Chương 57 (Hạ) : Thay đổi chủ ý

0

Mặt than thúc thúc , Long Thiên Tuyệt người đờ ra , hiển nhiên không lường được Lam Dịch Dịch sẽ gọi hắn như thế , nhớ đến trước kia Lam Dịch Dịch từng nói hắn đen như đáy nồi , tâm trạng hắn giận không nói được , Dịch Nhi trước giờ đều tùy ý đặt biệt hiệu cho người khác như vậy sao ? Thói quen này thật không tốt.

“Bổn tọa…”

“Dịch Nhi , con làm gì thế ?” Sự xuất hiện của Lam Tử Duyệt , đánh gãy lời hắn định nói , Long Thiên Tuyệt cũng quay đầu nhìn , Lam Thành Thành cũng đã gặp bọn họ , trong lòng cũng an tâm hơn rồi , ánh mắt hắn và nàng bất chợt giao nhau , Lam Mân Côi nhanh chóng tránh đi .

“A ! Mẫu thân , người không phải đi hái rau dại sao ? sao lại hái một lão đầu về đây .” Lam Dịch Dịch nhìn nhìn Huyền Cơ Tử , kinh ngạc hỏi , nhanh chóng chạy đến bên cạnh Lam Tử Duyệt.

Oách ! Lam Tử Duyệt không còn lời nào để nói , xem Dịch Nhi nói gì kìa , gì mà hái về một lão đầu chứ ?

“ A! Tiều nha đầu , chúng nó đều là con của ngươi sao , còn lại một đôi song sinh , đây , đây quả là chuyện tốt , a ,a ! Tiểu nha đầu , lão đầu ta thay đổi chủ ý rồi , lão đầu ta muốn nhận hai huynh đệ nó làm đồ đệ , ngươi thấy thế nào ?” Lão híp mắt cười hì hì , hai tên tiểu tử này , lão vừa nhìn đã biết là bậc kỳ tài tu luyện , cốt cách phi phàm , thiên phú dị bẩm .

Lão lâu rồi không gặp được kỳ tài như vậy ,lần này quyết phải thu nhận làm đồ đệ .

“Nhận chúng tôi làm đồ đệ , lão gia gia , lão nhìn mình xem , tóc râu lông mày đều bạc trắng , lão gia gia người còn có thể nhận đồ đệ sao , không già rồi mắt mờ chứ ?” Lam Dịch Dịch híp mắt nhìn Huyền Cơ Tử hỏi , khuôn mặt đáng yêu thêm phần hoài nghi , muốn làm sư phụ của nó , vậy nhất định phải lợi hại hơn sư phụ Thiên Mị , nếu không nó mới không dễ dàng bái sư như vậy ,một mình sư phụ Thiên Mị dạy cũng quá tốt rồi , về phần lại bái thêm sư , nó tạm thời còn chưa nghĩ đến cơ ?

Lam Thành Thành đứng một bên , một mực im lặng , chỉ bình tĩnh lắng nghe và quan sát mọi thứ xung quanh.
Lam Tử Duyệt trừng mắt nhìn Huyền Cơ Tử , đúng là lão đầu hay thay đổi , tùy lão vậy !  Có thể dạy hài nhi của mình chút bản lĩnh , nàng mừng còn không kịp , nhưng quan trọng nhất là chúng nó đồng ý mới được.

“ Tiểu Oa Nhi , xem thường người khác vậy sao ? lão đầu ta lợi hại lắm đấy ? làm đồ đệ của ta , chính là thiên hạ vô địch!” Huyền Cơ Tử vẻ mặt mèo khen mèo dài đuôi , thật là chó cắn Lã Động Tân , không biết trân trọng lòng tốt của ta , bị mẫu thân bọn nó khi dễ một lần cũng đủ mất mặt rồi , giờ lại bị hai hài tử của mẫu thân nó khi dễ , lão đây sống cũng gần 100 tuổi , đúng là mất hết thể diện.

“Không phải tiểu oa nhi ta xem thường gia gia người , chỉ là sư phụ Thiên Mị ….” “

“Này! Nam nhân bà , ngươi về rồi sao ,mau qua đây , có thể dùng bữa tối rồi .” Niên Bình Sùng đứng cạnh xe ngựa , xa xa hét lên , cũng đánh gãy lời nói của Lam Dịch Dịch.

“Nam nhân bà , sâu bám đuôi , hắn đến lúc nào vậy ?” Lam Tử Duyệt vẻ mặt buồn bực nhìn Niên Bình Sùng , bỗng nhiên , nhìn thấy Lam Tử Thiên bên cạnh , Lam Tử Duyệt trong khoảnh khắc ấy có cảm giác thân thuộc , ngực nhói lên , sống mũi cay cay , cảm giác muốn bật khóc , Lam Tử Duyệt hiểu rõ , đây không phải tình cảm của nàng , đây là tình cảm của Lam Tử Duyệt trước kia, Lam Tử Thiên đối với nàng ấy rất tốt , trong lòng nàng vẫn luôn tưởng niệm hắn , Lam Tử Duyệt nhắm mắt lại thầm nhủ , Lam Tử Duyệt , ta thay cô nhận ca ca , sau này sẽ chăm sóc hắn thật tốt , tuyệt không phụ tình thân của cô , Lam Tử Duyệt nói xong , trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!