CHƯƠNG 38: LỤC NHAN CÙNG PHƯỢNG BẮC NHÃ LIÊN HỢP

0

Yến tiệc giả dối cuối cùng cũng kết thúc, Sở Tử Ngôn vui vẻ ăn uống no say, nàng cơ hồ chân chính nhận thức được rằng những người ở đây nội tâm từng người so với hồ sâu càng đen hơn, đều vặn vẹo cực kỳ khó coi, dã tâm không nhỏ, sự giả dối lại không cần phải bàn, nàng thiết nghĩ những người này sống như vậy không mệt sao? Được Ngân Phách dìu ra khỏi đại điện Sở Tử Ngôn liền an tâm dựa vào mặc ánh mắt Phượng Bắc Nhã nhưng hàng ngàn mũi dao xuyên phá nàng. Phượng Bắc Nhã đứng tại đại môn nhìn bóng dáng đôi bích nhân đi đằng xa, âm thầm cắn răng lệ nóng doanh tròng xoay người liền bị một tiếng kêu gọi lại, người này chính là Tam công chúa Hồ tộc vừa nãy còn đôi co với Sở Tử Ngôn – Lục Nhan. Phượng Bắc Nhã nhướng mày nghi vấn cũng không có hỏi lại mà chờ Lục Nhan lên tiếng trước.

-“Thỉnh Phượng cô nương có nhã ý cùng ta liên hợp”. Lục Nhan cười tà lên tiếng.

-“Chuyện gì?”. Phượng Bắc Nhã đã biết còn cố hỏi.

-“Chẳng phải nàng ta đoạt mất ý trung nhân của ngươi sao?”.

-“Không cần Tam công chúa bận tâm”. Phượng Bắc Nhã có chút khó chịu, nàng ta cư nhiên đâm trúng chỗ đau của nàng.

-“Nếu như nàng ta không còn, người bên cạnh Ngân Phách chỉ có thể là ngươi”. Lục Nhan âm độc đắc ý nhìn Phượng Bắc Nhã, chắc chắn nàng ta sẽ vì điều này mà trả giá mà cái nàng muốn chính là giết chết ả nha đầu nhân loại kia, nếu như nàng ta đồng ý tội lỗi cũng sẽ không tính trên đầu nàng. Phượng Bắc Nhã có chút do dự nhìn Lục Nhan, sau đó trong nháy mắt liền có quyết định của chính mình. Phượng Bắc Nhã cùng Lục Nhan đều có mục đích riêng của mình chi bằng hợp tác đem mọi chuyện giải quyết nhanh gọn. Sau khi bàn bạc xong cả hai liền cười chào tạm biệt, trong ánh mắt lóe lên tia sáng lạnh khiến lòng người lạnh buốt.

Trở về phòng, nơi này cũng không phải là mật thất của Ngân Mặc mà là một biệt viện do Xà vương phân phó chuẩn bị, nếu đã lộ diện cũng không thể công khai tới lui phủ của Ngân Mặc sẽ khiến nhiều người sinh nghi. Ngân Phách liền để Sở Tử Ngôn ngồi trên giường nghỉ ngơi, rót cho nàng chén trà ấm, bên ngoài thật sự quá lạnh rồi. Sở Tử Ngôn tiếp nhận chén trà, môi mỏng khẽ cong thích ý hưởng thụ. Ngân Phách liền ngồi vào phần giường còn lại, có chút suy nghĩ nhìn Sở Tử Ngôn.

-“Có chuyện gì sao”. Sở Tử Ngôn lúc này uống một ngụm trà mới lên tiếng hỏi.

-“Kỳ hạn đến rồi”. Ngân Phách trầm giọng nói.

-“Aaaa, nhanh như vậy!”. Sở Tử Ngôn thật có chút quên mất, đêm mai chính là kỳ hạn 49 ngày uống máu của Ngân Phách, dạo này nàng thật không có chút tâm tư đi tính toán chỉ biết mỗi ngày cứ đến giờ liền uống máu cũng không biết thật ra thời gian trôi qua bao nhiêu lâu rồi.

-“Ngày mai ta giúp ngươi”. Ngân Phách ôm Sở Tử Ngôn vào lòng, có chút lo lắng nói. Sở Tử Ngôn cười vui vẻ, thật ra một chút nàng cũng không sợ, dường như chỉ cần là chuyện của Ngân Phách làm nàng đều vô điều kiện tín nhiệm, đó là một tín ngưỡng ăn sâu trong tiềm thức của nàng, làm như thế nào cũng không thể mất đi.

-“Không sợ sao?”. Ngân Phách sủng nịnh vuốt ve bàn tay hơi lạnh của Sở Tử Ngôn cười nói.

-“Có gì phải sợ, Thánh quân nhà ta rất lợi hại nha”. Câu nói này triệt để làm Ngân Phách cười vui vẻ, Sở Tử Ngôn cũng kiềm lòng không đậu đôi môi anh đào khẽ giương lên một đường cong. Thật ra từ lâu hai người họ đã sinh ra sự ăn ý cùng tương thông, chỉ cần đối phương nghĩ gì người còn lại liền hiểu, Ngân Phách thật sự vui vẻ không vì câu khen ngợi của Sở Tử Ngôn mà là sự tín nhiệm tuyệt đối kia, dù hoàn toàn đặt tính mệnh chính mình vào trong tay hắn, nàng lại chẳng mảy may lo sợ, như vậy hắn chỉ có thể nguyện ý nàng, dung túng nàng, nếu như nàng xảy ra chuyện, Ngân Phách hắn liền đem mạng mình bồi theo. Sở Tử Ngôn có chút mệt mỏi ngáp một cái thật to sau đó trực tiếp ở trong lòng Ngân Phách ngủ say. Ngân Phách nhẹ vén lọn tóc mai trước mặt nàng lộ ra cái trán nhẵn mịn liền hôn nhẹ lên đó khẽ cười, sau đó đặt nàng an vị trên giường đắp chăn, nhìn tiểu nhân nhi ngủ an giấc, hắn tình nguyện nàng cứ như vậy để hắn bảo hộ nàng cả đời, nhưng tiểu nha đầu này lại bất đồng khăng khăng muốn cùng hắn gánh vác, khiến hắn có giận cũng không có lòng dạ nào trách nàng được, chỉ có thể thuận theo nàng dùng hết khả năng của chính mình bảo hộ nàng.

Sau khi, Ngân Phách rời khỏi phòng Sở Tử Ngôn liền mở mắt tỉnh dậy xếp bằng ngồi trên giường, tâm thức liền động dò xét vào bên trong Càn Khôn chỉ lấy ra những thứ cần thiết. Sở Tử Ngôn từng thăm dò với Nhạc Phong Hoa về việc dung hợp máu của nàng cùng Ngân Phách liền đổi lại câu trả lời nửa vời, nếu thành công đương nhiên trăm lợi không hại nhưng nếu thất bại tổn thương căn cơ là chuyện không thể tránh khỏi, nói dễ liền dễ, chẳng qua chủ yếu dựa vào bản thân nàng có đủ năng lực tiếp nhận hay không, đây là lựa chọn nguy hiểm nhưng hiệu quả lại không tưởng.

Sở Tử Ngôn từ khi rời khỏi Huyễn Băng thành cho đến khi đến địa phận Xà tộc mới bắt đầu tu luyện, Nhạc Phong Hoa từng nói trong cơ thể nàng có một chút lực lượng sức mạnh vẫn là hơn không có gì, ít nhất có thể bảo trụ cái mạng nhỏ của nàng, cũng không thể hoàn toàn dựa vào Ngân Phách chính nàng cũng nên tự giúp lấy bản thân mình. Cầm trên tay là quyển Nhất Mạch hạ phổ, lòng liền muộn phiền không thôi, đây là cuốn đầu tiên trong bộ Cửu Mạch liền còn 8 quyển còn lại chia ra, Nhị Tam hạ phổ, Tứ Ngũ Lục trung phổ cuối cùng là Thất Bát Cửu thượng phổ, bộ Cửu Mạch này nàng tìm được trong Thiên Thủ các vừa nhìn thấy liền vừa ý, chỉ là bắt đầu tu luyện liền không dễ dàng như vậy, trước tiên trong thời gian ngắn nhất nàng nhất định phải hoàn thành tam quyển hạ phổ này, chỉ là trong lúc tu luyện có một điều kỳ quái xuất hiện, trong đan điền xuất hiện một dải sương mù dày đặc chiếm một nửa nàng có cố gắng như thế nào cũng không thể khai thông, chỉ có thể dùng nửa phần còn lại tích tụ linh lực tu luyện, hiệu quả giảm đi không ít, tuy nhiên hiện tại cũng không thể quản nhiều như vậy trước đem linh lực tích tụ vững trong đan điền là được.

Sở Tử Ngôn bắt đầu dựa vào quyển Nhất Mạch hạ phổ tu luyện, trên đỉnh đầu liền mơ hồ xuất ra làn khói trắng phiêu miễu vờn quanh, cả người nàng mỗi lần tích tụ linh lực liền cảm thấy thư thái không thôi có thể luyện được mười mấy canh giờ cũng không là gì. Đến khi mở mắt, đã là trưa ngày hôm sau, mồ hôi dính ướt y phục, Sở Tử Ngôn nhíu mày liền trực tiếp đi tắm rửa. Coi như linh lực có thể nói ổn định trong đan điền, bây giờ thể lực cũng cần phải nâng cao, nghĩ liền làm Sở Tử Ngôn quyết định ra ngoài tản bộ vận động gân cốt. Nhấc chân đến phòng Ngân Phách lại không thấy bóng người, Sở Tử Ngôn liền thôi tự mình đi dạo cũng không đi quá xa biệt viện, địa phương này nàng vẫn chưa quen thuộc vả lại con người ở đây cũng không tốt lành gì, nàng cũng không nên khinh suất gây phiền phức cho Ngân Phách nhưng chính nàng nghĩ như vậy cũng không phải ai cũng nghĩ như thế, nàng không đi trêu phiền phức lý nào phiền phức lại tìm đến tận nơi. Thật đau đầu a!

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!