Chương 36: Dẫn xà xuất động

0

CUỒNG HẬU PHÚC HẮC CỦA NGẠO ĐẾ

Editor + Beta: Lạc Như


Chương 36: Dẫn xà xuất động

Vốn chẳng có thứ ô uế nào hết, cái thứ ô uế mà nàng nói chính là tiểu thiếp của ông ta, sở dĩ La viên ngoại xuất hiện những tình trạng lạ thường này tất cả cội nguồn đều do ông ta trúng phải độc mãn tính (thuốc độc có hiệu lực chậm).

“Đây là thần dược có thể loại trừ tà khí trên người ông, dùng vào mỗi buổi sáng.” Lục Tầm Hoan đưa ra một bình đan dược, kỳ thật bên trong là đan dược độc nhất Linh môn có thể giải bách độc, đối với loại độc mạn tính này của ông ta đã là hữu dụng nhất rồi.

La Điền nhận lấy dược, mọi người cũng theo đó tản ra, còn La quản gia thì dùng ánh mắt phức tạp nhìn Lục Tầm Hoan.

Sau khi La Điền rời đi, Lục Tầm Hoan và Nguyên Văn Ngự đi đến phòng của Giang Bình, chỉ thấy Giang Bình ngồi ở trước bàn trà mặt đờ ra, bọn họ gõ cửa đi vào.

“Giang công tử, hiện tại đang buồn phiền vì chuyện gì.”

Giang Bình cau mày, khẽ thở dài, mở miệng cũng không biết nói thế nào.

Nguyên Văn Ngự rất nhiệt tình tiến lên trước vỗ vỗ bờ vai của hắn, một bộ dáng vẻ như người một nhà. “Nói đi! Chúng ta có thể giúp gì thì nhất định sẽ giúp, giúp người là niềm vui đó cũng chính là tôn chỉ sống của ta.”

Giang Bình phiền muộn thở dài, bụm trán nói ra phiền não của mình. “Gần đây, người dân trong thanh đang bàn tán xôn xao chuyện ta vì tiền mà mưu hại vợ ta. Nhưng nào có ai biết, sở dĩ ta chấp nhận ở rể La phủ chỉ vì ta đã từng có một cuộc gặp gỡ ngắn ngủi với Uyển Nhi, khi đó kinh vi thiên nhân*, rồi có người chạy tới hỏi ta có nguyện ý ở rể hay không, ta không nói lời nào liền đáp ứng. Tuy rằng thời gian chúng ta quen biết nhau rất ngắn ngủi, nhưng ta rất yêu vợ ta, mấy ngày nàng mất tích ta không ngừng đi khắp nơi tìm kiếm, nhưng ta cảm thấy bên trong còn có sự tình gì đó. Phụ thân rất kỳ lạ, ngay cả La quản gia cũng rất kỳ quái, vừa nãy nghe phụ thân nói như vậy càng khiến cho ta thấy kỳ quái hơn, cảm giác giống như chỉ có một mình ta lưu tâm. Chắc chắn là có chuyện giấu ta, hay là như những gì bên ngoài đồn đãi.”

*Kinh vi thiên nhân: ý chỉ là phi thường kinh ngạc khi nhìn thấy hoặc nghe thấy người nào đó, nghĩ đến chỉ có thần tiên mới có thể như thế.

Mấy ngày nay áp lực và lo lắng đang không ngừng làm hao mòn ý chí của hắn, hắn gần sắp sụp đổ rồi.

Lục Tầm Hoan gãi gãi râu mép của mình, suy tư, linh quang chợt lóe trong đầu, nghĩ đến một cách tuyệt diệu. “Nếu như Giang công tử thật sự muốn biết rõ mọi chuyện, bần đạo có một kế không biết công tử có nguyện ý hay không.”

“Có, dù là cách gì chỉ cần có thể tìm được vợ của ta, biết được chân tướng ta đều chấp nhận thử.” Hiện tại chỉ cần có biện pháp thì nó giống như một nhánh cỏ có thể cứu mạng hắn, nhất định sẽ nắm không buông.

Lục Tầm Hoan bảo Giang Bình vẽ ra chân dung của La Uyển Nhi, kết quả ngoài ý muốn chính là La Uyển Nhi cũng không xấu xí như lời đồn bên ngoài, trái lại còn là một cô gái xinh đẹp*, có mấy phần sắc đẹp. Lục Tầm Hoan nghiên cứu chân dung của La Uyển Nhi một cách chăm chú, rồi bảo Giang Bình yên tâm nhất định trả cho hắn một nương tử như hoa như ngọc, liền mang theo chân dùng rời đi.

*Theo bản raw thì ở đây là “Tiểu gia Bích Ngọc”– đây là một thành ngữ cổ – nghĩa gọn là chỉ những thiếu nữ xinh đẹp ở gia đình bình thường. Cũng có nghĩa hình dung cô gái có hình dáng không nhất định phải đẹp nhưng khả ái, có điểm nghĩa giống như em gái nhà bên. Thường là những cô gái hoạt bát dễ gần, không có phong phạm “Tiểu thư khuê cát” (muốn biết thêm thì vào đây https://greyphan.com/2013/02/21/dien-co-tieu-gia-bich-ngoc/)

Sáng sớm hôm sau, trước cửa La phủ xuất hiện một thân ảnh gầy yếu, toàn thân nhếch nhách, lảo đà lảo đảo, cuối cùng ngất xỉu ở cửa La phủ. Gia nhân trông cửa La phủ nhìn thấy tiến lên trước, không ngờ lại chính là tiểu thư đã mất tích lâu nay, lập tức mừng rỡ chạy đi bẩm báo.

La Điền nghe nói, sắc mặt đại biến, sau khi chắc chắn là nữ nhi của mình đã về liền quay qua nổi giận với La quản gia.

“Chuyện gì thế này, vì sao con gái của ta lại suy yếu đến vậy, ngươi không phải đã đem người giấu đi rồi sao, vì sao lại trở về rồi.”

La quản gia sắc mặt ngưng trọng, quẩn bách không ngớt, nhất thời cũng bị hoảng, hắn cũng rất kỳ quái sao La Uyển Nhi lại xuất hiện ở đây, lẽ nào đã xảy ra chuyện gì.

“Cuối cùng ngươi đã an bài thế nào.” La Điền tức giận đập bàn.

Nghe nói La Uyển Nhi trở về Giang Bình đi gặp, vừa vặn nghe được những lời giận dữ này của La Điền, không dám tin mà đi vào phòng, hắn muốn biết đáp án.

“Cha, người nói vậy là có ý gì, cái gì gọi là đem người giấu đi? Cha vẫn luôn biết Uyển Nhi ở đâu?”

La Điền thấy sự tình đã không thể che giấu được nữa, căn dặn La quản gia vài câu, lúc này mới đóng kín cửa phòng lại nói.

“Nếu ngươi đã nghe rồi, ta cũng không muốn giấu giếm ngươi nữa. Kỳ thật những chuyện này đều là do ta đã an bài từ sớm rồi, vì an toàn của chính Uyển Nhi. Ngươi chắc cũng đã nghe nói vì sao ta lại vội vàng chiêu rể như vậy, là do Uyển Nhi bị một vị quan ở Lâm Thành nhìn trúng muốn lấy làm tiểu thiếp. Tuy rằng việc này mặt ngoài kết hôn cùng ngươi đã không sao rồi, thế nhưng ta nghe nói vị quan ở Lâm Thành kia không chịu từ bỏ, có thể sẽ cường thủ hào đoạt, dùng hết mọi biện pháp. Thông thường làm quan đều là những tên ham ‘của mới’, ta mới thương lượng biện pháp cùng La quản gia, để Uyển Nhi biến mất một thời gian, chờ hắn không còn có ý với Uyển Nhi nữa sẽ đón nó về. Vì muốn kế này y như thật một chút, ta mới không nói cho ngươi biết sự tình.” La Điền nhìn Uyển Nhi đang hôn mê, thở dài: “Chỉ là không thể nào nghĩ tới Uyển Nhi lại đột nhiên quay lại.”

Mọi chuyện hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của hắn, hắn không biết nàng đã xảy ra chuyện gì.

Giang Bình muốn nói lại thôi, nhớ lại Lục Tầm Hoan luôn nhắc nhở mình cho dù có biết được chân tướng cũng phải án binh bất động, chỉ sợ trong thời gian này có những chuyện đến La Điền cũng không biết.

La Điền nhìn Uyển Nhi thêm mấy lần mới rời đi, lưu lại Giang Bình ở trong phòng. Chờ La Điền đi xa, Giang Bình lập tức đóng cửa phòng lại, người trên giường đột nhiên ngồi dậy nhưng không còn vẻ suy yếu như hồi nãy, trái lại thần thái sáng láng.

“Đạo trưởng, thật sự cảm ơn người, ta đã biết được chân tướng, vì sao ngươi còn phải tiếp tục giả làm nương tử của ta?”

Không sai, La Uyển Nhi này không phải là La Uyển Nhi thật sự, mà do Lục Tầm Hoan giả trang, mục đích chính là muốn La Điền nói ra chân tướng, mà bước đầu tiên đã đạt được.

“Ta không nói tất nhiên có tính toán của riêng ta, chỉ sợ nương tử của ngươi hiện tại đang ở nơi nào ngay cả La Điền cũng không biết, vì thế ta mới bảo người bình tĩnh không cần nói ra vội do ta giả trang, còn nương tử ngươi, hôm nay ta sẽ trả cho ngươi một người khỏe mạnh.”

Lục Tầm Hoan mỉm cười một cách tự tin, nàng vẫn luôn rất tự tin với mưu kế của mình, quả nhiên như nàng dự liệu, theo chỉ dẫn của nàng từng bước một lần ra chân tướng.

Mà Nguyên Văn Ngự nãy giờ vẫn không thấy đâu kia, sớm đã âm thầm theo sau La quản gia. Còn La quản gia sau khi rời khỏi La phủ thì lén lén lút lút như sợ có người theo dõi vậy, không ngừng dáo dác nhìn xung quanh để xác định không có ai đi theo mình.

Đi quanh quẩn trên đường khoảng một giờ, lúc này mới dừng lại một căn nhà bên ngoài thì trông rách nát nhưng bên trong lại cực kỳ thoải mái, sau khi La quản gia vào nhà liền đóng cửa lại, La quản gia sau khi đóng cửa nhà. Nguyên Văn Ngự liền nhảy lên nóc nhà, giở lên một miếng gạch, thế là tình cảnh và đối thoại bên trong đều rõ ràng.

“A Lực, La tiểu thư làm thế nào lại có thể trở về?”

La quản gia đi vào, trông thấy nam tử khôi ngô liền hỏi, kết quả chỉ nhìn thấy người ở trên giường ngủ mê man, sắc mặt đại biến.

Nam tử khôi ngô gọi là A Lực kia không hiểu hỏi lại: “Nói cái gì người đi trở về chứ, không phải đang ở đây?”

Người đang hôn mê trên giường chính là La Uyển Nhi đã mất tích rất lâu, còn La Uyển Nhi giờ khắc này mặt tái nhợt, hết sức yếu ớt.

“Sao La tiểu thư vẫn còn ở đây.” La quản gia cũng không rõ, nếu như người trên giường thật sự là La Uyển Nhi, vậy người ở trong phủ kia lại là ai? “Không ổn, chúng ta trúng kế rồi, mau mang La tiểu thư đi, chúng ta lập tức rời đi.”

Đã xác định người bên trong là La Uyển Nhi, Nguyên Vân Ngự giẫm chân một cái, nóc nhà liền xuất hiện một cái lỗ thủng lớn, gạch đá dồn dập rơi xuống đất, người bồng bềnh đáp xuống, Lấy thanh đao chưa ra khỏi vỏ dùng lực đâm mạnh vào huyệt đạo của La quản gia, hai chân nhanh chóng đá về phía nam tử cao to khiến cho nam tử cường tráng liền bất tỉnh.

Nguyên Văn Ngự nhếch nhếch khóe miệng, có chút tiếc nuối.”Ta còn tưởng là lợi hại bao nhiêu, một chiêu liền giải quyết hết các ngươi.” Nói xong còn đá đá bọn họ, đánh chưa đã ghiền tí nào.

 

Share.

About Author

?Cái gì mới gọi là thành công? Tôi cảm thấy chỉ cần đạt được 3 điều sau là thành công: Tôi là người tốt, tôi là người có ích, tôi là người vui vẻ. (Nguồn: google) ?

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!