Chương 30: Đại gia ta không phải mẫu thân của hắn.

0

Chương 30: Đại gia ta không phải mẫu thân của hắn.

 

Lục Tầm Hoan ước tính sức nặng của ngân lượng, sau khi cảm thấy thu hoạch được kha khá liền từ trên người lấy ra hai cái túi, sau đó ném một cái vào trong tay Nguyên Ngự.

 

“Giúp ta sắp xếp vào một chỗ.”

 

Nguyên Ngự nghe thấy liền mở to hai mắt, cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch, gương mặt không dám tin nhìn Lục Tầm Hoan, lại nhìn đến cái túi ở trong tay, không phải để hắn đi trộm cùng chứ.

 

“Nếu ngươi không có ý định giúp thì cút qua một bên, đừng cản trở ta trộm tiền.”

 

Nói xong Lục Tầm Hoan liền nặng nề vỗ lên mông Nguyên Ngự, lập tức trên mặt hắn liền xuất hiện một tầng màu đỏ, rồi dần dần biến thành màu gan heo. Nguyên Ngự chuyển động cái đầu một cách cứng ngắc, nhìn lên “Bác gái” đang cười vô cùng bỉ ổi trước mặt.

 

“Nhìn cái gì nhìn, chưa thấy qua xấu phụ sao” nói xong liền làm ra vẻ mặt khủng bố dọa người như chứng minh lời nói của chính mình.

 

Nguyên Ngự vẫn chưa kịp phản ứng lại sau sự việc trước đó, liền bị biểu tình của Lục Tầm Hoan hù sợ, không biết nói cái gì, chỉ cảm thấy trong đầu lộn xộn như Vạn Mã Bôn Đằng *.

 

Nữ nhân này đang làm gì vậy!

 

Lục Tầm Hoan thấy Nguyên Ngự bị nàng trêu chọc đến mức mặt biến đổi lúc đỏ lúc trắng, liền cười đến run rẩy hết cả người, chỉ cảm thấy thú vị không thôi. Từ trong lòng lại móc ra thêm một cái túi, trong lúc đùa giỡn hắn cũng không quên cất mấy thứ đồ đáng giá.

 

“Ngươi… Ngươi… Ngươi…” Nàng đúng thật là nữ nhân sao? Nguyên Ngự thật lâu sau cũng không cách nào nói ra được nửa câu sau.

 

“Ách? Cà lăm rồi hả?” Sau khi cảm thấy đồ vật trộm được không sai biệt lắm, nàng liền đem mấy cái túi buộc chặt lại, rồi lại sử dụng dây thừng trói lại bên hông.

 

“Không thể nào.” Nguyên Ngự bứt rứt mở miệng, lông mày hạ xuống, biểu lộ nghiêm túc nhìn qua Lục Tầm Hoan.”Ngươi không thể vỗ mông của ta, càng không thể động chân động tay với ta. Là một cô nương, ngươi phải rụt rè, phải có hàm dưỡng*. Tập tục của quốc gia ta là tiểu thư khuê các không thể dễ dàng nói chuyện với một nam tử xa lạ, càng không thể chưa lấy chồng mà đã có những hành vi thân mật với một nam tử khác, như vậy là đánh mất sự trong sạch. Đối với động tác kia của ngươi, nếu như bị cha mẹ ngươi trông thấy, sẽ đem ngươi gả cho ta.”

 

Nguyên Ngự bắt đầu nói lảm nhảm, nội dung hắn nói càng làm cho khóe miệng của Lục Tầm Hoan không ngừng co giật, trong lòng mắng tư tưởng cổ hủ.

 

Khóe miệng khẽ nhếch, Lục Tầm Hoan tiêu sái bước đến bên cạnh hắn, lộ ra bộ dáng ủy khuất.”Vậy làm sao bây giờ, nếu như với hình dáng này của ta, có phải hay không muốn ta trực tiếp gả cho ngươi?” Nói xong liền vươn hai bàn tay ra, bóp nhẹ hai bên má trắng nõn đáng yêu của hắn.

 

Nguyên Ngự đem hai tay ra bụm mặt, thân thể lui về phía sau, không nghĩ đến lại bị trượt chân chạm vào cái khung đựng đồ sứ ở đằng sau, cái khung kiêu ngạo lay động vài cái, sau đó mọi thứ đều đồng loạt rơi trên mặt đất, phát ra những tiếng vỡ vụn thanh thúy. Tại thời điểm yên lặng ban đêm, âm thanh nghe được đặc biệt vang vọng.

 

“Thôi xong.” Nguyên Ngự thấy sự việc đại biến, lại nhìn mặt đất đầy đồ quý giá, nội tâm thương tiếc không dứt.

 

Lục Tầm Hoan đưa chân đạp Nguyên Ngự một cái.”Đau lòng cái rắm, còn không mau chạy đi?”

 

Nguyên Ngự lúc này mới phản ứng kịp, chính mình vừa rồi không chỉ ẩn núp ăn trộm châu báu ở Tàng Bảo Khố, còn đánh nát đồ sứ bên trong. Nếu bị phát hiện nhất định sẽ bị coi là kẻ trộm, sớm biết như vậy hắn sẽ không theo cô nương đó tới rồi.

 

Nguyên Ngự gương mặt khổ sở đi theo Lục Tầm Hoan ra ngoài, kết quả là vừa mới đi ra cửa, liền thấy một đám thị vệ lao đến, đem hai người bọn họ vây lại, trên tay còn cầm thanh đao chỉ chỉ vào bọn hắn.

 

“Ăn trộm to gan, ngay cả bảo tàng của bổn đường chủ mà cũng dám trộm, không muốn sống nữa sao.”

 

Từ bên trong đám thị vệ, một thân ảnh khoác trên mình một bộ quan phục màu vàng được làm bởi tơ tằm thượng hạng đi ra, đó là một nam tử trẻ tuổi tay cầm quạt xếp, hắn ước chừng chỉ khoảng hai mươi lăm tuổi, dáng người cao gầy thanh tú, tiêu sái anh tuấn. Trâm cài tóc trên đầu hắn cũng được làm một cách tỉ mỉ, khéo léo, một thân trang phục vừa vặn làm tôn lên thân phận công tử cao quý của hắn.

 

Thành chủ Liên Thành Ngọc, tay đong đưa quạt xếp đi đến trước mặt bọn họ, nhìn một già một trẻ, nhíu nhíu lông mày.

 

“Lão nương gần đây rất nghèo, chỉ mượn chút đồ để tiêu thôi.” Lục Tầm Hoan lơ đễnh mà vỗ vỗ cái túi bên hông.

 

Liên Thành Ngọc thu lại quạt xếp trong tay.”Chỉ sợ không có cách nào thỏa mãn ước nguyện của ngươi.” Hai tay hắn vung lên rồi lui ra ngoài, bọn thị vệ lập tức đem hai người Lục Tầm Hoan vây lại.

 

Lục Tầm Hoan không cho là đúng, rút nhuyễn kiếm từ bên hông ra, chuẩn bị nghênh đón địch. Nàng có thể không cần đánh nhau mà trực tiếp đào tẩu, nhưng mà thiếu niên bên cạnh thì phải làm sao chứ?

 

Lục Tầm Hoan vung vẩy lấy thanh kiếm, rất nhanh liền khiến mấy thị vệ xung quanh có thêm nhiều miệng vết thương mới, chân trái đem người đá bay, làm cho mấy tên khác cũng phải lảo đảo. Lúc này nàng mới có cơ hội nhìn đến Nguyên Ngự, chỉ thấy hắn thậm chí không rút kiếm ra khỏi vỏ, loại võ công kém cỏi này chỉ có thể phòng thủ mà không thể tiến công.

 

Hắn còn muốn chạy thoát không vậy?

 

“Tiểu viên tử, ta mặc kệ ngươi, ta đi trước đây.”

 

“A! Chờ ta.” Nguyên Ngự thấy Lục Tầm Hoan muốn vứt bỏ hắn mà đi, nháy mắt liền sốt ruột, nội lực tụ họp với thân kiếm, hướng tới trước mặt thị vệ dùng sức đẩy đi, bọn thị vệ bị nội lực cường đại của hắn đánh bay ra ngoài, vừa vặn ngã sấp trên người Lục Tầm Hoan, Lục Tầm Hoan tránh không kịp, liền bị áp dưới mặt đất.

 

Lục Tầm Hoan mắng, muốn tiếp tục chạy trốn, lại phát hiện trên người có bẫy rơi xuống, đao, thương liền hướng vào lưng nàng.

 

“Đồ phá hoại.”

 

Thế mà lại bị bắt được, đều do tên Nguyên Ngự, động tác lớn như vậy làm gì vậy? Nhất định là cố ý.

 

“Tiểu tử, nếu ngươi không ngoan ngoãn giơ tay chịu trói, cẩn thận ta sẽ trói mẹ ngươi lại.” Liên Thành Ngọc lớn tiếng nói.

 

Nguyên Ngự nhìn thấy Lục Tầm Hoan đang bị chế ngự, hơn nữa còn là bị mình làm hại, ý thức được điều này liền ngoan ngoãn giơ tay đầu hàng.

 

Lục Tầm Hoan cảm thấy nhức đầu bèn lấy tay bụm lấy trán, tên ngốc này sao lại nghe lời như vậy? Còn nữa, lúc nào mà nàng lại biến thành mẫu thân của hắn rồi hả? Bọn họ rất giống mẫu tử sao! Haizz ai bảo nàng hiện tại đang mặc giống như một đại thẩm, bị coi là mẹ con cũng là chuyện đương nhiên .

 

Lục Tầm Hoan cùng Nguyên Ngự đều bị áp giải về nhà lao, sau khi cả hai gian đều bị khóa lại Lục Tầm Hoan bèn dùng ánh mắt như muốn giết người mà nhìn chằm chằm vào Nguyên Ngự đang ở phòng bên cạnh.

 

Lúc này chỉ thấy Nguyên Ngự đang nắm chặt lấy thanh sắt của nhà lao, lớn tiếng la lên.”Thành chủ, ta không phải ăn trộm, ta chỉ là thường dân thôi. Bình hoa ta làm vỡ ta sẽ bồi thường cho ngài. Tuy rằng bây giờ trên người ta không có tiền, nhưng mà ta sẽ bồi thường mà, nhanh thả chúng ta đi ra ngoài đi. Ngươi không thể đem ta giam lại được, thành chủ.”

 

Lục Tầm Hoan dùng một cước đá vào cái tường gỗ ngăn cách hai người bọn họ, nổi giận rống.”Ồn ào quá, đại nam nhân nói nhảm nhiều như vậy làm gì, bọn hắn sẽ tin sao.”

 

“Thế nhưng mà…” Nguyên Ngự còn muốn tiếp tục la lên, lại bị Lục Tầm Hoan lườm bèn chột dạ, ngoan ngoãn ngồi xếp bằng, cái đầu gục xuống.”Thật xui xẻo, hôm nay đi ra ngoài thật xui xẻo. Vốn là bị người ta trộm, lại còn là lần đầu tiên bị giam vào ngục, nếu như bị mẹ ta biết, nhất định sẽ đau lòng chết mất.” Ô ô ô, đúng là xui xẻo mà, ra ngoài cũng không xem lại hoàng lịch.

 

Nghe được hắn phàn nàn, Lục Tầm Hoan liền trợn mắt một cái.”Tên ngốc xui xẻo nhà ngươi, đều tại ngươi, ta vốn có thể thuận lợi đào tẩu, hiện tại bạc thì bị lấy lại, người thì cũng bị bắt giam.”

 

Nghĩ đến vừa rồi mình bị đè ở dưới, trong nội tâm sớm đã nghĩ ddeeens việc sau khi thoát khỏi sẽ xử lý tên ngốc này. Nếu không phải có vách ngăn nhà lao, nàng đã sớm hung hăng đạp cho hắn mấy cước rồi.

 

Nguyên Ngự cũng bày ra vẻ mặt đau khổ, vô lực phản hồi.”Thực xin lỗi ngươi, chờ ta đi ra ngoài, ta sẽ bồi thường cho ngươi gấp đôi số bạc đó… A?” Không đúng, hắn tại sao phải hoàn trả bạc, vốn rằng trộm đồ là không đúng.

 

Lục Tầm Hoan rõ ràng đã nghe thấy, hai mắt sáng lên.”Đây chính là ngươi nói đấy.”

 

“Được rồi! Sẽ cho ngươi, coi như bồi tội.” Nói như thế nào cũng là bởi vì hắn tự mình đi tới, sau đó còn hại nàng bị chế ngự.

*Vạn Mã Bôn Đằng: ý chỉ sự sốt sắng,hoang mang.

*Hàm dưỡng: nữ tính,dịu dàng, thùy mị,…

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!