợp va vào phần đuôi dài mảnh của thanh xà thò ra bên ngoài.

Một hòn đá gợn lên ngàn lớp sóng, thanh xà hiển nhiên cảm giác được mộng đẹp của mình bị người quấy rối, nhất thời tức giận, không chút khách khí hé miệng thè lưỡi, nhìn chằm chằm thân thể nhỏ bé trong bộ dạng mắt nhìn xuống quỳ rạp trên mặt đất không thể động đậy.

Bạch Linh Lung ôm lấy chân nhỏ, đầu lưỡi thanh xà liếm qua chân dường như càng hăng hái, đuôi nhỏ buông Lạc Cẩm Vanh ra không hề do dự, trường đến tiểu Linh Lung, trong chớp mắt đã cuốn mấy vòng quanh thân thể nhỏ bé của nàng.

Lạc Diệc Thanh đáy lòng căng thẳng, thấy rắn buông hoàng muội ra vốn là rất mừng, lại thật không ngờ trên đường đột nhiên nhảy ra tiểu tử kia, lần này heo cưng nhà minh lại thế chỗ.

“Cục cưng.” Lạc Diệc Thanh thử bước nhẹ hai bước về phía thanh xà.

” Hoàng đế, com đang làm gì vậy?” Thái hậu mừng rỡ thấy nữ nhi bình an vô sự chạy ra thì lại thấy con trai của mình đang bước từng bước đi tới gần con rắn độc kia, trong lòng hốt hoảng hô to một tiếng, “Quay lại!”

“Mẫu hậu, mấy người đều ra ngoài đi.” Lạc Diệc Thanh thở nhẹ một hơi, tiếp tục thận trọng bước nhẹ tới.

Bạch Linh Lung đưa chân gãi đuôi thanh xà, đầu lưỡi trên miệng nhỏ liếm da rắn lạnh như băng, lại khó chịu thè lưỡi: Trên người ngươi thật là thối.

Thanh xà lạnh lùng liếc mắt nhìn phần bụng vừa bị liếm, lưỡi phun ra lần thứ hai: Vừa mới chui vào giầy con bé đó.

“. . .” Trầm mặc, Bạch Linh Lung hận không thể bóp chết con rắn này, thế nhưng nghĩ lại thì hình như mình đang rới vào trong tay nó.

“Grào.” Bạch Hổ gầm lên, từ trên điện phá không mà đến.

“Đùng.” Phù Dung cung nguy nga bị phá ra một lỗ hổng lớn, trên đỉnh xà nhà lung lay sắp đổ.

Rắn xanh cùng hổ trắng, hai con trừng mắt nhìn nhau.

“Tiểu Bạch?” Thanh xà thè lưỡi.

“Tiểu Thanh?” Bạch hổ gầm lên.

“Tiểu Bạch, ngươi thế nào lại to lớn như vậy?” Thanh xà chắt lưỡi, thật là một con hổ vừa cao vừa trắng.

Bạch hổ hừ lạnh, “Là ngươi nhỏ đi, đường đường thanh long giờ lại biến thành một con rắn? Làm nhiều việc ác quả nhiên phải gặp báo ứng.”

“Dù sao ta cũng là một con rắn, chờ tới khi ngươi nhìn thấy Chu Tước và con rùa đen chết tiệt kia thì ngươi mới biết thế nào mới là báo ứng.”

Bạch Hổ từ trong đáy mắt con rồng nào đó nhìn ra một loại tâm tình khác, tuyệt đối là hả hê.

Lạc Diệc Thanh thừa dịp một hổ một rắn đang liếc mắt đưa tình, tung người nhảy một cái, đem tiểu tử đang bị đuôi rắn quấn chặt kia ôm lại vào ngực mình, lại phi thân bay ra xa khỏi động vật máu lạnh nguy hiểm kia.

” Lâm Hoành Kỳ, bắt con rắn kia lột da hỏa thiêu.” Âm thanh lạnh lùng truyền đến trong nội điện, làm vị ngự tiền thị vệ nào đó bị kinh hãi.

Lâm Hoành Kỳ rút kiếm hờ hững đi lên phía trước.

Bạch Hổ đột nhiên quay lại, mặt hướng người đang hùng hổ đi đến, “Grào.” Một tiếng hổ gầm làm cho không ai dám tới gần.

“Bạch Hổ, ngươi nếu còn muốn sống trong hoàng cung thì quay lại đây cho trẫm.”

Bạch Hổ không hề động đậy, tiếp tục chống lại thị vệ.

Bạch Linh Lung nhảy ra khỏi lồng ngực Lạc Diệc Thanh, trong mắt ánh lên một bóng hình xanh biếc xinh đẹp, vốn chỉ là thân rắn nho nhỏ, sau đó lại chao lượn trời cao, thanh long thăng thiên quan sát chúng sinh, mây đỏ trải rộng, thanh long vờn mây làm cho sắc trời đại biến.

Thanh xà vẫn quấn trên móng Bạch Hổ, nhưng bất tri bất giác thân thể cứng ngắc như đá, Bạch Hổ ngẩng đầu ngóng nhìn, chỉ thấy nam nhân trong lòng bé nhỏ vô cùng, hai tròng mắt vốn là màu nâu đã chuyển thành tím, ánh sáng tím tỏa ra quanh thân, ràng buộc thân thể hắn, mặc cho nó giãy giụa thế nào, cuối cùng cũng từ từ chết lặng.

“Chủ tử,” Hai tròng mắt Bạch Hổ phiếm lệ, hunh đệ mấy nghìn năm, không thể thấy chết mà không cứu.

Bạch Linh Lung mắt sáng như đuốc: Nó sát nghiệp quá nặng, chết đã không đủ để chuộc tội, nợ máu nhất định phải trả bằng máu, hồn phi phách tán.

“Chủ tử.” Bạch Hổ tứ chi sụp xuống, “Van cầu người, van cầu người cho hắn một cơ hội.”

Bạch Linh Lung mặt không đổi sắc, nhảy xuống từ trong lòng Lạc Diệc Thanh, thần niệm nhất xuất, vạn vật giai tĩnh.

Thanh xà không thể động đậy nhưng nó hiểu rõ mình đang bị nhốt trong kết giới của con heo kia, sinh vật xung quanh đều bị ngăn cách ở ngoài.

Bạch Linh Lung thân tâm hợp nhất, nguyên thần vừa xuất liền biến thành người, chân trần đạp lên thảm, từ trên cao nhìn xuống thanh xà, ngọn lửa lập lòe trong lòng bàn tay, “Thanh Long, ngươi vì tư niệm mà phạm tội tày trời, làm cho vạn vật sinh linh tử thương vô số, ngươi còn nhớ biển lửa một trăm năm trước hay không? Ngươi cùng Chu Tước Huyền Vũ ba người, đốt cháy mười tòa thành, ngàn ngàn vạn vạn dân chúng vô tội, giờ ngươi tiêu tan hồn phách nơi này, ta có oan uổng ngươi không?”

Thanh xà trố mắt, lúc nhìn thấy nguyên thần con heo này mới tỉnh ngộ mình đang bị nhốt ở nơi nào.

“Chủ tử, Thanh Long có tội nhưng nó đã phế bỏ đạo hạnh ngàn năm, ngay cả thân rồng cũng đã bị hủy, cầu người tha cho nó một mạng.”

“Thanh Long, niệm tình ngươi là thần thú thượng cổ, nếu cho ngươi một cơ hội, ngươi có nguyện ý chuộc tội hay không?”

Thanh xà run lên, cả người cứng ngắc dần được thả lỏng, đuôi nhỏ rũ xuống mặt đất, đầu rắn gục xuống, “Trăm năm qua, cả ngày lẫn đêm ác mộng quấn thân, Thanh Long đã biết sai.”

“”Ngươi dù sao cũng là thần thú, tuy rằng thân rồng đã bị hủy nhưng nguyên thần vẫn còn, một ngày nào đó vẫn có thể tạo phúc cho sinh linh trăm họ, rửa sạch một thân máu tanh của ngươi.” Bạch Linh Lung bước lên, đầu ngón tay khẽ chạm vào đầu rắn.

Mi tâm thanh xà điểm một dấu chu sa, hai chân mơ hồ hiện ra, dưới ánh nến lay động, tóc dài màu mực theo gió tung bay.

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!