Chương 28: Thiếu niên giống Thần Nông.

0

Chương 28: Thiếu niên giống Thần Nông.

“Tiểu tử! Ngươi ngồi một mình ở đây làm gì?”

 

Nam tử áo tím nghe thấy giọng nói nhu nhu từ trên đỉnh đầu truyền xuống, từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt to tròn ngước nhìn khuôn mặt cô gái đang đứng trước mặt mình, nghiêng đầu nhìn nàng kỳ quái.

 

Khi Lục Tầm Hoan thấy gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ thì giật mình thật lâu không kịp hồi thần, trong lúc nhất thời nhìn liền nhìn chằm chằm vào ngũ quan của người trước mặt mà sững sờ. Nam tử trước mặt. . . Không, hẳn phải gọi là thiếu niên mới đúng. Thiếu niên trước mặt nàng gương mặt mềm mại, làn da trắng nõn, mịn màng như miếng đậu phụ non, lại mang theo vẻ ngây thơ, trong sáng, đáng yêu. Hắn môi mỏng khẽ nhếch, hiện tại đang chớp đôi mắt to tròn tràn đầy nghi ngờ nhìn nàng.

 

Ngũ quan này căn bản giống Thần Nông đến tám chín phần. Nếu như là nhìn thấy người quen, nàng sẽ không phải giật mình đến mức không thốt nên lời, mà là người trước mặt nhiều nhất cũng chỉ có mười sáu tuổi, nhìn qua còn trẻ hơn so với nàng. Quan trọng là Thần Nông so với nàng lớn hơn 5,6 tuổi, hiện tại cũng đã hai mươi bốn tuổi rồi. Vậy nên chắc chắn không phải là Thần Nông bị hóa nhỏ.

 

Trừ số tuổi không phù hợp ra, cảm giác cũng hoàn toàn bất đồng. Thần Nông cả người băng lãnh, nói nhiều hơn một câu cũng không chịu, căn bản là một gương mặt băng lãnh không thay đổi, rất khó có thể thấy được sự thay đổi trên gương mặt hắn. Nhưng thiếu niên trước mặt này, chẳng những khác xa một Thần Nông lạnh lẽo, mặt mũi hắn đáng yêu hơn rất nhiều, ngay cả vẻ mặt cũng sinh động, căn bản là khác nhau một trời một vực.

 

Gương mặt của tiểu tử trước mặt so với tên tiểu tử Thần Nông kia còn hấp dẫn người đến vuốt ve, chà đạp hơn.

 

Mặc dù biết là hai người khác nhau nhưng nàng vẫn nhịn không được tò mò muốn biết quan hệ của thiếu niên này cùng Thần Nông là thế nào, chẳng lẽ cũng là hoàng thân quốc thích?

 

“Ngươi vẫn chưa trả lời ta, ngươi ngồi ở đây làm gì.”

 

Thiếu niên mặc áo tím bị Lục Tầm Hoan chọc trúng chuyện đau lòng, hai bả vai lại sụp xuống càng sâu, vẻ mặt đau thương.”Ta ban ngày bị người ta đánh cắp tất cả ngân lượng, không có tiền mua thức ăn nên ta hiện tại rất đói.”

 

Quả nhiên.

 

Đáng tiếc, Lục Tầm Hoan nàng đây từ trước đến nay lòng đồng cảm không có nhiều như vậy, chắc chắn nàng sẽ không đem số bạc nhiều như vậy trả lại cho hắn.

 

Chỉ là, thấy dáng dấp hắn rất giống Thần Nông tiểu vương gia từng nối khố với nàng, nàng tính toán khó có được lần tốt bụng mà thưởng hắn ăn.

 

Lục Tầm Hoan đem bánh bao thịt cầm trong tay nhét vào trong ngực thiếu niên mặc áo tím, bản thân vì lòng từ bi khó có được mà tặng bản thân một ‘like’.”Cái túi bánh của ta cho ngươi ăn.”

 

Đôi mắt tròn vo lấp lánh có hồn của thiếu niên trừng lớn nhìn Lục Tầm Hoan, hết sức cảm kích cầm lấy bánh bao bắt đầu điên cuồng gặm. “Tiểu thịt tươi” chắc phải nhịn từ trưa đến mau tối mới có thể đói đến mức ăn ngấu nghiến như thế này.

 

Nhìn thiếu niên ăn chuyên chú, Lục Tầm Hoan lại nhịn không được lòng hiếu kỳ của mình mở miệng hỏi thăm.”Ngươi tên gì vây?”

 

Nghe thấy cô nương hỏi tên mình, thiếu niên đem bánh bao đang nhai trong miệng vội vàng nuốt xuống, nở một nụ cười xán lạn.”Nguyên Ngự, Nguyên trong nguyên bảo, Ngự trong Ngự Long ở trên trời, trên đời nổi tiếng nghe thấy ngự.”

 

Nguyên Ngự? Không phải họ Thần Nông, vậy thì không phải là người trong hoàng thất. Ngẫm lại thì trường hợp người giống người cũng không phải không có! Bất quá nàng cũng tiểu tử Thần Nông Văn Ngọc kia cũng đã mười năm không gặp rồi, không biết hắn thời gian qua có tốt không, hiện tại cũng đã thành gia lập nghiệp đi!

 

Kể từ sau khi chia ra mỗi người một nơi, nàng cũng chưa có ý định đi tìm hắn, có khi ngày nào đó nên nói với Tiểu Biệt một tiếng đi tìm Thần Nông chơi.

 

“Cô nương, ngươi vì sao đối tốt với ta như vậy?”

 

Ăn bánh bao thịt xong, Nguyên Ngự nháy đôi mắt to vô tội, đầu nghiêng sang một bên rất đáng yêu, chọc cho Lục Tầm Hoan cảm thấy tâm như bị mèo gãi không kìm chế được ngứa ngáy vươn tay. Nguyên Ngự như nhìn thấu được mục đích của nàng bèn vội vàng lấy tay che má mình lại, mắt mở to, mặt càng đáng yêu vô hại.

 

“Cô nương, ngươi đừng nghĩ bóp mặt của ta, nam nữ thụ thụ bất thân.”

 

Khuôn mặt mỹ lệ giấu dưới khăn lụa nở nụ cười cực kì lỗ mãng thô bỉ, mắt cũng cong thành hai vầng trăng lưỡi liềm, không thuận theo luân thường đạo lý nhất định xoa nắn khuôn mặt phấn nộn như bánh bao kia một phen.”Ai nha! Để tỷ tỷ bóp một cái cũng sẽ không mất miếng thịt nào nha.” Thật sự là đáng yêu muốn chết, nhìn cái má kia xem nhất định là véo rất tốt. (/@^o^@)/

 

“Cô nương, khiêm tốn, khiêm tốn, còn nữa ta không phải tiểu hài tử, ta đã thành niên rồi, đã là người trưởng thành rồi, người trưởng thành sao có thể dễ dàng để cho người khác bóp má chứ? Coi như không phải người lớn, ta cũng là người đàn ông, một cô nương sao có thể tùy tiện sờ nam nhân a (@> x <@).”

 

“Ta đã không ngại thì ngươi để ý cái gì.” Lục Tầm Hoan tỏ vẻ bổn cô nương không thèm quan tâm

Nhìn bàn tay vẫn không từ bỏ ý định ban đầu nhất quyết vươn về phía mình, Nguyên Ngự cũng muốn nóng nảy đến giơ chân, vừa vội vội vàng vàng tránh đi bàn tay huơ loạn như mèo của nữ lưu manh Lục Tầm Hoan, vừa kêu.”Xấu hổ, xấu hổ a! Cô nương, ta sẽ không vì bánh bao của ngươi cho mà bán thân cho ngươi đâu.”

 

Nói xong hai cánh tay ôm chặt bảo vệ lấy thân thể của mình, rồi nhanh chóng tránh xa Lục Tầm Hoan hơn mười mét để phòng sắc nữ đánh lén hắn.

 

Lục Tầm Hoan nhất thời cười đến lạc giọng, cảm thấy tiểu tử này chơi thật vui. Nhớ khi xưa cô tuổi trẻ tài cao cuộc sống lại rất phóng khoáng tự do, đâu như tên nhãi này còn nhỏ đã mang tư tưởng bảo thủ, cũ kỹ, lúc nàng đến gần y như con thỏ nhỏ bị sói lớn dọa đến kinh hách, một bộ con nít cố ra vẻ người lớn không nói lại còn dám nói nàng không biết thẹn.

 

Ôi trời! Thực sự chọc nàng cười nghiêng trước ngả sau muốn dừng cũng không ngừng được.”Tiểu Nguyên Nguyên, nếu tỷ tỷ đây đã cho ngươi bánh bao thịt, ngươi nhất định phải ủy thân cho ta, thiên hạ cũng không có bữa cơm trưa nào miễn phí.”

 

Nguyên Ngự sợ đến mức sắc mặt đại biến, sớm biết xảy ra cơ sự này hắn cũng không dám tùy tiện ăn bánh bao người lạ cho, nếu như bị người ta biết hắn bởi vì mấy bánh bao, bán đi chính mình, hắn về sau làm sao dám nhìn người nữa đây.

 

Lục Tầm Hoan thấy hắn thật sự bị dọa sợ, bất đắc dĩ phe phẩy đầu.”Đùa với ngươi thôi, xem ngươi khẩn trương thành cái dạng gì kìa, bản cô nương còn chưa có bụng đói ăn quàng đến mức thích người còn nhỏ tuổi hơn mình.”

 

Nguyên Ngự nghe được nửa đoạn trước, thở phào nhẹ nhõm, nhưng sau khi nghe nửa câu sau, lập tức mất hứng đô miệng kháng nghị.”Ta không phải đứa trẻ, ta tuổi không có nhỏ, so với ngươi có khi còn lớn hơn.”

 

Lục Tầm Hoan hoàn toàn không tin lời hắn nói, vẫn chỉ cảm thấy là đứa bé giả bộ người lớn. Mặc kệ là diện mạo, vẻ mặt, tính cách thực sự không liên tưởng đến người trưởng thành được. Hơn nữa khuôn mặt nhỏ bé mềm mại này, không được xoa bóp một phen thật khó chịu.

 

“Ân, tỷ tỷ biết, ngươi là đại nhân, ngươi là đại nhân.” Còn thật nghiêm túc gật đầu, nhưng giọng điệu qua loa như dỗ trẻ con khiến Nguyên Ngự nghe một hồi như đưa đám.

*đại nhân (大人): người lớn. Cái này tùy trường hợp mà nó có cách hiểu khác nhau, trong trường hợp này nó được hiểu là người trưởng thành người lớn.

 

Nhìn Nguyên Ngự sức sống tràn đầy sau khi được ăn uống no đủ, nàng hài lòng nghĩ, nể tình hôm nay hắn chọc cho nàng vui vẻ, nàng sẽ tốt bụng mà chỉ cho hắn một con đường.

 

“Nếu như ngươi đã không phải người ở đây, cũng không có bạc ta thấy ngươi có thể đem ngọc bội treo bên hông đem đi cầm.” Chỉ chỉ Dương Chi Ngọc treo bên hông Nguyên Ngự, tốt bụng nhắc nhở. Khối ngọc bội này thấy thế nào cũng giá trị ngàn lượng bạc.

 

Trải qua nhắc nhở của nàng, Nguyên Ngự cầm ngọc bội bên hông lên, mừng rỡ nhìn lục Tầm Hoan.”Tạ ơn cô nương nhắc nhở, ta đúng là không nghĩ đến.”

 

Hắn rốt cuộc không cần lo lắng buổi tối không có chỗ ở rồi, hắn làm sao cũng không ngờ một điểm này, ô ô ô, quá cảm động, có thể ăn món ngon ở chỗ tốt, nước mắt đều muốn chảy xuống.

 

Lục Tầm Hoan thấy vẻ mặt hắn kích động, trong lòng suy nghĩ, còn nói mình là đại nhân, giống chỗ nào hả ?

 

Không đợi Nguyên Ngự kịp phản ứng, Lục Tầm Hoan dưới chân vận lực, dáng người mảnh khảnh đã nhẹ lướt đi, lưu lại bóng lưng cho Nguyên Ngự nhìn lên.

 

Chợt, Nguyên Văn Ngự phát hiện mình nói cho nàng biết tên nhưng nàng còn chưa có nói tên cho hắn biết, không biết gì về người ta thì cứu giúp lần này làm sao báo đáp đây.”Ai! Cô nương, ngươi còn chưa nói tên của ngươi cho ta biết! Đợi chút cô nương.”

 

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!