Chương 45: Lớn và nhỏ

0

Chương 45: Lớn và nhỏ

Tống Diệu lo lắng mách anh trai hắn, “Bình thương thấy con bé Ngôn khôn khéo đáng yêu là vậy, giờ thấy, thật đần mà. Huynh không biết đâu, cái tên nhóc họ Tần ấy chơi trò tiến dần từng bước đấy.”

Tống Vinh nhíu mày, “Sao vậy, hôm nay Tần Tranh tới à?”

Tống Diệu ngạc nhiên, “Huynh không biết hả?”

Tống Vinh không đáp, Tống Diệu nói tiếp, “Không chỉ có tới, mà sáng nay không biết sao hai đứa nó gặp mặt được, ở quán trà uống trà ăn bánh xong còn đi Thái Bạch lâu dùng cơm trưa. Chậc chậc, huynh nói xem, con Ngôn sao lại ngốc vậy chứ! Còn dẫn thằng nhóc đó về nhà nữa.”

Tống Vinh hỏi một đằng trả lời một nẻo, hỏi ngược, “Sang năm đến lượt Tần Tranh chuẩn bị thi tú tài thử nhỉ?”

Cuối cùng Tống Diệu cũng phát hiện ra chỗ không đúng, hỏi, “Huynh đồng ý?”

“Tần gia có gì không tốt.” Nhìn sang em trai, Tống Vinh thẳng thắn, “Tần Tranh có tư chất không tệ, coi như là người giỏi nhất trong đám con cháu đời thứ ba của Tần gia rồi. Hai gia đình của Tần gia cũng không có nhiều người tiềm năng, nếu đoán không sai thì người đứng đầu nhà họ trong tương lai chính là thằng bé.”

“Gia Ngôn nhà chúng ta thông minh phóng khoáng, tính cách rộng rãi, còn là đích trưởng nữ của huynh nữa, chưa chắc tìm không được mối nào tốt.” Việc chính là Tống Diệu hắn không thuận mắt Tần Tranh kia.

Tống Vinh hơi cười mỉm, nói, “Có lẽ năm đó An Quốc lão hầu gia cũng nghĩ vậy nhỉ.”

Tống Diệu quẫn, “Ngưng đi, thằng nhóc đó so được với đệ sao?”

“Khi ấy chú còn chưa bằng người ta đâu.” Tống Vinh trêu ghẹo một câu, nói tiếp, “Con bé Ngôn nó còn ngu ngơ lắm, chưa biết gì đâu, giờ Tần Tranh có làm gì cũng mất công toi thôi. Vả lại, con bé còn nhỏ, giờ bàn cũng bàn không tới chuyện cưới hỏi. Nếu tương lai có nơi tốt hơn lại nói tiếp.” Thân làm một phụ thân, tuy cũng không thoải mái khi khuê nữ của mình bị thằng nhóc nhà khác ngắm trúng, nhưng trong lòng vẫn hơi tự hào, cảm thấy thằng nhóc đó thật có mắt tinh tường.

Tống Diệu uổng phí nửa ngày lo suông, nói, “Đệ còn tưởng huynh chuẩn bị gả con bé vào cửa hầu môn công phủ gì gì đó chứ.”

Tống Vinh lườm Tống Diệu, “Hầu môn công phủ có gì tốt, đa số toàn là hào nhoáng bên ngoài, chỉ được vẻ vang bề nổi. Mấy đứa nó toàn lấy dòng dõi cao về làm vợ thôi, con gái tốt nhất chớ trèo cành cao đó.” Nhất là Tống Gia Ngôn, Tống Vinh kỳ vọng với trưởng nữ cực kỳ cao, rốt cuộc Tần Tranh có phù hợp hay không còn phải xem tiếp. Nếu xuất hiện một người xuất sắc hơn thì Tống Vinh chẳng ngần ngại đá văng Tần Tranh ra xa, dù sao hắn vẫn chưa nhận lời qua cái gì!

Bên này, hai huynh đệ đang tâm tình về tiền đồ ngày sau của Tần Tranh. Còn bên chủ viện, Tống Gia Ngữ cũng đang than vãn với mẫu thân mình, “Chẳng phải đại tỷ tỷ ra ngoài coi việc kinh doanh của tỷ ấy sao? Sao lại cùng trở về với Tranh ca ca?”

Khi hai mẹ con nghe được tin thì Tần Tranh đã từ giã về nhà. Tiểu Kỷ thị vỗ về sống lưng con gái, “Ai biết chúng nó gặp thế nào? Con để ý mấy thứ này làm chi?” Dẫu sao tiểu Kỷ thị vẫn trải đời nhiều, nhạy cảm hỏi, “Con có ý gì với Tần Tranh hả? Ngữ nhi?”

Mặt Tống Gia Ngữ xuất hiện vệt hồng, hờn, “Mẫu thân nói đi đâu vậy.”

Trong bộ dạng con gái, tiểu Kỷ thị càng cho là đúng, nghiêm mặt dạy, “Ngữ nhi, con là đại gia khuê tú, là con gái của chính thê chân chính. Mấy cô bé con chớ nên nghĩ tới những chuyện thế này.”

Tống Gia Ngữ mặt lạnh, dỗi, “Chi bằng mẫu thân đi hỏi đại tỷ tỷ ấy, chả phải bình thường tỷ ấy vẫn cùng Tranh ca ca cười cười nói nói sao?”

“Ta hỏi nó làm gì? Ta không phải mẹ ruột nó, ta là mẹ ruột của con!” Tiểu Kỷ thị vô cớ bốc hỏa, dạy dỗ, “Con nghe rõ cho ta! Hiện tại phải học cho tốt việc quản lý gia đình! Chuyện tương lai đã có phụ thân con làm chủ!” Hai nhà Tống Tần thông gia là chuyện tốt, tiểu Kỷ thị cũng đã gặp cậu Tần Tranh ấy, biết Tần Tranh học hành giỏi giang, nhưng vẫn còn xa tiêu chuẩn tuyển rể của tiểu Kỷ thị lắm!

Tiểu Kỷ thị thấy con gái tỏ vẻ oan ức, bèn hoàn hoãn lại, “Nhà mình và Tần gia hay qua lại thân thiết, mấy đứa nhỏ tụi con từ nhỏ đã gặp nhau nên coi là huynh muội thôi. Con đừng nghĩ gì cả!”

Bị mẫu thân nghiêm khắc dạy dỗ, Tống Gia Ngữ tủi tủi, “Con có nghĩ gì đâu.”

“Không nghĩ gì là tốt.” Tiểu Kỷ thị dịu dàng khuyên con gái, “Con gái khuê các nên học quản lý gia đình mới đúng đắn. Còn việc cưới xin trong tương lai là do lệnh cha mẹ, lời người mai người mối và quyết định của phụ thân con. Phụ thân con thương con nhiều lắm, trước đây con cứ nói phụ thân con thương đại tỷ tỷ con hơn, nhưng trong nhà nhiều đứa như thế mà khi con ngã bệnh phụ thân con đã nhờ viện phán của Thái Y viện đến khám cho con đấy thôi. Con mà vớ vẩn vậy sẽ phụ lòng của phụ thân con.”

Thật ra giờ Tống Gia Ngữ nhỏ xíu nên có biết cái gì là yêu hay không yêu đâu, bản thân cô nàng cũng lơ tơ mơ. Chỉ là so với Tống Gia Ngôn, dường như mọi người ưa Tống Gia Ngôn hơn rất nhiều, trong đó có cả Tần Tranh xuất chúng nữa chứ, Tống Gia Ngữ thấy vậy mới lờ mờ bực tức thôi. Sau lại gặp tiểu Kỷ thị dọa như vậy làm cho Tống Gia Ngữ chẳng dám nghĩ nhiều thêm nữa.

Hôm nay được ra cửa đi dạo cả buổi trời, hiện tại tâm trạng của Tống Gia Ngôn vô cùng tốt. Đợi nhóm Tống Gia Nhượng tan học về nhà, cả bọn qua chỗ lão thái thái càng làm chỗ bà thêm náo nhiệt, Tống Gia Nhượng nói, “Ít ngày nữa tới sinh nhật A Tranh, cậu ta nói muốn tới thôn trang nhà mình chơi, có cả Phỉ muội muội đi nữa, A Tranh bảo tụi huynh dẫn muội với Gia Ngữ đi chơi một ngày.”

Thấy tụi nhỏ phấn khích, Tống lão thái thái cười, “Đi đi, đi chơi cho đã đi.” Rồi nhìn sang Tân Trúc Tranh nói, “Tiếc là Trúc Tranh không đi được, bắt con bé này ở nhà một mình thì buồn quá.”

Tân Trúc Tranh cười bảo, “Sao buồn được ạ, cháu ở nhà chơi với mẫu thân và cô mẫu cũng giống nhau thôi.”

Tiểu Kỷ thị tiếp lời, “Để Ngữ nhi ở nhà chơi với Tranh nhi đi, mấy bữa nay con thấy con bé có chút ho khan, mà chỗ thôn trang giờ vẫn lạnh, cho đi con không yên tâm lắm.”

Thấy Tống Gia Ngữ và Tân Trúc Tranh đều không đi, Tống Gia Ngôn vội bàn, “Vậy mình gọi Thiệu muội muội, Viễn đệ nhà đại di mẫu cùng đi, nhiều người thêm vui.” Dẫu sao cô cũng muốn đi.

Tiểu Kỷ thị quay sang trượng phu, nói, “Việc học của tụi nhỏ làm sao? Thiếp nghe bảo Tần Tranh không cần lên lớp nữa, đợi sang năm chuẩn bị thi tú tài nhỉ. Thằng bé ấy thật có tiền đồ.” Mở miệng toàn tuôn lời khen ngợi.

Tống Vinh xem thường, “Bỏ một ngày sợ gì.” Rồi nói với tụi nhỏ, “Chơi gì thì chơi, Gia Nhượng Gia Khiêm, hai đứa là anh trai, phải quản mấy em cho tốt.”

Tống Gia Nhượng Tống Gia Khiêm vội vàng đứng dậy chắp tay đáp ứng, mấy bé trai hứng khởi ra mặt, đã bắt đầu nói đến chuyện đi thôn trang bắt thỏ câu cá, phi ngựa săn thú gì gì đó. Tống Gia Nhượng kể lại chuyện lần trước đi săn ở thôn trang rồi nướng thịt ăn, tụi nhỏ líu ríu mãi, hận không thể lập tức đi ra ngoài chơi.

Tống Gia Ngữ cũng rất hâm mộ, nhưng chỉ biết cúi đầu, khe khẽ thở dài.

Tống Gia Nặc nhìn thấy, bèn nói, “Mẫu thân, cho nhị tỷ tỷ đi cùng đi ạ. Sinh nhật của Tần Tranh ca ca cũng không phải ngày mai, nhị tỷ tỷ cũng khỏe hơn trước nhiều rồi. Tới lúc đó mang thêm quần áo là được, chắc chắn sẽ không bị lạnh đâu, đại tỷ tỷ, Phỉ tỷ tỷ với cả Thiệu tỷ tỷ nhà đại di mẫu điều đi mà.”

Tống Vinh nhìn dáng vẻ con gái út, bụng thở dài, cười nói, “Ngữ nhi con cũng đi đi. Mẫu thân con là bị bệnh lần trước của con dọa, sợ con trở bệnh thôi. Lần này con đi nên để ý thân thể mình, nếu để bị bệnh là sau này không cho ra ngoài nữa đâu.”

Tống Gia Ngữ còn nhỏ tuổi nên khó che giấu nổi tâm trạng, khi được phụ thân cho phép liền hé miệng cười, khó được lúc dùng giọng nũng nịu, “Phụ thân yên tâm ạ, con nhất định để ý ạ.” Dứt lời lại liếc trộm sắc mặt mẫu thân.

Tiểu Kỷ thị bất đắc dĩ, thở dài nói, “Vậy đi đi.”

Tống Gia Giới chợt cất tiếng hỏi, “Đại tỷ tỷ, tỷ tuyển được đại chưởng quỹ chưa? Một tháng 20 lượng bạc, tỷ có nhiều tiền vậy hả?”

“Chưa đâu, nào dễ vậy.”

Tống Gia Nhượng nói cô, “Muội mau tỉnh mộng đi, thầy chùa làm gì có tóc mà mua lựa?”

Thế là, mọi người lại rối rít bàn sang chuyện đề mục không đáng tin Tống Gia Ngôn ra, Tống Gia Nặc lại đi ngược, mím môi cười, “Đại tỷ tỷ nghĩ ra đề mục như vậy, hẳn biết làm sao bán lược cho sư thầy đi?”

Tống Gia Giới kéo tay áo Tống Gia Ngôn, hỏi cô, “Đại tỷ tỷ, tỷ biết phải không? Mau nói ra nào, thật sự bán được? Đệ tò mò chết mất.”

“Giờ vẫn chưa thể nói.” Tống Gia Ngôn, “Tỷ chỉ dựa vào cái này để tuyển đại chưởng quỹ thôi.”

Tống Gia Khiêm cười, “Hẳn là đại muội muội đang noi theo gương Khương Thái Công.”

Tống Gia Từ cuộn thân hình tròn mũm ngồi trên ghế, đưa cái mặt mâm ra hỏi ké, “Đại tỷ tỷ, chẳng phải mở cửa hiệu kinh doanh là sai nô tài đi làm sao? Tại sao còn muốn mở cuộc thi nữa?”

“Thi thố đương nhiên là vì muốn tìm người có bản lĩnh.” Tống Gia Ngôn, “Vì sao triều đình mở cuộc thi tú tài, cử nhân, tiến sĩ rồi mới có thể ra làm quan? Cũng đều cùng đạo lý này.”

Tống lão thái thái nghe mọi người bàn tán một hồi mới kịp phản ứng, chỉ vào Tống Gia Ngôn hỏi, “Hả? con nhóc con muốn bán lược cho nhà sư hả?” Không đợi người khác đáp, lão thái thái đã tự đáp, “Ôi trời, cái con bé ngốc của ta, sư sải làm gì có tóc, người ta mua lược làm gì? Con mớ rồi phải không?”

Mọi người đều cười òa lên, bữa cơm tối đầy náo nhiệt.

Tống Gia Ngôn viết thiệp cho Thiệu Xuân Hoa, Thiệu Xuân Hoa đưa cho Kỷ Mẫn xem, Kỷ Mẫn cười bảo, “Đi đi, tới hôm đó con đi với thằng Viễn. Gia Ngôn thì tụi con đã biết rồi, quan hệ giữa Tần gia và Tống gia khá tốt, tụi nhỏ trong nhà được nuôi dạy cũng tốt, tuổi mấy tiểu tỷ muội chắc không chênh nhau gì mấy, chắc cũng dễ chơi chung.”

Ninh An hầu thái phu nhân cũng có ý này, cười, “Nếu là sinh nhật cậu bé nhà họ Tần thì nên chuẩn bị quà riêng cho huynh muội tụi nó, bạn bè với nhau không cần quá dày quá nặng.”

“Con và lão thái thái nghĩ giống nhau ạ, con thấy Tần gia là thư hương môn đệ, nên chuẩn bị vài món văn phòng tứ phẩm làm quà vậy. Vừa không đắt, vừa thực tế.”

Ninh An hầu thái phu nhân gật đầu.

Ninh An hầu còn thoải mái cho con trai nghỉ bữa học, trong lòng cảm thấy cô bé Tống Gia Ngôn này thật hiểu chuyện. Các mối quan hệ của con em thế gia cũng là bắt đầu từ lúc nhỏ kiểu này. Phần lớn công môn hầu phủ ở đế đô này Ninh An hầu phủ đều có qua lại, nhưng Ninh An hầu vốn có xuất thân từ võ tướng nên khá ít xã giao với quan văn, quan hệ của Ninh An hầu phủ cùng Tần gia phải nói là kém xa Tống gia. Lại nói chuyến đi chơi này còn thêm mấy cậu bé chi thứ hai của Tống gia nữa, có cơ hội như vậy, Ninh An hầu rất sẵn lòng cho con trai có dịp tăng danh sách bạn bè lên.

Tống Gia Ngôn có thể nghĩ tới Lý Hành Viễn và Thiệu Xuân Hoa đến thế, Ninh An hầu phải khen một tiếng, tiểu biểu tỷ Tống Gia Ngôn này làm thật ra khuôn ra mẫu mà, đặc biệt khiến người thích.

Ban đêm.

Tiểu Kỷ thị nói cùng trượng phu, “Con gái nhà mình sắp trưởng thành rồi, 7 tuổi là nam nữ đã tách ra, tuy nhà mình và Tần gia kết xui là chuyện tốt, nhưng nam nữ có nhiều phép tắc, vẫn nên làm theo mới tốt.”

Tống Vinh hàm hồ nói, “Tụi nhỏ còn nhỏ mà.” Tống Vinh mà tuân thủ mấy cái phép tắc hủ lậu hủ sĩ nghiêm ngặt thì hắn chẳng thể bước đến bước này rồi.

“Năm nay Gia Ngôn 10 tuổi, Ngữ nhi cũng 9 tuổi rồi.”

Tống Vinh không lên tiếng, mặt trầm xuống. Nhìn sắc mặt trượng phu vậy, tiểu Kỷ thị không dám nhiều lời thêm, vội hầu hạ trượng phu cởi áo đi ngủ.

Đương nhiên Tống Vinh lo chuyện dài lâu hơn tiểu Kỷ thị nhiều. Với hôn sự của con gái, tuy nói là lệnh cha mẹ, lời người mai mối, nhưng nếu hai bên đều có ý thì cứ để nước chảy thành sông là tốt nhất.

Quan hệ thông gia, kết chính là chuyện tốt hai họ.

Dĩ nhiên chuyện này vẫn phải cân nhắc đến ý của con gái, bằng không sau khi gả đi mà hai người bất hòa thì còn gì là chuyện tốt hai họ nữa!

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!