Chương 32: Mặt mày biến sắc.

0

Chương 32: Mặt mày biến sắc.

 

Lục Tầm Hoan ăn cơm xong liền lau lau khóe miệng, thúc giục Nguyên Ngự bên cạnh.

“Tiểu viên tử, chúng ta đi.”

 

“Ta còn chưa có ăn xong!” Gắp một khối thịt viên, bỏ trong miệng nhai từ từ rồi chậm chạp nuốt xuống.

 

Lục Tầm Hoan đè thấp giọng, ghé vào lỗ tai hắn nói nhỏ. “Muốn bị bắt cứ tiếp tục ăn đi, Liên Thành Ngọc ngồi ở gian bên cạnh.”

 

“Được.” Nguyên Ngự tay trái cầm theo túi bánh bao thịt, tay phải cầm một khối bánh ngọt nhét vào trong miệng, phồng mồm trợn má đứng lên rời khỏi đó. Thế nhưng, người vừa tới cửa thì tấm màn che của gian phòng bên cạnh cũng được xốc lên, xuất hiện một thân ảnh mà bọn hắn không muốn nhìn thấy nhất.

 

Một vài tên thị vệ liền đem bọn họ bao vây lại.

 

“Tên trộm to gan, để ta xem ngươi chạy được chỗ nào.” Liên Thành Ngọc quát to.

 

Lục Tầm Hoan trong lòng cười lạnh, những lời này như thế nào lại giống như lời thoại trong mấy bộ phim truyền hình vậy. Thế nhưng trên khuôn mặt lại bày ra bộ dạng mặt mày biến sắc, hoảng sợ lùi lại vài bước, trốn ra sau lưng Nguyên Ngự, thanh âm nói chuyện cũng trở nên run rẩy.

 

“Đại đại đại…nhân, người đây là muốn bắt ta sao???”

 

Liên Thành Ngọc vừa cùng với đại ca mình tiến vào nơi này dùng bữa, người vừa mới ngồi xuống chợt nghe tiểu nhị của quán đến báo cáo, nói rằng đã nhìn thấy tên đạo tặc đang được truy nã trao thưởng. Nghe vậy hắn liền xông tới muốn lớn tiếng dọa người, kết quả đập vào mắt lại là một mỹ nữ mềm mại tuyệt sắc. Thế là nhất thời bị dọa cho ngây ngẩn cả người, ngây ngốc nhìn về phía nữ tử xinh đẹp như tiên nữ đang bị dọa cho sợ hãi.

 

“Đại nhân.” Bọn quan binh cũng ngây ngẩn cả người, khi kịp phản ứng lại thì liền thấy thành chủ nhà mình đang nhìn nữ tử trước mặt đến ngây ngốc, nhịn không được bèn lên tiếng nhắc nhở.

 

“Khụ khụ khụ, vị tiểu thư này, người mà chúng ta muốn bắt không phải là cô, mà là người thiếu niên bên cạnh.” Liên Thành Ngọc lúng túng ho khan vài tiếng, khôi phục lại uy nghiêm của chính mình rồi chỉ vào Nguyên Nghệ đang đứng bên cạnh.

 

Lục Tầm Hoan cắn môi dưới, có chút khiếp đảm mà đi đến trước mặt Nguyên Nghệ, cả gan ngẩng đầu, giống như gà mẹ đang bảo vệ gà con. “Đại nhân, có phải ngươi…nhận lầm người không?”

 

Liên Thành Ngọc nhìn bộ dạng của nàng, tâm cũng trở nên mềm nhũn, biểu lộ gương mặt cũng trở nên ôn nhu vài phần.

 

“Hôm qua tên trộm này cùng mẫu thân của hắn phá hủy nhà lao, rồi còn trộm đi rất nhiều châu báu, tận mắt bổn quan nhìn thấy, tuyệt đối không nhận nhầm.”

 

Lục Tầm Hoan quay đầu lại, giống như đang chất vấn người phía sau. “Tiểu viên tử, có thật không vậy?” Nhưng mà ánh mắt lại nhìn về phía cửa sổ, ý bảo hắn đợi lát nữa thì nhảy ra khỏi cửa sổ đào tẩu.

 

“Còn không mau bắt người.” Liên Thành Ngọc đối với đám thủ hạ gào thét một hồi, tất cả đám quan binh đều bắt đầu xông tới.

 

“Chậm đã.”

 

Đúng vào lúc này, một thanh âm trầm thấp truyền đến, đi vào là một bạc y nam tử, nam tử này có ngũ quan có vài phần giống với Liên Thành Ngọc.

 

Hắn đi đến trước mặt Nguyên Ngự, chắp tay nói. “Nguyên công tử, đã lâu không gặp, cậu gần đây khỏe chứ?”

 

“Thành Kim, đã lâu không gặp.” Nguyên Ngự trông thấy Liên Thành Kim thì như nhìn thấy được ân nhân cứu mạng, vui vẻ chạy vội qua, đưa cho hắn một cái ôm sâu sắc, khóe miệng nhanh chóng kéo dài đến mang tai.

 

Liên Thành Kim cũng biết hắn là người nhiệt tình liền cười hàn huyên vài câu, rồi nhìn đến Liên Thành Ngọc đang sững sờ đứng đấy.

 

“Đại ca, ngươi biết tiểu tặc này?”

 

Liên Thành Kim khuôn mặt trầm xuống, nghiêm khắc giáo huấn nhị đệ nhà mình. “Nhị đệ, sao lại nói chuyện kiểu đó? Mở miệng ra là tiểu tặc tiểu tặc, chi tiêu trong nhà Nguyên công tử một năm so với tổng tài sản nhà chúng ta còn lớn hơn nhiều, làm sao có thể vì số tài sản đó của đệ mà biến thành kẻ trộm?” Giáo huấn xong Liên Thành Ngọc, Liên Thành Kim lại thân thiết mà cùng Nguyên Nghệ nói.”Thật có lỗi, trong này có thể là có chút hiểu lầm.”

 

Nguyên Nghệ nghe thấy liền vội vàng gật đầu. “Đúng vậy đúng vậy a! Ta cùng bác gái ngày hôm qua cũng là lần đầu tiên gặp mặt, ta không có tham dự vào vụ ăn trộm đó, ta chỉ đứng nhìn nàng ta một cái, hoàn toàn là xuất phát từ lòng hiếu kỳ.” Nói xong liền chột dạ nghiêng mắt  nhìn Lục Tầm Hoan, hơn nữa còn cười đến ngây thơ sáng lạn.

 

Biểu cảm của Liên Thành Ngọc có chút khó coi, cẩn thận hồi tưởng lại chuyện ngày hôm qua, hình như thiếu niên này đúng là không có tham gia trộm đồ.

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!