Chương 44: Vì sao không đợi trẫm trở lại

0

Chương 44: Vì sao không đợi trẫm trở lại

Bạch Linh Lung trái lo phải nghĩ, từ chối hồi lâu, vào lúc chiêng báo canh ba gõ lên thì rất có khí khái bi tráng của anh hùng một đi không trở lại mà đưa hai tay ra.

Tay vừa đặt lên thắt lưng nam nhân, ôm càng thêm chặt thì Bạch Linh Lung kinh ngạc nhìn ngực mình, vì sao cảm thấy tim nhảy lên vui sướng như vậy?

Lạc Diệc Thanh ngủ trong mông lung bỗng bên hông ấm áp, hắn chợt kinh hãi, hai mắt giật mình mở to.

Bạch Linh Lung không ngờ tới hắn tỉnh sớm như vậy, đang nghĩ chào hỏi hắn như nào thì thấy nam nhân như cá chép xoay người, ở trên giường nhảy dựng lên, đột nhiên giống một con phượng hoàng bị đạp phải đuôi, lông lá bay loạn.

“Ngươi đã tỉnh.” Bạch Linh Lung do dự phun ra một câu nói như vậy, hiển nhiên đây cũng là kết quả của quá trình suy nghĩ cặn kẽ cho ra.

Lạc Diệc Thanh không biết làm sao day day hai mắt, tin chắc có một nữ nhân không mặc y phục ở trước mắt, lại một lần nữa lảo đảo mấy bước.

Bạch Linh Lung tay cứng đờ giữa khoảng không, lúng túng muốn thu về lại quật cường không muốn thu về, cứ như vậy ngây ngốc để nguyên.

Lạc Diệc Thanh nghẹn lời, thăm dò tới gần một chút.

“Thường Xuân.” Hắn hô to một tiếng.

Ngoài điện nghe tiếng la hét, một người vội vàng đẩy cửa vào.

“Bệ hạ, thần có việc cần bẩm báo.” Lâm Hoành Kỳ vội vội vàng vàng theo Thường Xuân đi vào trong điện, hai người đều đứng ở trước tấm bình phong, cúi đầu chờ lệnh.

Lạc Diệc Thanh quay đầu lại liếc nhìn nữ nhân lại nhìn trước tấm bình phong hai người đang đứng, khống chế tất cả tâm tình, chỉ vào nữ nhân ngây ngốc trên giường, tuy ánh nến rất yếu nhưng có thể qua đường nét nhận biết đại khái, nàng xuất hiện, nàng thực sự xuất hiện.

Bạch Linh Lung muốn giải thích một chút lại bị nam nhân cắt đứt lần nữa.

” Ngươi không được đi, đi đâu cũng không được, ở nguyên chỗ này chờ trẫm.” Lạc Diệc Thanh đi vòng qua trước tấm bình phong, nói với Thường Xuân: “Thắp đèn lên, tất cả mọi người không ai được vào nội điện.”

Thường Xuân nghe lệnh, phân phó cung nhân đốt đèn.

Lâm Hoành Kỳ quỳ trên mặt đất, nói: “Bệ hạ, trong ngự hoa viên có mấy người bị sinh vật không rõ cắn bị thương, sau khi thái y thăm khám đã xác nhận đó là rắn độc.”

“Rắn? Trong cung sao lại có rắn?” Lạc Diệc Thanh nhíu mày, lại không nhịn được nhìn hướng nội điện.

Lâm Hoành Kỳ nghi ngờ nói: “Thần đã phái người đi tìm thật kỹ nhưng lo lắng sẽ ngộ thương đến các vị chủ tử nên tức khắc tới bẩm báo với bệ hạ, sợ rắn bị vây bắt có thể xông nhầm vào điện của các chủ tử.”

“Trước cứ lùng bắt trong hậu hoa viên, nếu không tìm được mới phái người tìm kỹ trong các cung, thái y có nói là rắn độc sao?”

“Không ạ, chỉ nói rắn này rất nguy hiểm, hơi có chút lơ là thì không được nửa nén hương nhất định đột tử.”

“Mang người tới, đảm bảo mẫu hậu và các hoàng muội an toàn.” Lạc Diệc Thanh phất tay bảo người lui ra.

Ngực dù cố gắng cũng không kìm nén được thôi thúc, Lạc Diệc Thanh còn chưa chờ người rời khỏi liền đứng lên sải bước đi vào trong nội điện.

Trong điện vốn là mờ tối giờ đã được từng đạo ánh sáng soi rõ như ban ngày, chỉ là nữ nhân vừa rồi còn nằm trong ngực mình vào lúc này đã biến mất không còn bóng dáng.

“Chuyện gì xảy ra?” Lạc Diệc Thanh tự hỏi, không biết đâu là thực đâu là mộng.

Bạch Linh Lung hừ lạnh: Tỷ đói bụng.

Lạc Diệc Thanh cô đơn ngồi trên giường, chạm vào nơi còn lưu lại hơi ấm, nằm dài trên giường ngửi mùi hoa lan nhàn nhạt vương lại, vì sao không đợi trẫm trở lại? Vì sao không đợi trẫm trở lại?

Phảng phất cứ hỏi như vậy sẽ có người đột nhiên xuất hiện đáp lại, đáng tiếc cho đến lúc trời sáng rõ, mặt trời lại lên, trong cung điện trống vắng vẫn chỉ có mình hắn một người.

Trong cung xuất hiện rắn độc, trong thời gian ngắn mọi người đều cảm thấy bất an.

Tiểu Hầu gia sợ liên đới đến rắn hoàng kim nhà mình cũng không dám tùy tiện tiến cung nữa, rắn của hắn chắc chắn không cắn hắn nhưng không thể đảm bảo sẽ không đi cắn người khác, vì lý do an toàn nên cáo bệnh trốn trong phủ.

Lạc Cẩm Vanh nằm dài trên ghế, trước mặt là Lạc Thần Di đang nghịch chén nước, vừa chạm vào chén gây tiếng động thì không ngoài dự đoán bị tỷ tỷ lạnh mặt trừng mắt một cái.

“Ngươi nếu không có việc gì thì ra ngoài mà bắt rắn về chơi.” Lạc Thần Di nói.

Lạc Cẩm Vanh liếc mắt hướng trọng binh ngoài điện. “Ta cũng muốn ra ngoài nhưng mà bọn họ không cho.”

“Trong cung giới nghiêm. Con rắn kia nghe nói cắn bị thương hai người, độc phát liền chết.” Lạc Thần Di nói không nhẹ không nặng.

Lạc Cẩm Vanh ho nhẹ, “Rắn là loài giảo hoạt như vậy, sao có thể cắn người giữa ban ngày?”

“Ngươi nếu không tin có thể ra xem thử một chút?” Lạc Thần Di khóe miệng khẽ nhếch, đắc ý khiêu khích.

“Đi thì đi.” Lạc Cẩm Vanh vỗ bàn đứng lên, đi hai bước lại lùi về, “Ta chết không có gì đáng tiếc, thế nhưng mẫu hậu mất đi ta sẽ đau lòng mất.”

Lạc Thần Di lại ném sang ánh mắt lạnh lùng.

Hai người ở đó ngươi trừng mắt với ta ta trợn mắt với ngươi, hoàn toàn không chú ý tới bên cạnh chân mình đang có một sinh vật xa lạ chậm rãi trườn tới.

Lạc Cẩm Vanh sắc mặt trầm xuống: “Sao lại giẫm chân ta?”

Lạc Thần Di hừ lạnh: “Tự nhiên ta giẫm chân ngươi làm gì?”

“Ngươi dám nói ngươi không giẫm ta?” Lạc Cẩm Vanh lại một lần nữa vỗ bàn.

Lạc Thần Di cũng vỗ bàn, đơn giản giơ lên hai chân, “Thấy không, hai chân ta đều ở đây, chẳng lẽ ta còn có cái chân nào nữa?”

Tiếng nói vừa dứt, biểu cảm trên mặt Lạc Cẩm Vanh co rút, mặt mày trong nháy mắt thất sắc, ngực lập tức có dự cảm không tốt.

Nàng hạ mi mắt, nhìn xuyên qua bàn sa từ từ tìm kiếm, một thứ gì đó rất dài, xanh, lạnh như băng đang lượn lờ qua lại giữa hai chân nàng, giống như đang chọn chỗ để cắn.

Lạc Thần Di hốt hoảng lùi về sau, không dám có động tác gì lớn, sợ động vật máu lạnh kia lại nhào tói mình.

Lạc Cẩm Vanh đưa tay ra, không dám động hai chân, “Cứu, cứu ta.”

“Ta đi tìm người.” Lạc Thần Di chạy ra nội điện.

Lạc Cẩm Vanh nhỏ giọng khóc, con rắn kia dường như càng thêm hăng hái, rúc vào trong giầy của nàng.

Da rắn lạnh như băng dán lên mu bàn chân, Lạc Cẩm Vanh sợ đến không dám khóc.

Lạc Diệc Thanh nghe tin tức truyền đến từ Phù Dung cung, lòng như lửa đốt từ đại điện chạy tới, chỉ thấy ngoài điện phượng liễn của thái hậu đã tới, bà đang dỗ dành tiểu nhi tử.

” Mẫu hậu, Cẩm Vanh vẫn còn ở trong đó?” Lạc Diệc Thanh nhìn vào trong điện không một bóng người, vội vàng hỏi.

” Con rắn kia đang ở trong giày của nàng, hoàng nhi à, ngươi nói chúng ta phải làm thế nào bây giờ?”

“Rắn sợ rượu hùng hoàng.” Lạc Diệc Thanh nói.

“Rượu hùng hoàng đều đã đổ hết vào chân Cẩm Vanh mà con rắn kia chẳng những không ra còn càng cuốn chặt lấy. Con rắn này quá mức quái dị, chẳng lẽ là yêu thú?”

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!