Chương 37: Hổ xuống đồng bằng bị heo ức hiếp

0

Chương 37: Hổ xuống đồng bằng bị heo ức hiếp

 

Edit: Phong Hoa

 

“Ồ?” Tề Nhược Ngôn tái mặt, quay lại đối mặt với đương kim hoàng thượng, “Bệ hạ, còn có việc này?”

 

Lạc Diệc Thanh lúng túng phẩy tay áo: “Trẫm có lỡ tay một chút, tay của công chúa có thể để thái y chữa trị thật tốt không?”

 

“Sao lại không chữa trị? Thái y nói chỉ còn kém một chút nữa là tay công chúa đã tàn phế rồi.” Cẩn nhi tiếp tục oán trách: “Bệ hạ, dù ngài có tức giận cũng không thể đối xử với công chúa như vậy. Không nói đến công chúa là cành vàng lá ngọc, nàng còn không hề biết võ công, cứ như vậy bị ngài cứng rắn vặn gãy tay, ngài có lúc nào nghĩ tới sẽ đau đến mức nào không?”

 

“Cẩn nhi, nói nhiều không tốt.” Lê Xúc Da mặt ửng hồng, cười nhạt một tiếng, “Bệ hạ không cần lo lắng, ta đã gần khỏi hẳn rồi, chỉ cần đổi thuốc hai lần nữa là khỏi hẳn.”

 

“Cái gì khỏi hẳn, vết thương động đến gân cốt phải mất trăm ngày. Công chúa, thần từng học qua một chút y thuật, có thể để thần xem vết thương một chút không?” Tề Nhược Ngôn ức chế kinh sợ trong lòng, cúi người cẩn thận ngửi mùi dược thảo trên người nàng.

 

Lê Xúc Da thẹn thùng cúi đầu, để cho Cẩn nhi xốc tay áo trái của mình lên, cổ tay nàng quấn kín hai tầng băng vải, trong lớp băng bải tản ra mùi thuốc đông y nồng nặc đến gay mũi.

 

Tề Nhược Ngôn thận trọng cởi ra tầng tầng băng gạc, bỏ qua khuôn phép, nhẹ nhàng nhấn xuống chỗ xương gãy, xác nhận xương cổ tay đã tiếp lại hoàn hảo, sắc mặt mới khôi phục nửa phần mừng rỡ. “Đúng là không có gì đáng ngại nữa, mấy ngày nay phải tĩnh dưỡng thật tốt, tận lực đừng dùng đến tay trái.”

 

Ngón tay ngọc của Lê Xúc Da phất nhẹ qua buông ống tay áo xuống, “Đa tạ Tề thái phó.”

 

“Rột rột…” Bạch Linh Lung nằm trên đống nữ trang, trở mình, nàng vốn định tiếp tục giả ngủ để giảm bớt cảm giác sự tồn tại của mình, đáng tiếc là cái dạ dày không chịu đựng được mà phát ra tiếng động tần suất cao. Nàng đói bụng, hơn nữa đói đến mức tiếng dạ dày réo lên cũng rất có tiết tấu.

 

Hai tai Lạc Diệc Thanh mẫn tiệp, hầu như ngay lúc dạ dài tiểu tử kia réo lên tiếng đầu tiên liền nghe thấy động tĩnh, hắn lại mắt điếc tai ngơ lựa chọn bỏ qua. Qủa nhiên, sau đó trống bụng một tiếng lại một tiếng truyền đến đầy phản kháng.

 

Bạch Linh Lung ủy khuất mở to hai mắt, liếc đến Tiểu Bạch đang ở sau bình phong nhồm nhoàm gặm miếng xương thật là bự.

 

Toàn bộ người của điện Càn Khôn đều biết quy củ, đồ ăn của hoàng thượng không được chậm trễ, mà đồ ăn của vị hổ chủ tử này càng không được chậm trễ, bằng không móng vuốt hổ cào một cái, cào không trúng thì chính mình liền biến thành bữa phụ ăn khuya.

 

Bạch hổ cảm thấy khoảng không trên đầu mình bay tới oán niệm, tìm kiếm theo luồng ánh mắt ác liệt kia liền thấy cặp mắt phượng xinh đẹp yêu dã của chủ tử nhà mình đang hăng hái ngẩng cao nhìn chằm chằm cục xương của mình. Ánh mắt kia giống như là hận không thể nhào lên gặm một cái.

 

Bạch Linh Lung kiềm chế tiếng dạ dày sôi sục, thuận lợi tuột xuống từ đống đồ trang sức, chân nhỏ nhịp nhàng chạy đến trước mặt Bạch Hổ.

 

Bạch hổ còn đang do dự có nên giao nộp khối xương này ra không, thế nhưng nghĩ một chút bỗng nhớ ra đây hình như là xương đầu heo.

 

Không biết làm thế nào, Bạch hổ đành dùng ánh mắt nói: “Chủ tử, đây là đồng loại của người a.”

 

Bạch Linh Lung mặt không biểu cảm, tròng mắt không chớp trừng mắt nhìn miếng xương tản ra mùi thịt, vương đầu lưỡi nho nhỏ liếm một vòng quanh miếng xương, trong nháy mắt, thân thể tròn vo run lên, thịt thật là thơm.

 

“Bệ hạ, khâm thiên giám đêm qua xem thiên tượng báo lại mười lăm tháng này là ngày đại cát, thích hợp lấy vợ.” Tề Nhược Ngôn đúng lúc nhắc nhở thánh thượng đang hồn bay lên mây một câu.

 

Lạc Diệc Thanh tùy ý xua tay, hắn đang chăm chú nhìn tình hình tranh giành khối xương heo của hai con vật một lớn một nhỏ, không nhịn được mà cưới phá lên.

 

Tề Nhược Ngôn cùng Lê Xúc Da đưa lưng về phía bình phong, tự nhiên không chú ý thấy một màn “Hổ xuống đồng bằng bị heo bắt nạt” sau lưng mình.

 

Lê Xúc Da nghe Lạc Diệc Thanh cười thỏa mãn, đáy lòng không tự chủ được mà hưng phấn: “Hắn đúng là nguyện ý cưới mình, bằng không sao lại cao hứng như thế, cười vui vẻ như thế.

 

“Bệ hạ, lời thần vừa nói ngài thật sự đồng ý?” Tề Nhược Ngôn hỏi lại.

 

“Ngươi vừa nói cái gì nhỉ?” Lạc Diệc Thanh thu hồi vẻ mặt, che miệng khôi phục tâm tư.

 

Ý cười trên mặt Lê Xúc Da cúng đờ, vừa rồi hắn không thèm nghe họ nói gì?

 

Tề Nhược Ngôn sắc mặt không ngại, nhắc lại lần nữa: “Thần mới vừa nói mười lăm tháng này thích hợp cưới vợ, đại điển sắc phong Xúc Da công chúa, thần nghĩ vào ngày đó có thể chiếu cáo thiên hạ…”

 

“Nếu Nhược Ngôn đã quyết định ngày thì bắt tay vào cùng nội phủ chuẩn bị đi.” Lạc Diệc Thanh vốn là vẻ mặt không vui bỗng nhìn đến tiểu tử kia rốt cục giơ chân đạp bay đại bạch hổ liền cực kỳ vui vẻ.

 

Chỉ là một màn này sợ hãi nhất vẫn là cung nhân hầu hạ cẩn thận ở một bên. Một con heo, ặc, một con heo lớn chừng quả đấm đá lật một con bạch hổ, ây, một con hổ hình thể tương đương ba đại nam nhân cường tráng.

 

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, vừa rồi thực sự là họ nhìn nhầm hay sao?

 

Bạch Linh Lung hài lòng nắm cục xương có thể tích lớn hơn mình vài lần, cực kỳ đắc ý ghé vào trước bạch hổ đang ủy khuất nhân nhượng mà cắn xuống một miến thịt, sau đó đảo qua đảo lại trong miệng, còn chưa xác định đã nhai nát hoàn toàn chưa đã trực tiếp nuốt xuống.

 

Lạc Diệc Thanh nhìn mà thất kinh, lòng như lửa đốt chạy lên trước, không chậm trễ chút nào tách miệng heo ra, đáng tiếc đã chậm một bước, gia hỏa này cứ vậy lang thôn hổ yết ngay cả nhai cũng không cần liền nuốt xuống.

 

Bạch Linh Lung rất không vui phun ra ngón tay đột nhiên chiếm cứ miệng mình, chân nhỏ nhào đến, tiếp tục lao vào cục xương đầy thịt.

 

” Người đâu, tuyên thái y.” Lạc Diệc Thanh ôm lấy tiểu tử đang muốn tiếp tục lao vào gặm thịt kia, ôn nhu ôm vào trong ngực, “Ăn mấy thứ đó dạ dày ngươi không tiêu hóa được, một lúc nữa thể nào cũng bị đau bụng.”

 

Bạch Linh Lung không chịu bỏ qua, ở trong ngực hắn mạnh mẽ giãy giụa, xương đã tới tay, thịt đã tới miệng, miệng cấp bách phát ra tiếng hừ hừ, dùng sức lực từ lúc bú sữa mẹ ra đạp nam nhân, thế nhưng nam nhân vẫn bất động như cũ.

 

Lê Xúc Da khẽ cắn răng, mười ngón túm chặt khăn tay, bệ hạ vậy mà trầm mê một con heo như vậy, bọn ta bị hắn đả thương cũng không thấy hắn vội vàng triệu thái y.

 

Tim của hắn đến tột cùng là làm bằng gì?

 

Tề Nhược Ngôn không nói, chỉ đứng một bên. Trên nội điện, thân ảnh mảnh mai của nàng chiếu vào trong mắt, chỉ cách một khoảng đưa tay ra là có thể chạm tới mà như mạnh mẽ phá ra một khe hở, khe hở xa như hai bờ vách đá ở hai nơi rất xa nhìn nhau.

 

Mà nàng chỉ biết lưu cho mình một bóng lưng vĩnh viễn không thể chạm tới, quá xa, quá cao, quá lạnh lùng.

 

_________________

 

 

 

 

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!