Chương 34: Tiểu thiếp là đàn ông

0

CUỒNG HẬU PHÚC HẮC CỦA NGẠO ĐẾ

Editor + Beta: Lạc Như

Chương 34: Tiểu thiếp là đàn ông

Đón tiếp bọn họ chính là quản gia của La phủ, ngồi được một lúc, người đầu tiên đến gặp bọn họ chính là con rễ của La gia Giang Bình.

“Người chính là Vô Tâm đạo trưởng mà quản gia đã nói sao!”

Lục Tầm Hoan đánh giá Giang Bình, trông hắn tướng mạo nhã nhặn, hành động cách ăn nói cũng rất kính cẩn, có thể nhìn ra là người có học thức. Trên mặt mang theo nụ cười nhạt, nhưng lại cau mày, có thể thấy được đang có chuyện phiền lòng quấy nhiễu. Thái độ, cử chỉ nhìn qua cũng không có vấn đề gì cả.

“Bần đạo chính là Vô Tâm.”

“Đạo trưởng tới đây có chuyện gì không?” Giang Bình đánh giá vị đạo sĩ ở trước mặt, trên mặt vẫn mang theo nụ cười nhạt như cũ.

Lục Tầm Hoan nhìn xung quanh, lên tiếng nói ra lời giải thích mà sáng sớm nay nàng đã chuẩn bị. “Bần đạo đi qua nơi đây, phát hiện quý phủ yêu khí rất nặng, không biết có phải gần đây trong quý phủ đã xảy ra chuyện gì đúng không.”

Giang Bình chợt gật đầu, vội vàng nói. “Đạo trưởng nói rất đúng, quả thật là gần đây xảy ra rất nhiều chuyện kỳ lạ, chuyện kỳ dị nhất chính là việc nương tử của ta mất tích.”

“Ồ!” Lục Tầm Hoan vuốt bộ râu giả, một bộ vẻ mặt ngạc nhiên như lần đầu tiên nghe. “Nói nghe một chút.”

“Chuyện là . . . . .”

“Con rể.”

Đột nhiên một tiếng quát lớn vang lên cắt đứt lời của Giang Bình, chỉ thấy một người đàn ông lớn tuổi được một tiểu thiếp xinh đẹp động lòng người đỡ, đi vào đại đường (đại sảnh). Người vừa tới chính là đương gia của La gia La Điền, đôi mắt của ông ta nhìn chằm chằm đám người Lục Tầm Hoan, vẻ mặt khinh bỉ, căn bản không coi bọn họ như người.

“Cha.” Giang Bình cung kính gọi.

La Điền ngồi xuống, tiểu thiếp kia liền xoa bóp vai cho ông ta, La Điền cực kỳ thoải mái hưởng thụ, đôi mắt kia thì khi có khi không nhìn họ, giọng điệu có chút chán ghét nói.”Chớ có tùy tiện nói chuyện trong phủ của chúng ta cho người lạ.”

“Nhưng cha, vị đạo trưởng này có thể tính ra trong phủ chúng ta có chuyện lớn xảy ra, còn nói có yêu quái, cho nên con muốn nói cho y biết những việc xảy ra mà thôi.”

“Đồ ngu! Vậy mà cũng không nhìn ra y là tới lừa tiền?”  Ông sao lại đi chiêu một tên ngu ngốc như vậy làm rể kia chứ, hiện tại nữ nhi không có ở đây, còn phải ngày ngày đối mặt với một tên ngu ngốc như vậy.

“Nhưng. . . . . .” Giang Bình còn muốn nói gì đó, lập tức bị La Điền ngăn lại.”Đủ rồi, tiễn khách.”

Lục Tầm Hoan thấy mình sắp bị đuổi đi, vội vàng lên tiếng tranh thủ cho bản thân lần nữa. “La viên ngoại, không bằng nghe bần đạo nói một câu, đi hay ở đều do người, tin hay không cũng là tùy người.”

La Điền vẫn cảm thấy người này chỉ là bọn giang hồ bịp bợm nhưng vẫn miễn cưỡng gật đầu một cái.

“Không biết có phải sáng sớm gần đây La viên ngoại luôn cảm thấy đau họng đúng không, tứ chi vô lực, phải mất một lúc mới có thể đứng dậy, nhưng ban ngày lại giống như không có vấn đề gì cả. Trừ tình trạng như vậy thì ngoài ra thân thể cũng không có chỗ kỳ lạ nào khác, còn tất cả những thứ này . . . . . .” La Điền nghe nàng nói, lúc đầu còn nửa tin nửa ngờ cho đến khi nghe được lời cuối cùng, quả thật giống hệt tình trạng mỗi sáng của ông, trong lòng cũng dần dần tin lời của nàng.

Nhưng ngay lúc ông đang nghiêm túc lắng nghe, Lục Tầm Hoan liền dừng lại, khóe miệng nhếch lên, cười đến thần thần bí bí. Vào lúc hắn muốn mở miệng hỏi thăm, chỉ trông thấy bóng dáng người trước mắt phất qua rồi không còn thấy người đâu nữa, hắn nhanh chóng nhìn chung quanh cũng không thấy người.

“Người đâu?” La Điền hỏi người chung quanh, nhưng đều nhận được đáp án giông hệt ông, lúc nãy vừa chói mắt một cái người đã không thấy tăm hơi, quả nhiên không phải người thường mà, ông vội vàng phân phó người hầu chung quanh đi tìm người.

Còn Lục Tầm Hoan và Nguyên Văn Ngự đã sớm dùng khinh công mà mắt người thương khó có thể phát giác rời đi, cho đến khi cách La phủ một đoạn mới dừng lại .

“Tiểu Hoan, cứ đi như thế sao?”

Nguyên Văn Ngự thật không hiểu rõ Lục Tầm Hoan đang có ý đồ gì, bọn họ không phải muốn đi hỏi thăm tin tức sao? Sao lại rời đi, không phải nghĩ hết biện pháp muốn lưu lại sao?

Lục Tầm Hoan chuyển động con ngươi, thản nhiên cười, cố tỏa ra thần bí nói. “Muốn biết? Thật muốn biết?”

Thấy đôi mắt to của Nguyên Văn Ngự nhìn chằm chằm, cực kỳ tò mò, lúc này nàng mới nói ra đầu mối mà hôm nay nàng có.

“Chúng ta dù tự động lưu lại thì ông ta cũng không quá tin, muốn dễ dàng lừa gạt địa chủ giàu nhất một phương kiểu này cũng không phải chuyện dễ làm. Thà rằng bỏ đi, sau đó chúng ta lại được kiểu lớn tám người đến mời thì sau này sẽ dễ cho chúng ta càng tiến một bước xem trò vui.” Hơn nữa, người của La phủ đều rất kỳ lạ rồi.

“Ta phát hiện quản gia của La phủ lại là một tên dịch dung, mà gia đình của nhà giàu có thông thường đều ở trong phủ khá lâu, vì vậy ta có lý do tin tưởng tên quản gia của La gia kia là bị người giả mạo rồi. Mà có khả năng có liên quan đến việc La tiểu thư mất tích.”

Mà bọn gia nhân thấy dù thế nào cũng đều làm nàng cảm thấy  kỳ quái, còn nhân vật chính là Gian Bình bị ngươi ngoài bàn tán xôn xao trái lại không khiến nàng cảm thấy kỳ quái chút nào, giống như là người bình thường, nàng cảm thấy được hắn thật sự vì chuyện của nương tử mà cực kỳ buồn phiến, không phải là đang làm bộ. Nếu như La tiểu thư không phải là bị Giang Bình bày kế mà mất tích, còn tên quản gia lại kẻ dịch dung, có lẽ chuyện này không giống như những gì người bên ngoài đồn đãi.

Nguyên Văn Ngự chớp mắt mấy cái, Lục Tầm Hoan cho hắn cảm giác đặc biệt vô cùng kỳ diệu, nàng xinh đẹp lại thông hiểu rất nhiều thứ, một cô nương như vậy ở thế gian này rất hiếm thấy. “Sao nàng biết hắn dịch dung.”

Lục Tầm Hoan hất cằm, một bộ mặt tự hào, nàng là ai kia chứ? “Trên đời này, người có thuật dịch dung cao hơn ta cũng không có mấy người, mà những thứ được dùng để dịch dung kia chất lượng kém, ta nhìn qua liền có thể nhìn ra.”

Nguyên Văn Ngự chợt nhớ tới chuyện kỳ lạ mà mình phát hiện. “Ta phát hiện tiểu thiếp của La viên ngoại rất kỳ quái.”

“Kỳ quái ở đâu? Không phải vì thấy người ta là mỹ nhân, ngươi liền không nhịn được nhìn lâu mấy lần đó chứ!” Lục Tầm Hoan cũng không quên lấy chuyện này trêu chọc Nguyên Văn Ngự, còn cười đến lô vẻ tùy tiện.

Hắn bị chọc cho hai má đỏ lên, phồng má giải thích. “Cô tiểu thiếp đó chính là cho ta một loại cảm giác rất kỳ quái, ta luôn cảm thấy cử chỉ của nàng ta không giống nữ nhân. Phụ thân ta có rất nhiều tiểu thiếp, cho nên từ nhỏ đến lớn ta đã nhìn qua vô số nữ nhân, mặc dù tiểu thiếp của La viên ngoại trông cũng xinh đẹp, còn có chút yêu mị, nhưng nếu so với nữ nhân hàng thật đúng giá thì có vẻ hơi miễn cưỡng, dáng đi cũng rất kỳ cục, cho nên ta khẳng định nàng ta có lẽ không phải nữ nhân, mà là nam nhân giả mạo.”

Nam nhân giả mạo? Nghe phân tích của hắn, Lục Tầm Hoan nghĩ kỹ lại, quả thật giống như vậy, vị tiểu thiếp kia giọng nói rất nhỏ rất thấp, có lẽ là cố ý đè thấp giọng để không lộ ra giọng nam. Nếu như quản gia là giả, tiểu thiếp cũng là nam nhân, mà người trên dưới của La phủ đều rất kỳ quái, oa ha ha ha, chuyện này dường như càng ngày càng vui rồi đây.

“Đi, chúng ta đi dạo xung quanh, đi tìm hiểu một chút tình hình của La phủ, tin là đến mai La Điền sẽ tự mình mời chúng ta đến  phủ ‘bắt yêu’.”

Hiện tại nàng vô cùng mong đợi ngày mai đến a.

 

Share.

About Author

?Cái gì mới gọi là thành công? Tôi cảm thấy chỉ cần đạt được 3 điều sau là thành công: Tôi là người tốt, tôi là người có ích, tôi là người vui vẻ. (Nguồn: google) ?

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!