Chương 93: Tâm tư của hoàng đế

6

Edit & Beta: Agehakun


Nam Cung Mặc ra khỏi kho củi, vừa mới đi tới cửa viện thì lập tức ngừng lại. Trầm mặc một lát thản nhiên nói: “Vị cao nhân này, nếu như đã đến tại sao lại không hiện thân?”

Nghe thấy lời nói của Nam Cung Mặc, người cử động trước không phải là vị cao thủ không biết tên đang ẩn núp trong bóng tối kia, mà là thị vệ của Tử Tiêu điện đang ẩn mình ở một nơi hẻo lánh trong viện. Chỉ trong chốc lát, đã có bảy đến tám thị vệ đứng ở trong sân, cảnh giác nhìn về bốn phía. Bọn họ cũng không có phát hiện ra tung tích của đối phương, nếu như Nam Cung tiểu thư đoán đúng, vậy người đó phải là cao thủ mà bọn họ không thể nào địch nổi.

Trong viện trầm mặc một hồi, ngay tại lúc Nam Cung Mặc đã không còn kiên nhẫn, một tiếng cười trầm thấp vang lên, “Tiểu Mặc nhi, thật là lợi hại a. Vậy mà có thể phát hiện ra tung tích của bổn tọa.” Bóng đen xẹt qua, Cung Ngự Thần xuất hiện trên tường bao xung quanh tiểu viện. Nhìn thấy người tới, Nam Cung Mặc nhíu mày. Những ngày này, nàng đã đủ thấu hiểu Cung Ngự Thần khó chơi cùng tàn nhẫn đến cỡ nào. Chỉ nhìn Trương Định Phương bị hắn lừa đến mức rơi vào tình trạng ngay cả người nhặt xác cũng không có thì đã biết người này không phải thứ gì tốt rồi, quan trọng nhất là, võ công của tên gia hỏa này lại còn hết sức cao cường.

Cụp mắt, Nam Cung Mặc thản nhiên nói: “Cung các chủ, ngươi xuất hiện ở đây là muốn làm gì?”

Cung Ngự Thần thở dài nói: “Bổn tọa rất muốn nói là vì thương nhớ Mặc nhi nên mới đến đây. Nhưng đáng tiếc… Bổn tọa lại vì muốn một người.”

Đôi mắt Nam Cung Mặc lóe lên, hiểu rõ nói: “Tú Thủy Tiên Tử sao?”

Cung Ngự Thần cười nói: “Độc Tiên Tử có mắt như mù, đắc tội tiểu Mặc nhi, mong rằng nàng có thể nể mặt bổn tọa tha cho nàng ta một mạng. Coi như bổn tọa thiếu nợ nàng một phần nhân tình, thế nào?” Nam Cung Mặc cười nhạt một tiếng, nói: “Cung các chủ nói đùa, ta cũng không phải người rất thích người khác thiếu nợ nhân tình. Đặc biệt là thời điểm đối phương rất có thể là địch nhân, bởi vì chuyện đó đại biểu cho nhân tình này có tám phần là không thể thu lại.”

Đôi mắt Cung Ngự Thần hơi trầm xuống, nhìn chằm chằm vào dung nhan trầm tĩnh của Nam Cung Mặc nói: “Nói như vậy, tiểu Mặc nhi không định nể mặt bổn tọa rồi. Chỉ bằng mấy tên phế vật này… Có thể là đối thủ của bổn tọa sao?”

Nam Cung Mặc nhíu mày, “Cung các chủ muốn cướp người?”

Cung Ngự Thần bất đắc dĩ, “Nếu như nàng đáp ứng để bổn tọa mang người đi, đương nhiên bổn tọa sẽ không cướp người.”

Nam Cung Mặc cười nói: “Đã như vậy, các chủ cứ thử xem.”

Cung Ngự Thần hăng hái ôm ngực đánh giá nàng, nói: “Động thủ ở nơi này thật sự sẽ không có vấn đề gì sao? Mặc dù bổn tọa không để ý, nhưng mà… Sau khi đánh xong, gian phòng tú phường này của Mặc nhi có lẽ sẽ không mở lại được nữa?” Nếu để cho quan phủ biết được bên trong một gian tú phường nho nhỏ này lại chứa chấp nhiều cao thủ như vậy, đừng nói tú phường này buôn bán làm ăn không thành, chỉ sợ là lão bản tú phường cũng sẽ gặp phải phiền toái. Cũng bởi vậy, Cung Ngự Thần mới chọn thời điểm này mà chạy tới cướp người.

Nam Cung Mặc trầm ngâm, sau lưng truyền đến thanh âm của Lận Trường Phong, cười nói: “Cung các chủ đến vì Tú Thủy Tiên Tử sao? Không có vấn đề, Tú Thủy Tiên Tử có thể trả lại cho ngươi.”

Cung Ngự Thần giương mắt nhìn Lận Trường Phong đang cười nói vui vẻ, vừa đi ra từ phía sau, hoài nghi nói: “A? Lận điện chủ sẽ hào phóng như thế sao?”

Lận Trường Phong khoát tay một cái nói: “Chuyện này thì có gì lạ? Mặc cô nương không có hứng thú với Tú Thủy Tiên Tử, bổn công tử cũng không thừa cơm mà giữ nàng lại? Nếu Cung các chủ muốn thì cứ việc đưa đi là được. Người đâu, mang Tú Thủy Tiên Tử ra.” Chỉ chốc lát sau, có hai thị vệ kéo Tú Thủy Tiên Tử đi ra. Ném lên mặt đất, vừa rồi Tú Thủy Tiên Tử còn kiêu ngạo vênh váo ở trước mặt Nam Cung Mặc phát ra một tiếng hét thảm. Hai ống tay áo nhuộm đầy máu tươi, tuy rằng được tay áo che lại nhưng vẫn có thể nhìn ra được, bên dưới tay áo trụi lủi không có gì cả. Sắc mặt Cung Ngự Thần trầm xuống, thần sắc tối tăm phiền muộn mà nhìn chằm chằm vào Lận Trường Phong, “Ngươi đùa bỡn ta!”

Lận Trường Phong nhíu mày nói: “Không phải Cung các chủ muốn Tú Thủy Tiên Tử sao? Chẳng lẽ đây không phải là Tú Thủy Tiên Tử?”

Cung Ngự Thần hừ nhẹ, người hắn cần là Tú Thủy Tiên Tử có thể chế độc, có thể hạ độc, Độc Tiên Tử đã không còn hai tay thì còn có thể gọi là Độc Tiên Tử sao? Thủy các hắn cũng không phải là nơi thu nhận mấy loại phế vật bỏ đi như vậy.

“Lận điện chủ thủ đoạn tốt!” Cung Ngự Thần lạnh lùng nói. Lận Trường Phong cười nói: “Khen trật rồi, ai bảo nàng đắc tội với người không nên đắc tội đây. Nếu để cho nàng cứ ngênh ngang đi ra ngoài như vậy, mặt mũi của Tử Tiêu điện ta phải đặt vào đâu? Nếu Cung các chủ vẫn muốn, xin các chủ cứ tự nhiên?” Cung Ngự Thần chán ghét nhìn Tú Thủy Tiên Tử đang nằm rạp trên mặt đất, tha thiết nhìn mình, hừ lạnh một tiếng quay người phẩy tay áo bỏ đi.

Lận Trường Phong cười híp mắt nhìn về phía Tú Thủy Tiên Tử nói: “Xem ra, Cung các chủ cũng không còn hứng thú với Tú Thủy Tiên Tử nữa. Thật sự là đáng tiếc, còn tưởng rằng Cung các chủ có thể giúp đỡ bổn công tử mang ngươi đi ra ngoài đấy. Đã như vậy… Các ngươi, cứ tùy tiện ném người ra ngoài thành đi. Đúng rồi… Đừng quên nói cho đám bằng hữu trên giang hồ, Tú Thủy Tiên Tử… Khụ, về sau sẽ không thể hạ độc được nữa, bảo mọi người hãy yên tâm đi.”

Tú Thủy Tiên Tử trừng mắt nhìn Lận Trường Phong, đôi mắt giống như có thể bắn ra độc tiễn, bảo người trong giang hồ yên tâm, rõ ràng là nhắc nhở mấy người trong giang hồ kia mau tới đây tìm nàng báo thù.

Lại liếc nhìn Nam Cung Mặc vẻ mặt bình tĩnh, đứng ở bên cạnh, Tú Thủy Tiên Tử căm hận nói: “Nam Cung Mặc, ngươi điên rồi!”

Đôi mi thanh tú của Nam Cung Mặc khẽ chau lên, nhàn nhạt mà nhìn gương mặt tràn đầy lệ khí của nữ tử trước mắt. Lạnh nhạt nói: “Chẳng lẽ Độc Tiên Tử nghĩ rằng ta sẽ lấy ơn báo oán hay sao? Cho dù là hiện tại, chỉ sợ có lẽ Độc Tiên Tử cũng chưa từng nghĩ tới nếu như Nam Cung Mặc chỉ là một nữ tử bình thường, nếu như mưu kế của các ngươi thành công, Nam Cung Mặc sẽ có kết cục gì? Gặp phải người như ngươi, không nói tới việc ngươi đã đắc tội với ta, mà cho dù là ngươi không hề đắc tội với ta, nếu như tâm tình của ta không tốt, vẫn sẽ giết ngươi như cũ.”

“Ngươi!” Nếu gặp phải một nữ tử tự cho là thiện lương chính nghĩa thì còn có thể mắng thêm được mấy câu, đáng tiếc lại gặp phải một người không cảm thấy mình thiện lương chính nghĩa như Nam Cung Mặc, cho dù là Độc Tiên Tử danh chấn giang hồ cũng đành phải tự nhận xui xẻo. Ngay cả tức giận muốn quát mắng cũng không thể quát mắng được.

“Dẫn đi, dài dòng với nàng làm gì?” Lận Trường Phong phất phất tay, vô tình nói.

Thị vệ gọn gàng điểm trúng huyệt đạo của nàng, ôm đi ra ngoài, lúc này Lận Trường Phong mới nhìn sang Nam Cung Mặc, cau mày nói: “Dạo gần đây tên Cung Ngự Thần này sao lại giống như âm hồn bất tán. Lúc trước nhiều năm liền không xuất hiện trên giang hồ, hiện tại lại liên tiếp chạy đến Kim Lăng. Khẳng định không có chuyện gì tốt, Mặc cô nương, ngàn vạn lần phải cẩn thận.” Nam Cung Mặc gật đầu nói: “Yên tâm đi, dù hắn có muốn làm gì trong thành Kim Lăng thì cũng sẽ phải suy nghĩ kĩ. Huống chi, ta cũng không phải người chỉ biết ngồi không.”

Nhớ tới võ công của Nam Cung Mặc, Lận Trường Phong cũng thoáng yên tâm hơn. Chỉ là vẫn muốn dặn dò: “Tóm lại ngươi vẫn nên cẩn thận.”

Cảm tạ lời nhắc nhở của Lận Trường Phong, Nam Cung Mặc quay người rời khỏi tú phường. Mới ra cửa liền nhìn thấy ở phía góc quanh đối diện, Cung Ngự Thần đang lười biếng dựa vào vách tường mỉm cười nhìn nàng. Nam Cung Mặc bình tĩnh quét mắt nhìn hắn một cái, quay người đi về phủ Sở quốc công. Đợi đến lúc đi đến đầu phố kế tiếp, lại nhìn thấy Cung Ngự Thần vẫn giữ nguyên tư thế như vậy đứng ở góc đường mỉm cười nhìn nàng. Nam Cung Mặc suy tư một lát, liền quay người tiến vào một gian trà lâu bên cạnh.

Vừa mới ngồi vững không được một lúc, quả nhiên nhìn thấy Cung Ngự Thần chậm rãi đi tới. Đi đến bên cạnh Nam Cung Mặc, phối hợp ngồi xuống, cười nói: “Tiểu Mặc nhi, đã lâu không gặp.”

Nam Cung Mặc nhíu mày, rốt cuộc vẫn cảm thấy không thể nhịn được nữa, nói: “Cung các chủ, ngươi có thể chọn một cách xưng hô bình thường được không?”

Cung Ngự Thần khó hiểu, “Kiểu xưng hô gì mới được xem như bình thường?”

“Nếu có thể, xin gọi ta là Nam Cung cô nương.” Nam Cung Mặc nói. Cung Ngự Thần suy tính một lát, rốt cục vẫn lắc đầu nói: “Bổn tọa vẫn cảm thấy gọi tiểu Mặc nhi rất êm tai, nếu không… Gọi là tiểu Mặc Mặc?”

Mặc Mặc muội muội ngươi!

“Cung các chủ, có phải ngươi đặc biệt hy vọng có người sẽ gọi ngươi là tiểu Thần Thần hay không?” Nam Cung Mặc đặt chén trà xuống, hỏi. Cung Ngự Thần cười nói: “Nếu tiểu Mặc nhi thấy thích, đương nhiên là được.” Nam Cung Mặc đánh giá hắn một lát, gật đầu nói: “Ta hiểu rồi, khi Cung các chủ còn nhỏ vô cùng thiếu thốn tình yêu thương. Nhưng mà… Ta còn trẻ, cũng không phải là mẫu thân ngươi. Loại chuyện làm nũng này, tốt nhất ngươi nên về làm với trưởng bối.”

Cung Ngự Thần cũng không tức giận, chỉ yên lặng nhìn qua Nam Cung Mặc. Hồi lâu, mới đột nhiên nở nụ cười trầm thấp. Giống như càng cười càng cảm thấy thú vị, còn kém việc cười đến úp mặt lên trên mặt bàn, nhìn qua Nam Cung Mặc cười nói: “Tiểu Mặc nhi, nàng quả nhiên rất thú vị… Lâu lắm rồi bổn tọa không gặp được người thú vị như nàng. Làm sao bây giờ, bổn tọa đột nhiên rất muốn bắt nàng về rồi giấu đi a.”

Nam Cung Mặc nhìn hắn, cười lạnh nói: “Thật sao? Cung các chủ thật sự dám sao?”

Tiếng cười của Cung Ngự Thần dừng lại, nhìn chằm chằm vào Nam Cung Mặc nói: “Mặc nhi có ý gì?”

Nam Cung Mặc nói: “Không có ý gì, chỉ là… Nếu như ta đã định làm việc gì mà không muốn bị người khác biết được, tuyệt đối sẽ không đưa một địch nhân về nhà mình.”

“Địch nhân sao?” Cung Ngự Thần thấp giọng thở dài nói: “Bổn tọa không hề muốn trở thành địch nhân với tiểu Mặc nhi một chút nào.” Nam Cung Mặc trào phúng nhìn hắn, từ đầu tới cuối thực không nhìn ra Cung Ngự Thần có bộ dạng không muốn đối địch với nàng. Nam Cung Mặc trùng mắt, nhìn chum trà trước mặt, nói: “Cung các chủ, có lời gì muốn nói thì hãy gọn gàng dứt khoát nói ra. Lề mà lề mề chắc hẳn cũng không phải là phong cách của các hạ.”

Cung Ngự Thần thở dài, “Nếu bổn tọa nói không muốn để nàng gả cho Vệ Quân Mạch, nàng có tin không?”

“Tin.” Nam Cung Mặc gật đầu, “Không phải Cung các chủ vẫn luôn dùng trăm phương ngàn kế đối nghịch với Quân Mạch sao?”

“Quân Mạch?” Nghe thấy cách nàng xưng hô, Cung Ngự Thần có chút nghiền ngẫm lặp lại một lần, nói: “Bổn tọa đối nghịch với hắn? Chẳng lẽ hắn chưa từng đối nghịch với bổn tọa sao?”

Nam Cung Mặc có chút quái dị mà nhìn hắn một cái, nói: “Cung các chủ, nếu như ngươi có ý kiến gì với Quân Mạch, đó là chuyện giữa ngươi và hắn, xin không cần chạy đến làm phiền ta.”

“…” Vì sao lại cảm thấy mấy lời này thực kỳ quái? Sắc mặt Cung Ngự Thần có chút cổ quái nhìn qua Nam Cung Mặc. Nam Cung Mặc bình tĩnh mà nhìn lại hắn, bất động thanh sắc. Ngay tại thời điểm hai người yên lặng giằng co, tiếng bước chân trầm ổn truyền tới từ cầu thang, hai người ngay ngắn quay đầu nhìn lại, chỉ chốc lát sau liền nhìn thấy Vệ Quân Mạch một thân thanh y, thần sắc đạm mạc, chắp tay đứng ở đầu bậc thang.

Cung Ngự Thần nhíu mày, thấp giọng nói: “Thật sự là âm hồn bất tán.”

Nam Cung Mặc im lặng, Cung các chủ, chẳng lẽ lời này không phải là nói chính ngươi sao? Rốt cuộc là ai âm hồn bất tán?

Cung Ngự Thần cũng không đợi Vệ Quân Mạch lên tiếng, trực tiếp đứng dậy phi thân ra khỏi cửa sổ bên cạnh, ngay cả chào hỏi cũng không nói, trực tiếp nghênh ngang rời đi.

Vệ Quân Mạch đi qua quan sát Nam Cung Mặc, nói: “Mặc nhi có sao không?” Nam Cung Mặc cười nói: “Ta có thể có chuyện gì được? Chỉ là, ngươi rốt cuộc đã chọc phải một tên đại phiền phức này ở đâu vậy?” Vô luận là từ bao nhiêu phương diện mà nói, Nam Cung Mặc đều vô cùng không thích Cung Ngự Thần, người này xuất quỷ nhập thần hết lần này tới lần khác, khiến cho người ta cảm thấy khó chịu.

Vệ Quân Mạch lắc đầu, “Ai biết hắn bị bệnh gì?” Cung Ngự Thần cố chấp tìm hắn gây phiền toái như vậy, khẳng định không chỉ là bởi vì Thủy các đối nghịch với Tử Tiêu điện, nhưng mà đến tận bây giờ hắn cũng không thể tra được Cung Ngự Thần đến cùng là có lai lịch gì. Từ trước đến nay Thủy các ở trong giang hồ vô cùng thần bí, nếu muốn tra được bí mật của Thủy các cũng không dễ dàng.

Vệ Quân Mạch ngồi xuống đối diện nàng, nhìn Nam Cung Mặc nói khẽ: “Mặc nhi không thích lễ vật ta nhờ Lận Trường Phong chuẩn bị?”

Nam Cung Mặc sững sờ, rất nhanh hiểu rõ, cười nói: “Ngươi nói là Tú Thủy Tiên Tử?”

Vệ Quân Mạch gật đầu, mày kiếm hơi nhíu có chút bất mãn mà nói: “Chu gia về phe thái tử, không biết tại sao lại nhờ được cữu cữu tự mình lên tiếng khuyên bảo ta, cho nên tạm thời không thể không nể mặt cữu cữu.” Tuy rằng nói như thế, nhưng mà Vệ thế tử vẫn quyết định cho Chu gia một bài học sau lưng, đương nhiên loại chuyện này không nên nói cho Mặc nhi, miễn khi thái tử biết được lại cho là hắn vì Mặc nhi mà ngay cả mặt mũi cữu cữu cũng không chịu nể.

Nam Cung Mặc cũng không để ý, cười nói: “Dù sao một ván kia ta cũng không thua thiệt, hơn nữa đại tiểu thư Chu gia không phải đã tạ lỗi rồi sao? Còn nhiều thời gian.”

“Đúng vậy, còn nhiều thời gian.” Vệ Quân Mạch thận trọng gật đầu, đối với cục diện bế tắc trong kinh thành trước mắt thì có chút phiền chán. Hắn không có hứng thú với vị trí quận vương, không nói tới việc chạy tới U Châu xa xôi, mà ngay cả trốn vào trong giang hồ, trông coi Tử Tiêu điện cũng tự tại hơn việc sống trong thành Kim Lăng nho nhỏ này rất nhiều.

“Nghe nói Cao Nghĩa Bá đưa thứ nữ vào phủ Việt quận vương làm thiếp?” Nam Cung Mặc tò mò hỏi, lại nói tiếp… Diễm phúc của tên Tiêu Thiên Dạ này đúng thật là nhiều. Nhìn dung mạo của Chu Sơ Dụ, chỉ cần mẫu thân của thứ nữ kia không phải quá xấu, dung mạo của nàng ta cũng sẽ không kém hơn bao nhiêu. Lúc trước mới vừa nạp một Nam Cung Thù vào phủ, hôm nay lại tới một thứ nữ của Cao Nghĩa Bá, quyết đoán thật không hổ là Hoàng trưởng tôn? So ra, Vệ công tử thân là thế tử của phủ Tĩnh Giang quận vương, luận dung mạo năng lực hay võ công đều không hề thua kém, nhưng mà cơ thiếp lại thưa thớt đến đáng thương.

“Ta có Mặc nhi là đủ rồi.” Vừa nhìn đã hiểu rõ ánh mắt của Nam Cung Mặc, Vệ Quân Mạch không đổi sắc mặt, bình tĩnh nói.

Nam Cung Mặc nháy mắt mấy cái, che miệng cười nói: “Người không phong lưu uổng phí một thời thiếu niên, ta sẽ không trách ngươi.”

“Lần trước nàng còn nói nếu như ta phụ nàng, nàng sẽ giết ta.” Vệ Quân Mạch đưa tay sờ lên cổ, nhàn nhạt vạch trần ai đó nghĩ một đằng nói một nẻo. Nhớ tới bản thân liên tiếp xúc động cắn lên cổ của người nào đó, Nam Cung đại tiểu thư cũng thấy có chút xấu hổ, khẽ hừ một tiếng nói: “Không phải là vì ta sợ thế tử bị ủy khuất đấy sao?”

“Không ủy khuất, là ta cam tâm tình nguyện.” Vệ Quân Mạch thản nhiên nói.

“Đây chính là tự ngươi nói đấy.” Nam Cung Mặc nói, cho nên nếu tương lai thật sự động tình, đừng trách bổn cô nương hạ thủ vô tình.

“Ừ.” Vệ thế tử gật đầu, không nói thêm gì nữa. Nhất thời có chút yên tĩnh, nhưng mà bầu không khí lại không ngưng trọng, mà mang theo một tia thoải mái dễ chịu cùng cảm giác ấm áp. Hai người ngồi đối diện uống trà, hưởng thụ thời khắc yên bình thư thái này.

Yến tiệc đêm trung thu ở hoàng thành Kim Lăng cũng không xa hoa náo nhiệt như trong tưởng tượng của Nam Cung Mặc. Trên thực tế từ sau khi tiên hoàng hậu mất, đến giờ hoàng thượng vẫn không hề lập hậu, sự vụ trong hậu cung đều do mấy vị quý phi đồng thời xử lý. Nhưng mà mấy quý phi này chung quy vẫn không phải là hoàng hậu, danh không chính tất ngôn không thuận, bởi vậy quy định các mệnh phụ đều phải tiến cung thăm hỏi mỗi tháng khi hoàng hậu còn tại thế cũng được miễn bỏ. Nếu mệnh phụ trong triều muốn tiến cung cầu kiến vị nương nương nào, cần phải sớm dâng sổ con lên xin chỉ thị, chờ mấy vị quý phi đều đồng ý thì mới được tiến cung. Trong hậu cung ganh đua không ngừng, dù có tiến cung thì cũng chẳng có chuyện gì để nói, vì vậy đám mệnh phụ quyền quý vốn hứng thú với việc tiến cung thăm hỏi cô nương nhà mình mấy năm nay cũng ít dần đi. Mối liên hệ giữa nội cung và ngoài cung cũng ngày càng giảm bớt, thậm chí đại đa số mọi người chỉ có thể thông qua mấy lần cung tiệc rải rác hàng năm mới có thể vào cung thăm thú.

Vì vậy, mệnh phụ có nữ nhi tiến cung đương nhiên đều không thể chờ đợi được mà đi tới chỗ cô nương nhà mình để nói chuyện, còn đối với mấy nhà không có nữ nhi làm nương nương trong cung, yến hội này cũng chỉ giống như yến hội bình thường, ít nhất ở mặt ngoài tất cả mọi người cũng được coi là an phận. Huống chi cho dù là có cái gì, Nam Cung Mặc cũng không thể nhìn thấy. Vừa mới tiến cung, nàng đã bị mời đến Ngự Thư phòng kiến giá.

“Thần nữ Nam Cung Mặc khấu kiến hoàng thượng.” Trong Ngự Thư phòng, Nam Cung Mặc cung kính cúi đầu, cất cao giọng nói.

“Bình thân.” Hoàng đế nói. Nhìn Nam Cung Mặc tạ ơn đứng dậy, hoàng đế có chút hăng hái mà đánh giá nữ tử phía dưới, vừa nhìn thấy thần sắc thong dong bình tĩnh của Nam Cung Mặc thì lập tức nhíu mày, cười nói: “Nam Cung nha đầu, ngươi thấy trẫm rồi sao không kinh hãi? Hay là… Tiểu tử Quân Mạch kia đã nói qua thân phận của trẫm cho ngươi?” Nam Cung Mặc còn chưa nói gì, ngược lại là Nam Cung Hoài đứng ở bên cạnh đột nhiên hoảng sợ. Thì ra nữ nhi đã từng gặp qua hoàng thượng rồi, vậy mà cho tới bây giờ nha đầu kia cũng không chịu đề cập tới.

Nam Cung Mặc nói: “Trên đời này làm gì có ai có thể sánh được với uy nghiêm của hoàng thượng? Tuy rằng thần nữ ngu dốt, nhưng cũng biết thân phận của hoàng thượng nhất định là người quý không thể nói.”

Hoàng đế nhíu mày nói: “Nói như vậy là tự ngươi đoán ra hay sao?”

Nam Cung Mặc không giấu giếm chút nào, thoải mái gật đầu.

Hoàng đế cao giọng cười to, cười nói với Nam Cung Hoài đang đứng ở phía dưới: “Ái khanh quả thực đã sinh ra một nữ nhi tốt. Nha đầu kia luận nhãn lực hay lòng gan dạ sáng suốt, cũng là một nhân tài kiệt xuất ở trong đám vãn bối.”

Nam Cung Hoài có chút sợ hãi mà nói: “Nàng chỉ là một tiểu nha đầu, không thể đảm đương nổi lời khen của hoàng thượng.” Mặc dù trong đại điện chỉ có mấy người, nhưng mà lời tuyên dương của hoàng thượng lại làm cho ánh mắt mọi người đều hướng về phía Nam Cung Mặc, chắc hẳn không bao lâu sau, lời đánh giá của hoàng thượng về Nam Cung Mặc sẽ truyền khắp thành Kim Lăng. Hoàng đế phất tay, liếc xéo Nam Cung Hoài nói: “Lúc còn trẻ ái khanh không hề câu nệ giống như hiện tại.”

Nam Cung Hoài âm thầm cười khổ: Lúc ông còn trẻ, hoàng thượng chỉ là một phương kiêu hùng, mà hôm nay lại là một đời đế vương, chuyện này có thể giống nhau sao?

Tiêu Thiên Dạ mỉm cười nhìn Nam Cung Mặc, nói với hoàng đế: “Nam Cung tiểu thư đúng là nữ tử xuất sắc nhất Kim Lăng hiện giờ, phải chúc mừng cô cô cùng biểu đệ rồi.” Mấy ngày nay tâm tình của Tiêu Thiên Dạ cũng coi như không tệ, trước đó bị hoàng đế khiển trách mấy câu còn khiến Tiêu Thiên Dạ thấp thỏm vài ngày. Nhưng về sau lại thấy hoàng tổ phụ không có động thái gì, giống như đã hoàn toàn quên mất đợt giáo huấn ngày đó, vẫn sủng ái cùng coi trọng hắn như dĩ vãng, lúc đó Tiêu Thiên Dạ mới thật sự tin tưởng lời phụ tá nói, hoàng tổ phụ xác thực chỉ muốn đề điểm mình vài câu mà thôi. Chỉnh lại tư thái hoàng trưởng tôn một lần nữa, lại liên tiếp nạp vào hai mỹ nhân xuất thân bất phàm, hơn nữa quận vương phi lại đang có thai, Tiêu Thiên Dạ cảm thấy thời gian khó khăn lúc trước của mình đã qua.

Công chúa Trường Bình cười nhạt một tiếng nói: “Đa tạ cát ngôn (lời mang điềm lành) của Thiên Dạ.”

Đối với thái độ lãnh đạm của công chúa Trường Bình, Tiêu Thiên Dạ có chút bất đắc dĩ sờ mũi. Hắn muốn kéo Chu gia cùng Tĩnh Giang quận vương về phía mình, đắc tội với Trường Bình cô cô là chuyện không thể tránh khỏi. Nhưng mà nếu bảo hắn chắp tay nhượng thế lực của Chu gia cùng phủ Tĩnh Giang quận vương cho người khác thì hắn thực không cam tâm. Cho nên dứt khoát quyết định, Yến vương thúc thúc cũng không có khả năng chỉ vì điểm ấy mà trở mặt với phụ vương, đợi đến sau khi phụ vương đăng cơ rồi, đương nhiên là sẽ không cần phải lo lắng nữa.

Hoàng đế thu hết thần sắc của đám đông vào mắt, có chút mệt mỏi phất tay nói: “Đều lui ra đi, nha đầu Nam Cung gia lưu lại, trò chuyện với trẫm một lát.”

“Vâng, bọn thần cáo lui.”

“Trường Bình cáo lui.” Công chúa Trường Bình có chút không yên lòng nhìn nhìn Nam Cung Mặc, Nam Cung Mặc mỉm cười với nàng ý bảo nàng không cần phải lo lắng, lúc này công chúa Trường Bình mới thoáng an định, theo mọi người lui ra ngoài.

Đợi đến lúc tất cả mọi người đều đã lui xuống hết, hoàng đế mới đứng lên nói: “Nha đầu, tới đây đi dạo với trẫm một lúc.” Nội thị bên người vội vàng tiến lên đỡ hoàng đế ra ngoài. Nam Cung Mặc theo ở phía sau lúc này mới rảnh rỗi dò xét hoàng đế. Hoàng đế khai quốc Tiêu Thiên Ngự năm đó cũng là một phương kiêu hùng giục ngựa giơ roi, chinh chiến bốn phương, võ công của bản thân đương nhiên sẽ không kém. Hôm nay Nam Cung Mặc nhìn qua lại thấy dưới chân phù phiếm, khuôn mặt gầy gò mệt mỏi, hiển nhiên thân thể không khỏe. Mặc dù lúc trước vì một thân khí thế bức người của bậc đế vương mà khiến cho người ta không nhìn thẳng, nhưng mà một khi vứt bỏ những thứ này đi mà cẩn thận quan sát lại, có thể phát hiện ấn đường của ông có màu xanh đen, ánh mắt ảm đạm, đặc biệt là tay phải có chút run rẩy giống như không thể khống chế. Trong lòng Nam Cung Mặc hơi trầm xuống, hoàng đế… Bệnh không nhẹ.

Một trước một sau chậm rãi dạo quanh tiểu hoa viên phía sau Ngự Thư Phòng, hoàng đế không nói, Nam Cung Mặc cũng không vội mở lời, chỉ bình tĩnh theo sát sau lưng. Quả nhiên, chỉ chốc lát sau chợt cảm nhận được khí tức vốn coi như vững vàng của hoàng đế lại dần dần trở nên bất ổn. Nội thị cẩn thận đỡ lấy ông, thấp giọng nói: “Hoàng thượng, người hãy ngồi nghỉ trong vườn một chút.” Hoàng đế do dự một chút, vẫn gật đầu. Nội thị đỡ hoàng đế đến một chỗ khuất trong vườn, tiểu cung nữ ở sau lưng cũng vội vàng tiến lên bày biện nệm êm, xong mới đỡ hoàng đế ngồi xuống.

“Nha đầu, ngồi đi.”

Nam Cung Mặc tạ ơn, ngồi xuống đối diện hoàng đế.

Hoàng đế đánh giá nàng hồi lâu, mới thở dài nói: “Ngươi có biết lý do trẫm muốn gặp ngươi?”

Nam Cung Mặc lắc đầu, “Xin hoàng thượng chỉ điểm.”

Hoàng đế nói: “Năm đó trẫm cũng đã gặp mẫu thân của ngươi mấy lần, hôm nay xem ra… Nha đầu nhà ngươi, dung mạo đúng là có phần giống với mẫu thân của ngươi, nhưng mà tính cách lại không giống chút nào. Ngươi có biết, trẫm cảm thấy tính cách của ngươi giống ai không?”

Nam Cung Mặc cẩn thận lắc đầu, có chút không rõ rốt cuộc hoàng đế đang muốn nói điều gì. Vốn cho là chỉ vì nể mặt Nam Cung Hoài cùng công chúa Trường Bình nên mới có danh hiệu quận chúa Tinh Thành, coi như bày ra ân sủng, nhưng mà lén lút triệu kiến như vậy lại có chút quá mức. Tuy rằng hoàng đế đã bệnh nặng giống như chỉ cần dùng một đầu ngón tay cũng có thể đâm chết, nhưng mà đến cùng vẫn là một đời đế vương khai quốc, nàng không thể không cẩn thận.

“So với mẫu thân của ngươi… Đại tiểu thư xuất thân Mạnh gia, trẫm ngược lại là cảm thấy… Ngươi càng giống với hoàng hậu của trẫm hơn.” Hoàng đế thản nhiên nói.

Nam Cung Mặc khẽ giật mình, vội vàng nói: “Hoàng thượng khen trật rồi, tiên hoàng hậu là mẫu nghi thiên hạ, phượng nghi vạn thiên, thần nữ làm sao có thể sánh được.”

Hoàng đế phất tay, nói: “Ngươi không cần phải sợ hãi, trẫm cả đời tung hoành thiên hạ, đương nhiên biết bản thân có mắt nhìn người hay không. Chuyện ở phủ Sở quốc công không phải là trẫm không biết, chỉ là Trường Bình lại muốn tìm cho Quân Mạch một thê tử tốt, so với Nam Cung Thù, ngươi với tư cách là trưởng nữ Nam Cung gia đúng là thích hợp hơn. Chỉ là… Từ sau khi nghe nói ngươi đơn độc chạy lên chiến trường ở Hồ Quảng, trẫm đột nhiên cảm thấy hối hận.”

Nam Cung Mặc trùng mắt không nói, hiện tại hoàng đế cũng không cần nàng phải nói thêm cái gì. Mà nếu như nàng không may nói sai chuyện gì, rất có khả năng vạn kiếp bất phục.

Hoàng đế giận dữ nói: “Trong thành Kim Lăng hiện giờ chỉ toàn mấy hoàng tử hoàng tôn, đệ tử quyền quý không ra thể thống. Nữ tử trong khuê phòng có thể gan dạ như vậy cũng không có mấy người, nữ tử như hoàng hậu của trẫm thì lại càng hiếm. Trẫm cũng không còn bao nhiêu thời gian nữa, nhưng mà… Đối với thái tử cùng Dạ nhi, trẫm lại thủy chung cảm thấy không được yên lòng.”

“Hoàng thượng…” Mặc dù Nam Cung đại tiểu thư to gan lớn mật, nhưng nghe xong mấy lời này cũng sợ tới mức không nhẹ. Một đám nội thị cùng cung nữ hầu hạ ở bên cạnh đều đã quỳ rạp xuống đất, cả đầu cũng không dám ngẩng lên.

“Lúc trước trẫm từng suy nghĩ, có nên chỉ ngươi cho Dạ nhi hay không.” Hoàng đế cười nói: “Nếu có ngươi phụ trợ, nói ra Dạ nhi cũng có thể khiến trẫm yên tâm hơn một chút.”

Nam Cung Mặc trùng mắt, thản nhiên nói: “Hoàng thượng khen trật rồi, Nam Cung Mặc không tài không đức, không đáng để hoàng thượng coi trọng như thế. Huống chi… Việt vương phi hiền lương thục đức, hiện giờ lại đang mang thai hoàng tôn… Việt quận vương cũng là thanh niên tài tuấn, một kẻ nữ lưu như Nam Cung Mặc làm sao có thể gánh vác được hai chữ phụ tá.” Hoàng đế có chút tiếc nuối mà nhìn nàng, nói: “Ngươi nói quả thật không sai, cho nên trẫm liên tục suy nghĩ, cuối cùng vẫn buông tha cho quyết định này. Ngươi cũng đã biết vì sao?”

“Hoàng thượng từ ái.” Nam Cung Mặc nói.

Hoàng đế cười trào phúng, hiển nhiên không coi lời nịnh nọt của nàng là thật, “Mặc dù trẫm nói ngươi có vài phần giống với hoàng hậu của trẫm, nhưng mà so với hoàng hậu, chỉ sợ tính tình của nha đầu nhà ngươi còn bướng bỉnh hơn vài phần. Nếu trong lòng của ngươi không muốn, trẫm quả thật không biết bản thân rốt cuộc đã thay Dạ nhi tìm người trợ giúp hay là tìm địch nhân đây. Mặt khác… Mấy năm qua đây là lần đầu tiên Trường Bình cầu xin trẫm, trẫm cũng không muốn làm nàng thất vọng.”

Kỳ thật còn một lý do hoàng đế chưa nói, tính cách của thái tử cùng Tiêu Thiên Dạ không cường ngạnh bằng hoàng đế, nếu thật sự chỉ nàng cho Tiêu Thiên Dạ, sợ rằng tương lai rất có thể sẽ xảy ra loại chuyện ngoại thích chuyên quyền*. Trong lòng Nam Cung Mặc cũng rõ ràng, nhưng lại không nói. Hoàng đế nói: “Ngươi nói xem, thái tử cùng Hoàng trưởng tôn của trẫm như thế nào?”

(*Ngoại thích chuyên quyền: Cái này mọi người có thể hiểu là thế lực nhà mẹ đẻ của hoàng hậu quá lớn thì sẽ đe dọa tới quyền lực của hoàng đế, mà Tiêu Thiên Dạ lại nhu nhược, chỉ sợ sẽ không chống lại được,…)

Nam Cung Mặc có chút kinh ngạc, do dự một lát mới nói: “Thần nữ chỉ có duyên gặp mặt thái tử điện hạ một lần, nào dám đánh giá hoàng tử hoàng tôn. Nhưng mà thế nhân đều khen thái tử nhân đức, đương nhiên là tốt.”

Hoàng đế nhìn chằm chằm vào nàng nửa ngày, mới thản nhiên nói: “Nha đầu nhà ngươi… Không chỉ có gan lớn, mà lại rất thông minh. Đáng tiếc… Nghe nói y thuật của ngươi cũng không kém, bắt mạch cho trẫm xem sao.”

Đối mặt với việc hoàng đế bất ngờ chuyển chủ đề, Nam Cung Mặc cũng chỉ sững sờ một chút, nhưng lại nhanh chóng phục hồi tinh thần, cung kính nói: “Vâng, hoàng thượng.”


Tình hình là ta đã thi cử xong hết rồi, đã được nghỉ hè rồi, nhưng mà điểm thấp quá :'< mấy ngày vừa qua chán đời không edit được cái gì hết… Nhưng thương độc giả truyện mình, lại lết cái “thân tàn ma dại” đi edit rồi đăng luôn. Sang năm có lẽ ta sẽ phải ngừng truyện một thời gian, vì chị Như phải ôn thi đại học, ta lại phải ôn thi tốt nghiệp :<<< cho nên trong hè này sẽ cố hết sức edit thật nhiều, cập nhật chương mới thường xuyên, nếu có thể thì sẽ dành chút thời gian trong năm học để làm chương, mong mọi người hãy thông cảm cho ta và chị Như!!! Yêu tất cả!!! :<<<

Chương tiếp >>>

Share.

About Author

Mều lười bụng phưỡn. =))

6 Bình luận

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!