Chương 41: Nặng tình

0

Chương 41: Nặng tình

Phương thị làm người cực rộng rãi, quà gặp mặt cho mấy cháu trai cháu gái vô cùng hậu hĩnh, nhất là quà của cháu gái, nhiều hơn gấp đôi mấy cậu cháu trai. Vải vóc tơ lụa trang sức, thứ nào cũng đầy tinh xảo khiến người khác yêu thích không buông tay, Lương ma ma cũng phải chu choa mấy câu.

Nhà đông con cháu đặc biệt náo nhiệt.

Sau mấy năm trời mới về nhà, thấy anh chị em họ chưa từng ở chung gần gũi, thế nên Tống Vinh đã cho tụi nhỏ nghỉ học hai bữa làm quen với nhau.

Ngay hôm ấy liền xảy ra nhiều chuyện phiền phức.

Anh chị em họ chơi với nhau, hoàn toàn không phải mấy trò nhã nhặn như chúng mình làm thơ ngâm thơ hay đánh cờ vẽ tranh vân vân và mây mây. Chỉ trong một buổi sáng mà Tống Gia Ngữ bị Tống Gia Giới chọc khóc tới ba lần, nào là nhảy ra dọa người ta, đánh người ta, đẩy người ta, trêu cô bé đỏ cả mắt, châu rơi lách ta lách tách, còn cậu thì đứng bên cười ha hả. Phương thị thực sự không bênh con nổi, dứt khoát đạp một phát cho biết tay. Vì Phương thị xuất thân nhà tướng nên cư xử có phần thô bạo là chuyện thường.

Lão thái thái lại cứ trọng nam khinh nữ, ngăn Phương thị, “Mấy đứa nhỏ đùa giỡn thôi, cô làm mẹ kiểu gì lại đánh con kiểu ấy. Bị thương thì làm sao?”

Phương thị không muốn phát sinh xung đột với lão thái thái, đành rút chân về, sửa thành nhéo lỗ tai Tống Gia Giới kéo đi xin lỗi Tống Gia Ngữ. Với con khỉ lì lợm như Tống Gia Giới này thì chuyện xin lỗi cũng qua quít bình thường như ăn cơm uống nước vậy, tuyệt đối thuộc loại hình sai nhiều phạm nhiều.

Mới đầu tiểu Kỷ thị không tiện so đo, nhưng tới khi con gái khóc lóc trở về lần thứ ba, nhìn cặp mắt sưng húp cả lên, lúc này dù ngoài miệng không so đo song trong lòng đã nổi bão từ lâu.

Cuối cùng cơn lửa trong lòng tiểu Kỷ thị lại được Tống Gia Ngôn thổi tắt.

Chẳng nói ai khác, thấy Tống Gia Giới ăn hiếp Tống Gia ngữ, Tống Gia Nặc cũng rất bực dọc. Tống Gia Nặc biết mình nhỏ người sức yếu mà việc này lại chẳng thể nói lí lẽ, nên cậu bèn tìm tới Tống Gia Nhượng, nói với anh cả, “Anh ba kì cục quá, sao anh ấy cứ ăn hiếp chị hai hoài à! Anh cả, mình phải can thiệp mới được!”

Tống Gia Nhượng bẻ ngón tay kêu răng rắc, nói, “Thấy tụi nó vừa tới, tính hai ngày nữa mới cho tụi nó vào khuôn phép. Giờ hay lắm, xem anh đây xử thắng nhóc đó thế nào!”

Tống Gia Nặc nện bước nhỏ theo anh cả.

Tống Gia Khiêm là anh cả chi hai, biết rõ đức hạnh thằng em mình chả tốt lành gì nên cũng muốn dạy phải trái thằng em mình, bảo nó đừng ăn hiếp em họ nữa.

Ba người cùng mục đích đi tìm Tống Gia Giới thì đụng mặt.

Mấy chuyện ngoại giao luôn do Tống Gia Nặc ra mặt, “Em với anh cả định tìm anh ba nói chuyện đây ạ, bảo anh ta đừng ăn hiếp chị hai nữa. Chị hai bị anh ta hù không dám ra cửa luôn kìa.”

Tống Gia Khiêm dễ nói chuyện tới bất ngờ, chẳng chết sống bao che thằng em Tống Gia Giới gì cả, rất rạch ròi, “Anh cũng định tìm nó đây, tệ quá rồi. Anh cả, anh muốn đánh cứ đánh, khỏi nhẹ tay, em cũng rất muốn đánh thằng oắt con đó một trận cho chừa.”

Tống Gia Khiêm vừa nói như vậy, Tống Gia Nhượng nói, “Xem ra em cũng không biết thằng ba nó ở đâu?”

Lúc này, không biết Tống Gia Từ từ đâu nện chân ngắn chạy đến, nói, “Em biết anh ba ở đâu, anh ấy đang ở trong vườn rau của bà nội bắt sâu lớn, nói sẽ đi dọa chị cả đó.”

Quả thực Tống Gia Giới đang tính lặp lại chiêu cũ, có điều lần này cậu ta đã chọn sai đối tượng thực hiện rồi. Vừa định cầm con sâu dọa Tống Gia Ngôn, Tống Gia Ngôn đã vồ lấy vò nát, rồi cầm cổ tay Tống Gia Giới, chân dưới móc chéo, bẻ tay ra đằng sau, lập tức chế trụ Tống Gia Giới trên mặt đất, đạp một phát lên mông Tống Gia Giới, Tống Gia Ngôn hỏi cậu ta, “Cưng đã phục chưa?”

Tống Gia Giới bị đạp đau, trong lòng thầm kêu con nhóc này khỏe quá nhưng ngoài mặt vẫn cứng miệng, “Ta chỉ nhất thời không kịp đề phòng thôi, đương nhiên không phục!”

Không phục!

Tống Gia Ngôn đánh cho cậu ta phục!

Khi bốn cậu anh em họ tìm được Tống Gia Giới và nhìn thấy cảnh tượng Tống Gia Giới đang bị Tống Gia Ngôn cho ăn hành. Đầu tiên, Tống Gia Ngôn đập Tống Gia Giới một trận, thấy Tống Gia Giới vẫn không phục, cô bèn lượm con sâu xanh lè bị bóp chết hồi nãy lên, một tay bóp cằm Tống Gia Giới, một tay cằm xác bé sâu nhỏ dọa cậu ta, “Nếu cưng còn không nói chữ phục thì chị đây sẽ nhét vào mồm cưng ngay!”

Tống Gia Giới chịu trận này, đã biết rõ sự lợi hại của Tống Gia Ngôn rồi, người này thật sự không dễ ăn hiếp mà, cậu sợ Tống Gia Ngôn sẽ cho cậu ăn sâu thật mất, đành trưng ra bộ mặt đưa đám, “Em phục rồi em phục rồi, chị gái tốt, em phục rồi, em không dám dọa chị nữa.”

Tống Gia Ngôn uy hiếp, “Chị đây mà còn bắt gặp cưng đi ăn hiếp con gái thì xem chị có đánh chết cưng không nhá!” Nói xong thả Tống Gia Giới ra.

Tống Gia Giới vâng vâng dạ dạ, da mặt cậụ đúng là quá dày, lập tức vỗ mông ngựa Tống Gia Ngôn, “Chị gái tốt của em, ngoài mẹ em ra thì chị là người phụ nữ em thấy lợi hại nhất đấy.”

Tống Gia Ngôn lườm xéo, hỏi, “Đánh có đau không?”

Tống Gia Giới được voi đòi tiên, rên rỉ, “Đau chết luôn, khắp người không có chỗ nào không đau.”

“Xàm xí, đánh không đau đánh làm gì!” Tống Gia Ngôn siết vai Tống Gia Giới, cảm nhận cơ thịt săn chắc của thằng nhóc, nói, “Nhóc nghe lời thì chị sẽ không đánh nhóc. Người gì đâu y hệt con khỉ, thôi, phủi bụi đi, chị dẫn nhóc đi ăn món ngon.”

Tống Gia Giới cười khì khì hỏi, “Chị cả, đây có phải vừa cho một gậy lại tặng quả ngọt không?”

“Hay muốn chị cho cưng thêm một gậy nữa?”

“Hì hì hì, hay em mời chị ăn món Hoài Dương nhé!” Lập tức, hai người vừa cười vừa nói, chắp tay rời đi.

Bốn anh em họ nhìn trộm mà trợn mắt há mồm, Tống Gia Khiêm thổn thức không dứt, “Em gái lớn lợi hại ghê.” Quá dữ dằn.

Hai mắt Tống Gia Từ sáng rực, “Chị Đại.”

Tống Gia Nặc thấy Tống Gia Giới bị đánh đến thê thảm như vậy, làm lòng cực kỳ sảng khoái, hai tay nhỏ chắp sau lưng, ra vẻ lịch sự, “Là chị cả có phong thái hiệp giả.”

Tống Gia Nhượng nhẩm bụng, lũ ngu ngốc, các chú không xem xem công phu đó là do ai dạy hả.

Tống Gia Giới bị Tống Gia Ngôn trị một trận, trở nên đàng hoàng hơn hẳn.

Chuyện kế là Tống Gia Nặc và Tống Gia Từ coi lão thái thái tưới rau, hai đứa định xuống giúp, ai ngờ kết quả là Tống Gia Từ giẫm lên bùn nhão trượt ngã, cả nửa người đều dính đầy bùn. Tống Gia Nặc đi kéo Tống Gia Từ, dè đâu chưa kịp kéo tên ú ra mà còn khiến bản thân té trùm khiến hơn phân nửa giàn đậu đũa của lão thái thái bẹp dí.

Sau đó, hai con khỉ dính đầy bùn bị bắt đi tắm một trận, thay quần áo khác.

Và cuối cùng, ba cậu trẻ Tống Gia Nhượng Tân Trúc Sanh Tống Gia Khiêm cùng ra ngoài chơi mà không dẫn Tống Gia Giới Tống Gia Nặc Tống Gia Từ theo, ba nhóc ngồi nhà đợi ba người về nhà kết thành liên minh, đặc biệt phê bình và tố cáo hành vi trắng trợn của chú họ và mấy anh.

Nháo nhào phòng lão thái thái gần như lật tung nóc nhà.

Tống Vinh vừa bước vào nhà liền bắt gặp cảnh tượng ồn ào không thể thống này, Tống Gia Giới còn xắn tay xắn áo, giơ nắm đấm quát, “Mấy anh làm anh vậy hả? Hừ! Lén la lén lút đi ra ngoài làm gì? Có làm chuyện xấu gì không hả?”

Tống Gia Nặc cũng xụ mặt, “Em thấy, chú họ với mấy anh làm vậy là không đúng.” Lén chạy ra ngoài mà không dẫn bọn họ theo, cậu sẽ không dễ dàng tha thứ đâu.

Tống Gia Từ ngọng nghịu hát đệm, “Không đúng không đúng.”

Tống Gia Nhượng không nhịn nổi, “Mấy đứa còn nhỏ, để sau có ra sẽ dẫn mấy đứa theo!”

Tống Gia Khiêm cũng theo trấn áp, “Hét la cái gì, tụi bây muốn tìm đòn phải không?”

Nhốn nha nhốn nháo, ông nói ông có lý, bà nói bà có lý, ồn ào nhức cả đầu. Lão thái thái nhìn đám cháu trai muốn làm phản mà hoàn tòan không bày được nửa phần bản lãnh lúc hoạnh họe con dâu, chỉ ai ơ ai ơ vỗ trán, liên tục than phiền, “Tạo nghiệp mà, tạo nghiệp mà.”

Vốn Tống Diệu vẫn híp mắt cười đứng xem tụi nhỏ ồn ào, khi thấy mặt anh trai sa sầm xuống, bèn lớn giọng trách, “Câm miệng!”

Tống Diệu coi như còn có uy, mấy bé trai chẳng dám tranh cãi nữa, Tống Gia Giới vẫn thấy mình giữ lý, vẫn không chịu bỏ qua, “Cha, cha nên giúp tụi con phân xử mới được!”

Tống Vinh lạnh nhạt quét một vòng, “Ra ngoài quỳ tự kiểm điểm hết.”

Tống Gia Nhượng vừa trông sắc mặt cha, vậy là chẳng dám nhiều lời thêm nửa câu, ngoan ngoãn đi ra ngoài quỳ. Tống Gia Nặc Tân Trúc Sanh lại càng không dám, cũng theo ra. Anh em Tống Gia Khiêm lần đầu tiên thấy cục diện thế này, bèn ỉu xìu bước theo.

Tống Vinh nói, “Để tụi nó mai đi học.” Ở nhà phiền chết đi.

Tống lão thái thái thương cháu, bàn bạc với con lớn, “Mẹ thấy tụi nhỏ biết sai rồi, cũng tới giờ ăn cơm rồi, để tụi nhỏ vào đi.”

“Hôm nay không cho tụi nó ăn.” Tống Vinh không thương lượng.

Tiểu Kỷ thị xót Tống Gia Nặc, vội khuyên, “Mấy đứa cháu vừa về nhà thôi, con trai đứa nào không cãi nhau om sòm đâu. Lão gia, mùa này vào đêm gió lạnh lắm.” Nói xong thì liếc sang Phương thị, ý bảo Phương thị xin cho tụi nhỏ. Tống Vinh không nhìn mặt mũi thị thì cũng phải cho Phương thị mặt mũi chứ. Ngờ đâu, Phương thị còn hùa theo, “Anh cả phạt rất đúng, quốc có quốc pháp, gia có gia quy, cả một đám phạm lỗi, há lại đi tha một đứa, không có phép tắc vậy sao? Gió lạnh cũng dễ xử thôi.” Trực tiếp sai con hầu đi lấy mấy cái áo choàng dày tới, “Lấy thêm mấy cái đệm, để tụi nó tự kiểm điểm tới khi hiểu ra thì thôi.”

Tiểu Kỷ thị…

Tống Vinh mặt sa sầm, lão thái thái cũng không dám nói chuyện nữa. Mọi người im lặng dùng qua bữa cơm, Tống Vinh lại xách tụi nhỏ tới phòng sách dạy dỗ một trận xong mới thả tụi nó về nghỉ.

Tống Diệu thấy mấy đứa con mình về, bảo, “Tôi qua chỗ anh cả chút.”

Thấy Tống Diệu, Tống Vinh không hề lộ vẻ ngạc nhiên. Anh em nhiều năm, đương nhiên hiểu ý nhau.

Tống Diệu khép cửa lại, đi qua ngồi, nói, “Tâm trạng anh không tốt.”

Có vài lời không thể nói với người khác, nhưng Tống Diệu cũng không hẳn tính là người khác, Tống Vinh thở dài, nói, “Trong triều nhiều chuyện phức tạp.”

“Hôm nay Thừa Ân công nhờ người hỏi thăm Gia Nhượng.”

Tống Diệu phản ứng cực nhanh, “Phủ Thừa Ân công muốn kết thông gia với nhà ta?”

Tống Vinh bóp ấn đường, “Các hoàng từ đều lớn rồi.” Nhóm hoàng tử chẳng ai dám tùy tiện hành đồng thiếu suy nghĩ, mà gia tộc mẹ của họ ở bên ngoài lại bắt đầu nhảy nhót. Nhà họ Phương thừa tước Thừa Ân công, là gia tộc mẹ bên Thái hậu, lúc Chiêu Văn Đế làm hoàng tử đã nạp con gái họ Phượng làm trắc phi, sau khi Chiêu Văn Đế lên ngôi thì sắc phong làm Lệ phi. Lệ phi nương nương sinh được Ngũ hoàng tử, và rất được Thái hậu nương nương yêu thích.

“Anh em chúng ta đếu tiến thân từ khoa cử, đi đường lớn nên chỉ cần dè dặt làm việc sẽ không khó được bình yên.” Tống Vinh tựa như nói cho em trai nghe, lại tựa như nói cho mình nghe, “Con cháu trong nhà, đứa nào có bản lĩnh thì tự chúng đi kiếm tương lai. Nếu thiếu tư chất thì mua cái chức quan nhỏ, coi như cũng trôi qua từng ngày. Chẳng cần hướng nơi cao, chộn rộn trong chốn thị phi.”

“Anh nói rất đúng.” Tống Diệu nói, “Thời gian gần đây nhà họ Phương chẳng ai có tiền đồ cả, giờ tính gả con gái cho thằng Nhượng, chắc chắn là muốn gài nó rồi. Anh, em coi năm nay thằng Nhượng đã mười ba, hay anh giúp nó định chuyện chung thân cho xong.”

“Chờ xem đã.”

Tống Diệu nói, “Kỳ thực có một nhà khá được.”

“Anh hẳn sẽ không quên, nhà mẹ hoàng hậu Hiếu Túc của tiên đế đương thời, nhà họ Thích nhỉ.”

“Không được, chuyện công chúa Cảnh Huệ vừa êm xuôi thôi.” Nhà họ Thích là nhà cậu của công chúa Cảnh Huệ. Tống Vinh nói như vậy chính là tỏ thái độ không mặn mà.

Tống Diệu cười tự rót chung trà, uống một hớp rồi nói, “Việc hôn nhân của công chúa Cảnh Huệ năm đó đều do chúng ta và bệ hạ cất nhắc.” Nếu Chiêu Văn Đế không nhìn ra tâm tư của công chúa Cảnh Huệ rồi nói cho Tống Vinh biết trước, thì Tống Vinh cũng không phải gấp gáp đi đính hôn với phủ Vũ An hầu. Lúc ấy, Tống Vinh đậu kỳ thi mùa xuân nhưng cũng chỉ đoạt giải Nguyên thôi, nên đám này do Tần lão thái thái bắc cầu mới thành. Trong thời gian đó có công lao của Chiêu Văn Đế không thì anh em nhà họ không biết được.

Thế là, công chúa Cảnh Huệ bỏ qua người trong lòng, gả vào gia tộc vợ của Chiêu Văn Đế —- phủ Diêu công.

Khi đó, tiên đế còn trên đời, Chiêu Văn Đế là tam hoàng tử của tiên đế. Nhờ vào một sự kiện này, Chiêu Văn Đế năm đó cũng hưởng được chỗ tốt không nhỏ.

Phủ Vũ An hầu, công chúa dòng chính Cảnh Huệ, cùng hoàng hậu Hiếu Túc là mẹ ruột công chúa Cảnh Huệ, đến cả em gái dòng thứ của Vũ An hầu làm phi trong cung, phủ Vũ An hầu cũng đi kết thông gia với phủ Ninh An hầu, bởi thế mà gắn liền với Chiêu Văn Đế, giúp Chiêu Văn Đế đăng ngai rồng, lập nhiều công lao hiển hách.

Thậm chí anh em họ sớm hoài nghi rằng, có lẽ nhà họ Tần năm đó đã nghiêng về phía tam hoàng tử, cũng chính là Chiêu Văn Đế hiện tại.

Anh em họ có ngày hôm nay, phần lớn là gặp vận. Mà Tần lão thượng thư, người hưởng vinh sủng không suy cả hai triều như thế, có thể nói khoảng tâm cơ, tâm tính, nhãn quang, nhãn lực ấy, mỗi lần anh em họ nhớ tới đều khâm phục không thôi. Đây chính là nguyên nhân Tống Vinh gần gũi nhà họ Tần, hắn cảm thấy nhà họ Tần rất thận trọng vững vàng.

Nhưng hiện tại thấy con gái nhà họ Tần tiến cung làm phi, Tống Vinh mơ hồ hơi hối hận, hắn muốn gắn kết với một nhà họ Tần là thư hương môn đệ chứ không phải một nhà họ Tần là ngoại thích. Có điều đã qua lại nhiều năm nay, giờ tự dưng không một lý do đi trở mặt, Tống Vinh làm người chi nữa.

Với lại vẫn chưa tới tình trạng phải chấm dứt với nhà họ Tần.

Tống Vinh không vội.

Tống Vinh thấy anh mình trầm tư không nói gì, bèn nói, “Anh, tuy phủ Thích công có con gái vào cung làm phi nhưng vị Thích phi nương nương ấy chỉ có một tiểu công chúa. Hơn hết còn là vị công chúa bệ hạ thích nhất nữa.”

Tống Vinh nhìn em trai, “Chỉ sợ nhà người ta chướng mắt nhà mình.”

“Không chắc. Trong phủ mấy phủ kiểu này lắm điều phức tạp lắm, không vui vẻ hòa ái như nhà chúng ta đâu. Nếu cho thằng Nhượng lấy con gái nhà như thế thật, vậy phải hỏi thăm đôi chút mới được, có rất nhiều cái là ngoài mặt vẻ vang bên trong tả tơi lắm!” Tống Diệu thở dài, “Việc hôn nhân cho con trẻ khó khăn bộn bề, với con trai vẫn dễ dàng hơn tí, dù sao cũng là cưới về nhà mình, con mình sẽ không thiệt thòi. Nhưng gả con gái đi phải cần cẩn trọng.”

“Để xem sau đi, không vội, Gia Nhượng còn nhỏ, tính cách nó còn bất ổn lắm, qua 15 rồi nói chuyện cưới gả tiếp cũng không muộn.” Theo ý Tống Vinh, tuyệt đối không để con trai tìm một nhà vợ hữu danh vô thực. Nếu không kiếm một đứa con gái dòng chính được thì hắn thà giúp con trai cầu hôn một cô con gái gia đình kém còn hơn.”

Tống Diệu chợt hỏi, “Bệ hạ định đi tế lăng hoàng hậu Hiếu Chiêu hả anh?”

Tống Vinh gật đầu.

Tống Diệu tiện miệng nói, “Từ lúc hoàng hậu nương nương mất, tới giờ bệ hạ vẫn chưa lập hậu lại. Hoàng hậu và bệ hạ làm vợ chồng từ thuở niên thiếu, bao nhiêu năm tình nghĩa đến hiện tại vẫn vậy, hoàng thượng năm nào cũng đi tế hoàng hậu.”

Tống Vinh nhíu mày, nói, “Ừ, vợ chồng bệ hạ có tình nghĩa sâu nặng.”

Từ đời tiên đế, có thể nói Chiêu Văn Đế là người giỏi giang nhất trong các hoàng tử. Tống Vinh và Chiêu Văn Đế làm vua tôi cũng đã nhiều năm, nên ít nhiều hắn vẫn hiểu về Chiêu Văn Đế hơn người khác mấy phần. Nếu Chiêu Văn Đế lập tân hậu thì ở trong hậu cung có Uyển quý phi sinh được nhị hoàng tử và tam hoàng tử, cùng Lệ phi xuất thân một nhà với thái hậu sinh được ngũ hoàng tử, cả hai đều đủ tư cách để ngồi vào chiếc ghế hoàng hậu. Hai người đều là người lâu năm của Chiêu Văn Đế, và đều sinh được hoàng tử, nên có muốn lập hậu thì cũng là chọn giữa hai người họ. Nhưng mặc kệ chọn ai, chẳng những trưởng hoàng tử dòng chính lòi ra một vị mẹ kế, mà Chiêu Văn Đế cũng sẽ có thêm một đứa con trai dòng chính ngay lập tức, vậy gác hoàng trưởng tử ở nơi nào?

Chiêu Văn Đế luôn hoài niệm người vợ kết tóc se tơ với mình, hoàng hậu Hiếu Chiêu. Hằng năm đều tới lăng mộ hoàng hậu Hiếu Chiêu một lần, là tình nghĩa vợ chồng khó quên thật sao?

Không.

Tuy hoàng trưởng tử hiện tại đang ngồi vị trí con trai trưởng dòng chính, nhưng Chiêu Văn Đế vẫn không lập thái tử. Trên phố phương đồn đãi suy đoán về sự kiện này rất nhiều, nếu Chiêu Văn Đế không hoài niệm chút gì về người vợ của mình, bản thân hoàng trưởng tử sẽ giải quyết thế nào đây?

Còn nếu thật hoài niệm hoàng hậu Hiếu Chiêu như thế, vậy tại sao lại không thấy Chiêu Văn Đế yêu ai yêu cả đường đi trọng dụng nhà mẹ hoàng hậu Hiếu Chiêu là phủ Diêu công? Không nói mấy thứ xa xôi, chỉ cần chọn lựa một con em trong nhà họ Diêu thôi thì vẫn có thể gia tăng sức nặng của hoàng trưởng tử vậy.

Lòng dạ Chiêu Văn Đế, cả Tống Vinh cũng mơ hồ.

Nhìn bản mặt y hệt táo bón khi nói câu “Vợ chồng bệ hạ có tình nghĩa sâu nặng…” mà Tống Diệu mắc cười dễ sợ. Tống Vinh lườm cậu em trai, “Anh ngứa da hả?”

Tống Diệu cười, “Anh ơi, anh nên cười nhiều vào, không uổng cái lớp da tốt này lắm.”

“Câm miệng.”

Hai anh em nói không ít chuyện, mãi đến cho tối đen, Tống Diệu bèn ở lại ngủ với anh trai. Sớm hôm sau, Tống Vinh mặt đen thui leo lên giường, dĩ nhiên rồi, dù là ai đi nữa thì nửa đêm nửa hôm đang say giấc nồng lại bị đá xuống giường, mặt mũi nào mà đẹp nổi chứ.

Tống Vinh đứng dậy đẩy lưng Tống Diệu về chỗ, Tống Diệu mê sảng, “Anh bảo em vừa đá anh xuống hả?” Mệt quá mà, hắn có sai gì đâu, tự ông anh té xuống giường rồi nổi khùng à, đêm hôm khuya khoắt hai hồi ba bận đánh thức hắn mà còn vu oan hắn đá anh trai xuống giường. Trời đất chứng giám cho hắn tám lá gan hắn cũng không dám đá anh trai mình nữa là. Có điều, hắn là em trai tốt tính, nên anh trai vu oan cho hắn, hắn đành nhận thôi.

Tống Vinh vả cái chát lên đùi thằng em già mồm, rồi đẩy Tống Diệu vào giường trong ngủ, bản thân thì ra gian ngoài thay quan phục, rửa mặt xong tới giờ cơm vẫn còn quá sớm, bèn trực tiếp vào chầu luôn.

=====

Mấy bé trai đều bị bắt đi học hết nên giờ trong nhà yên tĩnh đi không ít. Hôm nay, giàn đậu đũa của lão thái thái bẹp dí hôm qua đã được đỡ lên.

Tống Gia Ngôn tính hỏi thăm chuyện tơ lụa ở Tô Hàng với Phương thị, chẳng ngờ Thúy Nhụy lại tới thỉnh an.

A hoàn gả đi trở về thỉnh an chủ tử, cần nên gặp.

Tuy Tống Gia Ngôn không hào hứng lắm, nhưng vẫn gặp Thúy Nhụy, vì cô có chuyện muốn nói với cô ấy.

Ngày thứ ba lại mặt hẳn phải về nhà mẹ đẻ, dù Thúy Nhụy không có nhà mẹ đẻ thì về nhà họ Vương mới nhận cũng được, thế mà lại tới phủ Tống.

Tống Gia Ngôn cười nói, “Sao lại tới lúc này?”

Thúy Nhụy đã búi tóc phụ nữ có chồng, tóc cài hai cây trâm, mặt hồng hào ngậm cười, xem ra cô nàng rất hài lòng đám cưới này. Thúy Nhụy dịu dàng đáp, “Cô nương đối với nô tỳ ân trọng như núi, nên nô tỳ muốn đến dập đầu cho cô nương ạ.” Nói xong, lập tức quỳ xuống dập đầu.

“Được rồi, đứng lên đi, sao quá phép tắc thế này.” Tiểu Xuân nhanh nhảu đỡ Thúy Nhụy ngồi ghế, Tống Gia Ngôn hỏi, “Lý Vân Hạc đối xử tốt với chị không?”

Thúy Nhụy ngượng ngùng gật đầu.

Tống Gia Ngôn cười, “Tôi thấy anh ta khá tốt với chị đấy. Có chuyện này, có lẽ anh ta không nói cho chị biết, nhưng tôi nghĩ nên nói cho chị nghe.” Tống Gia Ngôn đưa mắt, Tiểu Xuân liền dẫn a hoàn bà tử lui xuống.

“Chị có biết của hồi môn của chị làm sao có không?” Sau khi trong nhà không còn ai, Tống Gia Ngôn lên tiếng hỏi.

Thúy Nhụy nâng mắt nhìn Tống Gia Ngôn, khó hiểu, “Không phải phủ thưởng cho sao cô nương?”

Tống Gia Ngôn lắc đầu, “Là Lý Vân Hạc mang 1000 lượng bạc riêng lén cầu cha tôi, muốn giúp chị đặt mua của hồi môn.”

“Anh ta nói tính thêm sính lễ nữa nhưng sợ chị thấy không tự nhiên, cũng lo chị sau này bị xem thường. Vì vậy mới mang tiền tới thêm một phần của hồi môn cho chị. Tiền này là tiền riêng của anh ta, chỉ có tôi và cha biết thôi.” Tống Gia Ngôn ôn hòa, tiếp, “Anh ta định không cho chị biết chuyện này, tôi lại thấy cần nói cho chị biết. Người đàn ông đó là người chu đáo, chị hãy cùng anh ta trải qua những ngày tháng hạnh phúc.”

“Cô nương….” Vừa mới tân hôn, vợ chồng đương ân ái, lại nghe sự kiện này khiến Thúy Nhụy cảm động mà nước mắt nhạt nhòa.

Tống Gia Ngôn cười, “Tôi nói chị biết không phải kêu chị khóc.”

Thúy Nhụy cầm khăn lau nước mắt, Tống Gia Ngôn nói tiếp, “Được rồi, chị tới chỗ tôi trước phải không? Tuy nói là cha mẹ nuôi, nhưng cũng nên đi qua một chuyến, đừng để mất lễ nghĩa. Lý Vân Hạc ở ngoài chờ chị nhỉ, chắc hôm nay chị bận nhiều chuyện lắm. Đi trước đi, tôi không giữ chị.”

Thúy Nhụy lại dập đầu cho Tống Gia Ngôn, nói, “Đại ân đại đức của cô nương, nô tỳ cả đời sẽ không quên.” Nếu Tống Gia Ngôn không nói chân tướng ra, sợ rằng cả đời cô vẫn không biết được sự thật. Nhưng dù Tống Gia Ngôn đã kể ra, cô vẫn rất biết ơn Tống Gia Ngôn.

Tống Gia Ngôn sai a hoàn Tiểu Xuân ra tiễn Thúy Nhụy, thở dài một hơi.

Lương ma ma bưng chung trà tới, nói, “Cái vị thiếu đông gia họ Lý này thật khó lường.” Có tình tiết của hồi môn này rồi thì chẳng sợ Thúy Nhụy không một lòng một dạ với nhà họ. Lương ma ma là thân tín hàng đầu của Tống Gia Ngôn, đương nhiên rất rõ chuyện lần này.

Khó lường quá còn gì. Tống Gia Ngôn tiếp trà uống một ngụm, nói, “Mỗi người có số mệnh riêng.”

Mặc kệ Lý Vân Hạc làm ra vẻ nặng tình thế nào, suy nghĩ cho Thúy Nhụy làm sao, Tống Gia Ngôn đều không tin.

Có một số việc, giả dạng là giả dạng.

Với tính cách ấy, Thúy Nhụy tuyệt đối không phải là đối thủ của Lý Vân Hạc, nhưng thật ra được gả cho một người như Lý Vân Hạc thì cũng không tồi. Với Lý Vân Hạc, chỉ cần Thúy Nhụy còn giá trị lợi dụng một ngày, Lý Vân Hạc sẽ nặng tình với Thúy Nhụy một ngày.

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!