Chương 46: Chuyện xưa (2)

0

Chương 46: Chuyện xưa (2)

Tống Gia Ngôn thừa dịp ngày hưu mộc của Tống Vinh mà tới nài nỉ, “Cha ơi, cha có bút, mực, nghiên mực gì tốt không?”

“Làm gì?”

“Có không ạ?” Tống Gia Ngôn hỏi, Tống Vinh chính là tam phẩm đương triều, là Hộ bộ Thị lang chính quy, là tân quý của đế đô này nên đừng thấy căn cơ Tống gia không sâu mà lầm, người tới tặng lễ cho nhà họ chẳng ít đâu. Quà cáp của đám văn nhân là gì chứ? Vàng bạc à? Tục, quá tục đi. Thứ vừa văn nhã lại đáng tiền nhất chẳng ngoài các loại sách mực tranh chữ, mà tặng toàn loại thượng hạng thôi.

Tống Vinh ngậm cười nhìn con gái, nhưng không lên tiếng.

Tống Gia Ngôn cười khì khì, “Chuẩn bị quà sinh nhật cho Tần Tranh ạ, người ta mời sinh nhật mình, đi tay không không hay lắm.” Dù sao giấy bút mực nghiên cô dùng luyện chữ đều nài nỉ từ chỗ Tống Vinh ra cả.

Tống Vinh bảo, “Con tùy tiện chuẩn bị vài ba thứ cho Tần Tranh là được rồi.” Dù có không đưa thì thằng ngốc đó cũng rất vui vẻ.

“Vậy không hay lắm, Tần Tranh đã tặng con cây trâm.”

Thái dương Tống Vinh nảy lên, song mặt mũi lại rất bình tĩnh, “À, đưa khi nào vậy?”

Tống Gia Ngôn chỉ cây trâm cẩm thạch khắc mẫu đơn trên đầu, “Là tự Tần Tranh khắc. Thế nên con mới tính tặng lại huynh ấy vật quý trọng chút cho có qua có lại.”

“Cậu ta đưa lúc ăn ở quán Thái Bạch à? Tống Vinh vừa đoán đã trúng, ánh mắt lướt qua cây trâm mẫu đơn trên đầu con gái, xoi mói, thứ đồ chơi tào lao, chất ngọc được đấy, nhưng kỹ thuật cũng xoàng thôi.

“Dạ, ở quán Thái Bạch có món móng heo xào xì dầu á, chao ôi nó ngon, một mình con ăn cả đĩa… Cha, cha ăn chưa, ngon lắm.” Tống Gia Ngôn nhìn gương mặt điển trai của vị quan lớn nhà mình mà hỏi, trong bụng còn đầy tán dương, đẹp trai quá đi, ngoài 30 rồi mà vẫn đẹp như thế.

Ăn hết một đĩa móng heo… Tống Vinh bó tay, nói, “Con nhỏ này, ở bên ngoài con phải lịch sự chứ.”

“Có con với Tần Tranh thôi, có ai khác đâu.” Tống Gia Ngôn, “Con còn tính mua một phần về cho cha nếm thử, nhưng tiền do Tần Tranh trả nên con cũng không thể không biết xấu hổ.”

Rốt cuộc Tống Vinh vẫn không chịu nổi, gọi gã sai vặt trực bên ngoài vào, bảo, “Đi quán Thái Bạch mua một phần móng heo xào xì dầu về.”

Tống Gia Ngôn cười hề hề sung sướng, “Cha cũng thèm hả?”

Tống Vinh cóc trán cô một cái, “Con nhỏ này, hiện tại con lớn rồi, thêm vài năm nữa là phải bàn nhà chồng rồi, không thể cứ nhận quà của bạn trai.” Nhà có con gái ngốc thật lo muốn chết.

“Viễn đệ cũng có đưa đồ cho con mà? Phải không lấy làm sao?” Tống Gia Ngôn hỏi.

“Con và Hành Viễn là…” Quan hệ biểu tỷ đệ, mẹ kiếp, biểu tỷ biểu đệ cái quái gì, tuổi xấp xỉ nhau vậy cũng không an toàn.

“Nếu là Tranh biểu cô tặng quà sinh nhật cho cha, cha từ chối được không?” Tống Gia Ngôn thở dài, “Con có lo, mà không nhận thì khó lòng. Cha xem, họ tặng con, con cũng phải tặng lại chứ.”

Tống Vinh cười ha ha che giấu, “Thì, tụi con còn nhỏ mà. Cùng lắm cho đến khi 12 tuổi, không được phép nhận đồ của con trai nữa, biết chưa? Con tới tuổi nghị hôn thì tụi Tần Tranh cũng phải nghị hôn vậy? Phải biết phòng ngừa.”

Tống Gia Ngôn hỏi, “Cha này, cha sẽ cho con tự lựa người chứ?”

Đây đâu phải chuyện con gái nên hỏi! Có điều tâm lý Tống Vinh cũng khá vững mạnh, bèn ôn hòa hỏi, “Con muốn lựa người thế nào?”

“Giống nhị thúc là tốt rồi.”

Tống Vinh suýt chút đập đầu xuống đất, bực tức mắng Tống Gia Ngôn một trận, “Con là đứa mặt dày, thật không biết mắc cỡ mà. Đi! Đừng ở chỗ này làm cha mày bực!” Tống Vinh đuổi thẳng.

Ôi xong, xong rồi, con bé nhà hắn bị lọt tròng rồi sao?

Giống nhị thúc!

Không phải Tống Vinh đánh giá thấp em trai mình, nhưng mà, vừa nghĩ tới Tống Diệu, phản ứng đầu tiên của hắn chính là lòng bàn tay ngứa không chịu nổi!

Có người cha ruột tài mào song toàn được xưng tụng là ngọc Trạng nguyên, đã qua thời gian nghiệm chứng đứng trước mặt thế này, con nhóc đó đúng mù mà! Ra sao thì cũng phải nói một câu “Giống cha thân yêu bla bla bla”, vậy mới không uổng phí cặp mắt chứ!

Tống Vinh coi như đã biết vấn đề lớn nhất của đứa con gái nhà mình nằm ở đâu: Không có ánh mắt! Chính là không có ánh măt!

Vì không có ánh mắt nên Tống Gia Ngôn cũng không rỉa được chút gì ở chỗ Tống Vinh, đành tự viết một bảng chữ rồi kêu người đóng khung tặng cho Tần Tranh vậy.

Thật ra Tống Diệu khá thích chữ của Tống Gia Ngôn, thế là tặng cô mấy cái nghiên mực. Sưu tầm nghiên mực cũng là sở thích Tống Diệu, nhìn Tống Diệu hoạt bát thế thôi nhưng chữ của hắn cũng không tệ.

Tống Diệu rất chi là bất mãn khi anh trai từng bắt Tống Gia Ngôn phỏng theo chữ của Vệ phu nhân, bảo rằng, “Chữ Vệ phu nhân nho nhã xinh xắn chỉ thích hợp cho mấy tiểu thư nhà phú quý phỏng theo thôi. Còn với đứa cá tính mạnh có cốt cách như cháu thì nên phỏng theo Âu thể[1].”

[1] Âu thể 欧阳体: Thể chữ họ Âu, Âu Dương Tuần.

“Cháu cũng thích Âu thể.” Tống Gia Ngôn đưa chữ cho nhị thúc mình coi, nói, “Cổ tay cháu chưa được dẻo dai nên bút lực còn yếu.”

“Luyện nhiều là được.” Tống Diệu nói, “Việc luyện chữ, bắt chước là bắt chước cái thần có trong chữ chứ không phải sao nguyên xi kiểu chữ người ta. Chờ cháu rèn vững rồi, nhất định phải viết ra kiểu chữ của riêng Tống Gia Ngôn cháu.”

Tống Diệu lơ đễnh hỏi, “Cái thằng họ Tần kìa phỏng theo thể gì?”

“Cũng là Âu thể, bảng chữ mẫu là do A Tranh tặng con đó ạ.”

Tống Diệu lườm Tống Gia Ngôn, bảo, “Đâu phải nhà ta không có bảng chữ mẫu, lát nữa nhị thúc đưa cho cháu, chậm rãi mà dùng.”

Tống Gia Ngôn kiểu ai đến cũng chẳng từ chối, cười nịnh, “Cháu cám ơn nhị thúc trước ạ.”

Hai người đương trò chuyện thì tiểu Xuân Nhi bưng phần móng heo vào, nghi hoặc nói, “Cô nương, đây là lão gia đưa cho cô nương ạ.”

Tống Diệu vừa thấy móng heo, lập tức cưởi bảo, “Chắc chắn là đại ca đưa tới cho ta, để xuống đi để xuống đi.” Rồi nói với Tống Gia Ngôn, “Cha cháu chưa từng ăn cái này, huynh ấy sĩ diện.”

“Nhóc con, cháu ăn chưa, món này ngon lắm nha.” Tống Diệu vừa hỏi Tống Gia Ngôn vừa sai a hoàn bày ra.

Tống Gia Ngôn nói, “Vốn là cháu kêu cha mua về mà, đây là cũng là món ngon sở trường của quán Thái Bạch đó ạ. Nhìn hơi nguội rồi, để cháu bảo bếp hâm nóng lại, làm thêm vài món nữa.”

Tống Gia Ngôn còn rất hào phóng bảo a hoàn mang rượu của Lý Tư tặng cho cô ra đãi.

Tống Diệu ngửi ngửi, hỏi, “Rượu Lý gia?”

“Đúng ạ.”

“Trước giờ Lý gia với nhà mình không vừa mắt nhau, sao lại tặng cháu rượu?”

“Có đâu, cháu với đại cô nương nhà Lý hàn lâm là bạn tốt đấy, là đại cô nương nhà họ tặng cho cháu.” Tống Gia Ngôn giải thích, “Đây cũng là vò rượu đầu tiên Lý đại ca ủ hồi 5 tuổi, đã chôn dưới đất được 7 năm. Không coi là rượu ủ lâu năm gì nhưng cũng coi như rượu ngon rồi.”

“Nhị thúc này, thúc có quan hệ gì với Lý hàn lâm ạ?”

Trên mặt Tống Diệu hiện lên vẻ đắc chí, “Không coi là có quan hệ gì, được làm vua thua làm giặc mà thôi.”

Tống Gia Ngôn tò mò, “Chuyện gì ạ? Chẳng lẽ Lý hàn lâm thua nhị thúc.”

Kể đến năm tháng rực rỡ khi xưa, Tống Diệu vẫn rất muốn khoe khoang, “Năm đó ấy à, lại phải kể từ kì thi mùa xuân, tụi thúc đều thi một lần đã đậu tiến sĩ, cháu biết không, kì thi đó cha cháu là Trạng nguyên, còn gã là Thám hoa.”

“Kể ra, đẹp trai cũng có cái lợi của đẹp trai. Cha cháu vốn giỏi văn nên đỗ thẳng giải nguyên[2], vì vậy tụi thúc đến Đế đô rất sớm để tìm phòng trọ, một mặt là ôn bài, một mặt lại tìm cách bái phỏng quan to ở đây. Thấy cha cháu đậu giải nguyên, vị Học chính trực lệ[3] năm đó đặc biệt thưởng thức cha cháu, còn muốn hứa gả khuê nữ cho cha cháu nữa. Cái dáng dấp kia của cha cháu, haiz, từ lúc huynh ấy đậu tú tái năm 12 tuổi thì chủ đất ở trấn trên đã muốn tuyển huynh ấy làm con rể rồi.” Tống Diệu nói, “Cháu nghĩ xem, là khuê nữ Học chính đại nhân đó, haiz, tụi thúc lúc ấy chính là hai thằng nghèo rớt mồng tơi, nhà ba gian đắp đất, nhưng cha cháu vẫn từ chối khéo. Còn Lý Thanh chính là công tử nhà Học chính đại nhân, thật ra với chuyện hôn nhân này, nhắc thì nhắc vậy thôi, được hay không cũng chẳng ai mang thù. Lý Thanh không phải người hẹp hòi, tụi thúc và cái tên đó cũng khá thân, tới ngày thi cả ba đều kim bảng đề danh, nhắc ra cũng là chuyện may mắn. Kết quả lại xảy ra một chuyện….” Vuốt bình rượu nóng, Tống Diệu rót ra ly, chép miệng nhấm nháp, nói tiếp, “Khi ấy đang cầu hôn với nhà nhị thẩm cháu, vậy mà cái tên Lý Thanh đó lại phá thúc, cháu nói coi được không chứ!”

[2] Giải nguyên 解元: Là tên gọi người thí sinh đỗ cao nhất trong khoa thi Hương. Đó là một khoa thi liên tỉnh, theo lệ thường tổ chức 3 năm 1 lần tại một số trường thi trong nước, nhiều tỉnh thi chung 1 trường, số lượng lấy ít, hạng đầu bảng được gọi là Cống sĩ, xếp cao nhất số Cống sĩ gọi là Giải nguyên. st

[3] Học chính trực lệ:

+ Học chính 学政: Trưởng quan chủ trì khảo thí. Quan Học chính do Hoàng Đế bổ nhiệm từ những quan viên ở Hàn lâm viện, Lục bộ. Họ đến các tỉnh nhậm chức, nhiệm kỳ là 3 năm. Trong nhiệm kỳ của mình, quan Học chính lần lượt đến các phủ, châu do mình quản lý để chủ trì khảo thí.

+ Trực lệ 直隶: Trực tiếp bị kiểm soát.

Đến giờ nghĩ lại, Tống Diệu vẫn tức khó tiêu, “Lúc ấy tụi thúc cũng không được như giờ, cha cháu vừa mới kết hôn với mẹ cháu, tụi thúc cũng chỉ là quan nhỏ ở Hàn lâm viện, thanh quý thì thanh quý[4], nhưng muốn tiền không có tiền, muốn người càng không có người.” Rồi kể nhỏ cho Tống Gia Ngôn nghe, “Nhà cha cháu dành cưới vợ là mượn tiền để mua đấy. Vốn ông ngoại cháu muốn giúp, nhưng cha cháu tự ái cao vậy sao chịu nhận căn nhà ông cụ cho, thế mới mượn tiền mua một căn. Về sính lễ, thật uất ức cho đại tẩu.”

[4] Thanh quý 清贵: Thanh cao đáng quý.

Sơ lược vài dòng xong, vừa lúc dưới bếp bưng món ăn lên, Tống Gia Ngôn lập tức cầm đũa gắp cái móng heo lên gặm, Tống Diệu thì trực tiếp dùng tay bốc, nói, “Kỳ thực trước đây cha cháu cũng thích món này lắm, tự dưng ngày đẹp trời nọ lại nổi cơn điên, kiên quyết bảo móng heo có mùi thúi, từ đó không đụng luôn.”

Tống Gia Ngôn cười bực, “Nhị thúc ơi, nhị thúc đang ăn đó.”

“Thúc đâu gớm.” Tống Diệu chợt cười ranh mãnh, “Có một lần tụi thúc vừa tới Đế đô, cha cháu đưa tiền bảo thúc mua vài món về thay đổi khẩu vị, thúc bèn mua một cân móng heo và một cân chân gà về.”

“Cha thích ăn chân gà hả?”

“Ừ, cha cháu không chê mùi chân gà.” Tống Diệu cười một tiếng, tiếp, “Nhưng lúc mua hai thứ bị trộn chung, cha cháu chê nó có mùi, vậy là nhịn không ăn.”

“Cha không đói sao?”

“Sao không? Nửa đêm bị đói tỉnh đạp thúc một phát, tối mùa đông còn nhất quyết bắt thúc làm đồ ăn cho huynh ấy.” Tống Diệu kể.

“Giờ đó còn có đồ gì ăn?” Lại không có mì ăn liền.

Tống Diệu nói, “Thúc cũng rầu muốn chết, mặc quần áo đứng cả buổi dưới bếp tìm chút vụn ngô, gọt khoai lang, ngồi bắt bếp lửa nấu cháo ngô khoai cho huynh ấy ăn. Huynh ấy ăn no rồi mới chịu cho thúc ngủ tiếp.”

Tống Gia Ngôn cười ha hả, rót đầy ly cho Tống Diệu, cũng học bộ dáng dùng tay bốc móng heo lên gặm, hỏi, “Sao Lý hàn lâm lại phá thúc?”

“Lúc đó lão Hầu gia còn sống, chính là tổ phụ nhị thẩm cháu đó. Thời gian ấy thúc không ngừng đến phủ Hưng Quốc hầu mồi chài, được đoạn thời gian thấy mình nói chuyện với lão Hầu gia rất hợp cạ, định bụng nhắc tới chuyện cưới hỏi rồi. Ai ngờ lão Hầu gia tự dưng trở mặt, gạt bỏ thúc.” Tống Diệu ngửa đầu nhấp ngụm rượu, nói, “Đây đích thị là sét đánh giữa trời quang mà, thúc đối với nhị thẩm cháu là vừa gặp đã một lòng. Tuy điều kiện nhà chúng ta kém, không so được nhà quyền quý giàu có, nhưng nhìn toàn bộ Đế đô xem có ai thật lòng thật dạ với nhị thẩm cháu hơn thúc đây? Bỏ ra nửa năm trời, xém chút đã nước chảy thành sông, ngờ đâu… Cháu nói đi, ai tiếp nhận kết quả này cho nổi? Tất nhiên là thúc phải đi nghe ngóng một phen, chuyện nghe được suýt làm thúc tức chết. Lý gia lại cầu hôn phủ Hưng Quốc hầu cơ đấy. Đây không là là phá thúc sao?”

Nhà có con gái nhiều nhà cầu là chuyện quá bình thường. Có điều Tống Gia Ngôn sẽ không nói lời này trước mặt Tống Diệu làm gì, cười hỏi, “Vậy làm sao thúc rước được nhị thẩm về vậy?”

Tống Diệu cười ha hả, cực kỳ hả hê nhướng chân mày, “Nhị thúc cháu tài giỏi xuất chúng thế làm sao nhị thẩm cháu không thích thúc mà đi thích cái tên bợm nhậu Lý Thanh kia cho được.”

“Lý Thanh và cha cháu, tính ra hai người cũng giỏi ngang ngửa. Văn vô đệ nhất, võ vô đệ nhị[5], lúc thi đình[6], tiên đế gọi họ đến để chọn ra tam giáp, thấy cha cháu tài giỏi phóng khoáng, lại còn là thiếu niên trẻ tuổi nên đã định huynh ấy là Trạng nguyên. Kết quả khi nói chuyện phiếm hỏi han chí hướng của bọn họ, người bình thường đương nhiên sẽ nói ra sức vì nước, tận trung vì nước vân vân mây mây rồi, riêng cái tên Lý Thanh lại cứ khăng khăng bảo chỉ mong cầm kỳ thi họa thơ tửu hoa là đủ. Có ai làm Hoàng đế lại muốn nghe mấy lời đó đâu. Thấy tên ấy cũng tài giỏi nhưng với tâm thế đó mà cho làm Bảng nhãn thì cũng thực mỉa mai quá, thế là cho tên ấy vị trí Thám hoa luôn.”

[5] Văn vô đệ nhất, võ vô đệ nhị 文无第一, 武无第二: Văn chương thì chẳng có ai dám xưng ta là đệ nhất. Nhưng mỗi võ phái hay mỗi người luyện võ đều có điểm độc đáo để có thể tự hào. st

[6] Thi đình 殿试: Kì thi cuối cùng ở cung điện do nhà vua chủ trì. qt

“Tại sao Lý hàn lâm lại nói vậy ạ?” Nếu mong ước cầm kỳ thi họa thơ tửu hoa thì đi thi tiến sĩ làm gì? Nếu có người trả lời cô như vậy, cô cũng cảm thấy quá tào lao đi.

Tống Diệu thở dài, “Lý Thanh là thứ xuất, năm đó cha Lý Thanh định gả em gái Lý Thanh cho cha cháu, cha cháu không đồng ý cũng vì nguyên do này. Đích mẫu Lý Thanh là Quận chúa Thục Vương phủ. Sau khi Lý Thanh đậu cống sinh[7], không biết cớ gì bà đích mẫu đó lại gả em gái Lý Thanh cho một đứa con trai của Thục vương nữa. Có lẽ là muốn đề phòng Lý Thanh, mà cô em gái đó cũng bạc mệnh, mới trải qua cuộc sống hôn nhân tròn một năm đã lìa đời rồi.”

[7] Cống sinh 贡生: Để chỉ những người học trò giỏi được cử đi thi Hương. st

“Giờ thấy cháu với khuê nữ nhà tên đó quen biết, còn tặng rượu cho cháu… Cái tên đó vốn là tên rộng rãi mà… haiz…” Tống Diệu thở hơi dài, rượu này, có vẻ uống hơi nhiều rồi.

Tống Gia Ngôn không dám bảo người báo cho Phương thị biết, thúc thúc ở viện cháu gái uống tới bất tỉnh nhân sự, thật sự có hơi… Xin lỗi thẩm thẩm nha. Tống Gia Ngôn cảm thấy trên đời này người có thể tin cậy nhất chẳng ai qua được ông bố nhà mình, thế là, Tống Vinh lôi Tống Diệu vào phòng, sau đó là một phen dạy dỗ không đề cập tới.

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!