Chương 50: Ly biệt trước mắt

0

Chương 50: Ly biệt trước mắt

Tần lão thái thái khôn khéo hơn con dâu cả ngàn lần, nên khi trông thấy nét cười ẩn ý trên mặt Tống Gia Ngôn cùng thái độ không buông bỏ mà dễ dàng chẹn họng con dâu lại, giờ còn muốn chào ra về thì đương nhiên muốn giữ chị em hai người ở lại.

Tống Gia Ngôn cười:

– Cháu cũng thường hay tới thăm cụ mà, tại hôm nay người cháu không thoải mái thật, đợi vài ngày nữa thấy khỏe rồi cháu sẽ tới thỉnh an cụ sau.

Tống Gia Ngữ cũng có tiến bộ, hùa theo:

– Đúng đó ạ, lúc đi bà nội có dặn cháu phải coi sóc chị cháu, tới chúc mừng chị Phỉ một lát thì về.

Tần lão thái thái không biết phải tỏ làm sao, Tần Phỉ thấy mẹ đã hoàn hồn và nhận ra lời trong ý Tống Gia Ngôn, sắc mặt lập tức xụ xuống, cô thực sợ mẹ sẽ nói ra mấy lời không hay, bèn vội xen vào:

– Em ơi, cám ơn em đã tới chúc mừng sinh nhật chị. Để chị tiễn em.

Nếu còn ở lại nói sẽ khó mà thu trận mất. Lúc Tống Gia Ngôn tức giận thì đến cả trưởng công chúa Cảnh Huệ còn bị cô nàng vặt lông mà về nữa chứ đừng nói mẹ cô còn chưa có mặt mũi như trưởng công chúa Cảnh Huệ.

Tống Gia Ngôn không muốn dây dưa thêm làm chi, cười:

– Làm phiền chị.

Chào tạm biệt người nhà họ Tần lần nữa, Tống Gia Ngôn làm ra bộ dáng vô cùng tao nhã được Lữ ma ma dạy dỗ dẫn Tống Gia Ngữ đi về.

Tần lão thái thái chẳng thể nào nhịn thêm, cho cháu dâu, con hầu bà ở lui xuống mới phát tác:

– Chị nói gì vậy hả!

Tần tam thái thái uất ức thưa:

– Dạ là lão gia có nói với con, hình như chọn trúng con bé Ngôn… Con chỉ khuyên nó vài câu thôi, nào có ác ý chi đâu, thằng bé Tranh là đứa lịch sự như vậy, dẫu sao vẫn nên tìm một người nết na một tí…

– Câm miệng!

Tần lão thái thái mắng:

– Chị muốn khuyên ai! Người ta có quan hệ gì với chị! Chọn trúng? Chọn trúng! Chị chọn trúng ai? Chị cho mình là ai? Chồng chị không chức, con chị không quan, chị có tư cách gì khuyên đích trưởng nữ của quan to tam phẩm người ta! Chẳng lẽ con gái người ta người ta không tự dạy mà phải nhờ chị dạy! Đầu chị chắc chứa toàn bã hả! Tự dưng có một con đàn bà ngu ngốc ở đâu đi dạy đạo lý cho chị, chị có vui nổi không!

Tần lão thái thái cười khẩy, tiếp tục:

– Chớ nằm mơ ban ngày chị ơi, người ta là cửa công cửa hầu đấy, thiếu gì người đến cầu hôn! Với thể loại mẹ chồng như chị, có người chịu vào cửa mới là lạ! Cũng chớ có tự cho con trai mình có tiền đồ, người có tiền đồ trên đời này nhiều lắm, thừa một Tần Tranh không nhiều, thiếu một Tần Tranh không ít đâu! Chẳng qua họ nhìn vào mặt ông cụ nhà ta mới bợ đỡ nó thôi, chị thật coi con mình là có một không hai à, tôi thấy chị nằm mơ ban ngày thì có!

Kể từ lúc ông cụ nhà rời vị trí Thượng thư, cả phủ vắng lặng xuống liền, bà cụ vẫn nhận rõ trước sau khác nhau thế nào. Nếu ông cụ nhà còn giữ chức Thượng thư thì đi cầu hôn con gái họ Tống cũng coi như môn đăng hộ đối, nhưng hiện tại đứa con trai thứ ba chưa từng ra làm quan, ông cụ nhà lại rời chức Thượng thư, muốn bàn đến chuyện cưới xin này cũng còn phải dựa vào giao tình trước nay mới may ra, không chỉ riêng việc điều kiện Tống Gia Ngôn không kém, quan trọng là Tống Vinh ở trong triều có tiền đồ quá tốt, nếu có thể kết xui với nhà họ Tống, cưới được Tống Gia Ngôn thì sự trợ giúp đối với Tần Tranh không chỉ một tí là thôi.

Chuyện này còn chưa nhắc bát tự, vẫn đợi Tần Tranh phấn đấu vào thời gian tới thế nào, với lại nhà họ cũng phải kéo thiện cảm con bé nữa là! Kết quả hay rồi, gặp ngay con đàn bà ngu ngốc nhảy vào phá đám, Tần lão thái thái làm sao không tức cho được, quyết định giội một thùng nước lạnh cho con đàn bà ngu ngốc này một phen cho tỉnh hồn, phải lay tỉnh những si tâm vọng tưởng của thị ta.

Tần tam thái thái bị mẹ chồng mắng một trận, thị há miệng hồi lâu mới tự thốt ra một câu không liên quan:

– Mẹ này, con bé đó nói gì mà trà quý đó, mẹ biết nó nói con cái gì?

– Nói chị cái gì!

Tần lão thái thái dường như muốn cho con dâu thêm khó chịu, bèn nói:

– Người ta nói chị có yêu trà quá thì tự mà cất cho kỹ vào! Người ta vốn không lạ gì!

Hiện tại do cháu mình động lòng trước, với thấy điều kiện nhà họ Tống cũng không tệ, bà cụ thật sự muốn tác thành hai đứa.

Tần tam thái thái mở to mắt, cảm giác khó mà tin nổi:

– Nói vậy, nó không nhìn trúng thằng bé Tranh nhà ta?

Trên đời này vậy mà có đứa con gái không nhìn trúng con trai thị? Trời ạ! Trời ạ! Đây là thói đời gì!

Tần lão thái thái hờ hững đáp:

– Nếu tôi là đích nữ của quan to tam phẩm, có cửa công cửa hầu đón chào thì cần gì xem trọng một thư sinh bình thường chứ! Huống chi, người nọ còn có một mẹ chồng không bớt việc.

Mặt Tần tam thái thái trướng đỏ bừng, lòng thầm hối hận: “Con, con nào có ý tứ ấy, con chỉ là ý tốt không coi nó là người ngoài nên mới nói vậy thôi. Nó không ưa con trai con thì con cũng chẳng ưa nó làm gì.”

Tần lão thái thái cười nghe thị lầm bầm thì cười mỉa một tiếng, nói:

– Có dịp, lúc chị ra ngoài giao thiệp xem con gái nhà khác thế nào, tìm một đứa tốt hơn con bé nhà họ Tống xem, đó mới tài.

Chòng chọc nhìn mặt con dâu thứ ba, Tần lão thái thái nêu lý do:

– Cha là Hộ bộ Thị lang chính tam phẩm trong triều, ông ngoại là Vũ An hầu, dì ruột là phu nhân Ninh An hầu. Chiếu theo tiêu chuẩn này thì tìm được nhà nào tốt hơn.

=====

Tần lão thái gia hiện đã từ quan, ngày ngày nhởn nhơ trong nhà nên cũng biết sơ về chuyện này, thở dài:

– Đúng là hỏng việc.

Tần lão thái thái sớm đã dự liệu trước, bàn với ông cụ:

– Cũng không sao, dù gì con bé Ngôn cũng viện lý do sức khỏe mà xin về sớm, hay ngày mai bảo thằng bé Tranh sang nhà họ một chuyến đưa ít lễ. Đúng hôm hưu mộc nữa, tiện cho nó nhờ Tử Hi chỉ bảo học vấn thêm, sang năm nó còn thi tú tài mà.

– Làm vậy thôi.

Tần lão thái thái thở dài:

– Được cọc hôn này là tốt nhất, mà con dâu thứ ba nó đần quá, con bé Ngôn lại quá lợi hại, sau này hẳn khó sống chung rồi.

Nhớ tới mấy lời Tống Gia Ngôn chẹn họng con dâu, nếu mấy lời ấy do con gái nhà mình nói, tức nhiên bà cụ sẽ thích thú. Nhưng nhân vật hôm nay lại bị chuyển đổi, chính nhà mình bị chẹn họng thì thoải mái làm sao.

Tần lão thái gia xem thường:

– Tôi cũng chỉ bảo vệ được mấy đứa nhỏ vài năm nữa thôi, không có người lợi hại chắc sau này cả nhà đi xin cơm mất! Lứa con trai chẳng có đứa nào nên hồn, nay chỉ mong đời cháu, may mà trong đám cháu còn có đứa có tốt chất, một gia nghiệp lớn không dễ dàng chống đỡ, đàn ông bên ngoài lo sự nghiệp gặp trúng một người đàn bà ngu ngốc ở nhà thì cuộc sống qua thế nào. Người năng lực giỏi, tính cách đương nhiên không tốt. Muốn người có thân phận có dòng dõi có bản lãnh có năng lực, lại không được có cá tính? Mơ mộng cái gì vậy!

=====

Hai chị em hân hoan ra cửa, cứ nghĩ phải xế chiều mới trở về nào ngờ mới vào trưa đã quay lại. Tiểu Kỷ thị hỏi con gái:

– Bên ngoài gặp chuyện gì?

Tống Gia Ngữ ngồi xuống, thở dài:

– Đừng nói nữa, tam thái thái nhà họ Tần thực vô lễ, vì vậy chị với con mới về sớm.

Tuy Tống Gia Ngữ không ưa gì tác phong của Tống Gia Ngôn, nhưng khi hai chị em cùng ra bên ngoài thì luôn cùng tiến cùng lui. Bị Tần tam thái thái nói như vậy làm Tống Gia Ngữ cũng bực bội, bèn kể lại đầu đuôi cho mẹ nghe.

Tiểu Kỷ thị nhếch môi, nói:

– Tam thái thái nhà họ Tần chỉ do lúc ông cụ nhà đó ra ngoài nhậm chức mà cưới cho con trai thôi, không phải là kẻ có kiến thức gì, chứ ai lại thốt ra mấy lời vô lễ như vậy được.

– Đây một phần cũng do chị con hành vị bất cẩn, tuy nói kết xui là chuyện tốt nhưng nam nữ vẫn khác biệt, không cẩn thận sẽ khiến nhà mình bị dị nghị. Tam thái thái đó nói lời khó nghe thật, có điều chị con nổi giận quá rõ, kín đáo đâm lại một nhát, đây không phải cách tốt.

Nhìn con gái, tiểu Kỷ thị dạy lời thấm thía:

– Lời mẹ nói sẽ không sai, con gái lớn phải chú ý những chuyện kiểu này, bằng không sẽ bị truyền ra lời ong tiếng ve, cả đời sẽ bị hủy.

Tống Gia Ngữ khẽ gật đầu, trước đây còn cảm thấy Tần Tranh là người hoàn mỹ, hôm nay được trông thấy trình độ ngoài dự đoán của Tần tam thái thái, Tống Gia Ngữ mới ý thức rằng người hoàn mỹ hóa ra cũng có tì vết, vậy nên tâm tư về Tần Tranh cũng phai nhạt dần.

=====

Ngay cả Tống lão thái thái gặp cháu gái về sớm cũng thấy khác thường nên khó tránh hỏi nguyên do. Tống Gia Ngôn ở nhà họ Tần bị chọc tức giận, sau về đến nhà lại thấy hết chuyện, bèn cười giả lả, nói:

– Vốn tưởng chị Phỉ đưa thiệp mời tụi cháu là định tổ chức lớn nên mới đi. Ngờ đâu người ta không có ý định đó, sao tụi cháu lại không biết mắc cỡ mà ở lì đó được, vì vậy tụi cháu mới tìm cớ đi về, đỡ khó xử người ta.

Tống lão thái thái giờ mới yên lòng, cười nói:

– Hóa ra là vậy.

Tống Gia Ngôn tiếp:

– Với lại chú sắp rời rồi, cháu cũng muốn ở nhà chơi với chú thím lâu chút.

Nói tới con trai út lại định đi tiếp, Tống lão thái thái thở dài:

– Chẳng biết tới lúc bà chết đi còn gặp được nó mấy lần nữa.

Tống Gia Ngôn vội khuyên:

– Bà nội chớ nghĩ vậy, hiện giờ chú Hai ra ngoài trải nghiệm nhiều cũng có lý, chú muốn làm quan lớn trong triều thì phải nhờ những trải nghiệm này đấy ạ.

Không phải lần nào cũng dễ dàng lừa được Tống lão thái thái, bà cụ chống lại ngay:

– Cha cháu có làm quan ở ngoài đâu.

Tống Gia Ngôn nói:

– Hiện tại không có thôi, nói không chừng sau này cha cũng ra bên ngoài thì sao. Tới lúc cha đi thì cả nhà chúng ta cũng phải đi theo đó. Cháu là cháu rất mong cha ra ngoài, vậy chúng ta có thể ngắm phong cảnh đã đời luôn.

Tống lão thái thái cười:

– Ở đâu cũng tốt, tốt nhất là đế đô rồi, dưới chân thiên tử mà.

– Đúng ạ.

Con trai muốn ra ngoài giữ cũng chẳng giữ nổi, vợ nó bà lại không thích, muốn theo thì theo. Mà ba đứa cháu của bà, bà thật không nỡ xa tụi nó. Tống lão thái thái hỏi:

– Bé con, cháu nói chúng ta giữ nhóc Từ ở lại được không?

Tống Gia Ngôn cười bảo:

– Muốn cháu nói thì đương nhiên là được ạ, cháu cũng rất thích Gia Từ. Cũng là vậy, bà nội không nỡ xa chú thím, mà Gia Từ là con út chú thím, sao chú thím bỏ được đây.

Suy bụng ta ra bụng người, ai chấp nhận xa cách con cái kia chứ.

Tống lão thái thái nhớ tới năm đó con trai lén bắt cháu trai đi mà tức, xệ mặt xuống, khó nhịn nói:

– Thích đi thì đi, bà không cần.

Nhìn bộ dáng miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo của bà cụ, Tống Gia Ngôn nín cười, nói:

– Lần trước bà nội được độ ngự ban, đây coi như vật hiếm lạ, chi bằng thưởng cho mấy em vài món. Sau này tuy xa cách nhưng thấy đồ sẽ nhớ tấm lòng yêu thương của bà nội.

Tống lão thái thái nhỏ giọng:

– Bà đã cho cháu với cha cháu, nếu cho tụi Gia Khiêm thôi, bọn Gia Nhượng Gia Nặc cũng là cháu, sao có thể không cho luôn tụi nó.

Phân không đều, sợ con trai cháu trai sẽ khó chịu.

– Nào giống, tụi cháu ở cạnh bà nội, có bà nội ngày ngày ở bên trông nom săn sóc rồi, chẳng phải may mắn hơn mấy món đồ đó sao.

Tống lão thái thái cười khen:

– Con bé con thẳng lòng mà.

Cũng không phải bà cụ cưng Tống Gia Ngôn mà nói vậy, chỉ bởi vì mỗi lần Tống Gia Ngôn có thứ tốt như nhân sâm tổ yến v.v sẽ đưa sang chỗ bà, ở ngoài luôn thật tình bảo vệ bà, lúc nào cũng làm bà vui lòng. Lòng người dài ngắn, cháu gái ruột của mình mà, đương nhiên bà mong Tống Gia Ngôn gần gũi rồi.

=====

Ngày đó, Tống lão thái thái bèn mở rương đồ tìm vài món ngự ban và hai xấp vải ngự ban tặng cho con út, nói:

– Con sắp đi rồi, aiz, chuyến này không biết lại mấy năm nữa. Mẹ không có món gì tốt cả, đây là mấy món được Thái hậu và Hoàng thượng ban cho lần trước, con cầm đưa cho mấy đứa nhỏ đi, còn vải thì đưa cho vợ con.

Lại khó chịu dạy con:

– Đàn ông đàn ang phải có khí phách, đừng để đàn bà hiếp đáp, nhìn phát bực.

Bà cụ rất không thích đứa dâu út đanh đá này. Làm cho bà tức nhất là con trai mình xuất sắc như vậy lại luôn bị một con đàn bà xưng vợ đè đầu, còn xem đó là niềm vui phòng khuê nữa chứ.

Bụng Tống Diệu chua chát, lại sợ lộ ra làm bà cụ buồn, đành mặt mày hớn hở đi xem đồ bà đưa cho, nói:

– Ô mẹ, mẹ không nói sớm, mẹ còn không? Cho con thêm vài món nữa đi! Con cần cù làm quan bên ngoài bao năm nên chẳng bao giờ được Hoàng thượng Thái Hậu ban thưởng món nửa món.

Tống lão thái thái thấy con trai thích thì thích chí, nói:

– Con thấy cái gì nữa!

Lại chuyển:

– Có cũng cho con rồi, mấy món còn lại phải chừa cho đám nhỏ cưới vợ!

Càng cách con, cha mẹ càng nhớ thương.

Tống Diệu cười hì hì:

– Con không khách sáo đâu nha!

Lại khuyên bà cụ:

– Hay là mẹ theo con đến Phúc Kiến ở một thời gian đi, nơi đó gần biển, mẹ cũng mở mang kiến thức hơn, tới lúc đó con dạo chơi với mẹ.

Tống lão thái thái nói:

– Đi cái gì, tôi nghe anh của anh nói người Man [dân tộc phía Nam Trung Quốc xưa] không phải nói tiếng quan thoại, ai nghe hiểu.

Tống Diệu cười:

– Con biết mẹ tại sao không chịu đi mà, dẫn con bé Ngôn theo là mẹ đi ngay.

Tống Diệu khá thích Tống Gia Ngôn, tính cách mẹ già ở nhà Tống Diệu biết rõ, cả hắn bị kẹp giữa vợ và mẹ còn chịu không nổi, vậy mà Tống Gia Ngôn lại dụ dỗ được bà cụ chuyển tính dần tốt đẹp hơn trước, con bé thật sự là công thần của cả nhà. Tống Diệu thật lòng muốn hiếu thuận mẹ nhưng trước đó phải kèm theo máy dập lửa Tống Gia Ngôn đã, bằng không sau này mẹ già vợ yêu nổi lửa thì hắn thật đeo gông vào chân.

Tống lão thái thái than:

– Tuổi này rồi, tụi anh đi chuyến này là hơn ngàn dặm, đường xóc nảy tôi không chịu nổi. Anh hiếu thuận tôi thì sau này tìm một chức ở đế đô này đi, quan lớn quan nhỏ cái gì chứ, thời gian tôi sống thấy cả nhà quây quần được gặp anh là tôi vui rồi.

Tống Diệu cười:

– Dạ dạ, chờ con hết nhiệm kỳ đợt này nhất định sẽ tìm công tác ở đế đô, thủ cửa thành thế nào ạ?

Tống lão thái thái lập tức phản đối:

– Thủ thành cái gì, cứ ở bên ngoài làm quan cho tốt đi.

Nghiêm túc dặn dò con trai:

– Cũng nên nghe ngóng rồi công tác ở đế đô thì hơn, thủ cái gì thành, giờ đưa anh ra ngoài thì ra đi.

Thủ thành, chẳng phải như tên gác cổng sao. Bà cụ muốn gần con trai nhưng cũng không muốn con làm tên gác cổng đâu, vậy tủi thân con quá rồi.

Tống Diệu cười ha ha, bà cụ lườm hắn, hung dữ:

– Anh cười mẹ anh gì hả!

Tống Diệu bày ra muôn vàn công phu mới dỗ được mẹ già vui vẻ.

Mặc cho trước mắt là biệt ly đi nữa cũng đừng để tâm trạng sầu lo phá hủy. Cười rời đi, cười trở lại, dù đời người có ngàn kiểu ưu phiền, vạn kiểu ly biệt thì có làm sao.

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!