Chương 29: Lừa gạt mỹ cường đạo.

0

Chương 29: Lừa gạt mỹ cường đạo.

Đêm khuya gió mát, đêm dài nhân tĩnh, đúng là thời điểm tốt cho những tên trộm hoạt động. Mà một đại thẩm bình thường nào đó, trên người mặc bộ y phục bó sát màu đen, từ gian phòng thượng hạng của khách điếm nhảy ra, khuôn mặt xa lạ này không ai khác lại chính là Lục Tầm Hoan dùng thuật dịch dung dịch dung thành.

Thời điểm đêm dài nhân tĩnh tốt như vậy, không làm một ít việc tán tận lương tâm, à không… vì dân chia sẻ đại sự, hẳn là sẽ rất lãng phí.

Lục Tầm Hoan muốn làm chuyện này rất lâu rồi, Vũ Trân Thành là nơi văn minh, giàu có bậc nhất, mà thành chủ thành Vũ Trân cũng là phú gia có tiếng. Nhưng số tiền này, đối với một người làm quan mà nói thực sự là không tưởng tượng nổi, nhất định là do cướp bóc mồ hôi nước mắt của nhân dân, lại nhìn xem phủ đệ của thành chủ vô cùng tráng lệ, xa hoa bậc nhất.

Tiếng leng keng vang lên, từ trên thân thể tìm ra mấy đồng bạc. Không việc làm, không thu nhập cũng không chịu làm ăn, đây chính là dạng người như Lục Tầm Hoan, không biết đánh bạc không biết làm thế nào để tiền trở nên nhiều hơn, chỉ có thể vơ vét của thiên môn

Dù sao thì thành chủ đại nhân cũng có tiền, không bằng cướp một ít mang về. Nếu đã làm người xấu, sẽ phải biết đề phòng rủi ro. Đi theo Biệt Dịch Tòng mười năm, ngoài biết những kỹ thuật nấu nướng dân dã và rèn luyện võ công ra, lợi hại nhất chính là kỹ năng dịch dung thành bất cứ người nào. Hơn nữa năng lực dịch dung của nàng sớm đã xuất thần nhập hóa, cơ hồ không có ai có thể đánh bại.

Lục Tầm Hoan đi mấy bước, tránh được mấy tên tuần tra, thuận lợi tiến vào ngân khố của thành chủ, trước cửa ngân khố có bốn tên canh phòng. Lục Tầm Hoan từ trong ngực lấy ra mấy hòn đá đã chuẩn bị từ trước, tung hứng trong lòng bàn tay, sau đó, mấy ngón tay động nhẹ, toàn bộ mấy viên đá nhỏ bay ra ngoài rơi vào giữa huyệt đạo, làm cho toàn bộ mấy tên canh gác bất động, ngơ ngác nhìn về phía trước.

Nàng cảm thấy vô cùng mĩ mãn, “quang minh chính đại” lướt qua trước mặt mấy tên canh phòng đi vào ngân khố. Lúc nàng nhìn thấy cả gian phòng toàn là vàng bạc châu báu thì mắt liền sáng lên, vội vàng chạy vào. Bốc từng nắm vào cho vào cái túi tiền mà nàng đã chuẩn bị từ trước.

Cảm thấy phía sau có tiếng bước chân truyền đến, liền xoay người lại thì thấy một khuôn mặt tròn trĩnh đáng yêu, đây không phải là Nguyên Ngự sao?

“Sao ngươi lại ở đây?” Chẳng lẽ hắn là thành chủ ư?

Trong mắt nàng lộ ra vài tia hoài nghi, lại nhìn tay của chính mình lúc này mới phát hiện bản thân đang bị hớ liền vội vàng định mở miệng giải thích.

Nguyên Văn Ngự liên tục xua tay.” Ngươi không cần hiểu lầm, ta không phải là tới để bắt ngươi.”

Không phải à! Biết không phải là hắn tới bắt người, Lục Tầm Hoan liền tiếp tục công việc của mình, vốc lấy vốc để số châu báu trong ngân khố, ha ha ha! Hôm nay lời to rồi, thật không ngờ vị thành chủ này lại đúng như nàng nghĩ, thật vô cùng giàu có.

Nguyên Ngự thấy nàng tiếp tục trộm đồ, đôi lông mày thanh tú liền nhăn lại, tiến đến bắt lấy tay nàng, lên tiếng ngăn cản: “Cô Nương, ngươi làm như thế này là không đúng, ngộ nhỡ bị phát hiện liền sẽ bị bắt giam ngay.”

Lục Tầm Hoan có chút giật mình nhìn hắn, chỉ vào nét mặt già nua của chính mình: “Ngươi gọi ta là cô nương?”

“Đúng thế! Chúng ta lúc sáng vừa gặp nhau rồi mà!”

“Ngươi… Khẳng định là ta?”

Nguyên Ngự thấy Lục Tầm Hoan không vui, lập tức sờ sờ gáy, ấp úng: “Đúng…. Thực xin lỗi… Ta không… Ta không phải cố ý theo dõi ngươi, chỉ là ta đã dùng ngọc bội đổi lấy bạc, định mang đến trả lại ngươi cho nên ta đã đi khắp nơi. Vừa nãy đúng lúc nhìn thấy thân ảnh của ngươi, ta liền theo tới. Ta thật sự không phải cố ý theo dõi ngươi, ta không có ác ý, ngươi phải tin tưởng ta.”

Thấy Nguyên Ngự nói rất thành thực nhưng Lục Tầm Hoan vẫn có chút không tin ,ai bảo hắn ta quá khả nghi, vừa nhìn bóng lưng đã đoán ra nàng là ai?

 

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!