Chương 42: Nếu ta không bỏ, ngươi cũng không rời

0

Chương 42: Nếu ta không bỏ, ngươi cũng không rời

Trong cung điện, hơi nước lượn lờ, Lạc Diệc Thanh quen thuộc vuốt ve vị trí bên người nhưng chỉ chạm đến một khoảng không.

Trên đệm mềm tiểu tử kia nằm giờ trống trơn không có gì.

Lạc Diệc Thanh hốt hoảng mở mắt, trong đáy mắt mơ hồ giọng lại quả quyết dị thường, “Thường Xuân.”

Thường Xuân đẩy ra cửa điện, “Bệ hạ.”

“Tiểu tử kia chạy đi đâu rồi?” Lạc Diệc Thanh mặc áo bào trắng vào, hạt nước trên tóc nhỏ giọt xuống, nổi lên một trận rung động.

Thường Xuân ngạc nhiên, vội vàng phái cung nhân tìm kiếm.

Lạc Diệc Thanh sải bước nhanh đi vào nội điện.

Phía sau bức rèm che, long tiên hương quanh quẩn, một tầng sa mỏng theo gió nhẹ nhàng lay động, ảnh nến dưới sa mỏng chớp lên, khuấy động hình bóng nhỏ vụn trên mặt đất, lấp lóe lấp lóe.

Trong không khí từng đợt mùi hoa lan thơm ngát theo gió bay đến, hoa sen trong bình ngọc ở một bên phóng ra tia sáng kỳ dị làm cho bên trong lan tràn một loại không khí ái muội.

Lạc Diệc Thanh cau mày, hoàng cung lớn như vậy ai cũng biết rằng tẩm cung của bệ hạ không phải là nơi cho phép bất kỳ nữ nhân nào xuất hiện lúc nửa đêm, lại càng không cho phép nằm trên giường của hắn cởi áo tháo thắt lưng. Mà hiện tại tuy mờ tối nhưng hắn vẫn phát hiện su bức rèm che mông lung có một bóng người đang di động, mà cái bóng không mặc y phục, vai lộ ra ngoài.

Nữ nhân này thật to gan.

Mặt lộ vẻ không vui, Lạc Diệc Thanh kéo bức rèm che, giận dữ đi tới cạnh giường.

Giữa giường, sa mỏng khẽ bay, ngón tay dài nhỏ của nữ nhân đang kéo lên áo ngủ bằng gấm, tơ lụa lướt qua, không để lại vết tích.

“Ngươi là ai, ai cho ngươi vào?” Vừa nghi ngờ vừa giận dữ, Lạc Diệc Thanh đứng trên cao nhìn xuống nữ nhân đang quay lưng ngọc về phía mình.

Nàng nhẹ quay đầu lại, cười yếu ớt, “Ta là…”

“Bệ hạ, không xong rồi, Tề thái phó ngất xỉu ở ngoài cung.” Giọng nói thất kinh của Thường Xuân vang lên, quấy nhiễu hai người trong điện, thời gian như ngừng lại.

Lạc Diệc Thanh trừng mắt nhìn, là nàng, là nữ nhân mình nhớ thương lại chờ mãi không chịu xuất hiện, thật là nàng!

Tay hắn dừng lại cách nàng một tấc, bất chợt một làn khói trắng cuộn lên trong phòng, một cái bóng từ khoảng không trên đỉnh đầu gào thét mà đến. Hắn nhíu chặt lông mày, còn chưa thấy rõ cái gì thì Bạch Hổ đã ghé vào trên long sàng.

Mà nữ nhân kia biến mất không còn bóng dáng?

Bạch Linh Lung dở khóc dở cười bị cái mông Bạch Hổ đè trở lại nguyên hình, vui vẻ mới vừa rồi chưa kịp nở rộ trên mặt đã bị tên này đè một cái xóa đi nội tức, nháy mắt cả người rút nhỏ lại.

Bạch Hổ liếm liếm móng vuốt, hiển nhiên không có chút áy náy nào đối với việc mình vừa gây ra, rõ ràng là do nàng ta không đủ linh lực, sao lại trách nó?

Lạc Diệc Thanh nhắm mắt rồi mở ra lần nữa, tin chắc trước mắt là một hổ một heo mới thu hồi mầm tình vừa nảy ra trong một khắc kia, chắc nàng chỉ có trong mộng của mình mà thôi.

Trong thiên điện, thái y đầu đầy mồ hôi, có chút khổ sở quỳ xuống đầy đất.

“Thế nào?Hiện tại các người muốn nói cho trẫm là các người không đủ năng lực?” Lạc Diệc Thanh vỗ án, “Phế vật.”

“Bệ hạ, thương thế của Tề thái phó quá nặng, một chưởng giữa ngực, nếu như không phải Tề thái phó nội lực thâm hậu thì đã mất mạng tại chỗ.” Thái y dè dặt trả lời.

“Mặc kệ làm như thế nào, dùng dược liệu tốt nhất cho trẫm, nhất định phải chữa được cho Tề thái phó.” Lạc Diệc Thanh hai tay nắm chặt dưới tay áo, tiếp tục nói: “Việc này không được lộ ra, nếu ai truyền ra chuyện Tề thái phó bị thương nặng trẫm sẽ giết không tha.”

Bước vào trong điện, mùi máu tươi nồng đậm ập vào, không tự chỉ được, Lạc Diệc Thanh che tay lên ngực, ở đó mơ hồ cảm thấy đau.

Tương giao hơn mười năm, chưa bao giờ lường được Tề Nhược Ngôn luôn luôn cường hãn bá đạo không gì không làm được cũng sẽ có lúc đến nông nỗi suy yếu vô lực như vậy.

Nam nhân làm hắn vừa yêu vừa hận kia, vào lúc này tính mạng như chỉ mành treo chuông.

“Vi sao không nói sớm? Vì sao phải gạt trẫm?” Lạc Diệc Thanh ngồi ở bên giường, lẩm bẩm với Tề Nhược Ngôn không có chút huyết sắc nào.

Bàn tay lạnh như băng bất chợt nắm chặt tay mình, Lạc Diệc Thanh cúi đầu nhìn, đôi mắt khép chặt của y hơi hé ra.

Tề Nhược Ngôn yếu ớt cười: “Bệ hạ, thần không sao.”

“Có phải nếu không ngất xỉu ở ngoài cung thì ngươi dự định tiếp tục gạt trẫm? Ngươi mà chết ở trong phủ thì còn ai nói lời khó nghe với trẫm nữa, bảo trẫm đừng gì mà mê muội mất cả ý chí?” Lạc Diệc Thanh lắc đầu, “Nhược Ngôn à Nhược Ngôn, trẫm không thể mất ngươi.”

“Bệ hạ thần thề sống chết trung thành với người, bệ hạ nghe thần một lời, đừng quá mê luyến con heo kia nữa.” Thanh âm run run, Tề Nhược Ngôn nắm thật chặt tay Lạc Diệc Thanh, chống đỡ cho khẩu khí kia, y ghé vào trên người bệ hạ, khóe mắt hơi ướt, “Thần còn nhớ rõ năm ấy bái sư, bệ hạ hăng hái, là nhân trung long phượng, từ thời điểm đó, thần liền mong muốn một ngày kia nhất định sẽ đứng bên cạnh người đàn ông đó, suốt đời phụ tá, trung thành như một. Sống là trung thần, chết là trung hồn, đời đời kiếp kiếp bảo vệ Phượng Uyên ta.”

“Sẽ không, trẫm sẽ không để cho ngươi chết.” Lạc Diệc Thanh lau đi máu tràn ra trên miệng y, “Năm đó hạ sơn chẳng phải đã nói, ta nếu không bỏ, ngươi cũng không rời. Nhược Ngôn, ngươi không thể bỏ lại trẫm mọt mình đối mặt với bách tính Phượng Uyên, trẫm lòng có dư mà sức không đủ.”

“Một ngày nào đó bệ hạ nhất định sẽ đứng đầu loạn thế này, thống nhất thiên hạ, thần có chết cũng được nhắm mắt.”

Bầu không khí trong điện hạ xuống, sau tấm bình phong chạm rỗng, một hổ một heo đưa mắt nhìn nhau.

“Chủ tử, không khí này có phải có gì đó sai sai?” Bạch Hổ mặt đưa tình nói.

Tiểu tử kia nhăn mi, “Nam nhân đó sắp chết.”

“Chưa chết? Hình như là lúc tha hắn về, hắn một đường ho ra máu.” Bạch Hổ xoa xoa móng vuốt, bên trên dường như còn dính vết máu.

Tiểu tử kia hay vó gập lại, đặt mông ngồi xuống thảm, “Hắn thiếu chút nữa giết ta, bây giờ có phải là lúc chém thêm một đao báo thù rửa hận?”

“Chủ tử, ngài phải làm việc lớn. Nếu không để ta thay ngài đi cào một cái.” Bạch Hổ đắc ý liếm liếm móng vuốt, chớp chớp mắt.

“Chúng ta đây chẳng lẽ chính là Hạnh. Tai. Nhạc. Họa?” Bạch Linh Lung chân nhỏ đặt lên móng vuốt lớn, tự tiếu phi tiếu, “Kỳ thực tâm nhãn rất là nhỏ.”

_____

hạnh tai nhạc họa: vui sướng trước đau khổ của người khác.

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!