Biển tình vô biên, quay đầu là bờ – Tiêu Bán Tuyết – Editor: Imeda Phạm

0

BIỂN TÌNH VÔ BIÊN, QUAY ĐẦU LÀ BỜ

Tác Giả: Tiêu Bán Tuyết

Nguồn: Tấn Giang.

Editor: Imelda Phạm.

Thể loại: Cổ đại

 

Thương chàng lâu như vậy, cũng đã nên quay đầu…

1

Rất nhiều năm trước, nàng thương hắn, trong thành Trường An ai ai cũng biết.

Vì để ở bên hắn, nàng không tiếc hủy bỏ hôn sự, kháng chỉ, trốn nhà ra chiến trường tìm hắn, mặt dày ở lại quân doanh toàn là nam nhân, trở thành thị nữ thiếp thân của hắn.

Sống nơi biên quan suốt một năm ròng, mùa đông giá rét, mùa hè nóng bức, khí hậu cực kỳ khắc nghiệt. Nhưng một người được nuông chiều từ bé như nàng lại không buông nửa lời oán trách.

Tình cảm của nàng cảm động tam quân, cảm động quân sư Lương Văn lúc đầu không chịu gặp mặt, lại trước sau không cảm động được hắn.

Khi hắn dễ dàng trao nữ nhân khác nụ cười ôn nhu mà nàng chờ đợi nhiều năm không được, nàng biết, nàng nên đi rồi…

Yêu thương sâu đậm, hết mình bày tỏ, tình như lửa cháy, rốt cục vẫn có ngày lụi tàn…

Năm năm, từ mười bốn đến mười chín tuổi, nàng đem cả trái tim mình cùng hết thảy tôn nghiêm dâng tới trước mặt nam nhân tên Thương Lan này, những gì có thể làm, nàng đều đã làm, nhưng hắn đến cùng vẫn thờ ơ.

Ngoại trừ buông bỏ, nàng không nghĩ mình còn có thể đi con đường nào khác.

Năm năm. Mười chín tuổi. Thời kỳ mơ mộng của thiếu nữ đi tới điểm dừng.

Nàng – An Bình – chưa bao giờ để tâm tới lời người khác. Trước đây nàng không để bụng người trong thành Trường An nói nàng không biết thẹn, vì một nam nhân mà chuyện gì cũng dám làm, thì bây giờ, nàng cũng sẽ không để ý tướng sĩ tam quân nói nàng không chịu được cái lạnh khủng khiếp của biên quan, rốt cuộc từ bỏ.

Quyết đi, thu thập hai bộ y phục, dắt theo con ngựa, vậy là cắt đứt.

Năm đó, nàng tới quyết tuyệt thế nào, thì giờ nàng đi quyết tuyệt thế ấy.

Trở lại Trường An, nàng lập tức đi vào hầm rượu trong cung, uống đến say mèm, sau đó ngủ liền ba ngày, cuối cùng tỉnh lại.

Nhìn mẫu hậu rơi lệ đầy mặt, nhìn phụ hoàng kích động không nói nên lời, nhìn vẻ mặt không nỡ của hoàng huynh, viền mắt An Bình đỏ lên, giọng nói khô khốc, “….Con còn có thể trở về sao?”

Mẫu hậu nghe xong, nước mắt rơi xuống càng dữ dội, đau lòng ôm lấy nàng, “Trở về là tốt rồi! Trở về là tốt rồi!”

Công chúa An Bình danh chấn Trường An…rốt cục trở về…

Nàng giống như trước kia, ăn mặc y phục đẹp nhất, chải búi tóc mới nhất, đeo trang sức quý giá nhất, cưỡi tuấn mã nhanh nhất, mang theo một nhóm quý nữ vô pháp vô thiên nhất hoành hành Trường An.

Vẫn xinh đẹp như vậy, ngạo mạn như vậy, không ai bì nổi như vậy…

Tựa như người có tiếng xấu – vì Thương tướng quân mà liều lĩnh đào hôn, chạy ra quân doanh nơi biên quan, ở trọn một năm cùng đám nam nhân, kết quả không chịu nổi khốn khó, chán nản về thành – kia không phải là nàng…

Nàng… vẫn là công chúa An Bình tính tình bá đạo không ai bì kịp trong quá khứ.

Vương phi Nam Bình mở tiệc thưởng sen, người được mời đến ngoại trừ An Bình còn có đối thủ một mất một còn của nàng, cũng là biểu tỷ của nàng – Quận chúa Nhã Hinh – người từng đem lòng yêu thương nam nhân tên Thương Lan. Trong yến tiệc, trước mặt tất cả mọi người, Quận chúa Nhã Hinh mở miệng châm biếm nàng vài câu. An Bình cũng không cãi lại, trực tiếp ra lệnh cho nữ hộ vệ bên người ném Quận chúa Nhã Hinh vào trong ao sen.

“Ai dám cứu ả, bản công chúa liền mời người đó xuống dưới cùng ả thưởng sen!”

Roi ngựa trên tay nàng cộng thêm vẻ mặt đằng đằng sát khí của nữ hộ vệ bên cạnh quá có lực uy hiếp,  khiến cho Vương phi Nam Bình vốn đang cao giọng kêu người đành phải ngậm miệng, không dám nói thềm một lời.

An Bình chắp tay đứng trước ao sen, lạnh lùng nhìn động tác giãy giụa càng lúc càng yếu của Nhã Hinh, nhìn nước ao từng chút, từng chút ngập qua đầu ả.

“Điện hạ!” Vương phi Nam Bình hoảng sợ la lên.

An Bình lại đợi hai giây rồi mới ung dung phân phó nữ hộ vệ: “Vớt ả lên!”

Thời điểm Nhã Hinh được vớt lên, ả gần như chỉ còn sót lại một hơi thở cuối cùng.

Sau khi An Bình hồi cung, bệ hạ vì cho mẫu thân của Nhã Hinh – Trưởng công chúa Khang Cảnh một cái công đạo, liền ra lệnh cưỡng chế An Bình đóng cửa hối lỗi.

Trong khi mọi người còn đang cảm thấy hình phạt này thực quá nhẹ, thật không có thành ý, trong lòng đang âm thầm bĩu môi khinh bỉ, thì nữ nhân tôn quý nhất thiên hạ – lão nương của hoàng đế bệ hạ, tức Hoàng thái hậu lão nhân gia – lại vì vậy mà vọt tới trước của ngự thư phòng, hung hăng dùng quải trượng đầu rồng đánh Hoàng đế một trận, trách móc ngài dám khi dễ tôn nữ khó khăn lắm mới chịu về nhà, còn mắng luôn Khang Cảnh không biết dạy dỗ nữ nhi, khiến nàng không đâu chạy tới gây chuyện, chọc tức tôn nữ bảo bối của bà, lẽ nào nàng không biết nổi giận sẽ tổn thương tâm can sao? Bà mặc kệ, dù thế nào hôm nay Hoàng đế cũng nhất định phải thả bảo bối tâm can của bà ra, nếu không bà liền dứt khoát đập đầu tự vẫn trước mặt Hoàng đế!

…Cái này…thực là thiên vị không có biên giới rồi…

Mọi người đồng loạt thầm nghĩ…

Trưởng công chúa Khang Cảnh sau khi nghe xong chuyện này liền phun ra một ngụm máu, ôm nữ nhi sắc mặt trắng hếu khóc như mưa, trong lòng tức giận muốn chết, nhưng một câu cũng không dám nói ra.

Sau sự việc lần này, mọi người một lần nữa thay đổi thái độ đối với công chúa An Bình. Ai cũng cảm thấy dù có lý thế nào cũng không dạy nổi nàng, cố đến đâu cũng không lật đổ được nàng. Vì vậy, nếu còn muốn giữ cái mạng nhỏ của mình, bề ngoài nhất định phải thuận theo nàng!

Thời gian thấm thoát thoi đưa, đảo mắt đã quá ba năm. Xuân đi Hạ tới, quân Thương gia đại thắng Di Tộc, khải hoàn hồi kinh.

Mấy ngày này, bộ Hộ phụ trách lễ nghi quy phạm bận tối mắt tối mũi. Bọn họ không những phải sắp xếp tiệc rượu tẩy trần, quan trọng hơn là phải chuẩn bị cho đại hôn của công chúa An Bình. Cái đầu hoàn hảo, tất cả làm theo quy tắc là được. Nhưng cái sau lại cực kỳ nan giải, bởi vị này chính là công chúa duy nhất đương triều, là vị điện hạ tôn quý nhất, kiêm luôn vị trí đầu bảng những người được sủng ái nhất, hơn nữa còn là khuê nữ nhiều năm, “Cao linh”* hai mươi tuổi rốt cục xuất giá, lại còn là đại hôn với hoàng trừ** điện hạ nước láng giềng. Ba ngọn núi lớn hoàng cung…Không đúng, cộng thêm vị Thái tử chắc chắn sẽ lên ngôi kia chính là bốn ngọn núi lớn rồi. Vì vậy, cái này đương nhiên là việc bọn họ cần lưu tâm nhất.

(* cao linh: tuổi cao, chỉ những người ngoài 60 tuổi;

** hoàng trừ: người được xác định sẽ thừa kế ngôi vua)

Bố trí phải xa hoa, hình thức phải long trọng, của hồi môn phải phong phú, tốt nhất là làm cho người người nhà nhà khắp thiên hạ đều biết – bảo bối duy nhất nhà bọn họ đã xuất giá rồi! Làm cho tất cả những người trước đây nói không ai thèm lấy An Bình đều phải tự vả! Vả càng vang càng tốt!

“Điện hạ, Thương tướng quân đã đến trước cửa Chu Tước.”

“Điện hạ, Thương tướng quân đã vào điện Tử Thần.”

“Điện hạ, Thương tướng quân lĩnh chỉ xuất cung rồi.”

“Điện hạ, Thương tướng quân ra khỏi cung.”

Cung nhân đi tới đi lui bẩm báo, tin tức mang đến mỗi lần đều không giống nhau, vậy mà chủ tử bọn họ vẫn nằm yên trên ghế quý phi, dùng một quyển sách che khuất gương mặt, một chút phản ứng cũng không có.

“Công chúa?” Nhiễm Hạ khẽ gọi. Không phải là đang ngủ chứ!?

An Bình đặt sách sang một bên, chậm chạm mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, “Ta biết rồi.”

Giọng nói của nàng rất thấp, rất nhẹ, nghe không ra tâm trạng.

Nhiễm Hạ biết thói quen của nàng, thấy nàng không nói gì nữa, liền phất tay để tiểu cung nhân đang định hồi báo lui xuống.

“Nhiễm Hạ.” An Bình nói tiếp.

“Công chúa?”

“Mang rượu tới đây cho ta.” Nàng quay đầu, cánh môi đỏ thắm khẽ nhếch lên, “Ta muốn chúc mừng một việc.”

Nhiễm Hạ không biết nàng muốn chúc mừng cái gì, nhưng vẫn vâng lời đi xuống hầm rượu, trên đường về gặp được Thái tử điện hạ. Thái tử thấy nàng cầm rượu, hơi không yên tâm hỏi, “Nó muốn uống rượu? Trong lòng lại khó chịu?”

Thái tử suy nghĩ một chút, hôm nay người kia vào cung, nửa chữ cũng không nhắc tới An Bình. Chẳng lẽ An Bình lại vì thế mà muốn uống rượu? Lẽ nào năm đó nói buông, thực ra vẫn không làm được?

Nhiễm Hạ nghiêng đầu suy nghĩ, rất nhanh đã trả lời, “Nô tỳ không biết, nhưng công chúa nói, người muốn uống rượu chúc mừng một chuyện.”

“Chúc mừng?” Thái tử khó hiểu. Nhân khi hôm nay không quá bận, chàng liền đi cùng Nhiễm Hạ đến tẩm cung của An Bình, vừa vào đến cửa đã hỏi nàng muốn chúc mừng cái gì.

“Chúc mừng muội tiến bộ nha.” An Bình cười, “Rất nhiều năm trước, muội vừa nghe tin hắn tiến cung thì lòng bàn chân liền giống như quét dầu, liều mạng chạy đi gặp hắn. Năm đó huynh còn chê cười muội, nói không bằng đi săn mấy chục con diều hâu, rút lông bọn nó làm thành hai cánh, cắm lên là có thể bay đến cạnh hắn rồi. Muội lại cảm thấy có chắp cánh cũng không đủ nhanh, còn hận không thể biến thành kiếm của hắn, thời thời khắc khắc treo bên hông hắn. Nhưng mà hôm nay, muội nghe hắn tiến cung rồi xuất cung, lại có thế khắc chế hai chân mình không chạy tìm hắn. Huynh nói xem, đó có phải tiến bộ hay không? Có nên uống một chén chúc mừng hay không?”

Giọng điệu của nàng rất ung dung, Thái tử nghe lại cảm thấy chua xót.

An Bình càng tỏ ra mạnh mẽ, chàng càng không thoải mái, vậy nên liền ở lại uống rượu đến nửa đêm.

Thừa dịp tùy hứng, chàng nói ra mấy lời đã giấu rất lâu trong lòng, “Vũ Văn Đàm kia, muội không thích thì đừng gả. Cho dù muội cả đời không xuất giá, ca ca cũng có thể nuôi sống muội. Kẻ nào dám ăn nói bậy bạ, ca ca sẽ cho hắn biết mặt!”

An Bình cười khúc khích, không những cảm kích mà còn châm chọc, “Thôi đi, dựa vào huynh? Nãi nãi ca thán nửa canh giờ huynh còn không chịu nổi, làm sao có thể chắn chắn nước bọt cả thiên hạ cho muội? Vả lại, ai nói muội gả cho Vũ Văn Đàm là vì sợ người khác đàm tiếu sau lưng? Nếu như muội sợ, năm đó còn có thể một mình chạy tới quân doanh ở cả năm trời sao?”
“Vậy thì vì sao? Lẽ nào là muội thích Vũ Văn Đàm rồi?”

An Bình trầm mặc.

Người bên ngoài không khỏi nín thở…

“Không coi là thích.” An Bình nhẹ giọng trả lời, “Chỉ là muội chán ghét việc sống như một phế vật thế này rồi.” Nàng nói, “Ca, muội sinh ra đã là công chúa, mọi người ai cũng yêu thương, cưng chiều muội, nhường nhịn muội. Muội lớn thế này, ngoại trừ người kia, có cái gì muội muốn mà chưa có được đâu. Nhưng mà nam nhân kia, bây giờ muội cũng từ bỏ rồi. Hắn chẳng qua là giấc một thiếu thời của muội mà thôi, một giấc mộng hết sức viển vông. Bây giờ tỉnh mộng, đương nhiêu sẽ không cố chấp nữa. Vả lại, tùy hứng nhiều năm như vậy, xem như đủ rồi.”

Nàng ngửa đầu uống một hớp rượu, nói tiếp: “Muội đã hai mươi tuổi,  Ngọc Châu nhỏ hơn một tuổi bây giờ cũng đã có hai hài tử. Tỷ muội năm xưa cùng nhau phóng ngựa rong ruổi Trường An đều đã yên bề gia thất, đâu còn thời gian theo muội náo loạn nữa. Không phải muội vì hận mới gả, hay là thỏa hiệp, chỉ là muội bỗng dưng cảm thấy đã hai mươi tuổi rồi, vậy mà suốt ngày đuổi gà đánh chó, bất tài vô dụng, tùy ý làm bậy, để cho ca ca phải thu thập tàn cục, chẳng phải là quá ngu ngốc, quá không có tiền đồ hay sao?”

“Vừa hay lúc này Vũ Văn Đàm xuất hiện…Đồ ngốc này, năm đó sang Đại Tiêu chúng ta, bị muội khi dễ thảm như vậy, bây giờ lại dám đến cầu thú muội? Muội thực sự thua hắn.”

An Bình bật cười, “Được rồi, luận tuổi tác lẫn suy tính, muội không sánh bằng hắn. Hơn nữa người này kỳ thực không tệ lắm, dáng dấp cao ráo sáng sủa, cũng không tới nỗi khiến muội buồn nôn. Thân người cao lớn, muội nghiêng người một cái liền có thể tựa vào ngực hắn, tư thế đó rất có cảm giác an toàn. Hơn nữa, hắn còn là hoàng trừ, sau khi muội gả đi, chỉ cần phụ hoàng chăm lo việc nước một chút, lại khiến mẫu hậu vui vẻ, sinh thêm cho chúng ta một tiểu đệ, tiểu muội gì đó, đồng thời củng cố lực lượng quốc gia. Cứ duy trì như vậy chừng ba mươi năm là hắn có thể thuận lợi kế vị rồi, lúc đó có khi muội còn sinh nhi tử cho hắn rồi. Sau đó, muội sẽ nuôi dưỡng nó thật tốt, có cữu cữu huynh là chỗ dựa, ước đoán ngôi vị hoàng đế kế tiếp không phải nó thì chẳng ai ngồi được.”

“Ừm…nếu như sau này hắn không hòa hớp với Đại Tiêu chúng ta, huynh cũng không cần nể tình muội, nên làm gì liền làm thế đi. Nếu huynh muốn chiếm đoạt quốc thổ của họ, muội còn có thể cùng huynh trong ứng ngoài hợp. Nếu là vậy, sau này sách sử ghi lại, có lẽ muội không những là một công chúa kiêu căng, mà còn là một công chúa có công hộ quốc ấy chứ… Ha ha ha… Sau khi muội nghiêm túc suy nghĩ xong những chuyện này, cảm thấy quyết định ngày hôm nay vô cùng đúng!”

Nếu như lúc này Thái tử đang trong trạng thái tỉnh táo, e rằng sẽ tặng nàng một gậy…

An Bình lảm nhảm xong mới phát hiện ca ca đã ngủ say từ lúc nào rồi. Nàng khinh bỉ bĩu môi, “Với cái tửu lượng như vậy mà cũng dám nói muốn chuốc say muội? Nói khoác mà không biết ngượng!”

Không biết nàng một mình uống tiếp bao lâu, ý thức dần dần mờ nhạt…

Cũng không rõ là mơ hay thực, dường như An Bình nghe có người nói bên tai, “Nếu có một ngày Vũ Văn Đàm hỏi vì sao ngày đó nàng dây dưa không dứt Thương Lan?”

“Thương Lan?” Nàng suy nghĩ hồi lâu mới nhớ ra người kia là ai. Nàng nhếch môi, ngốc nghếch nở nụ cười, “Lúc còn trẻ, là lông bông mà thôi.”

Thật lâu sau, giọng nói kia lại vang lên, “Nếu như Thương Lan cũng thích nàng, nàng sẽ ở lại chứ?”

Vành mắt nàng dần đỏ hoe, “Sẽ không…”

Người kia khó khăn mở miệng, “Vì sao?”

“Biển tình vô biên, quay đầu là bờ…”

DANH SÁCH ĐOẢN VĂN
Tang Vũ – Thanh Hồ Nương Tử
Biển tình vô biên, quay đầu là bờ – Tiêu Bán Tuyết
Hồ mị chí – Cửu Ca Si Mị

___________________________________________________________________

DANH SÁCH HỐ CỦA IMEL:
[Xuyên không] Phượng Khuynh Thiên Lan – Thiên Hạ Quy Nguyên.
[Phản xuyên, cổ xuyên nay] Người từng yêu tôi ngàn năm – Lucia Lộ Thần
[Mạt thế] Mạt thế tuần hoàn – Phù Hoa

Share.

About Author

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!