Chương 39: Hai vua tranh chấp

0

Chương 39: Hai vua tranh chấp

 

Edit: Phong Hoa

 

Khách điếm Nhàn Yên, trong nhã cư thượng đẳng, ba người ngồi chụm lại xì xào bàn tán.

 

Tề Nghĩa sắc mặt nghiêm trọng, “Nhìn khí thế ngoài kia đoán chừng lời bọn họ nói là thật.”

 

Khương Sâm mờ mịt, “Đang yên đang lành Lạc Diệc Thanh xuất cung làm cái gì?”

 

Lê Thích Nghị kích động xiết chặt nắm đấm: “Xúc Da cũng sẽ không tùy tiện chạy đến gặp trẫm như vậy.”

 

“Cho nên nói đây có thể là Lạc hoàng bày trò?” Tề Nghĩa nói.

 

“Chẳng lẽ kế sách bí mật xâm nhập hoàng cung lần thứ hai của chúng ta bị hắn biết được? Vì thế hắn chuẩn bị giết đến làm chúng ta không kịp trở tay?” Khương Sâm hộ ở trước người Lê Thích Nghị, mặt hướng ra phía ngòai khách điếm bình dân đã sớm có trọng binh canh gác, khí thế vạn người không thể vượt qua.

 

“Nói bậy bạ gì đó, chúng ta chạy vào cung lúc nào?” Tề Nghĩa nặng nề gõ một cái lên đầu Khương Sâm, ngoài cửa đang do cấm quân canh gác, không biết có hay không cao thủ võ lâm.

 

Khương Sâm lúc này mới phát hiện mình vừa nói lỡ, tu vi võ công đến một độ cao nhất định sẽ tu luyện được tai nghe tám hướng, hắn hậm hực ngậm miệng, ngồi trở lại ghế.

 

“Lạc hoàng đây là ý gì?” Lê Thích Nghị nắm chặt thời cơ, vào lúc có người vừa đẩy cửa ra, dựa theo âm thanh một dám thủ vệ cuồn cuồn vây tới, trầm mặt hỏi.

 

“Lê quân đang hiểu lầm.” Lạc Diệc Thanh tháo xuống áo choàng, tùy ý quăng lên người Lâm Hoành Kỳ, sải bước đi vào phòng trong, cười nhạt một tiếng, “Bọn họ bất quá chỉ là hộ vệ của trẫm mà thôi.”

 

“Thì ra là thế, cô vốn định rời khách điếm đi tham quan Lạc thành một chút, không ngờ chân còn chưa kịp bước, một đám cấm vệ quân mặc áo giáp cứ như vậy mà bao vây khách điếm tầng tầng như nêm cối, cô còn tưởng rằng Lạc hoàng là muốn chuẩn bị làm khó dễ nước Lê của ta mà cố tình làm vậy.”

 

“Hoàng huynh thực sự hiểu lầm, là tiểu muội muốn gặp hoàng huynh, Lạc hoàng lo lắng an nguy của tiểu muội nên mới phí tâm làm lớn như vậy, quấy nhiễu đến hoàng huynh rồi.” Lê Xúc Da cởi áo choàng, hướng Lê Thích Nghị phúc thân.

 

“Công chúa kim an.” Tề Nghĩa suy đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn lựa chọn túm lấy cái kẻ luôn luôn một lời kinh người Khương Sâm cùng nhau ra khỏi phòng khách.

 

Phòng lớn như vậy trong phút chốc chỉ còn ba người yên lặng mà ngồi.

 

Mùi hương thơm ngọt phiêu tán từ tay Lê Xúc Da, mùi trà lan tỏa khắp nơi trong gian phòng khách.

 

Lê Thích Nghị dùng ánh mắt ôn nhu nhìn bóng lưng nàng, khóe miệng hơi giơ lên, “Thần muội từ nay còn phải nhờ Lạc hoàng chiếu cố thật tốt.”

 

“Xúc Da công chúa xa giá đến Phượng Uyên ta, trẫm nhất định sẽ đối xử thật tốt với nàng.” Lạc Diệc Thanh che tay trên môi, ho nhẹ một tiếng.

 

Tề Nhược Ngôn đẩy cửa đi vào, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng rơi xuống bóng lưng âm thầm màu mực kia, lại rảo bước, tiến vào tầm nhìn của hai người.

 

“Tề thái phó đã lâu không gặp hôm nay xem ra phong thái vẫn y nguyên.” Lê Thích Nghị chỉ vào chỗ ngồi một bên, “Mời ngồi.”

 

Tề Nhược Ngôn vẫn chưa tiến lên ngồi xuống, chỉ là lấy ra một chiếc khăn hoàng gia niên đại xa xưa, hai tay dâng lên.

 

Lê Thích Nghị chần chừ nhưng vẫn là tiếp nhận, “Đây là muốn cô xem?”

 

“Lê quân chỉ cần nhìn sẽ biết ngay vì sao hôm nay trẫm lại tới.” Lạc Diệc Thanh ý cười tràn đầy nhấp một ngụm nước trà xanh, chân nhỏ đặt trên ngực hắn lại ngọ nguậy, tiếng hít thở nho nhỏ phả vào mặt da, trái tim giống như bị vật gì ôn nhu gãi gãi, vô ý nhẹ nhàng run rẩy.

 

Lê Thích Nghị lơ đễnh mở khăn ra, trong yên tĩnh sắc mặt càng xanh trắng, cuối cùng nặng nề thả xuống, “Lạc hoàng đây là ý gì?”

 

“Ý ta chính là Phượng Uyên ta cũng có thần vật bực này tồn tại.” Lạc Diệc Thanh nói.

 

“Như vậy cũng là nói ngài muốn cùng cô tranh đoạt?”

 

“Không, trẫm không có ý định cùng Lê quân cướp đoạt cái gì, chỉ đang bàn luận mà thôi, tiểu tổ tông trở triều ta cũng có di tích, như vậy xem ra nó rất có khả năng là thần vật của nước ta, nếu là thần vật của Phượng Uyên ta thì không thể thất lạc ở bên ngoài.”

 

“Lạc hoàng, không có lửa làm sao có khói, nếu không có cơn gió cô thổi lên, không biết ngươi có thể nổi sóng hay không.” Lê Thích Nghị sắc mặt giận dữ đứng dậy, hai người bốn mắt giao nhau.

 

Hình ảnh hai bên phóng đại trong con ngươi, một ngọn lửa bùng lên cao bao quanh hai người, ánh lửa ngập trời trong lặng lẽ chạm một cái liền bùng nổ, trong nháy mắt, tai họa kéo dài ngàn năm.

 

Bạch Linh Lung một cái giật mình một cái, hốt hoảng nhảy ra từ trong lòng Lạc Diệc Thanh.

 

Cục thịt nho nhỏ trắn nõn từ trên không vẽ ra một dải màu sắc xinh đẹp, cuối cùng rơi xuống đỉnh đầu Tề Nhược Ngôn.

 

Bầu không khí như rực cháy.

 

Lê Thích Nghị tức giận không thể kiềm nén, đập bàn: “Thì ra là thế, đây là mục đích của Lạc hoàng?”

 

Lạc Diệc Thanh mặt không đổi sắc, phất tay một cái, mỉm cười với tiểu tử kia, “Trở về.”

 

Bạch Linh Lung quý trọng sinh mạng lắc đầu, nàng trời sinh nhạy cảm với nguy cơ, giờ khắc này biết rõ phía trước hai người đang đối chọi gay gắt đều là sinh vật nguy hiểm, không thể tới gần.

 

“Lời đó của Lê quân mười phần sai rồi, thứ nhất, đây là thần vật triều ta, thứ hai, nó là nhi tử của ta.”

 

“Trước một khắc Lạc hoàng còn luôn miệng nói nó là tiểu tổ tông của ngươi, hiện tại thế nào lại thành nhi tử của ngươi rồi?” Lê Thích Nghị ngửa đầu cười to, “Sai lầm, Lạc hoàng nếu không chịu giao ra thần vật của nước ta, chúng ta đây liền phân cao thấp một hồi.”

 

“Trước đó vài ngày trẫm bỗng nhiên chiếm được tiểu gia hỏa này còn rất thích thú. Sau đó Lê quân vào thành nói cho trẫm một tin tức. Đêm đó lúc hồi cung trẫm liền tra xét di chiếu của tiên hoàng, quả nhiên tiên hoàng minh xác ghi chép tiểu gia hỏa này chính là vật cát tường, cũng không thuộc về bất kỳ quốc gia nào, chỉ có thể nói ai có được nó trước thì chính là của người đó. Trẫm cũng không ép buộc, Lê quân nếu như vẫn kiên trì nó thuộc về nước Lê thì trẫm không ngại mở hội đàm mời đến quốc quân bốn nước. Nói không chừng hai nước còn lại cũng có di chiếu như thế.”

 

“Ngài uy hiếp cô?” Lê Thích Nghị sắc mặt bất động, từng bước một tới gần Bạch Linh Lung.

 

Bạch Linh Lung theo bản năng nhảy vào trong lòng Tề Nhược Ngôn, hiện tại xem ra chỉ còn người này bình thường.

 

“Không, trẫm chỉ là đang cùng Lê quân đàm phán điều kiện. Phượng Uyên ta cùng Lê quốc hơn mười năm bang giao, chẳng lẽ chỉ vì một con heo mà phải trở mặt? Hai nước còn lại vẫn đang nhìn chằm chằm chúng ta, một bên quyết tuyệt thì bên kia nhất định cũng chịu vạ lây.”

 

“Vì thế bắt cô phải bỏ đi thứ yêu thích? Ha ha ha, không có khả năng, nó là của nước Lê.”

 

Lạc Diệc Thanh cười yếu ớt, “Sao không làm thế này, chúng ta để cho tiểu tử đó tự chủ.”

 

“Tự chủ cái gì?” Lê Thích Nghị hỏi.

 

“Để nó lựa chọn.” Lạc Diệc Thanh phất tay áo, Tề Nhược Ngôn hiểu rõ đem tiểu tử kia nhấc ra từ trong lồng ngực.

 

Bạch Linh Lung giãy dụa trên không trung chốc lát, phát ra tiếng hừ hừ khe khẽ.

 

Hai tòa núi băng trước mặt, mắt không chớp nhìn chằm chằm chân nhỏ của mình, khí thế kia nghiễm nhiên giống như Tiểu Bạch há cái mồm đỏ lòm như chậu máu, mình chỉ cần bước ra phía trước một bước, bọn họ sẽ nổi khí thế như Tiểu Bạch khí thôn sơn hà, há miệng liền nuốt trọn chính mình.

 

 

 

 

 

 

 

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!