Chương 42: Chuyện cũ

0

Chương 42: Chuyện cũ

Tống Diệu Phương thị rời đế đô bấy lâu, giờ trở lại nên cần đi xã giao nhiều nơi.

Không nói nơi nào khác, nhà vợ vẫn đảm nhận vị trí đầu tiên.

Nhưng chính xác mà nói, Phương thị đã không còn nhà mẹ rồi. Nhà họ Phương là tướng môn, đừng thấy họ đều cùng họ Phương mà lầm, phủ An Quốc hầu nhà mẹ Phương thị và phủ Thừa Ân công nhà mẹ thái hậu nương nương hoàn toàn khác nhau.

Nhà mẹ thái hậu nương nương sinh được đứa con gái, đưa đứa con gái ấy vào cung, đứa con gái lại sinh được thằng con trai, và thế là được phong tước. Mà phủ An Quốc hầu nhà mẹ Phương thị lại là tướng môn qua nhiều thế hệ, đến thời Phương thị lại bất hạnh thay, cha anh đều chết nơi sa trường, vì nước quên mình hết rồi. Sau khi Phương thị kết hôn, trong nhà chỉ còn mỗi ông nội.

Phương lão thái gia chỉ có độc đứa cháu gái, kết quả đứa cháu gái lại bị cái tên lưu manh Tống Diệu bắt về nhà.

Nói ra cũng là duyên phận.

Khi đó, Tống Diệu mới thi đậu tiến sĩ, vì anh hắn đậu trạng nguyên nên hắn cũng hưởng được tí sái, ở nội thành đế đô hưởng cái danh nhỏ —- em trai trạng nguyên.

Mọi người để ý hắn đều giới thiệu là, “Em trai Tống trạng nguyên.”

Tống Diệu từng nhỏ to với anh trai mình rằng, “Thật ra thì mọi người nên gọi em là bảng nhãn mới phải?” Chẳng phải dưới trạng nguyên là bảng nhãn ư?

Vì em trai thi chả ra làm sao mà Tống Vinh vừa đập hắn một trận, giờ nó thật sự còn mặt mũi đi nói câu bảng nhãn hay không bảng nhãn nữa cơ đấy, vừa nghe đã muốn vén tay áo tẩn tiếp một trận rồi. Lúc này, Tống Diệu mới cười nói với anh trai đang mất hứng: Hắn nhắm trúng một cô bé, khá được, muốn lấy người ta.

Tống Vinh lấy vợ rồi, Tống Diệu nhỏ hơn hắn 1 tuổi, hắn cũng đang suy nghĩ việc cưới xin của em trai, giờ tự dưng nghe em trai có người thương, Tống Vinh hỏi là ai liền? Tống Diệu bảo là cô bé nhà An Quốc hầu.

Tống Vinh lúc ấy không rành mấy nhà quyền thế ở đế đô lắm, bèn hỏi thăm vợ mình, đại Kỷ thị giật mình: Chú em chồng này tinh mắt thiệt.

Tống Diệu nói với anh chị, “Cô bé đó quá tuyệt, có lần em ra phố bị hai thằng lưu manh nó bắt nạt, là cô ấy ra tay trượng nghĩa cứu em đấy.” Sau việc đó, hắn lập tức mặt dày lấy danh đền ơn ghé nhà người ta. Vào nhà người ta còn chưa tính, đằng này còn mặt dày lại thêm dày ngồi nhà sát cổng người ta uống ba chung trà, vô lại chờ đến lão thái gia nhà người ta về nhà, nói dăm ba xong mới chịu đi về.

Đại Kỷ thị bắt đầu phổ cập lịch sử anh dũng của gia đình họ Phương cho hai anh em nghe. Cả nhà họ Phương đều là võ tướng nhưng đã chết hết nơi sa trường, triều đình vì nhớ công lao của nhà họ, định phong nhà họ lên hàng công tước. Ngờ đâu lão hầu gia lại từ chối khéo, lão hầu gia bảo rằng ông đã mất hết con cháu nối dỗi, hiện tại chỉ còn một cô cháu gái ở bên nên ông chỉ mong cô cháu gái tìm được một người có thể tin tưởng mà giao phó cả đời thôi, nếu có ngày ông mất đi thì nhờ triều đình giúp ông quan tâm cô cháu gái này nhiều một chút.

Đại Kỷ thị tổng kết một câu: Đám này khó lo.

Nếu Tống Diệu là trạng nguyên thì còn dễ nói, nhưng một tiến sĩ nho nhỏ như anh chàng dễ dàng gì cưới được cháu gái ruột hầu phủ đây.

Nhưng nhìn khía cạnh khác thì phủ An Quốc hầu cũng chẳng khá khẩm, trước mắt xem như chẳng còn ai tiếp nối cơ nghiệp nữa. Hiện tại Phương thị vẫn tốt, thế nhưng khi ông nội mình mất đi, chắc chắn phủ An Quốc hầu sẽ phải thay đổi người làm chủ. Dù có anh hay em trai nối nghiệp thì vẫn khác dòng máu, danh tiếng cũng được, song về mặt tình cảm khó mà nói.

Do vậy, chuyện hôn nhân của Phương thị phải đứng trước tình cảnh khó cả đôi đường.

Đại Kỷ thị không nói thì Tống Vinh cũng nghĩ tới cảnh ngộ khó xử cao không với tới được, thấp cũng chẳng vừa lòng của Phương thị hiện giờ, nhưng dù Phương thị đang trong tình cảnh khó xử thì nhà họ Tống ở đế đô này vẫn bị coi là trèo cao. Chỉ là chuyện này vẫn không ngăn nổi sự tự tin của hai anh em nhà họ, Tống Vinh cảm thấy, đám cưới này không phải không có khả năng thành.

Tống Vinh chỉ bảo em trai một câu, “Nhà chúng ta, bàn về xuất thân bàn về dòng dõi bàn về nhân tài đều không so được những người tới cửa phủ An Quốc hầu cầu hôn. Cái duy nhất có thể lấy ra chính là mảnh chân tình của chú.”

Có Tống Vinh làm quân sư, da mặt Tống Diệu hiện tại phải nói là dày còn hơn tường, thường xuyên ghé nhà người ta, anh chàng rất có cách, biết sử dụng đường cong cứu nước[1], ngày ngày lết tới, khi tên gác cổng không tiếp thì Tống Diệu lập tức khoe, “Mấy người có biết trạng nguyên Tống Vinh không, đó là anh tôi đấy.”

[1] Đường cong cứu nước (曲线救国): Là một thuật ngữ xuất hiện vào thời TQ kháng chiến chống Nhật, nghĩa là không thể dùng cách thức trực tiếp để giải quyết vấn đề, nếu không đủ năng lực thì nên lựa chọn cách gián tiếp.st

Hắn nhàn rỗi là vậy, sau một thời gian dài người ở nhà họ Phương cũng quen mặt. Ở trước mặt lão hầu gia nhà người ta nịnh nọt hỏi han cháu gái người ta, người nào đó còn khoe khoang bản thân tốt tính cỡ nào, học cao hiểu rông ra làm sao. Tất nhiên lúc Tống Diệu ghé phủ An Quốc hầu đều đã thay bộ quần áo sạch sẽ tinh tươm, phải thật đẹp trai rồi mới đi. Lão hầu gia tuy già nhưng chưa lú lẫn, đương nhiên nhìn ra cái tâm tư nho nhỏ này của Tống Diệu.

Tống Diệu thấy mình đã khá thân thiết với lão hầu gia rồi, tính chuẩn bị nhắc chuyện cầu hôn với lão hầu gia, thì tự dưng có một ngày, lão hầu gia giáng cho Tống Diệu một đạo sấm sét giữa trời quang, nói rõ ràng với hắn rằng ông thấy hắn không thích hợp, không định gả cháu gái cho hắn.

Tống Diệu nhận đả kích sâu sắc, sau đó, hắn đã làm một chuyện rất chi là vô lại rất chi là mất mặt, đấy là không biết làm sao mà hắn lẻn được vào nội trạch nhà người ta, trộm đi một cái yếm nhỏ của Phương thị. Còn dõng dạc tuyên bố nếu hắn không lấy được Phương cô nương người trong mộng thì hắn sẽ giữ lại cái yếm nhỏ này làm kỉ niệm.

Phương thái gia suýt chút là bị cái tên Tống Diệu này làm tức ọc máu, Tống Vinh cũng thấy cậu em trai của mình đi làm cái loại chuyện vô lại kiểu này thật quá mất mặt.

Có điều chuyện đã đến nước này, Tống Vinh nhận ra nhà họ Phương không làm lớn chuyện là vẫn còn băn khoăn về hai người họ. Tống Vinh chính là loại người dù chỉ có một phần vạn cơ hội cũng sẽ đi tranh thủ. Điều quan trọng là, nếu có thể giúp em trai giành được mối hôn nhân này, cũng coi như không làm tủi thân nó. Vì hắn đã lấy con gái phủ Vũ An hầu, nếu để em trai lấy một mối chả ra hồn thì Tống Vinh cũng không vui.

Tống Vinh đành tự mình ra tay, thân là người đứng đầu nhà họ Tống chịu đi nhận lỗi kiêm luôn việc tranh thủ ướm lời với lão hầu gia. Với cả đại Kỷ thị cũng có quen biết Phương thị, Tống Vinh một mặt đi đối phó lão hầu gia, một mặt phát động vợ trực tiếp lên đường cứu nước, ở trước mặt Phương thị lật ra vô số ưu điểm trên người chú em chồng mà khen ngợi hết lời.

Cuối cùng, dưới thế tiến công hai đầu của cả nhà họ Tống, rốt cuộc đã khiến Phương thái gia cho cái gật đầu.

Phải nói rằng Tống Diệu đối xử Phương thị tốt lắm, nhiều năm qua tình cảm vợ chồng vẫn gắn bó keo sơn như thuở ban đầu. Chỉ là Phương thị cưới chưa được nửa năm, sau khi Phương thái gia sắp xếp người nối nghiệp xong thì cũng mất.

Hiện giờ Phương thị theo chồng trở về đế đô, tất nhiên muốn ghé thăm phủ An Quốc hầu. Tuy không thân với người anh trai kia lắm, nhưng đó vẫn là nhà mẹ đẻ của mình.

Phương thị không định dẫn các con theo, vì năm đó Phương thị và anh chị bên đó có chút chuyện không vui, theo lời Phương thị thì là, “Sau này có việc cũng chẳng nhờ gì họ, xa thì xa đi, khỏi cần vờ vĩnh thân thiết với mấy người đó.”

Thật ra phải kể từ lúc Phương thái gia mất, người thân duy nhất là ông nội ruột đã chết rồi, Phương thị đau lòng không nguôi còn gặp phải chuyện tệ hại khi đang chịu tang. Khi ấy, Tống lão thái thái làm mẹ chồng nào có thân thiên như giờ, vừa nghe con dâu út phải chịu tang mấy tháng là lập tức nhét một đứa a hoàn cho con trai út ngay, ý nghĩa thì khỏi nói nhiều.

Phương thị vừa mới mất ông, tiếp đó ông chồng còn định nhận vợ bé, chuyện cứ tới tấp thế làm sao chịu thấu? Phương thị bị bức điên lên, lập tức nhào vào phòng đập cả Tống Diệu và bà vợ bé kia. Tống lão thái thái làm sao cho con dâu ăn hiếp con trai mình như vậy, ngay sau đó là cảnh đại chiến mẹ chồng nàng dâu lên màn, cuối cùng vẫn do Tống Vinh làm chủ đuổi cổ đứa a hoàn đó đi, tiếp theo lại đập Tống Diệu một trận.

Theo ý Tống Vinh, không quản được mẹ với vợ khiến hai người gây ra cảnh nhốn nháo này đều là lỗi của Tống Diệu hết.

Lão thái thái thương con trai út cãi lại con trai lớn, nhưng chỉ ngay câu đầu tiên Tống Vinh đã thu phục được mẹ mình, “Nhà A Diệu ồn ào như thế, nếu để ngự sử hóng được thì khỏi làm quan chi nữa.”

Lão thái thái chưa tin lắm, “Ngự sử quản cả chuyện nhà người ta à?”

Tống Vinh nói, “Cả chuyện nhà hoàng thượng họ còn quản được thì mẹ nói thử họ có quản được đại thần hay không?”

Liên quan tới đường làm quan của con trai út, lão thái thái không dám la lối nữa.

Chuyện cũng qua rồi, mà chẳng biết cái người chị dâu kia ngóng chuyện từ đâu lại đi tìm Phương thị trách móc, nói xa nói gần trách Phương thị không hiền, bản thân mình chịu tang không thể hầu hạ chồng mà cứ giữ khư khư, cho chồng một hai con a hoàn thì có sao, cũng chỉ làm thiếp thôi.

Phương thị phát cáu nhưng thị làm gì cũng suy nghĩ trù tính trước, sẽ không lên cơn trước mặt cái người chị dâu thích làm trò này. Cãi với lão thái thái là chuyện trong nhà, nếu trở mặt với chị ta, chị ta sẽ chẳng lấp liếm giùm mình, chuyện mà truyền ra ngoài, đổ hết lên đầu thị là cái chắc.

Chỉ là, cục tức này, quá khó nuốt, Phương thị lập tức sai người lựa mua sáu cô gái nhỏ dâng tới cửa tặng ông anh trai, còn buông lời trìu mến, “Chị dâu có nói với em rằng anh thiếu người cạnh bên hầu hạ, ngặt nỗi chị ấy lại chẳng có người thích hợp, vậy nên em đã tuyển mấy người sang đưa anh đây.”

Đàn bà ấy à, nói chuyện người khác rộng rãi lắm, nhưng đến phiên mình là lại nói một đằng làm một nẻo.

Dù sao kể từ đó, Phương thị cũng lười trèo tới cửa phủ An quốc hầu làm gì.

Thế nhưng nhiều năm không về đế đô, Phương thị đã quên đi phần nào, nên khi về nghỉ ở nhà một ngày xong, Phương thị và chồng liền ghé thăm phủ An quốc hầu.

Dọc đường Tống Diệu có khuyên Phương thị, “Gặp anh chị, em nên mềm mỏng tí.”

Phương thị bực bội chồng, “Niệm 800 lần rồi, tôi không có điếc.” Có phải còn như hồi trẻ đâu mà giữ cái tính hay nổi nóng khó nhịn nhục chứ. Mấy năm trời ra ngoài với chồng có phải lúc nào cũng suôn sẻ đâu.

Tống Diệu cười, con đường quan của An Quốc hầu cũng không được như ý muốn. Hắn biết chuyện năm đó, có điều là do bà vợ mình làm sai. Người là như thế, có người cứng thì có người dẻo. Lúc đó, An Quốc hầu mới thừa tước vị, tự dựng có cái bánh to rớt trúng đầu mình nên lần không ra Bắc[2] là chuyện thường. Phu nhân An Quốc hầu nói những lời ấy với Phương thị đơn giản chỉ nghĩ muốn ở trước mặt cái người dòng chính cuối cùng của phủ An Quốc hầu để nâng bản thân mình lên mà thôi.

[2] Lần không ra Bắc (找不着北): Nguồn gốc về sao Bắc Cực ở phía Bắc, từ xa xưa con người đã phát hiện ra hiện tượng này. Vậy nên khi lạc đường sẽ lấy sao Bắc Cực để định hướng. Khi nói “Lần không ra Bắc” chính là nói tìm không ra ngôi sao Bắc Cực, hướng Bắc dễ tìm như vậy lại không tìm được thì nói chi tìm những hướng khác. Nghĩa rộng là làm việc chưa đầu mối, mất phương hướng, không mục tiêu. st

Ngờ đâu Phương thị lại chẳng chừa cho thị ta mặt mũi.

Lúc đầu Tống Diệu cưới Phương thị chưa bao giờ tính sẽ có gì dính tới phủ An Quốc hầu, kiểu hắn là vừa gặp đã yêu, sau đó thì dùng hết vốn liếng theo đuổi cô vợ đem về nhà. Có được tình yêu rồi cần chi những lời ve vãn ngoài tai.

Lại nói sau khi Phương lão hầu gia mất, tính cách của vị An Quốc hầu mới đảm nhiệm này khiến Tống Diệu không thích thân thiết lắm.

Điểm quan trọng nhất là Tống Diệu đã có một anh trai thần thánh rồi, riêng hắn cũng có thực lực, vậy cần gì ngọn núi dựa phủ An Quốc hầu này chi, huống hồ tính hình của ngọn núi dựa này cũng không mấy khả quan.

Nhưng vì nhà họ Tống một nhà phồn thịnh, mà phủ An Quốc hầu lại chẳng như ý nên Tống Diệu mới bảo Phương thị chớ mất lễ trước mặt An Quốc hầu.

Tống Diệu cười, “Trước kia anh hay ở nhà sát cổng nhà em, phải uống một đống trà, lão hầu gia mới bằng lòng gặp anh.”

Phương thị cười, “Đó là ông nội thử anh, xem anh có thật lòng hay không.” Năm đó không phải không có cao môn đại hộ tới cửa cầu hôn, thậm chí còn có hoàng tử bằng lòng lấy vị trí trắc phi làm sính lễ mà rước về. Nhưng tất cả đều coi trọng danh tiếng của nhà họ Phương, hoặc là của hồi môn dày của thị. Cuối cùng, ông nội ngàn chọn vạn chọn lại chọn trúng Tống Diệu.

Lão hầu gia từng hỏi Tống Diệu dự tính gì cho tương lai, Tống Diệu trả lời rằng, “Nhà con căn cơ còn yếu, con với anh trai đều tiến thân từ khoa cử nên muốn nói công danh thì chắc chỉ làm được quan nhỏ thôi. Con cũng không có lá gan đi hối lộ làm chuyện trái pháp luật gì, suy nghĩ chỉ là, cưới một cô vợ tốt, sinh ba năm đứa con, ngày ngày trôi qua an nhàn là vui rồi.”

Ngay sau đó, lão hầu gia lén nói với cháu gái, “Trong mấy người tới cầu hôn, ông thấy Tống Diệu là một người hiểu chuyện, có cách sống đấy.” Nếu không có Tống Vinh tuyệt thế ở đằng trước thì một người trẻ tuổi đỗ được tiến sĩ như Tống Diệu đã coi là thiếu niên hơn người rồi. Nhưng, trời sinh Du cớ sao còn sinh Lượng chứ. Có ánh hào quang tỏa sáng đứng trước như vậy, đương nhiên sẽ làm lu mờ Tống Diệu.

Cơ mà lão hầu gia coi thế cũng thích Tống Diệu, chứ bằng tấm vé tiến sĩ nho nhỏ mới ra lò, một thất phẩm hàn lâm nhỏ nhoi, nếu hầu gia không muốn gặp thì có ngồi chai mông ở nhà sát cổng nhà người ta đi nữa cũng chẳng gặp được.

Mãi đến khoảng thời gian sau, Tống Diệu trộm cái áo yếm nhỏ của cháu gái ông, lão hầu gia…

Nhớ đến thời niên thiếu, hai vợ chồng nhìn nhau mà không nhịn cười nổi.

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!