Chương 43: Làm heo cũng phải có lễ độ

0

Chương 43: Làm heo cũng phải có lễ độ.

Đêm khuya thanh vắng, gió lạnh tràn vào từng cơn theo song cửa sổ, nội thị phụ trách trông coi Tề Nhược Ngôn day dau hai vai đau nhức, từ từ đi tới bên cửa sổ.

Ánh trăng như móc câu, thuần trắng chiếu rọi, một đạo bạch quang chợt lóe lên trước cửa sổ, tùy ý mà đến, thân ảnh đứng trước cửa sổ vẫn không nhúc nhích, phảng phất như thời gian ngừng lại.

Ánh trắng bàng bạc chiếu xuống bộ lông bạch sắc chói mắt, sinh vật khổng lồ trong nháy mắt biến mất, trong chớp mắt từng làn khói xanh nổi lên, một đôi tay trong hoa phục nguyệt sắc, một người im lặng hiện ra.

“Nếu không phải ta thua thì sao phải lãng phí linh lực tới cứu con người như ngươi.” Nam nhân một đường lẩm bẩm, cho tới tận khi tới gần mép giường, cuối cùng vẫn không nhịn được buồn bực, giơ một tay lên đắc ý vuốt qua mặt người nằm trên giường, trong nháy mắt, năm vết máu nông sâu không đồng nhất kéo dài qua cả gương mặt tuấn tú.

Tề Nhược Ngôn chìm trong hôn mê vẫn như cũ có thể cảm giác được trên mặt mình truyền đến cảm giác đau rát, ý thức mông lung, mắt hơi hé chiếu ra một cái bóng trước giường.

Rất nhạt rất nhạt, tóc dài màu bạc buông trên vai nam nhân, dung mạo kiều diễm như thiên thần giáng thế, có một mùi vị khiến người ta không thể khinh nhờn.

“Ngươi là…” thanh âm bị chặn trong cổ họng, Tề Nhược Ngôn còn chưa kịp hỏi nam nhân đột nhiên xuất hiện này một câu, bỗng cảm thấy trong lồng ngực đau đớn tích góp từng chút bỗng bộc phát, bất tỉnh lần thứ hai.

” Quả thật là con người.” Nam nhân nâng Tề Nhược Ngôn lên, bàn tay áp vào hậu tâm của y, khí tức ấm áp lập tức quanh quẩn trong cơ thể y.

Dần dần, Tề Nhược Ngôn không cảm thấy lạnh, chỉ cảm thấy nóng, từ đan điền cho đến toàn thân, dòng nhiệt vận sức chờ phát động tràn ngập khắp cơ thể, rất dễ chịu, từ ngày đó không có lúc nào dễ chịu như vậy, giống như tất cả đau đớn mệt mỏi bị đẩy hết ra ngoài.

Bạch Linh Lung tựa ở phía trước cửa sổ, chân nhỏ ngoắc ngoắc nội thị đứng phía trước không thể động đậy, mi chớp chớp: Tiểu ca, kéo giúm một cái được không?

Nội thị không đáp lại, chỉ là tròng mắt lấm lét nhìn trái phải, hiển nhiên còn chưa rõ vì sao mình lại đột nhiên không thể cử động.

Bạch Linh Lung thấy hắn vẫn đứng ngốc ở đó, không thể tránh được đành phải vận dụng cặp chân sau nhìn như ngắn nhỏ, thực ra cũng rất có lực bộc phát, cục thịt nhỏ từ trên không trung duyên dáng xoay người ba trăm sáu mươi độ, sau đó rơi xuống đất tương đối hoàn mĩ, cái mông ma sát với nền nhà mang đến cảm giác nóng rực khó chịu.

Nam nhân đang ngồi trên giường vận công lạnh lùng liếc mắt nhìn chủ tử nhà mình, tứ chi cùng sử dụng dẫn đến thân thể mất cân đối lại một lần nữa ngã nhào, không thể phủ nhận là trong mắt hắn tràn ngập khinh bỉ.

Bạch Linh Lung lạnh lùng hừ một cái, chân nhỏ đạp lên thảm, như trải qua sức nặng ngàn núi vạn sông gian nan rốt cục cũng bò được lên giường, ánh mắt lưu chuyển trên người Tề Nhược Ngôn. Quang cảnh trước ngực hiện ra trước mắt không sót chút nào, ánh nến lóe lên mang lại cảm giác mông lung, tiểu tử kia không nhịn được còn vươn chân ra.

“Khụ.” Bạch Hổ ho nhẹ, “Không muốn hắn tẩu hỏa nhập ma thì ngươi ngồi yên một chút.”

Bạch Linh Lung lộ vẻ tức giận rụt tay về, tròng mắt không có ý tốt nhìn vào nam nhân tóc bạc buông dài.

Bạch Hổ mặt không đổi sắc, khóe mắt hạ xuống: “Không muốn ta lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn làm móng heo kho tàu, tốt nhất thu hồi hai mắt thô bỉ của ngươi.”

“Hừ.” Bạch Linh Lung ngẩng đầu ưỡn ngực trượt xuống giường, ngồi lên bàn, mắt không chớp nhìn hình ảnh duy mĩ của hai người.

Tóc dài đen như mực cùng tóc bạc dây dưa, mười ngón tay dài mảnh dán lên da thịt, một người nhợt nhạt, một người lãnh khốc, tiếng hít thở trong tĩnh lặng thổi nhẹ màn sa, ánh nến cháy đượm, như lạc vào trong mộng.

Bạch Hổ thu hai tay về, hít thở sâu vận khí hồi phục.

” Trở về đi.” Bạch Hổ xuống giường, giang tay ra, trực tiếp khôi phục bộ dạng hổ.

Bạch Linh Lung chưa thỏa mãn, liếm liếm chân nhỏ, lẩm bẩm trong miệng: Hắn cần người trông chừng không? Ta xung phong nhận việc.

“Hắn tỉnh lại nhìn thấy ngươi đầu tiên tuyệt đối sẽ tiếp tục can gián hoàng thượng đừng mê muội mất hết lý chí.” Bạch Hổ tha tiểu tử đang thèm nhỏ dãi kia nhảy ra nội điện.

Gió mát trong trẻo nhưng lạnh lùng quất vào người, tiểu tử kia rụt cổ vào bộ lông hổ, khoảng không trên đầu ánh trăng như họa, giống như chiếu ra hình ảnh mỹ nam dục đồ. (mỹ nam đang tắm)

Á, Bạch Linh Lung bỗng nhiên ngồi dậy, đường đường là thần vật sao có thể động phàm tâm? Không đúng, sao có thể có ý nghĩ không an phận đối với nam nhân đến mức như vậy?

Chẳng lẽ đây là “dục cầu bất mãn” trong lời nam nhân nào đó sao?

“Cục cưng, ngươi đi đâu vậy?” Lạc Diệc Thanh theo thói quen muốn sờ sờ đầu tiểu tử kia, thế nhưng bên người lại một lần nữa trống rỗng, không tự chủ được liền tỉnh giấc.

Bạch Linh Lung đúng lúc đang rón rén leo lên giường, lại không nghĩ đến đối diện với một đôi mắt phượng.

Lạc Diệc Thanh mặt không biểu cảm, bàn tay to bao trùm lên đầu tiểu tử kia, tiến đến bên người nàng cẩn thận ngửi một cái, không có dấu hiệu đi ăn vụng.

Bạch Linh Lung vươn đầu lưỡi cuốn lấy ngón tay nam nhân, trong mắt to tràn đầy ủy khuất.

“Được rồi, trẫm không trách ngươi đâu, đến đây ngủ đi.” Lạc Diệc Thanh nằm xuống, đặt tiểu tử kia trên bụng mình, ôn nhu vuốt ve chân nhỏ của nàng.

Bạch Linh Lung đỏ bừng mặt, có một loại càm giác không rõ truyền tới từ tim mình, nàng ngẩn người, nhích lên phía trước nửa tấc, cho đến khi áp sát ngực nam nhân.

Lạc Diệc Thanh hô hấp đều đặn, đã yên ổn chìm vào giấc ngủ.

Bóng đêm như mực, ngoài cửa sổ gió nhẹ lay động lá cây.

Trong giấc mộng của Lạc Diệc Thanh, hắn ôm một thân thể mềm mại, hai tay của nàng mềm nhẹ đặt trước trái tim mình, sưỡi ấm da thịt mình, sau đó hai chân nàng quấn chặt lấy thân mình, dính chặt không một kẽ hở.

Thân thể nữ nhân vốn là mềm mại nhưng mình đang ôm càng giống như không xương, mềm mại ôm vào trong ngực giống như trong một khắc sẽ hòa tan vào ngực mình vậy. Mái tóc nàng mang theo hương hoa lan nhàn nhạt, không ngào ngạt, chỉ thoang thoảng mang theo một chút ngọt ngào.

Không kìm lòng được, hắn ôm chặt lấy nàng.

Bạch Linh Lung mở hé mắt ra, ngũ quan rõ ràng của nam nhân chiếu vào trong con ngươi, hơi thở của hắn phả vào cần cổ mình, môi của hắn chính như có như không thỉnh thoảng khẽ đụng phải vành tai mình, không biết tại sao hắn ôm nàng rất chặt.

Nàng có chút không biết làm sao, một màn như vậy nàng có nên hay không cũng dùng sức ôm chặt lấy hắn?

Nàng không có phản ứng nào có phải là không có lễ độ hay không?

Mẫu thân từng nói, làm heo cũng phải là heo lễ độ!

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!