Chương 40: Trẫm đã mê muội đến mất cả ý chí thì sao

0

Chương 40: Trẫm đã mê muội đến mất cả ý chí thì sao

 

Edit: Phong Hoa

 

Lê Thích Nghị cảm thấy mình sẽ bị thiệt, hắn hình như là mới lần đầu tiên nhìn thấy con vật này, như vậy trên mặt tình cảm cũng thua một phần.

 

Thế nhưng dưới tình cảnh này nếu như mình khong tùy tiện đồng ý, Lạc Diệc Thanh này tuyệt đối sẽ không chậm trễ chút nào ôm đi tiểu tổ tông.

 

Nơi này là Phượng Uyên, bên ngoài khách điếm có trọng binh canh gác, cho dù hắn võ công cao cường cũng không thể hai tay địch lại tứ quyền, hơn nữa mỗi người đều là cao thủ cấm vệ.

 

Trên khí thế chính mình lại thua một đoạn lớn.

 

Vô luận như thế nào dù sao cũng phải liều mạng một lần, may là trước khi xuất cung mình đã đọc qua một tài liệu mật, tiểu tử kia ăn thịt, khẩu vị giống người, chỉ thích đồ ăn đẹp mắt ngon miệng, chính là có thể lấy đồ ăn ra dụ.

 

Lạc Diệc Thanh thấy Lê Thích Nghị lấy ra cái đùi gà, khóe miệng khẽ cong lên, tiểu tử kia đúng là rất thích ăn đùi gà nhưng lại rất có khí thế có thể ăn hết nguyên một con gà, một con gà có thể tích lớn gấp ba thân thể nó.

 

Thế nhưng ở chung mấy ngày nay xem ra tiểu gia hỏa này không chỉ thích ăn thịt mà còn có một sở thích đặc biệt khác.

 

Đó cũng là do mình cùng nó sớm chiều ở chung rút ra kết luận.

 

Lê Xúc Da hai tay nâng cốc trà, thần sắc u buồn nhìn thứ trong tay Tề Nhược Ngôn, vẫn biết là nó không bình thường nhưng không ngờ là hoàng huynh ngàn dặm xa xôi chạy tới đây chỉ để tìm nó.

 

Bạch Linh Lung liều mạng giãy giụa trong tay Tề Nhược Ngôn, nàng không thể đi tới, cho dù đối phương dùng gà thơm để dụ dỗ cũng không được. Thái độ phải thật kiên định, nhưng mà gà thơm quá đi.

 

Lê Thích Nghị lắc đùi gà trong tay, bỗng thấy Lạc Diệc Thanh quái dị cởi ra ngoại bào, sau đó là áo lót, cuối cùng quang cảnh trước ngực như ẩn như hiện.

 

Bạch Linh Lung bỗng dưng trợn to hai mắt, không sai, mấy ngày nay nàng thích nhất là thưởng thức mỹ sắc.

 

Vóc người Lạc Diệc Thanh ở trong ao có một loại mê hoặc khác, cái loại hiệu ứng thị giác mơ hồ theo gợn nước lay động nhẹ nhàng in vào trong mắt to của nàng, hơi nước bốc lên dày đặc giống như một tầng sa mỏng mông lung lượn trên mặt hắn, còn có mùi hoa hồng thơm ngát mơ hồ phiêu đãng, dù cho hai đời của nàng có thể ngồi trong lòng vẫn không loạn thì trong tâm cũng có lúc không nhịn được mà nghĩ linh tinh.

 

Dần dần ngày qua ngày, không tự chủ được tạo thành một thói quen như thế.

 

Vào lúc Lạc Diệc Thanh cởi quần áo thì nàng sẽ không nhịn được lắc lư chân nhỏ, bơi a bơi, bơi tới trước người hắn, sau đó chân nhỏ duỗi một cái, rát không khách khí câu chặt cổ hắn mà ngủ say.

 

Lê Thích Nghị không nghĩ tới hắn vẫn còn có một chiêu này, cũng vội vàng cởi áo ngoài.

 

Chân nhỏ đang khua lên bỗng dừng lại, quay đầu liếc về cơ bụng trên nước da màu mạch, nuốt nuốt một ngụm nước miếng, không kiềm hãm được thay đổi phương hướng.

 

Lê Xúc Da nghẹn họng nhìn trân trối, nặng nề đặt chén trà trong tay xuống: “Hoàng huynh, bệ hạ, các người thật quá đáng.”

 

Lạc Diệc Thanh sau lưng cứng đờ, kinh ngạc quay đầu lại, không ngờ trong phòng vẫn còn một nữ nhân.

 

Lê Thích Nghị tự biết mất mặt thánh nhan, mặc lại ngoại bào, ho nhẹ một tiếng, “Chúng ta chỉ là quá nóng.”

 

” Hoàng huynh nghĩ thần muội không hiểu hai người vừa nói cái gì sao? Con heo này bất quá chỉ là một con súc sinh, vậy mà có thể làm cho quốc quân hai nước thất lễ đến mức này sao?”

 

“Xúc Da, lời như vậy không thể nói, nó là thần vật, không thể khinh nhờn.” Lạc Diệc Thanh nhìn tiểu tử kia trở lại vòng tay mình, đắc ý dâng lên tận cổ, mắt như từ trên cao nhìn xuống Lê Thích Nghị.

 

Lê Thích Nghị sắc mặt lúc xanh lúc trắng, “Vừa rồi không tính, nếu như Xúc Da không mở lời ngăn cản thì nó đã đi tới bên cạnh ta.”

 

“Nếu như vậy, trẫm cho Lê quân một cơ hội công bằng, mười lăm tháng này là ngày công chúa Xúc Da gả vào Phượng Uyên ta, tính từ ngày hôm đó, Lê quân có cơ hội trong mười ngày, nếu trong vòng mười ngày này ngài có thể trộm được tiểu tử kia từ bên người trẫm thì trẫm sẽ không đòi lại, nếu như mười ngày sau, Lê quân không trộm đến tay thì mong rằng Lê quân không tiếp tục dây dưa nữa.”

 

Lê Thích Nghị nhìn bàn tay giơ lên trước mặt, giơ tay lên cùng đập một tiếng, “Vua không nói đùa.”

 

Trên đường hồi cung, Lạc Diệc Thanh dựa vào tập tục trước đại hôn nam nữ không được gặp mặt, để Lê Xúc Da ở lại bên cạnh Lê Thích Nghị, đắc ý ôm nhi tử nhà mình bước lên xe ngựa.

 

Lê Xúc Da xiết chặt khăn tay đứng trước cửa khách điếm, mặt mày tái nhợt, “Hoàng huynh, ở trong mắt ngài một con heo cũng quan trọng hơn thần muội của mình hay sao?”

 

” Không, Xúc Da, ngươi phải biết rằng ở trước việc quốc gia đại sự thì bất kỳ kẻ nào cũng không quan trọng.” Lê Thích Nghị không hứng thú, ngọc bội ở thắt lưng phất qua, xoay người đi vào khách điếm.

 

Bệ hạ, đã nghe ngài và Lạc hoàng đánh cuộc, chỉ là hoàng cung thủ vệ đông đảo, làm sao ngài có thể nắm chắc sẽ trộm được con heo kia đi?” Tề Nghĩa khó nén được lo lắng, vội vàng hỏi.

 

” Không vội, trước khi đại sự thành nhất định phải tỉ mỉ nghiên cứu sắp đặt.” Lê Thích Nghị xua tay, tiếng cười sang sảng vang vọng trong hành lang.

 

Trên xe ngựa, Tề Nhược Ngôn mặt không biểu cảm, thanh âm trầm thấp mang theo một chút lửa giận, “Bệ hạ ngài là vua của một nước, tại sao lại quyết định như vậy? Đánh cuộc một trận không cần thiết với Lê quân có phải để mất mặt nước lớn của chúng ta hay không?”

 

“Ý của Nhược Ngôn là trẫm phải chắp tay nhường lại tiểu tử kia cho hắn?” Lạc Diệc Thanh tự tiếu phi tiếu nói.

 

” Không, thần cho rằng dứt khoát một lần.”

 

” Lời này trẫm thích nghe.” Lạc Diệc Thanh rất an ủi vỗ nhẹ vai Tề Nhược Ngôn, “Ngẫm lại mưu thần Tề Nghĩa bên người Lê Thích Nghị vậy mà cùng họ với Nhược Ngôn a. Nghe đâu nước Lê đồn đại Tề Nghĩa tính tình ôn hòa, đối với Lê quân như Thiên Lôi sai đâu đánh đó, chưa bao giờ nói lời tùy tiện, sát phạt quyết đoán, đối với người ngoài xử sự chu đáo. Còn Nhược Ngôn của ta ngoại trừ một thân bạch y nhìn như văn nhã thì thực chất luôn thích nhắc lại chuyện cũ, thôi trẫm cũng không muốn nhiều lời.”

 

” Bệ hạ đây là trách cứ thần tận tình khuyên bảo hay là đang oán hận thần can gián đúng đắn? Thần chỉ biết vì Phượng Uyên suy nghĩ, vì bách tính một quốc gia, mong rằng bệ hạ có thể nghe lời khuyên bảo, không nên mê muội đến mất cả ý chí.”

 

Bạch Linh Lung vươn chân, thò ra từ trong lòng Lạc Diệc Thanh, ở giữa hai người đang trợn mắt há mồm mà bịt miệng Tề Nhược Ngôn: Lời này tỷ đây nghe còn thấy phiền.

 

Tề Nhược Ngôn nháy mắt mấy cái, ý của tiểu gia hỏa này là muốn mình im miệng đi?

 

Bạch Linh Lung dương dương tự đắc nhếch miệng: “Heo!”

 

Lạc Diệc Thanh hài lòng xoa đầu tiểu tử kia, mặt hướng nam nhân đang hóa đá, nhếch miệng lên, “Đây là bảo bối của trẫm, trẫm đã mê muội đến mất cả ý chí đấy, ngươi làm gì được ta?”

 

 

 

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!