Chương 56: Ta tin tưởng ngươi

0

Chương 56: Ta tin tưởng ngươi

 

Chiến Lăng Song cảm giác được một ánh mắt nóng bỏng đang nhìn, ngước mắt nhìn tới, một trường bào sẫm tối, tóc đen buộc cao lên bằng ngọc quan, hàn mi rét lạnh như trời đông, mắt đen như khảm bảo thạch, sống mũi kiên nghị, môi bạc hơi mỏng, cả người tuy ôn nhuận nhưng lại lộ ra từng đợt lãnh ý.

 

Trầm ngâm một hồi, cuối cùng khoát tay áo lần thứ hai, đầu gối hơi khụy, giọng nói lanh lảnh dễ nghe, “Dân nữ gặp qua Thanh Tuyên Thế tử.”

 

Trường Hiếu Liên Thành cực kỳ lạnh nhạt “ừ” một tiếng, rồi quay đầu nhàn nhạt nói với Hách Liên Đan Hạ: “Kỳ thực hoàng thượng cũng không có gì đáng ngại, chỉ là những ngày gần đây quá mức mệt nhọc chút thôi, ngày sau chú ý nhiều hơn, bệnh tình sẽ chuyển biến tốt.”

 

Nói xong, hắn tao nhã đứng dậy, tóc mai tự nhiên rũ xuống trước ngực, tóc đen và áo bào đen hòa làm một thể tựa như không thể phân biệt được nhau. Bên môi Trường Hiếu Liên Thành có một vệt ý cười, giơ tay nhẹ nhàng phủi đi lớp bụi trên áo bào, hơi phất tay áo, đôi mắt sáng rực, hoa văn màu đen sẫm lay động theo gió, y quyết* bay bay, rất hào hoa phong nhã.

 

*y quyết: ngọc bội hình khuyên, (giống kiểu vòng tay của nữ á) 

 

Hách Liên Đan Hạ nghe thấy, gật gật đầu sau liền không nói một câu. Mà không ai nhìn thấy lúc Trường Hiếu Liên Thành nói đến “quá mức mệt nhọc”, Sở Hậu hơi tiến lên phía trước, môi mấp máy, nhưng cuối cùng vẫn là không nói một câu, chỉ là yên lặng đứng ở nơi đó.

 

Hách Liên Đan Hạ nhớ tới Chiến Lăng Song, liền sẽ nhớ tới Tế Nguyệt*, đôi mắt không khỏi thêm rất nhiều ấm áp, hiền lành hỏi: “Là Lăng Song thật sao? Năm nay bao nhiêu tuổi?”

 

*Chương trước tác giả viết mẫu thân của Song tỷ tên Tế Nhạc nhưng bây giờ viết là Tế Nguyệt nên mình thống nhất là trong các chương sau đều là Tế Nguyệt hết nhé

 

“Hồi hoàng thượng, dân nữ năm nay mười sáu.” Chiến Lăng Song nói.

 

“Ồ, không nhỏ, trẫm lại nghĩ tới năm đó lúc gặp mẫu thân ngươi, nàng mới mười tám.”

 

Trong mắt Hách Liên Đan Hạ hiện lên vẻ hoài niệm. Năm đó a, dáng dấp của Tế Nguyệt cực kỳ tinh khiết mỹ lệ, cao quý như hoa sen, thần thánh không thể xâm phạm! Thế gia công tử đến tuổi ở Kinh Hoa đều cầu hôn với nàng, nàng đều là uyển chuyển cự tuyệt. Mà bên trong những thế gia công tử kia, còn có cả một Thái tử như mình.

 

Năm đó, bọn họ là bạn rất thân, chính mình một mực lừa gạt sự chân thành của nàng, chỉ hy vọng Tế Nguyệt cũng có thể đối với mình có hảo cảm. Đáng tiếc, cuối cùng, tính tình Tế Nguyệt đại biến, lựa chọn Chiến Ngạo Thiên rồi gả cho hắn, trở thành phu thê.

 

Chiến Lăng Song chăm chú nhìn vẻ mặt của Hách Liên Đan Hạ, mím cánh môi, không có nói tiếp. Hoàng thượng lại cùng mẫu thân có một ít ngọn nguồn, mẫu thân nàng rốt cuộc là ai?

 

Trong điện Chiêu Dương an tĩnh hồi lâu, bốn phía tràn ngập một sự vắng lặng chết chóc.

 

Hàm răng Sở Hậu tàn nhẫn cắn cánh môi, bên trong cánh môi đỏ thẫm lộ ra một chút tơ máu, móng tay sơn màu đỏ thẫm nắm chặt, cắm thật sâu vào trong da thịt.

 

Nhưng nàng không cảm giác được đau đớn. Chuyện gì có thể đau đớn hơn khi nam nhân mình yêu ở trước mặt mình nói về một nữ nhân khác?

 

Hách Liên Đan Hạ từ trong hồi ức tỉnh lại, dùng ánh mắt còn lại nhìn sang Sở Hậu , trầm mặc một hồi, nói: “Trẫm xem sắc mặt của Sở Hậu thật giống không tốt, chắc hẳn hôm nay chiêu đãi Chiến gia tiểu thư, đã có chút mệt mỏi đi. Nơi này có trẫm cùng Liên Thành chiêu đãi Chiến tiểu thư, cũng không thua kém Sở Hậu được… Khụ khụ!”

 

Có thể lời còn chưa nói hết, Hách Liên Đan Hạ vội vàng che miệng, thân thể nghiêng qua một bên giường, kịch liệt ho khan.

 

Chiến Lăng Song thấy vậy nhíu mày. Cái này không phải là bộ dáng do mệt nhọc, trái lại khá giống bệnh viêm phổi lưu hành ở thế kỷ 21.

 

“Thần thiếp đã rõ, vậy thần thiếp xin cáo lui, kính xin Hoàng thượng bảo trọng Long thể!”

 

Dứt lời, Sở Hậu vung tay áo, xoay người rời đi, một thân áo bào đỏ tươi nhất thời mất đi màu sắc, ngay cả bóng người quật cường đều mang tới một chút cô đơn. Thời khắc nàng xoay người, một giọt nước mắt óng ánh như trân châu rơi xuống sàn nhà lạnh như băng.

 

Nàng từ rất sớm liền biết rồi, từ giờ khắc Tế Nguyệt rời khỏi đó, nàng cùng Hách Liên Đan Hạ cả đời đều không thể buông bỏ được.

 

Hách Liên Đan Hạ tuy khom người nhưng không có mở miệng nói một câu, chờ bóng dáng màu đỏ của Sở Hậu biến mất ở sau điện Chiêu Dương, Hách Liên Đan Hạ lúc này mới chậm rãi ngẩng đầu lên, trắng bệch có một đạo vết máu, vết máu trong lòng bàn tay vô cùng bắt mắt. Đôi mắt vẩn đục sự tang thương nhanh chóng nhìn chăm chú về phía cửa lớn.

 

Trường Hiếu Liên Thành cất bước tiến lên, tay áo bào màu đen sẫm nhấc lên, bàn tay lộ rõ các khớp xương đặt lên cổ tay của Hách Liên Đan Hạ, nhíu lông mày lạnh lẽo trầm ngâm nói: “Hoàng thượng nếu muốn sớm một chút thoát khỏi ma bệnh, vẫn là không được động đến nội lực trong cơ thể thì tốt hơn!”

 

“Hương Bồ* rất thông tuệ. Với thân thể của trẫm, nếu như trẫm không vận dụng nội lực để sắc mặt hồng hào hơn chút, nàng sẽ nổi lên nghi ngờ, trẫm không muốn để cho nàng đối với mình ôm ấp một tia hi vọng…”

 

*Hương Bồ: tên của Sở Hậu đó các tềnh iu

 

Hách Liên Đan Hạ cười khổ một tiếng, vết máu tươi bên môi đẹp loá mắt, khí tức của một Đế vương cuồng ngạo khí phách lại bị thu liễm, thay vào đó là vô vàn thê lương đau thương.

 

“Theo tính tình quật cường của Sở Hậu, người mà nàng cả đời nhận định, cho dù là chết rồi, cũng sẽ không buông tay.”

 

Đôi mắt của Trường Hiếu Liên Thành tối sầm lại, ánh mắt sắc bén như dao có chút lãnh ý, hai mắt bình tĩnh chán chường nhìn Hách Liên Đan Hạ.

 

Sở Hậu là người si tình hiếm thấy, tuyệt đối có thể được xưng là tình cảm không dời, nàng có bao nhiêu yêu Hách Liên Đan Hạ, nội tâm liền gánh chịu bấy nhiêu thống khổ!

 

“Trẫm biết, chỉ sợ trẫm thật không qua được cửa này, mà nàng lại không chịu buông tay.”

 

Khóe mắt Hách Liên Đan Hạ hơi ướt, con ngươi lộ ra một tia đau đớn. Bắt đầu từ thời khắc Tế Nguyệt rời khỏi, hắn đã để xuống chấp niệm trong nội tâm từ lâu, muốn cùng nàng (Sở Hậu) hảo hảo vượt qua cả đời này, có thể ông trời không cho, để hắn mắc căn bệnh này.

 

“Bệnh của Hoàng thượng, dân nữ có thể trị được.”

 

Đột nhiên, Chiến Lăng Song đã thật lâu không nói chuyện lại mở miệng nói ra.

 

Trường Hiếu Liên Thành cùng Hách Liên Đan Hạ nhìn về phía Chiến Lăng Song. Trên mặt Hách Liên Đan Hạ là một mảnh kinh ngạc, bệnh này quấy nhiễu hắn rất nhiều năm, Thái y viện đều không thể trừ đi căn bệnh, chỉ có thể giảm bớt đau đớn của hắn.

 

Lúc này Chiến Lăng Song mới mười sáu tuổi, đáng tin sao?

 

“Lăng song, ngươi cũng đừng cậy mạnh, trẫm sinh tử do mệnh, ngay cả người của Thái y viện đều bó tay không có biện pháp, ngươi làm sao sao có thể?”

 

Chiến Lăng Song nghe thấy sững sờ, rồi nhếch môi nở nụ cười, nhưng cười đến đẹp đẽ cuồng ngạo, giọng điệu càng là xem thường, nói: “Trên đời chỉ có chuyện Chiến Lăng Song ta không muốn, chứ tuyệt đối không có chuyện ta không làm được! Sinh tử do mệnh thì sao, cho dù ông trời có cản ta, ta nhất định gặp thần sát Thần, gặp Phật giết Phật!”

 

Nhất thời nhiệt độ không khí xung quanh đột nhiên tăng cao, không khí vốn dĩ nhẹ nhàng yên lặng, chỉ có một cỗ khí phách kiệt ngạo bất tuân.

 

“Ngươi với nương ngươi, trước sau không giống.” Hách Liên Đan Hạ thở dài, Chiến Lăng Song đúng là di truyền dáng người Tế Nguyệt, nhưng bộ dáng kiệt ngạo của Chiến Lăng Song, không giống mẫu thân nàng, cũng không giống phụ thân của nàng.

 

Chiến Lăng Song cười cười không nói, nàng đương nhiên không giống với mẫu thân, nàng là Chiến Lăng Song độc nhất vô nhị, không phải là Tế Nguyệt đã qua đời!

 

“Không biết Hoàng thượng và Thanh Tuyên Thế tử có tin tưởng Lăng Song không?”

 

Trường Hiếu Liên Thành sững sờ, sau đó hàng lông mày dãn nhẹ, khàn giọng nở nụ cười, khí tức so với Chiến Lăng Song càng thêm cuồng dã, giọng nói trầm thấp từ tính lại vang lên.

 

“Ta tin tưởng ngươi.”

 

Bốn chữ, không có ngôn từ hoa lệ, chỉ một câu tin tưởng nhưng bên trong bao hàm bao nhiêu tâm tình.

 

Chiến Lăng Song ngẩng đầu nhìn nam tử mặc áo bào đen tao nhã trác tuyệt kia, trong khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, trời đất đều mất đi màu sắc, khóe miệng Chiến Lăng Song gợi lên ý cười, bước lên phía trước, từng bước từng bước trầm ổn đi về phía Trường Hiếu Liên Thành.

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!