Phượng khuynh thiên lan – Quyển I. Chương 76: Dung Sở tay không bắt sói bạc

0

PHƯỢNG KHUYNH THIÊN LAN – QUYỂN I

Chương 76: Dung Sở tay không bắt sói bạc*

Tác giả: Thiên Hạ Quy Nguyên

Editor: Imelda Phạm

Nguồn: http://www.lwxs520.com

 

*: Nguyên văn là 空手套白狼/không thủ sáo bạch lang, ám chỉ người bỏ ra ít sức nhưng thu về được nhiều.

 

Thái Sử Lan cảm thấy đầu mình ong lên. Câu nói kia, ánh mắt kia của Lý Phù Chu không ngừng hiện ra trong đầu nàng, khiến cho nàng hoảng loạn không thôi.

Ngay tức khắc, nàng thấy cảnh vật trước mặt mơ hồ, trời đất quay cuồng, tầm mắt tối sầm lại.

Thân thể Thái Sử Lan ngã sang một bên, va đổ chiếc giỏ trúc bên cạnh, mũi tên rơi vãi, vùi lên người nàng.

Cùng lúc đó, ở bên ngoài, Lý Phù Chu đang mang theo một chồng phi mâu, tên gẫy, chuẩn bị đưa cho công tượng, bỗng nhiên nghe bên trong “rào rào” một tiếng, mơ hồ còn có tiếng kêu đau truyền ra.

Lý Phù Chu cau mày lại, ném chồng mâu tên xuống đất, lách người xông vào, tay áo mang theo gió quất ngã mấy người bên trong. Đám công tượng lảo đảo nhìn theo hắn, ánh mắt khó hiểu.

Mấy công tượng đều không nghe thấy tiếng động bên trong, lại thêm Thái Sử Lan đã dặn trước không được để ai tiến vào, cho nên lúc này vội vã tiến lên, định ngăn Lý Phù Chu lại, nhưng còn chưa kịp tới gần đã bị hắn phất tay gạt qua một bên, đồng thời lách mình vọt vào. Cánh cửa mở ra, đập vào tường phát ra những âm thanh chói tai, sau đó lập tức đóng sập lại.

Cửa vừa đóng lại, bên trong phòng chỉ còn lại bóng đen. Lý Phù Chu xông vào, chân đạp phải đầy tên gãy, nhất thời không giữ được thăng bằng.

Hắn là người học võ, cho nên khi vừa trượt chân ngã xuống liền dang tay chống xuống đất theo bản năng, có điều lúc này, thứ đầu ngòn tay chạm phải không phải mặt đất cứng rắn mà lại là thân thể mềm mại. Hắn cả kinh, lập tức buông tay, ngay sau đó “rầm” một tiếng ngã xuống.

Đống tên gãy trên đất nhấp nhô như cơ thể người lúc đang thở. Trong nháy mắt, Lý Phù Chu đã hiểu rõ chuyện gì xảy ra. Hắn vung tay, tên gãy lũ lượt rơi xuống, sau đó lại đẩy hết đống tên trên người Thái Sử Lan xuống. Được một chốc, động tác bỗng nhiên dừng lại, bởi vì…đầu ngón tay hắn chạm phải bờ môi mềm mại, nóng ấm của nàng.

Ngón tay Lý Phù Chu run lên, tựa như muốn rút về, lại tựa như không muốn; giống như thấy một đóa hoa tuyệt đẹp hé nở trong gió, cánh hoa mềm mại bay bay, không nhịn được mà muốn chạm vào, lại sợ ngón tay không đủ cẩn thận, làm hỏng cánh hoa kia.

Hắn dịch chuyển ngón tay xuống phía dưới, chạm vào mạch của Thái Sử Lan, xác định nàng chỉ bị ngất đi mới thoáng yên tâm.

Hắn nhẹ nhàng di chuyển thân thể, không để mình đè lên nàng. Đầu ngón tay chậm rãi vẽ ra một vòng quanh viền môi nàng.

Trong bóng tối, đường nét không rõ, nhưng hắn vẫn có thể vẽ một cách chuẩn xác – hắn nhớ kỹ khóe môi mỏng manh của nàng, cũng nhớ rõ màu sắc nhàn nhạt trên môi, khi cười lên sẽ cong cong một chút, tuy không xán lạn nhưng lại vô cùng động lòng người.

Hắn hơi nghiêng người ôm lấy nàng, một bên truyền chân khí giúp nàng, một bên nhớ lại ngày đầu hai người gặp gỡ. Kỳ thực, ngày ấy cách hiện giờ chẳng mấy xa xôi, nhưng lại phảng phất như đã qua một kiếp. Thời khắc này, khói lửa ngập tràn, hắn mới bỗng dưng nhớ tới ngày hôm ấy – ngọc lan thanh lệ ngọt ngào, sáng rực dưới gốc cây tử đằng, cảnh sắc như tranh, nổi bật giữa vòm trời cao rộng.

Còn nhớ, ngày ấy hắn đi trên đường tìm xin mười đồng tiền, rõ ràng nữ tử đi qua rất nhiều, nhưng hắn lại đột nhiên nhìn thấy bóng lưng nàng.

Bóng lưng kia chân thật đến thế, ký ức vùi sâu bấy lâu như đột nhiên hiện rõ trong tâm trí, hắn thậm chí còn như nghe thấy tiếng vận mệnh đang gào thét bên tai.

Nhưng khoảnh khắc nàng xoay người, nỗi thất vọng của hắn lại càng lớn hơn – Không phải! Không phải nàng! Không phải Vãn Thường!

Nữ tử kia đã an nghỉ nơi chín suối, nằm sâu dưới lòng đất của Nam Tề, thứ mà nàng để lại cho hắn, chẳng qua chỉ là một nấm mồ cùng di vật mà thôi.

Hắn thất vọng nhưng vẫn mỉm cười như cũ, bởi người con gái kia từng nói với hắn – Đừng cau mày như vậy, nào có nhiều chuyện không vui như thế.

Kể từ khi ấy, hắn mỉm cười vui vẻ nhiều như vậy, nhưng lại chỉ có thể sống mãi trong cô đơn không bến bờ.

Nguyên tưởng rằng cứ như vậy, một bóng lưng tương tự, một người…hoàn toàn khác; hắn vẫn là hắn, nàng vẫn chẳng về.

Chẳng ngờ Thái Sử Lan đứng cạnh cây ngọc lan ngày ấy, nàng kiên cường và sắc sảo, tới nỗi khiến hắn không cách nào gộp nàng và Phong Vãn Thường lại một chỗ nữa, thậm chí, ngày qua tháng lại, hình ảnh nàng còn dần dần bao trùm lên cái bóng người cũ.

Một khắc khi hắn phát hiện ra điều đó, hắn từng kinh ngạc tới không sao thở nổi.

Làm sao có thể?

Là nữ tử hắn cả đời không quên, là nỗi đau vĩnh hằng của hắn, là ốc đảo hắn không sao tìm được bên trong sa mạc rộng lớn trống trải.

Vậy mà, tất cả những thứ đó lại bị ánh sáng thuộc về một người khác xuyên thấu.

Rốt cuộc, hắn quá hiểu về tình yêu, hay vẫn là chẳng biết chút gì? Hắn đã phản bội, hay chỉ là một chốc mê man? Hắn là chơi đùa nhất thời, hay đã thực sự động tâm?

Một đời rõ ràng, lúc này bỗng trở nên mơ hồ khó nói.

Lý Phù Chu chậm rãi cúi đầu, mặt hắn chạm vào gương mặt nàng, nhưng không có dừng lại, chỉ thoáng lướt qua đôi môi nàng, giống như gió lướt mặt hồ, sau đó lập tức đi xuống phía dưới, chôn sâu vào hõm vai Thái Sử Lan.

Hắn dừng lại ở chỗ này, bất động.

Trong căn phòng chật hẹp oi bức, nàng đã cởi bỏ áo giáp, trên người chỉ khoác một chiếc quái sam của nam nhân. Cái áo rộng thùng thình, để lộ bờ vai nhỏ nhắn của nàng. Bởi vì gần đây gầy đi rất nhiều, nên hõm vai nàng khá sâu, xương quai xanh tinh tế, giống như gánh không nổi dù chỉ một cái thở dài.

Hắn tựa đầu lên, cảm nhận da thịt mềm mại, dẻo dai ẩn sau lớp y phục mỏng manh, lành lạnh của nàng, còn có một mùi hương nhạt nhạt, mang theo chút hơi lạnh của giáp sắt, chút cháy khét của khói lửa, nhưng nhiều nhất vẫn là hương thơm tự nhiên sâu trong cơ thể nữ tử, cực kỳ mê hoặc, khiến hắn không khỏi ngẩn ngơ – Đúng vậy, đây là mùi hương thuộc về nàng, hai phần sắt thép cứng cỏi, một phần lửa cháy hừng hực, bảy phần thơm ngát, nữ tính.

Mùi hương đó quẩn quanh chóp mũi, hắn nhịn không được muốn hít sâu, nhưng một cái hít vào còn chưa kết thức, viền mắt hắn đã chậm rãi ẩm ướt.

Nữ tử giản đơn đến thế, xinh đẹp đến vậy…

Hắn khẽ khàng gối lên vai nàng, không làm gì khác, không tạo âm thanh, chỉ lẳng lặng chôn sâu vào hõm vai nàng, không phải cợt nhả, không phải tục tĩu, khác hẳn lúc làm lễ dâng hương, giống như người lữ hành trong lúc mê mang, ngay khi tiếng chuông đồng vang vọng, chợt kinh giác kiếp trước kiếp này, nhịn không được mà nằm rạp xuống, đau khổ khôn nguôi.

Hắn không hề phát giác…

Chẳng biết từ khi nào, Thái Sử Lan đã mở mắt.

Trực giác mạnh mẽ dị thường cho phép nàng tỉnh lại trước thời hạn; sức khống chế hơn người khiến nàng không hề kinh hô hay đứng bật dây khi phát hiện một người đang gục đầu trên cổ mình. Nàng là một con báo ẩn mình trong bóng đêm, lãnh tĩnh và thận trọng, kiên nhẫn chờ thời cơ.

Và, giữa lúc chờ đợi ấy, nàng cảm giác được Lý Phù Chu không hề có chút suy nghĩ suồng sã nào, ngược lại, hắn giống như đang khẩn cầu một cách thê lương.

Hõm vai tựa như ẩm ướt, lại tựa như chẳng có gì – Huynh ấy khóc sao?

Nàng chậm rãi mở mắt, ánh mắt trầm tĩnh, tối đen.

….

Trong phòng tối yên tĩnh, tên gãy rải rác khắp nơi, Thái Sử Lan và Lý Phù Chu nhìn như tựa sát nhau, nhưng thực tế, mỗi người đều đang chìm đắm trong thế giới riêng của mình.

Hoặc là bắt đầu, hoặc là kết thúc.

Hay chăng…vẫn còn đang chờ đợi…

Cách đó hai trăm dặm, có một đội nhân mã không quản nắng mưa, một đường thẳng tiến đại doanh Thiên Kỷ. Dung Sở giục ngựa đi đầu, thân người hơi nghiêng về phía trước, gió đêm thổi bay mái tóc hắn, ánh trăng rọi xuống đầu mày hơi cau lại vì lo lắng, nhưng ngón tay cầm cương ngựa vẫn cứ chắn chắn như cũ, mỗi lần gảy ngón là một lần mặt đất chấn động.

Lúc này, cách chỗ Thái Sử lan một trăm năm mươi dặm, đại doanh Thiên Kỷ còn đang đèn đuốc sáng trưng.

– Một vạn người ngựa ở quan Thanh Thủy đã rút về rồi? – Trước án, một người chậm rãi đảo thư từ trên bàn, cất tiếng hỏi.

Người nọ nói rất chậm, giọng rất trầm, loáng thoáng mấy phần sát khí cùng ngạo ý, khiến người ta liên tưởng đến những nhân sĩ tôn quý nắm quyền sinh sát trong tay, luôn luôn đứng từ trên cao nhìn xuống chúng sinh.

Ánh nến rọi vào gương mặt hắn, để lộ nửa bên mặt đường nét sắc bén.

– Bẩm, vâng. – Giọng người trả lời âm vang, dứt khoát.

– Quân địch ở Bắc Nghiêm chẳng qua chỉ có hai đội quân vạn người. – Nam tử ngồi trước án đẩy chồng thư sang một bên, nói bằng giọng đầy mỉa mai, – Tuy là bọn chúng may mắn trốn qua được đại doanh Thiên Kỷ, nhưng chỉ bằng một đám nhãi nhép ấy, nào đáng để chúng ta ngày đêm chờ đợi ở quan Thanh Thủy? Cũng chẳng biết Thái hậu có ý gì. Hoặc là cứu, hoặc là trực tiếp cắt đứt đường lui của chúng, tại sao lại vô duyên vô cớ bắt chúng ta án binh bất động? Nữ nhân…đúng là không hiểu gì về chiến tranh!

– Thiếu tướng, – Tướng lĩnh nói, – Tướng quân ở thượng Phủ binh gửi thư đến, hỏi vì sao Thiếu tướng lại rút quân mai phục ở quan Thanh Thủy đi.

– Ta làm gì còn phải khai báo với ông ta sao? – Nam tử ngạo nghễ nói, – Quan Thanh Thủy xuất hiện quân lính Tây Phiên, hiển nhiên cho thấy đối phương đã có phòng bị, còn cần mai phục làm gì nữa? Kế hoạch tác chiến bị đối phương phát hiện, nói rõ hoặc là Thiên Kỷ của ta, hoặc là Thượng Phủ có nội gián. Lão Biên ngồi yên như núi, không biết đường dọn dẹp quân binh, nhưng Thiên Kỷ ta chẳng lẽ lại không làm gì ư?

– Thiếu tướng anh minh. – Tướng lĩnh kia hơi do dự, – Chỉ là phía bên Bắc Nghiêm…chẳng lẽ không cứu nữa…

– Cứu thì vẫn phải cứu, nhưng còn xem là cứu thế nào. – Thiếu tướng quân Thiên Kỷ – Kỷ Liên Thành cười nhạt, – Cái gọi là mai phục quan Thanh Thủy, hiện tại xem ra không cần nữa. Ta đã lệnh cho Trương Phó dẫn theo một vạn tinh binh nhanh chóng vòng qua hạ lưu sông Thuấn, mai phục ở sườn Nam Âm Sơn, cắt đứt đường lui của Tây Phiên. Ngoài một vạn tinh binh của Vương Phó tướng làm nhiệm vụ ngăn cản Tây Phiên xuôi Nam, còn có trung lộ hai đội, chờ Bắc Nghiêm khiến hai vạn quân Tây Phiên tiêu hao lực lượng, chúng ta sẽ ra tay, một lưới bắt gọn quân địch.

– Thiếu tướng liệu sự như thần, trận này tất thắng! – Tướng lĩnh kia lớn tiếng khen ngợi, âm thầm bội phục Thiếu tướng trong khi bất động thanh sắc đã an bài thỏa đáng mọi sự, lại nói – Làm vậy tuy tốt, có thể tiêu diệt triệt đế đám Tây Phiên kia, nhưng giờ thành Bắc Nghiêm bị cô lập, ba nghìn yếu binh, mười vạn bách tính, lương thảo vũ khí có hạn, e rằng không thể chống đỡ thêm nữa.

Kỷ Liên Thành ngẩng mặt lên, gương mặt lộ ra dưới ánh nến, cực kỳ trắng, trắng đến độ có thể nhìn thấy những mạch máu lờ mờ ẩn dưới lớp da. Đây là “khuôn mặt quý tộc” mà hắn vẫn lấy làm kiêu ngạo. Mặt mày người nọ xem như anh tuấn, khóe mắt tựa đao cắt, hàng mày bén nhọn vểnh lên, mi tâm có một vết bớt nho nhỏ màu hồng nhạt, rất giống con mắt thứ ba – đây là một điểm rất hiếm gặp, nhìn qua hệt với Sát Thần Nhị Lang trong truyền thuyết dân gian Nam Tề, mà Kỷ Liên Thành cũng vừa hay là con thứ hai trong nhà. Có người nói, lúc hắn mới ra đời, Kỷ lão soái đặc biệt mời đại sư xem mệnh cho hắn, cũng nói là tướng tài trời sinh, sát tinh chiếu mệnh. Bởi vậy, nhờ có cái bớt hồng này, hắn thành công đánh bại rất nhiều huynh đệ, rốt cuộc leo lên ngôi vị Thiếu tượng.

Cho nên rất nhiều người đoán rằng, Kỷ Liên Thành không thích phơi nắng, phải chăng vì sợ nắng làm đen, che mất vết bớt hồng trời ban này của hắn?

– Nếu như Trương Thu còn sống, chắc chắn mười phần không trụ nổi. – Kỷ Liên Thành thờ ơ cất giọng, – Nhưng nghe nói gần đây Bắc Nghiêm đổi tướng, cư nhiên để một nữ tử trước giờ chưa từng tham chiến chủ trì quân vụ. Hơn nữa, Trương Thu cũng là chết trên tay nữ nhân này. Chẳng qua chỉ là một đệ tử mới vào doanh Nhị Ngũ, không ngờ lại dám lớn lối đến vậy!

Chúng tướng bên dưới đều khiếp sợ ngẩng đầu, không nghĩ tới một nữ đệ tử hàn môn lại có gan giết quan viên tứ phẩm đứng đầu một thành.

– Đất Tây Lăng này là chỗ của quân Thiên Kỷ ta. – Kỷ Liên Thành chống ta lên mặt bàn, ánh mắt u ám, – Há có thể để một kẻ làm xằng làm bậy như vậy tồn tại?

– Thiếu tướng dự định xử trí thế nào?

– Đệ tự doanh Nhị Ngũ còn chưa kết nghiệp, cũng chưa có chức quan, xét cho cùng là ả làm dân giết quan, đây là tội lớn. – Vẻ mặt Kỳ Liên Thành thờ ơ, hắn như đang nhắc tới một con kiến hôi, – Đương nhiên phải xử tử.

– Vâng.

– Không nói chuyện này nữa. – Kỷ Liên Thành đứng dậy, ánh mắt dõi ra ngoài trướng, khóe môi nở một nụ cười lạnh, – Thường tướng quân còn không chịu khai ra ai là gian tế sao?

– Vâng. Thường Tiên Phong nói hắn bị oan, còn nói binh sĩ dưới trướng đều trong sạch, tuyệt đối không có ai cấu kết với Tây Phiên, tiết lộ quân tình với kẻ địch.

– Hắn đương nhiên phải bao che cho đám thủ hạ kia rồi. – Kỷ Liên Thành cười khinh miệt, – Nhiều năm như vậy bọn chúng chỉ nghe hắn, hắn không bao che cho chúng thì bao che ai đây?

Chúng tướng còn lại đều yên lặng cúi đầu – Thiếu tượng đã sớm không hài lòng với một số lão tướng trong quân. Uy danh của họ quá lớn, ảnh hưởng đến uy quyền Kỷ gia. Giờ người nào cũng biết hắn đang mượn chuyện người nói chuyện mình, chỉnh đốn quân quyền, cho nên nào có ai dám cãi lại?

Phía xa xa truyền tới tiếng roi da quất xuống cùng tiếng nam tử gầm gừ phẫn nộ, càng làm nổi bật vẻ yên tĩnh nơi đây.

Kỷ Liên Thành nghiêng tai lắng nghe, dường như cảm thấy vô cùng thú vị, khóe mội chậm rãi ngập tràn ý cười. Hắn thong thả bước ra khỏi trướng, hai tay chỉ lên trời, cất giọng hát: “…Cởi kìm giáp, chống kiếm xuống cát vàng, máu nóng rơi xuống như hoa….uổng cho ta một thân giáp trụ, một thương vừa đâm đã đủ lấy mạng…”

Chúng tướng cúi đầu càng thấp – Ai cũng biết, Thiếu tướng yếu thích hí khúc, nhưng ngày thường chẳng mấy khi hát. Có điều, một khi hắn cất giọng, thì chắc chắn có người sắp phải chết.

Bốn phía lặng ngắt như tờ, giọng hán khe khẽ của nam tử vang lên dưới ánh trăng thê lương lạnh lẽo. Trăng đêm nay hơi vàng, bên rìa ửng đỏ tươi xinh. Xa xa, tiếng người bị tra tấn kêu thảm truyền đến, rồi lại bị tiếng hát nhấn chìm.

-…Mười vạn quân binh theo ta đi dưới cờ, cuối cùng chẳng qua cũng hóa xương trắng. Lại một lần nữa vượt núi cũ, chờ người quỳ gối đâng ta giang sơn như họa…

Chợt, có người đong đưa giục ngựa đi đến, tiếng cười lanh lảnh phá tan bầu không khí xơ xác tiêu điều mà thê diễm giờ khắc này.

– Thiếu tướng Kỷ gia quả nhiên hùng tâm tráng chí, chẳng hay muốn vượt núi cũ nơi nào, chiếm giang sơn như họa của ai?

-…Họa…A… – Một chữ cuối cùng run lên, Kỷ Liên Thành bỗng nhiên ngẩng đầu.

Trong bóng đêm, một người giục ngựa chạy đến, phía sau hắn, ngựa cưỡi mười mà như một, bước chạy đồng nhất, áo choàng phần phật tung bay, để lộ trường kiếm màu xanh trên lưng, mũi kiếm sáng bóng u lãnh.

Người dẫn đầu một thân trắng trong như tuyết. Màu sắc bắt mắt như vậy mặc trên người hắn lại khiến người ta cảm thấy vô cùng thích hợp, bởi da thịt người nọ cũng phát sáng rạng rõ như vậy, giống như viên trân trâu cực kỳ quý giá ẩn mình dưới đáy biển sâu.

Người nọ khoái mã mà đến, người còn ở xa, mà giọng nói rõ ràng đã tuyền tới tai chúng tướng bên này. Chờ tới khi mọi người ngẩng đầu trông lên, hắn đã đến trước cửa đại doanh từ lúc nào.

Khoảnh khắc Kỷ Liên Thành nhìn thấy người nọ, chân mày chợt cau lại, một câu “Ngăn lại!” còn chưa kịp thốt ra, kẻ kia đã cười dài nói:

– Từ biệt đã lâu, Thiếu tướng vẫn khỏe chứ?

Tiếng cười vang vọng, trường tiên trong tay hắn vung lên, đánh tan then gỗ ở cửa.

– Đứng lại! – Binh sĩ thủ vệ nhào tới, giơ thương chĩa về phía người ngồi trên ngựa.

Người trên ngựa nhẹ nhàng vung roi, hai cây thương lập tức bị cuốn bay ra ngoài, leng keng rơi xuống đất. Người nọ cúi xuống, dung nhan như tranh vẽ, khóe miệng như cười như không, nhìn chằm chằm chư tướng đang chạy tới:

– Uy phong thật lớn! Ngay cả ta cũng dám cản?

– Đại soái… – Một tướng lĩnh bật thốt ra hai chữ rồi mới nhận ra mình đã lỡ miệng, vội vàng đổi cách xưng hô, – Bái kiến Tấn Quốc công!

Kỷ Liên Thành đứng từ xa nhìn Dung Sở, khuôn mặt anh tuấn trong nháy mắt đã vặn vẹo.

– Ngưu tướng quân, đã lâu không gặp, không ngờ ngài còn nhớ tới ta! – Dung Sở cười niềm nở, vung roi lên. Tuấn mã hí lên một tiếng, nhảy qua viên môn. Phía sau hắn, đám Long Hồn Vệ khoác áo choàng đen cũng kéo vào như một cơn lốc. Trong lúc mọi người còn đang ngơ ngác, Dung Sở đã xông vào đại doanh quân Thiên Kỷ.

Vị Ngưu tướng kia vô thức đuổi theo, nhưng vừa bước được một bước liền dừng lại. Ông ta nhìn quanh bốn phía, phát hiện ai cũng bày ra vẻ mặt cổ quái.

Cổ quái là có nguyên nhân – Ai cũng biết, người mà Thiếu tướng Thiên Kỷ hận nhất chính là Tấn Quốc công Dung Sở.

Nói tới chuyện này, cũng khó mà trách hắn. Thiếu tướng Thiên Kỷ, thiếu chủ của một trong ba quân thiên hạ, đáng ra phải là danh tướng tuổi trẻ tài cao bậc nhất. Thế nhưng, cái danh tuổi trẻ tài cao kia từ đầu tới cuối lại chỉ thuộc về một người từng dẫn theo đại quân Nam Tề quét sạch Tây Phiên Ngũ Việt, được xưng là danh tướng số một Nam Tề. Mà người kia lại chính là Dung Sở. Dù rằng sau khi kế thừa chức vị Quốc công, Dung Sở đã giao ra toàn bộ binh quyền, dần dần phai nhạt khỏi chính đàn, nhưng hào quang của hắn vẫn cứ chiếu rọi đỉnh đầu hết thảy quân nhân Nam Tề. Hắn là hào quang của toàn bộ quân nhân Nam Tề, nhưng lại là đám mây đen không bao giờ tản phía trên Thiếu tướng Kỷ gia, khiến cho Kỷ Liên Thành không sao thở nổi, cũng không cách nào xoay chuyển trời đất.

Nguyện vọng lớn nhất đời này của Kỷ Liên Thành chính là lôi Dung Sở trở lại chiến trường, đánh bại kẻ được phong là quân thần tuổi trẻ này của Nam Tể, quang minh chính đại leo lên ví trí đệ nhất thanh niên danh tướng quốc gia. Thêm một ngày Dung Sở chưa trở về, cũng chính là thêm một ngày hắn phải ở dưới cái bóng kia. Có điều, ngày qua tháng lại, Dung Sở lúc nào cũng chơi đùa lêu lổng, không quan tâm chính sự, cũng không màng quân quyền, điều này khiến cho Kỷ Liên Thành hận tới điên người.

Trước ánh mắt kinh ngạc, hiếu kỳ, ngưỡng mộ xen lẫn lo lắng của mọi người, Dung Sở phất tay áp, giục ngựa tới gần doanh Thiên Kỷ. Chỗ hắn đi qua, ai cũng không dám can ngăn.

– Tấn Quốc công! – Một tiếng hét lớn bỗng vang lên, Kỷ Liên Thành rốt cuộc không nhịn được nữa, chạy nhanh sang bên này, – Đây là đại doanh quân Thiên Kỷ của ta, trọng địa quân sự của Tây Lăng. Dù cho ngài là Tấn Quốc công thì cũng không thể xông loạn như vậy!

– Kỷ Liên Thành! – Dung Sở cất cao giọng, vẫn không dừng ngựa lại, – Bổn Quốc công đến quân doanh, ngươi còn không mở trung môn nghênh tiếp!

Kỷ Liên Thành giật mình, giờ mới nhớ ra, bàn về phẩm cấp, Dung Sở cao hơn hắn rất nhiều. Theo như luật lệ Nam Tề, dù cho Dung ở tự tiện xông vào quân doanh, xúc phạm quân luật, Kỷ Liên Thành hắn gặp quan trên không tham bái cũng là có tội.

Kỷ Liên Thành cắn răng, siết chặt hai tay, rốt cuộc vẫn phải cúi đầu tham bái:

– Hạ quan bái kiến Tấn Quốc công! Xin thứ cho hạ quan giáp trụ trên người, không thể toàn lễ!

Hắn cúi đầu, lại vẫn cứng cổ – tạm nhường Dung Sở một bước thì thế nào? Giờ là Dung Sở không nắm được nhược điểm của hắn, còn hắn lại có thể bắt thóp Dung Sở!

– Miễn lễ. – Dung Sở ngồi trên ngựa phất tay một cái, sau đó nhìn quanh, vẻ mặt tán thưởng, – Dưới trướng Thiếu tướng, quân dung nghiêm chỉnh, binh sĩ như thiết, quả thật có bãn lĩnh!

Gương mặt tái nhợt của Kỷ Liên Thành trong nháy mắt đã đỏ bừng – Lấy đây ra quân dung nghiêm chỉnh? Dung Sở ngang nhiên xông vào như thế, một đám thủ vệ không ai ngăn được. Hiện giờ kẻ nào kẻ nấy đều lảo đảo, chật vật chạy theo phía sau. Dung Sở này cũng quá là hống hách rồi, nhất định phải đánh thẳng mặt hắn mới vừa lòng có đúng không?

– Tấn Quốc công. – Hắn hít sâu một hơi, nắm tay siết chặt trong ống tay áo chậm rãi buông ra, cũng không biết lời Dung Sở, chỉ âm trầm nói, – Ngài nửa đêm xông vào quân doanh, chẳng lẽ chỉ để nói một câu như vậy?

– Đương nhiên không phải rồi. – Dung Sở cười, – Trọng địa của quân Thiên Kỷ đâu phải là nơi một Tấn Quốc công nhàn hạ như ta có thể tùy tiện bước vào.

– Quốc công biết là tốt rồi! – Kỷ Liên Thành cắn răng nói, – Nếu vậy, hẳn là Tấn Quốc công cũng biết, hiện tại ngài đã vi phạm quân pháp!?

– Cho nên mới nói, ta không phải tùy tiện chạy tới. – Dung Sở làm như không nghe thấy lời hắn, cười dài nói tiếp, – Ta tìm Thiếu tướng là có chuyện quan trọng cần thương lượng.

Kỷ Liên Thành giật mình, nghi hoặc nhìn Dung Sở – Hắn trọng chưởng quân quyền rồi?

Nhưng lập tức, khả năng này bị hắn loại bỏ. Hướng đi trong triều hắn đều nắm rõ, chỉ cần Khang Vương còn ở đó, chắc chắn Dung Sở sẽ không thể lần nữa nắm quyền. Lại nói, dù cho Dung Sở dùng thân phân Quốc công tới đảm nhiệm giám quân, thì ắt phải có thái giám truyền chỉ của triều đình đi theo, nào có chuyện đêm hôm khuya khoắt dẫn theo hộ vệ xông tới thế này!

Nghĩ vậy, hắn cười lạnh một tiếng, nói:

– Hiện tại Quốc công là quan lớn trong triều, huân tước một phương, nhàn nhã thong dong, không màng thế sự, tiểu doanh Thiên Kỷ cỏn con này của ta thì có chuyện gì quan trọng mà lại khiến Quốc công phải ngày đêm giục ngựa từ Lệ Kinh xa xôi, vượt sáu trăm dặm tới để thương lượng?

Dung Sở làm như không nghe ra vẻ châm chọc của hắn, cúi đầu nhìn Kỷ Liên Thành, sau đó lại nghiêng đầu lắng nghe tiếng tra hỏi rít gào từ xa truyền tới, bỗng cất giọng hỏi:

– Nửa đêm thế này mà vẫn có người chấp pháp sao?

– Chuyện này thì liên quan gì tới ngài?

– Lúc đầu quả thực không liên quan, nhưng giờ… – Dung Sở thong thả đùa nghịch dây cưỡng, bỗng nhiên chỉ về phía lều tra hỏi, nói, – Dẫn người ra cho ta!

Long Hồn Vệ vâng lệnh, không nói hai lời, lập tức giục ngựa rời đi.

– Làm càn! – Kỷ Liên Thành giận tím mặt, mày nhíu lại, – Dung Sở! Ngài điên rồi! Quân tướng trong trướng của ta mà ngài cũng dám động sao?

– Ta nào có động được.- Dung Sở chậm rãi cười, khoảnh khắc Kỷ Liên Thành lộ vẻ vui mừng, hắn bỗng lật tay một cái, – Là phủ Tổng đốc hành tỉnh Tây Lăng động mới đúng.

Ánh đuốc sáng quắc chiếu rõ tấm lệnh bài sáu cạnh màu đen trong tay hắn, bên trên viết “hành tỉnh Tây Lăng”, phía dưới có “Công khí ty hành tỉnh đốc tạo” màu ánh kim sáng loáng.

– Dù là lệnh Tổng đốc thì sao? – Đáy mắt Kỷ Liên Thành thoáng vẻ kinh hãi, nhưng lời nói ra vẫn không cho là đúng, – Tổng đốc Tây Lăng chẳng qua chỉ cùng cấp với ta, lệnh bài của hắn sao có thể ra lệnh cho doanh Thiên Kỷ của ta?

– Ai muốn ra lệnh cho ngươi nào? – Dung Sở thản nhiên nói, – Chỉ là ta nghi ngờ trong doanh Thiên Kỷ có trọng phạm bán nước thông đồng với địch, cho nên mới đến đây điều tra mà thôi.

– Bán nước thông đồng với địch? – Kỷ Liên Thành nhướn mày, lập tức cười nhạt, – Ngài đang nói tới chuyện Thường phó tướng bị nghi ngờ tiết lộ quân tình ở quan Thanh Thủy sao? Việc này Thiên Kỷ ta đã đang điều tra rồi, không phiền đến phủ Tổng đốc phải nhúng tay vào.

Dung Sở vung vẩy roi ngựa trong tay, hơi ngẩng đầu, cũng chẳng nhìn Kỷ Liên Thành, thong thả nói:

– Quân bất văn, quân sự quy tị?

Thân thể Kỷ Liên Thành chợt cứng đờ.

Quân sự quy tị là chỉ trong quân phát sinh trường hợp bất tuân, nếu như liên quan đến an nguy địa phương, thì để tránh tị hiềm, quân đội phải giao nghi phạm cho phủ Tổng đốc, chờ kinh thành phái quan viên trong tam pháp ty tới giải quyết, không được tự ý dùng tư hình để thẩm tra.

Nhưng lúc này, cái gọi là án “Thường Tiên Phong thông đồng với địch, để lộ việc quân”, trong lòng hắn hiểu rõ, chứng cứ hoàn toàn không có, tình tiết vụ án mơ hồ, nói cho cùng chỉ là do bản thân hắn muốn củng cố thế lực, thanh trừ phe đối lập nên mới vu tội cho Thường tiên phong mà thôi.

Vậy mà Dung Sở lại chớp lấy cơ hội này, chạy tới đúng lúc, lấy lý do quân sự quy tị để cướp quyền xét xử, muốn dẫn Thường Tiên Phong đi. Một khi người bị Dung Sở đoạt mất, há chẳng phải tâm tư của hắn trôi theo nước chảy hết sao? Hơn nữa, thể diện cũng xem như mất hết, bảo hắn về sau làm sao có thể điều động lực lượng dưới trướng Thường Tiên Phong đây?

Càng chết người hơn nữa là trước giờ chuyện trong quân doanh không cho người ngoài can thiệp, hắn dày vò Thường tướng quân ngay trong quân doanh của mình là thể hiện bản lãnh và uy phong của bản thân, nhưng một khi để người ngoài thò một chân vào, đem tướng lĩnh của hắn đi thẩm lý và xét xử, thì hắn lại trở thành một kẻ nhu nhược, ngay đến người dưới trướng cũng không thể bảo vệ! Nếu thật là như thế, về sau hắn biết phải mang binh dẫn tướng thế nào? Làm sao tiếp tục ngồi vũng trên vị trí Thiếu tướng Thiên Kỷ?

Kỷ Liên Thành vừa giận lại vừa nhịn không được mà cảm thấy bội phục – Dung Sở quả nhiên quá lợi hại! Chẳng qua chỉ dùng một chiêu, vậy mà đã khiến hắn không biết phải làm thế nào!

Cùng lúc, trong đầu hắn chợt lóe lên nghi hoặc – Cái gọi là “bí mật tiết lộ việc quân” chẳng qua vừa mới phát sinh, lại còn là chuyện ở nội bộ quân doanh, tại sao Dung Sở lại biết được?

Nhưng lúc này rồi, hắn nào có tâm tư suy nghĩ những việc ấy. Kỷ Liên Thành nhíu mày, lạnh lùng nói:

– Tình tiết vụ án chưa rõ ràng, ngài làm sao có thể đem người của ta đi!

– Chính là bởi tình tiết chưa rõ ràng, nên mới phải để quan lại cùng nhau thẩm tra xử lí. – Dung Sở chậm rãi nói, – Bổn Quốc công không ngại vất vả cực nhọc, Thiếu tướng không cần cảm tạ làm gì.

– Nếu muốn thẩm tra xử lý thì cũng là chuyện của phủ Tổng đốc hành tỉnh Tây Lăng, không nhọc Quốc công tham dự!

– Phủ Tổng đốc Tây Lăng gặp hỏa hoạn, Tổng đốc đại nhân phải ở lại phủ chủ trì đại cuộc, vừa hay bổn Quốc công đi ngang qua, cho nên Tổng đốc mới nhờ ta thay mặt xử lí. – Dung Sở cười đến dễ thân, – Cảnh giác đề phòng vì thiên hạ, đúng là không uổng chuyến đi này của bổn Quốc công.

Lúc này, Kỷ Liên Thành mới sực nhớ, trước đó hình như Dung Sở có lĩnh chức quan Phong sử, tới An Châu thị sát quân bị địa phương. Thế nhưng đã lâu như vậy rồi, tại sao hắn vẫn chưa hồi kinh bàn giao việc quan phái?

Kỷ Liên Thành đương nhiên không hề hay biết sau khi Dung Sở gặp lũ, tật cũ ở eo tái phát đã về nhà dưỡng bệnh. Vốn dĩ hắn đã tính bàn giao việc quan, nhưng Tông Chính Huệ nghe nói hắn sinh bệnh nên đã tự mình hạ lệnh, nói hắn không cần vội đến bộ Lại, bây giờ ngược lại trở thành cái cớ cho Dung Sở.

Kỷ Liên Thành trừng mắt Dung Sở, một phen miệng lưỡi giao phong, vậy mà Dung Sở chẳng may mảy để ý. Hắn vẫn cứ ngồi trên ngựa gõ nhẹ chiếc roi, lại còn rảnh rỗi ngắm nhìn quân doanh, dáng vẻ chẳng khác nào đang ở trên địa bàn của mình.

Càng khiến Kỷ Liên Thành tức tối hơn nữa là tướng sĩ dưới trướng hắn không một ai dám lên tiếng trách cứ Dung Sở, thậm trí bên ngoài còn có vài toán binh lĩnh dáo dác ngó nghiêng, nhìn chằm chằm Dung Sở với ánh mắt tràn ngập sùng bái.

Ánh mắt này thực sự đã khiến Kỷ Liên Thành tỉnh ngộ, hắn chợt hiểu rằng bản thân không nên tranh cãi với Dung Sở trước mắt bao người như vậy nữa, bởi nếu thắng cũng chẳng chứng tỏ được bản lĩnh của mình, còn nếu thua, hắn chắc chắn sẽ mất hết thể diện.

Lại nói, Dung Sở này vô cùng tự cao tự đại, từ đầu tới cuối không thèm xuống ngựa. Hắn đường đường là Thiếu tướng Thiên Kỷ, vậy mà giờ đây còn phải ngửa đầu nói chuyện với người nọ, khí thế sớm đã thua ba phần, nói gì tới đối thoại công bằng?

Sau khi rõ ràng mọi chuyện, Kỷ Liên Thành lấy lại bình tĩnh, miễn cưỡng nở nụ cười. Trong khi hắn còn đang nghĩ xem phải làm thế nào để kéo Dung Sở vào trướng, thì phía xa đã truyền tới tiếng người huyên náo, bước chân lộn xộn, hóa ra là đám hộ vệ của Dung Sở đã trở lại, người được che trở ở giữa đám người không ai khác ngoài Thường Tiên Phong.

Người nọ để ngực trần, gương mặt tím bầm đỏ gay. Ông ta bước nhanh sang bên này, trước tiên lạnh lùng trừng mắt nhìn Kỷ Liên Thành, sau đó lại quay sang, ngạo nghễ nói với Dung Sở:

– Lão Thường nay đã như tù nhân, cũng không cần luận mấy thứ lễ tiết triều đình với Quốc công nữa. Xương bánh chè của lão đã bị đạp gãy, không thể quỳ, mong Quốc công thứ tội. Chỉ là thuộc hạ của lão bị oan, xin Quốc công chớ lạm dụng tư hình! – Nói xong, ông ta lại liếc mắt nhìn Kỷ Liên Thành.

Lúc này, trong lòng Kỷ Liên Thành đã bừng bừng lửa giận, nhưng hắn chỉ có thể cố gắng nhẫn nhịn, cười nhạt nhìn Dung Sở – Tính tình Thường Tiên Phong vốn kiệt ngạo, xem ra lão cũng chẳng thèm để ngươi vào mắt!

Ai ngờ Dung Sở vừa thấy Thường Tiên Phong thì không tỏ vẻ kiêu căng nữa mà lập tức tung người xuống ngựa, mỉm cười tiến lên, tự tay đỡ Thường Tiên Phong, thành khẩn nói:

– Thường tướng quân nói gì vậy? Mặc dù bây giờ ngài phải chịu chút ít hiềm nghi, những trước khi đưa ra phán xét cuối cùng, ngài vẫn là một anh hùng chân chính, là tấm gương quân nhân của Nam Tề ta, là công thần từng tham gia cuộc chiến đánh đuổi Ngũ Việt, còn tự tay chém đầu một tên đại tù trưởng của quân địch. Trước đây chiến dịch Sa Lê Trại nổi danh khắp thiên hạ, khi ấy Dung Sở còn chưa tòng quân, không có cơ hội chiếm ngưỡng phong phạm của tiền bối, thực sự vô cùng tiếc nuối. Bây giờ được trông thấy tiền bối, coi như đã hoàn thành được phần nào tâm nguyện. – Hắn một bên thao thao bất tuyệt với Thường Tiên Phong, một bên tiện tay tháo dây trói của vài thủ hạ bên người ông, khẽ than thở, – Các vị đều là những binh sĩ tốt, là anh hùng bách chiến sa trường. Đã là anh hùng thì không nên bị đối đãi thế này!

Thường Tiên Phong lệ nóng doanh tròng, đám thuộc hạ cũng run lên, binh lính và tướng sĩ đứng quanh chứng kiến cảnh này cũng không khỏi cảm động, sắc mặt âu sầu. Duy chỉ có Kỷ Liên Thành là tái mặt lại, tức tới nỗi gần như ngất xỉu tới nơi.

Tên khốn Dung Sở này, lại còn dám ngang nhiên chạy tới địa bàn của hắn giả làm người tốt!

Luôn mồm gọi người ta là anh hùng, luôn mồm nói cái gì mà anh hùng không nên bị đối xử như vậy – Đây chẳng phải là muốn làm xấu mặt hắn trước mặt toàn thể người trong doanh sao!

– Quốc công! – Kỷ Liên Thành vốn không muốn nói thêm với Dung Sở thêm một câu nào nữa, nhưng hắn càng không thể trơ mắt đứng nhìn Dung Sở làm trò ngay trên địa bàn của mình, cho nên chỉ có thể lạnh lùng lên tiếng, – Giờ anh hùng ngài cũng đã thấy, ngưỡng mộ cũng đã nói xong, như vậy, xin mời!

Ánh mắt hắn sáng lóe trong đêm, hung ác nham hiểm, âm thầm nhìn ra bốn phía, sát ý ngập tràn.

Nếu như có thể, đêm nay hắn thật sự không tiếc đoạt mạng của Dung Sở! Thế nhưng lúc này binh lính lẫn tướng sĩ trong doanh đều đang xúc động, nếu như hắn ra tay với Dung Sở, thì sẽ khó tránh việc tin tức bị lộ ra ngoài. Tội mưu sát Quốc công đương thời, chung quy hắn vẫn gánh không nổi!

– Đa tạ Thiếu tướng. – Dung Sở trở về yên ngựa, cười dài nhìn Kỷ Liên Thành, – Như vậy, những người bị hiềm nghi dính tới vụ án này đều phải đi theo bổn Quốc công, đúng chứ?

– Phải! – Hiện tại, Kỷ Liên Thành chỉ mong Dung Sở lập tức biến đi cho khuất mắt hắn, – Mong rằng sau này phủ Tổng đốc Tây Lăng và Quốc công có thể cho quân Thiên Kỷ ta một câu trả lời rõ ràng!

Dung Sở giống như không nghe ra ý uy hiếp trong lời nói của hắn, chỉ gật đầu một cái:

– Như vậy, tất cả quân viên bị nghi ngờ thông đồng với địch đều phải đi theo bổn Quốc công…?

– Không tiễn! – Kỷ Liên Thành không kiễn nhẫn nghe hết, tức tối quay người.

Ngay sau đó, hắn nghe thấy Dung Sở ở sau lưng cười vang, lớn giọng nói:

– Tốt lắm! Vậy phiền Thường tướng quân điểm đủ người, ngựa dưới quyền của ngài rồi cùng ta lên đường!

– Cái gì? – Kỷ Liên Thành bỗng nhiên xoay người, – Dung Sở, ngươi muốn làm gì?

Dưới cơn khiếp hãi, ngay đến tôn xưng cũng bị hắn vứt sang một bên.

Dung Sở cũng không để ý, chỉ mỉm cười nhìn hắn:

– Thường tướng quân bị nghi thông đông với địch, tội danh này đương nhiên không thể chỉ có một người phạm phải. Tất cả người, ngựa dưới trướng của ngài ấy, từ tham tướng, tì tướng đến binh lính, ai cũng rất đáng ngờ. Để cho công bằng, không oan không uổng, bổn Quốc công đành hao chút tâm tư, dẫn tất cả đi, sau đó thẩm tra từng người một, tìm ra kẻ phạm tội, trả lại công đạo cho Thiếu tướng.

– Ngươi! – Kỷ Liên Thành giơ tay chỉ thẳng mặt Dung Sở, tức tới nỗi không thốt lên lời, sắc mặt cũng đỏ bừng lên.

Dung Sở lại không thèm nhìn hắn lấy một cái, mà quay sang hỏi Thường Tiên Phong:

– Chẳng hay Thường tướng quân có vừa lòng với cách xử lý của bổn Quốc công hay không?

Thường Tiên Phong liếc nhìn Kỷ Liên Thành, cười lạnh:

– Rất tốt! Lúc trước Thiếu tướng từng nói người dưới trướng lão Thường đây không ai tốt đẹp, muốn thẩm vấn từng người kia mà. Nếu giờ Quốc công đã đích thân tới đây, tất cả đi theo Quốc công cũng là chuyện nên làm. So với tư hình của Thiếu tướng, lão Thường thà nán lại ở đại lao Tây Lăng! – Nói tới đây, ông ta quay đầu ra sau, nói lớn, – Các huynh đệ, nếu như các ngươi không muốn đi, lão Thường tuyệt đối không ép buộc. Theo như suy đoán của ta, người nào đó chắc chắn sẽ không tiêu diệt toàn bộ các ngươi!

Cách đó không xa, đám binh sĩ vốn đang yên lặng bỗng nhiên đồng thanh hô vang:

– Thuộc hạ không sợ! Thuộc hạ nguyện theo tướng quân đến đại lao, đòi lại sự trong sạch cho chúng ta!

Tiếng hô vang dội bốn phía, binh sĩ xung quanh ai nấy đều có vẻ kích động, duy chỉ Kỷ Liên Thành và thân tín của hắn là mặt mày trắng bệch.

Dung Sở mỉm cười, ánh mắt lộ vẻ tán dương. Nhìn vẻ mặt chân thành của hắn, người không rõ sự tình đương nhiên sẽ cho rằng hắn đang cảm động trước tình nghĩa của đám tướng sĩ chứ vạn vạn không ngờ rằng một màn này hoàn toàn do chính hắn bày ra.

– Đa tạ sự tín nhiệm của Thường tướng quân và chư vị. – Dung Sở xúc động nói, – Bổn Quốc công nhất định sẽ chấp pháp theo lẽ công bằng, điều tra rõ ràng chân tướng, tuyệt không để bất kỳ ai phải chịu oan!

– Đa tạ Quốc công!

– Ta xem hôm nay ai dám đi! – Đúng lúc này, Kỷ Liên Thành tức giận gầm lên.

Thường Tiên Phong đứng ngay tại chỗ, không thèm nhìn hắn, dứt khoát vung tay lên, binh lính dưới trướng của ông lập tức xếp thành từng hàng ngay ngắn, nghiêm chỉnh rời đi, một vạn người dưới quyền Thường Tiên Phong hầu hết đều đã đứng dậy.

Ánh đuốc chập chờn, cổng doanh gió lùa, binh sĩ trầm mặc liên tục rời đi.

Kỷ Liên Thành nhìn cảnh tượng trước mặt, đầu tiên là cảm thấy phẫn nộ, sau đó lại khiếp sợ, cuối cùng sắc mặt trở nên trắng bệch.

Giờ khắc này, hắn rốt cuộc hiểu được cái gì gọi là “bất nghĩa thì khó khăn”, cũng cảm thụ sâu sắc sự đáng sợ của cơn phẫn nộ phát ra từ đám binh sĩ hạ cấp mà hắn vốn coi khinh.

– Hiện giờ bọn ta đều là nghi phạm, không dám tiếp tục ở lại đại doanh Thiên Kỷ, sợ rằng sẽ mang đến nguy hiểm cho Thiếu tướng cùng chư vị. – Thường Tiên Phong lạnh lùng nói, – Các huynh đệ, đi thôi!

Dung Sở ngồi trên ngựa, mỉm cười chắp tay với Kỷ Liên Thành một cái, sau đó giục ngựa đi, tà áo choàng trắng khiết như trân châu cuốn lên theo gió, khiến hắn càng thêm nổi bật trong đêm đen.

Hắn đến như băng tuyết sấm giật, trong nháy mắt quét ngang đất trời, làm cho đáy lòng chúng tướng Thiên Kỷ thoáng cái trở nên lạnh lẽo.

Long Hồn Vệ theo sát phía sau hắn, mặc kệ “một vạn tội đồ”, mà đám “tội đồ” kia cũng vô cùng tự giác, hàng ngũ chỉnh tề giống hệt tùy quân xuất chinh.

Một màn “áp giải tội phạm” khôi hài nhất lịch sử Nam Tề diễn ra trước mắt, nhưng chẳng ai hé miệng cười.

Kỷ Liên Thành đờ người đứng đó, nhìn bóng lưng tiêu sái của Dung Sở vượt qua cổng doanh, áo choàng trắng xóa phấp phới như lá cờ, mà hàng ngũ phía sau lại chính là vạn quân của hắn.

Đám tướng sĩ bên cạnh nhìn vẻ mặt của hắn, dè dặn tới gần, “Thiếu tướng…”

Kỷ Liên Thành bỗng chốc cúi gập xuống. Một ngụm máu tươi trào ra từ khóe miệng.

Dung Sở không quan tâm ai bị tức đến hộc máu, hắn đi không được bao xa thì dừng chân xuống ngựa.

Thường Tiên Phong cưỡi một con ngựa của Long Hồn Vệ đi ngay sau, ngạc nhiên quan sát xung quanh:

– Đây không phải là đường đến đại lao Tây Lăng, còn có…vì sao Quốc công không trói gô mạt tướng?

– Ta trói ngài làm gì? – Dung Sở mỉm cười nhìn ông ta, – Ngài cảm thấy bản thân có tội ư.

Lông mày Thường Tiên Phong dựng lên, ánh mắt ngập tràn giận dữ:

– Đương nhiên không có!

– Như vậy… – Dung Sở xoay người nhìn hàng ngũ phía sau, – Các ngươi có tội sao?

Đám binh sĩ trầm mặt, ngay sau đó hô vang:

– Không có!

– Các ngươi dám nói, ta dám tin! – Dung Sở đứng ở chỗ cao, gió đêm hất tung bạch y như châu như ngọc, giọng nói trầm lạnh truyền đi rất xa, – Bây giờ ta cho các ngươi lựa chọn, một là tới Tây Lăng chịu thẩm tra, hai là theo ta đi Bắc Nghiêm.

Thường Đại Quý đột ngột ngẩng đầu:

– Bắc Nghiêm?

– Giờ đây thành Bắc Nghiêm đã bị bao vây năm ngày. – Dung Sở lạnh lùng nói, – Đây là cửa ngõ quan trọng trấn giữ nội lục Tây Bắc, là chỗ cư ngụ của hương thân phụ lão gần các ngươi nhất, là trọng trấn mà quân Thiên Kỷ của các ngươi cần phải bảo vệ. Thành Bắc Nghiêm bị phá, ta không tin các ngươi không biết.

Thường Đại Quý trầm mặc.

– Các ngươi đã đặc tội với Kỷ Liên Thành, nếu muốn sống tiếp, thậm trí xoay người đứng dậy, nhất định cần có công lao. – Dung Sở nói, chỉ tay về phía Bắc Nghiêm, – Cứu Bắc Nghiêm, đánh đuổi Tây Phiên xâm phạm, các ngươi chính là đại công thần trong cuộc chiến này. Đến lúc đó, xem ai còn dám để các ngươi phải chịu oan khiên? Ai còn dám nói các ngươi thông đồng với địch?

– Nhưng nếu ta tự ý xuất binh…

– Tất cả hậu họa ta đều gánh hết!

Lại một hồi trầm mặc. Lát sau, Thường Tiên Phong xoay người, đưa mắt nhìn đám thuộc hạ đã chịu đủ tư hình phía sau, nhìn ánh mắt rục rịch căm hận của binh sĩ, sau đó lại nhìn một thân chật vật của chính mình.

– Được!

Một vạn tinh binh đổi hướng, nhắm tới Bắc Nghiêm.

Dung Sở trước sau mỉm cười, không ai nhận ra đầu mày khóe mắt hắn đã nhuốm vẻ mệt mỏi.

Chu Thất cưỡi ngựa đi sau hắn, nhìn viện quân trùng điệp hướng tới Bắc Nghiêm, trong lòng không khỏi chấn động. Bởi, chỉ có hắn mới hiểu, một người bị kẻ cầm quyền nghi kỵ, không được phép nhúng tay vào quân vụ như Dung Sở, muốn làm được tất cả những việc này đã phải nỗ lực, khổ cực biết bao nhiêu.

Lúc này, nếu Tổng đốc Tây Lăng có mặt nơi đây, hắn cũng phải kinh ngạc mà thốt lên – Thì ra ông vẫn đoán sai. Dung Sở muốn Tổng đốc lệnh không chỉ để dọn đường. Hắn không muốn Thiên Kỷ ngáng chân hắn, nhưng lại muốn dùng binh của Thiên Kỷ, đó mới chính là liên hoàn kế của Dung Sở – cướp đoạt Tổng đốc lệnh, sai hộ vệ của mình chạy đến quan Thanh Thủy giả mạo Tây Phiên, khiến cho Thiếu tướng Thiên Kỷ lấy cớ quân cơ bị lộ, cần lọc sạch quân doanh để rút khỏi quan Thanh Thủy, sau lại dùng Tổng đốc lệnh “áp giải” tội phạm rời doanh Thiên Kỷ, dùng những tinh binh cướp được này giải vây cho Bắc Nghiêm!

Một vạn người ngựa hành quân trên lối đi mật tiến về phía Bắc Nghiêm. Trong khi đó, Kỷ Liên Thành chẳng mảy may hay biết.

Hắn phun ra một ngụm máu, khiến đám thuộc hạ bên người rối lên, vội vã đỡ hắn vào tổng trướng. Kỷ Liên Thành khó chịu trong lòng, đuổi hết mọi người ra khỏi trướng, chỉ giữ lại vài thân tín, đồng thời nghiêm tiết lộ chuyện tối nay ra bên ngoài.

Hai tay hắn tỳ mạnh lên bàn, ánh mắt phản chiếu ánh lửa, hung ác như sói đói, sắc mặt trắng bệch chẳng khác nào ma quỷ.

– Thiếu tướng… – Tướng sĩ thân tín bên người hắn mở lời muốn khuyên, nhưng lại chẳng biết phải nói gì.

Hôm nay phải chịu đả kích lớn như vậy, một người tâm cao khí ngạo như Thiếu tướng há có thể chấp nhận? Hơn nữa, người vũ nhục hắn lại còn là Dung Sở!

Ông trời cho ngươi cơ hội đối đầu với kẻ mà ngươi luôn luôn muốn vượt lên, kết quả, ngươi lại thất bại thảm hại, còn tức tới nỗi phun ra một ngụm máu tươi.

Ngoài trướng đột nhiên vang lên tiếng động lạ, Kỷ Liên Thành ngẩng đầu lên, giọng nói u ám như Tu La:

– Ai?

Màn trướng được xốc lên, một tên binh sĩ kéo theo người khác bước vào. Cặp mắt đỏ rực như máu của Kỷ Liên Thành nhìn chằm chằm người nọ, lát sau mới nhận ra đó là sĩ binh đi cầu viện binh từ Bắc Nghiêm khi trước.

Người này đã ở doanh trại Thiên Kỷ được ba ngày, vậy mà vẫn không thấy Thiên Kỷ xuất binh, ắt hẳn cảm thấy vô cùng sốt ruột, cho nên mới thường xuyên đi lại xung quanh đại trướng. Thường ngày Kỷ Liên Thành cũng không để ý, nhưng hôm nay hắn lại tự dẫn xác đến trước mũi đao.

Có điều, trong lòng binh sĩ này hiện giờ chỉ có Bắc Nghiêm. Hắn khó  khăn lắm mới có cơ hội gặp được đại soái, nào kịp suy nghĩ cái gì, lập tức nhào lên cầu xin:

– Van cầu Thiếu tướng! Van cầu Thiếu tướng mau cứu Bắc Nghiêm! Bắc Nghiêm đã quá nguy ngập rồi! Lúc tiểu nhân rời đi, Thái Sử cô nương đã nhiều lần dặn dò tiểu nhân phải phân tích rõ ràng quân tình với Thiếu tướng, Thiếu tướng…

Kỷ Liên Thành chậm rãi ngẩng đầu.

Cõi lòng hắn giờ khắc này ngập tràn ác ý, bất luận nghe thấy cái tên nào cũng đều cảm thấy người ta đang xúc phạm đến mình.

– Thái Sử cô nương? – Hắn chậm rãi lên tiếng, – Đây là tiện nhân nhô ra từ đâu?

Binh sĩ kia lo lắng không yên ngẩng đầu nhìn hắn, không nhịn được nói:

– Thái Sử cô nương là phó Điển sử của Bắc Nghiêm, chính là người doanh Nhị…

– Mệnh lệnh từ một tên đệ tử hàn môn doanh Nhị Ngũ mà ngươi cũng dám lôi ra nói trước mắt ta? – Kỷ Liên Thành lạnh lùng nhìn binh sĩ đang trong cơn hoảng loạn.

Hiện tại, bất luận là người nào được thuộc hạ trung thành bảo vệ, đều là đối tượng mà hắn căm hận nhất!

– Ta nghe nói ả thiết đoạt quân quyền, sát hại Phủ doãn Trương Thu. Làm dân giết quan, tội không thể tha! – Kỷ Liên Thành cười lạnh, – Người đâu!

Một đội vệ binh tinh anh lập tức xuất hiện trước mắt hắn.

– Bất kể các ngươi dùng biện pháp gì, cũng phải lập tức tới Bắc Nghiêm… – Kỷ Liên Thành ném lệnh bài của hắn ra, ánh mắt đỏ au chứa đầy sát khí, -…tìm Thái Sử Lan này cho ta, sau đó tuyên bố tội trạng của ả, dùng thân phận tổng quản quân sự vùng Tây Bắc của ta…xử tử ả!

– Vâng!

Chương sau>>

___________________________________________________________________

DANH SÁCH HỐ CỦA IMEL:
[Xuyên không] Phượng Khuynh Thiên Lan – Thiên Hạ Quy Nguyên.
[Phản xuyên, cổ xuyên nay] Người từng yêu tôi ngàn năm – Lucia Lộ Thần
[Mạt thế] Mạt thế tuần hoàn – Phù Hoa

ĐOẢN VĂN
Tang Vũ – Thanh Hồ Nương Tử
Biển tình vô biên, quay đầu là bờ – Tiêu Bán Tuyết
Hồ mị chí – Cửu Ca Si Mị

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!