Chương 58: Đi đến Phong Tịch

0

Chương 58: Đi đến Phong Tịch

Edit: C.L


Đêm tối vừa tan biến, ánh sáng mờ ảo yếu ớt phân tán khắp nhân gian, bao phủ Lăng thành bằng một mảnh trăng mờ ảo, trời vẫn còn rất sớm cho nên đường phố còn rất vắng vẻ, thỉnh thoảng có hai ba người đi đường.

“Đát đát, lạch cạch” tiếng vó ngựa cùng tiếng bánh xe lăn trên mặt đất đánh vỡ sự tĩnh lặng của sớm mai, bốn nam tử tuấn dật cưỡi ngựa thong thả đi ở phía trước, phía sau là bốn người ngồi trên xe ngựa. Thân xe được làm bằng gỗ lim màu đen rất quý giá, phong cách cổ xưa nhưng không làm mất đi quý khí, trên đó điêu khắc nhiều đóa hoa lê, có nụ đã nở rộ có nụ thì chưa, có nụ nở rộ dịu dàng, có nụ xấu hổ e ấp, rất nhiều dáng vẻ khác nhau, nhìn giống như thật, đủ thấy rằng tay nghề của người điêu khắc cao siêu đến mức nào, mui xe có bốn cái sừng hơi vểnh lên, phía trên treo bốn sợi dây kèm ngọc lưu ly rủ xuống, lúc ánh nắng chiếu xuống phản xạ ra muôn vàn màu sắc, chỉ bạc được làm bằng bông, lộ rõ vẻ trang nhã phú quý, ở hai bên cửa sổ xe có gắn một mảnh lụa trắng mỏng, tuy mỏng manh như cánh ve nhưng bên ngoài lại không thể nhìn thấy điều gì xảy ra trong xe cả, xe ngựa do hai con tuấn mã kéo động, điều khiển xe ngựa là hai thiếu nữ, một quyến rũ động lòng người, một thanh thuần đáng yêu, chính là Liễu Nguyệt và Tây Vân, bốn người nam tử cưỡi ngựa phía trước là Bạch Ngọc, Bạch Nhất, Thừa Phong và Ngân Diện, Ngân Diện đã tháo mặt nạ xuống, quả thật là một mỹ nam tử.

Thoáng nhìn từ bên ngoài thì xe ngựa cũng không lớn nhưng trong xe lại khác hoàn toàn, buồng xe rộng rãi, toàn bộ vách tường và trần xe được bao phủ bằng một lớp gấm vóc, trên mặt đất được lót một lớp lông cừu rất dày, mềm mại dễ chịu, dẵm lên cảm giác như đang ở đi trong mây, cạnh xe có ba rìa có thể để cho người khác ngồi, chỗ ngồi đều được che phủ bằng miếng da hổ màu đen sáng bóng, kết hợp với thảm lót lông cừu trắng noãn trên mặt đất tạo thành màu sắc đối lập, nhìn cũng rất thuận mắt, phía trong góc của buồng xe có chia thành hai cái tủ nhỏ, ngăn tủ đầu tiên có thể sử dụng thành cái bàn để dùng, ngăn tủ phía trong dùng để đựng quần áo và thức ăn, phía bên trái ngăn tủ trên có để một cái lư hương tinh xảo khéo léo, hương khói nhàn nhạt, ung dung bay lơ lửng bên trong buồng xe, mùi hương làm lòng người trở nên yên tĩnh.

Tư Thiên Hoán và Tô Tiểu Vũ ngồi ở bên trong, Bạch Thuật và Khúc Ngâm ngồi hai bên rìa xe, chỗ ngồi được bao phủ kín vô cùng thoải mái, gần như không cảm nhận được sự sóc nẩy khi cỗ xe đang di chuyển.

“Vũ nhi, ta đã nói với hoàng huynh, trước tiên nhốt Trưởng tôn Thanh Thanh vào thiên lao, cho phép chúng ta sau khi trở về rồi xử lý tiếp.” Tư Thiên Hoán tựa nửa người trên vách xe, để cho Tô Tiểu Vũ gối lên đùi của mình mà ngủ, thấy đáy mắt nàng có chút bối rối nhưng bộ dạng lại không ngủ được, có phần đau lòng, nếu không phải là không muốn gây sự chú ý với người khác thì hắn cũng không muốn mới sáng sớm đã kéo vật nhỏ từ trong chăn ra rồi.

Tô Tiểu Vũ cọ xát ở trên đùi hắn, lười biếng trợn mắt nhìn hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn mơ màng khẽ ngẩn ra, hắn bởi vì cúi thấp đầu xuống mà làm cho vài nhánh tóc đen rớt xuống, lộ ra tùy tính có phần bất kham, nụ cười ấm áp bên môi đủ để hòa tan tuyết đầu mùa, trong con ngươi màu hổ phách sâu thẳm, đẹp đẽ và tĩnh mịch, dưới ánh nến, nửa bên mặt có chút tối tăm, nửa bên mặt lại như thường ngày, một nửa như ma, một nửa như tiên, nam nhân có một không hai có lẽ chính là hắn, mặc dù đã sớm quen thuộc người này rồi, nhưng mỗi lần chăm chú nhìn hắn, tim nàng vẫn có chút không tự chủ được mà lạc nhịp.

“Chàng làm chủ là được rồi.” Tô Tiểu Vũ sờ sờ cái mũi của mình, dùng cánh tay chống người từ từ đứng dậy, khẽ cười rực rỡ như hoa sen, thánh khiết xinh đẹp.

Tư Thiên Hoán cũng nhìn nàng cười cưng chiều, đưa tay lấy cao điểm từ tủ trong ra, chia làm từng phần nhỏ, đưa từng chút từng chút vào miệng Tô Tiểu Vũ, nàng dựa vào trong lòng hắn ngoan ngoãn ăn, trong lúc nhất thời bầu không khí giữa hai người rất nhu hòa êm dịu.

Bạch Thuật ở bên trái, nâng người nằm lên mép rìa, vẫn còn có chỗ trống, hắn ngơ ngác nhìn trần xe, nghĩ tới tiểu nhân nhi lẳng lặng nằm trên giường của hắn trong Bạch phủ, nội tâm không khỏi thắt lại, hắn vẫn là bỏ lại Tranh nhi mà đi, đợi nàng tỉnh lại phỏng chừng sẽ giận đến mức phá hủy Bạch phủ, hy vọng nàng có thể hiểu rằng chỉ vì hắn hy vọng nàng có thể an toàn.

Khúc Ngâm cũng lẳng lặng tựa vào cửa sổ xe, trên mặt thản nhiên không có chút cảm xúc gì, cặp mắt linh động thường ngày cũng mất đi một ít sức sống.

Sau khi Tô Tiểu Vũ ăn no, giương mắt nhìn hai người rồi lại nhìn Tư Thiên Hoán, trong nội tâm đột nhiên cảm thấy có chút tội lỗi, hai người kia đều rời khỏi người yêu của mình vậy mà nàng lại ở đây cùng Hoán tình chàng ý thiếp, thế này có phải kích thích đến bọn họ hay không?!

Lại thấy bộ dạng mệt mỏi của Khúc Ngâm, Tô Tiểu Vũ lặng lẽ đẩy cánh tay của Tư Thiên Hoán đang ôm mình, bờ mông dịch chuyển, ngồi xuống bên cạnh Khúc Ngâm, đưa một bọc mứt hoa quả trong tay giơ lên trước mặt nàng.

“Tiểu Vũ?!” Khúc Ngâm đột nhiên hoàn hồn, kinh ngạc nhìn Tô Tiểu Vũ gần ngay trước mắt, thấy nàng cười híp mắt nhìn mình, nhịn không được khẽ cười, nhận lấy mứt hoa quả của nàng.

Tô Tiểu Vũ mở to mắt chu môi ủy khuất, nhẹ nhàng lôi kéo thắt lưng trên váy lụa của Khúc Ngâm: “Có người mới liền quên mất người cũ, sáng sớm chỉ nhớ tới mỗi Hoàng Thượng của ngươi, không thèm liếc nhìn ta lấy một cái.”

“Ngươi có Vương gia nhìn còn chưa đủ sao?” Khúc Ngâm nhíu mày, ngậm một viên mứt hoa quả, cười như không nhìn nàng, khẽ nhai đồ vật trong miệng.

Tô Tiểu Vũ vẫn rất bội phục Khúc Ngâm có thể có một bộ dạng ưu nhã như thế khi ăn, ngược lại bản thân…cũng khó trách Hoán lại chê nàng.

“Hoán là Hoán, tiểu Khúc nhi là tiểu Khúc nhi, hai người không giống nhau.” Tô Tiểu Vũ cười ngọt ngào, nhu thuận đáng yêu.

Khúc Ngâm nhận được một ánh mắt lạnh lẽo từ nơi nào đó, sống lưng cứng đờ, đột nhiên nổi lên ý xấu, cười nhẹ hỏi: “Vậy Tiểu Vũ cảm thấy là ta quan trọng hay là Vương gia quan trọng hơn?”

“Đương nhiên là tiểu…” Tô Tiểu Vũ một lòng muốn dỗ dành Khúc Ngâm vui vẻ, không chút nghĩ ngợi liền hé cặp môi đỏ mọng, sau lưng đột nhiên truyền đến hàn khí nhàn nhạt, nàng sợ tới mức ngậm miệng lại, có phần sợ hãi mà rụt rụt vai.

“Tiểu Vũ, ngươi cũng có ngày hôm nay.” Tâm tình u ám ban sáng của Khúc Ngâm đã biến mất, vui vẻ cười đến híp mắt, trước kia Tiểu Vũ suất khí, đường hoàng, tùy tính, ngang ngạnh, giống như một con Tiểu Báo Tử khó thuần, mà bây giờ Tư Thiên Hoán chỉ dùng một ánh mắt liền có thể làm cho nàng nghe lời như con mèo nhỏ, rõ ràng là khuôn mặt giống nhau nhưng hương vị lại trái ngược, con người khi yêu đều sẽ thay đổi sao? Giống nhau bản thân vốn là vui vẻ lạc quan nhưng bây giờ cũng biết được tư vị buồn bã.

Tô Tiểu Vũ quay đầu lại tức giận trừng Tư Thiên Hoán một cái, thấy vẻ mặt hắn cười vô tội, hơi nghẹn khuất không thể phát tác, chỉ có thể phồng má khó chịu nói: “Ta đánh không lại hắn nha.”

“Phụt!” Bạch Thuật đang uống trà trước mặt đột nhiên phun tới, ánh mắt nhìn Tô Tiểu Vũ có chút quỷ dị.

Tô Tiểu Vũ bị hắn nhìn đến mức khó hiểu, chỉ cho là hắn vụng về mượn cớ cười nàng, trên mặt có một chút không được tự nhiên, chọc Khúc Ngâm khẽ cười.

Tư Thiên Hoán thản nhiên nhìn hắn, trong mắt mang theo cảnh cáo không dễ dàng phát giác, sau đó ung dung mà nhìn một mảng lông cừu bị trà làm dơ: “Lau cho sạch sẽ.”

“Bạch Lê ngươi vẫn rất chú trọng sạch sẽ, ở bên ngoài vẫn thích sạch sẽ.” Gương mặt tuấn dật của Bạch Thuật tối sầm, hắn cũng chỉ là nghĩ đến khả năng trước đây của Tô Tiểu Vũ, nghe nàng nói bản thân yếu đuối, mới nhịn không được muốn cười, cừa rồi cũng không phải cố ý.

“Ngươi thích sạch sẽ sao?” Tô Tiểu Vũ nhạy bén nắm được mấu chốt trong lời nói của hắn, kinh ngạc hỏi.

Tư Thiên Hoán còn chưa mở miệng, Bạch Thuật đã khó tin nói: “Hắn cực kỳ thích sạch sẽ, một bộ y phục không mặc lần thứ hai, người nào làm dơ đồ đạc của hắn, muốn đụng vào đồ đạc của hắn, làm dơ bất cứ thứ gì thì đừng mong sống yên ổn…” Nói thí dụ như Bạch Thuật hắn.

Khóe miệng Tô Tiểu Vũ co quắp, chột dạ nghiêng mắt nhìn Tư Thiên Hoán, tối hôm qua dường như nàng làm rớt một ít vụn cơm vào y phục của hắn, trước đó vài ngày còn đạp hắn một cước, những chuyện trước đó…lại càng, càng chột dạ, đầu cúi càng thấp.

Khúc Ngâm thấy vậy, cười đến mức thở không nổi, Tây Vân và Liễu Nguyệt ở bên ngoài nghe thấy thế cũng bật cười, dây thần kinh của chủ tử các nàng ở phương diện này thật đúng là thô mà.

Bạch Thuật suy nghĩ một chút, cũng rất hứng thú nở nụ cười, vốn tâm tình có chút đè nén cũng tốt hơn một chút.

Đời này Tô Tiểu Vũ lần đầu tiên hiểu được cái gì gọi là hy sinh bản thân để mua vui, thành toàn hạnh phúc cho người khác, tức giận trừng mắt liếc Khúc Ngâm đang cười ngặt ngẽo, lặng yên bò lại trên người Tư Thiên Hoán, tiến vào trong lòng ngực hắn, thản nhiên mà cấu véo thịt của hắn, buồn bực nói: “Tại sao không nói cho ta biết.”

“Vũ nhi không bẩn.” Tư Thiên Hoán khẽ vuốt ve đầu nàng, thanh âm trầm thấp như ngọc ôn hoà, ánh mắt cũng rất dịu dàng.

Thân thể Tô Tiểu Vũ cứng đờ, buồn buồn: “Ừ” một tiếng, lần này không ngẩng đầu lên là vì thẹn thùng Tư Thiên Hoán cảm giác được cho nên càng cười đến dịu dàng.

Bạch Thuật bị Tư Thiên Hoán làm cho chua xót đến mức không chịu nổi, trước kia thật đúng là không có phát hiện Bạch Lê buồn nôn như vậy, chà xát cánh tay của mình: “Tiểu Vũ không bẩn, chúng ta thì dơ bẩn sao?”

“Đúng.” Tư Thiên Hoán vậy mà thật sự trả lời câu hỏi của hắn, biểu cảm thản nhiên, tỏ vẻ hắn nói lời này không có nửa phần đùa giỡn.

Mặt ngọc của Bạch Thuật còn đen hơn cả đáy nồi, tức giận hít sâu vài cái, nghiến răng “Ken két”.

Khúc Ngâm vẫn cười không ngừng, trong lòng âm thầm nói đám người này đúng là hài hước.
Đám người Thừa Phong đi tuốt ở đằng trước, nghe tiếng cười từ phía sau truyền đến cũng chó chút kinh ngạc, tính tình của Khúc cô nương nhìn chung rất lãnh đạm, làm sao lại có thể cười đùa được như thế chứ?

Đoàn người chạy một ngày đường, lúc chạng vạng tối vừa tới trấn Cẩm Tú, bởi vì trấn này tạo ra những vải thêu rất chất lượng nên được đặt tên là như vậy. Rất nhiều thương nhân đều tới đây mua hàng, đó là lí do mà trấn Cẩm Tú rất phồn thịnh.

Người trên trấn nhìn đoàn người vào trấn, sôi nổi đứng ở bên cạnh nghị luận, nhìn nam nữ mở đường và đánh xe đều rất tuấn tú và xinh đẹp, vậy rốt cuộc người trong xe ngựa có thân phận như thế nào?

Cẩm Tú Các là khách điếm lớn nhất trấn Cẩm Tú, Bạch Ngọc đã sớm phái người đặt trước vào gian phòng ở đây, hắn dẫn đầu dừng lại trước Cẩm Tú Các, quay đầu lại nói: “Chủ tử, đã đến.”

“Ừ.” Bạch Thuật lười biếng mà ngáp dài, tiên phong vén rèm xe nhảy xuống trước, người kia một thân ưu nhã phiêu dật, làm cho rất nhiều thiếu nữ thẹn thùng, nhưng mà lúc này hắn trông có vẻ mệt mỏi, vốn chẳng thèm nhìn nhửng nữ nhân ái mộ hắn, bước vào trong khách điếm.

Khúc Ngâm cũng nghỉ ngơi ở trên xe ngựa trong chốc lát, ánh mắt cũng tỉnh táo hơn một chút, nhìn thoáng qua Tô Tiểu Vũ ngủ say, chậm rãi xuống xe ngựa, nào ngờ lại tạo nên một bầu không khí chỉ còn tiếng hít thở.

Tư Thiên Hoán nhìn tiểu nữ nhân ngủ say trong ngực, sắc mặt hồng hào, môi anh đào khẽ chu, như một đứa bé không phòng bị, nội tâm mềm mại, nhưng ánh mắt màu xanh nhạt của hắn lướt qua mắt nàng, trong mắt có phần đau lòng, đêm qua khiến nàng bị giày vò quá rồi.

“Tiểu…” Tây Vân thấy chủ tử nhà mình còn chưa đi ra, nhẹ giọng kêu nhưng bị Tư Thiên Hoán cắt ngang.

“Tới rồi.”

Giọng nam nhàn nhạt, mang theo khí chất tôn quý cùng bá đạo, chỉ là thanh âm lại khiến cho không ít nữ nhân thẹn thùng rồi, sôi nổi chờ mong nhìn thấy hình dáng của hắn.

Tây Vân đứng dậy vén rèm xe, Tư Thiên Hoán ôm Tô Tiểu Vũ chậm rãi đứng dậy, chậm rãi xuống xe ngựa, đi vào khách điếm.

Tốc độ của hắn rất nhanh nhưng cũng đủ để cho không ít người thấy dung mạo của hắn, nam tử kia có dung mạo đẹp như tranh vẽ, âm thanh hấp dẫn lòng người, khắc sâu trong lòng mọi người, nữ tử ngủ say trong lòng ngực của hắn mặc dù không nhìn thấy rõ mặt mũi của nàng nhưng đây là dung nhan khiến rất nhiều nữ tử ghen tị, có thể được một người nam nhân như vậy ôm vào trong lòng, muốn các nàng chết cũng bằng lòng.

Bạch Ngọc đặt mấy gian phòng ở lầu ba, sau khi Tư Thiên Hoán ôm Tô Tiểu Vũ vào phòng, nữ nhân vốn là đang ngủ say đột nhiên mở mắt to ra, trong mắt không chút mệt mỏi khi vừa ngủ dậy, duỗi lưng ra, bước xuống đất.

Tư Thiên Hoán ngồi ở trên ghế, rót cho mình một chén trà, ung dung mà uống vào, cười như không nghiêng mắt nhìn nữ nhân trước mắt xem bộ tinh thần rất tốt: “Không giả vờ nữa?” Khi hắn ôm nàng xuống xe ngựa thì nàng cũng đã tỉnh, cho là hắn không phát hiện ra sao?

Tô Tiểu Vũ lười biếng mà ngáp một cái, cũng không tìm ghế ngồi mà trực tiếp ngồi ở trên đùi của hắn mặt đối mặt, vô tội cười: “Lên lầu rất mệt.”

Trong mắt người nam nhân thoáng qua chút ranh mãnh, ngữ điệu có phần quỷ dị: “Thật sao?”

“Đương nhiên.” Tô Tiểu Vũ theo bản năng mà cao giọng, nhưng có chút che giấu bên trong. Thấy hắn cười càng ngày càng kỳ quái, trong mắt xẹt qua chút xấu hổ, trực tiếp ôm cổ hắn, rúc vào cổ của hắn nhưng lại bị hắn phát hiện ra, nàng chính là đang tuyên bố chủ quyền nha, hắn có ý kiến sao? Bên ngoài nhiều nữ nhân như vậy, nàng không muốn người khác nhớ thương nam nhân của nàng.

“Ngủ lâu như vậy, cổ họng hơi khô rồi.” Tư Thiên Hoán biết rõ cái gì là có chừng có mực, thân người ngả về phía sau, đùa nghịch với khuôn mặt nhỏ nhắn, cười nhạt lấy nước cho nàng.

Tô Tiểu Vũ nghe theo uống nước, nụ cười điềm tĩnh trên khóe môi, tuy rằng nàng cảm thấy cái dạng này của Tư Thiên Hoán như xem nàng là một tiểu hài tử nhưng cảm giác có người sủng ái thật sự rất tốt.

Tiểu Bạch từ ống tay áo của hắn bò ra, theo cánh tay bò tới vai nàng, hai mắt sáng lên nhìn chén nước trong tay Tư Thiên Hoán, thả người nhảy lên, xông thẳng về phía trước.

Tốc độ của Tiểu Bạch nhanh như tia chớp, Tư Thiên Hoán nhíu mắt lại, đang muốn né, nụ cười trên khéo miệng đột nhiên thay đổi có chút tà khí, ngừng tránh né.

Tiểu Bạch bởi vì dùng sức xông tới quá lớn, bản thân không uống được nước, ngược lại đụng ngã lăn lên chăn mền, chén trà cứ như vậy vẩy vào trên quần áo Tô Tiểu Vũ.

Tiểu Bạch tự biết đuối lý, xấu hổ che mặt, trốn đằng sau ấm nước hắn chẳng qua là ăn nhiều dược hoàn nên rất khát nha…

“Vũ nhi, ta giúp nàng thay quần áo.” Tư Thiên Hoán lạnh lùng liếc nhìn Tiểu Bạch, nhíu mày nhìn vệt nước trên quần áo của Tô Tiểu Vũ, nói.

“Chàng cố ý không né, muốn đánh chủ ý này sao?” Tô Tiểu Vũ xùy cười một tiếng, khẽ nói, từ trên người hắn bò xuống dưới, thật đúng là lúc nào cũng ngấm ngầm mưu tính nàng, xem nàng như đồ ngốc a.

Âm mưu bị vạch trần, Tư Thiên Hoán không lúng túng một chút nào, ngược lại ra vẻ đương nhiên mà cười nói: “Vũ nhi là người của ta rồi, giúp nàng đổi lại quần áo thì có làm sao?”

“Chàng trở về gian phòng của mình đi.” Lỗ tai Tô Tiểu Vũ có chút phiếm hồng, bởi vì trong miệng hắn nói ra câu “Người của hắn”, lại bỏ qua cảm giác thắt lưng đau nhức, trong lòng lại càng xấu hổ không thôi.

“Khách sạn chỉ còn lại có chín gian phòng thôi, vì vậy ta ở một gian với Vũ nhi.” Tư Thiên Hoán nói, căn bản không định che giấu đắc ý trên mặt, vật nhỏ là nữ nhân của hắn rồi, đương nhiên về sau cũng phải cùng giường chung gối với hắn nha.

“Ta đi tìm Khúc Ngâm!” Xem hiểu ý tứ trong mắt của hắn, Tô Tiểu Vũ hơi hờn dỗi mà nói, quay người liền đi ra ngoài, khuôn mặt lúc xoay người hơi phiếm hồng, đáy mắt có chút xấu hổ.

Tuy rằng từ nhỏ nàng trải qua những việc khác hẳn với người thường, tâm trí kiên cường nhưng đối với những sự việc này, nàng hay vẫn sẽ xấu hổ, chung quy nàng cũng là nữ nhi a.

Tư Thiên Hoán mím môi lặng lẽ cười cười, đứng dậy ôm nàng từ phía sau, cúi người tựa vào vai nàng, ôn nhu cười nói: “Vũ nhi, chúng ta là vợ chồng.” Mặc kệ hại vật nhỏ xấu hổ đi nữa thì nàng chính là Vương Phi của hắn, vợ của hắn vợ chồng đương nhiên phải cùng giường chung gối, nàng trốn không thoát đâu.

Tô Tiểu Vũ sững sờ, đột nhiên ý thức được bản thân sớm đã làm vợ người rồi, mặc dù không có đại hôn nhưng trong thánh chỉ của Hoàng thượng, hắn đã là nữ chủ nhân của Vương Phủ, là thê tử của Hoán.

Vợ chồng a… Tô Tiểu Vũ rũ mắt, lông mi dài ngăn trở ánh sáng nhu hòa bên trong, gương mặt ửng đỏ, dụ người muốn hái, môi anh đào không điểm mà đỏ hơi khẽ mím, khóe môi câu lên dáng cười, khó xử trong lòng cũng dần dần nhạt đi, con ngươi đảo vòng, nhìn gương mặt không dễ dàng phát giác sự chờ mong của nam nhân bên cạnh, đột nhiên quay đầu, chủ động hôn hắn.

Tư Thiên Hoán sững sờ, khẽ mở to mắt, thấy dưới đáy mắt nàng không che giấu sự mềm mại, trong lòng lập tức mừng rỡ, cặp mắt màu hổ phách sáng rực lên nghiêng người đè lại đầu của nàng, hung hăng mà hôn, trong mắt nửa híp lại đều là vui sướng, vật nhỏ nghĩ thông rồi sao?

Tay Tô Tiểu Vũ đặt tại ngực hắn, mềm nhũn mà dựa vào lồng ngực hắn, khẽ giương mắt, liền trông thấy một khuôn mặt tuấn tú vô cùng vui vẻ, khóe miệng vui vẻ lại kéo lên, mập mờ nhỏ giọng nói: “Chúng ta…ừm…là vợ chồng…”

Thân thể Tư Thiên Hoán cứng đờ, nặng nề cúi xuống nhìn môi nàng, ôn nhu cười nói: “Chúng ta là vợ chồng.” Âm thanh nhẹ nhàng, ý nghĩ trong lời nói, hốc mắt lại hơi phiếm hồng.

Tô Tiểu Vũ sững sờ nhìn hốc mắt không thể nhận ra có chút đỏ của hắn ấm áp tràn ngập trong lòng, mím môi cười cười, ôm eo của hắn tiến vào trong lòng lòng hắn “Ừ” một tiếng.

“Bạch Lê a, đêm nay… A, xấu hổ, các ngươi tiếp tục, tiếp tục đi.” Bạch Thuật tùy tiện đạp cửa đi vào, trông thấy tình cảnh trước mắt bị hù dọa hét lên một tiếng, lời nói cũng chưa nói xong đã chạy thật nhanh ra ngoài, còn cẩn thận từng li từng tí mà đóng cửa lại, sau đó dựa vào cửa trợn trắng mắt, hiện tại trời còn chưa tối đâu nha, làm sao bọn họ có thể như vậy chứ, cũng may không phát hiện cái khác, nếu không cái mạng nhỏ của hắn a…..

“Làm sao vậy?” Khúc Ngâm và đám người Bạch Ngọc nghe được tiếng kêu của hắn, đều chạy ra, vội vàng hỏi.

Bạch Thuật cười xấu hổ, lắc đầu, đột nhiên cửa phía sau mở ra, hắn suýt nữa té ngã trên đất, đột nhiên được người tiếp được, sợ tới mức tròng mắt hắn muốn rớt ra ngoài, Tô Tiểu Vũ cho Bạch Lê ăn cái thứ ngon ngọt gì mà đẩ cho hắn ta đỡ hắn.

Khuông mặt Tư Thiên Hoán vui tươi, xuân phong đắc ý, hiếm khi có lòng tốt đỡ lấy Bạch Thuật sắp ngã sấp xuống, lại thấy hắn ngốc đến nỗi nói không ra lời, khóe miệng vừa kéo, chẳng muốn chẳng muốn so đo với hắn.

“Vương… Bạch thiếu gia, người đi đâu vậy?” Bạch Ngọc thấy hắn đi thẳng xuống lầu, hỏi.

“Nấu cơm.” Hai chữ thản nhiên, lần đầu tiên khiến mọi người bị chết khiếp, ví dụ Liễu Nguyệt, Thừa Phong và Ngân Diện, tất nhiên đám người Bạch Thuật sớm đã thành thói quen.

“Vào đi.” Tô Tiểu Vũ ngồi ở bên cạnh bàn, nhàn nhạt nói.

Mọi người nghe vậy đều rất nghi hoặc, đi vào, ngồi vây quanh cái bàn.

“Tiểu Vũ, ngươi có chuyện gì muốn nói sao?” Khúc Ngâm nghi ngờ hỏi, bây giờ là thời gian ăn cơm, Tiểu Vũ gọi bọn hắn vào đây nhất định là có lời muốn nói.

Tô Tiểu Vũ uống chén trà trong tay, có chút mê mang mà nhìn Khúc Ngâm: “Không có a.”

“Vậy ngươi kêu đám bọn ta vào để làm gì?” Khúc Ngâm trừng mắt, thấy những người khác cũng mang vẻ mặt mê mang, đây chính là gian phòng của Tiểu Vũ và tên sát tinh kia, ngẩn ngơ ngồi lâu sẽ có chuyện a.

“Ăn cơm.” Khóe miệng Tô Tiểu Vũ vừa kéo, nghĩ đến biểu cảm vừa rồi của Tư Thiên Hoán, trong mắt hiện lên ôn nhu, vui vẻ như vậy sao, đến nỗi nguyện ý nấu cơm cho tất cả mọi người.

“BA~”

Cái chén trong tay Bạch Thuật rơi xuống mặt đất, ngơ ngác nhìn Tô Tiểu Vũ, nuốt nước miếng một cái, cảm thấy đầu óc của mình đột nhiên ngưng hoạt động.

Những người khác mặc dù không có khoa trương như Bạch Thuật nhưng kinh ngạc trong mắt vẫn không thể che hết, đường đường là Minh Vương điện hạ vậy mà nấu cơm cho bọn họ ăn? Làm sao có thể?!!!

“Tâm tình hôm nay của hắn rất tốt.” Tô Tiểu Vũ cười nhẹ, nói, thấy Thừa Phong ngày thường lãnh đạm cũng khẽ há mồm, vủi vẻ trong mắt càng khuếch đại.

Khúc Ngâm ngược lại không có khoa trương như bọn hắn vậy, sau khi hơi kinh ngạc cũng có chút chờ mong vào tài nấu nướng của Tư Thiên Hoán, suy nghĩ một chút nói: “Tiểu Vũ, ta vừa mới nghe nói chợ đêm nơi đây không tệ, ban đêm đi xem một chút không?” Tuy là đang hỏi Tô Tiểu Vũ nhưng trong mắt tất cả đều là mong đợi.

“Tiểu khúc nhi muốn đi, ta sẽ đi cùng ngươi.”

Tô Tiểu Vũ gật gật đầu, tuy rằng nàng không có hứng thú đối với chợ đêm nhưng không muốn bỏ qua tâm nguyện của nàng, nàng thuở nhỏ lớn lên ở Thánh Địa Y Cốc, sau đó rời khỏi Y Cốc lại sinh sống ở trong một thôn trang nhỏ, rồi lại trở về cung cùng Tư Thiên Hoàng, bởi vì độc trong cơ thể nên không tâm tư đi ra ngoài dạo chơi, nàng đối với chợ đêm có chút tò mò cũng không gì đáng trách.

“Tiểu Vũ tốt nhất.” Khúc Ngâm mím môi cười nói, nụ cười sáng rỡ phá tan sự lãnh đạm vốn có, phần tốt đẹp kia lại khiến cho mắt đám người ở chỗ này xẹt qua một tia kinh diễm, Tô Tiểu Vũ lại càng cảm thấy tự hào về bản thân.

“Khụ khụ, Tiểu Vũ, ngươi đừng nhìn Khúc Ngâm như vậy, Bạch Lê sẽ ghen.” Bạch Thuật thấy Tô Tiểu Vũ rất dịu dàng với Khúc Ngâm, cảm thấy với tư cách là bạn tốt của Bạch Lê, nhất định phải nhắc nhở một chút, tính độc chiếm của tên kia thế nhưng thật sự rất mạnh mẽ.

Tô Tiểu Vũ cười lạnh nhìn Bạch Thuật: “Thói quen, không đổi được.” Không nói chuyện này thì thôi, vừa nói đến đã muốn đánh tên Tư Thiên Hoán kia, lòng dạ hắn quá hẹp hòi.

Bạch Thuật vuốt cái mũi không nói nên lời, Khúc Ngâm thè lưỡi mượn cách uống trà che giấu dí dỏm trong mắt, những việc mà nàng và Tiểu Vũ trải qua, bọn hắn vĩnh viễn sẽ không bao giờ biết được, phần tình nghĩa kia cũng đã trở thành thói quen.

“Mọi người ở Vũ các rất sợ chủ tử nhưng ta lại cảm thấy chủ tử Tiểu Vũ rất tốt mà.” Tây Vân cười híp mắt nói, chủ tử Tiểu Vũ khi cười cũng rất dịu dàng.

Thừa Phong cười nhạo, nhịn không được cãi lại: “Không phải mọi người đều đã thấy dáng vẻ này của chủ tử sao.” Chủ tử ở Vũ các, huấn luyện những người kia, thủ đoạn đều rất nghiêm khắc, bọn hắn có thể không úy kỵ sao, bọn hắn cũng là được chủ tử thật lòng tiếp nhận, cũng có cơ hội nhìn thấy một mặt khác của người.

“Ngươi không đả kích ta sẽ chết sao.” Tây Vân cũng không biết vì sao lại không thích việc Thừa Phong luôn đấu võ mồm với nàng, hết lần này tới lần khác hắn lại thích làm những điều trái ngược với nàng, trừng mắt hạnh, tức giận nhìn Thừa Phong.

Vẻ mặt Thừa Phong sững sờ, lập tức cười nhạt, nhún nhún vai, không nói gì nữa.

Tô Tiểu Vũ cười như không nhìn hai người, sau đó lại nhìn Liễu Nguyệt, đôi mắt quyến rũ của Liễu Nguyệt chớp chớp tinh nghịch, lòng thầm nghĩ nàng ấy xong rồi.

“Ngươi đi đâu vậy?” Liễu Nguyệt thấy Ngân Diện đột nhiên đứng dậy muốn đi, kinh ngạc hỏi, tay nghề của Minh Vương mà hắn không muốn ăn thử sao?

Ngân Diện nhíu mày: “Chúng ta không cần đi giúp Vương gia bưng thức ăn sao?” Chẳng lẽ muốn Vương gia tự mình bưng nhiều đồ ăn như vậy sao? Hắn cũng không dám đâu.

Đám người Bạch Ngọc nghe vậy lập tức đứng lên, trên mặt đều hiện lên vẻ chán nản, vứt hưng phấn ra sau đầu, bọn hắn vậy mà quên mất ngài ấy, Vương gia có vui vẻ như thế nào đi chăng nữa thì ngài ấy cũng là chủ tử, chẳng lẽ muốn chủ tử hầu hạ bọn hắn sao?

Thừa Phong, Tây Vân và Liễu Nguyệt cũng đứng lên liếc nhìn Tô Tiểu Vũ, sau đó cũng đi theo đám bọn hắn tới nhà bếp.

“Bị các ngươi làm hư rồi.” Tô Tiểu Vũ khinh thường mà bĩu môi, mấy cái đĩa thôi mà phải huy động tới một đám nhân lực như thế à?

Bạch Thuật nhíu mày nói: “Hắn không nuông chiều ngươi?”

Tô Tiểu Vũ lạnh nhạt khẽ hừ: “Bạch Thuật, nếu như ngươi là nữ nhân, ta cũng không có cơ hội ở cùng một chỗ với hắn.” Kẻ nuông chiều hắn nhất chính là Bạch Thuật, người thủ hộ làm lâu năm đều sẽ trở thành vú em sao?

“Nếu như ngươi là nam nhân, không phải Hoàng Đế cũng không có cơ hội sao?!” Bạch Thuật cười nói.

“Này, tại sao lại lôi ta vào chứ.” Khúc Ngâm bất mãn nhìn hai người: “Trên thế giới này làm gì có nhiều ‘nếu như’ như thế.”

Đúng vậy, trên thế giới này không có nếu như, vì vậy Tư Thiên Hoán đã định trước sẽ ở chung một chỗ với, Bạch Thuật đã định trước sẽ đuổi theo Tư Thiên Tranh đến cùng, Tư Thiên Hoàng đã định trước được Khúc Ngâm cứu, có một số việc, cũng đã được định sẵn từ rất lâu rồi.

Một lát sau, cửa phòng lại mở ra, đám người Thừa Phong bưng chén đĩa đi vào, trong tay mỗi người đều cầm rất nhiều thứ, duy chỉ có hai tay “Đầu bếp” đi sau cùng là trống trơn, nhàn nhã tự tại.

“Thiếu gia, làm sao mà tài nấu nướng của người lại tốt như vậy?” Ra ngoài cũng không cần nhiều quy củ như vậy, Bạch Ngọc cũng thoải mái hơn ngày thường rất nhiều, gắp một ít thức ăn trong dĩa, lẩm bẩm nói.

Bào ngư tươi sống, chim cô nướng, gà ti xào đậu mầm, trân châu cá viên… Hơn mười món ăn, tất cả đều có màu sắc tươi đẹp, ngon miệng mê người, nhìn xong khiến người ta phải giơ một ngón trỏ lớn.

Hoán thân mật nhìn nàng, cười như không nói: “Mời phu nhân.” Hai chữ ‘Phu nhân’ còn đặc biệt lên giọng, chọc người khác mỉm cười.

Tô Tiểu Vũ chợt nghe xong hai chữ phu nhân, vẫn có chút không thích ứng kịp, đé nén cảm xúc của mình, tức giận lầm bầm: “Kiếp trước.”

“Ha ha…” Trong lúc nhất thời, trong phòng tràn đầy tiếng cười.

Tất cả mọi người đang cười, Tư Thiên Hoán cũng đang cười nhưng trong mắt hắn chợt có chút u buồn, kiếp trước … Chỉ một câu nói đùa, thế nhưng tại sao tim của hắn lại thoáng âm ỉ?

Tư Thiên Hoán và Tô Tiểu Vũ đã tâm linh tương thông, tim hắn đau nhói tức là Tô Tiểu Vũ cũng đau như hắn, khẽ ngẩng đầu lo lắng nhìn Tư Thiên Hoán nhưng lại thấy hắn không có phát hiện nàng đang nhìn, lo lắng trong mắt càng đậm.

“Mau ăn đi, một lát sẽ nguội mất.” Tô Tiểu Vũ mím môi, câu môi nở nụ cười, gắp một miếng thịt gà cho vào trong chén của hắn. “Chàng thích ăn nhất.”

Tư Thiên Hoán thu hồi tâm tư, ôn nhu cười với nàng, gắp miếng thịt gà lên cắn một miếng, cánh tay đột nhiên khựng lại, từ trước đến nay hắn chưa từng nói với nàng rằng mình thích ăn thịt gà, làm sao mà nàng lại biết được? Vẻ mặt khó hiểu nhìn nàng một cái, tiếp tục nhai thức ăn trong miệng, khuôn mặt khôi phục nụ cười thản nhiên.

Thế nhưng Tô Tiểu Vũ lại không quên biểu cảm ban nãy của hắn, nghi ngờ trong lòng càng nhiều.

Bầu không khí trên bàn vui vẻ hòa thuận, lúc này giống như là một bữa cơm đoàn viên, chủ tớ có thể như thế này, trên cái thế giới này e rằng chỉ có nhà nàng mà thôi.

Bạch Thuật cơm nước no nê, lười biếng tựa lưng vào ghế ngồi, Tư Thiên Hoán liếc nhìn hắn một cái nói: “Thu dọn đồ đạc.”

“Tại sao lại là ta?” Bạch Thuật trừng mắt, kinh ngạc hỏi.

Tư Thiên Hoán hừ nhẹ: “Ăn uống chùa, còn không muốn phụ giúp sao?” Đám người ban đầu đi bưng thức ăn cũng không thấy hắn.

Đang lúc mọi người cười đùa, Bạch Thuật yên lặng đứng lên, mặt không thay đổi nhìn Tư Thiên Hoán hồi lâu, cuối cùng bưng một đống chén đĩa đi ra ngoài, vừa đi vừa chửi bới, chọc cho tiếng cười càng lớn.

Sau khi Bạch Thuật tiến vào nhà bếp, những gã sai vặt và đầu bếp nhao nhao sửng sốt, vừa rồi là một đám người tựa như tiên đến nấu cơm, bây giờ lại là một người tựa như tiên đưa chén đĩa xuống, nhóm người vừa tới ngày hôm nay rốt cuộc là ai? Rõ ràng mỗi một người đều cao quý như thế, làm sao có thể làm những chuyện như vậy…

Đang lúc mọi người đang dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn thì Bạch Thuật lủi thủi ra khỏi nhà bếp, khó chịu trên gượng mặt từ từ biến mất, thay đổi thành vẻ thờ ơ, một thân trắng toát tựa ngọc đứng vươn người ở hoa viên vào ban đêm, cùng ánh trăng tranh giành tĩnh mịch, trong đôi mắt phượng có một chút khó hiểu, lúc ăn cơm, Bạch Lê giống như có điểm gì là lạ, cuối cùng thì đã xảy ra chuyện gì?

“Ngươi nhận thấy được cái gì?” Giọng nói Tô Tiểu Vũ đột nhiên xuất hiện ở phía sau hắn, Bạch Thuật sững sờ, kinh ngạc nhìn Tô Tiểu Vũ. “Tại sao ngươi lại ra đây?”

Tô Tiểu Vũ bĩu môi, nàng nói muốn đi nhà xí, ai lại ngăn cản chứ?

“Ngươi cũng cảm thấy sao.” Bạch Thuật nhíu mày, sau đó bật cười, bọn hắn được trói buộc bởi lời nguyền tình ái, Bạch Lê khác thường, Tô Tiểu Vũ làm sao có thể không phát hiện được.

“Thịt gà…” Tô Tiểu Vũ nhíu mày, đột nhiên hỏi: “Hắn thích ăn thịt gà?”

“Đúng, Đúng, ngươi không phải là biết rồi sao? Tại sao còn hỏi ta?” Bạch Thuật càng kinh ngạc, hắn mới vừa nghe thấy Tô Tiểu Vũ nói Bạch Lê thích ăn thịt gà nhất, sau đó mới gắp cho hắn ăn, tại sao bây giờ lại hỏi hắn?

Tô Tiểu Vũ nhàn nhạt nhìn hắn, chậm rãi lắc đầu: “Ta không biết hắn thích ăn.” Đó là do nàng vô thức nói ra, cũng không biết tại sao, Hoán chưa từng nói với nàng là hắn thích ăn cái gì, nàng cũng sơ ý không có quan tâm.

Bạch Thuật biến sắc, sau đó rất nhanh nở nụ cười, nhún nhún vai nói: “Nghĩ nhiều như vậy làm gì, đi thôi.”

Tô Tiểu Vũ thoáng thấy vẻ mặt hắn có chút ngưng đọng, biết rõ hắn không muốn nói, cũng không bắt buộc, cười nhạt chuẩn bị rời đi.

Bạch Thuật thở dài một hơi, lại thấy Tô Tiểu Vũ đột nhiên quay đầu lại, hơi này kẹt lại ở cổ họng, nửa vời, rất là khó chịu.

Ánh mắt Tô Tiểu Vũ như một cái giếng cổ tĩnh mịch, trầm tĩnh thâm sâu, dường như có thể nhìn thấu lòng người, thản nhiên nhìn Bạch Thuật cười, hồi lâu mới quay người rời đi.

Bạch Thuật thu hồi nụ cười, khẽ rũ mắt xuống, có lẽ hắn che giấu vô cùng tốt nhưng Tô Tiểu Vũ lại càng nhạy bén hơn nên nàng có lẽ đã nhìn ra, hắn và Bạch Lê có việc gạt nàng, nhưng mà Bạch Lê có nguyện ý nói cho nàng biết hay không thì phải dựa vào bản lĩnh của nàng, trực giác đấy, Bạch Lê và Tô Tiểu Vũ dị thường có liên quan đến lực lượng trong cơ thể Tô Tiểu Vũ.

“Ta tưởng là nàng đi rất lâu mới quay lại.” Tư Thiên Hoán đứng trong phòng, thản nhiên nhìn ngoài cửa sổ, không biết suy nghĩ cái gì, sau khi nghe thấy tiếng bước chân truyền đến, thu hồi suy nghĩ, quay đầu lại cười nói.

Khóe miệng Tô Tiểu Vũ vừa kéo, không nói gì, có gan ngươi đi thử cho ta xem.

“Không phải là muốn đi dạo chợ đêm sao? Đi thôi.” Tư Thiên Hoán phủ thêm cho Tô Tiểu Vũ một chiếc áo choàng, mặc dù là mùa xuân nhưng ban đêm vẫn còn có chút lạnh.

Tô Tiểu Vũ gật gật đầu, nghe thấy Khúc Ngâm bên cạnh phòng đã ra cửa, lôi kéo tay Tư Thiên Hoán đi ra ngoài

Màn đêm sâu thăm thẳm, âm thanh náo nhiệt trên đường cái vẫn như vậy, màu sắc rực rỡ của đèn lồng làm mờ đi ánh sao, đủ loại quán bày ở hai bên đường, người bán cao giọng hét lớn, một khúc du dương không biết từ nơi nào truyền đến phiêu đãng trên đường, rõ ràng là không ăn khớp với sự huyên náo ở nơi này, nhưng kỳ lạ ở chỗ là không làm cho người ta cảm thấy khác lạ.

“Quá nhiều người, đi lại rất bất tiện, giải tán đi.” Tư Thiên Hoán đứng ở trước, khách điếm, nhàn nhạt nói, dứt lời liền kéo Tô Tiểu Vũ đi mất dạng.

Khóe miệng Khúc Ngâm hung hăng co giật, mắt lộ ra hung quang: “Chết tiệt, một chút cũng không muốn để cho Tiểu Vũ ở lại với ta.” Lòng dạ hẹp hòi, ích kỷ.

Bạch Thuật lắc đầu bất đắc dĩ, quơ quơ cây quạt: “Đi thôi, ta dẫn ngươi đi dạo.” Khúc Ngâm cũng đáng thương đấy chứ, tuy nói đã gặp lại Tiểu Vũ mấy ngày, nhưng mà đều cô độc một mình, thật đúng là có phần đáng thương.

Khúc Ngâm gật đầu, trầm mặt đi theo sau lưng Bạch Thuật, Bạch Thuật có chút lúng túng nhìn nàng, hắn thật sự rất muốn nói, hắn lại nghiêm mặt, người trên đường sẽ xem hắn là một người đàn ông phụ lòng, như vậy không tốt, không tốt.

Cũng may bực tức trong lòng Khúc Ngâm rất nhanh tiêu tan bởi vì một quán nhỏ trong chợ đêm, thiên tính mua sắm của nữ nhân trổi dậy vô cùng mạnh liệt, bất tri bất giác mua một đống đồ, Bạch Ngọc theo ở phía sau, trong tay ôm đầy đồ đạc, giống như cầu cứu nhìn về phía Bạch Thuật, rõ ràng mấy thứ này ở trong cung tốt hơn nhiều, vì sao còn mua hăng say như vậy.

Bộ dạng hiện tại của Bạch Thuật thật sự lực bất tòng tâm, cầm cây quạt che kín miệng thấp giọng nói: “Đây chính là nữ nhân.” Dứt lời, bản thân đi đến một quán nhỏ trước, cầm lấy một cái kính mà nhìn, đột nhiên nở nụ cười, để cho chủ quán gói kỹ, từ từ đuổi theo Bạch Ngọc, đằng trước Khúc Ngâm vui vẻ mà mua sắm, trong tay vẫn cầm mấy chuỗi hồ lô ngào đường, thật không biết Tư Thiên Hoàng nhìn thấy cái bộ dạng này của nàng còn có thể muốn nàng hay không.

“Chủ tử, người không phải nói nữ nhân mới mua mấy thứ này hay sao?” Bạch Ngọc nhìn đồ vật trong tay Bạch Thuật, bán tín bán nghi mà nói đùa.

Bước chân Bạch Thuật ngừng lại, giơ cây quạt lên gõ một cái vào đầu Bạch Ngọc, trên người Bạch Ngọc đang ôm toàn là đồ của Khúc Ngâm mua, căn bản cũng không dám trốn, âm thanh thanh thúy ở dưới ót vang lên, khiến hắn bực mình.

Bên kia, Bạch Nhất cùng Ngân Diện dọc đường nói chuyện phiếm, cuối cùng rất nhanh đã trở thành bạn bè, Thừa Phong đi theo sau lưng Tây Vân cười cười nói nói, Liễu Nguyệt ngước mắt nhìn Tây Vân và Thừa Phong vẫn đang đấu khí, quay đầu lại nhìn một đôi hảo huynh đệ, đột nhiên cảm thấy mình hoàn toàn bị xem nhẹ, thở dài một hơi, đi đến bên cạnh quán bán đồ trang sức, tùy ý xem tới xem lui.

Bên cạnh bỗng nhiên tối sầm lại, Liễu Nguyệt vô thức ngẩng đầu lên, lại thấy một người toàn thân choàng áo khoác đen đi ngang qua, che kín khuôn mặt, Liễu Nguyệt hơi hơi nhíu mày, khí tức trên người của người này… rất áp lực.

“Làm sao vậy?” Tây Vân ghét Thừa Phong lúc nào cũng đối nghịch với nàng, phồng má muốn đi tìm Liễu Nguyệt nhưng lại không thấy bóng dáng nàng đâu, lòng trầm xuống, nhanh chóng chạy đi chỗ khác tìm, thấy nàng đứng ngẩn người ở chỗ đó, nghi ngờ hỏi.

Liễu Nguyệt lắc đầu: “Ta vừa mới trông thấy một người rất kỳ lạ.” Khí tức của hắn thật sự rất áp lực, mặc dù chỉ là đi ngang qua người nàng nhưng áp lực hắn để lại rất lớn, lạ lùng.

Tây Vân nghi ngờ nhìn xung quanh: “Không có sao.”

“Đi thôi, đi phía trước nhìn xem.” Liễu Nguyệt bật cười, lôi kéo Tây Vân đi về phía trước, đột nhiên nhíu mày: “Làm sao vậy, Thừa Phong của ngươi đâu?”

“Hắn là một gã đáng ghét!” Tây Vân bĩu môi, giống hài tử oán trách, ngay sau đó nhận thấy được bên trong có điều gì đó không đúng, mặt đỏ lên: “Cái gì Thừa Phong của ta, hắn cũng không phải của ta đâu.”

Liễu Nguyệt cười như không, không hiểu mà “A” một tiếng, khiến cho Tây Vân càng thẹn thùng hơn.

Thừa Phong thấy Tây Vân và Liễu Nguyệt đi tới, cười nhạt, thấy Tây Vân đỏ mặt, có chút bận tâm: “Làm sao vậy? Tại sao mặt lại đỏ như vậy?”

“Phụt!” Liễu Nguyệt trực tiếp bật cười, không đành lòng nhìn sắc mặt sặc sỡ thái quá của Tây Vân, thật là một nam nhân ngu xuẩn không hiểu phong tình.

Tây Vân hung dữ trừng mắt nhìn Thừa Phong, kéo Liễu Nguyệt nhanh chóng chạy mất, để lại Thừa Phong một mình đứng tại chỗ cùng với gương mặt tuấn tú đầy nghi hoặc.

“Liễu Nguyệt, Tây Vân làm sao vậy?” Thừa Phong thấy Tây Vân dừng lại trước cửa hàng bánh bao, giữ chặt Liễu Nguyệt hỏi.

Liễu Nguyệt im lặng mà nâng trán, nhìn hắn hồi lâu thở dài: “Ngày thường ngươi là người khôn khéo nhất, nhưng tại sao vừa đụng đến Tây Vân liền ngu ngốc như vậy!”

Khóe miệng Thừa Phong co quắp, liếc mắt nhìn Tây Vân cười ngây ngốc nhìn bánh bao, trong mắt tràn đầy cưng chiều: “Ngốc sao?”

“Hết thuốc chữa.” Liễu Nguyệt lắc đầu: “Ta khuyên ngươi nhanh chóng thổ lộ, nàng cũng không phải là không có cảm giác với ngươi.” Có điều là phỏng chừng nha đầu ngốc này cũng không biết nàng cũng thích Thừa Phong.

“Thật sao?!” Hai mắt Thừa Phong sáng ngời, thấy Liễu Nguyệt cười đùa, cũng không có cảm thấy lúng túng, sửa sang lại tâm tình, dịu dàng nở nụ cười, phe phẩy cây quạt phong độ nhẹ nhàng đi tới trước mặt Tây Vân, thấy nàng mãnh liệt gặm bánh bao hỏi: “Buổi tối chưa ăn no sao?”

Động tác Tây Vân cứng đờ, tức giận trừng hắn, xoay người rời đi, nàng là tâm tình không tốt! Cũng không biết vì sao vừa rồi trong lúc vô tình trông thấy Thừa Phong cười cười nói nói với Liễu Nguyệt, trong lòng có phần khó chịu, bọn họ là cùng nhau lớn lên, nói chuyện với nhau thì có làm sao, rốt cuộc nàng xảy ra chuyện gì vậy?

Thừa Phong đương nhiên không biết trong lòng nàng đang suy nghĩ cái gì, khẽ nhíu mày, hồi lâu cười khổ: “Chán ghét ta mới đúng chứ.” Tây Vân rất ít cho hắn sắc mặt tốt, Liễu Nguyệt làm sao lại cảm thấy nàng có cảm giác với hắn chứ?!

Liễu Nguyệt lười để ý đến hắn, nghiêng mắt nhìn về thanh lâu phía trước, ánh mắt sáng lên: “Các ngươi trở về trước đi, không cần phải để ý đến ta!”

Ngân Diện kỳ quái mà nhìn Liễu Nguyệt, thấy nàng tiến vào thanh lâu, khóe miệng co giật, chó không bỏ được việc ăn cứt!

“Nàng đi vào trong đó làm gì?” Bạch Nhất khó hiểu, thật là kinh hãi, một nữ nhân đi thanh lâu làm gì, nhìn cái tư thế kia của nàng, chẳng lẽ là muốn qua đêm ở đó?

“Lấy kinh nghiệm.” Ngân Diện bĩu môi, nói: “Liễu Nguyệt ở Vũ các chịu trách nhiệm tin tức, cho nên nàng mới mở thanh lâu, mỗi lần đến chỗ nào mà thấy thanh lâu nàng đều đi vào trong đó, nói là lấy kinh nghiệm.” Tuy rằng việc buôn bán ở thanh lâu của nàng thật sự rất tốt.

Bạch Nhất gật đầu, hắn biết rõ Tần lâu sở quán là nơi thu thập tin tức tốt nhất, nhưng mà biểu cảm của Liễu cô nương không phải là quá nhiệt tình sao.

“Chúng ta có cần đi vào nhìn xem một chút hay không, nàng ấy dù sao cũng là một cô nương… ” Bạch Nhất vẫn không hiểu biết nhiều về Liễu Nguyệt, lo lắng hỏi.

“Cho dù khách làng chơi đều chết hết thì nàng cũng sẽ không có việc gì.” Thừa Phong bị thái độ Tây Vân đả kích, cho nên hắn cũng muốn đả kích người khác, lạnh nhạt nói xong, lại đuổi theo Tây Vân.

Bạch Nhất kinh ngạc: “Thừa Phong nói chuyện rất hữu lễ nha, làm sao…” Làm sao lại như vậy, ừm…thẳng thắn?

“Cái kia chỉ là giả bộ, ở chung lâu rồi ngươi sẽ biết.” Ngân Diện cũng không tiện giải thích hình thức của đám người ở chung với hắn, gượng cười hai tiếng, chủ tử tùy tính đã quen, cho nên không thể nào quản bọn họ, bởi vậy cá nhân bọn họ cũng rất tùy tính.

Bạch Nhất gật đầu, đột nhiên đối với những người bên cạnh Vương Phi sinh ra hứng thú rất lớn.

Hai bên vui vẻ hòa thuận, thoải mái tự tại dạo quanh khắp nơi nhìn xem, nhưng chẳng ai ngờ rằng bên kia Tư Thiên Hoán cùng Tô Tiểu Vũ lại tuyệt không yên ổn.

 

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Lời editor: Mấy nay C.L gặp vài chuyện không như ý, tâm trạng hiện tại của C.L không tốt cho lắm nên ra chương hơi trễ, mọi người thông cảm nhé! 🙂

~ C.ơn mọi người đã like ủng hộ bộ truyện 😀 Hãy nhấn like để chương mới xuất hiện trong tuần này nhé! <3

Share.

About Author

“Đời mà nghĩ nhiều thì buồn lắm.”

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!