[REVIEW] Đế vương nghiệp – Mị Ngữ Giả

0

ĐẾ VƯƠNG NGHIỆP – Mị Ngữ Giả.

Có thể nói rằng, cho tới thời điểm này, “Đế vương nghiệp” là một trong những cái tên ít ỏi lưu lại ấn tượng sâu sắc nhất với Imel. Đây không đơn thuần là một câu chuyện tình yêu nam nữ, mà là câu chuyện về con đường vươn tới ngai vàng đầy gian nan thử thách, là con đường trưởng thành đầy đau thương và nước mắt, là sự phản bội của người thân, của tỷ muội, là sự quay lưng của chiến hữu từng cùng nhau vào sinh ra tử, là nỗ lực tồn tại trong những phút giây sinh tử, là hiểu thấu hơn lòng người bên cạnh qua mỗi chặng thời gian.
(✌?Các bạn đừng tin cái văn án, lừa tình đấy, hư cấu đấy, không liên quan đến nội dung luôn đấy✌?)
…..

10Đến với nhau là liên hôn chính trị, gặp lại nhau trong tình thế gượng ép, ở bên nhau nhờ tình cảm vĩnh hằng…
Trong vũ trụ bao la rộng lớn này, người thông minh hơn nàng không thiếu, người tài giỏi hơn chàng cũng nào phải không có, nhưng là, số trời đã định, người vào sinh ra tử cùng chàng, người cùng chàng sánh bước lên ngai vàng, hay người dùng cả đời che chở nàng, yêu thương nàng vô điều kiện, mãi mãi là duy nhất.
Dự Chương vương Tiêu Kỳ – vị phiên vương khác họ duy nhất của hoàng tộc đương thời – hắn là người xin hoàng thượng tứ hôn, là người muốn kết thân với Vương thị của nàng, vậy mà ngày thành thân, hắn đem quân trở về biên ải, cứ như vậy biệt tích ba năm.
Phu thê ba năm, đến mặt mũi nàng thế nào, hắn cũng không hề biết….
Phu thê ba năm, thứ duy nhất thuộc về hắn nàng từng thấy, chẳng qua cũng chỉ là bóng dáng nam nhân trong bộ giáp đen ở Thừa Thiên môn năm ấy…
Những tưởng rằng cuộc sống sẽ cứ như vậy tiếp diễn, nàng ở kinh thành làm quận chúa của nàng, hắn về biên cương làm tướng quân của hắn…
Cho đến khi, nàng rơi vào tay kẻ thù của hắn – Hạ Lan Châm – cốt nhục của Đột Quyết vương…cho đến khi, nàng lần nữa gặp lại hắn trên bờ vực sinh tử…

3
“- Muốn người này, hay là muốn mạng ta, tùy ngươi.
Tiêu Kỳ đứng bất động như núi, mặt trời chính ngọ làm ánh mắt sắc bén cùng lưỡi kiếm của y như mơ hồ biến thành một đường thẳng.
– Bản vương muốn cả hai!”
Hắn xuất hiện trước mặt nàng, cao ngạo quyền uy, hiên ngang lẫm liệt, giống như một ngọn núi vững trãi trước phong ba bão tố. Đó là nam nhân của nàng…là bầu trời của nàng…là người sẽ cùng nàng sánh bước đi hết đường đời còn lại.
” – A Vũ. – Tiêu Kỳ gọi ta, giọng nhẹ nhàng quá đỗi, – Ta đã lỡ mất nàng cả ba năm ròng.”
Có lẽ, duyên trời đã định, là hắn đã lãng phí của nàng ba năm, nên cần dùng cả đời bù đắp…
Vương Huyên – Tiêu Kỳ, đây có lẽ là mối tình đẹp nhất Imel từng biết, cũng chân thực đến vô cùng, khiến cho người ta cảm giác hai người họ thật sự tồn tại, cảm giác trên thế gian thật sự từng có cuộc tình này…
Một cuộc tình cả đời vẹn nghĩa…cả đời một đế một hậu…
Giữa hai người họ, giống như không hề có một kẽ hở cho kẻ thứ ba có thể xen vào…cũng không cho phép bất kì ai xen vào…
Nhưng đương nhiên, trong cuộc sống này, chẳng có thứ gì là hoàn mĩ, Vương Huyên, Tiêu Kỳ, không ai là ngoại lệ.
Là ai đã hứa “Đợi chiến sự qua rồi, ta sẽ đưa nàng ngao du tứ phương, ngắm sóng lớn Đông Hải, núi cao Tây Thục, cảnh sắc Vân Nam,…”?
Là ai đã hứa “sẽ xây một khu vườn đẹp nhất trần gian cho nàng, nơi đó chỉ có mình ta và nàng, không ai có thể tới quấy rầy.”?
Chàng là người nắm trong tay quyền sinh sát thiên hạ, chàng mang đến cuộc sống ấm no cho muôn dân bách tính, nhưng lại không thể thực hiện lời hứa tưởng chừng giản đơn ngày nào. Chàng bao dung thiên hạ, cả đời không nợ một ai, trừ lời hứa mãi không vẹn toàn với nàng…
“Chàng cúi người, nhìn ta chăm chú, con người đen láy phản chiếu bóng hình ta.
“A Vũ, nàng có phải hoa yêu biến thành không?” Chàng giơ tay gạt khẽ một cánh hoa trên tóc ta, than khẽ, “Nàng chẳng hề già đi, vẫn xinh đẹp như vâỵ, còn ta thì đã có tóc bạc rồi.”
Tóc mai của chàng quả thật đã có vài sợi bạc, nhưng vẻ ảo não trong giọng nói lại giống hệt một đứa trẻ.
Ta mỉm cười. Chỉ khi nói chuyện với ta, chàng mới không tự xưng là “trẫm”.
Ta khẽ khãng nhổ đi sợi tóc bạc của chàng, nghiêm túc đáp, “Thiếp chính là yêu tinh vì chàng mà đến với nhân gian.”
Chàng cười, lòng bàn tay áp lên má ta.
“Thiếp sẽ cuốn lấy chàng, mãi mãi, cho tới lúc trời tàn đất tận mới thôi.” Ta nắm lấy tay chàng, mười ngón tay đan vào nhau.
…Trong mắt chàng, chỉ có hình bóng ta, trong thế giới của ta, cũng chỉ có dáng hình chàng.
Chàng là bầu trời cao vợi, là mặt đất mênh mông của ta.
Còn ta, lại chính là giang sơn vạn lý của chàng…”

Link truyện + Ebook

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!