Chương 37: Nghiêm hình bức cung, thủ đoạn tàn nhẫn

0

CUỒNG HẬU PHÚC HẮC CỦA NGẠO ĐẾ

Editor + Beta: Lạc Như

Chương 37: Nghiêm hình bức cung, thủ đoạn tàn nhẫn

Nguyên Văn Ngự lập tức tìm một chiếc xe đến chở ba người bọn họ về La phủ. Lúc La Điền nhìn thấy La Uyển Nhi thật, lại nhìn về phía La Uyển Nhi do Lục Tầm Hoan giả trang, đầu óc nhất thời ngu muội, tại sao lại có đến hai nữ nhi?

“Nguyên công tử, quản gia phủ ta còn có thêm một Uyển Nhi nữa, cuối cùng là xảy ra chuyện gì?” La Điền nhìn mớ hỗn độn giữa hai bóng người, cũng ở trong đó có cả tiểu thiếp mới nạp của ông, ngoài ra còn có một nha hoàn mới vào phủ, lộ vẻ không hiểu.

Giang Bình hay tin tức tốc chạy tới ngay lập tức, ôm La Uyển Nhi vào trong ngực liền chạy về phòng, còn sai người nhanh chóng đi tìm đại phu đến.

Lục Tầm Hoan cười bóc xuống lớp da mặt người giả trên mặt xuống, La Điền nhìn thấy khuôn mặt lạ hoắc thì càng không hiểu chỉ đành nhìn về phía người duy nhất có khuôn mặt quen thuộc ở đây là Nguyên Văn Ngự. “Xảy ra chuyện gì?”

“La lão gia, kỳ thật tôi chính là vị đạo trưởng Vô Tâm giúp ông bắt yêu mấy ngày nay, nhưng đó là do tôi dịch dung, thân phận thật sự của tôi là nữ, còn hiện tại rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì tôi sẽ từ từ nói rõ cho ông.” Lục Tầm Hoan cười đi đến bên người La quản gia đang hôn mê, lột da mặt người giả của La quản gia xuống. “Người này chẳng phải là La quản gia đâu.”

La Điền trở nên trì độn, người kia là ai?

Lục Tầm Hoan nói xong lại đi đến bóc lớp da mặt người giả của nam tử to con vẫn đang hôn mê xuống, đối mặt với nam tử to con. La Điền nhìn thấy thì sắc mặt đại biến, người này không phải là vị đại quan ở Lâm Thành mà thời gian trước đã đến quấy nhiễu khiến La phủ của ông không được yên bình đó sao?

“Đây là chuyện gì?”

Lục Tầm Hoan cười hì hì đi đến bên người tên tiểu thiếp, vạch ra vạt áo của hắn ta làm lộ ra lồng ngực bằng phẳng, La Điền sắc mặt trắng bệt hơn, chịu đả kích cực kỳ mạnh mẽ, thân thể có chút lảo đà lảo đảo, Nguyên Văn Ngự vừa vặn ở bên cạnh đỡ ông ngồi vào ghế.

Lục Tầm Hoan nhìn một cái, Nguyên Văn Ngự cầm qua thùng nước lạnh đã sớm bảo hạ nhân chuẩn bị, giội vào đám người nằm trên đất.

Bốn người chậm rải tỉnh dậy, bọn họ sớm đã bị Lục Tầm Hoan trói chặt tay chân, tứ phía còn có mấy gia đinh cường tráng đứng, cả đám bị tình cảnh trước mắt làm sợ đến sững sờ, bây giờ mới nhận ra chuyện của bọn họ đã bị người ta phát hiện rồi.

Nguyên Văn Ngự giơ bảo kiếm của hắn, đầu tiên là gác ở trên người của tiểu thiếp. Lục Tầm Hoan thì lại đứng ở trước mặt bọn họ cầm trong tay thanh chủy thủ, một bộ tư thế muốn nghiêm hình bức cung.

“Nói, vì sao ngươi cải trang thành nữ nhân trà trộn vào La phủ, còn nữa ngươi làm thế nào giấu hết mọi người trong phủ chuyện ngươi là nam nhân.” Nói xong vung chủy thủ một cái, thanh chủy thủ bay thẳng về phía trái táo ở trong đĩa, tầm mắt thì lại dời xuống phía dưới của tên tiểu thiếp. “Nếu như ngươi thật không muốn làm nam nhân nữa, ta có thể tác thành cho ngươi.”

Lục Tầm Hoan thành công hù dọa tên tiểu thiếp giả kia, làm hắn ta sợ đến phải khai ra nhanh đến nổi đồng bọn của hắn muốn cản cũng ngăn không kịp. “Trời vừa tối, ta sẽ cho La Điền dùng độc dược mãn tính, ông ấy uống thuốc xong sẽ sinh ra ảo tưởng, sau đó sẽ ngủ cho đến hừng đông, vì thế ta mới thành công che giấu thân phận nam nhân của mình.”

“La viên ngoại, ông nhìn thấy chưa, vị tiểu thiếp mà ông tìm mọi cách yêu thương đây chính là nam đó.”

La Điền không thể nào tin nổi, vị tiểu thiếp ngủ cùng giường với ông ấy vậy mà là nam nhân, thế mà một tháng nay ông vẫn luôn tình chàng ý thiếp với hắn ta, nghĩ đến liền muốn ối rồi. “Ngươi rốt cuộc có mục đích gì.”

“Tôi cảm thấy chuyện này nên hỏi tên này đây.” Lục Tầm Hoan nói xong, Nguyên Văn Ngự đem kiếm dời qua người của tên quản gia giả. Tên cải trang thành quản gia hiển nhiên là toàn bộ hành động đều do hắn sắp đặt, tên tiểu thiếp giả kia chẳng qua cũng chỉ là một tên đi lừa gạt trong số đó thôi, muốn biết chân tướng của toàn bộ mọi chuyện thì phải từ trong miệng tên này moi ra. “Còn không thành thật khai báo, cẩn thận dao của ta không có mắt đấy.”

Tất nhiên tên quản gia giả này có khí phách hơn tên tiểu thiếp giả kia nhiều, quay đầu đi, hừ lạnh một tiếng coi như từ chối trả lời.

“Có khí phách đấy.” Lục Tầm Hoan nở nụ cười ác nghiệt, dùng ánh mắt tàn ác nhìn tên quản gia giả khiến hắn ta sợ đến run cả người, nữ tử xinh đẹp như hoa ở trước mắt này tại sao lại có ánh mắt tàn ác như vậy, hắn vốn cho rằng nàng chỉ là một nữ tử yếu đuối, quả nhiên hắn đã đánh giá thấp nàng rồi.

Hắn ta nào có biết, Lục Tầm Hoan ở trước mắt hắn lại là người đã lăn lộn trong giới xã hội đen hai mươi tám năm trời, vị thành niên đã được coi như lão đại rồi, nàng sinh ra trong thế gia hắc đạo, từ nhỏ sớm đã nhìn quen với cảnh máu tanh, thủ đoạn tàn nhẫn dùng để thẩm vấn người có rất nhiều, không phải một tên như hắn có thể chống đỡ được.

Chủy thủ trong Lục Tầm Hoan nhanh chóng đâm thẳng về phía bắp đùi của tên quản gia giả, thanh chủy thủ sắc bén cắm phập vào bắp đùi của hắn, còn hắn thì phát ra tiếng hét lớn giống như tiếng heo kêu khi bị giết. Lục Tầm Hoan nhanh chóng rút ra thanh chủy thủ, lấy khăn tay ra lau sạch vết máu trên đó, uy hiếp nói. “Có khí phách thì ngươi cứ tiếp tục không nói, còn ta sẽ dùng hết trăm nghìn loại phương pháp bắt ngươi phải phun ra. Ví dụ như vẫy mật ở trên vết thương của ngươi rồi tìm một đám kiến đen thả lên thân thể ngươi cho chúng cắn ngươi, người nghĩ xem loại cảm giác đó… chậc… sẽ làm ngươi cả đời này cũng khó quên. Nếu không thì cắt xuống mệnh căn của ngươi sau đó ném cho chó ăn, tốt nhất là phải ở trước mặt ngươi ăn tươi nuốt sống nó, ôi thôi hình ảnh kia thật là đẹp biết bao, hay là thế này…”

Lục Tầm Hoan ý tứ sâu xa nhìn tên quản gia giả, nở nụ cười ác nghiệt.

Tên quản gia giả đã sớm nghe thấy tiếng dạ dày của hắn cuồn cuộn, da gà nổi đầy người, chỉ mới nghe đã thấy rất tàn bạo, thế nhưng những lời như thế lại có thể thoát ra từ miệng của một mỹ nữ trông như nhu nhược này sao, hắn rốt cuộc đã trêu chọc đến người nào, không! Là tên biến thái nào quản việc không đâu, nhất định phải dính líu vào đây.

“Có nói không?” Lục Tầm Hoan quát to.

Tên quản gia giả bị sợ đến run cả người, cuối cùng vẫn không giữ nổi khí phách của bản thân mà khai ra toàn bộ kế hoạch.

“Bọn ta chỉ là một đám lừa đảo, hai tháng trước đã nhìn trúng nhà của La Điền, mục đích thật sự chỉ là gạt hết toàn bộ tài sản của ông ta. Bước đầu tiên của bọn ta chính là thế thân La quản gia để thâm nhập vào phủ tìm hiểu rõ tính nết người trong La phủ, lại đi giả mạo đại quan ở thành bên cạnh tới cửa cầu hôn. Sau đó lừa La Điền rằng đại quan có quyền thế bao nhiêu, cho tên tiểu thiếp thổi gió bên tai ông ta là trước tiên chiêu tế, chờ sau khi chiêu tế xong lại truyền ra tin vị đại quan kia không chịu để yên phải nhanh chóng mang người đem đi giấu. Bề ngoài ta đem La Uyển Nhi đi giấu nhưng căn bản là không định để cho nàng ta trở lại. Vốn kế hoạch của bọn ta không chê vào đâu được, người bên ngoài bàn tán xôn xao, lại để tên tiểu thiếp cho La Điền uống độc dược mãn tính giết người vô hình, chờ La Điền vừa chết thì ta sẽ nói với tất cả mọi người là do một tay Giang Bình bày ra hại chết phụ nữ La Điền, chúng ta thì ngư ông đắc lợi vơ vét hết toàn bộ tài sản tẩu thoát.” Chỉ tiếc toàn bộ kế hoạch này đều bị đôi nam nữ trẻ tuổi phát hiện, vào lúc bọn họ không phòng bị đã phát hiện ra, còn vạch trần cả bọn nữa.

Cuối cùng, chân tướng của mọi chuyện đã được phê bày rõ ràng, Giang Bình cũng đã sớm báo quan, thành chủ Liên Thành Ngọc mang theo người đến bắt, trông thấy hai người Lục Tầm Hoan có hơi khinh ngạc. Lục Tầm Hoan giả vờ thẹn thùng trốn ở đằng sau Nguyên Văn Ngự, nhưng thật ra là ở đó lau chùi máu trong tay, hành động hôm nay đã hủy hết hình tượng, xem ra bên trong nàng thực chất vẫn thích hợp làm nam nhân hơn.

Bọn lừa đảo bị giải đi, nhưng trong lòng La Điền vẫn còn sợ hãi, không ngừng cảm ơn hai người Lục Tầm Hoan, sẽ theo ngụ ý của Lục Tầm Hoan tặng một số lượng vàng lớn, Lục Tầm Hoan vui đến cười tít mắt.

“Lục tiểu thư, không biết độc trên người ta có giải được hay không?” La Điền hỏi.

Tuy Lục Tầm Hoan không học y, nhưng đối với thuốc giải độc của linh môn này rất tự tin. “Yên tâm, ông uống bảy ngày sẽ hết thôi, hơn nữa còn không có bất kỳ chịu trứng khó chịu nào.”

Vừa nghe bảy ngày đã là may mắn rồi, trong lòng cũng thấy nhẹ nhõm, nếu như không phải có hai người trẻ tuổi này chỉ sợ ông đã bị giết rồi, còn không biết là chết như thế nào, chỉ nghĩ thôi đã cảm thấy lạnh cả người.

Đột nhiên, sắc mặt Giang Bình lúng túng xông lại, chạy đến trước mặt Nguyên Văn Ngự sốt sắng hỏi. “Nguyên huynh, nương tử bất thình lình tỉnh lại, không ngừng nôn ra nước bọt trắng, đại phu xem bảo ta chuẩn bị hậu sự, ông ta nói căn bản không có cách nào giải độc này.”

 

Share.

About Author

?Cái gì mới gọi là thành công? Tôi cảm thấy chỉ cần đạt được 3 điều sau là thành công: Tôi là người tốt, tôi là người có ích, tôi là người vui vẻ. (Nguồn: google) ?

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!