Chương 41: Trọng thương

0

Chương 41: Trọng thương

 

Tề Nhược Ngôn hất màn xe ra, giận dữ nhảy từ trên xe ngựa xuống, trường sam nguyệt sắc trước người ở ngực có một vết loang hơi nhạt, giống như một bãi nước.

 

Lâm Hoành Kỳ lúng túng nghiêng người sang, trong quá trình di chuyển bệ hạ nhà mình thường không muốn uống trà, như vậy trong xe sẽ không có khả năng tồn tại loại chất lỏng này.

 

Hôm nay, đường đường là Tề thái phó mà trên người lại có một bãi nước, không cần suy nghĩ nhiều liền biết là kiệt tác của sinh vật nào đó trên xe.

 

Bạch Linh Lung ủy khuất núp ở trong lòng Lạc Diệc Thanh, người ta không phải cố ý mà, rõ ràng là xú nam nhân kia bụng dạ hẹp hòi, con mắt kia còn nhỏ hơn quả anh đào lúc nghe thấy mình nói một chữ heo liền giận dữ nổi thú tính, túm mình lên.

 

Tay hắn gãi, không ngừng quấy nhiễu thân thể nho nhỏ của nàng, heo trắng nhỏ nhạy cảm một chút liền không thể nhịn được, lại một lần nữa tè lên người Tề Nhược Ngôn.

 

Lạc Diệc Thanh an ủi nhẹ nhàng xoa đầu nàng, lơ đễnh nói: “Không sao không sao, lòng dạ Nhược Ngôn rộng rãi, chắc là sẽ không so đo với một con heo đâu.”

 

Bệ hạ, nói hắn lòng dạ hẹp hòi cũng là ngươi.

 

Bạch Linh Lung nhướng mắt, trùng hợp dư quang trên khóe mắt liếc tới cặp mắt bắn ra từng trận sát khí bên ngoài xe ngựa, không nhịn được run lên trái tim nhỏ.

 

Tề Nhược Ngôn siết chặt nắm tay, hừ lạnh một tiếng, nhẹ nhàng nhảy lên nóc nhà một bên, nhún người một cái liền biến mất vô tung vô ảnh.

 

Ngõ nhỏ vắng vẻ, gió mát hiu hiu, cuốn lên một tầng bụi bặm.

 

Hai đạo thân ảnh, hai chân đạp lên bóng nắng vụn vỡ, bất động thanh sắc đi vào phạm vi lãnh địa của nam nhân phía trước đang đứng chắp tay, giống như đang chờ đợi chính mình.

 

“Tại sao muốn theo dõi ta?” Tề Nhược Ngôn tà nghễ liếc mắt nhìn người tới, quần dài màu tím hồng, tư thái quyến rũ, trên mặt lại là vẻ mặt tương phản hoàn toàn, lộ ra một chút không khí tiêu điều.

 

Lê Ý Nhĩ đưa một tay ra: “Đưa thứ ngươi trộm được từ hoàng cung nước Lê giao cho ta.”

 

“Cô nương nói lời này sai rồi, ta đâu từng đến nước Lê?” Tề Nhược Ngôn nghe vậy bất động, người che mặt nhưng ở giữa trán nàng hắn nhận thấy mùi vị đã từng quen biết, cô gái này hắn đã từng gặp.

 

Lê Ý Nhĩ tiến lên, “Ta vẫn luôn ẩn núp trong Lê cung, một đêm đó ngươi tìm được thứ kia có thể chính là thứ ta muốn, đưa ta.”

 

” Ngươi là Lê Ý Nhĩ.” Tề Nhược Ngôn khẳng định.

 

Lê Ý Nhĩ cũng không dịu dàng, kéo khăn che mặt xuống, “Đưa thứ đó cho ta.”

 

“Lê cô nương hiểu lầm rồi, thứ nhất ta vẫn bị cấm túc trong Tề phủ, chưa từng đến Lê cung gì đó, thứ hai, ta đến Lê cung tìm kiếm cái gì? Chẳng lẽ cô nương cho là Phượng Uyên ta có địch ý với Lê quốc?”

 

“Tuy là ta không rõ vì sao ngươi đến Lê cung nhưng kẻ trộm đêm đó tuyệt đối là ngươi.” Lê Ý Nhĩ tiến lên, năm ngón tay xé ra áo khoác trên người nam nhân, lộ ra quang cảnh trước ngực một mảng lớn.

 

“…” Tề Nhược Ngôn sắc mặt hơi biến đổi, trong nháy mắt lùi về sau, trong lúc người đến còn chưa nhìn kĩ thương thế liền che giấu, “Cô nương, giữa ban ngày ban mặt hành động này quá mức lỗ mãng.”

 

“Người khác có thể không biết, nhưng ta rõ ràng, một đêm kia ngươi bị Lê cung đệ nhất võ tướng phát hiện tung tích, sau đó các ngươi xuất thủ ba chiêu, tuy là hắn đã bị ngươi làm trọng thương nhưng ngươi cũng tuyệt đối không thể hoàn hảo thoát ra, ta theo dõi ngươi mấy ngày rốt cục cũng phát hiện ngươi đã bị thương. Nếu như vừa rồi ta không nhìn lầm thì ngươi đã trúng hàn tâm chưởng của nước Lê.”

 

Tề Nhược Ngôn tùy tiện cười, mặc lại áo khoác, “Tại hạ thực sự không biết ý tứ trong lời nói của cô nương, ta cũng không trúng hàn tâm chưởng gì gì đó, càng không so chiêu cùng đại tướng quân nào. Nếu như ta thực sự đến nước Lê đồng thời kinh động đến đại tướng quân thì vì sao Lê quân không có phản ứng gì?”

 

“Ai mà không biết Lê quốc cùng Phượng Uyên đang tấn công Tịch quốc, giờ này nếu như tin tức đại tướng quân trọng thương, ba quân chưa ra quân tâm đã bất ổn, nếu muốn thắng trận chiến này thì không khỏi có chút tự đại.” Lê Ý Nhĩ từng bước ép sát, sắc mặt chắc chắn nhìn chằm chằm  Tề Nhược Ngôn.

 

Tề Nhược Ngôn không dấu vết nhẹ nhàng lùi lại, tùy cơ xoay người nhảy lên mái nhà, thanh âm quanh quẩn trong ngõ hẻm, “Lê cô nương thực sự là quá lo lắng, ta chưa từng rời đi Phượng Uyên, nếu như ngươi không tin có thể đến hỏi Lê quân xem trong cung có phải đã bị mất vật gì hay không.”

 

Lê Ý Nhĩ nhảy lên nóc nhà lại chỉ có thể thấy bóng trắng biến mất trước mắt, hàm răng khẽ cắn, dung nhan xinh đẹp cau lại, “Ngươi cứ cậy mạnh đi, ta xem ngươi có thể kiên trì bao lâu.”

 

“Khụ khụ khụ, khụ khụ khụ.” Trong mảnh rừng yên tĩnh, mặt trời chiều nhuộm lên đỉnh núi, bốn phía nóng hầm hập như có lửa đốt.

 

Tề Nhược Ngôn tựa nửa người trước đại thụ, một búng máu từ trong miệng phun ra, thân thể lung lay sắp đổ.

 

“Grào.” Một tiếng hổ gầm, một bóng trắng che khuất ánh nắng, từ trên trời giáng xuống.”

 

Tề Nhược Ngôn cảm nhận được sát khí nồng nặc, vội vàng lùi về sau hai bước.

 

Bạch Hổ vẫy đuôi, trong con ngươi đỏ đậm mang theo mùi máu.

 

“Ngươi là con bạch hổ bệ hạ nuôi?” Tề Nhược Ngôn thử hỏi một câu, đại gia hỏa trước mắt này giống như không có địch ý, ánh mắt lười biếng đang nhìn mình giống như coi nhẹ, giống như khinh thường.

 

Bạch Hổ tiến lên hai bước, trực tiếp nằm úp sấp ở trước mặt hắn, đuôi tiếp tục vẫy vẫy.

 

Tề Nhược Ngôn thoát lực ngồi xuống đất, day day trước ngực đau nhức, Lê Ý Nhĩ nói không sai, hắn đích xác bị thương, vị tướng quân kia quả thực không phải chỉ có hư danh, một chưởng đánh tới suýt nữa làm hắn nát hết tâm mạch. May là hắn trời sinh nhạy bén mới tránh được một chưởng kia đánh chính diện.”

 

“A…” Đau đớn không tự chủ được phải kêu ra tiếng.

 

Bạch Hổ híp mắt một cái, trong không khí mùi máu tươi vẫn không tản hết.

 

Tề Nhược Ngôn ngất đi trên nền đất, thân thể như rơi vào hầm băng, toàn thân co quắp.

 

Bạch Hổ suy đi nghĩ lại, đuôi vươn ra, đem gia hỏa còn chút nhân khí này cuộn vào trong bộ lông của mình.

 

Bạch Linh Lung vui vẻ nhảy tung tăng, đột nhiên trố mắt đứng lại, chân sau đá vào chân trước, cả người mất thăng bằng ngã xuống mặt đất.

 

Dưới ánh trăng, trong da lông bạch sắc, nam nhân bạch y thắng tuyết đang nằm, tay đặt lên móng vuốt phủ lông trắng tinh, giống như là đang nắm tay nhau, đầu của nam nhân gối lên đầu Bạch Hổ, đúng là đầu gối bên đầu, má tựa vai kề, ánh trăng dịu dàng chiếu xuống, tóc trắng nhẹ bay, ấm áp bao bọc dung hợp với trường sam nguyệt sắc. Hình ảnh này đẹp quá, đẹp đến mức Tiểu Bạch heo lại đỏ mặt lần nữa.

 

 

 

 

 

 

 

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!