Chương 55: Liên Thành người gặp người thích, trẫm cũng thích

0

Chương 55: Liên Thành người gặp người thích, trẫm cũng thích

 

Sở Hậu nghe thấy, dừng chân một chút, trong đôi mắt hiện lên sự kinh ngạc, sau đó lại tràn ngập đau khổ. Mới thời gian nửa nén hương ngắn ngủi, chỉ sợ chính mình sẽ thương tổn nàng sao. Hách Liên Đan Hạ, ngươi có bao giờ nghĩ tới cảm thụ của ta chưa?

 

Nhưng cuối cùng Sở Hậu vẫn nhanh chóng thay đổi một bộ cẩm bào đỏ rực, trên mặt trang điểm lại thêm một chút tinh tế, gương mặt kiều diễm như hoa càng mỹ lệ hơn. Sở Hậu nhìn dung mạo trong gương vẫn đẹp như trước, đôi mắt u ám càng tối hơn, khóe môi hơi nhếch, lộ ra một nụ cười trào phúng nghẹn ngào.

 

Chiêu Dương điện.

 

Chiêu Dương điện hùng vĩ hoa lệ như tên của nó, khí thế long trọng. Trong điện dùng gỗ đàn hương để làm xà, vách tường xung quanh dùng bạch ngọc sưởi ấm, trong điện bày một hàng đèn bằng gỗ tử đàn chỉnh tề, huyết thạch, mã não, trân châu dùng làm màn treo. Nhìn tới nhìn lui, long sàng bằng gỗ lim rộng lớn, còn trên giường nhỏ là gối Thanh Ngọc Bão Hương, một nam tử dựa vào nằm ở bên trong, trên người phủ một tấm chăn ngọc rực rõ. Bên giường là màn trướng, trên trướng dùng băng tằm thêu hoa lan, gió thổi nhè nhẹ, như khăn che mặt của mỹ nhân thấp thoáng ẩn hiện. Trên đỉnh điện treo lơ lửng một viên Dạ Minh Châu to lớn, tỏa sáng rạng rỡ, sáng tựa trăng rằm.

 

Bên giường còn có nam tử mặc áo bào đen ngồi cạnh, tóc đen được buộc cao bằng ngọc quan, mày kiếm sắc lạnh như trời đông gia rét, đôi mắt đen như được nạm bảo thạch, sống mũi kiên nghị, môi mỏng, quả thực khuôn mặt khuynh thành như nữ tử. Ngón tay trắng noãn thon dài của hắn bưng một bát nồng đậm mùi thuốc, tay phải cầm cái muỗng gỗ, từng muỗng từng muỗng mà đem thuốc đút cho nam tử trên giường.

 

Trong điện an tĩnh ngay cả âm thanh của kim rơi đều có thể nghe được rõ ràng, mà nam tử trên giường nhỏ liếc hai mắt thoáng nhìn bốn phía, sau đó cong lên khóe miệng nói: “Hôm nay làm sao vậy, đầu tiên là bạn cũ của nữ nhi đến hoàng cung, sau là ngay cả Liên Thành cũng vào cung. Chuyện này đúng là hiếm thấy, Liên Thành có thể cho trẫm một cái giải thích không?”

 

Trường Hiếu Liên Thành cầm cái muỗng hơi ngừng một chút, sau đó môi bạc khẻ cười, tiếp tục đem muỗng thuốc đưa đến bên miệng của Hách Liên Đan Hạ, nhàn nhạt nói: “Hoàng thượng quá lo lắng, Liên Thành cùng Chiến gia tiểu thư vào cung cùng một ngày chỉ là trùng hợp, cũng không phải như hoàng thượng suy nghĩ. Thế nên Liên Thành không có gì để giải thích. Lẽ nào hoàng thượng không muốn gặp Liên Thành?”

 

Hách Liên Đan Hạ uống xong ngụm thuốc này, trên gương mặt tái nhợt hiện lên thích ý, hơi híp mắt, thấy Trường Hiếu Liên Thành vẫn cười mộc mạc như gió xuân, nhưng đáy mắt không có nửa điểm ý cười, trái lại nhiều hơn một tầng khó đoán sâu thẳm.

 

“Sao có thể chứ! Liên Thành người gặp người thích, cả trẫm thích đến thế. Dù sông cạn đá mòn, trời đất sụp đổ thì chân tình của trẫm cũng không phai!”

 

Trường Hiếu Liên Thành ngước mắt, thâm trầm liếc mắt nhìn Hách Liên Đan Hạ , sau đó đem chén thuốc đã thấy đáy đặt nhẹ bên cạnh trên bàn thấp, vài sợi tóc đen phiêu dật rũ xuống trước ngực của Trường Hiếu Liên Thành, làm gương mặt tuấn mỹ tăng thêm một chút anh tuấn.

 

“Liên Thành tin tưởng người. Nhưng mà khi nào hoàng thượng tới thú* Liên Thành thì phải bí mật một chút. Nếu không Sở Hậu sẽ rất đau lòng đấy.”

 

*thú: cưới dâu, lấy vợ

 

Giọng điệu bình thản nhẹ nhàng, mát mẻ như tắm gió xuân, ẩn ý bên trong mang theo một chút trêu chọc, giọng nói ôn hòa làm say lòng người.

 

Nhưng hai chữ Sở Hậu trong câu cuối cùng, đúng là chạm vào sâu trong nội tâm của Hách Liên Đan Hạ. Đôi mắt Hách Liên Đan Hạ lóe lên, trong đó đã bao hàm bất đắc dĩ và bi thương quá mức hơn mười năm qua.

 

Trường Hiếu Liên Thành chính là không sợ chết, nói câu nói này, biết rõ chạm vào ngịch lân, nhưng hắn cũng không có nói nhiều thêm một câu thứ tội hay gì đó, mà là một thân vân đạm phong khinh ngồi ở bên giường, mặc cho gió mát từ cửa sổ thổi vào, thổi sợi tóc của hắn bay loạn, thổi bay vạt áo của hắn.

 

Nhưng mà lúc này.

 

“Sở Hậu giá lâm —— ”

 

“Chiến gia tiểu thư đến —— ”

 

Hai tiếng nói sắc bén ở ngoài điện vang lên, tiếp theo đại môn nặng nề chậm rãi được mở ra, âm thanh cọt kẹt vang lên, đặc biệt rõ ràng trong điện yên tĩnh lạ thường, như gông xiềng trong Địa ngục sâu thẳm lặng yên mở ra.

 

Hai bóng người mảnh khảnh dần dần hiện rõ, dẫn đầu chính là Sở Hậu Sở Hương Bồ phong vân một đời, cẩm bào màu đỏ chói mắt, uy nghiêm xung quanh người không giảm chút nào, uy nghi của bậc mẫu nghi thiên hạ như phả vào mặt mọi người.

 

Mà phía sau là Chiến Lăng Song một thân y phục màu lam nhạt, vòng tay Kim Phượng dưới ống tay áo lam nhạt như ẩn như hiện, trên khuôn mặt nhỏ nhắn mộc mạc tất cả đều là vẻ xa cách, giữa hai lông mày ôn hòa mà lại đầy ngạo khí, một đôi mắt phượng bên trong lập loè nhợt nhạt ánh sáng.

 

Một đỏ một xanh, bùng cháy như nhiệt huyết, thanh mỹ như hàn mai.

 

“Nô tì tham kiến hoàng thượng, hoàng thượng long thể an khang.”

 

Sở Hậu vung hai tay áo một cái, thấp lưng, nhẹ nhàng cúi người xuống, trên khuôn mặt uy nghiêm không hề có một chút ý cười, ngay cả tiếng nói cũng là bình tĩnh, không phập phồng chút nào.

 

“Dân nữ Chiến Lăng Song, tham kiến hoàng thượng, hoàng thượng long thể an khang.”

 

Chiến Lăng Song chờ Sở Hậu thi lễ xong mới xuất hiện ở phía sau, học theo Sở Hậu thi lễ với Hách Liên Đan Hạ, động tác ung dung hào phóng, khuôn mặt cười yếu ớt, trong lúc giơ tay nhấc chân có một sự điềm tĩnh nhàn nhạt và khí phách tỏa ra.

 

Trên giường, trong đôi mắt của Hách Liên Đan Hạ tràn đầy kinh ngạc, thiếu nữ này… vì sao giống… giống như nàng?

 

Một mảnh rừng trúc trong trẻo xinh đẹp, một bạch y, một đồ đằng Bạch Hồ trên cổ tay trắng noãn, tóc đen như mực dài như thác nước đổ xuống, dung mạo không nhiễm chút khói lửa nhân gian, cái trán điểm một nốt chu sa yêu mị, tay cầm bích lục tiêu*, chậm rãi thổi…

*tiêu: cây sáo

 

Từ khúc đơn giản nhẹ nhàng và bóng người đó một đời một kiếp ghi vào trong đầu, cũng không thể xóa nhòa được.

 

“Miễn lễ…”

 

Lúc Chiến Lăng Song ngẩng đầu lên, Hách Liên Đan Hạ thất vọng rồi, nàng (CLS) không phải nàng, nàng là Chiến Lăng Song , không phải Tế Nhạc.

 

(oh bí mật gì đây…. Hoàng thượng và hoàng hậu đều quen mẫu thân của Song tỷ, nhìn cái màu này nhất định là có gian tình)

 

Mà ánh mắt của Trường Hiếu Liên Thành sáng rực nhìn chăm chú trên người Chiến Lăng Song, nhìn thấy Chiến Lăng Song bình yên vô sự, đôi mắt đen như mực chợt lóe, cánh môi nhẹ nhàng thở ra một hơi, tựa như cảm khái vì hắn tới đúng lúc.

 

 

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!