Chương 33: Mao sơn giả đạo sĩ

0
Vài Lời Của Editor:
Tính để cuối chương thì nói , nhưng sợ mọi người hiểu lầm nên nói luôn.
Mình là Lạc Như do một vài lý do mà từ nay mình sẽ tiếp nhận edit bộ Cuồng hậu phúc hắc của ngạo đế này.
Vì dạo này mình cũng bận nên chưa có đọc các chương trước, vì thế chương này mình edit có thể sai rất nhiều chỗ do mình không đâu từ đầu, nếu như các bạn độc giả phát hiện mong mọi người nhắc nhở để mình chỉnh sửa nga.
Cũng như mình nói do bận nhiều việc mà mình đã ngừng edit hơn 2 tháng, nên khi edit thì bị cứng tay và lâu, nếu như khi đọc các bạn thấy chỗ nào không hiểu, hay còn lậm QT. . . quá thì báo mình nga, mình xin cảm ơn các bạn nhiều lắm.
Yêu Mọi Người ^ O ^

CUỒNG HẬU PHÚC HẮC CỦA NGẠO ĐẾ

Editor + Beta: Lạc Như

Chương 33: Mao Sơn giả đạo sĩ

Hẳn là do Liên Thành Ngọc hiểu lầm, nhưng cũng tại vị thiếu niên này thích bỡn cợt nên mới có những hiểu lầm như thế. Hắn nhanh chóng nhận được ánh mắt sắc bén của đại ca, liền nhận lỗi: “Nguyên công tử, mong công tử tha thứ cho bổn quan vì đã hiểu lầm công tử, bổn quan xin lỗi công tử thật nhiều.”

“Không có gì không có gì, hiểu lầm được tháo gở là tốt rồi.” Nguyên Văn Ngự ở trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

Đầu óc Liên Thành Ngọc xoay chuyển hồi lâu, hắn nghĩ ra một chuyện: “Chẳng qua là sau khi Nguyên công tử rời đi thì phòng giam bị hư hại rất nặng, không biết…”

Lục Tầm Hoan nhớ lại tối qua tên ngốc này ra tay quá nặng, kết quả phòng giam bị thủng một lỗ rất lớn. Có lẽ tội danh này không cách nào thoát được.

Liên Thành Kim vừa nghe thấy lão đệ nhà mình bắt giam người ta vào nhà lao thì sợ đến sắc mặt biến đổi kịch liệt, khẩn trương kéo nhẹ Liên Thành Ngọc: “Không phải chỉ là một phòng giam bị hư hại thôi sao, chỉ cần tu sửa lại là được mà.”

“Nhưng mà đại ca…” Liên Thành Ngọc còn muốn nói gì đó, nhưng bị ánh mắt sắc bén của Liên Thành Kim ngăn lại, hắn nhận thấy sự khác thường trong ánh mắt của đại ca.

“Nếu đã là hiểu lầm, vậy việc này chấm dứt ở đây thôi.” Liên Thành Kim đứng ra làm người hòa giải, việc này cứ vậy mà kết thúc.

Lục Tầm Hoan nhíu mày, quan sát Nguyên Văn Ngự, tội danh đạo tặc cứ vậy mà được cởi bỏ? Xem ra có tiền thì có thể ma xui quỷ khiến nhỉ, tiểu tử Nguyên Văn Ngự này còn có tiền hơn so với nàng tưởng, bữa cơm này nhất định phải bắt hắn trả tiền.

Sau đó, Lục Tầm Hoan được Liên Thành Kim nhiệt tình mời đến một phòng khác tiếp tục dùng cơm. Toàn bộ tình hình chính là Lục Tầm Hoan làm một thiếu nữ e thẹn, yên tĩnh ăn cơm, thỉnh thoảng bị Liên Thành Ngọc liếc trộm vài lần, Liên Thành Kim và Nguyên Văn Ngự trò chuyện rất hăng say.

Dùng cơm xong, mặc dù Liên Thành Kim đã ngỏ lời mời Nguyên Văn Ngự nghỉ lại phủ của mình nhiều lần, nhưng Nguyên Văn Ngự vẫn kiên trì từ chối, cuối cùng cả hai đành tạm biệt hẹn hôm khác sẽ cùng du ngoạn.

Liên Thành Kim nhìn nhóm người Nguyên Văn Ngự rời đi, lúc này mới trầm mặt giáo huấn lão đệ nhà mình: “Hôm nay, đệ làm việc có chút lỗ mãng,”

Liên Thành Ngọc thì không nghĩ vậy, có chút bất mãn kháng nghị: “Đại ca, đệ cũng không hiểu nổi những việc làm hôm nay của huynh, cứ coi như là nhà hắn có tiền, nhưng người này rõ ràng là cùng một nhóm với tên đạo tặc tối qua, hắn ta còn phá hoại nhà giam, đây không phải chột dạ thì là gì.”

Sắc mặt Liên Thành Kim trầm xuống, nghiêm khắc quát lên: “Câm miệng, đệ còn tiếp tục suy đoán lung tung thì gia pháp hầu hạ.”

“Đại ca.” Liên Thành Ngọc bất mãn đến cực hạn, hắn thật không thể nào hiểu nổi vì sao người đại ca trầm ổn nghiêm minh lại có thể thiên vị bằng hữu của mình như thế.

“Còn nữa, lúc nãy đệ cứ liên tục nhìn chằm chằm vào Lục cô nương, tốt nhất đệ đừng có ý đồ xấu gì.” Cô nương đó tám phần mười là người tình của Nguyên Văn Ngự, nói vậy thân phận cũng không thể khinh thường.

“Đại ca, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu, vì sao ngay cả việc đệ theo đuổi mỹ nhân huynh cũng muốn quản!” Liên Thành Ngọc quả thực không thể tin được, người trước mặt là đại ca ruột của mình.

“Đệ không cần biết vì sao, chỉ cần làm theo, bằng không về sau chịu thiệt đừng trách đại ca không nhắc nhở.”

Liên Thành Kim phẩy tay áo bỏ đi, lưu lại Liên Thành Ngọc ở đó tức giận đến giơ chân. Mỹ nhân đẹp như vậy, chỉ có thể đứng xa nhìn, quả là nỗi khổ lớn nhất của đời người mà.

Sau khi rời đi, Lục Tầm Hoan lập tức vây quanh tên thiếu niên thần bí Nguyên Văn Ngự kia, xoay vòng vòng quanh hắn thì đột nhiên phát hiện tên này trông cũng được, người cũng cao chứ không lùn, nàng cao hơn nữ nhân bình thường, cao cũng cỡ vài nam nhân, nhưng khi đứng đối diện với hắn, nhìn thẳng thì nàng chỉ có thể nhìn thấy miệng của hắn, điểm này rất không tương xứng với khuôn mặt của hắn nga! Không phải nên nhỏ nhắn chút mới có thể yêu sao? Cố tình sinh ra lại là một bộ dáng cao lớn.

“Tiểu Viên Tử, nhà của ngươi rất có tiền sao? Nhà của ngươi có phải rất lớn hay không, còn có rất nhiều nha hoàn hạ nhân?”

Nguyên Văn Ngự sờ cằm, cẩn thận suy nghĩ.”Có thể nói vậy, từ trước đến giờ ta chưa từng vì tiền mà buồn phiền, trong nhà đúng là có rất nhiều hạ nhân.”

Lục Tầm Hoan hai mắt toả sáng rực rỡ.”Cường hào, chúng ta đi ăn món ngon.” Lục Tầm Hoan trong lúc cao hứng đã nắm lấy tay áo của hắn, lôi kéo chạy về phía trước, nhất là món tráng miệng đặc biệt ngon đáng tiếc là quá tốn kém.

Nguyên Văn Ngự nhất thời bị cách xưng hô của nàng mà sững sờ, gì mà cường hào, kết quả còn chưa có phản ứng lại đã bị lôi kéo đi tìm quán ăn, trong một lúc liền quên hết lễ tiết giữa nam nữ.

Trong trân phẩm phường, một đám bách tính đang nhiệt liệt thảo luận chuyện lớn phát sinh vào hôm qua.

“Nghe gì chưa? Con gái duy nhất của La viên ngoại, đêm hôm qua bị mất tích rồi đấy.”

“Sao có thể vô duyên vô cớ mất tích được chứ, mấy ngày trước vừa mới làm hôn lễ mà?” Bách tính ất lộ vẻ không rõ.

“Ta đây cũng không rõ lắm, chỉ nghe nói là sau đêm động phòng hoa chúc, sáng sớm tinh mơ hôm sau liền phát hiện người biến mất rồi.”

“Vậy trước đây không lâu La viên ngoại kén rể cho con gái thành vô dụng rồi sao?”

Bách tính giáp ngoắc ngoắc ngón tay, mấy người khác tụm vào sát nhau, đè thấp giọng nói. “Ai! Ai biểu chọn người ngoài thôn làm rể kia chứ, ta thấy người con rể ngoan ngoãn kia tám phần mười có quỷ, từ đầu cố ý giết chết La tiểu thư, đợi La viên ngoại mất, vậy tài sản của La viên ngoại đều do con rể thừa hưởng rồi.”

“Chuyện này không nên suy đoán lung tung đi!” Bách tính ất không tin.

“Ai nha! Ngươi cũng không thử nghĩ đi, vì sao bình thường không có chuyện gì, mới chiêu tế người liền mất tích.”

“Ta thì nghe nói, có một vị quan ở Lâm Thành coi trọng La tiểu thư, muốn cưỡng ép cướp nàng ta cưới làm thiếp, lúc này La viên ngoại quá sốt ruột liền ở bên ngoài chọn đại một thiếu niên tướng tá trông cũng được mang về. Cũng vì chọn bừa như vậy cho nên hại khuê nữ nhà mình.”

“Nghe nói La tiểu thư lớn lên rất xấu, lúc đó vừa nghe có người muốn ở rể, còn có người cười nhạo nữa, vậy mà hiện tại chết không toàn thây luôn!”

“Ai! Đáng tiếc a. . .”

Lục Tầm Hoan vừa vặn ngồi ở sát vách, vừa nói vừa cười trò chuyện phiếm cùng Nguyên Văn Ngự, nhưng bên tai thì không ngừng thu nhận nội dung tán gẫu ở sát vách.

Trên đời này chuyện cẩu huyết có rất nhiều, nhưng chuyện thú vị như thế khiến một kẻ thích nhiều chuyện như nàng đây muốn bịch lỗ tai để không cho đại não tiếp nhận cũng không được.

“Tiểu Viên tử, chúng ta đi tham gia trò vui.”

Nguyên Văn Ngự lộ vẻ mờ mịt nhìn Lục Tầm Hoan.

“Tên ngốc, chuyện mà mấy người bách tính tán gẫu đó! Chuyện cẩu huyết như thế, không đi xem sao?” Hiếm khi được ra ngoài chơi, chuyện cẩu huyết như vậy đương nhiên phải nhanh chóng chạy đi xem, núi non sông nước ở gần đầy nàng sớm đã chán rồi, phải đi tham gia trò vui mới được.

Nguyên Văn Ngự từ đầu tới cuối đều cùng nàng tán gẫu, căn bản là không nghe thấy, cho nên không hiểu ra sao bị Lục Tầm Hoan dụ đi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu lộ vẻ buồn phiền, gần đây cứ bị kéo tới kéo đi, hoàn toàn không có cơ hội kháng nghị.

Ô ô ô. . . Quả nhiên giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, ô ô ô.

Thế là, Lục Tầm Hoan mang theo Nguyên Văn Ngự đến cửa tiệm bán quần áo, bọn họ thay bộ đồ đạo sĩ, nàng lại dịch dung thành người già, nàng một bộ dáng ngang ngược cùng Nguyên Văn Ngự quang minh chính đại đi xem.

Mà Lục Tầm Hoan được danh xưng gọi là —— bắt yêu.

 

Share.

About Author

?Cái gì mới gọi là thành công? Tôi cảm thấy chỉ cần đạt được 3 điều sau là thành công: Tôi là người tốt, tôi là người có ích, tôi là người vui vẻ. (Nguồn: google) ?

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!