Chương 48: Tâm ý

0

Chương 48: Tâm ý

Tống Gia Ngôn có ý định dẫn Lý Duệ cùng tham gia tiệc sinh nhật của Tần Tranh nhưng Lý Duệ chẳng mấy hứng thú, lại hỏi thẳng Tống Gia Ngôn muốn kinh doanh cái gì. Tống Gia Ngôn lấy ra ngân phiếu 1000 lượng và khế đất cửa hiệu mặt tiền phía Đông đưa cho Lý Diệu, nói, “1000 lượng là tiền lẻ tẻ, nếu không đủ thì cầm khế đất này đi hẳn sẽ đủ dùng. Chuyện kinh doanh muội mít đặc, muội tìm là tìm người biết làm ăn, vậy nên có thiếu người thì cứ cầm tiền mà tuyển. Làm cái gì huynh xem đi, lỗ muội chịu, lời…, sau khi trừ đi các khoảng chi tiêu, lợi nhuận chia 5:5.”

Lý Duệ hết chỗ nói.

Có điều, Lý Duệ vẫn là Lý Duệ, cất khế đất và ngân phiếu vào, bước lên nói, “Chờ tôi sắp xếp xong sẽ nói cho muội.”

“À, ừ.” Tống Gia Ngôn khoát khoát tay Lý Duệ, “Đừng làm việc quá sức, chú ý thân thể mình. Đúng rồi…” Quay sang lấy một chồng sơ yếu lý lịch của người tới dự tuyển đặt xuống, Tống Gia Ngôn nói tiếp, “Không biết có ích gì không, dù sao muội cũng không coi, huynh mang đi đi.” Tống Gia Ngôn lại hóa gà mẹ nói câu quan tâm, “Tìm người đáng tin, ừ, việc ấy, mấu chốt là mặt mày huynh quá không an toàn.” Đàn ông con trai xinh đẹp thế làm quái gì! Có định để cho đàn bà con gái tụi tôi sống nữa không!

Lý Duệ cầm chồng sơ yếu lý lịch gõ nhẹ lên đầu Tống Gia Ngôn một cái, không khách sáo, “Nhóc con lừa đảo, biết gì là an toàn hay không an toàn hả?” Dứt lời liền đi.

Trước hai ngày, Tống Gia Ngôn đón Lý Hành Viễn và Thiệu Xuân Hoa đến nhà mình, là họ hàng nên Lý Hành Viễn cũng chẳng mấy xa lạ với nhà họ Tống, cậu và Tống Gia Nhượng Tống Gia Nặc đều quen biết.

Kỳ thực người giống tính tình Lý Hành Viễn nhất chính là Tống Gia Giới, hai đứa cùng lứa, lại đều thích đao thương gậy gộc, với thực lực cũng tương đồng, việc này quả là… Hai cậu chàng cùng ngủ chỗ Tống Gia Nhượng, sau đó mới đầu hôm, cả ba đã quậy sập một cái giường.

Sau đó nữa, mông mỗi cậu lĩnh đủ hai roi mới đàng hoàng trở lại.

Lý Hành Viễn còn ham vui theo nhóm Tống Gia Nhượng đi học hai buổi, một đám con trai tụ lại một chỗ nhốn nha nhốn nháo. Tống Gia Ngôn thì cùng Thiệu Xuân Hoa có lúc viết chữ, có lúc xem sách, có lúc lại giúp lão thái thái chăm sóc vườn rau. Riêng Tống Gia Ngữ Tân Trúc Tranh luôn bận rộn cho cửa hiệu tơ lụa, dành thời gian lựa chọn vài gia nô tin cậy đến cửa hiệu làm giúp việc.

Chờ đến sinh nhật Tần Tranh, mọi người người xe người ngựa tới nhà họ Tần hợp mặt rồi thẳng tiến thôn trang nhà họ.

Nhóm cậu chàng cưỡi ngựa là nhiều, ngoài ba nhóc nhỏ Tống Gia Nặc Tống Gia Từ Tần Vanh cùng nhóm với các cô nàng phân ra ngồi hai chiếc xe, những a hoàn bà tử theo hầu cũng chia thành hai chiếc, nếu tính theo tiêu chuẩn đế đô thì việc này cũng không tính là quá phô trương.

Thôn trang thuộc vùng ngoại ô, thật ra cũng không có nhiều món ăn dân dã có thể săn, phần lớn là mấy loại gà thỏ dê thôn trang chuẩn bị cho chủ nhà nghịch chơi thôi. Có vậy nhưng mọi người cũng chơi rất vui vẻ, mấy loại thú nuôi mập mạp chậm chạp không nhanh nhạy như thú hoang, vì vậy cả Tống Gia Ngôn cũng thu hoạch kha khá.

Trang đầu[1] vì muốn mấy công tử tiểu thư thêm vui còn lén thả vài con hươu nhỏ ra, mọi người lại bắt đầu nhập trận thúc ngựa như điên, sau cùng, Tống Gia Ngôn trông quả đầu nhím của bé nai vô cùng đáng thương kia, thở dài thườn thượt: Đáng tiếc cho một tấm da hươu.

[1] Trang đầu 庄头: Người quản lý thôn trang.

Tống Gia Giới Lý Hành Viễn sắp xếp cho người hầu khiêng bạn nai con đã hồn về nơi chín suối về, Tần Tranh ngay cạnh Tống Gia Ngôn, thấy vẻ xót xa trên mặt cô, không khỏi cười hỏi, “Nghĩ gì vậy?”

Tống Gia Ngôn, “Muội nghe bảo mấy cung thủ thiện xạ khi săn thú bắn con mồi, da con mồi đó sẽ không bị tổn hại gì.”

Tần Tranh cười, “Đừng có mơ, ở trong quân cũng không thấy nhiều người như vậy đâu.” Nghĩ lại, cười hỏi, “Muội muốn da nai à?”

“Muội thấy tiếc thôi, có tấm da nai làm giày, làm mũ, làm đệm cũng tốt.”

Nhiệt độ ngày một cao, nhìn lên đỉnh đầu đã là buổi trưa, Tần Tranh thấy mọi người đều có thu hoạch bèn bảo mọi người về thôn trang nghỉ ngơi làm bữa thịt nướng.

Tống Gia Nặc Tống Gia Từ Tần Vanh còn quá nhỏ, cưỡi ngựa còn không được nói chi săn thú càng không có phần tụi cậu, ba đứa chỉ đành lủi thủi trong thôn trang tán dóc với mấy tỷ tỷ, nhưng trong thâm tâm thì rất buồn bực. Nghe người hầu bẩm báo nói nhóm săn thú đã trở về liền chạy ùa ra xem họ săn được bao nhiêu con.

Nhóc con đúng là nhóc con, dù Tống Gia Nặc Tống Gia Từ Tần Vanh vẫn thuộc hàng nhóc nhỏ nhưng khi thấy nhiều gà thỏ dê cùng một chú nai con thì phấn khích tột cùng, hô, “Chu cha, có nai nữa, có nai nữa!”

Tống Gia Ngữ trông thấy máu tanh liền trắng bệch mặt mũi, rồi dùng khăn che mũi quay sang chỗ khác. Tần Phỉ kéo Tống Gia Ngữ vào nhà, nói, “Mau sai dưới bếp thu xếp, tôi đói bụng rồi.”

Sắc mặt Thiệu Xuân Hoa khá tốt, cười nói, “Ngôn tỷ tỷ, tỷ cũng săn được nhiều đồ thế ạ.”

Tống Gia Ngôn vỗ vỗ cổ ngựa, hí hửng, “Đúng vậy.” Cô đứng thứ nhất cũng đứng thứ hai nha.

Đỗ Quân thoáng liếc qua con mồi Tống Gia Ngôn treo, không nói lời nào mà chỉ cười khẽ.

Nhưng Tống Gia Giới rất là bất mãn, “Còn không phải có Tần đại ca luôn giúp đại tỷ tỷ, bằng không một đứa con gái như tỷ ấy có bản lĩnh lớn vậy sao!”

Tần Vanh giải thích với Tống Gia Giới, “Vậy bạn không hiểu rồi, ca ca tôi nói là đàn ông con trai phải nhường cho con gái. Tuy Ngôn tỷ tỷ cũng coi như lợi hại nhưng vẫn là con gái, đương nhiên phải nhường cho tỷ ấy rồi.”

Có nô bộc đi tới xách con mồi xuống bếp, mọi người trò chuyện vài câu rồi tự chia ra trở về phòng mình rửa ráy thay đồ xong thì ra ngoài cùng uống trà tám chuyện thú vị lúc săn thú. Đến khi dưới bếp chuẩn xong các món thú săn, mọi người mới dời bước dưới bóng cây nướng thịt.

Thôn trang này của nhà họ Tần khá đẹp, trong khuôn viên có một gốc hợp hoan hơn trăm tuổi, dưới tán cây bày vài cái bàn vuông được ghép thành cái bàn dài, trên bàn bày biện đủ loại rau xanh đủ mùa thôn trang trồng, còn mọi người thì ngồi vây chung quanh, kế bên là lò nướng, thịt thú săn được thái lát hoặc cắt khúc rồi đem lên nướng ăn tại chỗ.

Tống Gia Ngôn cắn một miếng thịt ba chỉ vừa nướng xong còn đương chảy mỡ, nói, “Thịt nướng ngon nhất là ăn vào mùa đông, trong khung cảnh tuyết rơi rét không chịu nổi mà ngồi nướng đồ ăn, chậc, sướng.” Tống Gia Ngôn thích thịt ba chỉ, heo thì tất nhiên không phải săn được mà là do Tần Tranh dặn kẻ dưới chuẩn bị.

Tần Vanh lập tức đồng tình, “Đúng đó, chẳng những thịt nướng, ăn lẩu cũng ngon lắm, ăn vào toàn thân ấm hẳn.”

Lại thấy có thịt nướng xong, Tần Tranh nói, “Đây là thịt nạc, để cho mấy muội muội.” Mấy cô bé hiếm ai thích thịt ba chỉ như Tống Gia Ngôn vậy, chẳng hạn Tống Gia Ngữ và Tần Phỉ chỉ tí ti mỡ cũng không chịu.

Rượu được hâm nóng, Tống Gia Ngôn lên tiếng, “Đây đều là rượu ngon nhà Lý hàn lâm, người thường muốn ngửi mùi cũng chả có cơ hội đâu, tôi có lòng mang tới cho mấy người mở rộng tầm mắt đấy.”

Tống Gia Nhượng cười bảo, “Đừng nhiều lời.” Rồi vung tay sai người hầu, “Mau rót rượu, hôm nay không bị ai quản, chúng ta uống cho đã.”

Tống Gia Khiêm cười căn dặn, “Tứ đệ, ngũ đệ, Vanh đệ, mấy đệ nhỏ uống một chén tượng trưng là được rồi.”

“Nhị ca dài dòng quá.” Tống Gia Từ trách dỗi, “Đã không dẫn tụi đệ săn thú, giờ còn quản đông quản tây.”

Tống Gia Giới nhóp nhép miếng thịt trong mồm vẫn nói, “Người còn chưa cao bằng ngựa dẫn đi làm gì. Các ca ca nói chuyện các cậu ngồi nghe đi, xì xà xì xầm hồi là no đòn.”

“Ầy, uống đi uống đi, đàn ông con trai sao không biết uống rượu được, đâu phải ở nhà.” Tống Gia Nhượng cười khà chặn lời đệ đệ.

Tống Gia Nặc rầu rĩ, “Đại ca nói thế này, nhị ca, tam ca lại nói thế kia, nghe ai giờ?”

Tần Vanh cười ướm lời, “Ý của các ca ca hẳn là muốn ăn thì ăn muốn uống thì uống.”

Chẳng biết lúc nào mọi người lại chuyển sang chuyện sang năm Tần Tranh đi thi tú tài.

Tống Gia Giới nói, “Tiếc là không có võ tú tài, có điều vài năm nữa đệ cũng có thể thi lấy công danh.”

“Không có võ tú tài thì còn có võ cử nhân võ tiến sĩ mà.” Tống Gia Khiêm hỏi Tống Gia Nhượng, “Đại ca, sau này huynh có đi thi võ tiến sĩ không?”

Tống Gia Nhượng hớp miếng rượu, đáp, “Đánh trận với làm văn là hai chuyện khác nhau, ý huynh là đánh trận trên chiến trường là đao thật thương thật, nó không giống văn nhân viết vài ba câu văn vẻ hoa mỹ là được. Dù có thì võ tiến sĩ thì cũng không được ra chiến trường, cũng phí công. Vào tiền triều, Tống Chi Du cũng xuất thân là võ trạng nguyên đấy thôi, lại chỉ một trận đã chôn vùi 10 vạn tính mạng binh sĩ, vậy mà khoe khoang mình là con cháu của danh tướng Tống đại tướng quân Tống Dao của vương triều Đại Phượng, chả nhẽ mang họ Tống thì là con cháu Tống đại tướng quân sao? Tụi tôi cũng mang họ Tống đây này.”

Tần Tranh cười sửa lời, “Huynh đang tự vả hả, đại tướng quân Tống Dao cũng xuất thân là võ trạng nguyên chứ đâu.”

Tống Gia Nhượng cười khì khì, nâng chén chữa ngượng, “Tôi tự phạt một chén.”

Bàn đến vương triều Đại Phượng, Tống Gia Ngôn cảm thấy thật quỷ dị, từ Bàn Cổ khai thiên đến nhà Đường, theo cô biết thì nó không khác mấy với lịch sử ở chỗ cô ở, nhưng sau nhà Đường lại chẳng hiểu sao lại lồi ra một cái vương triều Đai Phượng.

Dĩ nhiên hiện tại vương triều Đại Phương đã sớm đi tong rồi, thậm chí giai đoạn lịch sử của vương triều này cũng khá mơ hồ, chỉ biết đó là thời kỳ cực kỳ phát triển là một đất nước hùng dũng xuất hiện lớp lớp cường giả, Đông Mục, Tây Man, Bắc Lương, cả đảo quốc Đỗ Nhược ngoài khơi đều từng là thuộc địa của vương triều ấy.

Tần Tranh cười nói, “Nếu Ngôn muội muội sinh vào triều Đại Phượng thì không chừng có thể vào triều làm quan đấy.”

Tống Gia Khiêm nói vào, “Có đấy, phu nhân của nhất đại danh tướng Phạm tướng Phạm Vĩnh Thường triều Đại Phượng chính là có công mà được Phượng Vũ Đế phong hầu. Nghe nói phụ nữ thời đó có thể vào triều làm quan, cùng thảo luận chính sự, không biết là thật hay giả.”

Đỗ Quân cười, “Nhưng nếu đại cô nương sinh vào tiền triều thì thảm rồi, nghe bảo đàn bà con gái thời đó khi ra ngoài buộc phải che mặt lại.” Tính cách hoạt bát như Tống Gia Ngôn mà sống tại tiền triều thì chắc chết ngạt.

Tống Gia Ngôn liếc trắng mắt, “Nói đàn bà con gái không thể gặp người, suy nghĩ này quá hạn hẹp. Mấy người chưa nghe qua câu ‘Sau lưng một người đàn ông thành đạt chính là người phụ nữ vĩ đại’ à. Sách sử cũng ghi rành ra đó, triều Đại Phượng kéo dài chừng 600 năm mới suy tàn, sau các nước chư hầu hỗn chiến gần trăm năm thì tiền triều khai quốc, nhưng chỉ 200 năm đã bị diệt. Truy cứu nguyên nhân, triều Đại Phượng là thời kỳ mở cửa phát triển, không chỉ phong quan phong tước cho phụ nữ, mà muội xem sách nói Phượng Vũ Đế còn cắt cử sứ thần đi sang các nước khác, vạn quốc lai triều[2], thời đại hưng thịnh, đến nay vẫn vô số kẻ hướng tới. Thái tổ hoàng đế triều ta cũng có nói làm vua phải học Phượng Vũ Đế đấy thôi. Tựa như tiền triều, địa vị của người phụ nữ rất chi hèn mọn, hiếm gặp ít thấy, tiền triều coi rẻ đàn bà lại mất nước trong tay đàn bà, đó là nhân quả luân hồi, báo ứng đúng.”

[2] Vạn quốc lai triều 万国来朝: Vạn – số ước lượng; triều – triều cống, triều bái. Ý chỉ có nhiều quốc gia tới bái lạy, tiến cống.

Mọi người vừa trò chuyện vừa ăn, lại có rượu ngon bầu bạn đến gần cuối bữa tiệc Tống Gia Ngôn đã say chuếnh choáng, duy chỉ có Tần Tranh vẫn tỉnh táo, cậu gọi nữ hầu đưa Tống Gia Ngôn trở về nội viện nghỉ ngơi, sau đó lại ném đám bạn nhỏ say như chết về phòng, sau đó một mình dưới táng cây hợp hoan hóng mát.

Tần Tranh thư thái nằm trên chiếc xích đu đung đưa qua lại, chẳng biết lúc nào thì mê man đi vào giấc ngủ. Tần Tranh thức là vì có cái người dùng cỏ đuôi chó chọc vào mắt mũi của Tần đại soái ca đang nằm ngủ ngon lành, Thiệu Xuân Hoa che miệng nín cười nhìn Tống Gia Ngôn cầm nhánh cỏ đuôi chó nhẹ nhè chọc vào lỗ mũi Tần Tranh hết lần này tới lần nọ…

Tần Tranh khẽ nhíu mày rồi chợt ra tay như tia chớp chụp lấy cổ tay Tống Gia Ngôn. Tống Gia Ngôn cười ha ha, hỏi cậu, “Sao huynh ngủ chỗ này?”

Trông thấy Thiệu Xuân Hoa đứng bên cạnh, Tần Tranh bình tĩnh buông tay Tống Gia Ngôn ra, bĩnh tĩnh đứng dậy, cười trả lời, “Thời tiết đẹp, ánh nắng tốt, định nằm chút lại ngủ thiếp đi. Hai vị muội muội vừa thức đã tới quậy phá huynh vậy hả.”

Tống Gia Ngôn cười khì khì, “Muội sợ huynh ngủ lâu buổi tối mất ngủ ấy mà.”

Tần Tranh nhìn ráng mây giăng đầy bầu trời, nói, “Chiều rồi, chi bằng ở lại thôn trang một đêm.”

“Mấy người kia uống nhiều giờ hẳn còn ngáy khò trong phòng mình kìa.” Cô sớm đoán ra sẽ có việc này nên đã chuẩn bị thêm quần áo cho mình, Tống Gia Ngôn cười, “Muội sai mấy gia nô về thưa rồi, nói thôn trang cảnh đẹp lưu luyến, mai mới về.”

Gió mát vi vu, Tần Tranh kêu người mang tới hai cái ghế, cười, “Chúng ta ngồi đây hóng mát đi.”

Tống Gia Ngôn, “A Tranh, ghế đó không ổn, huynh ngồi cái này đi.” Chỉ chỉ cái ghế mây được chuyển đến.

Tần Tranh liếc đến chỗ Tống Gia Ngôn chỉ, cười, “Giờ lớn mật nhỉ, tiếng ca ca cũng không kêu luôn, vậy mà muốn huynh nhường xích đu cho muội ngồi à?”

“Ca ca tốt, ca ca tốt, cho muội ngối xíu đi.” Tống Gia Ngôn cười nói, “Muội mà biết trong thôn trang có cái ghế ngồi thoải mái vậy là đã ngủ ngoài này rồi.”

Tần Tranh chỉ trêu cô thôi, thấy Tống Gia Ngôn chịu thua nịnh tốt thì liền nhường cô ngồi xích đu, còn mình sang ghế mây ngồi, cười hỏi chuyện khác, “Nghe nói cái đề mục muội ra đã được giải?”

“Huynh mới biết hả? Chậm thông tin quá đi.”

“Lý Duệ được đó.” Đều là dòng dõi thư hương nên Tần Tranh chẳng xa lạ gì Lý Duệ, nói, “Nếu phụ thân huynh ấy không trúng tiếng danh đó thì sau này ở chốn quan trường huynh ấy rất có triển vọng. Có điều xưa nay Lý thượng thư khá trọng mặt mũi, tuy đã ra riêng nhưng sợ Lý thượng thư vẫn để ý chuyện này.”

“Cha muội tới nhà Lý thượng thư, Lý thượng thư mới chấp nhận.”

Tần Tranh gật đầu, hỏi tiếp, “Muội tính kinh doanh cái gì?” Nếu giúp được việc Tống Gia Ngôn, Tần Tranh cầu còn không được.

“Không biết, đưa tiền cho Lý đại ca rồi, để huynh ấy xem sao.”

Tần Tranh bật cười, “Muội bớt lo nhỉ.”

“Muội vốn không thể tùy lúc ra ngoài lo việc kinh doanh được mới mời người tới xử lý. Chỉ cần người tin được , muội đương nhiên tiết kiệm được tí tâm tư rồi.” Tống Gia Ngôn cười.

“Không sợ huynh ấy lỗ sạch tiền muội à?”

“Kinh doanh sao chỉ lời mà không lỗ?” Tống Gia Ngôn ngắm nhìn bầu trời xanh trên cao, nói, “Dùng người thì không nghi người, nghi người thì không dùng người. Dù lỗ, muội vẫn sẽ bắt đầu lại. Với lại, tìm được một người có thể tin, thật sự quan trọng hơn tiền gấp nhiều lần.”

Tần Tranh khẽ cười, xem ra Ngôn muội muội nhà cậu đã hoàn toàn coi Lý Duệ là bạn hợp tác.

Như vậy, cậu yên tâm rồi.

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!