Chương 49: Chọc thủng cửa sổ giấy*

0

Chương 49: Chọc thủng cửa sổ giấy*

(*)捅破窗户纸: Nói thẳng.

Mọi người chẳng ai bảo ai uống rồi uống, ngủ rồi ngủ, đến mức Tống Gia Ngữ và Tần Phỉ là hai người thức sớm nhất, đã thu dọn đồ đạc chờ sẵn mà mãi tới mặt trời lặn về phía tây cũng chưa thấy tin tức.

Hai người ra ngoài xem thì bắt gặp Tống Gia Ngôn, Thiệu Xuân Hoa với Tần Tranh đương ngồi trò chuyện vui vẻ. Trong mắt Tống Gia Ngữ ẩn nét không vui, bèn rũ mắt đi qua với Tần Phỉ. Tần Phỉ cười hỏi, “Ca, trời chiều rồi, chúng ta thu xếp về thôi.”

Tần Tranh cười bảo, “Mấy người kia còn chưa tỉnh mà, thôi ở lại đêm nay đi, để say cưỡi ngựa không an toàn lắm.”

Anh em ruột lớn lên cùng nhau là vậy, Tần Phỉ vừa nghĩ đã hiểu, bực bội giậm chân, “Ở thêm một đêm thì ở thêm một đêm, ca thiệt là, không nói sớm với muội làm muội không mang thêm quần áo dự trù gì cả.”

Tần Tranh nhìn qua Tống Gia Ngôn, hỏi, “Ngôn muội muội có mang dư quần áo không?”

Tống Gia Ngôn cười, “Có, muội mang tận vài bộ lận, đều là quần áo mới chưa mặc lần nào, nếu tỷ tỷ không chê, muội sẽ kêu người mang qua cho tỷ tỷ.”

Tần Phỉ cười nguýt Tống Gia Ngôn một cái, “Cá là Ngôn muội muội biết tin trước rồi, vậy mà không nói với tụi tỷ một tiếng.”

“Oan quá à!” Tống Gia Ngôn cười hì hì, “Tỷ tỷ tốt của muội, tỷ tỷ nghĩ xem, chúng mình nào có nhiều cơ hội ra ngoài chơi như vậy đâu. Vì vậy muội đoán mấy tên quỷ lười kia nhất định sẽ mặt dày ở thôn trang vài ngày cho coi.”

Tần Phỉ cười nói, “Muội cao hơn tỷ chút, tạm mặc quần áo của muội cũng được, nhưng còn Ngữ nhi nữa, muội ấy cũng chỉ có một bộ thôi.”

Thiệu Xuân Hoa đứng bên cười chen miệng vào, “Phỉ tỷ tỷ chớ lo, thân hình muội cũng khá gần Ngữ tỷ tỷ.” Thật ra cô không đoán trước sẽ ở qua đêm tại thôn trang nhưng nhờ Tống Gia Ngôn nhắc nhở cô nên mới biết được.

Tần Phỉ vừa bực mình vừa mắc cười, “Hai con hồ ly này, đều sớm biết cả rồi.” Song khi được ở thêm một ngày cũng làm Tần Phỉ vui vẻ.

Nhóm cậu chàng vô cùng ăn ý trốn say đến chiều tối mới bằng lòng tỉnh rượu, Tần Tranh sai dưới bếp làm dê, nhóm lửa trong vườn bắt dê lên giá nướng, mọi người lại vây vòng ăn uống tiệc tùng.

Khi chơi đến tận hứng, Tống Gia Ngôn còn trổ tài múa kiếm, Tống Gia Ngữ bĩu môi thấy đại tỷ tỷ thật quá thất lễ, tiếp đó lại thấy thọ tinh Tần Tranh luôn lịch sự nho nhã vậy mà nhảy ra so chiêu với Tống Gia Ngôn nữa chứ.

Ngoài họ hàng thì là xui gia, Tống Gia Giới và Lý Hành Viễn trông thấy thế là ngứa nghề, hai đứa bắt đầu khoa tay múa chân chơi trò quyền cước.

Chơi thẳng tới tối mịt, mọi người mói chịu giải tán ai về phòng nấy.

=====

Hôm sau cũng không thức sớm, nướng qua nướng lại nướng tới mặt trời thẳng đứng mới xách người trở về nhà.

Lý Hành Viễn và Thiệu Xuân Hoa về thẳng phủ Ninh An hầu, Tống lão thái thái thấy mấy đứa cháu đã về, cười mắng, “Ra ngoài cái là quên mất nhà.”

Tống Gia Ngôn cười biện minh, “A Tranh giữ tụi cháu ở lại đó ạ, huynh ấy là thọ tinh mà, sao tụi cháu mở miệng từ chối được.” Chẳng nửa câu nói tới chuyện say rượu.

Tống lão thái thái cười, “Tôi còn không biết mấy cô cậu thế nào à, không có chuyện này thì cũng có chuyện khác để kiếm cớ chơi thêm mấy ngày ấy chứ.”

“Tổ mẫu rõ là vừa đoán đã trúng phóc.” Tống Gia Giới cười đổ thừa, “Đều tại đại tỷ tỷ cả, mang theo rượu ngon làm chi khiến trưa đó tụi cháu uống quá chén rồi ngủ một mạch tới tận tối muộn luôn.”

Tống Gia Ngôn lập tức cú cậu, “Lúc uống sao không thấy đệ uống ít đi, giờ còn mặt mũi kể khổ hả.”

Tống Gia Từ kể cho lão thái thái sinh động như thật, “Tổ mẫu, tụi cháu săn được một con nai luôn đó ạ.” Kỳ thực chuyện săn thú chẳng dính tí ti gì với cậu.

“Ồ! Thôn trang còn có nai nữa.” Lão thái thái cũng khá kinh ngạc.

“Còn không phải sao.” Tống Gia Từ kiêu ngạo kể tiếp, “Một con nai không lớn lắm nhưng thịt rất ngon rất mềm.”

Tống Gia Khiêm cười, “Hai bữa nay đều ăn thịt, chiều này chúng ta ăn thanh đạm chút nhé tổ mẫu.”

Nhìn cả đám cháu trai cháu gái, lão thái thái càng ngắm càng thích, đương nhiên là xin gì được nấy.

=====

Một nhà họ Tống vui vẻ cười nói thật khác với không khí nghiêm trọng nhà họ Tần.

Tần Phượng Sơ thấy các con về nhà muộn nên đương nhiên muốn hỏi ra nguyên cớ, Tần Tranh thưa, “Do sáng đó tụi con săn được ít con mồi, lại vì ăn mừng sinh nhật con nên có uống ít rượu, lúc đi ngủ trưa thì ngủ quên mất thời gian, tụi con muốn về nhưng sợ không kịp giờ đóng cửa thành nên thôi, với cả còn có mấy vị muội muội ở đấy nữa, nên vì an toàn của mọi người mới ở lại một đêm ạ.”

Con trai đã 13, mỗi năm lại càng thêm lớn, Tần Phượng Sơ răn dạy, “Con càng lớn phải càng chín chắn hơn mới được. Giả như uống rượu cũng vậy, bản thân con là bạn là huynh trưởng, khi thấy tụi nó uống nhiều nên nhắc nhở tụi nó. Sau này không được vậy nữa. Sang năm phải thi tú tài rồi, mau đặt tâm vào sách vở đi.”

Tần Tranh chắp tay vâng dạ.

=====

Tần Phượng Sơ làm vị cha nghiêm đủ đạt, Tần lão thượng thư lại hay cười cả ngày, quan hệ rất tốt với cháu trai. Tần Tranh vừa về viện mình thì tổ phụ cậu đã tới.

Tần Tranh hành lễ, mời tổ phụ lên sạp ngồi. Tần lão thượng thư híp mắt sờ soạn chòm râu lưa thưa dưới cằm, “Chơi vui không?”

“Bạn bè thân gặp mặt đương nhiên là vui ạ.” Tần Tranh cười đáp.

Tần lão thượng thư hỏi tiếp, “Được quà gì?”

“Đa phần là văn phòng tứ phẩm thôi ạ.”

Sai các a hoàn lui xuống, Tần lão thượng thư lộ ra vẻ lòng hiểu mà không nói, kê sát đầu vào cháu trai, nhướng mày giả dối, “Còn vờ vịt với ông, ý ông là hỏi con bé Ngôn kia tặng gì kìa?”

“Một bảng chữ ạ.” Tần Tranh giả một bộ không quan tâm.

Tần lão thượng thư cười ha hả mấy tiếng, “Lấy ra cho ông coi cái coi.”

Tần Tranh làm lơ, “Đồ nhiều qua cháu còn chưa sắp xếp lại nữa.” Vẫn nhất quyết không cho tổ phụ xem.

Tần lão thượng thư khụ khụ hai tiếng, “Hay ông giúp cháu sắp xếp lại cho.” Một lão già trải đời như Tần lão thượng thư thì da mặt không thể nói mỏng được, đối phó Tần Tranh chỉ là chuyện nhỏ.

Tần Tranh đành nhận thua lấy ra cho tổ phụ xem, Tần lão thượng thư vừa lướt một cái thấy ngay câu danh ngôn của Gia Cát Vũ Hầu: Không đạm bạc thì không thể sáng cái chí, không yên lặng thì không thể nghĩ được xa[1].

[1] 非淡泊无以明志,非宁静无以志远 – Phi đạm bạc vô dĩ minh chí, phi ninh tĩnh vô dĩ chí viễn.

Xem qua một lượt cẩn thận, Tần lão thượng thư mới lên tiếng, “Chữ con bé khá đấy.”

Nói đến Tống Gia Ngôn, Tần Tranh liền trở nên nhu hòa, mắt chứa nét cười, “Hàng ngày muội ấy đều luyện chữ trên vách tường, đông hạ đều không ngừng nghỉ, rất khổ luyện ạ.”

Tần lão thượng thư cười một tiếng, trả bảng chữ cho cháu trai, bản thân thì lấy cây quạt quạt hai cái, bảo, “Hiện tại ta đã rời khỏi vị trí thượng thư, phụ thân con lại không ra làm quan, giờ còn mình cháu thôi đó, phải cố mà tranh.” Gấp cây quạt chỉ tới bảng chữ của Tống Gia Ngôn, “Như con bé Ngôn này, gia cảnh trong sạch, Tử Hi lại rất được lòng vua, mai sau tiến thêm bước là việc không khó. Cái chính là họ mẹ con bé Ngôn còn có tước hầu, dì nó lại gả vào phủ Ninh An hầu, hai chữ thanh quý này nó chiếm toàn bộ rồi.”

“Chỗ tốt của Tống thị nữ, cháu thấy thì kẻ khác cũng thấy.” Lão thượng thư tán thành mắt nhìn người của cháu trai, dĩ nhiên chỉ với người lọt vào mắt xanh cháu trai là Tống Gia Ngôn, nếu đổi lại là một con bé không quen không biết thì cần phải xem lại!

Tần Tranh nói, “Cháu đâu có xem chỗ tốt của Ngôn muội muội, mới….” Gì kia. Suy cho cùng cũng đọc sách thánh hiền đó giờ, thiếu niên mặt mỏng có vài lời không dễ nói ra miệng, phải tránh ảnh hưởng tới danh tiết con gái nhà người ta nữa.

Tần lão thượng thư cười, “Ông bảo cháu thôi, cháu phải tranh chứ. Bằng không gặp được mấy cậu thiếu niên xuất sắc hơn cháu bị so rồi sao, mấy chuyện này ấy mà, cha mẹ người ta nào có đạo lý không lựa một mối tốt hơn cho con gái mình đâu.”

“Tổ phụ an tâm đi ạ, cháu nắm chắc tâm lý.” Tần Tranh tự nhận mình không phải hạng vô năng, dù hiện tại tổ phụ đã lui xuống nhưng nhà họ Tần đâu phải không còn ai. Chỉ cần mình giỏi, với quan hệ đã thân thiết từ trước, hai đứa còn là thanh mai trúc mã lớn lên từ nhỏ như vậy, hi vọng rất lớn à nha.

Khích lệ cháu trai thêm vài câu, Tần lão thượng thư bèn lắc lư thong thả đi tản bộ.

Tần Tranh cầm một quyển sách lên đọc, lại nghĩ nếu sau này đi cầu hôn mà không cần tổ phụ ra mặt bày tỏ, cậu thật sự không hơi sức đâu chuyện trò ba cái chuyện vậy với tổ phụ.

=====

Tần tam thái thái nghe con trai út kể chuyện lý thú ở thôn trang rồi, tối đến bèn thầm thì với trượng phu, “Ông nói xem, Tranh nhi nhà mình vừa ý con bé nhà họ Tống phải không?”

Tần Phượng Sơ nghe không hiểu ý thê tử, hỏi lại, “Con bé nào?”

“Thì là con gái lớn nhà họ Tống ý, Gia Ngôn, con bé Ngôn.” Tần tam thái thái nói.

Tần Phượng Sơ cau mày, “Chớ nói nhảm làm ảnh hưởng thanh danh con gái nhà người ta, Tử Hi thân với nhà mình, tụi nó lại cùng lớn bên nhau nên thân thiết là lẽ thường tình thôi. Mình đừng suy nghĩ tào lao gì hết.”

Tần tam thái thái vẫn tiếp tục ngẫm nghĩ, vẫn bàn, “Aiz, nhà họ Tống cũng khá, chỉ là con bé Ngôn hoạt náo quá, không hiền dịu như con bé Ngữ, mặt mày cũng không bằng.”

Tần Phượng Sơ cắt lời thê tử, “Tranh nhi không đậu cử nhân thì khỏi bàn việc lấy vợ!” Trước giờ Tần Tranh học hành luôn tốt, Tần Phượng Sơ rất kỳ vọng với con trai.

“Thì không nói, nhưng chúng ta cũng phải xem trước mấy cô bé chứ, ông nghĩ mà xem, giờ Tranh nhi đã 13 rồi, không bàn trước để vài hôm nữa nó thi đậu, ở đâu có cô bé sẵn cho nó lấy đây hả?” Con cái chui từ bụng thị ra, Tần tam thái thái đương nhiên có quyền lên tiếng.

Tần Phượng Sơ bực mình, “Mình nghĩ cái gì đâu, rành rành một đích trưởng nữ không chọn, chẳng lẽ chọn đích thứ nữ, cao thấp nặng nhẹ như vậy mà phân không rõ là sao?”

Tần tam thái bất chấp, “Gì, chọn ai thì cũng cần hợp ý con trai mới được. Chẳng phải đích trưởng nữ với đích thứ nữ đều là đích nữ sao?”

Tần Phượng Sơ nén lửa vào bụng, kiềm chế, “Sao giống nhau? Mẫu thân Gia Ngôn là đích nữ phủ Vũ An hầu, còn mẫu thân Gia Ngữ là thứ nữ.”

“Ông váng đầu à, Vũ An hầu không có đích nam, hai đứa con trai hiện tại của ổng là cậu ruột của Gia Ngữ đấy.” Liên can tới con trai nên Tần tam thái thái cần tìm hiểu kỹ càng.

Tần Phượng Sơ thở dài, “Mình đừng có tầm nhìn hạn hẹp vậy chớ, tương lai Tranh nhi phải bề bộn việc chốn quan trường, thê tử của nó cần phải có năng lực mới được. Gia Ngôn hành sự quyết đoán, tính cách rồi tầm nhìn cũng khá, nếu Tranh nhi có thể lấy con bé vào cửa thì chính là may mắn của Tranh nhi. Với tôi thấy Tranh nhi nó cũng có cảm tình với Gia Ngôn hơn.”

“Cái gì, Tranh nhi thật sự có cảm tình với con bé Ngôn đó?” Nãy giờ thị chỉ thử thăm dò trượng phu thôi, giờ nghe vậy hẳn là xác thực, Tần tam thái thái khó tránh nâng giọng lên cao chút ít.

Tần Phượng Sơ ấn thê tử lại, ghìm giọng trách, “Để người khác nghe thấy hư hết danh tiết hai đứa nhỏ!”

Tần tam thái thái nén giọng, nhưng vẫn không vui, lầm bà lầm bầm, “Con bé Ngôn ấy lỗ mãng thấy mồ, tôi nghe Vanh nhi kể, con bé ở thôn trang còn đấu đao múa kiếm với Tranh nhi nữa chớ. Một cô bé lại đi động đao động thương như thế thật không theo lẽ thường.”

Tần Phương Sơ cười mỉa, “Cô đi ngủ đi, người ta là đích trưởng nữ của quan lớn chính tam phẩm, mẹ ruột còn xuất thân hầu phủ đấy, tôi thì không quan không chức, mình cũng không có cáo mệnh, cả Tranh nhi nữa, đều nói tương lai có tiền đồ mà tiền đồ thế nào chưa ai biết cả. Cô chọn ba lựa bốn, có nghĩ nhà người ta có nhìn trúng nhà mình không?” Trước đấy đúng là Tống Vinh bám nhà họ Tần nhưng sau này chưa biết chừng.

Tần tam thái thái thì thào, “Cụ nhà…”

Không đợi thị lên tiếng, Tần Phượng Sơ đã cắt lời thê tử, “Cụ nhà mình rút lui rồi, Tống Tử Hi vẫn đương tráng niên!” Bằng năng lực của Tống Vinh làm thêm chừng 30 năm nữa là cầm chắc cái ghế thương thư rồi. Hiện tại do hai đứa con gái nhà họ Tống còn bé vẫn chưa tới tuổi bàn gả thôi, bằng không thật không biết cổng nhà họ Tống bị bao nhiêu người đạp đổ đây. Mà cái người đàn bà này vẫn còn xem mình là thái thái phủ thượng thư nữa chứ, mọi người chỉ đang nhìn vào phần tình cảm với cụ nhà gọi một tiếng khiêm tốn thôi.

Cuối cùng Tần tam thái thái cũng không nói gì thêm, bĩu môi xì một tiếng, đi ngủ.

=====

Chuyện tương lai tạm gác sang bên, sinh nhật Tần Tranh sát ngày em gái Tần Phỉ nên qua sinh nhật Tần Tranh là tới Tần Phỉ. Tống Gia Ngôn và Tần Phỉ khá thân, vì vậy thiệp mời là không thể thiếu của chị em nhà họ Tống rồi.

Tống Gia Ngôn Tống Gia Ngữ hân hoan tới rất sớm, Tần Tranh ra ngoài chào hỏi xong thì trở về phòng sách đọc sách, mọi người ở chỗ lão thái thái trò chuyện. Tần tam thái thái lại khuyên Tống Gia Ngôn, “Gia Ngôn à, giờ cháu lớn rồi không nên múa đao múa gậy nữa, nên học ít nữ công gia chánh cho phải. Con gái con nứa dịu dàng nết na mới được người yêu thích cháu à.”

Mới đầu Tống Gia Ngôn không có nghĩ nhiều, cười nói, “Dạ tam thẩm thẩm, nhỏ giờ cháu vậy rồi, thật sự không học được mấy trò nữ công gia chánh đó đâu ạ, cha mẹ ở nhà biết nhưng cũng không bắt ép cháu.”

Tần tam thái thái cầm bàn tay nhỏ mềm của Tống Gia Ngôn, cười bảo, “Làm cha làm mẹ đều thương con cái mình, nhưng cũng phải suy nghĩ cho tương lai các cháu nữa.”

“Tương lai?” Tống Gia Ngôn nhíu mày, hỏi, “Tương lai gì ạ?”

Tần tam thái thái cười, “Cô ngốc này, chẳng lẽ tương lai cháu lớn không định lập gia đình hả?”

Tần lão thái thái nghe không ổn, vội chặn lời dâu, “Vợ lão tam, nói gì vậy.”

Tính cách Tống Gia Ngôn thoải mái thật nhưng cũng không ngu, nghĩ kỹ lại lời Tần tam thái thái liền bực bội. Song cô hành sự luôn biết chừng mực, bèn mỉm cười, hỏi, “Cháu nhớ tam thẩm thẩm thích trà hoa phải không ạ?”

Tần tam thái thái cười, thêm vài phần thích thú, “Đúng vậy. Cháu còn nhớ rõ vậy.”

Tống Gia Ngôn thoải mái cười tiếp tục, “Tựa như vậy, ví dụ trà hoa đi, tam thẩm thẩm yêu thích nó cũng không có gì đáng nói, họa chăng là trên đời này có vô số trà ngon, tam thẩm thẩm thích, nhưng vật tam thẩm thẩm thích chưa chắc người khác sẽ thích, tam thẩm thẩm nói phải không?”

“Khẩu vị của một cá nhân khó mà hiểu rõ ạ. Vả lại, tam thẩm thẩm thích trà quý thì tất nhiên muốn tìm hiểu, mà đã đi tìm hiểu thì tất là người giỏi bình phẩm về trà, mà cháu thô kệch làm sao được như tam thẩm thẩm.”

“Hôm nay thật nóng nực, mấy hôm này không biết vì sao cháu luôn thấy trong người không được thoải mái, nhưng Phi tỷ tỷ với cháu thân thiết như vậy mà không đến chúc mừng Phi tỷ tỷ thì thật không hay. Hôm nay đi chúc mừng Phi tỷ tỷ, cũng sẵn đến thỉnh an lão thái thái, ra mắt tam thẩm thẩm ạ, hiện tại cháu cũng không tiện nán lại lâu.” Dứt lời, Tống Gia Ngôn rút tay khỏi tay Tần tam thái thái, mỉm cười đứng lên, cúi người chào, “Lão thái thái, chị em cháu xin về ạ.”

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!