Chương 43: Tiệt hòa

0

Chương 43: Tiệt hòa*

*Thuật ngữ mạt chược.

Phủ An Quốc hầu hiện tại đã không còn không khí vui tươi trong trí nhớ của hai người nữa.

Hồi lão hầu gia còn sống, dù phủ đã mất hết nam đinh nhưng cả phủ đệ vẫn lộ ra hơi thở sống động. Giờ, trông sự sầu muộn của vợ chồng An Quốc hầu hòa lẫn nỗi già nua nặng nê nơi Hầu phủ, Tống Diệu nhìn trong mắt, thở một hơi trầm buồn sâu dưới đáy lòng.

Mọi người không quá quen thân nên chẳng có nhiều chuyện để nói, chỉ hàn huyên đôi lời đơn giản khách sáo mà thôi. Liền đó, hai vợ chồng cũng tìm lý do đi về không ở lại dùng cơm trưa.

Có điều, hai vợ chồng không có về nhà ngay, Tống Diệu dẫn vợ đi dạo phố, hai vợ chồng dạo xong lại ghé lầu Thái Bạch dùng bữa tình nhân, nghe đầy lỗ tai những chuyện bát quái lý thú, no nê rồi mới ngọt ngào ngồi xe về nhà cùng vợ.

Về nhà, ừ, về nhà vẽ mày thôi.

Sự ái ân của hai vợ chồng Tống Diệu, người có mắt đều có thể thấy rõ ràng, đến cả Tống Gia Ngôn cũng phải thầm cảm khái: Lấy chồng là phải lấy chồng như chú hai nhà họ Tống.

Tuy trong chốn quan trường Tống Diệu không có chí tiến thủ, không được lòng vua, không sáng chói rực rỡ bằng Tống Vinh, nhưng so cuộc sống, khẳng định Tống Diệu thoải mái hơn Tống Vinh nhiều. Tất nhiên, đây cũng có thể là một cách nhìn phiến diện, bằng bản lĩnh của Tống Vinh, nếu Tống Vinh thật sự muốn hướng tới cuộc sống ấy thì có lẽ vẫn được. Nhưng cho đến cùng, Tống Vinh lại lựa chọn cách sống như bây giờ.

Rõ ràng, người cho là mật ngọt, người lại cho thạch tín[1].

[1] Nguyên văn “Giáp chi mật đường, ất chi tỳ sương – 甲之蜜糖, 乙之砒霜”: Ý chỉ một số chuyện, với vài người là “Mật đường” (Chuyện tốt, hạnh phúc), nhưng với vài người lại cho rằng đó là “Thạch tín” (Chuyện xấu, đau khổ). Nhưng mỗi người đều có sự lựa ‘chọn riêng, chẳng ai ngoài bản thân người chọn lựa biết đó là cái ngọt mật đường hay thuốc độc của thạch tín. st

=====

Sau giờ tan học, Tống Gia Nhượng tìm Tống Gia Ngôn hỏi thăm, “Đỗ Quân là em trai Đỗ di nương đó hả?”

Tống Gia Ngôn gật đầu, “Anh mới biết đó à?”

“Con bé này, chẳng nói anh mày trước một tiếng.” Tống Gia Nhượng vỗ cái ót em gái, cái con bé không hiểu chuyện. Nếu biết Đỗ Quân là em trai Đỗ di nương sớm thì cậu sẽ đối tốt với Đỗ Quân hơn rồi.

“Em mới biết hồi tết thôi.” Tống Gia Ngôn giải thích.

“À, khó trách, người bệnh hồi tết là nó.” Chuyện Đỗ di nương nhờ vả giúp em trai bị bệnh, Tống Gia Nhượng có biết đến, chẳng qua cậu không ngờ em trai Đỗ di nương lại là bạn học Đỗ Quân của cậu.

Tống Gia Ngôn cười hỏi, “Giờ cậu ta còn ăn củ cải không?”

“Hết rồi, ít nhất hiện tại đã biết ăn cơm trắng, đồ ăn cũng khá khẩm, mặn chay có đủ.” Tống Gia Nhượng vẫn luôn tốt tính, “Nếu biết sớm thì ban đầu sẽ không ngồi ngoài nhìn cậu ta chịu khổ vậy rồi.”

Cái tên cứng đầu này coi như không có ngu lắm, Tống Gia Ngôn cười, “Quan tâm cậu ta làm gì. Muốn ăn thịt hay củ cái là do bản thân cậu ta cả.” Mấy thứ ấy chỉ là món tiền nhỏ thôi. Chả nhẽ ăn củ cải lương thực phụ suốt, mà chẳng phải cũng là tiêu tiền của chị mình sao? Cái này người ta gọi là tự mình lừa mình thôi, người thực sự có bản lĩnh sẽ không sợ nhận ơn người khác. Nói không nể nang chính là, người khác chịu ban ơn đã là may mắn của mình rồi. Sợ là sợ người đó cả giá trị để ban ơn cũng chẳng có kia kìa! Đỗ Quân còn quá nhỏ, chui vào chỗ bế tắc là chuyện dễ hiểu, vậy nên Tống Gia Ngôn mới sẵn lòng chú ý cậu ta, bằng không đã mặc cậu ta tự sinh tự diệt!

“Anh, cửa tiệm em sắp bán vải vóc tơ lụa, anh có muốn nhập cổ phần không?”

“Cổ cái gì, không tiền thì nói thẳng.” Tống Gia Nhượng chẳng tha thiết lắm mấy thứ này, vì tiện nên giữa điền trang và cửa hàng thì cậu chọn ngày quản lý điền trang. Nói với em gái, “Em cho người ta thuê tiệm thuê đất cho khỏe, một năm cũng kiếm được vài trăm lượng xài rồi.”

“Anh đừng hối hận nhé.” Tống Gia Ngôn tiếc rẻ lòng tốt của mình.

“Nhập nhập.” Kỳ thực Tống Gia Nhương cũng không có nhiều tiền tiêng, tiền của cậu đều do phu nhân Vũ An hầu lén cho cậu mà ra cả, vì sợ cậu thanh thiếu niên không có tiền thì quá bất tiện nên mới cho, vì vậy hiện tại cậu cũng dành được mấy trăm lượng, tạm thời lấy ra cho em gái chơi vậy. Tống Gia Nhượng cười nói, “Lát anh đưa em. Đừng để lỗ sạch đấy.”

Tống Gia Ngôn vểnh môi, “Anh đợi đếm tiền mỏi tay luôn đi.”

Tống Gia Nhượng cười ha ha, “Tôi đây chờ.”

Tống Gia Ngôn chờ lúc Tống Vinh tan tầm về phủ đi thỉnh an lão thái thái, nói, “Cha, lát cha rảnh không, con có chuyện nói với cha.”

Tống lão thái thái hỏi, “Chuyện gì thế?”

Tống Gia Ngôn cười hì hì, bảo, “Giờ chưa nói được, chờ con thành chuyện sẽ nói cho bà nội nghe.”

Tống lão thái thái không giận chút nào, cười, “Nhớ phải nói cho bà nghe đấy.”

“Đến lúc đó chắc chắn sẽ nói với bà nội đầu tiên.”

Tiểu Kỷ thị chợt hỏi Phương thị, “Em dâu, tụi em là từ phương Nam trở lại, chị thấy vải em tặng cho tụi Gia Ngữ khá là đẹp, chị muốn hỏi mặc hàng tơ lụa bên đó làm ăn được không?”

Tiểu Kỷ thị vừa buông lời, Tống Gia Ngôn ngẩn người ngay.

Phương thị cũng không biết nội tình bên trong, cười bảo, “Phải nói thế nào nhỉ, việc buôn bán tơ lụa bên đó ấy à, nghe nói có rất nhiều thương nhân đều lấy tơ lua từ Nam mang ra Bắc bán, kiếm lời từ phần giá chênh lệch. Chị dâu hỏi cái này là muốn buôn bán mặc hàng này sao?”

“Không phải chị.” Tiểu Kỷ thị ngó con gái, cười nói, “Mấy chị em tụi nó lớn cả rồi, nên bắt đầu học việc quản lý gia đình từ đây là vừa. Chuyện là năm trước anh của em đưa cửa hàng cho Gia Ngôn, bảo Gia Ngôn học quản lý chúng, mà chị thấy tuổi tụi nó cũng xấp xỉ, so ra Trúc Tranh còn lớn hơn Gia Ngôn 1 tuổi ấy chứ. Chị với anh của em bàn rồi, trong tay chị cũng có mấy cửa hàng là của hồi môn, định đưa một cái cho Gia Ngữ và em Tranh học hỏi quản lý nó. Đang suy nghĩ mấy cô bé tụi nó làm gì cho dễ thì thấy em tặng tơ lụa cho tụi nó, nên mới nảy ra ý nghĩ này, xem tụi nó hẳn cũng thích làm.”

Phương thị cười, “Tụi em ở Tô Châu 3 năm, cũng khá quen bên đó. Chỗ em có mấy nô tài khá được việc, nếu chị muốn dùng thì em đưa qua.”

Tiểu Kỷ thị cười bảo Tống Gia Ngữ Tân Trúc Tranh, “Còn không cám ơn thím hai mấy đứa.”

Sắc mặt hai người trở nên đỏ hồng, đứng dậy cúi người thi lễ một cái. Phương thị cười, “Người nhà cả, khách sáo thế chi. Mà Gia Ngôn này, con làm cùng Gia Ngữ và em Tranh hả?”

Tiểu Kỷ thị chen lời, “Nếu là vậy thì càng vui.”

Tống Gia Ngôn đã tỉnh táo trở lại, cười nói, “Con nào có suy nghĩ khéo léo như em hai với cô họ, con còn chưa nghĩ ra nên làm cái gì đây.”

Phương thị hòa ái, “Nếu cần chú thím giúp gì cứ nói ra.”

“Dạ.”

Mọi người vui vẻ náo nhiệt dùng cơm tối xong lại trò chuyện đôi câu, sau đó nhìn trời không còn sớm liền giải tán.

Tống Gia Giới chợt nói, “Mẹ, tối con muốn đọc sách với anh cả.”

Phương thị vừa nghe đã cười, ngay cả Tống Diệu cũng gõ cái đầu quả dưa của con trai, dạy dỗ cậu ta, “Ngu thật, muốn đi tiền viện chơi thì nói thẳng, không não còn học đòi người ta nói xạo.” Ở nhà ai chẳng biết Tống Gia Nhượng nổi danh không thích học hành chứ.

Thấy cha mẹ cho phép, Tống Gia Giới hận không thể hoa tay múa chân thể hiện vui sướng, “Con đi với anh cả.”

Phương thị và Tống Diệu đều mặc kệ nó.

Tống Vinh nói, “Gia Ngôn, con có chuyện gì muốn nói với cha à, theo cha tới phòng sách nào.”

Tống Gia Ngôn lập tức theo Tống Vinh.

Mấy cậu trai ở tiền viện chung đường với Tống Vinh, thế là Tống Gia Giới bèn đi qua kéo ống tay áo của Tống Gia Ngôn, thỏ thẻ hỏi, “Chị cả, mai chị có đi giáo trường không? Chúng ta so tài nhé.” Bác cả quá nghiêm khắc, Tống Gia Giới thật không dám lớn lối ở trước mặt Tống Vinh.

Tâm trạng Tống Gia Ngôn đã khôi phục đỡ phần nào, lập tức liếc xéo qua, cười dài hỏi, “Sao nào, bị đánh vậy còn chưa tởn?”

Tống Gia Giới cười khì khì, “Anh cả có nói sẽ truyền dạy cho em mấy chiêu, nhất định sáng mai có thể đánh gục chị.”

Tụi nhỏ vừa đi vừa trò chuyện, chẳng mấy chốc đã ra khỏi cổng trong, mọi người bèn tản ra, Tống Gia Ngôn theo Tống Vinh tới phòng sách.

Tống Vinh ngồi xuống, hỏi, “Chuyện gì?”

“Con muốn cha phái quản sự cho con.” Tống Gia Ngôn cũng ngồi xuống, nói, “Cha đưa cửa hàng của mẹ cho con lâu rồi mà con chưa nghĩ nên buôn bán gì cả. Dù sao thì con cũng ít khi ra ngoài, ngoài phố thịnh cái gì con cũng không biết. Với lại sau này con không thể tự mình ra tiệm thường xuyên được, nên muốn tìm một người giỏi làm ăn giúp con quản tiệm.”

Tống Vinh hỏi, “Con định tìm loại người nào?” Dưới tay hắn có mấy người khá ổn, nếu con gái cần thì cho một người sang vẫn được.

“Người làm ăn.”

Tống Vinh bật cười, “Ngốc thật, làm ăn cũng chia ra nhiều loại, có người làm vải vóc tơ lụa, có người làm ngựa và lương thực, có người làm đồ gốm sức và trà, còn các ngành nghề khác nữa, nhiều lắm.”

Tống Gia Ngôn nghiêm túc, “Người con muốn tìm, là người có con mắt làm ăn. Biết mỗi buôn bán tơ lụa, hoặc buôn bán ngựa, lương thực thì cũng chỉ là rành một mặc hàng, cùng lắm là làm nhiều rồi quen tay. Buôn bán theo luật theo lệ mà nói là người làm ăn thì quá miễn cưỡng. Cha giới thiệu kiểu người này, mặc kệ làm mặc hàng nào, làm cỡ 10 là giỏi thôi.”

“Người ta nói sĩ nông công thương, song thương nhân đều quy về cùng một loại, không phải chia riêng các loại thương nhân, như thương nhân bán lương thực, thương nhân gốm sứ, thương nhân thuốc… Thương nhân ấy à, ít nhất phải như Lã Bất Vi, như Đào Chu Công mới đáng xưng là thương nhân.”

Tống Vinh chê cười, “Con nói mớ đấy hả, dù có Lã Bất Vi hay Đào Chu Công đi nữa thì người như vậy cho con sử dụng à.” Con nhóc con, khẩu khí dữ.

“Con nào tính tìm loại người đấy.” Tống Ngôn cười khì, “Tóm lại là, cha phái người cho con, con sẽ tự tìm ra khả năng. Chờ khi nào con cần giúp, con sẽ nói với cha.”

“Bảo thằng ba nhà họ Phương ở cổng trong cho con sai bảo, sao nào?”

“Cha đưa khế đất tiệm cho con đi.” Không đợi Tống Vinh hỏi, Tống Gia Ngôn đã cướp lời tiếp, trách, “Nói cho con tiệm mà chẳng đưa khế đất, vậy mà cho cái gì? Cha chớ lừa bịp con.” Dứt lời, mặt lộ gian giảo nhìn Tống Vinh.

Tống Vinh bó tay, cười, “Được, ngày mai cha sai người đưa cho con.” Lại dặn Tống Gia Ngôn, “Không được xằng bậy!”

Tống Gia Ngôn nhướng mày, đứng dậy, “Con về chờ. Cha nghỉ sớm đi ạ, con gái không quấy rầy nữa.”

Tống Gia Ngôn cùng a hoàn vừa đến cổng trong đã thấy Tống Gia Nhượng đứng đó chờ.

“Chuyện gì xảy ra?” Tống Gia Nhượng hỏi, rõ ràng là trước khi ăn cơm em gái mới nói với cậu chuyện muốn mở cửa hiệu tơ lụa, nhưng hiện tại lại biến thành của em hai với cô họ là sao?

Tống Gia Ngôn cười mỉa, “Không có chuyện gì. Chỉ bị tiệt hòa[2] thôi.” Tuy cô muốn buôn tơ lụa, nhưng vì trước đó còn chưa chuẩn bị xong nên vẫn không nói ra, cũng chẳng ai biết. Giờ trông vẻ tiểu Kỷ thị, ắt đã bắt chuyện với Tống Vinh trước một bước rồi.

[2] Tiệt hòa – 截和: Là một thuật ngữ trong trò mạt chược. Ý là TGN ra chủ đích trước nhưng lại bị TKT chặn ngang cướp lấy.

“Anh, anh đừng lo quá, em đã có cách.” Thấy Tống Gia Nhượng nhíu mày, Tống Gia Ngôn cười cười, “Trời lạnh, em ba đặc biệt tìm anh ngủ chung đấy, anh mau về đi, em có cách rồi.” Vả lại ở đây không phải là chỗ tiện nói chuyện.

Tống Gia Nhượng nhìn sắc mặt em gái đúng là thong thả hơn lúc trong phòng lão thái thía nhiều, bèn nói. “Có việc gì phải phái người sang nói với anh đấy.”

Đợi Tống Gia Ngôn vào cổng trong, Tống Gia Nhượng mới trở về.

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!