Chương 44: Phúc lợi xuyên không.

0

Chương 44: Phúc lợi xuyên không.

Lợi ích, mới chính là người bạn tốt nhất của mình.

Chẳng qua là trong những lúc bình thường được tiểu Kỷ thị săn sóc việc ăn uống sinh hoạt nhiều hơn một tí, rồi hiện tại còn cho Tân Trúc Tranh hùng vốn kinh doanh chung với Tống Gia Ngữ nữa, có lẽ lợi nhuận trong tương lai cũng sẽ trích một phần cho Tân Trúc Tranh.

Tiền không là bao, nhưng làm sao người Tân gia không biết ơn người ban ơn là tiểu Kỷ thị đây.

Về những thứ trước kia Tống Gia Ngôn làm thực quá phù du. Tìm lãnh đạo không bằng tìm người phụ trách[1], tìm đâu ra một biểu tẩu vừa tốt lại còn chu đáo, tỉ mỉ, rộng rãi tới vậy chứ.

[1] Tìm lãnh đạo không bằng tìm người phụ trách: Nguyên văn <Quan huyện không bằng hiện quản 县官不如现管>.

Ván này, tới đây, Tống Gia Ngôn thua.

Đợt ấy Thúy Nhụy cũng có tới thăm hỏi Tống Gia Ngôn, nói gần nói xa cũng là dò la Tống Gia Ngôn có muốn kinh doanh dược thảo không. Tống Gia Ngôn chỉ cười cười rồi từ chối.

Trước đó Tống Vinh có ban lão tam Phương gia cho Tống Gia Ngôn sai bảo, tên là Phương Tam Bảo, 12 tuổi, dáng người không cao không lùn, không xấu không đẹp, mặc bộ đồ xanh đen của nam bộc trong nhà. Tống Gia Ngôi bảo, “Tiểu Xuân nhi, đưa Tam Bảo 20 lượng bạc, bảo cậu ta đi mua lược về.”

Phương Tam Bảo đứng im đợi chủ tử sai bảo, qua một lúc thì Tiểu Xuân mang bạc tới đưa trước mặt cậu ta, Phương Tam Bảo nhận nhanh, hỏi, “Chẳng hay đại cô nương muốn mua lược thế nảo?” Lược cũng có nhiều loại lược mà.

“Cậu xem rồi mua, mua số lượng lớn.”

Sáng nay cha Phương Tam Bảo có dặn cậu ta, bảo cậu ta phải nghe lời đại cô nương sai bảo, Phương quản gia còn dặn con trai thêm vài lời, “Đại cô nương là người dứt khoát, cô ấy bảo mày đi hướng đông, mày chớ lượn hướng tây! Nếu xảy ra sai phạm gì coi tao đánh gãy cẳng chó mày thế nào!”

Dù cha cậu ta không dặn thì Phương Tam Bảo cũng không có lá gan làm qua quít lời dặn của Tống Gia Ngôn. Tống Gia Ngôn từng thay mặt tiểu Kỷ thị quản lý nhà cửa, sự lợi hại của cô ấy, đám tôi tớ trong nhà đều thấy rõ.

Phương Tam Bảo không dám nhiều lời hỏi thêm, lập tức cầm tiền ra phố mua lược cho Tống Gia Ngôn.

Phương Tam Bảo làm việc rất nghiêm túc, tới buổi tối đã mang nửa xe lược về cho Tống Gia Ngôn. Đương nhiên đã sử dụng hết số tiền được đưa.

Phương Tam Bảo không hổ là con trai của quản gia, số lượng lược lớn vậy mà cậu ta vẫn ghi chép đầy đủ, sau đó giao hết sổ sách mua lược cho Tống Gia Ngôn.

Lần này, không cần tuyên truyền, mọi người trong nhà đều biết đại cô nương chắc chắn chuẩn bị kinh doanh lược rồi.

Khuya đó Phương Tam Bảo về nhà, kể lại, “Đại cô nương bảo con mua nửa xe lược, cái này, có lẽ tính bán lược, nhưng cách thức bán thế nào đây? Người ta mở cửa hàng bán lược, đều là mua số lượng lớn với giá rẻ rồi lấy giá cao bán lại từng cây, vậy mà đại cô nương lại mua về với giá cao, muốn bán lại cũng khó.”

Phương quản gia theo bên cạnh Tống Vinh đã lâu nên thỉnh thoảng cũng đoán được vài phần tính tình của Tống Vinh, nhưng khi nghe đứa con trai thứ ba nhà mình kể lại hành động kỳ lạ của Tống Gia Ngôn, Phương quản gia nghĩ mãi vẫn không thông Tống Gia Ngôn muốn gì. Nghĩ không ra, Phương quản gia đành trừng con trai, mắng, “Chủ tử bảo làm thế nào thì mày làm thế ấy! Còn om sòm nữa tao đánh roi bây giờ!”

Phương Tam Bảo hừ hừ hai tiếng, không nói gì.

Hôm sau, Phương Tam Bảo có ngay nhiệm vụ mới, Tống Gia Ngôn lấy một cây lược đưa Phương Tam Bảo, bảo, “Cầm lược tới cửa hàng hỏi, ta muốn 5000 cây lược thế này, hỏi bao nhiêu tiền một cây?”

Phương Tam Bảo được đại cô nương gọi tên, lập tức đáp ứng, vui vẻ chạy đi hỏi giá tiền.

Sau một phen so sánh giá tiền rồi cò kè mặc cả thì 5000 cây lược đã được đặt cọc. Đến lão thái thái cũng nghe được phong phanh, bèn nhắc tới với Tống Gia Ngôn, “Con tính bán lược hả Ngôn?”

“Còn chưa nghĩ ra đâu ạ.” Tống Gia Ngôn cười híp mắt.

Lão thái thái ngạc nhiên, “Chẳng phải con sai người đi mua 5000 cây lược à?”

“Đúng đó ạ.”

“Đã mời chưởng quỹ chưa?” Lão thái thái vạn lần không yên tâm, “Còn có người làm, kế toán… Chuyện rất nhiều, quầy nè, hộc tủ nè, đều cần làm trước mới được.”

Tống Gia Ngôn cười, “Việc này không gấp ạ.”

Trông bộ dáng thảnh thơi của Tống Gia Ngôn, lão thái thái nhìn mà gấp muốn chết, nói, “Để ta bảo cha con sắp xếp người cho cửa tiệm con, đừng để người ta lừa.”

Tân lão thái thái cũng chiêm lời, “Tìm người thành thật mới tốt.”

Tân Trúc Tranh dịu dàng lên tiếng, “Ngôn nhi à, hay cùng tụi cô làm tơ lụa đi, mặc hàng này nhị tẩu có kinh nghiệm, cũng dễ làm hơn.” Tân Trúc Tranh không ngu, cô ta biết kể từ khi cô ta qua lại với tiểu Kỷ thị, Tống Gia Ngữ thì Tống Gia Ngôn có vẻ xa cách với cô hơn trước nhiều. Có điều, có một một số việc cô ta cũng phải vì mình mà suy nghĩ trước…

Tống Gia Ngôn ôm cánh tay lão thái thái, nũng nịu, “Tổ mẫu yên tâm đi ạ, con nắm chắc trong lòng rồi.”

Chủ lớn chủ nhỏ trong phủ, người nắm chắc trong lòng chắc chỉ có mỗi Tống Gia Ngôn. Tống Gia Nhượng xoi mói cô, “Bán lược thì cần có nhiều chủng loại chứ, cớ gì bán có mỗi loại thế? Làm sao có người mua.” Lo chết thôi.

Tống Gia Khiêm cũng nói, “Son phấn vùng Giang Nam cũng rất có tiếng, hay đại muội muội đổi qua bán nó đi.”

“Đúng đấy.” Ngay cả Tống Gia Giới bị Tống Gia Ngôn đánh tới chịu phục cũng thấy chuyện bán lược không khả quan, bảo, “Ít nhất thì đại tỷ tỷ cũng nên bán chung với gương chứ.”

Tống Gia Ngôn cười mà không nói, một bộ thần bí.

Tống Diệu cũng tò mò hỏi anh trai hắn, “Đệ coi con bé Ngôn nó đâu giống đứa ngốc, nó muốn bán lược thật à?”

Tống Vinh nói, “Dù sao cũng không tốn là bao, cho nó chơi đi.”

Đợi cửa hàng đưa tới 5000 cây lược, Tống Gia Ngôn viết ngay một bảng tuyển hiền tài rồi bảo Phương Tam Bảo, “Đưa cho nhóm tướng công[1], dùng giấy đỏ sao thành 1000 bảng, ta cần dùng.”

[1] Tướng công 相公: Một cách gọi tú tài thời xưa.

Thời nay không có máy photocopy, mà còn phải sao trên giấy đỏ nên chừng 3 ngày sau mới sao xong. Tống Gia Ngôn sai Phương Tam Bảo tiếp, “Tìm mấy đứa rảnh việc, cầm 300 bảng đi đến cho đông người dán lên. Nếu có người hỏi thì cứ nói cửa hàng khai trương tìm đại chưởng quỹ, còn lại không cần nói nhiều. Dán hết ở đế đô rồi thì đem đến mấy thôn trấn vùng ngoại ô dán.”

Sau này giấy dán quảng cáo kiểu này rầm rộ cũng là bắt đầu từ Tống Gia Ngôn.

Tống Diệu đặc biệt giữ lại một bảng Tống Gia Ngôn cầu hiền tài đọc cho Tống Vinh nghe, ý trên mặt giấy giản lược thế này:

Muốn phát tài không?

Muốn gây dựng sự nghiệp không?

Muốn làm đại chưởng quỹ không?

Không giới hạn kinh nghiệm, không giới hạn tuổi tác, không giới hạn nam nữ, không giới hạn xuất thân, chỉ hạn định nhân phẩm, lòng lang dạ sói chớ rớ vào.

Đãi ngộ: Lương tháng 20 lượng, chuyện hoa hồng gặp nói sau.

Nếu có nguyện vọng, yêu cầu ngày X tháng X năm X tới đường XXX phỏng vấn.

Tống Diệu bàn với anh trai mình, “Huynh cứ cho con bé Ngôn chưởng quỹ sai việc đi, đỡ cho nó ra đường tìm người như thế. Bằng không, dưới tay đệ còn có người sử dụng được.”

“Chẳng phải nó bảo không cần rồi sao.” Tống Vinh hơi nhếch môi, “Nó nói muốn tìm Lã Bất Vi, Đào Chu Công đấy.”

“Nó đang nói mớ ấy hả.”

Thật ra ở trong đế đô này cũng có nhiều hộ kinh doanh, chuyện tuyển cu li, làm thuê ngày nào mà không có, tất nhiên với người làm thì vẫn thường dùng học đồ trong tiệm. Thời gian đầu không trả lương chỉ bao ăn ở, sau khi thăng làm người làm chính thức rồi mới có lương.

Đến việc tìm đại chưởng quỹ đều là lặng lẽ đào góc tường[2] người đó, nhưng gióng trống khua chiêng kiểu này thật không thấy nhiều.

[2] Đào góc tường 挖墙角: Ví dụ như phá trụ cột, phá bệ đối phương.

Cái gì?

Một tháng 20 lượng?

Bổng lộc một năm của quan thất phẩm mới có 45 lượng.

Việc Tống Gia Ngôn chiêu dụ hiền tài, Tống Gia Ngữ nghĩ sao cũng nghĩ không ra, nói, “Đại tỷ tỷ tính làm gì vậy? Tiền tháng của chúng ta cũng chỉ có 2 lượng thôi.”

Tiểu Kỷ thị cười, “Gia Ngôn nó trước giờ thích giả thần giả quỷ mà. Nhị thẩm con đưa người tới cho mẹ, mẹ đã bảo họ đi xếp lại vải vóc rồi. Sau khi cửa tiệm khai trương sẽ để cho con và biểu cô con quản lý, tụi con phải tự xem sổ sách.”

Tống Gia Ngữ gật đầu khẽ.

Tống Gia Ngôn bạo tay thế làm không ít kẻ hầu người hậu trong nhà chộn rộn, chính Phương Tam bảo cũng nảy sinh tính toán, cậu ta vừa nhanh chóng hoàn thành xong chuyện Tống Gia Ngôn giao, hiện tại lại thấy tâm trạng Tống Gia Ngôn không tệ, bèn hỏi dò Tống Gia Ngôn, “Đại cô nương ạ, chuyện là có mấy thằng nhóc hỏi nô tài, hỏi tôi tớ trong nhà có cái may mắn được đại cô nương sử dụng không ạ?”

Tống Gia Ngôn cười, “Chỉ cần làm được chuyện ta phân phó thì đương nhiên có thể. Tất cả từ lương tới hoa hồng đều y trên mặt giấy.”

Phương Tam Bảo cung kính hỏi, “Ý cô nương muốn tụi nô tài làm chuyện gì mới được ạ?”

“Đến lúc ấy cậu sẽ biết.” Tống Gia Ngôn tiếp, “Trên giấy ta đã nói không giới hạn xuất thân, nếu nô tài trong nhà muốn thử một lần thì càng tốt.”

Phương Tam Bảo hớn hở ra mặt, lương cha cậu ta mỗi tháng được có 5 quan, nếu cậu ta được đại cô nương nhìn trúng, thì chao ôi… Phát tài rồi!

Tống Gia Ngôn nói trước với Tống Vinh là cô cần đến cửa hàng một chuyến trong thời gian tuyển đại chưởng quỹ, còn mượn thêm vài văn thư với mười tráng bộc để làm việc. Tống Vinh đồng ý tất, giờ hắn cũng tò mò Tống Gia Ngôn định làm cái gì đây.

Tống Gia Ngôn dẫn Phương Tam Bảo theo, “Dù sao ta vẫn là con nương trong nhà, khó lộ mặt được. Cậu đi thay bộ đồ rồi dẫn mấy văn thư và mười tráng bộc mang 5000 cây lược tới tiệm đi. Hỏi những ai bằng lòng nộp đơn làm đại chưởng quỹ là làm sao bán 5000 cây lược cho nhà sư trong chùa.”

Phương Tam Bảo cẩn thận lắng nghe, nghe đến chỗ này liền kêu lên thành tiếng, “Bán cho thầy chùa?” Người nào thần thông tới trình độ bắt thầy chùa mọc tóc để bán lược trời!

Tống Gia Ngôn nghiêm mặt nói, “Cậu cho rằng 20 lượng mỗi tháng của ta ăn dễ lắm à? Không có bản lãnh bán lược cho mấy nhà sư thì đừng mơ 20 lượng!”

“Dạ, dạ.” Phương Tam Bảo vội vàng đáp, lại hỏi, “Nhưng thưa đại cô nương, phải chăng đề mục này quá khó?”

“Khó gì, chẳng khó chút nào.” Tống Gia Ngôn nhủ thầm trong bụng, đại cô nương nhà cậu còn giải được. Cái nhà này do tiểu Kỷ thị quản, lần đầu tiên Tống Gia Ngôn ý thức được rằng, cô cần có người của riêng mình. Trông mèo vẽ hổ ra một nan đề, hy vọng có thể tìm được người.

“Còn nữa, đừng nói đề mục này là do ta ra.” Tống Gia Ngôn muốn tuyển người chứ không phải muốn nổi danh. Người sợ nổi danh heo sợ mập mà.

“Vâng ạ.” Thì ra đại cô nương còn hiểu được là ra đề này sẽ chọc chửi, Phương Tam bảo hiểu sâu sắc sự lo lắng của đại cô nương nhà cậu ta.

“Đi đi. Từ nay về sau chuyện cậu làm chính là triệu tập phỏng vấn mấy ứng viên vị trí đại chưởng quỹ.”

Phương Tam Bảo ứng, tư tưởng kiếm 20 lượng tháng cũng chết lềnh bà lềnh bềnh theo.

Tống Gia Ngôn viện cớ ra ngoài là muốn xem người tới nộp đơn nhiều hay ít. Tiếp đó, cô đã thấy được sức hấp dẫn của công việc một tháng 20 lượng.

Tống Gia Ngôn cảm thán: Hội làng cũng chẳng hơn việc này là bao.

“Ngôn nhi.”

Tống Gia Ngôn quay đầu thì thấy Tần Tranh đứng ngay bên đường đang nhìn cô cười.

“Sao huynh ở đây?” Tống Gia Ngôn mặc một bộ quần áo con trai, phía sau còn theo hai nam bộc.

Bên đường khá nhiều quán trà, Tần Tranh bèn dẫn Tống Gia Ngôn vào một quán và lựa một chỗ gần cửa sổ vào ngồi xuống, chỗ ngồi vừa vặn đối diện với cửa hàng của Tống Gia Ngôn. Tống Gia Ngôn ngồi xuống hỏi cậu chàng, “Huynh không đi học hả?”

Tần Tranh cười bảo, “huynh đến xem làm sao để kiếm 20 lượng mỗi tháng?”

Đúng lúc có phục vụ tới hỏi uống trà gì, Tống Gia Ngôn nói, “Long tĩnh, thiết quan âm, thêm hai bàn trà bánh.” Kêu xong lại bảo nam bộc nhà mình và sai vặt của Tần Tranh, “Mấy người tìm bàn ngồi đi, ăn uống tự nhiên, chút nữa tính tiền chung.”

Tần Tranh trêu, “Chưa kinh doanh được gì đâu, xa hoa thế à.”

Tống Gia Ngôn trừng đôi mắt hạnh, “Lẽ nào huynh bắt muội mời?”

Tần Tranh cười, “Huynh ra phố không mang tiền.”

Tống Gia Ngôn bực bội, “Vậy huynh uống nước lã được rồi.”

Tần Tranh cười khẽ, “Muội mời huynh uống trà, trưa huynh mời ăn ở Thái Bạch lâu.”

“Vậy còn được.” Tống Gia Ngôn hỏi cậu, “Sao huynh biết muội tới đây?”

“Đoán.” Tần Tranh vốn khá điển trai, giờ còn cong môi mỉm cười, lời lẽ tự nhiên, vừa nhìn đã biết là một công tử thế gia được dạy dỗ vô cùng tốt rồi. Tần Tranh nói, “Muội ra giá 20 lượng bạc mỗi tháng làm cả nô tài trong phủ huynh nghị luận quá chừng, nói là ra giá trên trời, còn phí tâm lớn để tuyển đại chưởng quỹ kiểu này thì nhất định là muốn tìm người có năng lực thật sự. Chơi lớn cỡ này, chắc chắn vào ngày đầu tiên sẽ có nhiều người tới góp vui.”

“Có điều có nhiều người tới dự tuyển đại chưởng quỹ thế này, nhất định muội có trò phía sau.” Tần Tranh nhìn Tống Gia Ngôn nói.

Tống Gia Ngôn nói đề mục là bán lược cho thầy chùa, Tần Tranh có chút kinh ngạc, nhìn chằm chằm Tống Gia Ngôn một hồi mới lên tiếng, “Xảo quyệt.”

Tống Gia Ngôn đập một cái vào đầu Tần Tranh, “Nói gì đó?”

Chẳng những xảo quyệt mà còn rất đanh đá. Tần Tranh khen, “Nếu thật sự có người giải được đề này thì thật đúng với giá 20 lượng bạc.”

“Đúng thế, bộ huynh cho rằng muội coi tiền như rác à.”

Trà bánh được bưng lên, đôi khi Tống Gia Ngôn sẽ vừa liếc ra ngoài xem, vừa bốc hoa quả khô lên ăn. Tần Tranh hỏi, “Vậy muội bắt người ta điền kinh nghiệm nghề nghiệp chi? Không phải không giới hạn kinh nghiệm à?”

“Thăm dò nền móng của họ.” Tống Gia Ngôn cười, “Dù có giả dối thì trong đó cũng sẽ có phần là thật. Nếu sau này có kinh doanh cái gì khác, không chừng sẽ dùng đến. Mấy người này tới chỗ muội dự tuyển như vậy, có thể thấy là họ đối với công việc hiện tại không hài lòng.”

Tần Tranh gật đầu, “Thì ra bán lược cho nhà sư chỉ là mánh khóe.”

“Đâu nào. Nếu có người bán được, mà tính cách ổn nữa thì muội vẫn chi lớn.”

Tần Tranh khẽ cười, nói, “Tổ phụ đọc văn của huynh, định sang năm cho huynh thi tú tài thử.”

Tống Gia Ngôn thu tầm mắt đang nhìn ngoài cửa sổ về, nói, “Được nha. Đậu tú tài là có thể vào Quốc Tử Giám rồi, bọn học chung ở nhà cũng được thơm lây.”

“Cha muội bảo lâu rồi, với tư chất của huynh, thi đậu tú tài là chuyện sớm muộn thôi.”

Tần Tranh than thở, “Thật hy vọng đậu sớm một chút, đỡ phải ngày nào cũng xem tứ thư ngũ kinh, làm bài thi mẫu.”

Tống Gia Ngôn cười bảo, “Cha muội nói thi tú tài, cử nhân, văn vẻ trôi chảy là đủ, còn tiến sĩ ấy, dù cho văn vẻ hay thì cũng phải có nội dung dẫn chứng[3]. Muội thấy có nhiều người sau khi thi đậu sẽ đi chơi, huynh có muốn đi chơi không?”

[3] Nguyên văn là <Ngôn chi hữu vật 言之有物>: Viết văn hay nói chuyện phải có nội dung cụ thể.

“Chắc sẽ đi.”

“Muốn đi thì đi.” Tống Gia Ngôn nói, “Bằng không tương lai làm quan rồi là chẳng còn cơ hội nữa.”

Tần Tranh cười, “Ừ.”

“Mấy ngày nữa tới sinh nhật huynh, huynh đã nói với tổ phụ mình muốn mời bạn bè tới thôn trang chơi một ngày, Phỉ nhi cũng có đi, tới đó muội đi chung với tụi Gia Nhượng nhé.”

Tống Gia Ngôn cười giỡn, “Đây là muốn đòi quà hả?”

Tần Tranh lấy một cái hộp gỗ dáng dài hẹp trong ống tay áo ra, đẩy tới trước mặt Tống Gia Ngôn. Tống Gia Ngôn mở ra, bên trong là một cây trâm cẩm thạch khắc hình hoa mẫu đơn, chế tác không tệ lắm. Tần Tranh nói, “Sinh nhật muội qua rồi, cái này huynh tự khắc, muội lấy chơi đi, coi như tặng muội quà sinh nhật muộn.”

“Đắt lắm không?” Tống Gia Ngôn ngắm chất ngọc thấy rất tốt.

Tần Tranh nói, “Không đắt, huynh khắc nhiều lắm, người trong nhà đều có.”

“À.” Tống Gia Ngôn gật đầu, không khách sao nhận lấy.

Hai người trò chuyện một hồi mới tính tiền, sau đó Tần Tranh dẫn Tống Gia Ngôn sang Thái Bạch lâu dùng cơm.

Tống Gia Ngôn oán trách, “Lần trước đại ca của muội nói có món móng heo xào xì dầu ăn ngon lắm. Muội bảo huynh ấy mua về cho muội ăn, mà chắc quên sạch rồi.” Lại hỏi Tần Tranh, “Huynh không học mà lén chạy ra ngoài thế trở về sẽ không bị đánh chứ?”

Tần Tranh nói, “Giờ về cũng trễ.”

“Người ta là lo giùm huynh.” Tống Gia Ngôn quay đầu cười khì, đôi mắt hạnh mỏng híp cong, “Muội bày kế cho huynh này, nhị thúc muội ở nhà đấy, huynh tới nhà muội nhờ nhị thúc chỉ bảo văn chương đi.”

Mặc dù cũng Không phải là ăn không nổi quán cao cấp như Thái Bạch lâu, nhưng vì là cô nương trong nhà nên Tống Gia Ngôn không được thường xuyên đến quán này lắm.

Hai người ăn cũng chẳng được bao nhiêu, bốn món một canh thế thôi.

Tống Gia Ngôn nhắc mãi món móng heo xào xì dầu, thế là một mình gặm cả một đĩa, Tần Tranh thấy lại sợ cô ăn quá no mà bỏ cơm, nhưng khi nhìn cô nàng gặm sạch móng heo xong còn ăn tiếp một chén cơm đầy thì không lo lắng nữa.

Ăn cơm xong, Tần Tranh còn rất quý ông đưa Tống Gia Ngôn về tận nhà, mấy đứa trẻ hai nhà Tần Tống đều cùng nhau lớn lên nên mức độ hiểu Tân Tranh của Tống Gia Ngôn cũng ngang với Tống Gia Nhượng vậy. Nhìn Tần Tranh tỏ vẻ lịch thiệp, Tống Gia Ngôn nói, “Đã đến nhà rồi thì vào nhà ngồi chút đi, thúc thẩm muội về nhà, có cả tổ mẫu muội nữa.”

Tần Tranh đầy tự nhiên đi theo Tống Gia Ngôn vào cổng.

Lão thái thái đang được Tống Diệu dụ dỗ vui vẻ, thấy Tần Tranh liền không thiếu được nói vài câu. Với bản lĩnh của Tần Tranh thì tuôn vài lời hay là có thể dỗ cụ bà vui cả buổi, đặc biệt là khi Tần Tranh nhắc, “Tổ mẫu cháu hay nhắc lão thái thái lắm, nói lão tỷ muội hợp ý như lão thái thái thật sự quá ít ỏi. Còn nói trước đây thấy Ngôn muội muội thông minh đáng yêu, không biết giống ai nữa, khi gặp  rồi ngài mới tỏ, chẳng phải là giống ngài sao.”

Lão thái thái cười tít mắt, “Khi nào rảnh ta tìm tổ mẫu cháu tán dóc, tỷ ấy cũng rất hợp ý ta. À cháu Tần Tranh này, hôm nay cháu không cần đi học hả?” Chẳng phải học chung với cháu mình à.

Tần Tranh cười giải thích, “Tổ phụ kêu cháu sang năm thi tú tài, vậy nên giờ được nghỉ ạ.”

Tống Gia Ngôn lườm Tần Tranh một cái, hỏi cậu ta cả buổi trời không chịu nói, còn hại cô lo lắng thay cậu ta, sợ cậu ta lén trốn học mà bị đánh nữa chứ.

Lão thái thái kinh ngạc, “Cháu còn nhỏ vậy đã thi tú tài rồi?”

“So với Tống đại thúc 12 tuổi đậu tú tài thì cháu đã trễ hai năm rồi.”

Nói đến đứa con lớn của mình, lão thái thái liền vui vẻ cười ha hả, “Như nhau như nhau, cháu cũng rất thông minh.”

Tần Tranh ngó sang Tống Gia Ngôn, cười bảo, “Ngôn nhi, muội về thay đồ thường đi. Huynh ở đây trò chuyện với lão thái thái cũng được.”

Lúc này lão thái thái mới kịp phản ứng, vội nói, “Đúng rồi, đi đi.”

Kiên nhẫn trò chuyện với lão thái thái hồi lâu, Tần Tranh bèn đứng dậy chào tạm biệt, còn rất cung kính nói cùng Tống Diệu, “Nghe nói nhị thúc trở về mà chưa có thời gian gian tới thăm hỏi, thật sự là lỗi của cháu. Đợi ngày sau, cháu xin mặt dày nhờ nhị thúc chỉ dạy văn chương, mong nhị thúc đừng chê bai cháu ngu ngốc mà chỉ điểm một hai cho cháu ạ.”

Tống Diệu ậm ờ, “Không dám không dám.” Bà nó, ông đây khi nào có thằng cháu lưu manh như bây hả! Tưởng ông đui không nhìn ra hả? Bà nó mấy cái chiêu số cũ rích này ông chơi chán lâu rồi.

Đúng lúc Tống Gia Ngôn thay đồ xong quay lại, gặp Tần Tranh định đi, Tống Gia Ngôn bèn nói, “Muội tiễn huynh.”

Tóc Tống Diệu muốn dựng thẳng, cười gằn, “Ngôn con, nhị thúc và cháu Tần Tranh còn nói thêm vài chuyện học nữa, để nhị thúc tiễn nó cho.”

Tần Tranh cung kính, “Sao dám làm phiền trưởng bối tiễn mình được, để cháu phụng bồi nhị thúc.” Nghiêng thân, mời Tống Diệu đi trước.

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!