Chương 38: Dưới chân nhỏ lòng nhộn nhạo

0

Chương 38: Dưới chân nhỏ lòng nhộn nhạo

 

Bạch Hổ vẫy đuôi, khóe mắt hẹp dài liếc qua, ý đồ khiêu khích rất rõ, vô cùng đắc ý vươn lưỡi thật dài.

 

Chẹp!

 

Là tiếng nước miếng lúc đầu lưỡi lướt qua cục xương.

 

Bạch Linh Lung nghẹn một hơi trong ngực, hai má bỗng chốc đỏ bừng.

 

Bạch Hổ đưa lưỡi liếm vòng quanh cục xương một vòng, vểnh mông hướng tới khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay đang tức giận đến đỏ bừng của Bạch Linh Lung, cái đuôi đập đập qua lại, khoái trá thưởng thức trà chiều.

 

“Đây là chuyện gì?” Lạc Diệc Thanh nhận thấy tiểu tử trong lòng khôi phục bình tĩnh. Nó giãy dụa rất đáng sợ, lúc nó không giãy dụa càng đáng sợ hơn.

 

Bạch Linh Lung ngầm nuốt xuống một ngụm khí, chân nhỏ cọ tới cọ lui trên long bào cho đến khi một sợi kim tuyến từ trên hoàng bào vàng kim bị kéo ra thật dài, rồi lại kéo thêm một sợi, lại một sợi. Cuối cùng long bào trân quý nhất Phượng Uyên bị cào tơi tả, tiểu tử kia mới xoay mông, tìm một vị trí trong lòng Lạc Diệc Thanh mà hài lòng chìm vào giấc ngủ.

 

” Bệ hạ, ngài quá cưng chiều nó, sủng vật còn nhỏ càng cưng chiều sẽ ngày càng vô pháp vô thiên.” Tề Nhược Ngôn mặt tối sầm, suy đi nghĩ lại cũng không có chút nào cảm thấy một con heo như  vậy có bản lĩnh gì mà trợ giúp Phượng Uyên trường thịnh không suy.

 

“Nó còn nhỏ.” Lạc Diệc Thanh ôn nhu xoa cục bột trắng trẻo trong lòng, ngồi trở lại ghế, “Nếu thương thế của công chúa chưa lành thì vẫn nên hồi cung nghỉ ngơi đi.”

 

“Vết thương của ta cũng chỉ có chút ở tay thôi, thái phó cũng đã nói, chỉ cần chú ý không dùng lực thì không có gì trở ngại.” Lê Xúc Da phẫn nộ cúi đầu, bàn tay dưới tay áo gần như nắm chặt thành nắm đấm.

 

Nhu tình trong mắt Lạc Diệc Thanh ai cũng có thể nhìn rõ, mà đối tượng để hắn ôn nhu chỉ là một con heo?

 

Dù cho nàng Lê Xúc Da không phải là đệ nhất thiên hạ đệ nhất mỹ nhân thì cũng là đệ nhất mỹ nhân của nước Lê, ở Phượng Uyên cũng là xinh đẹp nổi tiếng, ở hậu cung càng là người đẹp thứ nhất. Dung nhan như vậy ở trong mắt Lạc Diệc Thanh hắn so ra còn kém một con heo?

 

Cả bầu trời ón niệm lan tràn đến, Bạch Hổ híp mắt liếc về phía bóng lưng mơ hồ của cô gái trước bình phong, phun ra miếng thịt đang nhai trong miệng, cảnh giác nhìn tiểu chủ tử trong lòng Lạc Diệc Thanh.

 

“Bệ hạ, nghe nói hoàng huynh ta đã vào thành, ta muốn ra cung gặp hắn một chút.” Lê Xúc Da mỉm cười, lớp phấn mỏng trên mặt như biến hồng, đôi môi hồng nhuận giống như đắp lên một tầng sương hồng nhàn nhạt, có phần diễm lệ.

 

Lạc Diệc Thanh trầm mặc không nói, ánh mắt dừng ở trên người Tề Nhược Ngôn.

 

Tề Nhược Ngôn ho nhẹ, “Công chúa, nếu như quân chủ Lê quốc đã vào thành thì dựa theo lễ nghi nước chúng ta, Lê quân phải vào cung để gặp ngài.”

 

“Nhưng mà hoàng huynh nói không cần phải lễ nghi, khó có được cơ hội ra cung một lần nên cũng không muốn bị những lễ nghi cung đình ràng buộc. Nếu gặp mặt ngoài cung sẽ thoải mái hơn một chút.”

 

“Không sao, nếu công chúa muốn xuất cung thì trẫm sẽ đi cùng nàng.” Lạc Diệc Thanh phất tay áo, “Thường Xuân.”

 

Ngoài điện Thường Xuân chậm rãi đi vào, “Bệ hạ.”

 

“Chuẩn bị xe, trầm cùng công chúa Xúc Gia xuất cung một chuyến.” Lạc Diệc Thanh nghiêm mặt nói.

 

Thường Xuân ngẩn người, gật đầu lui ra.

 

Tề Nhược Ngôn sắc mặt như thường, chỉ là đi tới trước người Lạc Diệc Thanh, cúi người kề sát bên tai hắn, nhẹ giọng nói: “Bệ hạ, giấy là không gói được lửa.”

 

“Không sao, trong lòng trẫm đã có sẵn chủ ý.” Khóe miệng Lạc Diệc Thanh nhếch lên ý cười, như có điều suy nghĩ nhìn về phía Lê Xúc Da. Nàng thẹ thùng đỏ mặt, ánh mặt trời rọi vào từ khe cửa, trùng hợp rải lên váy nàng, váy tím thêu hoa mai nhàn nhạt dưới ánh mặt trời càng tỏa sáng rực rỡ.

 

Lê Xúc Da ngẩng đầu, ánh mắt trong như nước, lòng rạo rực tầng tầng rung động, hơi mỉm cười để lộ ra răng trắng tinh.

 

Lộp cộp…lộp cộp…

 

Bạch Linh Lung lười biếng mở mắt, cảm giác thân thể mình trên dưới phập phồng như là đang ngồi trên cơ thể động vật nào đó, có rung xóc.

 

Lạc Diệc Thanh cảm nhận vật trong lòng đang xoay chân, mở rộng vạt áo, cái đầu nhỏ từ trong thò ra một nửa.

 

” Trẫm mang ngươi xuất cung đi dạo nhé?”

 

Mũi Bạch Linh Lung khẽ nhúc nhích, bốn phía tản ra mùi hương thơm ngọt, nàng liên tục nhảy loi choi trong lòng Lạc Diệc Thanh, nhảy một cái trực tiếp nhảy đến đỉnh đầu Lê Xúc Da ở đối diện.

 

“A!” Lê Xúc Da hoa dung thất sắc, hốt hoảng nhìn Lạc Diệc Thanh.

 

Lạc Diệc Thanh chỉ cười không nói, muốn ôm tiểu tử kia trở về nhưng xe rung lắc rất mạnh, thân thể không tự chủ được nghiêng về phía trước.

 

Trong nháy mắt Lê Xúc Da vốn đang tái mặt hoảng sợ bỗng nhiên chuyển thành đỏ hồng.

 

Lạc Diệc Thanh trợn mắt, cảm giác mềm mại trên môi làm tim hắn đập thình thịch, thật giống như có bàn tay đang cầm tim hắn mà lắc, một cảm giác không rõ từ lòng bàn chân thẳng lên đỉnh đầu, thân thể như bị điện giật, không thể động đậy.

 

Bạch Linh Lung lè lưỡi, chưa thỏa mãn mà liếm đôi môi ở ngay trên miệng nhỏ của mình, trong miệng hắn có mùi trà thơm.

 

Lạc Diệc Thanh một tay giữ chặt chỗ ngồi, Lê Xúc Da nép trong lồng ngực hắn, trên đỉnh đầu nàng là tiểu tử kia đang hăng hái ngẩng cao đầu liếm môi hắn. Không khí này dù nhìn kiểu gì cũng thây quỷ dị.

 

“Bệ hạ, vừa rồi có một cái hố….” Lâm Hoành Kỳ vén rèm xe lên, đúng lúc một màn này kinh động đập vào con ngươi thì vội vàng buông mành, quay lưng lại, hiển nhiên coi như chưa thấy gì.

 

“Làm sao vậy?” Tề Nhược Ngôn cưỡi con ngựa trắng vòng qua thân xe, vốn định vén rèm lên kiểm tra chân tướng thì bị Lâm Hoành Kỳ một lời ngăn cản.

 

“Bệ hạ và công chúa lúc này không thể bị làm phiền.”

 

Tay Tề Nhược Ngôn cứng lại ngay trước mành, do dự thu về, kéo dây cương, giục ngựa chạy đi.

 

“Bệ hạ, trước hết có thể bỏ ra không?” Lê Xúc Da ngượng ngùng hỏi.

 

Bạch Linh Lung chép chép miệng, cực kỳ luyến tiếc nhìn người kia rời đi, chân nhỏ túm lấy tóc dài của hắn.

 

Món tóc đen như mực tuột khỏi chân mình, ngẩng đầu nhìn nhau, một đôi mắt nhu tình như nước hiện lên hình dáng của mình, tay hắn nâng thân thể nàng lên, thả lại vào lòng.

 

“Muốn ăn gì thì ngoan ngoãn chờ ở đây cho trẫm, bằng không đêm nay tiếp tục uống cháo.” Lạc Diệc Thanh chẳng biết tại sao, cái miệng nhỏ xíu kia, bất quá chỉ bằng đầu ngón tay thế nhưng ngậm trong miệng thì giống như là ma quỷ nguyền rủa, toàn thân giống như là muốn ngừng mà không được, như có ngọn lửa đang thiêu đốt làm hắn khó có thể khống chế.

 

Nếu như trong xe chỉ có hai bọn họ một người một heo thì tốt biết bao.

 

“Bệ hạ, nếu như gả vào Phượng Uyên có phải là ta sẽ không thể quay về nước Lê được nữa?” Lê Xúc Da hạ mắt, trên mặt vẫn còn ngượng ngùng.

 

Bạch Linh Lung co tròn thân thể, chen vào áo lót nam nhân, dán chặt vào da hắn, chân nhỏ lướt qua trước tim hắn, rõ ràng cảm thấy trái tim dưới chân đang đập thật mạnh, thình thịch thình thịchtruyền tới tay mình, thật nhanh, càng lúc càng nhanh…

 

 

 

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!