Chương 94: Cữu cữu bao che khuyết điểm

5

Edit & Beta: Agehakun


Bắt mạch xong, Nam Cung Mặc khẽ nhíu mày, có chút do dự mà nhìn hoàng đế không nói gì.

Hoàng đế cũng không nóng nảy, hiển nhiên là đã biết trước về thân thể của mình rồi, chỉ nhàn nhạt nhìn Nam Cung Mặc nói: “Không cần sợ, nói một chút xem.” Nam Cung Mặc âm thầm thở dài nói: “Hoàng thượng cũng không có bệnh gì nghiêm trọng.” Cũng là bởi vì không có bệnh gì mới càng phiền toái hơn, hoàng đế đã qua tuổi thất tuần, trước kia chinh chiến thiên hạ đương nhiên đã lưu lại không ít nội thương. Nếu chỉ ba mươi bốn mươi tuổi như Yến vương thì còn có thể chậm rãi điều trị, nhưng hoàng đế đã đến tuổi này rồi thì quả thực không còn cách nào nữa. Nói thông tục hơn, hoàng đế đã đến tuổi nên chết rồi. Đương nhiên, lời này không thể thẳng thắn nói ra.

Hoàng đế nhẹ gật đầu, hỏi: “Trở về kê đơn thuốc cho thái y xem.”

“Vâng, hoàng thượng.” Nam Cung Mặc cung kính nói. Nàng biết rõ dù nàng có kê đơn thuốc thì hoàng đế cũng chưa chắc sẽ dùng, nhưng mà nếu như hoàng đế đã mở miệng nói muốn nàng kê đơn thì đương nhiên nàng nhất định phải hết sức nỗ lực. Trầm mặc một hồi, hoàng đế đột nhiên hỏi: “Trẫm nghe nói… Trên giang hồ có một thần y gọi là Huyền Ca?”

Trong lòng Nam Cung Mặc run lên, bình tĩnh nói: “Hồi hoàng thượng, Huyền Ca là sư huynh đồng môn lúc học y ở Đan Dương của thần nữ. Sư huynh có chút thiên phú, chỉ là lại bái sư thúc luyện tập võ đạo làm sư phụ.” Tuy rằng võ công còn không bằng nàng.

Hoàng đế nhìn chằm chằm vào nàng nói: “Ý của ngươi là, y thuật của Huyền Ca không bằng ngươi?”

“Ai cũng có sở trường riêng, sư huynh yêu thích nghi nan tạp chứng.” Cho nên, loại bệnh không tính là bệnh này của lão nhân gia cũng không cần phải đi tìm hắn. Hoàng đế im lặng một hồi, ngay tại lúc trong lòng Nam Cung Mặc bắt đầu sốt ruột mới nghe thấy ông thở dài nói: “Mà thôi, ngươi đi đi.”

Nam Cung Mặc âm thầm thở ra nhẹ nhàng, “Thần nữ cáo lui.”

Nhìn thân ảnh thiếu nữ biến mất ở khúc quanh hành lang cách đó không xa, hoàng đế mới nhàn nhạt hỏi: “Ngươi nói xem, nha đầu kia nói thật hay giả?” Nam tử trung niên ôm kiếm đứng sau lưng hoàng đế, sắc mặt bình thường, trầm giọng nói: “Nửa thật nửa giả.” Hoàng đế phất tay nói: “Mà thôi, trẫm đã đến cái tuổi này rồi thì còn có chuyện gì mà không hiểu nữa.” Ông không cầu trường sinh, cũng biết trên đời này không có cái gọi là phép trường sinh. Cho nên đối với chuyện tuổi thọ của mình sắp kết thúc kỳ thật cũng không thấy quá sợ hãi. Tiêu Thiên Ngự ông có thể từ một kẻ đói rách nghèo nàn, trở thành một đời đế vương khai quốc như hôm nay, còn có chuyện gì mà chưa từng trải qua? Vô luận có nói như thế nào thì đời này của ông cũng coi như hoàn lại đủ vốn. Ông chỉ là… Không buông xuống được mà thôi. Không buông được hoàng triều Đại Hạ do đích thân ông sáng lập, không buông bỏ được thái tử trời sinh tính ôn nhã, thân thể cũng không được cường tráng. Càng không thể bỏ được hoàng trưởng tôn vẫn không thể khiến ông yên tâm.

“Trẫm có nhiều nhi tử như vậy… Nhưng mà…” Hoàng đế lắc đầu, cuối cùng vẫn không nói gì. Tổng cộng ông có hai mươi sáu người con, ngoại trừ mấy người chết non thì hiện giờ vẫn có hơn mười nhi tử. Nhưng mà ngoại trừ thái tử thì tất cả nhi tử bên ngoài sau một năm đại hôn sẽ lập tức được phong vương rời đi. Vì không muốn để bọn họ dẫm vào vết xe đổ cửu long đoạt đích(1) của tiền triều. Thái tử trấn kinh sư, chư vương thủ quốc thổ(2), sự khác biệt giữa quân vào thần cũng đã rõ ràng rồi. Nhưng mà, đến bây giờ ông mới phát hiện mình còn chưa để ý đến một vấn đề, nếu như thái tử hoặc là người thừa kế của thái tử không thể gánh vác nổi trách nhiệm của quốc gia, thì phải làm sao?

(* (1) Cửu long đoạt đích: Ý chỉ sự tranh đoạt ngôi vị của các hoàng tử thời xưa. | (2) Trấn kinh sư, thủ quốc thổ: Giữ kinh thành, bảo vệ lãnh thổ quốc gia.)

Tuy rằng luật rừng tàn khốc máu tanh, nhưng mà người chiến thắng từ trong đó nhất định là vương giả chân chính. Mặc dù dựa theo ý nghĩ riêng của đế vương mà cưỡng ép mọi người đi vào khuôn khổ sẽ chắc chắn, nhưng mà người được bảo hộ quá tốt thì cuối cùng chỉ sợ sẽ không được như ý người. Trong này, ai hơn ai kém làm sao có thể nói ra rõ ràng?

Thái tử không đủ bản lĩnh, nhưng ông cũng không thể lập tức phế thái tử mà lập người khác lên. Phiên vương cường thịnh, dù là ông có phế thái tử đi lập một người bất kỳ trong số đó, chỉ sợ phiên vương còn lại cũng sẽ không đồng ý. Mà ông, đã già.

Đón ánh chiều tà của trời chiều, trong đôi mắt già nua của đế vương hiện lên một tia ảm đạm cùng bất đắc dĩ. Rất nhanh đã nhắm mắt lại, trầm giọng nói: “Sau khi cung tiệc đêm nay kết thúc hãy cho người đi truyền chỉ, gọi Việt quận vương vào cung tùy giá.”

Đáy mắt nam tử hiện lên một tia ngoài ý muốn, nhưng vẫn cung kính nói: “Thần lĩnh chỉ.”

Ra khỏi Ngự Thư Phòng, vừa đi được vài bước liền nhìn thấy Vệ Quân Mạch đang nhắm mắt dưỡng thần, dựa vào một cây đại thụ gần đó. Nghe được tiếng bước chân của nàng, Vệ Quân Mạch mở mắt ra bình tĩnh quan sát nàng. Nam Cung Mặc nhoẻn miệng cười, nhẹ nhàng bước chân đi tới, cười nói: “Sao ngươi lại chờ ta ở đây, lo lắng?”

Đáy mắt Vệ Quân Mạch thoáng hiện vui vẻ, nói khẽ: “Cữu cữu đã trở về, muốn gặp nàng.”

“Yến Vương điện hạ sao?” Ấn tượng của Nam Cung Mặc về Yến vương rất tốt, mỉm cười nói. Vệ Quân Mạch nói: “Còn có Tề vương cữu cữu.”

“Vậy mau đi thôi.”

Yến vương và Tề vương đang ngồi nói chuyện ở lương đình bên trong ngự hoa viên, ngồi bên cạnh còn có công chúa Trường Bình cùng phu phụ Tĩnh Giang quận vương. Về phần ba huynh đệ Vệ Quân Bác Vệ Quân Trạch Vệ Quân Dịch cùng tiến cung dự tiệc theo đương nhiên chỉ có thể chờ ở bên ngoài đình nghỉ mát rồi, đám người Yến vương nói chuyện, bọn hắn còn chưa có tư cách được dự thính.

Khác với khí phách ung dung nhưng lại có chút nội liễm của Yến vương, Tề vương chính xác là một người cởi mở phóng khoáng dễ khiến người ta cảm thấy có chút thô kệch. So với vương gia, tính cách của hắn ngược lại giống với một võ tướng không bị trói buộc hơn. Quan hệ huynh trưởng giữa Tề vương và Yến vương cũng rất tốt, hai huynh đệ cách nhau chỉ có ba đến bốn tuổi, thân mẫu lại mất sớm, trước kia khi Yến vương vẫn chưa có đất phong vẫn một mực che chở hai đệ muội ruột thịt này. Bởi vậy công chúa Trường Bình và Tề vương vô cùng tôn kính Yến vương, còn tôn kính hơn cả thái tử, thậm chí là cả hoàng đế.

Tề vương nhíu mày nhìn Tĩnh Giang quận vương đang ngồi ở bên cạnh, nói: “Hồng Phi, nghe nói… Trong khoảng thời gian này lão tam nhà các ngươi làm ra không ít chuyện?”

Tĩnh Giang quận vương khẽ rùng mình, đang định ngẩng đầu phản bác nhưng lại đối mặt với đôi mắt có chút đạm mạc của Yến vương, trong lòng lại càng run lên bần bật. Tâm tình vốn đang tức giận đột nhiên lại tiêu tán không ít, thận trọng nói: “Trạch nhi không hiểu chuyện, bị người khác tính kế. Thái tử phi đã trừng phạt hắn, ta cũng đã phạt hắn.” Ý là người chủ trì còn có người làm phụ thân như hắn đều đã phạt qua, nếu Tề vương còn đi tìm gốc gác thì cũng có chút quá mức.

Tề vương cười nhạo, vuốt vuốt chén rượu trong tay nói: “Ngươi cho rằng bổn vương sẽ làm gì tiểu tử kia? Hắn xứng sao? Ngay cả mấy tiểu tử nhà mình mà bổn vương còn chưa quản giáo hết đấy.”

Sắc mặt Tĩnh Giang quận vương thoáng cứng một chút, đè nén nói: “Bọn hắn đương nhiên không xứng để Tề vương giáo huấn.”

Tề vương liếc công chúa Trường Bình đang uống trà ở bên cạnh, nói: “Tiểu ngũ, ca đã sớm nói với muội rồi, tính tình của muội thật quá mềm yếu. Chỉ là mấy thứ tử do thiếp sinh trưởng mà cũng dám leo lên đầu Quân Mạch để giương oai. Nếu không quản giáo, tương lai sẽ thành thế nào nữa? Thực cho rằng hoàng tộc chúng ta không còn ai rồi sao? Nếu trong vương phủ của bổn vương mà xuất hiện mấy tiểu tốt như vậy, bổn vương nhất định sẽ quất chết bọn hắn!”

Công chúa Trường Bình đặt chén trà xuống, cười nhạt một tiếng nói: “Lục ca, Quân nhi đã trưởng thành. Mà ta cũng không muốn để ý tới những người không có quan hệ.”

Sắc mặt Tĩnh Giang quận vương biến hóa, yên lặng nhìn qua công chúa Trường Bình. Một câu người không có quan hệ này của công chúa Trường Bình hiển nhiên đã khiến lòng hắn có chút không thoải mái. Nếu như mấy huynh đệ Vệ Quân Trạch đối với công chúa Trường Bình đều là người xa lạ, như vậy… Có phải sẽ có một ngày người làm trượng phu như hắn cũng sẽ trở thành người không có quan hệ hay không.

Tề vương sững sờ, nhanh chóng cười nói: “Muội thông suốt rồi đương nhiên là chuyện tốt. Thôi được, muội nói không sai, Quân Mạch cũng đã trưởng thành rồi, những chuyện này tự nhiên muội cũng không nên quan tâm tới. Có rảnh tới đất phong của Lục ca dạo chơi một chút?” Công chúa Trường Bình cười nói: “Nếu có cơ hội đương nhiên sẽ tới. Chỉ là ta còn muốn nhìn Quân nhi thành hôn sinh con, sớm ôm tôn nhi nữa.”

Yến vương cười nhạt nói: “Đợi Quân Mạch thành hôn xong thì bảo hắn và Mặc nhi cùng tới U Châu đi, nam tử hán đại trượng phu, co lại một chỗ trong kinh thành thì có được tiền đồ gì? Đến lúc đó, ngũ muội cũng đi theo luôn đi, tẩu tử muội cũng có người làm bạn.”

“Yến Vương điện hạ!” Tĩnh Giang quận vương rốt cuộc cũng không nhịn được nữa, không đợi công chúa Trường Bình hoàn hồn đã trầm giọng kêu lên. Yến vương giương mắt, nhàn nhạt mà nhìn Tĩnh Giang quận vương. Đôi mắt có vài phần giống với công chúa Trường Bình nhưng lại có áp lực khiến hắn không nói ra được, Tĩnh Giang quận vương rốt cục vẫn phải cố nén cảm giác áp bách, cắn răng nói: “Công chúa là thê tử của bổn vương, không thể tới U Châu cùng vương gia.”

“Ồ?” Yến vương thờ ơ, “Nếu tiểu ngũ nguyện ý, nàng cũng có thể không còn là thê tử của ngươi.”

“Điều đó không có khả năng!” Tĩnh Giang quận vương cả giận nói.

Tề vương cười nhạo, liếc xéo Tĩnh Giang quận vương nói: “Vệ Hồng Phi, ngươi đang rống với ai?”

Tĩnh Giang quận vương giật mình hồi phục tinh thần lại. Người trước mắt không phải một phiên vương (vương gia có đất phong) bình thường, Yến vương vô luận là thanh danh, năng lực, binh quyền, thậm chí là sắp xếp bên trên đều là nhân tài kiệt xuất trong đám hoàng tử. Hơn nữa, đừng thấy hai vị vương gia Yến vương ung dung Tề vương phóng khoáng trước mắt này mà nhầm lẫn, nếu bàn về độ nóng nảy, chỉ sợ Tề vương còn đỡ hơn Yến vương. Vị vương gia này nói một không hai ở đất Bắc, nếu thật sự nhìn ngươi không vừa mắt thì có thể trực tiếp cầm đao đi chém ngươi. Tĩnh Giang quận vương cũng không có ý định thử xem nếu hắn bị Yến vương chém thì hoàng đế sẽ hướng về bên nào.

Công chúa Trường Bình nhíu mày, nhìn xem Tĩnh Giang quận vương đầu đầy mồ hôi thần sắc cứng ngắc, nói: “Nếu vương gia không còn chuyện gì nữa, cứ rời đi trước. Bổn cung còn muốn ôn chuyện với tam ca cùng lục ca.”

Tĩnh Giang quận vương đương nhiên là cầu còn không được, cũng không kịp nói lời cáo lui, trực tiếp đứng dậy đi ra phía ngoài.

“Mẫu thân, cữu cữu ở bên trong sao?” Bên ngoài vang lên thanh âm của Vệ Quân Mạch, công chúa Trường Bình nhíu mày cười cười, nói: “Quân nhi, Mặc nhi, mau vào.”

Bên ngoài đình nghỉ mát, Vệ Quân Mạch kéo Nam Cung Mặc đi lướt qua Tĩnh Giang quận vương. Hai người đều là thần sắc lạnh lùng nhìn không chớp mắt, dường như bản thân không hề phát hiện ra đối phương vậy, đừng nói là phụ tử, cho dù là gặp qua một lần cũng sẽ không hờ hững lãnh đạm như thế.

“Bái kiến Yến vương, Tề vương điện hạ, bái kiến công chúa.” Tiến vào đình nghỉ mát, nhìn thấy Yến vương cùng công chúa Trường Bình, lại nhìn một nam tử trung niên mặc phục sức thân vương màu đỏ, ngũ chương bàn long* khác, lập tức hiểu rõ thân phận của đối phương.

(*Bàn long: Rồng cuộn khúc.)

Tề vương dựa vào cây cột sau lưng, đỡ trán đánh giá Nam Cung Mặc cười nói: “Nha đầu kia chính là trưởng nữ của Nam Cung Hoài? Quận chúa Tinh Thành?”

Công chúa Trường Bình kéo Nam Cung Mặc ngồi xuống bên cạnh, cười nói: “Tính tình lục ca chính là như vậy, ngươi đừng để ý.” Nam Cung Mặc lập tức nói không dám, công chúa Trường Bình mỉm cười nhìn Yến vương nói: “Tam ca chắc đã gặp qua Mặc nhi ở Đan Dương, huynh xem thê tử phụ hoàng chỉ cho Quân nhi có tốt không?” Yến vương nhìn Vệ Quân Mạch đứng ở một bên, lại nhìn Nam Cung Mặc ung dung phóng khoáng ngồi ở bên cạnh công chúa Trường Bình, khẽ gật đầu cũng không nói lời nào.

Tề vương cười nói: “Tiểu ngũ muội lo lắng cái gì, nếu Tam ca cảm thấy không tốt thì lúc ở Đan Dương đã nói rồi. Lại đây, Nam Cung nha đầu, đây là lễ gặp mặt của lục thúc.”

Lễ gặp mặt của Tề vương chính là một hộp gỗ đàn tinh xảo, chưa nói tới việc bên trong có gì, chỉ nhìn hoa văn tinh xảo bên ngoài cái hộp cùng với mấy viên bảo thạch được khảm lên cũng đủ thấy lễ vật này vô cùng có thành ý. Hiển nhiên là bởi vì muốn cấp lễ gặp mặt cho Nam Cung Mặc mà đặc biệt chuẩn bị. Nam Cung Mặc cung kính nhận lấy, nói: “Đa tạ Tề vương điện hạ.”

Tề vương phất tay, nói: “Về sau cứ như Quân Mạch, gọi cữu cữu là được rồi.”

Nam Cung Mặc nhẹ nhàng cười cười, tuy rằng cảm tạ thành ý của Tề vương, nhưng mà nàng và Vệ Quân Mạch còn chưa thành hôn, mấy tiếng cữu cữu này ít nhất bây giờ là không thể gọi đấy.

Công chúa Trường Bình kéo Nam Cung Mặc, có chút bận tâm mà hỏi thăm: “Phụ hoàng vừa mới lưu một mình ngươi lại, không có làm khó ngươi đi?” Nam Cung Mặc lắc đầu nói: “Không có, hoàng thượng chỉ tùy tiện nói mấy câu rồi lại cho ta đi ra.” Vốn Nam Cung Mặc còn đang suy nghĩ có nên nói cho công chúa Trường Bình cùng Vệ Quân Mạch về sức khỏe của hoàng đế hay không. Nhưng khi nhìn đến Yến vương cùng Tề vương thì trong nháy mắt đột nhiên bị dọa ra một thân mồ hôi lạnh. Hiện giờ tất cả mọi người còn chưa biết chuyện về thân thể của hoàng đế, nhưng mà hoàng đế lại vô cùng rõ ràng về sức khỏe của bản thân mình. Trong nội cung cũng không thể không có ngự y y thuật cao minh, như vậy… Vì sao hoàng đế cố ý bảo nàng bắt mạch?

Nghĩ đến đây, Nam Cung Mặc âm thầm thở ra một hơi. Nếu như hôm nay nàng để lộ bí mật tuổi thọ hoàng đế sắp hết, chỉ sợ… Ngày mai sẽ là tử kỳ của nàng. Đồng thời, nếu như sau khi Tề vương hoặc là Yến vương nghe được bí mật này lại làm xảy ra điều gì khiến hoàng đế cảm thấy không tốt, chỉ sợ… Hoàng đế cũng sẽ không bởi vì bọn họ là nhi tử mà hạ thủ lưu tình.

Cử động nhìn như lơ đãng của hoàng đế, không chỉ là đang thử dò xét nàng, thậm chí cũng đề phòng cả nhi tử của mình. Nghĩ đến đây, thần sắc trên mặt Nam Cung Mặc càng thêm bình tĩnh, dường như tâm tình phức tạp ở trong lòng của nàng vừa rồi chưa từng phát sinh qua vậy.

“Quân Mạch cũng ngồi xuống nói chuyện đi.” Yến vương thản nhiên nói, “Ngũ muội, lúc trước ta đã nói với muội rồi… Đợi đến lúc đại hôn của Quân Mạch cùng Mặc nhi kết thúc liền đi U Châu, muội thấy thế nào?”

Công chúa Trường Bình sững sờ, đôi mắt cụp xuống, thấp giọng nói: “Tam ca… Nếu Quân nhi cứ rời đi như vậy, không phải là đã buông tha cho vương vị sao? Vệ Hồng Phi tuyệt đối sẽ không lưu vương vị lại cho Quân nhi đấy.”

Yến vương hừ nhẹ một tiếng, thản nhiên nói: “Chỉ là một vị trí quận vương thì có đáng gì? Quân Mạch là nhi tử độc nhất của muội, bổn vương cùng lục đệ vẫn còn sống, dù tương lai có cầu phụ hoàng hoặc là thái tử, cũng có thể cầu được vị trí quận vương. Huống chi, bản lĩnh của Quân Mạch như thế nào bản thân muội cũng biết, dù không dựa vào thân phận, chỉ bằng chính hắn chẳng lẽ còn sợ tương lai hai bàn tay trắng?”

Đến U Châu, bản lĩnh của Vệ Quân Mạch mới có thể được triển khai hoàn toàn , lại dựa vào thân phận nhi tử độc nhất của công chúa Trường Bình, tương lai đoạt được nhiều chiến công thì một vị trí quận vương có tính là cái gì?

“Ta…” Trên dung nhan tú lệ của công chúa Trường Bình hiếm khi xuất hiện một tia đấu tranh cùng thống khổ, nàng đương nhiên biết rõ nhi tử chỉ cần dựa vào bản lĩnh của chính mình cũng có thể giành được thân phận cùng địa vị cao quý. Nhưng mà… Nhưng mà chuyện này không giống nhau. Quân nhi của nàng… Nhìn bộ dạng thống khổ của muội muội, ánh mắt Yến vương chớp lên, thở dài trầm thấp, nói: “Mà thôi, tự muội suy nghĩ thật kỹ đi. Muội chỉ cần biết, tam ca tuyệt đối sẽ không hại Quân Mạch.”

“Ta biết rõ.” Công chúa Trường Bình gật đầu nói: “Ta biết rõ tam ca cũng là vì muốn tốt cho Quân nhi. Huynh cứ để ta suy nghĩ.”

Yến vương gật đầu, không nói thêm nữa. Ngược lại là Tề vương có chút không kiên nhẫn mà nói: “Tiểu ngũ, tên Vệ Hồng Phi kia có gì tốt mà muội lại muốn làm khổ bản thân vì hắn như vậy? Lục ca thay muội đi làm thịt hắn!”

“Hồ đồ!” Yến vương trầm giọng nói, trừng mắt quét Tề vương một cái nói: “Đệ cho rằng Kim Lăng là đất phong của mình? Muốn thịt ai liền thịt người đó? Phụ hoàng thấy xấu hổ với phủ Tĩnh Giang quận vương, bình thường đệ nháo cũng thôi đi, nhưng nếu quả thật đả thương Vệ Hồng Phi, đệ cho rằng phủ Tĩnh Giang quận vương sẽ như thế nào?” Tề vương chẳng hề để ý, “Chẳng lẽ bọn họ còn dám vì một tên Vệ Hồng Phi mà muốn bổn vương bồi thường mạng? Chỉ là thân thích xa với Tiêu gia chúng ta mà thôi, mà bổn vương lại chính là hoàng tử.”

“Đừng quên phủ Tĩnh Giang quận vương còn có Đan Thư Thiết Khoán.” Yến vương nhắc nhở, “Đan Thư Thiết Khoán là do phụ hoàng tự mình ban xuống. Nếu phủ Tĩnh Giang quận vương thực sự liều mạng mang Đan Thư Thiết Khoán ra, chẳng lẽ phụ hoàng còn có thể nuốt lời trước mặt toàn dân thiên hạ? Chém đệ cũng không phải là không thể.”

Tề vương khó chịu hừ một tiếng, không nói thêm gì nữa.

Công chúa Trường Bình nói khẽ: “Lục ca, huynh không cần phải lo lắng. Ta sẽ suy nghĩ thật kỹ.”

Tề vương bất đắc dĩ nhìn muội muội, sau khi bọn họ trưởng thành thì lập tức phải tới đất phong, cũng không biết những năm qua muội muội đã phải chịu bao nhiêu ủy khuất trong phủ Tĩnh Giang quận vương. Hết lần này tới lần khác muội muội vẫn không hết hy vọng, nói cái gì cũng không chịu rời đi. Coi như là nữ tử hòa ly (ly hôn) thanh danh không tốt thì như thế nào? Nàng có hai người ca ca, còn có nhi tử thì ai còn có thể khi dễ nàng hay sao? Tề vương đương nhiên hiểu rõ đại muội muội của mình, từ nhỏ Trường Bình và Vệ Hồng Phi đã là thanh mai trúc mã, tuyệt đối sẽ không làm ra loại chuyện hồng hạnh xuất tường*. Nhưng mà mấy năm qua Trường Bình tâm chết giống như tro tàn, không cắt đứt quan hệ với Vệ Hồng Phi, cũng không giải thích lý do tại sao phải sinh non lúc trước, như vậy khiến cả người làm ca ca như hắn cũng thấy sốt ruột.

(*Hồng hạnh xuất tường: Ý chỉ người phụ nữ đã có chồng nhưng còn đi ngoại tình.)

“Được rồi, không nhắc đến mấy chuyện này nữa. Tam ca, những ngày này thân thể có khỏe hơn không?” Công chúa Trường Bình hỏi. Chuyện Nam Cung Mặc xem bệnh cho Yến vương lúc trước nàng cũng đã hỏi qua nhi tử, đương nhiên Vệ thế tử không có nói cho nàng biết vì chuyện này mà hắn phải bỏ ra bệnh phí trên trời. Yến vương giãn mày kiếm ra, nhìn thoáng qua Nam Cung Mặc cười nói: “Hiệu quả không tệ, hai tháng này vết thương đã chuyển tốt lên rất nhiều. Bổn vương còn chưa tạ ơn Mặc nhi.” Chỉ là khi sử dụng thuốc kia quả thật giống như muốn lấy mạng người, nhớ tới cho dù là Yến vương điện hạ thiết huyết lừng lấy cũng cảm thấy vô cùng khó khăn.

Nam Cung Mặc cười yếu ớt nói: “Vương gia nói quá lời, hữu hiệu là tốt rồi. Để ta bắt mạch lại cho vương gia.”

Yến vương đương nhiên không để ý, vươn tay đặt lên bàn tùy ý để Nam Cung Mặc bắt mạch. Nam Cung Mặc ngưng mày nghiêm túc bắt mạch, mạch của Yến vương quả nhiên tốt hơn mấy tháng trước rất nhiều. Thu tay về, Nam Cung Mặc nói: “Vết thương cũ của vương gia đã tốt lên bảy tám phần rồi, về sau phải tĩnh dưỡng dần dần. Vừa vặn trong tay của ta có mấy dược liệu rất tốt, mấy ngày nữa sư huynh của ta sẽ tới, ta sẽ nhờ hắn kê đơn thuốc điều trị cho vương gia.”

“Làm phiền.” Yến vương gật đầu nói.

Tề vương có chút tò mò mà nói: “Tam ca đã bị thương hơn hai mươi năm rồi, cũng không thể chữa khỏi hoàn toàn. Không nghĩ tới nha đầu ngươi lại giỏi hơn mấy phế vật ở Thái y viện kia nhiều.”

Nam Cung Mặc cười nói: “Vương gia nói quá lời, ai cũng có sở trường riêng mà thôi.” Y thuật của thái y ở Thái y viện đương nhiên bất phàm, nhưng mà chỉ toàn trị liệu cho mấy vị hoàng thân quốc thích, quyền quý nhà cao cửa rộng. Những người này có thể bị trọng thương hay sao? Phần lớn là một vài bệnh nhà giàu mà thôi. Yến vương suy tư, nói: “Nghe nói vài ngày trước đó Mặc nhi chạy lên chiến trường, dạy người trị thương, cứu không ít tướng sĩ trở về?”

Nam Cung Mặc nói: “Cố gắng hết sức có thể mà thôi, vương gia nói quá lời.”

Yến vương khoát tay một cái nói: “Nếu tương lai Mặc nhi có đi U Châu, ta quả thực hy vọng ngươi có thể dạy cho tướng sĩ trong quân của ta.  Mỗi năm U Vân Thiết Vệ đều phải giao chiến với đám dư nghiệt Bắc Nguyên còn sót lại cùng với bộ lạc của Ngõa Thứ Nhu Nhiên, khí hậu lại khắc khổ nghèo nàn, tướng sĩ tử thương càng nghiêm trọng hơn mấy nơi khác.”

Nam Cung Mặc khẽ giật mình, thật không nghĩ tới Yến vương sẽ nói như vậy. Tuy rằng nàng được sắc phong làm quận chúa sau chuyện chạy theo quân lần trước cho nên không ai dám nói thêm cái gì, nhưng mà kỳ thật vẫn có đại đa số triều thần có ý kiến. Bởi vậy dù cho Nam Cung Mặc có muốn nói gì cũng chỉ có thể nén lại trong lòng, không đề cập nữa. Không nghĩ tới Yến vương lại giống như không hề ghét bỏ việc nữ tử xuất đầu lộ diện, ngược lại còn hy vọng nàng có thể đến hỗ trợ.

“Nếu có cơ hội, tự nhiên sẽ nỗ lực hết sức.” Nam Cung Mặc nói.

Yến vương thoả mãn gật đầu, ánh mắt nhìn về phía Nam Cung Mặc càng nhiều thêm vài phần khen ngợi.

Cáo biệt Yến vương cùng Tề vương, công chúa Trường Bình thấy không khỏe cũng trở về nghỉ ngơi, Vệ Quân Mạch thân là Kinh Vệ chỉ huy sứ, thời gian này còn phải chịu trách nhiệm thủ vệ trong nội cung, cho nên cũng không rảnh rỗi, Nam Cung Mặc đành phải đi tìm Tạ Bội Hoàn. Lại nói hình như mấy ngày nay nàng đã không gặp Tạ Bội Hoàn rồi, mà lần trước cũng chỉ gặp mặt vội vàng ở phủ của thái tử phi có một lần. Nhìn thấy Nam Cung Mặc đi tới, Tạ Bội Hoàn vốn đơn lẻ ngồi ở một chỗ cạnh đám khuê tú lập tức nhoẻn miệng cười, đứng dậy chạy tới, “Mặc nhi!”

Nam Cung Mặc nhíu mày, “Mấy ngày không gặp, hình như Tạ tam đã hoạt bát lên không ít rồi?”

Tạ Bội Hoàn tức giận trừng mắt nhìn nàng một cái nói: “Làm sao sánh bằng Nam Cung đại tiểu thư ngươi, chỉ có một thân một mình cũng dám chạy lên chiến trường, lá gan của ngươi thật lớn.”

Nam Cung Mặc cười trộm, nếu như ngươi thật sự biết ta đã làm cái gì, còn không hù chết ngươi sao?

Tạ Bội Hoàn kéo nàng ngồi xuống, hào hứng bừng bừng mà nói: “Đã sớm muốn đi tìm ngươi rồi, chỉ là tổ mẫu nói ngươi sắp đại hôn, khẳng định sẽ rất bận rộn nên ta đây đành phải chịu đựng. Nhanh kể cho ta nghe một chút, về chuyện ngươi chạy lên chiến trường a.” Không chỉ là Tạ Bội Hoàn, rất nhiều người đứng cạnh đó cũng nhao nhao vểnh tai lên, giả bộ không quan tâm.

Nam Cung Mặc bất đắc dĩ ngồi xuống, nói: “Làm gì có cái gì để kể? Thực ra ta cũng mang theo thị vệ đi cùng mà.”

“Nói dối.” Tạ Bội Hoàn ghé sát mặt nàng thấp giọng cười nói: “Ta lại nghe phụ thân ta nói, Nam Cung đại tiểu thư một thân một mình đem theo đầu tên phản thần chạy về từ bên đối diện a.” Tiểu thư khuê các bình thường đừng nói là ôm đầu người chạy về, chính là để các nàng liếc mắt nhìn cũng sẽ bị dọa ngất? Tạ Bội Hoàn đột nhiên có chút hâm mộ Nam Cung Mặc, nếu như nàng cũng có bổn sự như vậy, nơi nào trong thiên hạ mà không đi được?

Nam Cung Mặc nhìn chung quanh, đưa tay nhéo nhéo đôi má mềm mịn non nớt của Tạ Bội Hoàn cười nói: “Được rồi, hôm khác ngươi tới quý phủ, ta sẽ kể cho ngươi nghe.” Tạ Bội Hoàn cũng biết đây không phải là chỗ thích hợp để nói chuyện, ngồi sát vào Nam Cung Mặc, thấp giọng nói: “Ngươi biết không, hôm nay Chu Sơ Dụ cũng tới.”

Nam Cung Mặc nhíu mày, “Chuyện này thì có gì kỳ quái?” Chu Sơ Dụ dù thế nào thì cũng là đích nữ của Cao Nghĩa Bá, mặc dù nói Chu gia không có thế lực trên triều đình, nhưng mà với tước vị này ít nhất vẫn phải có tư cách tham dự cung tiệc.

Tạ Bội Hoàn cười nói: “Chuyện xấu của nàng cũng đã truyền đi khắp thành Kim Lăng rồi, nàng còn không biết xấu hổ chạy đến. Ngươi xem xem, làm gì có ai nguyện ý tiếp chuyện với nàng? Chỉ tiếc cho vị thứ muội kia, vốn đang được an ổn làm chính thê, nhưng lại vì dàn xếp sự tình giúp nàng mà bị đưa vào phủ Việt quận vương.”

Nam Cung Mặc nói: “Có lẽ người ta cũng tự nguyện.”

Tạ Bội Hoàn suy nghĩ một chút nói: “Có lẽ là vậy, chỉ là cái vị thứ muội kia của ngươi không phải sẽ xui xẻo sao? Mới vừa vào cửa không đến một tháng, Việt quận vương lại nạp thêm người, thế nào, nàng có về nhà náo không?”

Nam Cung Mặc lắc đầu nói: “Ta không biết.”

Quả thật là nàng không biết, mắt thấy đại hôn sắp tới rồi, đại đa số thời điểm nàng đều vội vàng quản lý đồ cưới trong Ký Sương Viện.

Giương mắt liếc nhìn Chu Sơ Dụ đang ngồi cách đó không xa, Nam Cung Mặc đúng là có vài phần bội phục. Ngoại trừ lác đác mấy người, đại đa số khuê tú đều rời ra xa nàng. Nhưng mà trong hoàn cảnh lúng túng như vậy Chu Sơ Dụ vẫn mỉm cười như cũ, một bộ bình tĩnh thong dong, chỉ với tố chất tâm lý như vậy không phải người bình thường có thể so sánh được. Phát hiện ánh mắt dò xét của nàng, Chu Sơ Dụ khẽ gật đầu về phía bên này, ngược lại cũng không tiến đến gần như mọi khi.

“Chu Sơ Dụ này không đơn giản.” Tạ Bội Hoàn thấp giọng nói.

Nam Cung Mặc cười yếu ớt nói: “Đương nhiên là không đơn giản, nếu không hiện tại nàng cũng không ngồi ở đây rồi.” Nàng biết rõ ý định của Vệ Quân Mạch, có thể thoát thân từ trong kế hoạch của Vệ Quân Mạch, cho dù đã phải bỏ ra đại giới cực lớn nhưng ít nhất cũng đã thoát thân thành công. Phần cơ biến cùng quyết đoán này, không phải nữ tử bình thường có thể so sánh được. Đáng tiếc, là địch không phải bạn, trong lòng Nam Cung Mặc có chút tiếc nuối thở dài.

“Ồ? Cái vị thứ muội kia của ngươi sao lại tới?” Khi đang trầm ngâm, Tạ Bội Hoàn có chút tò mò mà nói. Nam Cung Mặc ngẩng đầu lên quả nhiên nhìn thấy Nam Cung Thù mặc một thân xiêm y hồng phấn, vẫn đi theo phía sau Việt quận vương phi như cũ. Không chỉ có Nam Cung Thù, đi theo bên cạnh Việt quận vương phi còn có một nữ tử dung mạo tú nhã, mặc một thân đinh hương sắc (màu hoa đinh hương). Cách ăn mặc của hai người đều vô cùng xinh đẹp, phát gian trâm đều dùng mặt hàng thời thịnh, ngược lại càng khiến dung mạo vốn bình thường của Việt quận vương phi càng thêm bình thường. May mắn, tuy rằng dung mạo chưa đủ, nhưng mà một thân lễ phục chính phi quận vương còn có khí chất trầm ổn ung dung của Việt quận vương phi cũng không đến mức biến thành vai phụ của hai người. Ngược lại còn khiến cho lòng người đột nhiên toát ra một câu: Cưới vợ lấy hiền, nạp thiếp nạp sắc.

Chương tiếp >>>

Share.

About Author

Mều lười bụng phưỡn. =))

5 Bình luận

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!