Chương 59: Hắc Vụ quẩn quanh

0

Chương 59: Hắc Vụ quẩn quanh

Edit: C.L


“Công tử, cây trâm này rất xứng với phu nhân Ngài.” Một người bán hàng rong cười híp mắt nhìn đôi nam nữ đẹp như tranh vẽ trước mắt, nam tử tài trí bất phàm, nữ tử ôn nhu xinh đẹp, lúc nam tử này nhìn nữ tử bên cạnh rất dịu dàng và đầy cưng chiều, làm cho người ta vừa nhìn liền cảm thấy hai người là vợ chồng.

Tư Thiên Hoán bị câu “Phu nhân” làm cho tâm tình thật tốt, dĩ nhiên nhìn người bán hàng rong cười cười, ném một thỏi bạc cho hắn, tiện tay chọn lấy một cây trâm mộc đào, cũng không cắm vào mái tóc cho Tô Tiểu Vũ mà là nắm trong tay, dắt tay của nàng chạy về phía trước, không dùng khinh công chỉ là đơn thuần chạy trốn.

Màn đêm bao phủ xuống hồ nước tĩnh mịch, phản chiếu trăng sao cùng ánh đèn màu, chợt có thuyền hoa tiến tới, truyền tới âm thanh uốn khúc: “Làm sao vậy?” Tô Tiểu Vũ bị hắn lôi kéo chạy thật lâu, dừng lại ở bên hồ, thấy hắn đứng đối mặt với nàng, nhàn nhạt nhìn nàng cười, khẽ thở hổn hển, có chút nghi ngờ hỏi.

“Phu nhân!” Tâm tình Tư Thiên Hoán rất tốt, cặp mắt kia dường như rực rỡ hơn cả ánh trăng, khóe miệng cũng càng giương càng cao: “Rốt cuộc chàng muốn thế nào?”

“Tập tục Phong quốc, sau khi nữ tử lập gia đình đều phải vấn tóc lên đấy.” Tư Thiên Hoán nhìn mái tóc dài đen nhánh của nàng bị gió đêm phất nhẹ qua, ánh mắt càng thâm sâu, giơ tay lên, hiện ra cây trâm mộc đào hắn mới mua được, hoa văn rất cổ phác, khác với phong vị.

“Hoán?” Tô Tiểu Vũ khẽ rũ mắt xuống, có chút khó hiểu, trong lòng cũng có chút mơ hồ chờ đợi.

Tư Thiên Hoán câu, ánh sáng nhu hòa trong đáy mắt lưu chuyển, dắt tay của nàng, dẫn nàng đến trước một khối tảng đá lớn bên hồ. “Ngồi xuống.”

Trong lòng Tô Tiểu Vũ đã minh bạch hơn phân nửa, ngoan ngoãn ngồi xuống, tim đập nhanh hơn một tí, hắn là muốn giúp nàng vấn tóc sao?”

“Vũ nhi, ta vấn tóc cho nàng được chứ?” Tư Thiên Hoán cúi người, nâng cằm nàng lên, nhẹ giọng hỏi.

Quả nhiên a… Tô Tiểu Vũ mím môi nhàn nhạt cười, thật lâu, khi nhìn đến ánh sáng nơi đáy mắt của hắn dần dần ảm đạm, khẽ gật đầu một cái, ánh mắt ảm đạm kia lại vụt sáng lần nữa.

Tô Tiểu Vũ không thích châu thoa, cho nên chỉ dùng mấy sợi dây lụa quấn tóc lên, lúc Tư Thiên Hoán khẽ xoa nhẹ tóc của nàng, giật những sợi dây kia xuống, gió đêm thổi những sợi dây lụa bay đi, uyển chuyển rơi trong hồ, hồi lâu chìm vào trong hồ

Tô Tiểu Vũ cảm giác được sự chuyển động của đôi bàn tay, ánh mắt đuổi theo sợi dây lụa kia, thấy nó lặng lẽ rơi váo trong hồ, trong lòng không hiểu có chút mất mát, nhưng lại có phần vui sướng, nhẹ nhàng mà cười, khuôn mặt nhu hòa xinh đẹp.

Động tác của Tư Thiên Hoán rất nhẹ nhưng tốc độ rất nhanh, hai ba lần lên xuống liền dùng cây trâm mộc đào cắm lên mái tóc nàng, bắt đầu vuốt ve đỉnh đầu nàng, trong mắt có nồng đậm ý tứ độc chiếm, hắn là nam nhân duy nhất của vật nhỏ, hắn là người duy nhất có tư cách giúp nàng vấn tóc.

Tô Tiểu Vũ phát hiện hắn ngừng động tác, chậm rãi quay đầu lại, mặt như Phù Dung, mắt giống như Thanh Nguyệt, gương mặt hiển hiện nhàn nhạt ửng đỏ, vấn tóc lên không còn nhìn như thiếu nữ ngây ngô trước kia mà thay vào đó là thăng thêm vài phần thành thục của người thiếu phụ.

“Rất khó coi sao?” Thấy hắn nhìn thẳng vào nàng, Tô Tiểu Vũ cắn môi hỏi, có phần không thích ứng mà sờ lên tóc.

“Rất đẹp.” Tư Thiên Hoán bật cười, nhẹ nhàng xoa từng tấc tóc của nàng, thấp giọng nỉ non, nhìn kiều nhan trước mắt, trong mắt có nhàn nhạt si mê.

“Khụ khụ, trở về đi thôi.” Tô Tiểu Vũ kéo tay của hắn xuống, ho nhẹ một tiếng, nói, tim của nàng đập càng lúc càng nhanh, lại bị hắn nhìn chằm chằm thế này, sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi.

Tư Thiên Hoán u oán mà bĩu môi: “Vũ nhi cứ như vậy mà chán ghét ở một mình cùng ta sao?”
“Đúng vậy!” Tô Tiểu Vũ cười híp mắt nói, thấy hắn đen mặt, nàng cười càng vui vẻ hơn, đột nhiên nghe thấy “Bành” một tiếng, phía bờ hồ bên kia nổi lên khói lửa, pháo hoa cực lớn nở rộ trên không trung, khi thì giống như kim cúc nộ phóng, Mẫu Đơn nở rộ, cánh hoa như mưa, nhao nhao rơi xuống; khi thì giống như thải điệp tung tăng, Cự Long bay lên, khí thế vắt ngang trời, chỉ có một cái chớp mắt, lực chú ý của nàng bị màn pháo hoa rực rỡ bên kia thu hút, tựa ở trong ngực Tư Thiên Hoán, nhìn không chớp mắt.

Tư Thiên Hoán cưng chiều nhìn nữ nhân trong ngực, chỉ là thấy nàng vừa nhìn thấy một màn pháo hoa liền có thể nở nụ cười mỹ mãn, bất đắc dĩ mím môi, nụ cười xuất hiện trên gương mặt, cùng nhau thưởng thức pháo hoa, tuy rằng rất bình thường nhưng hắn vẫn cảm thấy đây là màn pháo hoa đẹp nhất mà hắn từng thưởng thức qua.

Tô Tiểu Vũ vụng trộm giương mắt liếc nhìn hắn, thấy hắn cũng đang nhìn pháo hoa, độ cong bên môi càng lớn, Tây Vân đã từng nói qua, mỗi một đôi tình nhân đều phải cùng nhau xem pháo hoa, hôm nay cũng xem như đã làm được.

Dưới cây liễu cách đó không xa, một bóng đen lẳng lặng đứng ở nơi đó, trên người nồng nặc khí tức kìm nén, áo choàng màu đen che mặt, không thấy rõ mặt mũi của hắn nhưng có thể cảm giác được hắn đang nhìn chằm chằm vào một đôi nam nữ bên hồ kia.

Hồi lâu, pháo hoa tan hết, bên hồ khôi phục yên tĩnh, Hắc y nhân từ từ ngẩng đầu, lộ ra cặp mắt cùng môi mỏng nhợt nhạt, môi mỏng hơi câu, nổi lên một nụ cười lạnh, âm thanh lãnh đạm, mang theo oán hận: “Tư Thiên Hoán, Tô Tiểu Vũ, ta sẽ không bỏ qua cho các ngươi.”

“Đi sao?” Tư Thiên Hoán thấy nàng nhìn bầu trời đêm vẫn chưa thỏa mãn hỏi, nghĩ thầm sau khi trở về Lăng thành nhất định phải tổ chức yến hội pháo hoa cho nàng, vật nhỏ nhất định sẽ rất thích.

Tô Tiểu Vũ thu hồi ánh mắt, gật gật đầu: “Đi thôi, trở về khách điếm.” Tiểu Khúc nhi và bọn họ chắc đã chơi chán nên có lẽ đã trở về khách điếm rồi.

Động tác Tư Thiên Hoán dịu dàng lấy xuống một phiến lá rơi xuống trên đầu nàng, đột nhiên nụ cười lạnh lẽo, phiến lá kia bắn về phía trong hồ nước, kích thích tạo nên một lớp sóng nước.

“Ha ha ha, Tư Thiên Hoán, ngươi thật đúng là có bản lĩnh, vậy mà cũng có thể phát hiện ra ta.” Tiếng cười ngông cuồng truyền đến, một nam tử mặc áo choàng màu đen xuất hiện đứng ở trên mặt nước.

“Có bản lĩnh chính là ngươi, như thế mà cũng chưa chết.” Tô Tiểu Vũ nghe xong liền biết rõ hắn là Sở Thiên Hựu, trong mắt có chút kinh ngạc nhưng nhiều hơn là châm chọc, tính mạng so với con gián còn lớn hơn.

“Tô Tiểu Vũ, ngươi cho rằng ngươi vẫn có thể đánh thắng ta sao?” Sở Thiên Hựu ngẩng đầu, lộ ra dung nhan lạnh lẽo, nhưng nhìn kỹ lại sắc mặt hắn trắng bệch như tờ giấy, không có một chút máu nào, lạnh lùng nhìn Tô Tiểu Vũ, vì châm chọc trong đáy mắt nàng mà trở nên phẫn nộ.

Tư Thiên Hoán nhận thấy được khí tức trên người hắn thay đổi, nhạy bén của hắn cho biết võ công của hắn ta tăng vọt rất nhiều, ánh mắt chợt lạnh lẽo, chậm rãi đứng ở trước mặt Tô Tiểu Vũ, bảo vệ nàng ở sau lưng, nhìn ánh mắt Sở Thiên Hựu mang theo vài phần rét lạnh, giọng hơi mỉa mai: “Chẳng qua chỉ là một tên bại tướng.”

“Tư Thiên Hoán!” Hai con ngươi Sở Thiên Hựu đỏ rực, tức giận không kìm được mà trừng mắt nhìn Tư Thiên Hoán, đời này hắn hận nhất chính là người nam nhân trước mắt này, hắn là Thái Tử cao cao tại thượng của Lăng quốc, lại bị hắn giẫm ở dưới chân, hắn là Thần Thoại bách chiến bách thắng, lại bị người nam nhân này đập tan, lần đầu tiên hắn nhìn trúng một nữ nhân nhưng nữ nhân này cũng đi theo Tư Thiên Hoán, Sở Thiên Hựu hắn là người tôn quý nhất trên thế giới, dựa vào cái gì bị tên đó chèn ép.

“Ta mặc kệ ngươi được người nào cứu, đạt được sức mạnh gì, nhưng hôm nay nếu như ngươi tự động rời đi, ta liền thả ngươi một con đường sống.” Tư Thiên Hoán lười biếng cười, tựa hồ không bị ảnh hưởng bởi khí thế của hắn, giống như trước kia không để hắn vào trong mắt.

“Ha ha ha, rời đi? Hôm nay ta muốn mạng của các ngươi!” Sở Thiên Hựu thán phục nhạy bén của hắn, ngửa đầu cuồng tiếu, hai mắt đỏ rực nhìn Tư Thiên Hoán, giơ tay lên Hắc Vụ tụ lại, ở trong bóng đêm không dễ nhận thấy.

Tư Thiên Hoán nhíu mày, khinh thường mà cười: “Vậy phải xem bản lĩnh của ngươi rồi.” Chậm rãi tiến lên trước một bước, không hề che giấu lực lượng của Lê Nguyệt Hoa, cây cối hoa cỏ bốn phía nhao nhao rung động, sắc mặt hắn lạnh nhạt nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo đến cực hạn, hai tay để ở sau lưng, ung dung đạp trên mặt nước giống như Sở Thiên Hựu, đạp nước mà đi, tóc dài tung bay, hắc y khẽ lay, khí tức lạnh lẽo bao quanh thân như ma phủ xuống.

Tô Tiểu Vũ thấy hắn đã dùng tới lực lượng Lê Nguyệt Hoa, có chút kinh ngạc, tà khí trong mắt, nụ cười yêu dã nở rộ bên môi, chậm rãi bước lên mặt nước đứng sóng vai cùng Tư Thiên Hoán, một đôi Hắc Diệu Thạch giống như con mắt đột nhiên chuyển màu đỏ, hồng quang diêm dúa loè loẹt nhưng lại tràn ngập băng giá.

“Hoán, lại muốn một mình sao?” Tô Tiểu Vũ nghiêng đầu, cười như không nhìn hắn, ngữ khí rất nhạt nhưng Tư Thiên Hoán nghe ra được mùi nguy hiểm bên trong.
“Cùng nhau.” Trong mắt Tư Thiên Hoán có một chút mềm mại, nhàn nhạt nói, ngược lại lạnh lùng nhìn về phía Sở Thiên Hựu.

Thấy Tư Thiên Hoán cùng Tô Tiểu Vũ dễ dàng bước lên mặt nước, trong mắt Sở Thiên Hựu có ghen ghét, dựa vào cái gì bọn họ có thể tùy tiện mà cường đại như vậy, hắn lại phải trải qua những thứ kia. Lại thấy hai người bọn họ thân mật tin cậy và tương trợ lẫn nhau, đố kị trong lòng của hắn càng lớn, hai tay vung lên, hướng về phía của hai người mà chém, Hắc Vụ liền bay về phía hai người.

Tốc độ của Tư Thiên Hoán và Tô Tiểu Vũ cực nhanh, một trái một phải tránh né, Hắc Vụ đánh vào trên bờ, trên mặt đất toạc ra cái lỗ thủng, nhưng Hắc Vụ không phân tán, ngược lại phân thành hai luồng, truy kích về phia hai người.

Tư Thiên Hoán đứng ở trên ngọn cây, hai tay nắm thành quyền, đánh một kích về phía khối tụ cầu đen, lực lượng cường đại khiến cả cây cổ thụ phía dưới nứt đôi, Hắc Vụ chịu không được lực lượng của hắn mà tan biến mất.

“Hừ, Tư Thiên Hoán, ta thật đúng là xem thường ngươi rồi, vậy mà có thể tránh thoát công kích của ta nhưng Tô Tiểu Vũ có thể không nhất định trốn thoat được đâu, ha ha ha!” Sở Thiên Hựu thấy hắn dễ dàng hóa giải sức mạnh của hắn, trong nội tâm càng hận, lại thấy Tô Tiểu Vũ bên cạnh không ngừng né tránh nhưng lại không dám phản kháng, đột nhiên cười lạnh, sau lưng lại toát ra Hắc Vụ lớn mạnh hơn, không công kích Tư Thiên Hoán, ngược lại công kích Tô Tiểu Vũ.

Trong lòng Tư Thiên Hoán khẩn trương, sắc mặt lạnh giá tới cực điểm, lách mình đuổi theo Tô Tiểu Vũ, Sở Thiên Hựu hừ lạnh một tiếng, lách mình ngăn cản hắn, hắn chính là muốn Tư Thiên Hoán nếm thử cảm giác mất đi người mình yêu nhất, xem thử hắn có còn kiêu ngạo được không.

“Cút ra.” Tư Thiên Hoán và Sở Thiên Hựu quần chiến cùng một chỗ, cũng không kịp nhận thấy sức mạnh Sở Thiên Hựu có thể đối kháng với lực lượng Lê Nguyệt Hoa, mắt thấy Hắc Vụ kia sắp đuổi kịp Tô Tiểu Vũ, trong nội tâm càng sốt ruột, ra tay tấn công càng mạnh liệt hơn.

Sở Thiên Hựu đối chưởng với Tư Thiên Hoán, trong nháy mắt mặt hồ nổ tung, “Rầm rầm” Vô số bọt nước văng lên, điều động lực lượng toàn thân, chỉ muốn một chưởng chấm dứt sinh mệnh Tư Thiên Hoán.

“Muốn chết.” Âm thanh lạnh như băng dường như tới từ địa ngục, nồng đậm khát máu không có một tia sinh khí, Tư Thiên Hoán lạnh lùng nhìn Sở Thiên Hựu, đôi mắt màu hổ phách dần dần nổi lên kim quang, mặt hồ không ngừng chấn động, lá cây bốn phía cũng rung động, gió đêm mềm mại cũng chấn động theo mặt hồ, lực lượng của Lê Nguyệt Hoa là điều động sức mạnh tự nhiên.

Sắc mặt Sở Thiên Hựu đại biến, trong lòng hoảng sợ, căn bản cũng không tin tưởng lực lượng Tư Thiên Hoán có thể chống lại lực lượng của hắn, cũng muốn né tránh nhưng lại phát hiện thân thể của mình đã không nhúc nhích được nữa, cắn răng một cái, đỉnh đầu phát ra Hắc Vụ, đang muốn phản kích liền cảm thấy ngực đau rát, “Phốc” một tiếng phun ra máu.

Tư Thiên Hoán căn bản không nhìn tới Sở Thiên Hựu ngã xuống nước, nóng vội mà bay về hướng Tô Tiểu Vũ, mắt thấy Hắc Vụ kia sắp đuổi kịp nàng, gấp gáp đỏ mắt, rống to: “Vũ nhi, dùng lực lượng của ta!”

“Không được.” Không chút suy nghĩ, Tô Tiểu Vũ liền nhíu mày trả lời, đánh chết nàng cũng không cần lực lượng Lê Nguyệt Hoa, thật là ác tâm, liền thử một lần, linh hồn của nàng đều buồn nôn mà run rẩy, cũng không biết tại sao, cho dù khối tụ cầu này lợi hại hơn nữa, nàng cũng không muốn dùng cái lực lượng kia, linh hoạt mà né tránh một khối tụ cầu, huyết sắc trong mắt càng đậm, đột nhiên lơ lửng bất động giữa không trung, toàn thân điều động lực lượng Huyết Đồng Quyết, song chưởng đẩy ra, mạnh mẽ chưởng về phía Hắc Vụ, cái khối tụ cầu kia đột nhiên bị đánh tan.

“Tự ta cũng có thể đánh tan nó.” Tô Tiểu Vũ quay đầu lại thè lưỡi với Tư Thiên Hoán, mặc dù có chút phản phệ, nhưng mà so với việc dùng lực lượng vẫn còn kém xa.

Vẻ mặt căng thẳng của Tư Thiên Hoán cuối cùng cũng thả lỏng được một tí, tức giận trừng nàng, tốc độ dưới chân so với vừa rồi cũng chậm lại, mắt thấy sắp đến trước mặt Tô Tiểu Vũ, quanh thân đột nhiên bị Hắc Vụ vờn quanh, không thể động đậy, sắc mặt trầm xuống, lực lượng bên trong thân thể tăng vọt liền muốn đánh tan nát Hắc Vụ nhưng trong lúc nhất thời thế nhưng giằng co không được, vẫn như cũ không động đậy được, trong lòng chợt lạnh, ngẩng đầu liền thấy Tô Tiểu Vũ bị Hắc Vụ vừa tan biến lại đột nhiên ngưng kết ở sau lưng nàng, bay thẳng về phía hắn.

Tô Tiểu Vũ thấy Tư Thiên Hoán bị Hắc Vụ khóa lại, đang muốn giúp hắn đột nhiên cảm giác được nguy hiểm sau lưng, sắc mặt trầm xuống liền muốn né tránh, nhưng trong đầu đột nhiên có chút hoảng hốt, bước chân cũng dừng lại, trong nội tâm lại sinh ra khát vọng nồng đậm đối với Hắc Vụ kia, bằng tốc độ ánh sáng, Hắc Vụ nhanh chóng bao phủ Tô Tiểu Vũ, Tiểu Bạch cũng vào thời khắc này tỉnh lại, mãnh liệt chui lên bả vai Tô Tiểu Vũ, ánh mắt sắc bén mà nhìn Hắc Vụ bốn phía, bộ lông xù lên, tản ra nồng đậm Linh khí.

Tô Tiểu Vũ nghi ngờ nhìn Hắc Vụ xung quanh, vô thức mà đưa tay muốn chạm đến chúng nó, lại thấy chúng nó giống như có ý thức, từ đầu ngón tay nàng chui vào trong cơ thể nàng cũng tại lúc này Tiểu Bạch đung đưa đầu, tản mát ra nồng đậm Linh khí, phối hợp với Hắc Vụ tiến vào trong cơ thể nàng.

Tô Tiểu Vũ có chút mê mang, thế nhưng Hắc Vụ vừa tiến vào trong cơ thể liền hóa thành năng lượng cực lớn, nhưng lại làm cho nàng thích thú, nàng lại muốn đi ra ngoài nói một tiếng với Tư Thiên Hoán, Hắc Vụ kia dường như nhìn ra ý đồ của nàng, cho nên khóa chặt nàng lại, nàng trầm mặt, không thoát được, chỉ có thể nóng vội mà hấp thu lực lượng, đầu hy vọng có thể mau chóng ra ngoài, ánh mắt xéo qua trông thấy động tác của Tiểu Bạch hơi hơi híp mắt.

Tiểu Bạch mở to mắt nhỏ nghi ngờ nhìn Tô Tiểu Vũ, thấy nàng cũng nghi hoặc, trong đầu dường như có cái gì muốn lao tới, Hắc Vụ này rất quen thuộc, lúc Tiểu Vũ hấp thu Hắc Vụ tản mát ra khí tức rất quen thuộc, tại sao nó lại biết phối hợp với Hắc Vụ? Nó ngủ nhiều năm như vậy, có phải đã quên mất chuyện quan trọng gì hay không?

Tô Tiểu Vũ thấy tốc độ Hắc Vụ từ đầu ngón tay tiến vào quá chậm, đôi mắt đẹp nhíu lại, đột nhiên toàn thân giãn ra, Hắc Vụ kia giống như điên cuồng chui vào trong cơ thể nàng, không gió nhưng tóc của nàng bay tán loạn, ánh mắt Tiểu Bạch mãnh liệt trừng lớn, bộ lông che giấu thân thể toát ra mồ hôi lạnh, Linh khí trong cơ thể dốc sức liều mạng chuyển sang cơ thể nàng, bảo vệ tâm mạch của nàng.

Tiểu Vũ điên rồi! Không sợ lực lượng của Hắc Vụ này chống lại sức mạnh của nàng sao?

“Vũ nhi!” Mắt thấy Tô Tiểu Vũ đang cắn nuốt Hắc Vụ vào trong cơ thể, đôi mắt Tư Thiên Hoán đỏ bừng, bi thống mà rống to, như Dã Lang mất bạn lữ, sắc mặt dữ tợn.

“Ha ha ha, Tư Thiên Hoán, không phải là ngươi rất đắc ý sao? Nhìn nữ nhân mình yêu thích chết đi, có phải rất thống khổ hay không?” Sở Thiên Hựu lau vết máu bên môi, bay đến bên người Tư Thiên Hoán, nhìn hắn thống khổ bị vây chặt bởi Hắc Vụ, đắc ý cười ha hả.

Nhìn Hắc Vụ kia dần dần biến mất, trong lòng hiện lên tức giận cùng thống khổ trước giờ chưa từng có, Tư Thiên Hoán ngửa đầu rống to, “Bành” một tiếng phá nát Hắc Vụ, quay người, lạnh lùng nhìn vẻ mặt đắc ý của Sở Thiên Hựu, ánh mắt lạnh như băng đột nhiên lặng yên, giống như Vũ Trụ mênh mông bình tĩnh không có sóng, nhưng muốn cắn nuốt hết thảy lực lượng, thần sắc hắn đạm mạc, so với thời điểm khát máu đáng sợ hơn.

Sở Thiên Hựu sinh ra cảm giác lạnh lẽo, nhìn Tư Thiên Hoán đột nhiên bình tĩnh trở lại, vô thức mà lui về phía sau, biểu lộ cũng có chút cứng ngắc nhưng rất nhanh biến thành phẫn hận, Hắc Vụ từ trên người lan tỏa ra, bao quanh bản thân, ý đồ phòng ngự công kích của Tư Thiên Hoán.

Phẫn nội đến cực điểm, tuy rằng sắc mặt Tư Thiên Hoán bình tĩnh nhưng nội tâm sớm đã điên dại, thân hình lóe lên, đột nhiên xuất hiện ở trước mặt Sở Thiên Hựu, song chưởng xuyên qua Hắc Vụ, bóp chặp lấy cổ Sở Thiên Hựu, ánh mắt càng phẳng lặng hơn lúc trước.

“Khục khục, ngươi, thả ta ra, ngươi giết…ta… Ngươi sẽ hối hận, khục khục…” Sở Thiên Hựu khó khăn nói ra, phẫn hận mà nhìn vẻ mặt vô tình của Tư Thiên Hoán, sắc mặt dần dần trở nên xanh đen, lực lượng trên người giống như bị cái gì kềm chế, căn bản không động đậy được, tóc của hắn đã bị rối loạn, giống như kẻ điên nơi đâu cũng có, nào còn bộ dáng ngọc thụ lâm phong của Thái Tử Lăng quốc chứ!

“Hối hận?” Tư Thiên Hoán đột nhiên nở nụ cười, rất lạnh rất lạnh, giọng điệu cười như không, rất nhẹ rất nhạt, nhưng khi Sở Thiên Hựu nghe vào tai giống như bùa đòi mạng.

Chủ nhân, chủ nhân cứu ta!

Trong lòng Sở Thiên Hựu hô to phần cổ bị bàn tay to lớn không ngừng bóp chặt, gần như cướp đi toàn bộ hô hấp của hắn, khiến hắn nhịn không được trợn trắng mắt.

“Hoán…” Thanh âm êm ái ở sau lưng Tư Thiên Hoán vang lên, động tác hắn cứng đờ, khó tin mà quay đầu lại, trông thấy Tô Tiểu Vũ khoanh chân ngồi ở trên mặt nước, mái tóc phất phới, nhưng lại không thể che hết dung nhan khuynh thế, bờ môi nàng nhàn nhạt ý cười, giống như tia sáng được đốt lên trong sinh mệnh tối tăm của hắn, Tiểu Bạch đứng trên vai, dương dương đắc ý mà vung vẩy móng vuốt nhỏ.

Hung hăng bỏ qua Sở Thiên Hựu, lách mình đến trước mặt Tô Tiểu Vũ, dùng sức ôm nàng vào trong lòng, thân thể không thể kiềm chế mà run rẩy lên, thanh âm cũng phát run: “Nàng không có việc gì, không có việc gì…”

“Ngu ngốc, chẳng lẽ chàng nghĩ cái lời thề kia là nói cho có sao?! Ta chết rồi, chàng còn có thể ở đây nhảy nhót sao?” Tô Tiểu Vũ bất đắc dĩ cười, cảm giác được nội tâm của hắn sợ hãi, lòng không thể không mềm lại.

Hai người gắt gao ôm nhau, Tiểu Bạch dường như có chút khinh nhờn, liếc mắt, tiến vào ống tay áo của nàng, mà bên phía Sở Thiên Hựu chật vật rơi xuống nước đột nhiên có một vài bóng đen xuất hiện phía sau hắn, trong mắt của hắn hiện lên kinh hỉ, nhưng mà trong nháy mắt liền bị bóng đen kia kéo đi, biến mất không thấy bóng dáng.

“Sở Thiên Hựu chạy rồi.” Tô Tiểu Vũ giương mắt, đột nhiên phát hiện Sở Thiên Hựu đã mất dạng, gắt gao nhíu mày.

“Mặc kệ hắn.” Tư Thiên Hoán trầm giọng nói, chỉ cần Vũ nhi không có việc gì, hắn muốn chạy cứ để hắn chạy.

“Chúng ta quay trở lên bờ được không?” Tô Tiểu Vũ biết thật sự đã hù dọa hắn, nhưng nhìn xung quanh, nhịn không được mở miệng, đứng ở trên mặt nước rất tốn sức nha.

Tư Thiên Hoán không nói chuyện nhưng lại nhanh chóng mang Tô Tiểu Vũ lên bờ.

“Ta không sao.” Tô Tiểu Vũ ngồi ở trên tảng đá, thấy vành mắt hắn đỏ lựng, nhìn nàng không hề chớp mắt, vẻ mặt vô cùng chăm chú, nhịn không được thoáng hôn môi hắn, nói khẽ.

Tư Thiên Hoán dùng sức ôm lấy nàng, hung hăng hôn nàng, không có sự ôn nhu thường ngày mà lại hung mãnh giống như dã thú, Tô Tiểu Vũ nhu thuận dựa vào trong ngực hắn, từ từ nhắm hai mắt lại, mặc hắn tùy ý làm bậy nhưng lại không phát hiện hắn vẫn luôn cố gắng mở to mắt, không nháy mắt một cái nào.

Mãi đến khi môi với răng hai người tràn ngập mùi máu tươi, Tư Thiên Hoán mới chậm rãi buông nàng ra, tròng mắt nhìn cánh môi của nàng bị hắn cắn nát, trong mắt hiện lên áy náy, nói khẽ: “Thực xin lỗi.”

“Không đau.” Tô Tiểu Vũ ôm cổ hắn, thân mật mà cọ xát, Tư Thiên Hoán thuận thế ôm lấy nàng, trở về khách sạn.

“Hoán.” Trên đường đi, Tư Thiên Hoán vẫn im lặng, khiến Tô Tiểu Vũ có chút bận tâm, nhịn không được thấp giọng kêu một tiếng.

“Hả?” Tư Thiên Hoán giương mắt nhìn nàng, nở nụ cười nhưng có chút cứng ngắc, nhìn Tô Tiểu Vũ tràn ngập yêu thương.

“Tóc của ta rối rồi.” Tô Tiểu Vũ nhíu lông mày lại, thủy quang trong cặp mắt lưu động, chu cái miệng nhỏ nhắn, ủy khuất nói.

Rốt cuộc Tư Thiên Hoán cũng nở nụ cười dịu dàng, cúi người hôn một cái lên trán của nàng nói: “Không sao.”

Tô Tiểu Vũ thấy hắn rốt cuộc cũng mở lời, thở dài một hơi, cười yếu ớt, tiến vào trong ngực hắn.

“Làm sao vậy?” Bạch Thuật vừa mở cửa liền thấy Tư Thiên Hoán bước nhanh trở về, sắc mặt khó coi, trên người vẫn mang theo sát khí, lo lắng hỏi.

“Ngày mai rồi hãy nói!” Tô Tiểu Vũ ló cái đầu nhỏ từ trong lòng ngực của hắn ra, nháy mắt với Bạch Thuật một cái, sau đó liền bị Tư Thiên Hoán ôm tiến vào phòng, “Bành” một tiếng đóng cửa lại.

Bạch Thuật cau mày, trực giác cảm thấy trong lúc hai người ra ngoài gặp phải chuyện gì đó, thở dài, trở về gian phòng của mình, có chuyện gì ngày mai hỏi là được rồi.

“Thiếu gia trở về rồi sao?” chân trướcTư Thiên Hoán vừa mới vào nhà, chân sau Bạch Nhất liền lên lầu, nhìn Bạch Thuật, sốt ruột hỏi thăm.

Bạch Thuật gật gật đầu, nhíu mày: “Chuyện gì xảy ra?”

“Hẳn là chủ tử Tiểu Vũ và Vương gia đã đánh nhau với kẻ nào đó, Vương gia rất thương tâm mà kêu rất thẩm thiết, sau khi chúng ta nghe thấy thì chạy tới bờ sông, nhìn thấy có dấu vết đánh nhau nhưng mà người đã không thấy đâu nữa.” Tây Vân cũng chạy tới, giải thích, vốn nàng rất lo lắng, nhưng mà vừa rồi Bạch Thuật nói chủ tử đã trở về, nàng cũng yên tâm.

“Ta nghĩ bộ dạng Tiểu Vũ không giống bị thương.” Bạch Thuật nghi hoặc, có thể làm cho Bạch Lê thương tâm, chỉ có Tô Tiểu Vũ, nhưng mà vừa mới nhìn thấy tình trạng Tiểu Vũ so với Bạch Lê khá tốt, đến cùng xảy ra chuyện gì vậy?

“Trở về phòng ngủ, ngày mai Tiểu Vũ sẽ nói cho chúng ta biết.” Khúc Ngâm từ trong phòng đi ra, nhàn nhạt nói, chắc chắn bây giờ Tiểu Vũ cùng Tư Thiên Hoán có lời muốn nói, những người này đứng ở bên ngoài không sợ bị đánh bay sao.

Mọi người gật đầu, tất cả quay về các phòng.

Trong phòng.

“Vũ nhi, nàng có sao không?” Tư Thiên Hoán ôm thả Tô Tiểu Vũ xuống giường, nhíu mày hỏi, tuy rằng hắn đã kiểm tra cho nàng nhưng vẫn không yên lòng, sức mạnh của Hắc Vụ kia hắn biết rất rõ, vật nhỏ bị khóa chặt ở trong đó như vậy, lại không muốn dùng lực lượng Lê Nguyệt Hoa, làm sao có thể không bị thương tổn chút gì chứ?!

Nhìn mái tóc hắn có chút rối loạn, Tô Tiểu Vũ khẽ cười, hồi lâu mới ngừng lại, lắc đầu.

“Ta rất ưa thích cái Hắc Vụ kia.” Tô Tiểu Vũ đưa tay vuốt nếp gấp giữa lông mày hắn, nghĩ đến chuyện mới vừa rồi, có chút nghi ngờ nhếch môi: “Thời điểm Hắc Vụ kia bay tới phía ta, ta muốn thoát khỏi đó nhưng mà đột nhiên rất khát vọng, không muốn né tránh, sau đó Hắc Vụ kia liền tiến vào trong cơ thể ta, thế nhưng Hắc Vụ chẳng những không phản phệ gây tổn thương cho ta, ngược lại khiến cho sức mạnh trong cơ thể ta tăng vọt.

Nói ra lời này, chính nàng cũng không tin, nhưng lại là thực sự, Hắc Vụ kia giống như có ý thức tiến vào trong cơ thể nàng, lưu chuyển ở trong cơ thể nàng, lực lượng kia làm cho nàng có một loại cảm giác quen thuộc và… Yêu thích, mà sức mạnh của Hắc Vụ kia giống như cũng rất ưa thích nàng, có một loại cảm giác nó giống như thích thú khi được quay về bản thể, nàng không biết là chuyện gì xảy ra, không giải thích được cái cảm giác ấy.

Còn có, biểu hiện kỳ quái của Tiểu Bạch…

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn nghi hoặc của nàng, ánh mắt Tư Thiên Hoán có chút phức tạp nhưng rất nhanh biến mất, khôi phục nụ cười ôn nhu: “Nếu không có chuyện gì thì cũng đừng suy nghĩ nhiều như vậy.”

“Ừ.” Tô Tiểu Vũ gật gật đầu, nắm chặt tay Tư Thiên Hoán nói: “Giữa chúng ta là có cảm ứng đấy, ta có còn sống hay không chàng không phải rõ nhất sao, dáng vẻ vừa rồi của chàng ngộ nhỡ đả thương bản thân mình thì sao?” Mặc dù nàng đang bị khóa chặt nhưng vẫn nghe thấy tiếng than khóc của Tư Thiên Hoán, đau lòng khôn nguôi, nam nhân ngu ngốc này!

“Ta quên mất.” Tư Thiên Hoán cười khổ, nhìn nàng bị cắn nuốt, hắn căn bản là đã quên mất tình phệ, trong nội tâm chỉ có bi thương cùng thống khổ, hận không thể chết để theo phụng bồi nàng, bây giờ nghĩ lại đụng với chuyện của vật nhỏ, hắn thật đúng là không còn lí trí nữa.

Tô Tiểu Vũ thở dài, thấy hắn còn có chút u buồn, tròng mắt đảo một vòng, đột nhiên đỏ mặt, giật giật tay áo của hắn.

Tư Thiên Hoán nghi ngờ nhìn nàng, mặc dù đang cười nhưng hắn rõ ràng vừa mới kinh hãi hoàn hồn, cười có chút đắng chát.

Tô Tiểu Vũ lấy hết dũng khí, hít sâu một hơi, thủy quang trong mắt liễm diễm, gương mặt đỏ hồng như mây, đưa tay vòng qua cổ hắn, chủ động hôn, sau khi chờ hắn ôm nàng về sau, bàn tay nhỏ bé chậm rãi di chuyển xuống eo hắn, giật vạt áo của hắn ra.

“Vũ nhi?” Tư Thiên Hoán kinh hỉ mà nhìn nàng, một chút khó chịu trong lòng cũng tan thành mây khói, vật nhỏ đây là chủ động…

Tô Tiểu Vũ thẹn thùng mà quay mặt, lỗ tai đỏ lựng, cảm giác được ánh mắt người bên cạnh nhìn nàng càng ngày càng nóng, run rẩy bắt đầu cởi bỏ thắt lưng của mình.

Con ngươi màu hổ phách của Tư Thiên Hoán tối sầm lại, cười tà khí, nhanh chóng buông, áp ngã Tô Tiểu Vũ xuống giường: “Vật nhỏ, lần này là do nàng chủ động, lát nữa cũng không thể oán trách ta.”

“Bớt nói nhảm.” Tô Tiểu Vũ tức giận trừng mắt, nắm lấy tay hắn, thấy ánh mắt của hắn càng nóng bỏng, hô hấp của nàng cũng không tự chủ được mà thay đổi dồn dập, tức giận trong mắt biến thành ngượng ngùng.

Nụ cười Tư Thiên Hoán càng tà khí, giống như như yêu quái mê hoặc người, cười nhẹ hai tiếng, cúi người hôn nữ nhân dưới thân, Tô Tiểu Vũ cũng từ từ nhắm mắt lại, bên môi nở nụ cười.

Quần áo nam nhân cùng nữ nhân, từng cái từng cái rơi xuống bên cạnh màn, cuối cùng một thứ gì đó trắng như tuyết bị ném ra khỏi màn, “Bành” một tiếng đánh lên cửa sổ.

Tiểu Bạch chóng mặt từ trên mặt đất đứng lên, trừng mắt, nếu không phải nó vừa mới giúp đỡ Tiểu Vũ hấp thu Hắc Vụ tốn quá nhiều khí lực, nó sẽ đại chiến ba trăm hiệp với tên sắc lang này.

Đau đớn mà vuốt vuốt cái đầu nhỏ, Tiểu Bạch bò lên trên cái ghế ngồi xuống, hồi tưởng đến cái Hắc Vụ kia, Linh khí trong mắt có chút đình trệ, đột nhiên, trong đầu hiện lên vài hình ảnh, nhưng lại nhanh chóng biến mất, nó chỉ thấy một cái sông, một vầng sáng màu thiên thanh hiện ra trên sông.

Xem ra, ngủ lâu như vậy, thật sự quên mất rất nhiều thứ, ngoại trừ biết mình tên là Tiểu Bạch có Linh khí, những thứ khác đều không thể nhớ được, kể cả… Tiểu Bạch nhìn thoáng qua bên kia giường, trong tai truyền đến âm thanh không hài hòa, liếc mắt, kể cả Tiểu Vũ.

“Ừ… Hoán, chớ tổn thương Tiểu Bạch.”

“Thời điểm này nàng còn nghĩ tới nó sao? Hả? Xem ra là mị lực của ta chưa đủ a…”

“…”

Bóng đêm dày đặc, ánh nến mờ mịt, trên giường, ôn nhu triền miên, mập mờ trút xuống đầy phòng.
Trong căn phòng tối tăm, Sở Thiên Hựu chật vật quỳ trên mặt đất, có phần e ngại mà nhìn Hắc y nhân trước mặt: “Chủ nhân.”

“Phế vật!” Hắc y nhân kia hừ lạnh, âm thanh khô khốc khàn khàn: “Ta kêu ngươi âm thầm ngăn cản bọn họ đi đến cái chỗ kia, không phải là kêu ngươi đi giết bọn họ.”

“Ta không hiểu, nếu như muốn ngăn cản bọn họ không đến đó, tại sao không trực tiếp giết bọn chúng đi?” Sở Thiên Hựu phản bác, bọn họ chết hết rồi thì còn có thể đi đâu được chứ?!

“Ngu xuẩn!” Hắc y nhân tát một cái lên mặt Sở Thiên Hựu, khiến hắn ngã xuống đất, phun ra một ngụm máu: “Ngươi chỉ cần ngoan ngoãn làm việc, nếu như còn xảy ra chuyện như ngày hôm nay một lần nữa, ta sẽ giết ngươi.”

“Ta hận bọn hắn, ta muốn giết hết bọn chúng.” Đột nhiên Sở Thiên Hựu điên cuồng quát lên, hung hăng trừng mắt Hắc y nhân trước mặt, cơ bắp trên mặt đều đang run rẩy.

“Hừ, nếu như ngươi ngoan ngoãn nghe lời, sau khi chủ nhân thành đại sự, ta sẽ đưa hai người kia làm phần thưởng ban cho ngươi.” Hắc y nhân hừ lạnh, phất tay áo rời đi, biểu cảm đằng sau lớp áo choàng đều là khinh thường, chỉ bằng cái phế vật này cũng xứng giết hai người kia? Ngay cả hắn cũng không xứng!

Sở Thiên Hựu nghe vậy, có chút mừng rỡ, đợi hắn đi rồi, nụ cười trên mặt mới dần dần thối lui, biến thành đau đớn không chịu nổi, hắn là Thái Tử cao cao tại thượng lại lưu lạc đến tình cảnh có thể nói là mất hết tôn nghiêm như hôm nay, ngày ấy sau khi hắn bị Tô Tiểu Vũ đả thương, là người này đã cứu hắn, cũng cho hắn sức mạnh tối cao nhưng hắn vẫn bán rẻ tôn nghiêm của mình như một con sâu bọ hèn mọn mà quỳ xuống ở trước mặt của hắn… Là do Tư Thiên Hoán, là do Tô Tiểu Vũ, nếu như không phải là do bọn họ, hắn căn bản sẽ không trở nên như vậy, tuy rằng ở đây hắn vẫn là Thái Tử tôn quý của Lăng quốc, nhưng hắn biết rõ không giống với lúc trước, hoàn toàn khác xa.

Nắm chặt hai tay, phẫn hận mà nện xuống mặt đất, khuôn mặt vốn anh tuấn đã vặn vẹo cực hạn, trong đôi mắt đen đều là hận ý, Tư Thiên Hoán, Tô Tiểu Vũ! Hôm nay ta không giết được các ngươi, nhưng sau này nhất định ta sẽ giết các ngươi, nhất định phải giết các ngươi, cho dù phải chờ bao lâu, ta cũng phải giết chết các ngươi.

Hắn không phát hiện, theo hận ý trong lòng của hắn không ngừng nổi lên, Hắc Vụ dường như cũng mơ hồ lượn lờ xung quanh người hắn, hơn nữa càng ngày càng đậm.

Hắc y nhân cũng không có rời đi, ẩn thân ở cửa ra vào, nhìn hận ý của Sở Thiên Hựu càng ngày càng đậm hơn, hài lòng nở nụ cười, cái hận ý này, chủ nhân nhất định sẽ rất yêu thích nó!

Sở Thiên Hựu phát tiết một phen liền thu liễm lại tâm tư, hừ lạnh một tiếng, đi về phòng, trước mắt xuất hiện ba Hắc Vụ cực lớn, thấy vậy hắn cười lạnh, hắn ở trong phòng chờ đợi vài ngày liền tăng lên nhiều như vậy, tiếp tục tu luyện thêm, Tư Thiên Hoán sẽ không phải là đối thủ của hắn! Nghĩ thế, vươn lên nhảy lên, nhảy vào trong Hắc Vụ.

Mà hai luồng Hắc Vụ hai bên mơ hồ bao vây lấy hai người, nhìn kỹ lại thì rõ ràng là Mặc Vân Vũ cùng Tô Nghệ Tuyền, sắc mặt hai người tái nhợt, Hắc Vụ trong cơ thể các nàng lưu chuyển, hai người đờ đẫn mà mở to mắt nhưng sâu trong đáy mắt là hận ý nồng đậm.

Hắc y nhân hít một hơi thật sâu, thở dài quái gở: “Mùi vị cừu hận a…” Âm thanh kia, làm người nghe sởn hết cả gai óc.

Một đoàn Hắc Vụ trống rỗng xuất hiện ở trước mặt hắn, bên trong mơ hồ có hào quang màu đen bao quanh, có chút chướng mắt, Hắc y nhân thấy vậy, thân thể rung mạnh, cung kính khom người, hắc quang kia chậm rãi bao bọc lấy hắn, trong nháy mắt Hắc y nhân cùng Hắc Vụ kia đồng thời biến mất ngay tại chỗ.

Share.

About Author

“Đời mà nghĩ nhiều thì buồn lắm.”

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!