Chương 57 (Thượng) : Mặt than thúc thúc

0

“Haha haha! Tiểu cô nương , gan dạ đấy , A ! nhưng lúc đó đừng húyt sáo qua bãi tha ma, tự nạp gan cho mình đi ! đến lúc đó lão đầu đây không giúp ngươi được đâu .” Huyền Cơ Tử không phải nói đùa , bảo bối đó ở Bán Nguyệt Sơn cũng mấy trăm năm, nếu người khác có thể lấy được , thì sớm đã không còn ở Bán Nguyệt Sơn rồi , nha đầu này nghĩ thật đơn giản , đó là cổ cổ song dực xà thần thú ngự trị bảo vệ Hưu Linh Kim Đỉnh , nọc độc của nó dễ dàng nhẹ nhàng tiêu diệt người thường.

“Vậy lão cũng đừng quên , miêu bị đuổi đến đường cùng cũng sẽ biến thành sư tử , nên lão đừng lo ta sẽ sợ , được rồi , đào ta hái cũng đủ rồi , rau dại cũng đủ , phải về làm bữa tối thôi, lão đầu lão thì sao ? Muốn đi theo Lam Mân Côi ta , quan trọng nhất là , không được quản việc riêng của ta , hiểu không ? phải làm đến không nghe thấy , không nhìn thấy , không hỏi , không hiếu kỳ , như vậy đấy ? mới có thể cạnh ta lâu dài được , lão hiểu ý ta không ?” Lam Tử Duyệt bẻ ngón cái rồi nói , lần này trở về , nàng phải làm một số việc khiến người khác không lường trước được , người khác không hiểu cũng chẳng sao , nhưng nàng ghét nhất chính là bị người khác hỏi đông hỏi tây , tuy nàng không phải Lam Tử Duyệt thật sự , nhưng đích thị chính là Lam Tử Duyệt trong thời không này , nên có một số việc nàng không thể không đối mặt .

“Biết rồi , biết rồi , lão tử ta sẽ tuân thủ quy tắc của ngươi , bất quá một ngày ba bữa của ta cũng xem như giải quyết rồi .” Huyền Cơ Tử vừa đi vừa nói , không nghe thấy , không nhìn thấy , không hỏi , không hiếu kỳ , nha đầu này gắt như vậy , làm không tốt thì một ngày ba bữa cũng chẳng còn .

“Ừ , tin tức của lão đáng giá lắm , một ngày ba bữa của lão để ta lo , nhưng lão phải đảm nhận trách nhiệm làm bảo tiêu của chúng tôi , gặp phải người xấu , lão phải là người xả thân đầu tiên , vạch ra một đường sống cho chúng ta .”

“Ừ ! Nha đầu ngươi , những việc tốn công vô ích cứ để lão này lo ..” Âm thanh hai người xa dần , Long Thiên Tuyệt mới từ trong bóng tối bước ra , liếc nhìn trận pháp sau khi bị phá vỡ , mới xoay người bước ra khỏi rừng.

“Ca ca , mẫu thân sao người còn chưa về ? Dịch Nhi đói rồi.” Lam Dịch Dịch ngước nhìn nồi cơm cũng sắp chín mất tiêu , nhưng mẫu thân vẫn là chưa về đến , trong lòng vừa đói vừa lo lắng . Lam Dịch Dịch vừa hỏi xong , Niên Bình Sùng và Lam Tử Thiên bắt đầu sốt ruột , thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía rừng rậm .

Lam Thành Thành cũng ngẩng đầu , lo lắng nhìn về khu rừng đó , nhưng lại thấy Long Thiên Tuyệt từ trong rừng đi ra , Lam Thành Thành trong lòng tức khắc tràn ngập nỗi sợ , thân hình nhỏ bé cũng nhanh chóng đứng lên tức tốc chạy nhanh vào rừng .

“Ơ ! Thành Nhi…”

“Thành Nhi …”

“Ca ca , ca ca muốn đi đâu ?” Tiếng hét đồng thanh của ba người ,kinh động đến Long Thiên Tuyệt , Long Thiên Tuyệt nhìn về phương hướng Lam Thành Thành đang chạy , khắc nghĩ chắc sẽ sớm gặp nhau thôi!

Niên Bình Sùng và Lam Tử Thiên cũng phát hiện ra Long Thiên Tuyệt , Long Thiên Tuyệt lãnh đạm khí chất bức người , gương mặt tỏa ra băng lạnh khiến người khác không thể đến gần , trực giác nói với họ , nam nhân này tuyệt không phải người thường.

Lam Dịch Dịch cũng nhìn thấy Long Thiên Tuyệt , để ý thấy hắn cũng từ trong rừng bước ra , liền chạy đến trước mặt Long Thiên Tuyệt , đáng thương hỏi “Mặt than thúc thúc , người có thấy mẫu thân của ta không .”

Mặt than thúc thúc ? Long Thiên Ngâm ngồi trên xe ngựa bên cạnh lập tức hóa thạch , hài tử giúp phụ thân đặt biệt hiệu , đúng là đủ tạo nghiệt , đại ca của hắn rõ ràng da trắng hơn ai hết , chỉ là nét mặt có chút băng lãnh , sao lại biến thành mặt than thúc thúc rồi ?

 

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!