Chương 95: Ngứa tay, đánh một bạt tai

9

Edit & Beta: Agehakun


“Bái kiến Việt quận vương phi.” Ở đây hơn phân nửa là mấy khuê tú quyền quý chưa xuất giá, nhìn thấy Việt quận vương phi đi tới thì lập tức vội vàng tiến lên hành lễ.

Thần thái Việt quận vương phi bình tĩnh ung dung, hoàn toàn không có vẻ gì gọi là ảm đạm khi phải đối diện với hai mỹ nhân như hoa như ngọc. Lại cười nói: “Mọi người miễn lễ, hôm nay là cung yến đêm trung thu, mọi người tùy ý là được.” Mọi người nhao nhao tạ ơn Nguyên thị, cũng thức thời không tiến lên quấy rầy. Mọi người trong thành Kim Lăng đều biết rõ tình hình hiện giờ của phủ Việt quận vương. Việt quận vương phi xuất thân cao quý, lại có thể quản lý một nơi to như phủ Việt quận vương ngay ngắn rõ ràng, nữ tử như vậy vốn nên cùng với Việt quận vương làm một đôi quyến lữ tương kính như tân (tôn trọng nhau) kiêm điệp tình thâm người người hâm mộ mới đúng. Đáng tiếc Việt quận vương phi chỉ thiếu có mỗi dung mạo, mặc dù kế thừa dung mạo của Ngạc quốc công cùng Ngạc quốc công phu nhân không thể nói là khó coi, nhưng mà cũng chỉ có thể được xưng tụng là thanh tú. Mà Việt quận vương lại là mỹ nam tử số một số hai trong hoàng thất. Đương nhiên dung mạo được thừa hưởng từ mẫu thân như Yến vương cùng Tĩnh Giang quận vương thế tử thì không được tính ở bên trong.

Người nào mà không biết từ sau khi Việt quận vương phi vào cửa, tuy rằng bên ngoài Việt quận vương vẫn luôn duy trì thái độ tôn trọng đối với vương phi, nhưng lại liên tiếp nạp mỹ nữ vào trong phủ. Những nữ tử trước kia có thân phận không cao thì cũng thôi, lúc này lại nạp liên tiếp hai nữ tử có thân phận bất phàm làm thiếp, khiến cho phủ Ngạc quốc công có chút khó coi. Đặc biệt là nhị tiểu thư của phủ Sở quốc công, tuy rằng không phải do chính thê nguyên phối sinh ra, nhưng mà mấy năm qua Nam Cung Thù vẫn luôn dùng thân phận đích nữ Nam Cung gia xuất hiện trong kinh thành, đủ chứng minh Nam Cung Hoài có bao nhiêu yêu thương đối với nữ nhi này. Nếu không phải hoàng thượng hạ chỉ lấy lễ nạp thứ phi rước Nam Cung Thù qua cửa, chỉ sợ tình cảnh hiện giờ của Việt quận vương phi sẽ càng thêm khó khăn.

Ban đầu mọi người còn có chút hâm mộ Việt quận vương phi, hiện tại ước chừng cũng chỉ còn lại đồng tình.

“Quận chúa.” Việt quận vương phi đi đến trước mặt Nam Cung Mặc cùng Tạ Bội Hoàn, lại cười nói: “Tạ tam tiểu thư.”

Bởi vì lúc trước Tạ Bội Hoàn bị tâm tư sâu kín của Tiêu Thiên Dạ ảnh hưởng mà một mực giữ khoảng cách với phủ Việt quận vương, cũng bao gồm cả người đã từng coi là hảo hữu như Nguyên thị. Nếu để cho Nguyên thị biết được Tiêu Thiên Dạ đã từng đánh chủ ý sang Tạ Bội Hoàn, cũng không biết lúc này Nguyên thị còn có thể thong dong đứng ở chỗ này nói chuyện như thế hay không. Tạ Bội Hoàn ngầm thở dài ở trong lòng, gật đầu nói: “Quận vương phi.”

Nguyên thị khẽ giật mình, lại thở dài, dáng tươi cười có chút bất đắc dĩ cùng đắng chát. Kỳ thật sau khi nàng xuất giá cũng ít lui tới với Tạ Bội Hoàn rất nhiều. Nếu thập cửu hoàng tử còn sống, nàng còn phải gọi Tạ Bội Hoàn một tiếng thẩm thẩm, mà hôm nay, Tạ Bội Hoàn không xuất giá cũng tương đương với việc thủ tiết, mà nàng, tuy rằng gả cho một người được người người hâm mộ như Hoàng trưởng tôn, nhưng ngày ngày trôi qua lại không thực sự hạnh phúc.

Nam Cung Mặc khẽ gật đầu, lại cười nói: “Quận vương phi, mời ngồi xuống nói chuyện.” Bụng của Nguyên thị đã gần năm tháng rồi, tuy rằng mặc một thân lễ phục phức tạp nặng nề khiến cái bụng không quá hiện ra, nhưng mà đi đi lại lại ở một nơi rộng lớn như hoàng cung chỉ sợ cũng phải tốn không ít sức. Nguyên thị tạ ơn, ngồi xuống ghế đá ở bên cạnh hai người, nhìn lướt qua hai nữ tử sau lưng, nói: “Còn không hành lễ chào hỏi quận chúa cùng Tạ tam tiểu thư.”

Tạ Bội Hoàn đứng dậy cười nói: “Vương phi nói quá lời, Tạ tam không thể đảm đương nổi lễ này của hai vị… Thứ phi.” Nam Cung Mặc thì không nói, nàng là quận chúa được ngự phong, mặc dù hai người kia chỉ là thị thiếp, nhưng mà chung quy vẫn là thị thiếp của Hoàng trưởng tôn, Tạ Bội Hoàn lại không có kết giao gì với bọn họ, cũng không cần bọn họ phải hành lễ chào hỏi.

Nguyên thị nói: “Làm sao như vậy được, đừng nói là các nàng, chính là ta cũng nên hành lễ với Tạ tam tiểu thư.”

Tạ Bội Hoàn nhạt cười nhạt nói: “Vương phi làm khó thần nữ rồi.”

“Thiếp Chu thị bái kiến quận chúa Tinh Thành, bái kiến Tạ tam tiểu thư.” Nữ tử mặc một thân Đinh Hương sắc vẫn cúi đầu như cũ, dịu dàng nói. Nam Cung Mặc nhìn kỹ lại, vốn là thiếu nữ mười lăm mười sáu tuổi đã vào làm thiếp trong phủ quận vương, chỉ chải một búi tóc lỏng lẻo, trâm phát gian dùng hai đóa cung hoa, kiều nhan có thừa, nhưng lại che mất vẻ xinh đẹp không tạp niệm của thiếu nữ đang ở độ tuổi này, giống như cố gắng làm tăng lên mấy tuổi. Ngược lại là Nam Cung Thù một thân hồng phấn đứng ở bên cạnh, tuy rằng trở ngại thân phận không thể đeo vật phẩm trang sức gì quá quý báu, chỉ búi một kiểu tóc đơn giản, dùng một đóa cung hoa màu tím nhạt làm trâm phát gian, cùng mấy viên trân châu xuyên thành trâm hoa. Lại điểm một chút phấn hồng nhàn nhạt, mang theo vài phần thanh thuần mảnh mai của thiếu nữ, lại có vài phần vũ mị uyển chuyển hàm xúc của nữ tử. Lúc trước nghe nói Nam Cung Thù có danh hiệu mỹ nhân Kim Lăng, quả thật Nam Cung Thù chưa chắc là nữ tử xinh đẹp nhất Kim Lăng, nhưng mà ít nhất cũng coi là một trong những nữ tử xinh đẹp nhất. Khó trách đã gây ra nhiều sự tình như vậy, nhưng vào phủ quận vương Tiêu Thiên Dạ vẫn sủng ái như cũ.

Nam Cung Thù kinh ngạc nhìn qua Nam Cung Mặc ngồi ở trước mặt, cảm giác trong lòng càng thêm phức tạp. Nam Cung Mặc một thân y sam màu xanh nhạt, y sam nhìn qua mộc mạc tự nhiên, nhưng vạt áo lẫn tay áo đều dùng kim tuyến thêu thành hoa văn uốn lượn phức tạp. Đơn giản lại không mộc mạc, trang trọng lại không tục tĩu. Ngồi ngay ngắn trong một đám tiểu thư khuê các không hề bị che lấp chút nào, khiến cho người ta không thể nhìn ra mấy tháng trước nữ tử này vẫn là một dân nữ áo vải trưởng thành ở hồi hương. Lại đối lập với tình cảnh hiện tại của mình, cảm giác lúng túng không cam lòng cũng càng thêm rõ ràng.

“Nam Cung thị?” Nguyên thị nhíu mày, có chút bất mãn mà nhìn qua Nam Cung Thù.

Cảm nhận được ánh mắt đùa cợt của mấy người chung quanh truyền đến, Nam Cung Thù không nhịn được cắn cắn góc môi. Sau khi làm thiếp, đám khuê tú vốn giao hảo với nàng cũng không còn qua lại nữa, cho dù là ngẫu nhiên ra ngoài cùng Nguyên thị có gặp được, người ta cũng chỉ coi như nàng không tồn tại. Đến ngày hôm nay, thậm chí còn bỏ đá xuống giếng…

“Nhị tẩu, mấy người ở chỗ của tẩu đúng là cần phải dạy dỗ một phen, thật sự là không có quy củ!” Quận chúa Vĩnh Xương mang người đi tới từ một hướng khác, nhìn lướt qua khuôn mặt đỏ bừng của Nam Cung Thù, hừ nhẹ một tiếng, khinh thường nói. Nguyên thị mỉm cười kéo tay quận chúa Vĩnh Xương, nói: “Là nhị tẩu không đúng, Vĩnh Xương cũng đừng tức giận các nàng.”

Quận chúa Vĩnh Xương lườm Nam Cung Mặc một cái nói: “Các nàng là ai, tại sao bản quận chúa phải tức giận các nàng? Chẳng qua là trông thấy loại không lên được mặt bàn* này thì có chút không vừa mắt mà thôi. Nam Cung Thù, tỷ tỷ ngươi dẫu gì cũng là quận chúa được ngự phong, mà ngươi ngay cả một thị thiếp cũng không làm được sao?”

(*Không lên được mặt bàn: Dùng với ý khinh thường, chỉ những người không có tư cách hay không thể trèo lên được nơi cao.)

Sắc mặt Nam Cung Thù trắng bệch, Nam Cung Mặc nhìn mấy ánh mắt tìm tòi đồng loạt xuyên tới, trong lòng âm thầm buồn cười. Quận chúa Vĩnh Xương này quả thực không phải là người thông minh, tùy tùy tiện tiện nói một câu lập tức đắc tội với hai người. Đương nhiên, cũng không loại trừ khả năng nàng ta cố ý làm nàng khó coi. Giương mắt nhàn nhạt liếc Nam Cung Thù, Nam Cung Mặc ung dung nói: “Gia mẫu mất sớm, trong phủ quản giáo thứ muội chưa chu toàn, kính xin quận chúa Vĩnh Xương thứ lỗi.”

Bên cạnh có người không nhịn được gật đầu nói: “Cũng đúng, quốc công phu nhân đã mất tám chín năm rồi, quận chúa Tinh Thành lại một mực tĩnh dưỡng ở Đan Dương. Làm gì có người có thể dạy quy củ cho thứ nữ của phủ Sở quốc công đây, ngược lại là đáng thương cho… Quốc công phu nhân và quận chúa lại vô duyên vô cớ phải đeo cái danh dạy bảo vô phương.” Trên đời này chưa bao giờ thiếu người ưa thích bỏ đá xuống giếng, cũng chưa bao giờ thiếu thế hệ hay a dua nịnh hót. Lời này vừa nói ra, không ít người đều nhao nhao gật đầu đồng ý. Người nào mà không biết từ sau khi Sở quốc công phu nhân qua đời, Sở quốc công lập tức lập kế phu nhân. Tuy rằng hiện giờ vị kia đều được mỗi người trong phủ gọi một tiếng phu nhân, nhưng lại được nâng lên từ thiếp, hoàng gia căn bản không thừa nhận, phẩm cấp cáo mệnh cũng không có, mà ngay cả yến hội hôm nay cũng không thể tới tham gia.

Huống chi, không ít người đã từng nghe thấy quận chúa Tinh Thành gọi Trịnh thị là Uyển phu nhân. Điều này nói rõ cái gì? Nói rõ quận chúa căn bản cũng không thừa nhận Trịnh thị là kế phu nhân của phủ Sở quốc công. Hoàng gia không thừa nhận, trưởng nữ của phủ Sở quốc công cũng không thừa nhận, Sở quốc công phu nhân như Trịnh thị… Rất nhiều người đều âm thầm tính toán khi trở về nhà nhất định phải khuyên trưởng bối trong phủ về sau vẫn nên hạn chế tiếp xúc.

“Huống chi… Nữ tử xuất giá tòng phu. Về sau còn phải làm phiền Việt quận vương phi mới phải.” Nam Cung Mặc mỉm cười nhìn Việt quận vương phi nói.

Việt quận vương phi có chút bất đắc dĩ cười khổ nói: “Đúng là ta dạy bảo không tốt, kính xin quận chúa thứ lỗi.”

Quận chúa Vĩnh Xương có chút tức giận, không nhịn được nói: “Gì mà tẩu dạy không tốt? Nhị tẩu, loại hồ ly tinh này chỉ biết…”

“Vĩnh Xương!” Nguyên thị trầm giọng nói. Quận chúa Vĩnh Xương ngẩn người, lúc này mới uể oải ngừng nói. Nhưng mà trong lòng nhiều người ở đây không biết đã được mở mang ra bao nhiêu. Thì ra không phải là vương phi không muốn quản giáo, mà là Việt quận vương che chở không cho quản giáo a. Cũng phải, chưa nói đến Nam Cung Thù này xinh đẹp như hoa, mềm mại như nước, chỉ cần nhớ đến phủ Sở quốc công sau lưng nàng thì Việt quận vương cũng phải cân nhắc kĩ lưỡng rồi. Quả thật không hổ là nữ nhi do thiếp sinh trưởng, làm mẹ có thể ẩn nhẫn chờ đợi chính thất phu nhân mất đi, rồi được phù chính (từ thiếp lên làm vợ) lên làm quốc công phu nhân, làm nữ nhi cũng không kém bao nhiêu, đều có thể khiến cho Việt quận vương phi xuất thân là đích nữ quốc công cũng không biết phải làm thế nào đối với nàng. Trong lúc nhất thời, ánh mắt nhìn về phía Nam Cung Thù càng nhiều thêm vài phần chán ghét, người ngồi ở đây dù có gia thế như thế nào, nếu không phải do mình não tàn hoặc là phải gả vào hoàng thất thì cũng muốn được làm chính thê, đối với loại thị thiếp này đương nhiên đều sinh ra một loại chán ghét.

Chu thị đứng ở bên cạnh một mực không dám nói chuyện đột nhiên cúi người, có chút lo lắng nói: “Vương phi… Thiếp, thiếp có thể nói vài lời lời với trưởng tỷ được hay không?”

Ánh mắt khi nhìn Chu thị của Nguyên thị ôn hòa hơn vài phần, thản nhiên nói: “Thôi được, ngươi vừa mới nhập phủ khó tránh khỏi có chút không quen, nhân cơ hội này đến chỗ người nhà trò chuyện đi.”

“Đa tạ vương phi.” Chu thị vội vàng tạ ơn, quay người đi đến chỗ của Chu Sơ Dụ.

Quận chúa Vĩnh Xương cao ngạo nhìn chằm chằm vào Nam Cung Thù, nói: “Đều là thiếp, nhưng nhìn người ta xem, lại nhìn bản thân ngươi một chút?”

Nam Cung Thù ngẩng đầu lên, con mắt ửng đỏ, ẩn ẩn lệ quang nhàn nhạt, cắn răng nói: “Thiếp thân tự hỏi bản thân cũng chưa từng đắc tội quận chúa, vì sao quận chúa lại phải gây sự với ta khắp nơi như thế?” Quận chúa Vĩnh Xương nói: “Bản quận chúa thấy ngươi không vừa mắt thì cần có lý do sao? Một thị thiếp như ngươi lại suốt ngày bày ra bộ dạng bị ủy khuất như thế là muốn cho ai nhìn?” Nam Cung Thù cắn răng nói: “Nếu quận chúa không phải là người trong hoàng thất, lúc đó chẳng phải cũng sẽ rơi vào mệnh làm thiếp hay sao!”

“Láo xược!” Xưa nay quận chúa Vĩnh Xương hận nhất là bị người khác nhắc tới thân phận thứ xuất của mình, từ nhỏ nàng đã nịnh nọt thái tử phi, trong mấy vị tẩu tử đã trưởng thành cũng chỉ có quan hệ với Việt quận vương phi, thái tử phi tự nhiên hiểu rõ ý định của nàng, hầu như coi nàng trở thành nữ nhi của mình, hôm nay lại bị Nam Cung Thù nói ra trước mặt mọi người, quận chúa Vĩnh Xương sao có thể không giận.

“Tiện nhân!” Quận chúa Vĩnh Xương giơ tay lên hung hăng đánh một bạt tai tới.

“Quận chúa.” Một bàn tay nhẹ nhàng kéo cánh tay đang vung ra của quận chúa Vĩnh Xương, quận chúa Vĩnh Xương quay đầu phẫn nộ trừng mắt với Nam Cung Mặc nói: “Ngươi cũng muốn che chở cho tiện nhân này?!” Nam Cung Mặc nhếch lông mày cười yếu ớt nói: “Thân phận quận chúa tôn quý, hà tất phải chấp nhặt với nàng?” Khi đang nói chuyện, Nam Cung Mặc thả tay quận chúa Vĩnh Xương ra, ngay tại thời điểm quận chúa Vĩnh Xương còn muốn nói thêm điều gì, thân ảnh nàng lóe lên một cái, một bạt tai đã rơi lên trên mặt Nam Cung Thù. Nhìn Nam Cung Thù bụm mặt, vẻ mặt không dám tin mà nhìn mình, Nam Cung Mặc thản nhiên nói: “Quận chúa Vĩnh Xương sinh ra trong hoàng thất, huyết mạch long tử phượng tôn quý không thể nói, có thể giống với ngươi sao? Nếu như ngươi nhất định phải trách, vậy cũng chỉ có thể trách số mệnh của ngươi không tốt, không thể đầu thai vào hoàng thất.”

Nói xong, Nam Cung Mặc quay người phúc thân* với Việt quận vương phi, nói: “Nam Cung Mặc vượt quá phép tắc, kính xin vương phi thứ lỗi.”

(*Phúc thân: Hành động cúi người/ nhún người, hai tay nắm lại để trước ngực hoặc bên eo của phụ nữ thời xưa.)

Việt quận vương phi cũng bị hành động của Nam Cung Mặc làm cho ngẩn người, lúc này mới phục hồi tinh thần lại, cười nói: “Trưởng tỷ giáo huấn muội muội làm sao có thể nói là vượt quá phép tắc? Bản phi còn phải cám ơn quận chúa nữa.” Liếc Nam Cung Thù một cái, trầm giọng nói: “Nhìn bộ dáng của ngươi xem, còn không đi xuống!” Nam Cung Thù chưa từng phải chịu qua ủy khuất như vậy, gắt gao trừng mắt nhìn Nam Cung Mặc một hồi lâu, cắn răng nói: “Các ngươi… Ngươi…” Con mắt đảo một vòng, thân thể mềm nhũn lập tức hôn mê bất tỉnh.

Cung yến còn chưa bắt đầu mà đã có người bất tỉnh cũng không phải là chuyện gì tốt, mọi người giật nảy mình. Nam Cung Mặc nhíu mày, tiến lên điểm hai ngón tay vào huyệt đạo trên ngực của nàng, chỉ chốc lát sau mí mắt Nam Cung Thù giật giật, chậm rãi mở mắt ra. Nguyên thị cũng nhẹ nhàng thở ra theo, cảm kích nhìn Nam Cung Mặc, vội vàng cho người dẫn Nam Cung Thù đi. Ngược lại quên mất nếu không phải một bạt tai cùng câu nói kia của Nam Cung Mặc, Nam Cung Thù cũng chưa chắc sẽ bị tức giận đến ngất đi.

“Vị muội tử này của ngươi, quả thật không phải là một người thông minh.” Kề vai sát cánh chậm rãi đi dạo trong hoa viên với Tạ Bội Hoàn, Tạ Bội Hoàn thấp giọng thở dài nói. Nam Cung Mặc cười nói: “Nếu như nàng thông minh, làm sao sẽ khiến chính mình rơi vào tình trạng này?” Tạ Bội Hoàn cười một tiếng nói: “Nói cũng phải, chỉ là, xem ra Việt quận vương đối xử với Nam Cung Thù coi như không tệ, bằng không thì cũng không thể nào bức Việt quận vương phi nhường nhịn đến mức độ này.”

Trò khôi hài vừa mới diễn ra trong hoa viên, thông minh như hai người đương nhiên sẽ nhìn ra vấn đề. Chỉ sợ Việt quận vương phi bởi vì không phải là đối thủ của Nam Cung Thù trong việc tranh thủ tình cảm, mới nghĩ ra một chiêu hủy đi thanh danh của Nam Cung Thù đồng thời cũng đánh vào mặt mũi của Sở quốc công như vậy. Nếu vừa rồi để quận chúa Vĩnh Xương đánh một bạt tai lên trên người Nam Cung Thù, không chỉ là phủ Sở quốc công, mà ngay cả mặt mũi của Nam Cung Mặc cũng khó coi. Dù sao quan hệ có đạm mạc thế nào, dù có chiêu cáo thiên hạ là đoạn tuyệt quan hệ đi chăng nữa, một nét cũng không rời khỏi được hai chữ Nam Cung.

“Ngươi cẩn thận một chút. Tuy rằng ngươi có ý tốt, nhưng mà Trịnh thị chưa hẳn có thể hiểu, mà ngay cả có hiểu thì cũng chưa chắc sẽ cảm kích.” Tạ Bội Hoàn nhắc nhở.

Nam Cung Mặc cười chế giễu, vô tình nói: “Nếu ta thật sự muốn động tới Trịnh thị, nàng còn có thể lưu lại đến bây giờ? Ta còn có thể sợ nàng hay sao? Huống chi… Ta cũng đâu có ý tốt? Ta thấy bộ dạng muốn khóc cũng không khóc được của Nam Cung Thù không vừa mắt, lại đột nhiên ngứa tay, thuận tay đánh một bạt tai mà thôi.”

Tạ Bội Hoàn ngẩn người, không nhịn được thấp giọng cười rộ lên. Cười đủ rồi mới ngẩng đầu lên nhìn về phía hai tỷ muội Chu Sơ Dụ đang ngồi nói chuyện gần đó, nói: “Nhìn người ta xem, nhìn lại chúng ta một chút… Người ta mới đúng là tỷ muội tình thâm, chúng ta đây… Ngươi chỉ có thể tình thâm với ta mà ta cũng chỉ có thể tình thâm với ngươi.”

Nam Cung Mặc nhìn theo ánh mắt của nàng, cười mỉm nói: “Ngươi tin?”

Tạ Bội Hoàn cẩn thận dò xét, cười tủm tỉm nói: “Ta tin hay không cũng không quan trọng, bản thân các nàng tin tưởng là được rồi.”

Dường như phát hiện bọn họ đang dò xét, Chu Sơ Dụ cùng Chu thị đồng thời ngẩng đầu lên nhìn về phía hai người, Chu thị khẽ giật mình cúi đầu xuống trước. Ngược lại là Chu Sơ Dụ hào phóng gật đầu về phía hai người, cười nhạt một tiếng, dường như chuyện lúc trước chưa từng phát sinh qua vậy. Tạ Bội Hoàn cảm thán nói: “Hai vị cô nương Chu gia này đều không đơn giản a. Nam Cung, có một muội muội như vậy ngươi có thấy xấu hổ không?”

Nam Cung Mặc nở cười yếu ớt, “Tuy rằng đối địch với đồ ngu rất không thú vị, nhưng mà ta vẫn luôn hy vọng địch nhân càng ngu xuẩn càng tốt. Hai vị của Chu gia kia…” Tương lai còn chưa biết được ai thua trong tay ai.

Dạ yến đêm trung thu được cử hành cũng coi như thuận lợi, không có ai tới khiêu khích, cũng không có thích khách tới ám sát, mà ngay cả hoạt động học đòi văn vẻ đêm trung thu của đám văn nhân cùng với thông lệ thi triển kỳ tài của đám tài tử giai nhân cũng không có. Chỉ có mấy vị văn thần dâng lên mấy bài thơ về Trung thu, biểu hiện của hoàng đế cũng tương đối bình thường, hiển nhiên là không có hứng thú đối với mấy thứ này. Trầm tư thật lâu, mới ngẩng đầu lên nhìn hoàng đế râu tóc hoa râm trên đại điện, mặc dù có chút già nua những vẫn có thể thấy được thân hình thập phần cao lớn lúc tuổi còn trẻ, Nam Cung Mặc đột nhiên hiểu ra.

Lại nói tiếp, các tài tử văn thần đương triều đại khái không phải nửa lần hay một lần bị nghẹn khuất như vậy. Cái gọi là người trên có sở thích gì, người dưới càng phải tích cực làm theo. Đương kim hoàng thượng xuất thân từ một lương dân áo vải, nghe nói trước hai mươi tuổi ngay cả cơm cũng ăn không đủ no, trong nhà cũng không có đất, đành phải đi chăn trâu cho nhà người ta để kiếm sống. Người như vậy đương nhiên không có khả năng đọc sách biết chữ rồi. Lúc trung niên lại vội vàng chinh chiến bốn phương, sau khi khai quốc cũng vội vàng trị quốc răn đe triều thần không nghe lời, làm gì có thời gian đi nghiên cứu cầm kỳ thi họa. Hôm nay hoàng thượng có thể viết ra nét chữ đẹp như vậy cũng đã rất chăm chỉ rồi. Những văn nhân mặc khách (nhóm những người học rộng) này lại dâng lên thi từ, còn có mấy thứ văn chương ca tụng chi, hồ, giả, dã* kia, hoàng đế có thể hiểu được quả thực là không tệ, nhưng nếu bảo ông thưởng thức… Trong nội tâm hoàng đế chắc chắn muốn lôi những lão học cứu viết chua thơ kia ra ngoài đánh năm mươi đại bản. Cứ động một chút lại viết ra một đống chi, hồ, giả, dã, là muốn châm chọc ông không có đọc qua sách sao?

(*Chi, hồ, giả, dã: Bốn tiếng hư tự dùng trong cổ văn Trung Hoa, người học chữ Hán là phải học cách dùng những tiếng này — Chỉ cái học hủ lậu hẹp hòi.)

Cho nên, đám văn thần vô cùng phiền muộn. Chuyện ngâm thơ làm phú phong nhã như vậy, nhưng trên cung yến lại không được thấy nhiều nữa. Trong nội cung từ hoàng đế đến hậu phi, cũng không tìm ra mấy người có tài học, cho nên làm gì có ai nguyện ý nghe mấy đám văn nhân lắm điều kia biễu diễn? Mặc dù đối với việc đám văn nhân này nghẹn khuất, tỏ vẻ chướng mắt thế hệ hoàng gia xuất thân quê mùa, nhưng mà Nam Cung đại tiểu thư lại thấy hoàng đế rất hợp ý nàng. Bởi vì Nam Cung tiểu thư cũng không biết làm thơ, không phải vạn bất đắc dĩ thì nàng cũng không muốn đi mượn tạm mấy tác phẩm của các tài tử vĩ nhân kiếp trước. Nếu như không cẩn thận lại nói ra cái gì mà “Tần Hoàng Hán Vũ, lược thâu văn thải, Đường Tông Tống Tổ, sảo tốn phong tao*…” Vân vân, nàng còn phải hao tâm tổn trí giải thích cho hoàng đế là nàng không có chí lớn thiên hạ, hay muốn làm nữ hoàng có lý tưởng hào hùng.

(* “Tần Hoàng Hán Vũ, lược thâu văn thải. Đường Tông Tống Tổ, sảo tốn phong tao.” Dịch nghĩa: Tiếc thay Tần Thủy Hoàng, Hán Vũ Đế còn thiếu phong thái văn vẻ, Đường Thái Tông, Tống Thái Tổ chưa đủ phong nhã thanh tao. Nguồn sưu tầm.)

Vì vậy, lần đầu tiên trong đời Nam Cung Mặc được an vị mỉm cười, đoan trang mỉm cười, dùng bữa, đoan trang dùng bữa, uống rượu, đoan trang uống rượu… Trôi qua cung yến trong hoàng thất.

Sáng sớm ngày hôm sau, Nam Cung Mặc mới vừa rời giường ngồi ở trước bàn trang điểm tùy ý để nha hoàn xử lý mái tóc của mình, nha hoàn trong nội viện của Nam Cung Hoài đã chạy tới bẩm báo, công gia mời đại tiểu thư qua nói chuyện.

Nam Cung Mặc thả kim trâm trong tay ra, nhàm chán liếc mắt. Lan ma ma có chút lo lắng nói: “Đại tiểu thư, chẳng lẽ công gia là vì chuyện ngày hôm qua mới…” Chuyện Nam Cung Mặc đánh Nam Cung Thù một bạt tai trong cung ngày hôm qua Lan ma ma cũng đã nghe Tri Thư với Minh Cầm cùng tiến cung với Nam Cung Mặc kể lại.

Nam Cung Mặc thản nhiên nói: “Ngày hôm qua? Ngày hôm qua đã xảy ra chuyện gì sao?” Lan ma ma lắc đầu nói: “Trịnh thị là một người không nói đạo lý, nhưng mà công gia tự nhiên biết rõ ai đúng ai sai, quả thực không cần phải lo lắng.”

Ngoài cửa ra vào, Hồi Tuyết thấp giọng nói: “Tiểu thư, tiểu nha hoàn kia vụng trộm nói cho nô tỳ, mới sáng sớm nhị tiểu thư đã trở về phủ.” Đãi ngộ đối với hạ nhân ở Ký Sương viện vô cùng tốt, mấy đại a hoàn vì muốn tìm hiểu tin tức cho tiểu thư nhà mình, bình thường ra tay cũng hào phóng, cho nên quan hệ trong phủ cũng không tệ.

Nam Cung Mặc không nhịn được ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nói: “Trời còn chưa sáng Nam Cung Thù chạy đã về sao?”

“Nghe nói lúc nhị tiểu thư trở lại con mắt còn sưng lắm. Nói là khóc cả một buổi tối.” Hồi Tuyết nói.

Nam Cung Mặc có chút hăng hái mà đứng dậy, “Đi xem.” Không phải chỉ là một cái tát thôi sao? Đáng giá phải khóc cả một buổi tối? Nàng còn chưa có dùng sức đâu, nếu là thật dùng sức Nam Cung Thù không chỉ có thể bị thương nặng, mà răng cũng có thể mất mấy cái.

Nam Cung Thù không chỉ khóc cả một buổi tối ngày hôm qua, bây giờ nàng vẫn còn đang khóc.

Trong thư phòng, vẻ mặt Nam Cung Hoài âm trầm ngồi ở đằng sau thư án, Nam Cung Thù nằm ở trong ngực Trịnh thị khóc đến ruột gan đứt từng khúc. Trịnh thị đau lòng ôm nữ nhi, tức giận đến toàn thân phát run, “Lão gia! Đại tiểu thư có ý gì? Dù lão gia có không muốn nhận Thù nhi làm nữ nhi, nhưng mà dù thế nào nàng vẫn là nữ nhi của thiếp thân!”

Nam Cung Hoài cau mày nói: “Đủ rồi, đợi Mặc nhi đến hỏi rõ ràng rồi hãy nói.”

Trịnh thị cắn răng nói: “Vô luận có chuyện gì, đại tiểu thư cũng không thể tát Thù nhi ở trước mặt mọi người như vậy. Thù nhi là muội muội của nàng, không phải nha hoàn bên người nàng! Việc này, kính xin lão gia cho thiếp thân công đạo!” Nam Cung Hoài nhướng mày nói: “Mặc nhi sắp đại hôn, ngươi muốn thế nào?”

Trịnh thị nói: “Đại tiểu thư không nhân từ với thứ muội, chẳng lẽ không nên giáo huấn? Nếu để cho ngoại nhân biết được, còn tưởng là phủ Sở quốc công chúng ta giáo dưỡng không tốt!”

“Chẳng lẽ phủ Sở quốc công chúng ta không phải là giáo dưỡng không tốt sao?” Thanh âm thanh thúy của Nam Cung Mặc truyền đến từ ngoài cửa, mọi người quay đầu, chỉ thấy Nam Cung Mặc mang theo mấy nha hoàn đi đến, cười nhạt nói: “Nếu không phải là như thế, tại sao Việt quận vương phi cùng quận chúa Vĩnh Xương đều phải chất vấn giáo dưỡng của phủ Sở quốc công đây? May mắn, ta không lớn lên ở phủ Sở quốc công.”

“Mặc nhi, ngoan ngoãn nói chuyện cùng phụ thân.” Nam Cung Tự trầm mặc ngồi ở một góc, nhíu mày mở miệng nói.

Sắc mặt Nam Cung Hoài xanh mét, lạnh lùng lườm Nam Cung Thù một cái nói: “Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

Nam Cung Mặc khoan thai ngồi xuống, nói: “Tại sao phụ thân không hỏi nhị muội xem đến cùng là đã xảy ra chuyện gì? Nhị muội, ngươi muốn tự mình kể rõ đầu đuôi gốc ngọn, hay là để ta tìm người nói hộ ngươi?”

Thân thể Nam Cung Thù run lên, oán hận liếc Nam Cung Mặc. Trịnh thị vội vàng ôm nàng lại, nói: “Đừng sợ, cha nương sẽ làm chủ cho ngươi.”

Nam Cung Mặc nháy mắt, thản nhiên nói: “Đừng mang bộ dạng lừa dối Tiêu Thiên Dạ kia của ngươi ra trước mặt ta, ngồi trước mắt ngươi bây giờ chính là cha nương huynh tỷ của ngươi, không phải là nam nhân ngươi muốn quyến rũ. Nhưng nhị muội cũng thật bản lĩnh, ngươi đã làm gì ở phủ Việt quận vương, mà khiến Việt quận vương phi tức giận đến ngay cả thể diện cũng không cần?”

Nam Cung Hoài khẽ giật mình, ông là nam tử đương nhiên không thể ở cùng một chỗ với nữ quyến, cho nên ông cũng không biết ngày hôm qua đã xảy ra chuyện gì. Nam Cung Thù ôm hận nói: “Ta làm gì? Coi như là đại tỷ thấy ta không vừa mắt, nhưng chúng ta cũng cùng họ Nam Cung, ngươi lại làm cho ta khó coi ở trước mặt nhiều người như vậy… Ta… Hu hu…”

“Ngu xuẩn!” Nam Cung Mặc cười nhạo, không lưu tình phun ra hai chữ, “Ngươi cho rằng ngày hôm qua chỉ là do quận chúa Vĩnh Xương thấy ngươi không vừa mắt mới tới chèn ép ngươi? Có lẽ do hôm nay ngươi ra ngoài quá sớm, không bằng chút nữa chạy một vòng quanh phố, nghe xem có phải tin đồn bổn sự quyến rũ nam nhân của nữ nhi Nam Cung gia quá mức cao cường, khiến cho Việt quận vương ái thiếp diệt thê đã truyền đi đầy đường rồi hay không? Ta không đánh ngươi, chẳng lẽ chờ quận chúa Vĩnh Xương thay phụ thân giáo huấn ngươi sao? Lá gan của ngươi cũng không nhỏ, còn dám châm chọc quận chúa Vĩnh Xương cũng là thứ nữ, nếu không phải sinh ra ở hoàng gia thì tương lai cũng phải làm thiếp. Mà cho dù quận chúa Vĩnh Xương thật sự không sinh ra trong hoàng thất, cũng tốt hơn việc ngươi cam chịu thấp hèn nhiều!”

“Ngươi… Ngươi…” Nam Cung Thù có chút bối rối.

“Lời Mặc nhi nói đều là sự thật?” Sắc mặt Nam Cung Hoài âm trầm, nghiêm nghị hỏi.

“Ta… Ta…” Nam Cung Thù kinh hoảng cầm lấy ống tay áo của Trịnh thị. Trịnh thị vội vàng nói: “Lão gia, việc này sao có thể trách Thù nhi? Nếu như đã tiến vào phủ Việt quận vương, đương nhiên là phải cố hết sức đạt được sủng ái của Hoàng trưởng tôn. Rõ ràng là… Rõ ràng là Việt quận vương phi đố kị, không hiền!”

“Im ngay!”

“A, nói như vậy Uyển phu nhân cũng cảm thấy phụ thân sủng ái mấy vị di nương quá nhiều? A, ta quên mất, thân phận Uyển phu nhân cũng giống như mấy vị di nương, về mặt tranh thủ tình cảm đương nhiên không thể hiền được. Từ xưa cũng không có quy định nào yêu cầu làm thiếp phải hiền lành, đó đều là chuyện của chính thê.” Nam Cung Mặc cười tủm tỉm nói.

“Ngươi…”

“Đủ rồi!” Nam Cung Hoài cả giận nói, “Cả ngày chỉ biết tranh cãi ầm ĩ, ai còn nói nhảm nữa thì cấm túc hết cho ta! Thù nhi, ngươi lập tức trở về phủ Việt quận vương cho ta, mới vừa qua cửa vài ngày đã chạy về nhà mẹ đẻ thì còn ra thể thống gì nữa?”

Nam Cung Thù không cam lòng, nàng trở về vì muốn cầu phụ thân làm chủ cho nàng.

Nam Cung Hoài mặc kệ nàng, trừng Trịnh thị một cái nói: “Còn ngươi nữa, an phận làm tốt chuyện thuộc bổn phận cho ta. Mặc nhi! Còn nửa tháng nữa là phải xuất giá rồi, ngoan ngoãn chuẩn bị đồ cưới đi!”

Nam Cung Mặc nhún nhún vai, lười biếng nói: “Vâng, phụ thân.”

Nam Cung Hoài hừ nhẹ một tiếng, còn muốn nói thêm gì, nha hoàn ngoài cửa đã chạy vào bẩm báo nói: “Khởi bẩm công gia, Ngạc quốc công đã trở về. Hạ thiếp mời mời công gia qua phủ một chuyến.”

Hiện tại Nam Cung Hoài vừa nhắc tới Ngạc quốc công đã cảm thấy đau đầu, ông còn chưa nhận được tin Ngạc quốc công trở về, thiếp mời của phủ Ngạc quốc công đã đưa tới cửa. Vừa nghĩ đã biết là vì chuyện gì, nhìn lướt qua Nam Cung Thù, khẽ hừ một tiếng, Nam Cung Hoài tức giận phẩy tay áo, vội vàng rời đi.

Nam Cung Mặc đứng dậy, mỉm cười nhìn Nam Cung Thù đã khóc đến mức hai mắt sưng như hạt đào, mím môi cười yếu ớt nói: “Ta ra ngoài trước. Nhị muội cùng Uyển phu nhân cứ tự nhiên.” Trịnh thị ôm Nam Cung Thù, cắn răng nói: “Đại tiểu thư đúng là mồm miệng lanh lợi.” Nam Cung Mặc mỉm cười nói: “Quá khen rồi, chỉ là vẫn chưa sánh bằng phu nhân.” Gật đầu với Nam Cung Tự đang ngồi bên cạnh, Nam Cung Mặc quay người đi ra cửa.


Đột kích giữa trưa đây. :3 Không biết ai là người bóc tem đầu tiên nạ? :3

Chương tiếp >>>

Share.

About Author

Mều lười bụng phưỡn. =))

9 Bình luận

  1. Thịnh Thế Y Phi tạm dừng một thời gian nhé mọi người! Yên tâm ta nhất định sẽ không drop, quay lại sớm nhất có thể! ?

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!