Chương 60: Tiểu Bạch đùa giỡn

0

yêu nghiệt khuynh thành: minh vương độc sủng cưng chiều phi

Chương 60: Tiểu Bạch đùa giỡn

Edit: C.L.

Vào giữa trưa ánh nắng lười nhác chiếu trên đường lớn, có một chiếc xe ngựa chậm rãi tiến về phía trước. Theo sau bốn con tuấn mã là xe ngựa, Bạch Thuật ngồi ở trước đánh xe , màn xe mở ra, để hắn có thể cùng nói chuyện với bên trong.

“ Sở Thiên Hữu” Bạch Thuật cau mày nói “ Các ngươi lúc nào thì cùng hắn kết thù oán rồi hả ?”. Thời điểm ra chiến trường, Bạch Lê mang theo mặt nạ, Sở Thiên Hữu cũng không nhận ra mới đúng. Chẳng lẽ, là Bạch Lê cùng Tô Tiểu Vũ nhìn hắn không thuận mắt mới chủ động đi tìm hắn gây phiền toái?

Tư Thiên Hoán cười nhạt nói “ Ở Mặc gia khi nào?”

“ Các ngươi rốt cuộc đối với ta đã làm những gì ?” Bach Thuật nâng trán, tại sao hắn cái gì cũng không biết, hắn là theo chân bọn họ cùng đi La Vân Thành nha.

“ Ta ở trong rừng thấy Sở Thiên Hữu , liền muốn giúp báo thù, bất quá hắn được người cứu”.Tô Tiểu Vũ  lười biếng vùi ở trong ngực Tư Thiên Hoán cố gắng mở ra một chút xíu mắt, thanh tú ngáp một cái, nói.

“ Kia người cứu nàng rất lợi hại” Khúc Ngâm cau mày, mặc dù , Tư Thiên Hoán cùng Tô Tiểu Vũ không bị thương, nhưng cái này phải mất thời gian bao lâu, mới có thể tăng lên tới trình độ này, so với Tiểu Vũ còn đáng sợ hơn a.

Tô Tiểu Vũ gật đầu một cái, khẽ nheo mắt lại, “ Hắn khống chế được Hắc vụ, ta rất thích, ta nghĩ máu cùng Hăc vụ có quan hệ . Đâu chỉ là thích, nàng ghét bao nhiêu năng lực nhanh đủ hết trật tự của Lê Nguyệt Hoa, thì thích bấy nhiêu Hắc vụ, quả thực là luyện thành thánh phẩm.

Bạch Thuật kinh ngạc nhìn nàng, thích ?

“ Vũ nhi tiếp nhận Hắc vụ kia, võ công tăng nhiều, mau chóng đủ hết” . Tư Thiên Hoán đem nàng ôm khá hơn một chút, nhàn nhạt nhìn Bạch Thuật, không mấy nhận ra híp mắt một cái.

Bạch Thuật hiểu , nhếch miệng cười một tiếng, “ Vậy cũng được a, lần sau Sở Thiên Hữu lại đến, trực tiếp bắt hắn, để cho hắn cùng Tiểu Vũ luyện công, đem toàn bộ nội lực của hắn thu về cho chính mình.

Mọi người nghe vậy, khóe miệng đồng loạt co quắp, lời này làm sao càng nghe càng không hợp.

“ Lần sau xuất hiện, hắn còn chờ chúng ta bắt sao ?” Khúc Ngâm nhìn Tô Tiểu Vũ,” Mới mấy ngày, công lực liền tăng có thể cùng các ngươi so chiêu ra nông nỗi này, nếu lần sau lại xuất hiện, trong chúng ta còn có người có thể ngăn cản sao?”

“ Hắn phóng bao nhiêu Hắc vụ, bản thân Tiểu Vũ liền tiếp nhận bấy nhiêu!” Tây Vân thì đơn thuần, cười hì hì nói, kết quả bị Thừa Phong cầm cây quạt gõ đầu một cái, phát hiện hắn nhìn mình ánh mắt cùng ngu si một dạng.

Tô Tiểu Vũ miễn cưỡng liếc Tây Vân một cái “ Ngươi muốn đẩy chết ta ?” . Mặc dù rất thích, nhưng số lượng vừa phải mới được.

“ Chi..” Tiểu Bạch hiếm khi không ngủ, nằm trên bụng Tô Tiểu Vũ, quan sát Tô Tiểu Vũ như có điều suy nghĩ, nghe vậy, đột nhiên phát ra một tiếng kêu.

“ Kêu giống tựa như con chuột.” Ngân Diện nhìn Tiểu Bạch, cái này là thần thú giống gì, hắn nghiên cứu rất lâu đều không có kết quả.

Tiểu Bạch trừng mắt một cái, thật nhanh ở trên tay Ngân Diện cào một cái, lưu lại mấy vết máu, lại trở về nằm trên bụng Tô Tiểu Vũ, tuy nhiên những cái này đều nhanh trong chớp mắt.

Mọi người kinh ngạc nhìn Tiểu Bạch, tốc độ thật nhanh.

Tiểu Bạch giương đầu kiêu ngạo, nhìn Ngân Diện sắc mặt tối đen, lại càng vui vẻ, trực tiếp ôm bụng cười, bất quá tiếng cười cũng là “ Chi chi …” quả thực giống như con chuột, nhưng so với con chuột thì kêu nghe hay hơn một tí.

“ Này, ngươi vừa mới kêu gì?” Tô Tiểu Vũ lấy tay gõ đầu nó một chút, khinh thường trợn mắt nhìn nó, tiểu tử một chút cũng không biết kìm nén, luôn như vậy đắc ý sao được?

Tiểu Bạch sững sờ, đột nhiên trừng lớn mắt, nhảy đến trên vai của nàng, ở trước mặt Tư Thiên Hoán chìa ra móng vuốt nhỏ, bất mãn nổi giận tản ra một ít linh khí, sau đó nhảy đến trên tay Tô Tiểu Vũ, một ngón tay  chỉ chỉ nàng, sau đó vừa chỉ chỉ Tô Tiểu Vũ, lắc lắc đầu, bốn cai móng vuốt mở ra, nằm ở trên tay nàng, run rẩy co quắp hai cái.

Hừ, còn biết sợ đẩy cho chết, hôm qua thế nào tự mình tới!

Tất cả mọi người nhìn không giải thích được, bất quá chỉ một mình Tô Tiểu Vũ hiểu ý nó, trong ánh mắt mang theo cảnh cáo, dè dặt liếc mắt nhìn Tư Thiên Hoán, thấy hắn ôn nhu nhìn mình, một chút cũng không đặt sự chú ý vào Tiểu Bạch, âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

“ Ta xem đã hiểu.” Thấy nàng thả lỏng, Tư Thiên Hoán khóe miệng nụ cười mở rộng, nhàn nhạt nói, mỹ nhân trong ngực thân thể cứng đờ, lặng lẽ đem đầu chui rúc vào trong ngực của hắn, không hỏi thu hồi nụ cười, hừ nhẹ một tiếng, về sau lại chuẩn bị tìm nàng tính sổ, khen ngợi nhìn Tiểu Bạch một cái, Tô Tiểu Vũ tự mình trong ngực lấy ra lọ thuốc ném cho Tiểu Bạch.

Tiểu Bạch vui vẻ ôm lấy lọ thuốc, tránh qua một bên từ từ thưởng thức viên thuốc.

“ Bạch Lê, ngươi khi nào thì hiểu tiếng nói của thú rồi hả?” Bạch Thuật không tưởng tượng nổi nhìn Tư Thiên Hoán cùng Bạch Lê trao đổi, con thần thú này uốn éo quay, nhảy lên, Bạch Lê thế nào lại hiểu.

“ Cầm đi, tìm tòi học hỏi mấy ngày, ngươi cũng có thể hiểu.” Tư Thiên Hoán cười một tiếng, đem Tiểu Bạch xách lên, ném cho Bạch Thuật, để cho Tiểu Bạch dùng một ít linh khí tản ra làm dễ chịu, võ công sẽ tiến bộ không ít.

Bạch Thuật đắc ý nhận lấy Tiểu Bạch, đang muốn nói chút gì cùng nó bồi dưỡng tình cảm, lại thấy Tiểu Bạch nắm lên một viên thuốc, híp mắt như đang cười, sau đó đưa cho hắn.

Bạch Thuật được sủng ái mà lo sợ, nhận lấy viên thuốc, không chút nghĩ ngợi ném vào trong miệng, Tiểu Bạch hài lòng nhìn, “ Chi chi….” hai tiếng, nếu để ý nhìn, sẽ thấy trong mắt Tiểu Bạch đều là đùa bỡn.

Khúc Ngâm nhíu mày một cái, không đồng ý nhìn Tiểu Bạch một cái, sau đó từ trong lồng ngực móc ra một cái lọ, đưa cho Bạch Thuật.

“ Thế nào ?” Bạch Thuật nhận lấy lọ thuốc, tự hỏi, thích như thế nào mà lại cho hắn thuốc?

Khúc Ngâm bật cười, cúi người gõ đầu Tiểu Bạch, “ Ngươi bướng bỉnh nha, tại sao có thể đem độc dược cho người khác, không phải ai cũng chống lại được trăm loại độc.

Bạch Thuật mặt tối sầm, lập tức mở lọ thuốc giải uống vào, cúi đầu nhìn Tiểu Bạch, thấy nó híp mắt, giống như đang cười nhạo mình, sắc mặt có chút đen lại.

Khúc Ngâm nhẹ nhàng ôn nhu lên tiếng làm cho Tiểu Bạch chợt cảm thấy cả người thoải mái, thân thể run lên, nhảy vào trong ngực Khúc Ngâm, lấy lòng tựa như giải tán linh khí, chọc Khúc Ngâm cười khẽ, “Ta không thể luyện võ, ngươi cho ta linh khí cũng vô ích.”

Tiểu Bạch nghe vậy, nửa ngày không hoạt động, đột nhiên nháy mắt “ Chi chi….” kêu lên, có thể luyện võ, Khúc Ngâm có thể khôi phục võ công!

“ Nàng bị thương kinh mạch cũng có thể khôi phục võ công ?” Tô Tiểu Vũ lập tức ngồi dậy, vui mừng bắt lấy Tiểu Bạch, mặc dù nàng không thấy chuyện gì xảy ra, nhưng nghe đối thoại của bọn họ, cùng với Tiểu Bạch hiểu rõ, cũng nghĩ ra Tiểu Bạch muốn nói gì.

“ Có thể không ?” Khúc Ngâm mặc dù nhìn qua thấy lạnh lùng, nhưng bên trong rất tốt, vì vậy nghe được lời nói của Tô Tiểu Vũ, vui vẻ mở to mắt.

Tô Tiểu Vũ nhìn Tiểu Bạch, Tiểu Bạch hả hê gật đầu một cái, nó là thần thú thế nhưng lại dồi dào linh khí, không cái gì là không làm được.

“ Mỗi ngày lúc ngươi ngủ, Tiểu Bạch liền đến, để cho nó lấy linh khí đả thông kinh mạch của ngươi, chờ tu dưỡng tốt, võ công của ngươi có thể khôi phục được.” Tô Tiểu Vũ cũng vui mừng, Tiểu Khúc mất đi võ công, mặc dù nàng không nói gì, nhưng nàng biết Tiểu Khúc rất là khó chịu, bây giờ có cơ hội tốt giúp nàng khôi phục, đương nhiên không còn gì tốt hơn nữa.

“ Ừm !” Khúc Ngâm cong mắt cười, cảm giác vui sướng lây lan cho mọi người, người trên xe ngựa cũng không tự chủ được nở nụ cười.

“ Về sau liền mang nó bên người đi .” Tư Thiên Hoán từ trên tay Tô Tiểu Vũ cầm lấy Tiểu Bạch, ném vào trong ngực Khúc Ngâm, miệng cười nhạt, ánh mắt chân thành.

Khúc Ngâm cảm kích gật đầu một cái, “ Cám ơn !”

“ Ngươi là bạn của Vũ Nhi, không cần phải cảm ơn.” Tư Thiên Hoán vuốt nhẹ tóc của Tô Tiểu Vũ, nhàn nhạt nói, trong mắt chợt lóe lên dị thường.

Bạch Thuật cảm thấy có chút kì quái, hắn hiếm khi có được rộng lượng, thấy bộ dạng nén cười của Tô Tiểu Vũ, cùng Tiểu Bạch đang xù lông trong ngực Khúc Ngâm, thì có chút sáng tỏ, không khỏi co rút khóe miệng.

Tô Tiểu Vũ nhẹ nhàng véo cánh tay của Tư Thiên Hoán, thầm mắng hắn giả nhân giả nghĩa, đem Tiểu Bạch ném cho Khúc Ngâm, về sau Khúc Ngâm cùng Tiểu Bạch không tới tìm nàng, mục đích của hắn chính là cái này đi!

Tư Thiên Hoán cúi xuống, cười như không cười nhìn nàng, ta chính là muốn như vậy, nàng có ý kiến?

“ Thôi được, sau này nếu các ngươi đụng phải Sở Thiên Hữu, tránh xa hắn một chút.”  Bạch Thuật đối với đám người Bạch Ngọc nói.

“ Ừm.” Bạch Ngọc đáp, xoay người ra xe ngựa, tìm ngựa của mình ngồi lên, những người khác cũng cưỡi ngựa, đánh xe đuổi theo.

“ Tiểu Vũ, ngươi làm sao mệt mỏi vậy?” Khúc Ngâm thấy Tô Tiểu Vũ vẫn một mực ngáp dài, nhíu mày hỏi, “ Tối qua ngươi ngủ không ngon sao ?”

Tô Tiểu Vũ vốn đang ngáp, đột nhiên ngừng lại, sững sờ nhìn Khúc Ngâm, khóe miệng giật giật, không nói ra lời, chỉ có thể cúi đầu đỏ mặt.

Tư Thiên Hoán nhịn không được cúi đầu trêu chọc, ở bên tai Tiểu Vũ nhẹ giọng nói, “ Thế nào, xấu hổ? Nhưng hôm qua….”

Mặt Tô Tiểu Vũ đỏ đến mức có thể rỉ ra máu, hít thở sâu mấy cái, hung hăng cấu cánh tay Tư Thiên Hoán, hắn đau đến cứng đờ người cũng không dám oán trách.

“ Chậc chậc, đều là người từng trải, thế nào lại không nhìn ra được chứ?” Bạch Thuật hài hước nhìn Tư Thiên Hoán cùng Tô Tiểu Vũ một cái, sau đó hướng về Khúc Ngâm nói.

Khúc ngâm sững sờ, lúng túng ho một tiếng, cúi đầu xuống tiếp tục trêu chọc Tiểu Bạch.

“ Bạch Ngọc, đón lấy chủ tử của ngươi.” Tư Thiên Hoán cúi xuống vuốt tóc Tô Tiểu Vũ, nhàn nhạt nói, còn chưa chờ Bạch Thuật kịp phản ứng, hắn liền bị một lực lớn đẩy ra khỏi xe ngựa, Bạch Ngọc vừa vặn dừng ngựa lại, vững vàng tiếp lấy Bạch Thuật, bất đắc dĩ thở dài, “ Chủ tử, người làm sao lại trêu chọc thiếu gia?”

“ Tư Thiên Hoán!” Bạch Thuật vững vàng ngồi sau, mặt đen lại gầm nhẹ, hiển nhiên động tác thật chính xác, nếu không hắn sẽ không gọi là Bạch Thuật.

Chỉ là, hắn phát cáu là chuyện của hắn, người bên trong thế nhưng không có chút phản ứng nào.

“ Khụ Khụ, hôm nay trời không tệ, ta đi dạo một chút.” Khúc Ngâm thấy Bạch Thuật bị đá ra ngoài, sờ mũi một cái, tự giác chui ra ngoài, còn buông màn xe xuống.

“ Tư Thiên Hoán, ngươi làm gì đấy?” Tô Tiểu Vũ đỏ tai nhưng đen mặt, liếc mắt lạnh nhạt nhìn Tô Thiên Hoán.

“Ngoan, ngủ đi, không cần phải để ý đến những người không liên quan kia.” Tư Thiên Hoán đối với lời nói của nàng mắt điếc tai ngơ, nhàn nhạt cười nói, nha đầu này thân thể không được, phải bồi bổ nhiều.

Dĩ nhiên, lời này hắn sẽ không nói ra.

“ Da mặt thật dày.” Tô Tiểu Vũ mín môi, đưa tay nặn mặt hắn, đem gương mặt tuấn tú của hắn xoa thành đủ loại hình dáng, “ Phốc .” bật cười một tiếng, buồn ngủ lại xuất hiện, không nhịn được lại ngáp một cái.

“ Mau ngủ đi.” Khẽ gõ nhẹ đầu nàng một cá, Tư Thiên Hoán để cho nàng gối lên bắp đùi của mình, Tô Tiểu Vũ bày ra tư thế thoải mái, hai mắt chậm rãi nhắm nghiền.

Tư Thiên Hoán rũ mắt, vẫn nhàn nhạt cười, Tô Tiểu Vũ mở mí mắt một chút, hừ nhẹ, “ Ngươi đi ra ngoài, để cho Tiểu Khúc đi vào.”

“Vũ nhi.” Tư Thiên Hoán trợn mắt, con ngươi màu hổ phách hiện lên chút ánh sáng nhàn nhạt, ủy khuất quyệt miệng, tại sao muốn hắn đi ra ngoài?

Tô Tiểu Vũ cố gắng mở to mắt, không ngăn nổi mệt mỏi bên trong, phồng má, không đồng ý chút nào, “Ngươi không đi ra ngoài, ta liền không ngủ.”

Tư Thiên Hoán mặt trầm xuống, thấy mắt nàng mệt mỏi bao vây, cùng hốc mắt khẽ ửng hồng, cực kỳ đau lòng, thở dài, ở môi nàng hung hăng hôn một cái, tức giận, “Ngủ, ta đi ra ngoài.”

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!