Chương 92: Chu gia ứng biến, hai tay của Tiên Tử

9

Edit & Beta: Agehakun


Nam Cung Mặc vừa trở lại phủ đã bị Nam Cung Hoài phái người gọi tới thư phòng, đối với việc này Nam Cung Mặc cũng không để tâm. Gần đây Nam Cung Hoài có vẻ rất hứng thú với việc gọi nàng đến thư phòng nói chuyện, nhưng mà trên thực tế kỳ thật cũng không có nói chuyện quan trọng gì cần nói với nàng. Nàng cũng sẽ không cho rằng mình chỉ mới đi Hồ Quảng một chuyến, Nam Cung Hoài liền đột nhiên cảm thấy nữ nhi này kỳ tài ngút trời chuyện gì cũng muốn thương lượng với nàng. Trái lại, Nam Cung Mặc rất rõ ràng, Nam Cung Hoài còn phòng bị nàng sâu hơn. Thân là phụ thân, lại phòng bị nữ nhi của mình như thế thì quả thật có chút buồn cười.

“Phụ thân.” Nam Cung Mặc nhìn thư phòng trống rỗng một cái, chỉ có một mình Nam Cung Hoài. Nam Cung Tự luôn phụng bồi ngồi ngồi cùng một chỗ ngày xưa cũng không thấy bóng dáng.

Nam Cung Hoài ngẩng đầu lên gật đầu hỏi: “Vệ thế tử đưa ngươi trở về?” Nam Cung Mặc gật đầu, Nam Cung Hoài nói: “Xế chiều hôm nay ở phủ thái tử, đến cùng đã xảy ra chuyện gì?” Tuy rằng Nam Cung Hoài cũng ở trong phủ thái tử, nhưng mà nam nhân và nữ quyến tách ra, cho nên Nam Cung Hoài cũng không biết rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra. Chẳng qua là từ mấy lời đồn đãi mới mơ hồ đoán được vài phần mà thôi. Nam Cung Mặc đương nhiên không thể nói cho ông biết toàn bộ sự thật, chỉ hời hợt nói: “Không có gì, tam công tử của phủ Tĩnh Giang quận vương và một nha hoàn phủ Cao Nghĩa Bá gây ra chuyện mất mặt, thái tử phi thấy mất hứng nên đã đuổi người ra ngoài.”

Nam Cung Hoài hừ nhẹ một tiếng, liếc Nam Cung Mặc một cái nói: “Không có gì? Không có gì vậy lúc đó ngươi đang ở đâu? Thật sự chỉ là một nha hoàn? Tại sao ta nghe hiện tại dư luận xôn xao đều truyền là Vệ tam công tử nhìn trúng đại tiểu thư Chu gia?” Nam Cung Mặc cười nói tự nhiên: “Nếu như phụ thân đã biết rõ, cần gì phải hỏi nhiều nữa. Nếu phủ chúng ta cũng lan truyền, nói bóng nói gió chuyện này thì sẽ không tốt. Huống chi chuyện này lại phát sinh ở phủ thái tử, cũng càng thêm khó nói.”

Nam Cung Hoài đánh giá Nam Cung Mặc hồi lâu, mới nói: “Ta mặc kệ ngươi là thật sự không rõ hay là giả vờ không rõ, cũng mặc kệ ngươi và Vệ thế tử đang đánh chủ ý gì. Chỉ là… Chu gia phú khả địch quốc, để Vệ tam cưới Chu Sơ Dụ cũng không phải là chủ ý gì tốt.”

Nếu tin đồn thành sự thật, vậy chẳng khác nào đang tự làm mình ngột ngạt. Phùng trắc phi vốn đã đối nghịch với Vệ Quân Mạch, nếu sau lưng còn thêm tài lực của Chu gia ủng hộ thì chỉ sợ là càng thêm phiền toái. Nam Cung Mặc híp mắt cười nói: “Phụ thân hà tất phải lo lắng cho bọn họ, nếu Chu gia không muốn gả thì đương nhiên sẽ nghĩ ra được biện pháp. Huống chi… Phú khả địch quốc? Ha ha, từ khi Trầm thị bị diệt, trên đời này làm gì còn có ai dám phú khả địch quốc?”

Sắc mặt Nam Cung Hoài biến hóa, thật lâu mới thở dài nói: “Mà thôi, ngươi hiểu rõ chuyện này là được. Tình cảnh của Vệ thế tử vốn đã khó khăn, nếu để cho Chu Sơ Dụ vào phủ Tĩnh Giang quận vương, cuộc sống tương lai của ngươi cũng sẽ không trôi qua thoải mái.”

Nam Cung Mặc gật đầu, nói: “Ta đã biết, đa tạ phụ thân đề điểm.”

“Đi đi.” Thấy bộ dạng nàng mềm cứng không ăn như thế, Nam Cung Hoài cũng không còn hào hứng nói chuyện, phất phất tay để Nam Cung Mặc lui ra.

Phản ứng của Chu gia quả nhiên không chậm, sáng sớm ngày hôm sau phủ Cao Nghĩa Bá liền truyền ra tin tức. Nha hoàn Lan nhi tự biết nghiệp chướng nặng nề, đã sợ tội tự vẫn. Đại tiểu thư Chu gia lấy lí do bản thân quản giáo vô phương, xin Cao Nghĩa Bá trách phạt, bị Cao Nghĩa Bá phạt đến từ đường sám hối. Ở một nơi khác, tâm tư của phủ Tĩnh Giang quận vương cũng có chút phức tạp. Trong viện của Phùng trắc phi, Phùng trắc phi có chút đau đầu nhìn hai nhi tử, hỏi: “Rốt cuộc là lấy hay không lấy nha đầu Chu gia kia?”

Vệ Quân Trạch có chút không kiên nhẫn, nói: “Đương nhiên là không, lấy loại nữ nhân này tới để làm gì? Vui vẻ ngồi một chỗ xem ta và nữ nhân kia cấu kết không thành sao?”

Nhưng mà ý kiến của Vệ Quân Bác lại hoàn toàn trái lại, thản nhiên nói: “Đương nhiên là lấy, tam đệ, đừng quên đệ đã thừa nhận mình cùng Chu Sơ Dụ lưỡng tình tương duyệt ở trước mặt mọi người. Hiện tại nếu như Chu gia muốn phủi sạch quan hệ, chắc chắn sẽ khiến mọi người cảm thấy là đệ đơn phương cô nương nhà người ta. Đến lúc đó…” Vệ Quân Trạch hừ nhẹ một tiếng, liếc mắt nói: “Nhị ca, nói thì dễ nghe như vậy, không phải là huynh cũng muốn tiền của Chu gia sao?”

Vệ Quân Bác thoáng dừng một chút, nhưng cũng không có phản bác. Chỉ nói: “Tuy rằng gia thế của Chu gia có hơi thấp, nhưng mà đúng là hữu dụng hơn rất nhiều gia tộc quyền quý khác. Huống chi, chỉ là làm tiểu thiếp cho đệ cũng không có gì là không xứng. Tam đệ, đừng vì một nữ nhân mà làm tổn hại đại sự.” Vệ Quân Bác vẫn rất hiểu rõ đệ đệ này, đương nhiên biết rõ lý do hắn không muốn lấy Chu Sơ Dụ. Một là nữ tử như Chu Sơ Dụ không phải loại hình hắn thích. Hai là năm trước hắn mới vừa chuộc thân cho một thị thiếp từ trong Hoa Lâu về, xinh đẹp nhiều vẻ, mê Vệ Quân Trạch đến thất điên bát đảo, ngay cả chính thê cũng không để ý đến. Đối với chuyện này, Vệ Quân Bác cũng không tỏ vẻ gì, đệ đệ yêu thích nữ sắc, Vệ Quân Bác cảm thấy không phải rất xấu. Nhưng mà đến bây giờ lại có chút không vui.

Vệ Quân Trạch nói: “Dù là ta muốn nạp thiếp, nhưng huynh cũng thấy thái độ của Chu gia rồi đấy, người ta căn bản là chướng mắt ta. Hiện tại bổn công tử cũng hiểu rõ rồi, nữ nhân Chu gia kia vừa ý Vệ Quân Mạch. Nhị ca, huynh phải nghĩ cho rõ ràng, nếu cưới nàng vào cửa rồi thì chỉ sợ nàng sẽ ăn cây táo, rào cây sung, vậy còn không bằng không cưới thì tốt hơn.”

Vệ Quân Bác nhíu chặt mày kiếm, hiển nhiên cũng đang suy tư vấn đề này. Nhưng mà lực hấp dẫn của tài phú Chu gia đối với hắn cũng rất lớn, trước kia không có cơ hội này, hôm nay cơ hội đưa tới cửa, không bắt lấy vậy còn không phải là người ngu sao?

Phùng trắc phi cũng không vui, hừ nhẹ một tiếng nói: “Một nữ nhân không biết liêm sỉ, con ta có thể để ý nàng là phúc phần của nàng, nàng còn dám sĩ diện cãi láo hay sao?”

Vệ Quân Bác suy nghĩ một chút, nói: “Bất kể như thế nào, đây cũng là chuyện chúng ta cần phải làm. Mẫu thân, chút nữa người hãy phái người đến đó thương nghị hôn sự.”

Phùng trắc phi cau mày nói: “Không phải nói Chu gia không muốn sao?”

Vệ Quân Bác nói: “Ai biết được, Chu gia có thái độ gì thì cũng là chuyện của bọn họ, nếu như đã truyền ra lời đồn ảnh hưởng tới thanh danh của cô nương, chúng ta đương nhiên phải dùng mọi cách để xoay chuyển tình thế. Nếu không thanh danh của tam đệ sẽ càng xấu đi.” Phùng trắc phi nắm chặt khăn tay, oán hận nói: “Đều là do Vệ Quân Mạch! Rõ ràng là hắn và nha đầu Nam Cung Mặc kia hãm hại Trạch nhi.” Vệ Quân Bác ngưng lông mày nói: “Vệ Quân Mạch và Nam Cung Mặc đều không đơn giản, hai người nhớ cẩn thận một chút, về sau đừng chạy đến trêu chọc bọn họ.” Vệ Quân Trạch hậm hực gật đầu, hắn cũng có chút hối hận vì đã tùy ý trêu chọc Nam Cung Mặc như vậy, chưa nói đến việc không chiếm được tiện nghi gì mà ngược lại còn bị tổn thất nặng nề. Nhẹ nhàng nhúc nhích thân thể, vết thương sau lưng lập tức khiến hắn đau đến nhe răng nhếch miệng.

“Vương gia đến.” Ngoài cửa, nha hoàn thông báo.

Sắc mặt Tĩnh Giang quận vương âm trầm đi từ bên ngoài vào, mẫu tử ba người nhìn nhau lập tức hiểu rõ, chắc hẳn lại bị công chúa chọc giận. Mỗi lần trở về từ chỗ của công chúa thì đều có biểu tình như vậy, đối với chuyện này Phùng trắc phi lại thấy vô cùng vui mừng. Quan hệ giữa Tĩnh Giang quận vương cùng công chúa càng kém, đối với bọn họ càng có lợi.

“Vương gia.” Phùng trắc phi lau lệ nơi khóe mắt, rưng rưng nghênh đón.

Tĩnh Giang quận vương liếc nhìn nhi tử đang nằm lỳ ở trên giường, cau mày nói: “Không phải không có chuyện gì sao? Còn khóc cái gì?”

Phùng trắc phi rưng rưng nói: “Mặc dù không có bị thương gân cốt, nhưng mà thương thế kia… Đánh vào người nhi tử, đau đớn lòng mẫu thân, vương gia tự nhiên là không thể hiểu được.” Nhìn bộ dạng điềm đạm đáng yêu của nàng, nhìn lại sắc mặt nhi tử tái nhợt, không thể động đậy, Tĩnh Giang quận vương thở dài, nói: “Được rồi, không sao. Phủ thái tử cũng là ngươi hồ đồ địa phương, không bị đánh chết là may lắm rồi!”

Vệ Quân Trạch không phục mà nói: “Phụ vương, rõ ràng là nữ nhân Nam Cung Mặc kia tính toán ta!”

Tĩnh Giang quận vương tức giận: “Ai bảo ngươi đã không có bổn sự lại còn đi giúp người khác tính kế? Ngươi cho rằng bổn vương không nhìn ra sự tình ngày hôm nay? Ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo, ngươi còn không biết xấu hổ mà đi cáo trạng với bổn vương sao?” Tĩnh Giang quận vương cũng không phải người ngu, tự nhiên sẽ nhìn ra được chân tướng sự tình hôm nay. Chỉ là con người đều bất công như vậy, thời điểm gặp phải chuyện giữa Vệ Quân Mạch với Vệ Quân Trạch cùng Vệ Quân Bác, cho tới bây giờ Tĩnh Giang quận vương đều không có nguyên tắc mà thiên vị người vế sau.

Phùng trắc phi cẩn thận nói: “Vương gia, Trạch nhi biết sai rồi. Chúng ta đang thương lượng về chuyện của Chu gia, vương gia người xem…”

Tĩnh Giang quận vương vung tay lên nói: “Việc này coi như xong, Trạch nhi, ngày mai ngươi đến thăm rồi nói lời xin lỗi với Cao Nghĩa Bá.”

Mẫu tử ba người đều sững sờ, Phùng thị kinh ngạc nói: “Vương gia, việc này sao có thể…” Tuy rằng không thích Chu Sơ Dụ, nhưng mà nghe xong lời của trưởng tử, Phùng trắc phi vẫn cảm thấy tiểu nhi tử nạp Chu Sơ Dụ làm thiếp cũng không phải là một chuyện xấu. Nhà mẹ đẻ của nàng không sánh bằng công chúa Trường Bình, cũng không thể cho con mình bao nhiêu trợ lực. Mặc dù Chu gia không có quyền lực, nhưng mà ít nhất về phương diện tiền tài tuyệt đối là trợ lực rất lớn, có câu nói rất hay, có tiền có thể xui ma khiển quỷ. Huống chi chỉ là thiếp mà thôi, đích nữ của Cao Nghĩa Bá làm thiếp, con mình tuyệt đối không chịu ủy khuất.

Tĩnh Giang quận vương có chút không kiên nhẫn mà lườm nàng một cái, nói: “Ngươi thì biết cái gì? Tóm lại chuyện này cứ làm như thế! Nha đầu Chu gia kia, ngươi cho rằng lão tam có thể đối phó được? Không bị nàng đùa nghịch đến chóng mặt mới là lạ. Cho loại nữ nhân này vào cửa rồi cũng sẽ chỉ khiến cho hậu viện không yên. Bác nhi, mọi chuyện đều phải nghĩ cho thật kĩ lưỡng.” Vệ Quân Bác trùng mắt, cung kính nói: “Nhi tử suy nghĩ không chu toàn, kính xin phụ thân thứ lỗi.”

Nhìn thứ tử mình coi trọng nhất, sắc mặt Tĩnh Giang quận vương cũng hòa hoãn lại. Ngồi xuống nhìn Vệ Quân Bác nói: “Lần xuất chinh này, các ngươi cũng không thể lập nhiều chiến công, nhưng mà chuyện này cũng không sao, ít nhất vẫn coi như là có chút kinh nghiệm. Phụ thân đã nói chuyện với thái tử điện hạ rồi. Mấy ngày nữa ngươi hãy đến Binh Bộ nhậm chức Binh Bộ Viên Ngoại Lang. Trạch nhi, chờ ngươi khỏe hẳn rồi thì nhớ vào trong quân. Tới phủ đô đốc của lộ quân cánh trái, chỗ đó còn có một ghế Đô Sự trống.”

Vệ Quân Bác còn chưa nói gì, Vệ Quân Trạch đã không nhịn được mà nhíu mày ghét bỏ, “Phụ vương, Vệ Quân Mạch đang là Kinh Vệ chỉ huy sứ tam phẩm, vậy mà người lại cho ta cùng nhị ca làm mấy chức quan bỏ đi này? Binh Bộ Viên Ngoại Lang chỉ là ngũ phẩm, còn có chức vụ gì mà Đô Sự kia của ta… Đó cũng chỉ là thất phẩm a?” Tĩnh Giang quận vương tức giận trừng mắt liếc hắn một cái, nói: “Ai bảo lần này đi các ngươi không mò được quân công? Ngươi cho rằng những chức vị này có thể tùy tiện nhét người vào sao? Đều là bổn vương cầu thái tử hồi lâu thái tử mới đồng ý cho bổn vương mặt mũi.” Chức vị triều đình ban thưởng chỉ cấp cho trưởng tử, thứ tử hiển nhiên không có phần. Dĩ nhiên cũng có thể bỏ tiền ra mua một chức quan, nhưng mà phủ của bọn họ không biết có bao nhiêu người đang nhìn chằm chằm vào, huống chi nếu có thể mua thì cũng chỉ là chức vị không có thực quyền, phần lớn là một ít chức suông, mặc dù tên nghe không tệ nhưng kỳ thật chỉ có thể dùng để dưỡng lão. Mấy chức vị như vậy thì có gì hữu dụng? Chẳng lẽ Vệ Quân Bác và Vệ Quân Trạch mới vừa vặn hai mươi tuổi, đã muốn chuẩn bị dưỡng lão rồi? Hoặc không cũng chỉ có thể ra ngoài làm quan viên, nhưng mà Vệ Quân Bác còn phải tranh giành vị trí Tĩnh Giang quận vương, tự nhiên không thể đến nơi khác làm quan.

Vệ Quân Bác vẫn bình tĩnh hơn Vệ Quân Trạch một chút, gật đầu cung kính nói: “Nhi tử đã biết, đa tạ phụ vương hao tâm tổn trí vì nhi tử.”

Tĩnh Giang quận vương thở dài nói: “Mà thôi, phụ vương biết rõ ngươi ủy khuất. Nhưng mà dù sao Binh Bộ vẫn là một chức vị có thực quyền, ngươi còn trẻ, chỉ cần một lòng cầu tiến, sẽ không lo không thăng quan tiến chức được.”

“Nhi tử hiểu rõ.”

Phùng trắc phi vẫn còn có chút không cam lòng, thấp giọng nói: “Vương gia, Chu gia kia…”

Tĩnh Giang quận vương cau mày nói: “Đã đủ rồi, chuyện về Chu gia không cần nhắc lại. Tóm lại, phủ chúng ta tuyệt đối không thể lấy đại tiểu thư Chu gia vào cửa.”

Ánh mắt Vệ Quân Bác lóe lên, hỏi: “Phụ thân, chẳng lẽ đã có người vừa ý đại tiểu thư Chu gia?”

Tĩnh Giang quận vương cười khổ nói: “Chỉ sợ không phải là coi trọng đại tiểu thư Chu gia, mà là có người coi trọng Chu gia.” Vệ Quân Bác hiểu rõ, có thể khiến phụ vương giấu kín chuyện này như vậy, thân phận người đó đương nhiên sẽ không tầm thường. Gật đầu nói: “Nhi tử đã hiểu, về sau sẽ không nhắc lại việc này nữa.” Vệ Quân Trạch nằm lỳ ở trên giường, cũng không thèm để ý tới mấy chuyện này. Hắn vốn không có hứng thú với Chu Sơ Dụ, không thể nạp nàng cũng không có gì thất vọng, chỉ có Phùng Thị là có chút đau lòng, Chu gia nhiều núi vàng như vậy, nhưng nàng chỉ có thể chống mắt lên nhìn nó lướt qua.

Bên Thanh Phong viện trong vương phủ, Vệ Quân Mạch bình tĩnh ngồi cạnh cửa sổ, trùng mắt không nói gì. Nhưng trong phòng lại tràn ngập một cỗ khí tức âm lãnh trầm trọng, chỉ nghe một tiếng động nhỏ vang lên, chén trà vốn đang nằm trong tay hắn đã vỡ tan tành, mảnh vụn chậm rãi rơi xuống. Nước trà cũng chảy ra từ khe hở ngón tay, nhỏ từng giọt xuống mặt đất. Nam tử đứng phía sau không nhịn được mà run rẩy, rụt thân thể lại, cố gắng hạ thấp sự hiện hữu của mình.

Vệ Quân Mạch cầm một cái khăn vải trên mặt bàn lên lau tay, nhàn nhạt hỏi: “Là ai làm hư mất chuyện tốt của ta?”

Sau lưng, nam tử run lên một phát, vội vàng thấp giọng nói: “Khởi bẩm công tử, tờ mờ sáng hôm nay, đại tiểu thư Chu gia đã đến cầu kiến Việt quận vương.”

“Tiêu Thiên Dạ?” Vệ Quân Mạch nhíu mày, “Hắn lại không muốn an phận rồi?”

Nam tử nói: “Không biết đại tiểu thư Chu gia đã nói gì với Việt quận vương, sau đó Việt quận vương lại đi cầu kiến thái tử, rồi thái tử điện hạ triệu kiến Tĩnh Giang quận vương, ý là muốn áp chuyện lần này xuống. Còn có… Đại tiểu thư Chu gia đã đưa thiếp mời cùng lễ vật bồi tội cho Nam Cung tiểu thư. Cũng gửi một phong thư bồi tội cho công tử. Mặt khác, thái tử điện hạ cũng phái người đến truyền lời, nói… Tiểu cô nương không hiểu chuyện, không quản được người bên cạnh mình cũng không ít, thỉnh thế tử đừng chấp nhặt với tiểu cô nương.” Vừa nói, nam tử vừa trình phong thư lên.

Vệ Quân Mạch nhận lấy, nhìn cũng lười nhìn, thờ ơ vò phong thư thành một đống, chỉ chốc lát sau liền hóa thành bột phấn bay ra khỏi ngón tay.

“Chu Sơ Dụ này…” Vệ Quân Mạch nhẹ giọng nói. Nam tử lắng nghe, hồi lâu mới nghe được thanh âm của Vệ Quân Mạch truyền ra, “Quả thật có chút gan dạ sáng suốt, nhưng dã tâm lại không nhỏ. Nếu đã là ý tứ của thái tử cữu cữu, tạm thời không động đến nàng. Chỉ là, giáo huấn vẫn không thể tránh được.” Nam tử cung kính nói: “Xin công tử phân phó.”

Vệ Quân Mạch nói: “Để Lận Trường Phong đi làm, hắn biết rõ nên làm như thế nào. Chu Sơ Dụ hăng hái như vậy, chắc là bởi vì Chu gia có quá nhiều tiền, mới không biết cái gì gọi là an phận.”

“Vâng, công tử.”

Trong phủ Cao Nghĩa Bá, Cao Nghĩa Bá lo lắng nhìn qua vẻ mặt thong dong trấn định của nữ nhi, không nhịn được thở dài nói: “Dụ nhi, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Không phải ngươi nói không muốn bị cuốn vào chuyện của thái tử sao? Tại sao… Tại sao một lần liền lấy ra năm trăm vạn lượng, ngươi bảo phụ thân phải nói thế nào với người trong gia tộc?” Cho dù là Chu gia phú khả địch quốc, nhưng mà chỉ trong một lần lấy ra năm trăm vạn lượng thì lại là một khoản tiền lớn. Quan trọng hơn là, năm trăm vạn lượng này hình như không đổi được cái gì, đây mới là nguyên nhân làm cho người ta lên án.

Chu Sơ Dụ nhắm mắt lại, trầm giọng nói: “Phụ thân thứ tội, lúc trước là ta suy nghĩ không chu toàn, vốn… Muốn đi đường tắt, nhưng hết lần này tới lần khác lại xuất hiện một Nam Cung Mặc cản đường, nhất thời ta có chút hồ đồ. Hôm nay… Chu gia cũng đành phải nhập cục.”

Cao Nghĩa Bá có chút bận tâm, hỏi: “Nói như vậy… Ngươi định ủng hộ Việt quận vương?”

Chu Sơ Dụ cười nhạt một tiếng từ chối cho ý kiến, nói: “Hoàng thượng đã cao tuổi, vương vị của thái tử đã định, nếu như Chu gia muốn lựa chọn, vậy tôn bối (thế hệ tôn tử, cháu chắt) không phải chính là đối tượng thích hợp nhất hay sao? Việt quận vương là trưởng tử của thái tử, tuy rằng không được thái tử sủng ái, nhưng mà hoàng thượng lại hết sức coi trọng hắn, nể mặt hoàng thượng, thái tử cũng sẽ không thể không xem trọng hắn.” Cao Nghĩa Bá do dự một chút, hỏi: “Dụ nhi định…”

Chu Sơ Dụ lắc đầu nói: “Không, ta sẽ không tiến nhập phủ Việt quận vương. Phụ thân, người hãy đưa tam muội vào phủ Việt quận vương. Nàng là thứ nữ, nhập phủ Việt quận vương làm thiếp cũng không có ai nói được gì.”

Cao Nghĩa Bá nhíu mày, nhìn chằm chằm vào Chu Sơ Dụ nói: “Tam muội của ngươi… Mẫu thân ngươi vốn định để nàng làm chính thê của thứ tử Lễ Bộ thị lang.”

Chu Sơ Dụ nói: “Phụ thân, chẳng lẽ Việt quận vương lại kém hơn thứ tử Lễ Bộ thị lang? Chỉ cần người tự mình nói với tam muội, nàng nhất định sẽ đồng ý. Nếu như chúng ta đã bỏ ra năm trăm vạn rồi, cũng không thể không thu lại cái gì. Người yên tâm, đợi sau khi tam muội nhập phủ rồi, Việt quận vương sẽ nghĩ cách an bài chức vị cho đại ca nhị ca, ta đương nhiên sẽ có biện pháp… Để đại ca và nhị ca mau chóng một bước lên mây. Còn có đệ tử trong tộc chúng ta, ta mong phụ thân hãy tỉ mỉ bồi dưỡng, hai ngày nữa chính là đợt thi Hương, lần này có thể có bao nhiêu người trúng cử? Người của phủ chúng ta ở trên triều đình thật sự là quá ít, tranh thủ kỳ thi mùa xuân sang năm phải có thêm nhiều người đứng trên quan trường mới được.”

Nghe nàng nói đến những chuyện này, Cao Nghĩa Bá cũng lập tức vứt chuyện của thứ nữ qua một bên, chăm chú nghe giảng giải. Thấy nữ nhi không còn đặt toàn bộ tâm tư lên người Vệ thế tử nữa, Cao Nghĩa Bá cũng có phần yên tâm hơn. Lúc trước ông đã cảm thấy công chúa Trường Bình nhất định sẽ không tiếp nhận nữ nhi của mình làm con dâu, nếu công chúa Trường Bình có ý này mà nói thì đã sớm cho người đến hỏi cưới rồi, tại sao còn chạy đến trước mặt hoàng thượng xin chỉ hôn? Tuy rằng được hoàng thượng chỉ hôn chính là một loại vinh quang, nhưng mà toàn bộ dân chúng trong kinh thành đều biết, Vệ thế tử vì không tìm thấy thê tử phù hợp nên bất đắc dĩ mới phải cầu hoàng thượng tứ hôn đấy.

“Dụ nhi, ngươi suy nghĩ thông suốt là tốt rồi.” Chỉ cần không một lòng chú ý đến Vệ thế tử, tổn thất mất năm trăm vạn cũng không sao. Huống chi, năm trăm vạn lượng này của nữ nhi cũng không phải là mất trắng, nếu như có thể đổi được mấy chức quan thật tốt, cũng đáng giá.

Chu Sơ Dụ cười nhạt nói: “Lúc trước là nữ nhi nhất thời hồ đồ, ngược lại đã chọc cho phủ chúng ta phiền toái lớn như vậy. Phụ thân yên tâm, về sau Dụ nhi sẽ không tùy hứng nữa.” Cao Nghĩa Bá thở dài, nói: “Hài tử ngoan, vì Chu gia chúng ta, phải ủy khuất ngươi rồi.”

“Sao có thể như vậy? Đây hết thảy đều là nữ nhi tự nguyện. Chu gia nhất định sẽ trở thành danh môn đệ nhất Kim Lăng.” Chu Sơ Dụ kiên định nói.

Nam Cung Mặc khoan thai đi dạo trên đường, thọ yến của thái tử phi trôi qua, cuối cùng cũng có lại vài ngày bình yên. Đầu tháng tám triều đình sẽ bắt đầu  kỳ thi hương ba năm một lần, mặc dù chỉ là thi hương, nhưng mà người dân trong kinh thành lại rất bận rộn. Dù sao… Không chỉ là đám thư sinh ở nơi khác muốn tham gia thi hương, mà đám thư sinh trong kinh thành này cũng muốn đi thi. Kim Lăng có Quốc Tử Giám, lại có thư viện Tùng Đào do Tạ gia mở ra. Từ xưa Giang Nam lại là nơi văn nhân tài tử xuất hiện tầng tầng lớp lớp, mỗi một lần thi hương, thi hội đương nhiên là thập phần náo nhiệt. Chỉ là, mấy chuyện này đều không có quan hệ gì với Nam Cung Mặc, Nam Cung gia không tham gia thi hương, Nam Cung Mặc cũng không có bằng hữu muốn đi thi, tối đa chỉ là đi xem náo nhiệt mà thôi.

“Mặc cô nương? Thật sự là hiếm khi thấy ngươi có tâm tư đi ra dạo phố a?” Vừa bước vào một tiệm tú phường, đã thấy Lận Trường Phong dựa vào quầy hàng lười biếng nhìn nàng cười nói.

Mặc dù Trường Phong công tử không có công danh, nhưng mà tốt xấu gì vẫn là danh môn công tử tiếng tăm lừng lẫy trong kinh thành, hôm nay lại có bộ dạng chưởng quầy đứng trong tú phường, thực khiến cho người ta phải dở khóc dở cười. Nam Cung Mặc đương nhiên biết rõ Lận Trường Phong đặc biệt chờ nàng ở đây, nhíu mày cười nói: “Ở loại địa phương này mà cũng gặp được Trường Phong công tử, đúng là hiếm có.”

Lận Trường Phong nhún vai tỏ vẻ không thèm để ý, dù sao bề ngoài hắn đúng là đang kinh doanh buôn bán, có việc buôn bán gì mà chưa từng làm qua?

“Mặc cô nương tới chọn tú phẩm (đồ thêu) sao? Đến đây, đồ ở tú phường chúng ta còn tốt hơn hàng nhất đẳng.” Lận Trường Phong cười nói, “Vừa vặn tháng sau cô nương cũng sẽ đại hôn? Có phải chuẩn bị đồ cưới còn chưa đủ hay không, tùy tiện chọn.” Nam Cung Mặc im lặng nhìn người nào đó, thấy trong tiệm cũng không có người lạ nào, mới hỏi: “Trường Phong công tử có lời gì muốn nói?”

Lận Trường Phong sờ cằm cười nói: “Chuyện này sao. Người nào đó chuẩn bị một phần lễ vật để ở chỗ của ta, muốn cho cô nương nhìn xem.”

“Lễ vật?” Biết rõ hắn đang nói tới ai, chỉ là Nam Cung Mặc có chút tò mò tại sao phải để đồ ở chỗ này, “Tại sao không trực tiếp đưa đến quý phủ?”

“Đương nhiên là bởi vì lễ vật này không thể đưa tới phủ Sở quốc công.” Lận Trường Phong cười nói: “Ta đã phải nuôi dưỡng mấy ngày mới đợi được đến lúc Mặc cô nương đại giá quang lâm. Đang ở bên trong, mời Mặc cô nương?”

Nam Cung Mặc cũng rất tò mò, gật đầu đi theo Lận Trường Phong tiến vào hậu viện tú phường. Hậu viện tú phường có hai tòa tiểu viện, tiểu viện phía trước chính là nơi dành cho các tú nương ở trong tú phường, ngày bình thường sẽ thêu thùa chế tác ở đó. Còn tiểu viện phía sau cũng không phải nơi có thể tùy tiện tiến vào, Nam Cung Mặc đi theo Lận Trường Phong, trong một cái kho củi nho nhỏ ở một góc rất hẻo lánh trong viện có một nữ tử xinh đẹp.

Nam Cung Mặc nhíu mày, “Ồ? Cô nương, lại gặp mặt.”

Nữ tử kia bị ném ở trong đống củi, trên khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần dính đầy bụi bặm, mái tóc y phục cũng vô cùng lộn xộn chật vật. Tuy rằng không thể động đậy nhưng vẫn mở to hai mắt gắt gao trừng mắt nhìn Nam Cung Mặc. Lận Trường Phong vuốt vuốt quạt xếp trong tay, cười nói: “Mặc cô nương, ngươi chớ để khuôn mặt nhỏ nhắn này lừa gạt. Vị này… Ít nhất cũng phải lớn hơn ngươi mười mấy tuổi a.”

“Hả?” Nam Cung Mặc có chút kinh ngạc, thiếu nữ trước mắt này nhìn qua tối đa chỉ mới mười lăm tuổi.

Lận Trường Phong cười nói: “Thời điểm Tú Thủy Tiên Tử dương danh giang hồ… Huyền Ca công tử còn chưa có danh tiếng. Ngươi nói, nàng đã bao nhiêu tuổi?” Trước khi Huyền Ca công tử nổi danh, độc của Tú Thủy Tiên Tử đã khiến người trong giang hồ sợ đến mất hồn mất vía. Không, cho dù là hiện tại cũng không thể khinh thường, bởi vì Huyền Ca công tử tuy rằng có thể giải độc, nhưng mà trên thực tế hai người cũng chưa từng chạm trán nhau, mà Huyền Ca công tử cũng không phải thấy người liền cứu. Mà ngay cả lần hành động vừa rồi, Tử Tiêu điện vì bắt nữ nhân này cũng đã có không ít người bị thương. Nếu không phải trước đó đã có chuẩn bị, nói không chừng thương vong còn nặng hơn rất nhiều. Cho nên chỉ sợ ở trong mắt Tú Thủy Tiên Tử, Nam Cung Mặc không rơi vào bẫy của nàng, cũng hoàn toàn là do vận khí của nàng không tốt.

Nam Cung Mặc có chút tò mò quan sát, hỏi: “Tại sao nàng không nói chuyện?”

Lận Trường Phong nói: “Vị này… Không tiết chế tốt như tiểu thư khuê các trong thành Kim Lăng, lời nói ra khỏi miệng thật đúng là khó nghe. Bất đắc dĩ, tại hạ đành phải…”

Nam Cung Mặc hiểu rõ, phất tay bắn một hạt châu đến huyệt đạo của nàng, thiếu nữ ho nhẹ một tiếng phẫn nộ trừng mắt nhìn Lận Trường Phong nói: “Hèn hạ!”

Lận Trường Phong lơ đễnh, xùy cười một tiếng nói: “Lời này của Độc Tiên Tử… Hình như so với ngươi thì chúng ta còn có thể coi là quang minh chính đại động thủ với ngươi a?”

Tú Thủy Tiên Tử hừ nhẹ một tiếng không nói lời nào, bản thân nàng chính là dùng độc, không hạ độc mà mặt đối mặt đánh với người, nghĩ nàng điên sao? Nghiêng mặt liếc mắt nhìn Nam Cung Mặc một cái, hỏi: “Vì sao ngươi không trúng độc?” Nam Cung Mặc cười nói: “Tú Thủy Tiên Tử đang nói đến độc dược bôi trên bồn hoa đặt ở Lệ Thủy các kia sao? Nếu ta cứ vậy mà trúng độc, sư phụ nhất định sẽ bóp chết ta.”

“Ngươi quả thật là sư muội Huyền Ca?” Tú Thủy Tiên Tử hỏi.

Nam Cung Mặc không đếm xỉa tới gật đầu, “Ta có cừu oán gì với Tiên Tử sao?”

Tú Thủy Tiên Tử nói: “Nhận tiền của người, thay người trừ họa.”

Nam Cung Mặc gật đầu, “Đã hiểu, nói cách khác chúng ta không cừu không oán phải không?”

Tú Thủy Tiên Tử có chút không hiểu nhìn nàng, Nam Cung Mặc nói với Lận Trường Phong: “Đã như vậy, ta cũng không có gì cần nói nữa. Vị tiên tử này, liền giao cho Trường Phong công tử xử trí.”

Lận Trường Phong thở dài, “Xem ra Mặc cô nương không hài lòng với phần lễ vật này lắm, uổng công người nào đó còn cố ý phân phó ta lưu lại hai ngày, xem ngươi muốn xử trí như thế nào.” Nam Cung Mặc cười nói: “Tú Thủy Tiên Tử không phải đã nói rồi sao? Thu tiền của người, thay người trừ họa, đã như vậy, ta cần gì phải gây phiền toái cho nàng đây.” Lận Trường Phong tán thành, “Nói cũng đúng, muốn tìm thì cũng nên đi tìm đầu sỏ mà gây phiền toái mới đúng. Đáng tiếc vị kia… Tạm thời không thể gây phiền toái được. Không bằng, ta giúp ngươi đi giết nàng, thế nào?”

Nam Cung Mặc nhàn nhạt liếc mắt nhìn hắn nói: “Kim Lăng dưới chân thiên tử, Trường Phong công tử cũng không nên tri pháp phạm pháp*.” Nếu muốn giết người, nàng không biết tự mình đi sao? Nhưng mà… Đã sống trong một hoàn cảnh mới thì nàng cũng không ngại tuân theo luật pháp ở đây một chút. Nếu nói có chuyện gì thì đều có thể dùng sát thủ để giải quyết, vậy trên đời này làm gì còn có nhiều người lục đục với nhau như vậy?

(*Tri pháp phạm pháp: Biết rõ luật pháp mà vẫn cố tình vi phạm.)

“Ta đi trước, Trường Phong công tử tùy ý.”

Lận Trường Phong bất đắc dĩ, chỉ đành phải nói: “Được rồi, Mặc cô nương đi thong thả.”

Thấy Nam Cung Mặc đi ra ngoài, Tú Thủy Tiên Tử cảnh giác mà nhìn chằm chằm vào Lận Trường Phong nói: “Nếu như đã rơi vào trong tay ngươi, muốn chém muốn giết tùy ngươi.”

Lận Trường Phong nở nụ cười hiền lành, lắc đầu nói: “Không, Tiên Tử yên tâm… Ta không có tính toán giết ngươi.”

“Ngươi định thả ta sao?”

Lận Trường Phong cười nói: “Nếu như Mặc cô nương đã không có hứng thú với ngươi, đương nhiên là sẽ thả ngươi, chẳng lẽ ta lại muốn nuôi ngươi? Chỉ là… Phải cắt đứt hai cánh tay của ngươi rồi mới thả đi được.”

“Ngươi nói cái gì?!” Tú Thủy Tiên Tử kinh hãi, hung hăng trừng mắt nhìn Lận Trường Phong giống như vừa nghe được tin dữ gì. Lận Trường Phong khó hiểu, “Sao vậy? Mấy năm qua Tú Thủy Tiên Tử hạ độc giết người vô số, hiện tại bị bắt lại cũng coi như là nhân quả báo ứng đi? Chỉ muốn một đôi tay của ngươi… Có phải bổn công tử vừa khoan dung lại vừa thiện lương hay không? A, thực ra bổn công tử cũng không muốn đôi tay này, là… Khụ, ngươi có biết mình đã đắc tội với ai không?”

“Ngươi dám!” Tú Thủy Tiên Tử rốt cuộc không nhịn được mà hét ầm lên. Mới mười mấy tuổi nàng đã dương danh giang hồ như vậy, đúng là dựa vào một thân độc thuật cùng chế độc khiến cho người sợ hãi. Nếu không còn hai tay nữa… Nàng quả thực không dám tưởng tượng tương lai của nàng sẽ biến thành bộ dạng gì nữa.

Lận Trường Phong cười đến sung sướng, “Ha ha, Tiên Tử ngươi biết rất rõ mà. Ta thật sự dám. Nếu không thể đưa một đôi bàn tay trắng nõn này của ngươi lên, chỉ sợ người bị cắt đứt hai tay sẽ biến thành ta. Cho nên mới nói, chết đạo hữu không chết bần đạo, Tiên Tử, đành phải ủy khuất ngươi.”

“Không… Đừng.” Tú Thủy Tiên Tử không nhịn được lùi về phía sau, nhưng mà huyệt đạo đã bị chế trụ, căn bản không thể động đậy, làm sao còn có thể trốn?

Lận Trường Phong có chút tiếc hận mà nhìn khuôn mặt xinh đẹp của nàng, thở dài nói: “Đang yên đang lành, lại chạy đến trêu chọc người không nên trêu chọc. Ngươi cũng đã biết, nếu ngày đó ngươi thật sự thực hiện được âm mưu, đôi tay này của ngươi cũng không thể nào giải quyết được chuyện gì, lúc đó mới thật sự là muốn sống không được, muốn chết không xong. Chỉ tiếc, tứ tuyệt trên giang hồ… Từ nay về sau chỉ sợ sẽ mất đi một người.”

So với ba vị khác, kỳ thật Tú Thủy Tiên Tử cũng tương đối thua thiệt. Cung Ngự Thần có Thủy các, Vệ Quân Mạch có Tử Tiêu điện, Huyền Ca công tử y thuật như thần, người thiếu nợ ân cứu mạng của hắn trải rộng khắp thiên hạ. Duy chỉ có vị Tú Thủy Tiên Tử này thành danh sớm nhất, nhưng sau lưng lại không có thế lực chống đỡ, thanh danh trong giang hồ cũng không tốt như Huyền Ca. Nếu như nói Cung Ngự Thần và Vệ Quân Mạch vừa chính vừa tà, Huyền Ca công tử là quân tử chính đạo mà nói, vậy thanh danh của vị Tú Thủy Tiên Tử này trong giang hồ quả thực chính là yêu nữ tà đạo rồi. Coi như là giết nàng, chỉ sợ cũng không có mấy người trở về báo thù thay nàng, có lẽ còn có nhiều người vỗ tay tán thưởng a.

Một Độc Tiên Tử đã mất đi hai tay… Lưu lạc giang hồ, thứ chờ đợi nàng chỉ có người người liên tục chạy đến báo thù. Kết cục như vậy chỉ sợ còn thống khổ hơn việc trực tiếp giết nàng.

Lận Trường Phong lắc đầu quay người đi ra cửa, “Chặt bỏ đôi tay của nàng, đưa đến Chu gia đi.”

“Vâng, điện chủ.”


Chương tiếp >>>

Share.

About Author

Mều lười bụng phưỡn. =))

9 Bình luận

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!