Chương 31: Một chưởng phá nát nhà giam.

0

Chương 31: Một chưởng phá nát nhà giam.

Thế nhưng, sao lại như vậy, hiện tại đều là hắn làm liên lụy tới nàng, đều do hắn quên rằng thân thủ của hắn cũng rất khá. Nguyên Ngự buông thõng hai vai chán nản, tự trách chính mình.
Lục Tầm Hoan đứng cách xa bọn Mộc Lan. “Ủ rũ cái gì chứ, chúng ta vượt ngục thôi!” Lục Tầm Hoan ngữ khí vô cùng ung dung, Nguyên Ngự giật mình, trố mắt nhìn nàng.
“Giật mình cái gì.” Lúc trước vì đề phòng bị phát hiện, nàng đã dịch dung, hiện tại việc đó vừa đúng lúc phát huy tác dụng của nó.
“Nếu ta vượt ngục, lại không nói cho rõ ràng, há chẳng phải khẳng định trước mặt mọi người rằng trước kia ta chính là kẻ trộm sao, vả lại, vượt ngục bằng cách nào, đây chính là việc phạm pháp đấy”. Nguyên Ngự nói, vẻ mặt rất nghiêm túc.
“Ngươi không trốn mà cũng không thể nói rõ, chẳng lẽ ngươi thực sự muốn bị giam ở đây sao? Lục Tầm Hoan ta không thích chốn tù ngục này.” Nói xong liền giơ tay rút chiếc trâm cài trên đầu xuống, chiếc trâm này có thể chia một thành hai, một đầu rỗng ruột, còn đầu kia lộ ra một cây kim rất to, đích thị là một vũ khí mở khóa lợi hại.
“Lục Tầm Hoan?” Nguyên Ngự nghe thấy nàng tự xưng tên mình, vội vàng ngẩng đầu nhìn về phía nàng, hai mắt sáng rực lên, thích thú nhìn nàng.” Ngươi là Lục Tầm Hoan?”
“Đúng thế! Kinh ngạc như vậy làm gì! Tên của ta rất kỳ quái chăng?
Nguyên Ngự chỉ vào mặt mình.”Không nhận ra ta sao? Là ta! Mười năm trước chúng ta đã gặp qua.”
“Đã từng gặp?” Lục Tầm Hoan nhìn kỹ khuôn mặt hắn, thật sự không thể nhớ được mười năm trước có quen đứa trẻ khoảng năm sáu tuổi nào không.” Ta không nhớ rõ.”
“Ồ!” Nguyên Ngự cúi đầu, Lục Tầm Hoan còn tưởng rằng hắn đang chán nản, nhưng nàng không thấy được lúc cúi đầu, ánh mắt hắn chợt lóe lên.
Lục Tầm Hoan có chút không đành lòng, mở miệng an ủi hắn.” Đừng buồn, chúng ta trốn ra ngoài trước đã, khi ra ngoài rồi ta sẽ chầm chậm nghĩ lại xem đã gặp ngươi ở đâu.”
“Vậy chúng ta trốn ra bằng cách nào?”
“Ngươi có thể dùng một quyền đem bức tường đánh nát, dù sao thì khí lực ngươi cũng không tồi.” Lục Tầm Hoan đùa hắn, trong lòng vẫn không yên tâm về chuyện bị Nguyên Ngự làm hại.
Lục Tầm Hoan nói đùa nhưng Nguyên Ngự lại cho rằng nàng nói thật liền đứng dậy, lay lay Mộc Lan sau đó dùng tay gõ gõ vào vách tường, lại áp tai vào tường nghe ngóng, xem ra có vẻ xem xét rất nghiêm túc.
Nguyên Văn Ngự tách hai chân ra, đứng tấn, hai tay bắt đầu vận khí, một thân nội lực đều tập trung vào bàn tay, sau đó hắn gầm lên giận dữ, dùng sức đánh vào khoảng không phía trước, một cỗ nội lực mạnh mẽ trong nháy mắt đánh lên bức tường… Một tiếng nổ lớn vang lên, Lục Tầm Hoan đang nghiêm túc mở khóa cả kinh quay đầu lại, chỉ thấy Nguyên Ngự và bức tường trước mặt nàng …. Phá! Thế mà người khởi xướng lại đang rất hài lòng nhìn kiệt tác của chính mình, lại còn cười đến hồn nhiên, chờ người khác đến khen ngợi hắn.
Nàng chỉ nói đùa thôi mà! Tên này ngốc thật sao?
Để làm được việc này cần có nội lực thâm hậu mới có thể một chưởng liền đánh vỡ? Không phải sư phụ đã nói thiếu niên cùng trang lứa chỉ có vài người theo kịp nàng thôi sao? Chiêu thức mà Nguyên Ngự vừa dùng có thể chống đỡ được sức mạnh của hai người như nàng ấy chứ.
“Còn ngẩn ra cái gì nữa, chạy mau! Tiếng động lớn như vậy chắc chắn sẽ bị phát hiện.” Nguyên Ngự đi đến phía bên nàng, lính canh nghe thấy tiếng động chạy đến, nhìn thấy bức tường bị phá thành cái động lớn liền kinh ngạc đến nỗi quên cả việc phải bắt bọn hắn lại.
Nguyên Ngự vội vàng nắm lấy tay Lục Tầm Hoan xông ra bên ngoài. Chạy được một đoạn, xác định không có người đuổi theo mới giảm tốc độ. Lúc này hắn mới phát hiện mình quá vội vàng, quên cả lễ tiết nam nữ, liền chân tay luống cuống.
“Thật xin lỗi, ta không phải cố ý đâu, ta… Ta… ”
Nhìn bộ dạng lo lắng của hắn, Lục Tầm Hoan vốn định trêu đùa hắn, đáng tiếc đây không phải lúc, chỉ sợ đùa xong hắn lại thật sự muốn lấy nàng.
“Không sao, chúng ta đi thôi!”
Nguyên Ngự nặng nề gật đầu, liền đi theo Lục Tầm Hoan, đi được một đoạn, hắn cảm thấy có chút không đúng, làm thế nào để quay về thành chủ phủ đây?
“Tiểu Hoan, chúng ta đây là muốn đi đâu?”
Lục Tầm Hoan liếc mắt một cái, nhìn thiếu niên vừa thay đổi cách xưng hô với mình trước mặt, Tiểu Hoan? Đây là lần đầu tiên có người gọi nàng như vậy.
“Đương nhiên là đi đòi lại đồ của chúng ta rồi, tiện thể lấy chút phí bồi thường.”
Lục Tầm Hoan cười gian xảo, trở lại Tàng Bảo Khố. Tàng Bảo Khố lúc này được canh giữ cẩn mật hơn, việc này hoàn toàn không làm khó nàng, nàng thuận lợi dùng biện pháp cũ làm cho mấy tên lính canh không nhúc nhích được, lần này nàng không cùng Nguyên Ngự cãi nhau, nhanh chóng mặc đồ, lấy lại kiếm của mình, hài lòng quay về khách điếm.
“Tiểu Hoan, bộ dạng này của ngươi không đúng, không thể trộm đồ được.”
Lục Tầm Hoan liếc mắt nhìn hắn.” Ngươi không thấy là trốn ngục chúng ta cũng làm rồi, còn kém cướp bóc một thêm một lần ư?”
Nguyên Ngự nghĩ đến hành người điên cuồng đêm nay liền nhức đầu. Lục Tầm Hoan cũng không muốn cùng hắn nói lời vô nghĩa, một cước đá hắn ra ngoài, lải nhải như lão già tự đắc, lỗ tai nàng cũng sẽ nhanh chóng mọc vết chai mất thôi.
Sáng sớm một ngày sau, Lục Tầm Hoan trang điểm kỹ càng, khuôn mặt đẹp như tiên nữ, nàng mặc bộ quần áo đẹp màu vàng nhạt vừa mua hôm qua, rời khỏi phòng.
Gió thổi bay bay làn tóc, nàng chậm rãi từ trên cầu thang bước xuống, giống như tiên nữ hạ phàm, đẹp không gì sánh nổi. Lúc đấy, chỉ thấy khách dùng cơm, toàn thể đều nhìn nàng một cách lễ độ, nhìn nàng không chớp mắt.
Lục Tầm Hoan hoàn toàn không thèm để ý đến việc người khác đang nhìn mình, đi thẳng tới cái bàn mà Nguyên Ngự đang ngồi đợi nàng cách đó không xa, hắn cũng như những người khác trong điếm chỉ biết ngây ngốc nhìn nàng, làm cho lòng nàng nổi lên chút kiêu ngạo.
Lúc Lục Tầm Hoan chầm chậm đi tới trước mặt, Nguyên Ngự nháy nháy mắt, nhìn ngó xung quanh, xác định người nàng đang nhìn chính là hắn.
“Cô nương, nàng thật đẹp.”
Phù một tiếng, Lục Tầm Hoan cười phun cả tiếng,ánh mắt cong cong như Nguyệt Nha Nhi, chứa đựng ý cười, mọi người xung quanh cũng vì nụ cười của nàng mà hít vào một hơi, ai ai cũng hâm mộ mà nhìn Nguyên Ngự.
“Ngay cả ta mà cũng không nhận ra sao?”
Nguyên Ngự lập tức nhận ra thanh âm của nàng, kinh diễm không thôi. Lần đầu gặp nàng che mặt, lần thứ hai gặp nàng dịch dung thành một lão đại nương, đây vẫn là lần đầu tiên đường đường chính chính gặp nàng, không nhận ra cũng là lẽ đương nhiên.
“Tiểu Hoan, ngươi thật xinh đẹp, là nữ nhân đẹp nhất mà ta từng gặp.” Nguyên Ngự thật lòng nói.
Lời nói của hắn trong nháy mắt chọc cho nàng cười, vừa sáng ra tâm tình đã vô cùng tốt.
“Đi thôi! Tỷ tỷ ta đưa ngươi ra ngoài ăn đồ ngon.”
Lục Tầm Hoan đi ra khỏi khách điếm trước, Nguyên Ngự nhanh chóng đuổi theo, bất mãn kháng nghị.” Cái gì mà tỷ tỷ, ta còn lớn hơn ngươi, ta còn lớn hơn ngươi đó!” Vì cái gì mà mọi người đều coi hắn là đứa trẻ! Hắn không phục.
Lục Tầm Hoan không trả lời, chỉ mỉm cười nhìn khuôn mặt búp bê của hắn, sách, nhìn thế nào cũng chỉ thấy một tiểu hài tử thôi, có thể lớn hơn nàng bao nhiêu chứ.
Cuộc sống quan trọng nhất là việc ăn uống, cũng giống như Lục Tầm Hoan bây giờ vậy, không màng đến hình tượng mà ăn thịt uống rượu.
Xem lại cử chỉ ăn uống tao nhã mới cảm thấy rằng mấy năm nay ngoài cái mặt ra , không có điểm nào giống một nữ nhân.
Lục Tầm Hoan đẩy rượu đến trước mặt Nguyên Ngự.”Sao lại không uống rượu?”
Hắn dùng hai tay đẩy rượu trở về phía nàng, đầu như trống lắc không ngừng đung đưa “Tửu lượng của ta không tốt.”
Lục Tầm Hoan chu miệng, còn nói không phải là đứa trẻ.
Mọi chuyện đang rất yên ổn, bỗng nghe thấy mấy người ngồi cách một cái ghế lô, vừa mới đi qua chỗ bọn nàng, con mắt tinh tường của nàng nhìn thấy góc áo màu vàng đất, liếc mắt một cái liền nhận ra chính là Liên Thành Ngọc.
Nàng không sợ bị phát hiện, chỉ có Nguyên Ngự giấu mặt đi, liền bị bắt.

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!