Chương 47: Lý Duệ

0

Chương 47: Lý Duệ

Hôm nay, đế đô xảy ra sự kiện mới.

Đề mục lắc léo bắt bán lược cho sư chùa đã có có người đã giải được.

Tống Gia Ngôn vốn tưởng phải đợi 3, 5 tháng gì đó mới tìm thấy người. Chẳng dè đế đô thật tồn tại nhiều ngọa hổ tàng long, nhân tài lớp lớp. Nhưng, người trước mặt này… Bên trán Tống Gia Ngôn nổi ba vạch đen thui.

“Lý đại ca, sao lại là huynh?” Tống Gia Ngôn kinh ngạc khôn xiết. Ông anh của Lý Tư, khuê mật của cô — Lý Duệ, công tử dòng chính nhà Lý hàn lâm Lý Thanh lại xuất hiện tại chốn đây.

Lý Duệ cười khì, hỏi ngược, “Tại sao không thể là tôi? Nói ngược lại là bản thân tôi thật không ngờ người chiêu mộ lại là Ngôn muội muội đây.” Lý Duệ vừa nghĩ đã tỏ, “Xem ra, cái đề mục kia cũng do Ngôn muội muội ra nhỉ.”

Tống Gia Ngôn khoát khoát tay, “Không được không được, muội muội tuyển đại chưởng quỹ mà, chẳng lẽ huynh muốn làm ăn? Mà huynh muốn làm ăn thì tự mình làm đi, tìm tới muội làm gì cho muội thêm phiền.”

Lý Duệ kéo ghế ngồi xuống đối diện Tống Gia Ngôn, thẳng thắn bày tỏ, “Nếu tôi không định làm ăn thì tội gì đi bán lược cho muội muội. Ngôn muội muội à, muội muội đề cao tôi quá rồi. Muội muội cũng biết phụ thân tôi đã ra riêng từ lâu, tới bây giờ ông ấy vẫn chỉ là một quan nhỏ hàn lâm, lại chẳng có nghề ngỗng gì khác đặng mưu sinh, sinh hoạt toàn dựa vào số tiền dành dụm ít ỏi để qua ngày thôi. Đế đô này thứ gì cũng quý cũng phú, rồi nhân tình tới lui, quà cáp lễ lộc đủ thứ, mà trong nhà ngoài rượu ngon thì chẳng còn gì đáng giá cả.” Lý Duệ và Tống Gia Nhượng bằng tuổi, năm nay cùng 13, miệng kể khổ nhưng chẳng lấy chút xấu hổ ngại ngùng, ngược lại còn nói một cách rất tự nhiên, ung dung thoải mái, phong độ mười phần.

Thấy Lý Duệ như vậy, Tống Gia Ngôn thở dài, “Lý đại nhân thăng vị thượng thư, với tài học của Lý đại ca, mấy năm nữa kim bảng đề danh là điều không khó. Bản thân muội không cho rằng thương nhân là một nghề ti tiện, nhưng người đời đều coi nó ti tiện. Lý đại ca làm thế quá uất ức.”

Lý đại nhân được nhắc tới chính là lễ bộ thị lang Lý Tu Trúc, sau khi Tần lão thượng thư từ chức, Chiêu Văn Đế đã chọn Lý Tu Trúc, người có kinh nghiệm hơn làm lễ bộ thượng thư. Vị Lý thượng thư này chẳng ai xa lạ, đó là tổ phụ của Lý Duệ, cha ruột Lý hàn lâm Lý Thanh. Phong thái dáng dấp Lý Duệ xuất chúng như vậy, dù mắt nhìn người của cô kém cũng nhìn ra được người này không phải vật trong ao. Người này, cớ chi lại đến nộp đơn xin làm đại chưởng quỹ? Rõ ràng là gây phiền toái cho cô.

Lý Duệ cười nhạt, “Nếu gia phụ chịu xin xỏ tổ phụ thì nhà tôi sẽ chẳng tới nông nỗi này rồi. Có lẽ muội muội chưa biết, mấy năm nay gia phụ vẫn ở hàn lâm viện, con đường làm quan quá sức rồi. Với tiếng tăm của gia phụ, vì tránh đế vương nghi kị, được ở hàn lâm làm việc đã là ơn nghĩa to lớn rồi. Gia phụ đã thế, tôi học hành còn tích sự gì.”

Đây lần đầu Tống Gia Ngôn nghe được chuyện này. Có điều, Tống Gia Ngôn vẫn hỏi, “Huynh ra ngoài như vậy, bá phụ bá mẫu có biết không?” Còn Lý thượng thư nữa, nếu biết cậu cháu ruột đi làm thuê cho cô thì chắc nuốt sống cô mất!

Mặt Lý Duệ hiện ý cười, “Nếu muội muội chịu dùng tôi, chuyện nhà tôi đương nhiên không cần muội muội quan tâm.”

Nói đến cỡ này, Tống Gia Ngôn còn sợ gì nữa, Tống Gia Ngôn nói, “Nhà huynh đồng ý, dĩ nhiên muội dám dùng.” Cũng đâu phải bắt Lý Duệ đi tìm cái chết, Tống Gia Ngôn nghĩ Lý Duệ mà không có xuất thân này thì chắc chắn cô đã dùng hết biện pháp buộc cậu chàng ký khế ước bán thân.

Lý Duệ nhướng mắt cười, nói với Tống Gia Ngôn, “Chi bằng muội muội bàn lại với thúc phụ, nếu thúc phụ có thời gian, tôi muốn bái kiến thúc phụ một lần, nhất định sẽ không làm khó muội muội.”

“Nhà tôi tuy khó khăn thật, song hiện tại tôi chỉ muốn dựa vào hai bàn tay mình để kiếm cơm ăn thôi, nếu muốn tiếp tế tôi gì đó thì quên đi.”

Tống Gia Ngôn vẩu môi, “Huynh cho tiền của muội là nước biển bao la à? Tiếp tế huynh? Bán sắc còn chưa được!”

Lý Duệ cười ha hả, “Chừng nào muội muội có tin chính xác thì sai người tới nhà tôi dặn một tiếng.”

“Biết rồi.”

“Bảng tuyển người bên ngoài cũng nên thu lại rồi nhỉ?”

Tống Gia Ngôn liếc trắng mắt, “Biết rồi.”

Tống Gia Ngôn trao đổi với Tống Vinh, “Thật không được, Lý đại ca mới 13 cùng tuổi đại ca thôi, nhưng huynh ấy bán hết lược rồi, không dư một cây, quá thông minh!” Lại học lại lời Lý Duệ nói với cô cho Tống Vinh nghe, Tống Gia Ngôn rầu rĩ, “Cha này, cha nói xem, con có nên dùng Lý đại ca không?”

Tống Vinh nói, “Cậu ta định bái kiến cha phải không? Bảo cậu ta tối mai tới đây, để cha nói chuyện với cậu ta.”

Tống Gia Ngôn thả lỏng người, “Vậy nhờ cha rồi.”

Tống Vinh cười, gõ trán Tống Gia Ngôn một cái, “Khỏi khách sáo với tôi.” Việc này Tống Vinh cũng không lưu tâm, con trai tên Lý Thanh kia thì chắc chắn sẽ không tệ.

Lý Duệ 13 tuổi, nhưng đã biểu hiện ra nét tuấn mỹ hơn người, mày rậm mắt phượng, mũi thẳng môi mỏng.

Tống Vinh chỉ cái ghế, đợi Lý Duệ ngồi xuống mới mở lời, “Đã mấy năm cha cháu không tới cửa nhà thúc, thúc cũng lười quan tâm ông ấy. Ngược lại là muội muội cháu và Gia Ngôn nhà thúc khá thân nhau, mấy tiểu tỷ muội tụi nó cũng thường xuyên qua lại. Nghĩ kĩ thì đây là lần đầu thúc gặp cháu.”

Lý Duệ nói, “Phụ thân thường bảo lòng dạ mình không đủ rộng, nhưng có một số bạn bè, dù một thời gian dài không gặp thì vẫn là bạn bè.”

Quả thật là lời Lý Thanh, Tống Vinh thở dài, hỏi, “Nhà đã khó khăn tới nước này sao?”

Lý Duệ thưa, “Thật ra nguyên nhân cũng không vì gia cảnh. Thúc phụ cũng biết là vì đế vương kị húy, phụ thân giữ được chỗ ngồi ở hàn lâm đã là may rồi. Cháu tuy học hành vẫn biết rõ tương lai mình sẽ chẳng thể ở chốn quan trường. Sĩ nông công thương, còn đường làm quan đã không toại, còn nông, công, cả hai phương diện này cháu đều không tường. Giờ chỉ còn con đường kinh doanh buôn bán.”

“Phụ thân tính cách tài tử, hôm nay ủ được bình rượu cũng có thể vui sướng vênh váo, thế nên phụ thân đã thuyết giảng chuyện tiền đồ với cháu từ sớm, chỉ là nếu biết cháu đi làm ăn hẳn bổn gia sẽ không vui.” Lý Duệ bộc bạch, “Năm đó, sau khi cô cô cháu mất sớm bèn tính chuyện ra riêng, tổ phụ thì…, gia nghiệp cũng không có chia riêng, nhà cửa chỉ còn nước dựa vào của hồi môn của mẫu thân mà chống đỡ qua ngày. Mấy năm này, cháu có giúp mẫu thân quản lý gia nghiệp nên biết rõ đất đai nhà mình gần như đã tiêu cạn, đã dần không chống đỡ nổi nữa rồi. Không dối gạt thúc phụ, năm ngoái cháu từng mở cửa hàng, sau đó không biết là ai báo cho tổ phụ biết, mới mấy ngày đã bị đóng cửa. Mắt thấy vài năm nữa em gái sẽ bàn chuyện cưới xin, cháu thân là trưởng nam trong nhà, đương nhiên phải gánh lấy phần trách nhiệm này. Rồi tình cờ thấy đề mục Ngôn muội muội ra, cháu bèn thử một phen, trước đó cháu còn tưởng là thúc phụ ra đề nữa chứ.” Lời nói đường hoàng, Lý Duệ tới đây nhờ vả Tống gia, nhà người ta, cậu không nể mặt ghé qua, người ta cũng không nhất định chấp nhận.

Tống Vinh nhìn gương mặt bình tĩnh của Lý Duệ, rằng, “Nếu năm đó không đậu tiến sĩ, e rằng thúc cũng sẽ chọn con đường buôn bán.” Trước cái dạ dày, thể diện gì đó đều là chó má.

Lý Duệ cười, “Ngôn muội muội kiêu ngạo lớn mật như vậy, nói không chừng là kế thừa của thúc phụ đây.”

Tống Vinh cười chê, “Gì mà nói không chừng, nó là khuê nữ thúc, đương nhiên là kế thừa tài trí của thúc rồi.” Tiền đồ của con gái phải tính toán thiệt hơn, dù có là Tống Vinh cũng không ngoại lệ.

Nhờ đôi lời bộc bạch cùng câu nói đùa, bầu không khí trong phòng trở nên dễ thở hơn, Tống Vinh hỏi, “Sao cháu lại lựa chọn con đường buôn bán, là vì không còn đường để đi hay vì việc này có thể kiếm nhiều tiền?”

“Không sợ thúc phụ cười chê, đương nhiên là ưu tiên cho việc kiếm tiền trước. Nhưng khi cháu quản lý thôn trang nhà cháu, tới mùa thu hoạch luôn nâng suất hơn thôn trang nhà người khác, loại niềm vui này không hẳn chỉ có tiền tài mới mang lại được. Dùng 1 lượng bạc lỗ 5 đồng bạc, cùng dùng 100 lượng bạc lãi 50 lượng, niềm vui trong đó thật ra đều giống nhau. Hỏi cháu vì sao muốn buôn bán, có lẽ là cháu thích cách sống nhấp nhô trầm bổng như thế. Kiếm được, cũng chịu lỗ được.”

Tống Vinh thầm cảm thán, nếu Lý Tu Trúc không bồi cho Lý Thanh cái danh không hay ho kia thì quả thực Lý Duệ là mầm non tốt trong giới quan trường. Tống Vinh nói, “Mặc kệ cháu làm cho con bé Gia Ngôn hay tương lai tự mình kinh doanh, chỗ Lý thượng thư không cần lo, có thúc đây.” Nhiều năm rồi Lý Thanh và hắn không có qua lại, nhưng bạn bè vẫn là bạn bè. Dù con gái Lý Thanh không làm bạn với Tống Gia Ngôn, hắn vẫn xem Lý Thanh là bạn tri kỷ. Huống chi Lý Duệ còn đến cửa nhờ vả, bản thân Lý Duệ cũng đáng giá để hắn ra tay giúp đỡ.

Lý Duệ nói, “Mọi người đều nói, học thành văn vũ nghệ, hóa dữ đế vương gia[1]. Riêng cháu thì cảm thấy, người cống hiến cho đế vương nhiều vô số kể. Còn cuộc đời này của cháu, chỉ cống hiến với người thưởng thức mình.” Dứt lời, Lý Duệ lập tức đứng dậy vái chào, nói, “Đa tạ thúc phụ đã thưởng thức.”

[1] Học thành văn vũ nghệ, hóa dữ Đế vương gia 学成文武艺, 货於帝王家: Học văn cũng được, học võ cũng được, mục đích cuối cùng đều phải cống hiến cho Hoàng đế, đều phải đóng góp cho triều đình.

Tống Vinh dùng hai tay đỡ cậu, lại vỗ lên bờ vai đã hơi nhô cơ bắp của cậu, nói, “Đứa trẻ ngoan, thật không bôi nhọ phụ thân cháu.”

Tống Vinh tự mình dẫn Lý Duệ đến chỗ lão thái thái bái kiến lão thái thái, lão thái thái gặp Lý Duệ, khen ngợi, “Thằng bé thật tuấn tú.” Rồi hỏi Tống Vinh, “Nhìn thằng bé cũng xấp xỉ mấy thằng nhóc nhà mình đấy, là con cái nhà nào?”

Tống Vinh cười đáp, “Mẫu thân chưa từng gặp cháu nó, nhưng em gái cháu nó mẫu thân đã gặp rồi, chính là cô bé hay đến tìm Gia Ngôn chơi và tặng rượu cho Gia Ngôn đó ạ.”

Vừa nghe giới thiệu lão thái thái đã nhớ, sau đó vô cùng thoải mái, “Mặt mũi thằng nhóc này còn xinh hơn cả con gái nữa, em gái cháu rất thân với Gia Ngôn nhà bà, bà cũng thích con bé đó lắm. Sau này cháu hãy năng tới lui nhé, nhà bà nhiều cháu trai, cháu qua chơi cùng tụi nó cho vui.”

Lý Duệ cười, “Dạ, sau này cháu nhất định sẽ thường ghé thỉnh an bà.”

“Cháu tới bà rất vui.” Người vào cái tuổi này đặc biệt thích mấy bé trai bé gái xinh xắn, nên khi thấy tướng mạo xuất chúng của Lý Duệ, lão thái thái cực kỳ vui vẻ.

Tống Vinh chêm vào một câu, “Con với phụ thân cháu Duệ cũng là bạn thân.”

Lão thái thái cười bảo, “Tối nay ở lại dùng cơm, đừng chê, đều cơm canh đạm bạc cả thôi.”

Tống Vinh cười, “Để cháu Duệ qua gặp thái thái, lão nhị với nhị thái thái đã mẫu thân, sau đó sẽ quay lại bồi chuyện với mẫu thân.”

“Ừ.” Lão thái thái cười, “Không nói thì đã quên.”

Tống Vinh quay sang con gái, nói, “Gia Ngôn, con dẫn Lý đại ca đi đi.” Cả Tống Vinh cũng không ngờ Tống Gia Ngôn lại có thể câu được con cá lớn cỡ này, tuy Lý Duệ tuổi còn nhỏ nhưng với tâm tính khí độ đó, mài dũa vài năm chắc chắn sẽ trở thành châu báu. Đây là vận của Tống Gia Ngôn, Tống Vinh đương nhiên phải giúp con gái một phen.

Tống Gia Ngôn dẫn Lý Duệ rời chỗ lão thái thái, cười chọc cậu, “Huynh có bản lĩnh thật nha.” Vậy mà cũng dụ dỗ được ông bố của cô.

Lý Duệ cười, “Quá khen quá khen. Là thúc phụ và muội muội có tuệ nhãn nhận châu ngọc.”

Khen người khác có mắt nhìn người cũng không quên khen bản thân là ngọc quý. Tống Gia Ngôn liếc trắng mắt, thầm nhắc nhở cậu, “Thái thái có hơi lạnh nhạt, huynh chớ chê trách nhé.”

Lý Duệ cười cười, “Tôi biết rồi.” Bộ dạng hoàn toàn chẳng tỏ ngờ vực.

Tiểu Kỷ thị gặp Tống Gia Ngôn cũng rất niềm nở, cười hỏi, “Giờ này sắp dùng bữa rồi sau con còn tới đây?” Nhìn thấy Lý Duệ, lại hỏi, “Vị công tử này là?”

Tống Gia Ngôn nói, “Công tử đây là trưởng nam nhà Lý hàn lâm bạn tốt của phụ thân ạ, phụ thân sai con dẫn Lý công tử qua gặp thái thái.”

Lý Duệ tự nhiên thi lễ, tiểu Kỷ thị cười, “Không cần phải thế, ngồi đi.”

Tiểu Kỷ thị lại hỏi, “Cháu đang học ở đâu?”

Lý Duệ thưa, “Dạ cháu theo phụ thân học đã mấy năm, hiện tại đã nghỉ và đang giúp nhà quản lý gia nghiệp ạ.”

Tống Gia Ngôn thêm vào, “Lễ bộ Thượng thư Lý đại nhân tân nhậm là tổ phụ của Lý công tử đó ạ thái thái.”

Lý Duệ cung kính, “Gia phụ chỉ là thứ nam của tổ phụ thôi ạ, đã ra riêng từ lâu nên hiện cháu không còn ở Thượng thư phủ nữa.”

Đầu óc tiểu Kỷ thị rối mù, lão gia tử còn sống mà con trai đã ra riêng thế này à. Có điều đấy là chuyện nhà người ta làm sao hỏi. Tiểu Kỷ thị cười rẽ sang chuyện khác, “Sao cũng được, lão gia nhà tụi thẩm và phụ thân nhà cháu là bạn tốt của nhau, vì vậy có thời gian rảnh thì đến đây chơi, nhà cô cũng có hai cậu con trai đây.” Tiếp đó là tặng quà gặp mặt.

Lý Duệ nhận quà cám ơn, tiểu Kỷ thị nói, “Hai đứa tới chỗ của thẩm, vậy chắc còn tới chỗ nhị lão gia và nhị thái thái nhỉ, thẩm không giữ hai đứa nữa.”

Lý Duệ sờ túi tiền, hai thỏi nhỏ, thầm nghĩ đại thái thái cũng được.

Tống Gia Ngôn dường như nhìn ra được tâm tư Lý Duệ, “Huynh gặp nhị thúc muội rồi biết.” Thông thường khi gặp mấy cậu trai, lại trong độ tuổi này, nhị thúc thế nào cũng tặng vài món bút mực tốt.

Lý Duệ nhét hà bao vào ống tay áo, trêu ghẹo Tống Gia Ngôn, “Chưa gặp đã muốn chia phần.”

Từ nhỏ Tống Gia Ngôn đã tập võ, người cao ráo chỉ kém Lý Duệ nửa cái đầu, nắm chặt quả đấm dọa, “Huynh còn trêu muội, muội sẽ đập vào đầu huynh đó.”

Tống Gia Ngôn nói tiểu Kỷ thị lãnh đạm, đúng là khá đối lập với Tống Diệu.

Tống Diệu nghe nói đây là con trai của Lý Thanh liền đứng bật khỏi ghế nhìn chằm chằm vào Lý Duệ rất lâu, rồi kéo cậu ngồi xuống, hỏi, “Cha cháu tốt chứ?”

“Dạ.” Lý Duệ cười nói, “Thấy thân thể nhị thúc an khang, cháu mà về nhà nói với phụ thân, chắc chắn phụ thân sẽ rất vui.”

Tống Diệu thầm rủa, “Quản tên đó vui hay mất vui làm khỉ gió gì.”

Tống Gia Ngôn cười bảo, “Nhị thúc, Lý đại ca là người giúp cháu bán lược đó ạ.”

Tống Diệu đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó thì cười, nói, “Nhóc con giỏi đấy, cháu thúc ra cái đề xảo quyệt thế mà cháu cũng giải được. Nói xem, sao bán được? Sư mua lược làm gì?”

Phương thị cũng muốn nghe.

Lý Duệ từ tốn giải thích, “Chuyện đời đơn giản một chữ ‘lợi’. Ngôn muội muội yêu cầu người mang lược bán cho sư chùa, trên thực tế như lời nhị thúc, sư không có tóc vậy dùng lược làm gì. Nhưng, chùa ngoài mấy nhà sư thì chính là khách hành hương, sư không dùng, không hẳn khách hành hương sẽ không dùng.”

“Khắc nguyện vọng của khách hành hương lên trên lược, rồi nói với họ rằng đây là lược đã được Phật soi sáng qua, thế là họ sẽ mua thôi. Sau khi bán xong cháu sẽ trích một phần lợi nhuận bán lược quyên cho nhà chùa làm tiền nhan đèn, có lợi vậy, nhà chùa cũng đồng ý cho cháu làm ăn.”

Phương thị hỏi, “Khách hành hương cầu xin nguyện vọng gì?”

Lý Duệ cười một tiếng, “Đơn giản là cầu tài, cầu an, cầu duyên, tích đức hành thiện thôi. Tiếc là chưa đến kỳ thi xuân, bằng không cháu còn chuẩn bị lược trạng nguyên nữa kìa, không chừng sẽ bán rất chạy.”

Tống Diệu cười ha ha, hỏi tiếp, “Vậy cháu định theo Gia Ngôn làm ăn à?”

Lý Duệ gật đầu, “Thiên hạ rộng lớn, chẳng ngờ người thưởng thức cháu lại là một cô bé.”

Tống Gia Ngôn chịu không thấu gõ lên đầu cậu ta, giả vờ hờn mát, “Lặp lại lần nữa thử xem.”

“Không dám không dám.” Lý Duệ lập tức đầu hàng.

Tống Diệu buông hai chữ, “Được lắm.”

Tống Diệu tặng một đống văn phòng tứ phẩm cho Lý Duệ, rồi đọc, “Tuổi già cả càng nên vững mạnh, xin hiểu lòng ông lão bạc đầu[2].”

Lý Duệ hiểu, “Lúc khốn cùng vẫn cứ kiên cường, không nhụt chí trên đường mây biếc[2].”

[2] Trích trong “Bài tự về gác Đằng Vương 滕王閣序 – Vương Bột 王勃”, bản dịch của Đinh Vũ Ngọc.

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!