Chương 54: Ảnh đế

1

“Mặt mũi nhà chúng ta đều bị mày hủy hết rồi! Sao mày lại không biết xấu hổ mà đi ngủ với người nhà Trịnh gia chứ?! Hóa ra mày thích đàn ông!”

Trương Thục vừa giơ tay lên định tiếp tục đánh Hồ Loạn thì lại bị cậu giữ tay. Vì cậu quay lưng về phía Trịnh Thế Bân nên anh không nhìn thấy được ánh mắt của cậu lúc này.

“Mày định làm phản hả?!”

“Bố tôi chưa từng cho tôi lấy một xu. Hồi còn nhỏ, tôi chỉ cần xin tiền học thôi là đã bị nghe chửi cả ngày. Chẳng qua ông ấy là bố ruột của tôi, bà là vợ ông ấy nên tôi mới nể tình nhận lời chăm sóc cho bà. Tôi làm cái gia đình này mất mặt? Trong nhà này làm gì còn thể diện để mà mất chứ!? Không phải hai người đã không còn mặt mũi từ lâu rồi đấy à?!” Hồ Loạn hất tay bà ra, một chút cũng không muốn chạm vào.

Vốn dĩ có thể hòa hợp một chút, nhưng Trương Thục lại quá trầm mê nên không chấp nhận được sự thật trong quá khứ.

“Giỏi lắm! Mày nói tao nghe, mày cùng một thằng đàn ông ở bên nhau thì có thể nên cơm cháo gì hả? Tao là mẹ mày, tao có tư cách dạy dỗ mày!”

“Bà đừng có mà quá đáng!” Trịnh Thế Bân đứng chắn trước người Hồ Loạn, lạnh lùng nói.

Trương Thục trừng mắt, cầm chổi lông gà định xông lên đánh, Trịnh Thế Bân lạnh mặt dùng sức giật lại chổi lông gà khỏi tay bà. Trương Thục không đọ lại sức lực của đàn ông thanh niên, vì cứ cố giằng co cái chổi lông gà nên bị ngã xuống đất.

Lúc này, bà nhìn Hồ Loạn xa lạ đang đứng đằng sau Trịnh Thế Bân, đột nhiên chạy đến trước cửa sổ khóc lóc, “Đúng là nghiệp chướng mà!”

“Rốt cuộc bà lấy tư cách gì để quản tôi chứ?” Hồ Loạn tiến lên trước.

“Đồ tởm lợm! Cách xa tao ra!” Trương Thục ném một chiếc bát về phía Hồ Loạn, Hồ Loạn không tránh nên bị bát đập vào trán, một dòng máu chảy từ trán xuống.

“Tôi vốn dĩ muốn chăm sóc bà, tôn kính với bà như với mẹ ruột. Bà nghĩ lại mà xem, từ bé đến giờ có bao giờ tôi không hiếu kính với bà chưa? Bà muốn đi thẩm mỹ viện, lúc đó tôi vẫn đang học đại học, còn chưa tốt nghiệp, thế mà cứ mỗi tháng tôi lại gửi về cho bà 8 nghìn. Bà có biết trong một tháng tôi ở trên thành phố đã phải làm biết bao nhiêu công việc mới kiếm được ra từng nấy không?”

Trương Thục run người nhìn Hồ Loạn. Vừa tức vừa sợ.

“Đấy là điều mày nên làm!”

“Bà có từng cho tôi tiền đóng học không? Bà nói sau khi tôi thành danh thì phải đưa bà phí sinh hoạt cao hơn một chút, mỗi tháng tôi lại gửi về cho bà 1 vạn 5. Bà bị bệnh tôi liền lặn lội từ phim trường về thăm bà. Tết đến tôi về nhà còn mua mỹ phẩm tặng bà. Bà còn cái gì mà không hài lòng nữa chứ?!

Tôi thích đàn ông thì sao nào? Hồ gia chúng ta đã sớm chẳng còn mặt mũi, bố tôi vừa mới chết, bà liền đi lêu lổng bên ngoài. Bà tưởng lúc đó tôi mới 5 tuổi nên không nhận thức được gì chắc?! Cho dù sau này khi tôi chết đi, xuống dưới âm phủ tôi vẫn sẽ ngẩng cao đầu nói với bố mẹ tôi rằng, tôi thích đàn ông!”

“Hồ Loạn, mày cắt đứt với nó đi! Nhà chúng nó không có lấy một người tốt!” Trương Thục nắm chặt áo cậu. Trịnh Thế Bân định tiến lên ngăn cản nhưng bị Hồ Loạn cự tuyệt.

Hồ Loạn gạt tay bà ra.

“Từ nay về sau tôi sẽ không về nữa. Mỗi tháng tôi sẽ gửi bà 6 nghìn. Bà tự chăm sóc bản thân đi. Số tiền này cũng coi như tôi đã không thất hứa với di nguyện của bố tôi trước khi chết.”

“Chỉ có 6 nghìn? Tao nuôi mày bao nhiêu năm như thế, thế mà bây giờ mày trả ơn tao thế này đây. Mày thích đàn ông chính là chuyện ghê tởm!”

“Đưa bà 6 nghìn đã là nhiều lắm rồi.” Hồ Loạn hơi cười khổ nhìn ảnh đế. Cậu nắm tay anh kéo ra bên ngoài, đi ra đến cửa vẫn còn nghe được tiếng mắng chửi từ bên trong nhà.

Nhà đã cũ, cách âm không tốt lắm. Hàng xóm láng giềng thấy có náo nhiệt đều ngó mặt ra ngoài hóng chuyện, vừa thấy nhân vật chính đi ra lại khẩn trương chui vào trong nhà.

“Lão Hồ kia, đây chính là thằng con của ông đấy, loại bất hiếu bất nhân, loại vô học…”

Trịnh Thế Bân không vui, nói, “Em mà nói trước cho anh biết Trương Thục bình thường đều như thế này thì anh tuyệt đối sẽ không đồng ý cho em về.”

Hồ Loạn nhún vai, “Ở chung với bà ấy càng ngày càng khó, em cũng nên buông tay rồi.”

Lúc đi trên đường thấy người lạnh lạnh, Hồ Loạn mới ý thức được mình quên không cầm áo, cậu thở dài, giữ người đang đi trước mặt mình lại, “Em quay lại lấy áo đã.”

Trịnh Thế Bân thấy lo cho cậu, Trương Thục kia hành vi cử chỉ đều không bình thường, biết đâu lại làm thương Hồ Loạn thì sao, huống hồ trông bộ dạng của Hồ Loạn lúc này có vẻ như sẽ không động thủ với bà ta, “Anh đi cùng em.”

Đến gần nhà mình, bỗng thấy cảnh tượng hàng xóm đang đứng xung quanh nhà mình khuyên nhủ Trương Thục. Hồ Loạn chạy lên, đẩy đám người ra.

“Bà xuống đây!” Trương Thục đang đứng bên ngoài ban công tầng 10.

Chị giúp việc ở phía sau bà, muốn kéo bà lại nhưng bị gạt ra. Trịnh Thế Bân và cậu nhìn nhau, nhanh chóng định chạy lên tầng.

“Lũ lang tâm cẩu phế! Tao chết cũng sẽ không bỏ qua cho chúng mày đâu!” Trương Thục hung ác nói, vừa nhìn thấy Hồ Loạn định chạy lên liền nhấc chân nhảy xuống. Sau đó là tiếng la thất thanh của chị giúp việc.

“AAA!”

Hồ Loạn chưa kịp chạy lên thì đã nghe thấy tiếng vỡ vụn của xương cốt, thân thể Trương Thục đang nằm dưới mặt đất, vị trí cách cậu không đến nửa mét. Tứ chi và đầu đều là máu, mắt bà đang nhìn về phía cậu.

Chết không nhắm mắt!

Cảnh sát và phóng viên nhanh chóng có mặt.

Hồ Loạn ngồi xụp dưới đất, nhìn vũng máu kia. Trương Thục không đã không cứu được nữa rồi.

Trịnh Thế Bân ở bên cạnh nắm chặt tay cậu. Hồ Loạn ngẩng đầu lên, hoảng sợ hỏi, “Người đã chết rồi sao?”

Trịnh Thế Bân ôm cậu, vỗ nhẹ, “Đi thôi.”

Vào khoảnh khắc đó, trong đầu Hồ Loạn tái hiện lại vô số hình ảnh. Lúc cậu chỉ mới mấy tuổi, có một người phụ nữ đứng trước mặt cậu mà quát tháo, mà ném đồ đạc, sau đó lại là hình ảnh người phụ nữ miệng run rẩy sùi bọt mép, mặt trợn trắng.

Bố Hồ trước khi chết cũng cố gắng lấy sức cầm tay cậu, nói với cậu, “Bố biết con hận bà ấy.”

Cậu do dự một hồi, cuối cùng vẫn đồng ý với thỉnh cầu của bố. Sau đó bố Hồ chết, giờ Trương Thục cũng lại chết ngay trước mặt cậu, máu tươi bắn lên trông thật ghê người.

“Đã chết…Chết thật rồi…” Hồ Loạn đứng dậy, bất lực nhìn xung quanh mình, sau đó cả người ngã xuống.

“Hồ Loạn! Hồ Loạn!”

Hồ Loạn mơ một giấc mơ, trong mơ có 3 người với khuôn mặt đầy máu đang đứng chỉ tay vào cậu, Trương Thục đã chết rồi cũng đang nhìn chằm chằm vào cậu. “Không được , bố, mẹ…”

Trịnh Thế Bân cả một đêm không ngủ, vừa mới chợp mắt một chút thì nghe thấy tiếng hô to của Hồ Loạn. Anh vội vàng đứng lên trấn an cậu. Anh tựa đầu vào trán cậu, tay vuốt lông mày đang nhăn lại của cậu, “Không sao rồi, Hồ Loạn. Không sao rồi.”

Tới nửa đêm, Hồ Loạn lên cơn sốt cao, mặt mày trắng bệch, rất giống người sắp gần đất xa trời. Trịnh Thế Bân không rời nửa bước. Anh hôn ngón tay cậu rồi đặt vào trong chăn.

Lúc lão A chạy tới, thấy Trịnh Thế Bân ở bên trong liền ngập ngừng một chút rồi vẫn quyết định đi vào, “Việc tang lễ thế nào rồi?”

“Phóng viên bên kia nói thế nào?”

Lão A dựa lưng vào ghế, định ngồi nghỉ một chút thì lại bị Trịnh Thế Bân liếc tới, y bèn ngồi thẳng dậy trả lời, “Phóng viên phỏng vấn hàng xóm xung quanh. Trương Thục vốn cũng không có danh tiếng tốt, cho nên chuyện này sẽ không ảnh hưởng gì đến Hồ Loạn. Không cần lo.”

“Tang sự bình thường tổ chức thế nào thì bây giờ cứ làm như thế. Đám phóng viên có thể áp chế thì cứ áp chế đi.” Trịnh Thế Bân nhẹ nói.

Bầu không khí này thật đúng là không chịu nổi, lão A nhức đầu đứng lên, “Tôi ra ngoài trước.”

Hồ Loạn ngủ suốt một ngày. Trên đầu toàn là mồ hôi, miệng thường lầm bầm. Đám phòng viên đều bị chặn ở bên ngoài.

Trịnh Nghiên đeo kính râm chạy tới bệnh viện, thấy em trai vốn luôn chững chạc của mình đang mở to mắt trông coi Hồ Loạn, cô cắn răng, “Cậu ta cũng đâu phải là sẽ không tỉnh lại đâu cơ chứ!”

“Người em ấy nóng quá.” Trịnh Thế Bân xoa xoa đầu, “Sao chị lại tới đây?”

“Tới thăm em…bọn em.” Trịnh Nghiên nói không được tự nhiên, cuối cùng sửa lại thành hai từ “bọn em”.

“Không phải chị không đồng ý cho bọn em ở bên nhau sao?”

Trịnh Nghiên đi mở cửa sổ, cười một cái, “Bố đã đồng ý rồi. Bố nói Trương Thục đã chết, cũng không muốn làm khó bọn em nữa. Em là em trai chị, giống như bố đã nói, chỉ cần em vui là được rồi. Bố còn có thể nghĩ như thế thì vì sao chị lại không thể chứ?”

Trịnh Thế Bân nhìn Trịnh Nghiên, không biết nên nói gì cho phải, cuối cùng chỉ nói, “Cảm ơn chị.”

“Chị còn đang tính toán đưa sản nghiệp hãng đồng hồ của Trịnh thị về nước, để Hồ Loạn làm người đại diện. Nhưng cậu ấy bị bệnh thế này nên chị phải tạm dừng kế hoạch lại. Em mau bảo cậu ấy tỉnh lại sớm đi.”

“Sao đột nhiên lại chuyển về nước? Ở Mỹ không phải vẫn đang hoạt động rất tốt sao?”

“Tiền kiếm được nhiều đến mấy cũng không đủ. Chị còn đang bận sắp chết mà vẫn bị bố bắt về đây thăm 2 đứa. Chị phải đi đây.”

Đến tận trưa Hồ Loạn mới hạ sốt. Đầu cậu rất nặng, cậu đã mơ thấy ác mộng, giống như ở địa ngục, chết đi sống lại không biết bao nhiêu lần. Cậu nhìn thấy ba người kia chết ở trước mặt mình không biết bao nhiêu lần.

“A…” Hồ Loạn đột nhiên mở mắt, thở hồng hộc, nhìn trần nhà ngẩn người. Tay trái cậu không động đậy được vì vẫn đang được Trịnh Thế Bân nắm lấy. Cả người cậu đầy mồ hôi, rất khó chịu, “Thế Bân.”

Trịnh Thế Bân mơ màng tỉnh lại, thấy cậu dậy anh liền đứng lên đỡ cậu ngồi lên, “Rốt cuộc em cũng tỉnh rồi.”

“Em mơ thấy chuyện trước kia, thật đáng sợ.” Hồ Loạn mệt mỏi nói.

“Em có thấy khó chịu chỗ nào không?” Trịnh Thế Bân để cậu dựa vào người mình, cầm cốc nước giúp cậu uống.

Hồ Loạn vô cùng khát, cậu uống hết nửa cốc nước. “Em chóng mặt lắm, không còn sức lực nữa. Mùi trong bệnh viện rất khó chịu, em muốn về nhà.”

“Đây mới là đêm đầu tiên.” (3 ngày chịu tang)

Vậy là còn 2 ngày nữa. Hồ Loạn vùi đầu vào ngực anh, nhỏ giọng bảo, “Em không muốn ngủ trong căn nhà kia.”

Trịnh Thế Bân vuốt tóc Hồ Loạn, “Được. Chúng ta tới khách sạn.”

Đám phóng viên đúng là lũ trâu bò. Chỉ từ mấy lời của hàng xóm láng giếng, thế mà viết ra được một loạt bài báo kể về hoàn cảnh khổ sở cùng cực của Hồ Loạn khi sống cùng mẹ kế hà khắc, sau đó phải trải qua biết bao nhiêu cố gắng mới có được địa vị như ngày hôm nay, lời văn tha thiết cảm động đến nỗi khiến người ta phải rơi lệ.

Xử lý xong tang sự, Hồ Loạn ngồi trên xe đọc tin tức, “Đây là trò kể khổ sao?”

Mấy ngày nay không thể lên mạng vì Trịnh Thế Bân không muốn cậu đau đầu thêm nữa. Trong suốt buổi tang lễ, Trịnh Thế Bân mặc đồ tang giống hệt Hồ Loạn, đứng cùng cậu tiếp đãi khách khứa đến thăm viếng. Đây chính là muốn thông báo cho giới truyền thông về mối quan hệ thật sự của hai người. Anh không sợ quan hệ hai người được công khai, chỉ sợ đám báo chí viết linh tinh lên thôi.

“Kệ bọn họ đi. Mấy ngày này em cứ nghỉ ngơi cho tốt đã.”

Hồ Loạn nhìn quanh, không thấy ai bên ngoài liền rướn lên hôn anh một cái, “Cảm ơn anh.”

Trịnh Thế Bân nhắm mắt cười, kéo Hồ Loạn lại, thì thầm vào tai câuk. “Nếu muốn cảm ơn anh, về nhà tắm rửa sạch sẽ rồi chờ anh về.”

Hồ Loạn xấu hổ quay đầu đi không nhìn Trịnh Thế Bân nữa. Hình tượng của Trịnh Thế Bân trong lòng cậu đã bị tụt xuống mất 5 phần, không, phải tụt xuống 10 phần mới được.

Trịnh Thế Bân cười ha ha, bàn tay to kéo cậu lại, để cậu tựa vào đầu vai mình, “Không đùa em nữa. Ngủ đi, bệnh vừa mới khỏi xong, không ngủ đủ giấc sẽ hại thân thể đấy.”

“Vâng.” Cậu không từ chối, thành thành thật thật dựa vào người anh. Mơ mơ màng màng thở dài, những ngày sau cứ thế này đi…

Trịnh Thế Bân cũng bắt đầu ngủ, nhưng dù sao trước giờ anh sống vẫn rất có giờ giấc, ngủ trên xe anh không ngủ được. Mới chưa được bao lâu đã tỉnh lại. Anh ngồi không có việc gì làm, liền mở phim cũ ra xem. Lúc lướt trên mạng thì thấy trên mạng có ảnh mình và Hồ Loạn tựa vào nhau ngủ, khung cảnh chính là trong xe này.

Từ góc chụp này, anh đoán được người chụp ảnh đang ở hướng nào. Mắt nhìn về hướng đó, quả nhiên thấy có người đang chụp ảnh. Chỉ có điều khi đối phương nhìn lên thì anh lập tức cúi đầu xuống. Anh bỗng nhớ ra, hai người đang không đeo khẩu trang.

Nhưng dù sao hai người cũng đã công khai rồi mà…

Trịnh Thế Bân cười cười, Hồ Loạn vẫn đang ngủ. Trịnh Thế Bân chụp một tấm ảnh 2 người rồi đăng nhập tài khoản weibo của Hồ Loạn đăng ảnh lên.

Lão A lướt web thì bắt gặp được ảnh này, mắt không ngừng trố ra.

Tiểu Chu nhìn ảnh này, mắt cũng không ngừng trố ra.

[Nhân sinh như mộng]: Nghìn likeeeeeeeee!!!

Chỉ trong vòng vài giây, phần bình luận dưới ảnh sôi nổi hẳn lên.

[*Gào khóc – ing* Cà rốt nhà em moe quá đi thôi. Gần đây vất vả nghỉ ngơi không tốt, thiên vương phải yêu thương Cà rốt nhà em thật nhiều đấy nhơơơơớ!]

“Ắt xì!” Hồ Loạn đột nhiên hắt hơi một cái, khiên Trịnh Thế Bân giật mình đến nỗi suốt làm rơi điện thoại. Cũng may Hồ Loạn vẫn chưa tỉnh lại, anh vội vàng xoa xoa vỗ vỗ cậu để cậu ngủ tiếp, sau đó lại trả lời bình luận của dân mạng.

[Phải yêu thương thế nào cơ?]

Tiểu Chu lấy tay che ngực, người đâu cả rồi, hôm nay thiên vương uống nhầm thuốc hay sao ấy!

Trịnh Thế Bân mắt gian gian nhìn bình luận: [Xin hãy yêu thương ở trên giường ấy. Keke.]

Trịnh Thế Bân nhấn like bình luận này. Xong xuôi lại nhìn người đang nằm trong lòng mình, da mặt thật mỏng.

Ngẫm lại vẫn là bỏ like, nhưng lại trả lời bình luận, [Có thể xem xét, có thể xem xét.]

Lão A: WTF?

[Nhân sinh như mộng]: Đừng nói nữa, mị phải chạy đi xem H văn của ảnh đế với Hồ Loạn đây.

Xe đi mất gần 2 tiếng, trong thời gian này Trịnh Thế Bân cùng dân mạng nói chuyện với nhau rất vui vẻ. Người nào đó rất thỏa mãn với những ‘kiến thức mới’ mà mình vừa học được, liền tặng mọi người thêm một tấm ảnh nữa của Hồ Loạn. Để tránh lại bị viết linh tinh, anh chọn lựa góc sáng, đắp áo khoác lên người cậu, chỉ để lộ mặt. Hồ Loạn đang dựa vào vai anh, miệng hơi cong lên, bởi vì trong xe rất ấm nên hai má và chóp mũi Hồ Loạn đều hơi đỏ lên.

Trịnh Thế Bân đợi thêm một lúc rồi mới đánh thức Hồ Loạn dậy, “Hồ Loạn, xuống xe thôi.”

Hồ Loạn lại cảm thấy nặng đầu, vì cậu vẫn chưa ngủ đủ, một phần cũng do tư thế ngủ nên cổ rất mỏi. Hồ Loạn mặt mày đau khổ để Trịnh Thế Bân dắt tay ra ngoài. Lúc ra ngoài thì nhìn thấy có người đang đợi sẵn họ. Hồ Loạn không biết, nhưng Trịnh Thế Bân lại nhận ra người này. Chính là người đã chụp trộm vừa nãy.

Đó là một nữ sinh, trong tay đang ôm một con búp bê cao bằng nửa người, ánh mắt dè dặt, “Chào…Chào hai anh. Em là fan của hai người, em muốn tặng hai anh quà này.” Nói xong liền chạy đi mất.

“Ấy!” Hồ Loạn định giữ cô bé lại nhưng không kịp. Cậu ôm búp bê, hết nhìn nó rồi lại nhìn Trịnh Thế Bân.

Trịnh Thế Bân gật gật, sờ búp bê rồi bảo, “Chất liệu tốt, chúng ta nhận quà này.”

Xuống xe xong lại phải chuyển tiếp sang máy bay. Trịnh Thế Bân vừa rồi ở trên xe chơi rất vui vẻ, bây giờ lên máy bay không thể nghịch điện thoại nữa, chỉ đành ngượng  ngập để yên cho Hồ Loạn ngủ. Vừa mới xuống máy bay, nhìn thấy fan chật ních bên ngoài, Hồ Loạn khiếp sợ hỏi, “Của anh hay của em thế?” Hỏi xong còn dụi dụi mắt.

Trịnh Thế Bân tiến lên trước, nhìn toàn bộ rồi ghé lại gần Hồ Loạn nói, “Chắc là fan của cả hai chúng ta cộng lại.”

Động tác này của Trịnh Thế Bân khiến fan hú hét điên cuồng. Lão A và tiểu Chu đã đến từ sớm để chờ người. Kết hợp cùng bảo vệ ở đây hộ tống 2 vị ‘tổ tông’ lên xe. Dọc đường đi, fan không ngừng dúi đồ vào tay, đối với chuyện này Trịnh Thế Bân đã quen rồi. Hồ Loạn đang sốt ruột nhưng cũng vẫn nhận quà của mọi người.

Lúc lên trên xe cậu chụp một tấm ảnh để cảm ơn mọi người, hết sức uyển chuyển khuyên nhủ fan lần sau đừng tiêu pha nhiều, cậu sẽ không nhận quà nữa. Trong tay cậu lúc này đang là một hộp đồng hồ, nhìn sơ qua chắc cũng phải đến 5 vạn.

“Tiểu Chu, cậu xem có tìm được người tặng quà này không. Sau đó trả lại tiền cho người đó đi.”

Tiểu Chu nhìn chằm chằm vào Trịnh Thế Bân đang ngồi cạnh Hồ Loạn, ngây người một chút rồi gật đầu, “Sao cơ ạ?”

Lão A sắc mặt cũng giống tiểu Chu, bĩu môi nhìn về phía Trịnh Thế Bân, “Đi mà hỏi ý kiến người kia kìa.”

Hồ Loạn, “…”

Trịnh Thế Bân coi như không nghe thấy lời lão A, chậm rãi quay lại nhìn Hồ Loạn, ôn nhu bảo, “Hôm nay anh muốn ăn canh cá.”

“Được, về em sẽ làm cho anh.”

“Thật đúng là…” Lão A lẩm bẩm.

Hồ Loạn không hiểu làm sao, nhìn Trịnh Thế Bân tỏ ý hỏi. Trịnh Thế Bân trấn an nhìn cậu, cầm tay cậu kéo tới môi hôn một cái, tiểu Chu ngượng ngùng quay đầu đi.

Đưa người đến chỗ ở của Trịnh Thế Bân xong, lúc này lão A mới giác ngộ, hóa ra hai người đã bắt đầu sống chung rồi. Lão A giữ Hồ Loạn lại, hỏi, “Ai đề nghị chuyện này trước?” Nhìn bộ dáng nghệ sĩ nhà mình thật thà thế này, lại nhớ tới hình tượng của Trịnh Thế Bân ở trên mạng, y hoài nghi, không biết có phải Trịnh Thế Bân đang làm hư Hồ Loạn nhà mình không.

“Không phải ai chủ động nói chuyện này trước. Bọn em cứ tự nhiên mà ở cùng nhau như thế thôi.” Hồ Loạn xoa xoa cái mũi, miệng nở nụ cười.

Lão A thấy Hồ Loạn như vậy, đây là lần đầu tiên y tiếp nhận một nghệ sĩ là đồng tính, không biết phía trước còn có bao nhiêu chông gai nữa, “Hồ Loạn, chuyện của cậu nếu có thể áp chế thì nên áp chế. Thật ra Trịnh Thế Bân cũng đang rất nỗ lực, hai người đã muốn vậy, tôi cũng không thể nói cái gì nữa. Chỉ là…tôi hi vọng hai người sẽ vững vàng vượt qua được mọi chông gai. Người khác chia tay rồi có thể tìm được dối tượng khác. Nhưng cậu thì không thể. Tôi không hi vọng trong tương lai sẽ phải hợp tác với một nghệ sĩ có đời sống hỗn loạn.”

Hồ Loạn nhìn Trịnh Thế Bân ở cách đó không xa, cười bảo, “Anh yên tâm, bây giờ hay sau này, em cũng đều chỉ có anh ấy.”

Trịnh Thế Bân đứng đó nửa ngày trời mới thấy Hồ Loạn quay lại, đỡ lấy quà ở trong tay cậu, “Nhìn ánh mắt lão A thật giống như là hận không thể giết chết anh.”

“…Có thể là do anh đẹp trai hơn lão A.” Loáng thoáng cảm nhận được chỗ nào đó không đúng, nhưng Hồ Loạn cũng không muốn nghĩ nhiều nữa.

“Gần đây em có dự án gì không?” Ảnh đế đứng đằng sau hỏi.

Hồ Loạn suy nghĩ một chút, trả lời, “Cũng không nhiều. Phim điện ảnh tiếp theo vẫn chưa đến ngày khai máy. Chỉ có quảng cáo đồng hồ với chụp ảnh trang bìa cho một tạp chí. Còn lại thì hết rồi. Anh thì sao?”

“Cũng không khác em là mấy.”

Vì mấy ngày nay rất mệt mỏi nên hai người vừa về đến nhà là đi tắm rửa rồi đi ngủ luôn. Hồ Loạn nằm trong lòng Trịnh Thế Bân ngủ thẳng đến tận sáng hôm sau mới biết tin tức trang đầu là cái gì.

Fan đang làm náo loạn lên vì biết được Hồ Loạn và Trịnh Thế Bân dùng chung tài khoản weibo.

Hồ Loạn đang nằm trong chăn, dựa đầu vào người Trịnh Thế Bân xem video fan làm, trong video tổng hợp biên tập lại tất cả các cảnh phim mà hai người đã đóng chung cùng nhau, tạo nên một đoạn phim ngắn rất đẹp, chỉ tiếc là kết BE. Mặt Hồ Loạn hơi buồn, đột nhiên bị Trịnh Thế Bân hôn một cái.

“Khóc gì chứ?” Trịnh Thế Bân mới vừa tỉnh ngủ, giọng vẫn hơi khàn khàn, anh lau nước mắt đang đọng lại trên khóe mắt Hồ Loạn, lại ôm chặt cậu vào trong lòng, “Giúp anh ngủ tiếp đi.”

Hồ Loạn nhìn qua đồng hồ, đã sắp 10 giờ rồi. Cậu than thở, “Không thể ngủ tiếp. Em còn phải đi nấu cơm. Mấy ngày nay chưa ăn được bữa nào ra hôn cả.” Đang nói thì bị Trịnh Thế Bân đè người lên, “Em đang đói à?”

Hồ Loạn hơi sửng sốt, “Cũng không phải là đói lắm. Nhưng sáng nay mình đã ăn sáng đâu.”

“Anh thì rất đói, cực kỳ đói.”

“Vậy anh mau đứng lên để em đi nấu cơm.” Trịnh Thế Bân sống chết không chịu buông tay. Hồ Loạn trừng anh một cái.

Trịnh Thế Bân cúi xuống liếm khóe môi cậu, kéo một tay Hồ Loạn xuống ôm lấy hạ thân của mình, “Nó cũng rất đói.”

Đều là đàn ông, đương nhiên hiểu thế này nghĩa là gì.

Hồ Loạn cự tuyệt. Trịnh Thế Bân cảm thấy dáng vẻ than thở lúc động tình của Hồ Loạn cực kỳ mê người. Nghĩ đến thôi là tâm liền ngứa ngáy, thật muốn ăn hết cậu luôn. Hồ Loạn ngượng ngùng rút tay ra, che miệng anh lại, hai má hồng hồng, “Anh đừng nói nữa.”

Trịnh Thế Bân lại liếm lòng bàn tay cậu, thuận thế cụng đầu vào trán cậu, “Chỉ nói cho em nghe thôi.”

Một người là tuổi trẻ khí thịnh, một người là lang hổ đang đói, hỏa cháy bùng lên, chỉ là thân thể Hồ Loạn vẫn còn chưa hồi sức nên vẫn bị bại dưới tay Trịnh Thế Bân. Cuối cùng cậu cũng không còn đủ sức đứng lên đi làm cơm nữa, đành phải gọi hai phần cơm bên ngoài.

“Anh cố ý phải không hở?” Hồ Loạn nhìn Trịnh Thế Bân đang rất có trình tự mặc quần áo vào, giơ tay nhấc chân đều rất phong độ.

Trịnh Thế Bân đặt một chân trên giường, xoay người vuốt ve mặt Hồ Loạn, “Cố ý đấy. Anh là muốn ăn sạch sẽ em luôn.”

Hồ Loạn thở phì phò vùi người vào trong chăn, không thèm để ý đến anh nữa. Trịnh Thế Bân hôn đầu vai đang lộ ra bên ngoài của cậu, thấp giọng bảo, “Tạp chí BS mời chúng ta chụp ảnh bìa, em đi không?”

Hồ Loạn hé người ra, giọng buồn buồn, “Sao lão A không nói cho em biết chuyện này?”

Trịnh Thế Bân ngồi trở lại bên giường, bóp nhẹ mũi Hồ Loạn, “Chúng ta giờ đã thế này rồi, nói cho anh không phải là đã nói luôn cho em biết đấy sao. Lão A làm gì mà cần làm nhiều thủ tục như thế để làm gì chứ.”

“Nói cũng có lý. Em nhận nhé, mà chụp trong phòng hả anh?”

“Không, chúng ta đi quay ở Hokkaido, có mấy tổ chụp ảnh nữa.”

“Vậy là nhân cơ hội này em có thể đi du lịch luôn rồi đúng không?” Từ trước đến nay cậu chưa từng được tới Nhật Bản chơi.

Trịnh Thế Bân nheo mắt lại, “Không thành vấn đề.”

Sớm đã quen với việc đứng trước máy quay, nhưng dù sao đây cũng là lần đầu tiên chụp chung với Trịnh Thế Bân. Hokkaido đang trong giai đoạn tuyết đầu mùa, Hồ Loạn mặc áo lông, run run đứng dưới tuyết. Tiểu Chu khoác cho cậu mấy chiếc áo khoác lông mà vẫn không bớt lạnh. Hồ Loạn sụt sịt mũi, nhìn Trịnh Thế Bân vẫn bình tĩnh tạo dáng chụp ảnh, có chút không phục. Nhân lúc anh đang nghỉ ngơi, cậu tiến lên hỏi, “Không phải anh mặc thêm quần áo ở bên trong đấy chứ?!” Hồ Loạn mò tay vào trong kiểm tra.

Trịnh Thế Bân chẳng cản cậu lại, cứ để cho cậu tùy ý kiểm tra, “Ai bảo em rèn luyện ít nên đương nhiên là sợ lạnh rồi.”

Xung quanh vang lên vài tiếng cười khẽ, Hồ Loạn nắm tay lại, đưa lên che miệng, ho khan vài cái, “Tại em hơi căng thẳng thôi.”

“Căng thẳng cái gì chứ.” Véo má Hồ Loạn một cái, anh xoay người đi thay quần áo.

Bộ dáng trông giống lão đại quá nhỉ. Hồ Loạn đút tay vào túi áo ấm áp, chờ ảnh đế thay xong quần áo xuất hiện, cả người cậu ngây ra. Có phải tạp chí này cố ý làm thế đúng không?

Trịnh Thế Bân lúc này đang mặc một chiếc áo măng tô giống hệt Hồ Loạn. Trịnh Thế Bân rất hài lòng với kiểu sắp xếp trang phục như thế này, ra dấu tay OK với người chụp ảnh, lại tiến lên nói nhỏ với Hồ Loạn, “Anh có cảm giác như mình trẻ ra 5 tuổi ấy.”

Hồ Loạn phối hợp tỏ vẻ như đang nói chuyện phiếm với anh, vẻ mặt cười vui, đung đưa tay anh.

Yêu cầu của lần này là phải giống như con nít đang nghịch tuyết, Hồ Loạn cũng không có ý kiến gì, chỉ khổ cho đồng chí Trịnh Thế Bân, bị rơi rụng bao nhiêu là hình tượng. Sau một hồi vận động, cả người hai người đều nóng lên. Hồ Loạn bắt đầu đổ mồ hôi, “Khi nào thì mới xong nhỉ?”

Trịnh Thế Bân nhân cơ hội nâng cằm cậu lên, để sát vào mặt mình, bày ra tư thế muốn hôn lại không hôn, “Vẫn còn sớm mà.”

Người chụp ảnh thấy thế liền nhanh tay chụp lấy chụp để.

Hồ Loạn quên cả giãy dụa, một lúc sau mới hoàn hồn. Sau đó cậu lại quay về phía người chụp ảnh, “Thật xin lỗi. Xin lỗi. Chụp lại cảnh này vậy.”

Nào ngờ người chụp ảnh xua tay, “Không cần, cảnh vừa rồi rất tự nhiên.”

4 tổ ảnh thay nhau chụp, cuối cùng cũng kết thúc. BS công bố bìa tạp chí, là ảnh hai người mặc tây trang đứng dưới tuyết nhìn xa xăm. Trịnh Thế Bân rất vừa lòng với ảnh này, còn đặc biệt dán ảnh lên tường.

Mấy ngày nay Hồ Loạn bị nóng trong, nổi 1 cái mụn to trên trán. Cậu phải buộc phần tóc phía trước lên thành chỏm để trán được thoáng mát. Trong tay Hồ Loạn đang cầm hai tấm thiệp mời, “Năm nay không biết anh có được cúp ảnh đế không nhỉ.”

Trịnh Thế Bân ừ hữ, “Gần 2 năm nay anh có nhận được cúp nào đâu. Lần này anh có một tác phẩm được để cử.”

“Là bộ [Quân Phiệt] đúng không?” Hồ Loạn ngồi xuống cạnh anh, tò mò hỏi.

Trịnh Thế Bân nghịch chỏm tóc đang buộc lên của cậu, “Ừm, nếu không có gì thay đổi thì chắc là thế. Anh nhớ là em cũng được để cử mà nhỉ?”

“Là bộ [Mê thành], giải diễn viên mới tốt nhất. Em còn tưởng anh sẽ được đề cử giải thường đối với phim này chứ.”

“Anh không để ý lắm. Dù sao phim điện ảnh năm nay của anh có nhiều lắm. Nếu không có gì thay đổi thì anh sẽ mang được một giải về cho em.”

“Bao giờ em mới nhận được giải như anh nhỉ?” Hồ Loạn chống cằm cảm khái.

Trịnh Thế Bân chậm rãi nói, “Em còn trẻ, không phải vội.”

Hồ Loạn gảy gảy bím tóc của mình, xoay người ngồi lên người anh. Đây là lần đầu tiên cậu được tham gia lễ trao giải JM kim mã, tâm trạng rất hưng phấn, “Em nghĩ em sẽ kích động đến nhũn hết cả chân mất.”

“Vậy anh sẽ đỡ em.” Trịnh Thế Bân ôm thắt lưng cậu, cười nhẹ.

“Phải cho các fan thấy được bộ dáng hiện tại của anh mới đúng.” Hồ Loạn quệt miệng đứng lên chạy ra phòng bếp. Trên người cậu đang mặc áo ngủ do fan tặng.

——-

Trịnh Thế Bân nhận được 3 giải thưởng lớn nhất của giới điện ảnh, phải đi đi lại lại 3 lần. MC thấy thế liền trêu chọc, “Vị kia nhà anh đâu rồi?”

Fan bắt đầu hô lên, Trịnh Thế Bân vẫy tay chào rồi mới trả lời, “Lập tức ra ngay bây giờ đây.”

Hồ Loạn có hai lần lên nhận giải, một giải là nhận chung với đoàn phim [Mê thành], lúc bước lên thảm đỏ cậu không khỏi nắm chặt tay Trịnh Thế Bân. Trịnh Thế Bân mặt không đổi sắc mỉm cười với mọi người, cũng nắm chặt tay cậu một cái rồi mới buông ra.

“Đối với bộ phim này, đạo diễn Tưởng có tin rằng sẽ lại nâng đỡ được thêm một ảnh đế nữa hay không?”

Tưởng Dịch cười tủm tỉm nhìn hai người đang đứng phía sau, “Đương nhiên là có chứ.” Giải trong nước, giải ngoài nước, diễn viên đóng phim cũng có giải, chuyện này đối với ông quả thực là một điều rất kích động.

MC lại tới bên cạnh Hồ Loạn, “Hồ Lăng, năm sau anh đã có dự định gì chưa? Nghe nói phim gần đây anh tham gia đang không ngừng thu hút được sự chú ý của khán giả.”

“Năm sau ấy à, tôi sẽ vẫn tiếp tục cố gắng đóng phim cho thật tốt.” Hồ Loạn trả lời không rõ ràng, Trịnh Thế Bân nhìn ra được cậu đang căng thẳng.

Trịnh Thế Bân đứng một mình để phóng viên chụp ảnh. Hồ Loạn lui vào trong hậu trường, hít thở sâu vài cái. Hôm nay cậu mặc vest thẫm màu nhưng cũng không giúp cậu bình tĩnh hơn được chút nào. Trịnh Thế Bân đi vào trong, nắm tay cậu, “Sao lại hưng phấn giống trẻ con thế này?”

“Không kích động nữa, không kích động nữa.” Hồ Loạn xoa xoa mặt mình, một lúc sau mới nhớ ra trên mặt mình có trang điểm, vội vàng bật người dậy để Trịnh Thế Bân xem giúp mình xem, có phải mụn bị lộ ra rồi.

Trịnh Thế Bân bóp mũi Hồ Loạn, “Không có, không thấy đâu.”

Bất luận là giới truyền thông hay trong suy nghĩ của mọi người đều nghĩ rằng giải thưởng này đương nhiên là dành cho Trịnh Thế Bân. Nhưng lúc trên màn hình lớn hiện lên 5 gương mặt được đề cử giải thưởng nam diễn viên xuất sắc nhất, Hồ Loạn không tự chủ nhắm mắt lại. Trái lại Trịnh Thế Bân vẻ mặt rất bình tĩnh, vỗ vỗ lên mu bàn tay Hồ Loạn, “Không thoát được đâu.”

“Chúng ta cùng chúc mừng Trịnh Thế Bân với vai diễn trong phim điện ảnh [Quân phiệt] đã giành được giải thưởng diễn viên xuất sắc nhất. Chúc mừng!”

Màn hình lớn chiếu trực tiếp hình ảnh hiện trường, mọi người đứng dậy vỗ tay nhiệt liệt. Trịnh Thế Bân nghe nhiều nên quen rồi, anh khá bình tĩnh, nhận lấy cái ôm từ những diễn viên đứng gần mình. Lúc xoay người lại thì thấy Hồ Loạn đang giang rộng hai tay ra.

Tất cả mọi người đang vỗ tay lập tức dừng động tác lại, sửng sốt nhìn Hồ Loạn, tiếp đó là một trận cười vang, trên màn hình lớn hiện lên hình ảnh của hai người.

Hồ Loạn cười tươi tiến lại gần ôm Trịnh Thế Bân, cậu ngửi thấy mùi hương quen thuộc, khiến lòng cậu an tĩnh trở lại. Cậu nhắm mắt lại, thấp giọng nói, “Chúc mừng anh.”

“Đầu tiên xin cảm ơn các vị giám khảo. Đây không phải là lần đầu tiên tôi nhận được giải nam diễn viên xuất sắc nhất, chỉ có điều những lần trước không thể so được với ngày hôm nay. Một năm nay đối với tôi mà nói rất quan trọng. Tất cả mọi người đều biết tôi đã come out, vợ tôi hiện giờ đang ngồi ghế bên cạnh tôi.”

Màn hình lớn lại hiện lên hình ảnh của Hồ Loạn. Hồ Loạn xấu hổ nghiêng đầu đi.

Trịnh Thế Bân làm động tác hôn gió với Hồ Loạn, “Vợ tôi rất thích xem phim tôi đóng, trong nhà đều dán poster và ảnh chụp của tôi. Hôm nay tôi nhận được giải thưởng này, em ấy còn vui hơn cả tôi nữa. Năm sau tôi dự định sẽ ra mắt với bộ phim điện ảnh đầu tiên. Ngay từ đầu tôi đã muốn làm đạo diễn, không ngờ lại trở thành diễn viên. Nhưng cũng rất may mắn vì tôi làm nghề diễn viên, nếu không tôi sẽ không thể nào quen biết được vợ tôi, hai bọn tôi cũng không thể nào yêu nhau được. Hôm nay tôi cũng muốn cảm ơn người đã luôn ở bên tôi, cảm ơn em đã bao dung và thông cảm cho tôi, thật sự cảm ơn em.”

Chẳng cần nói ra tên, mọi người đều đã biết “người đã luôn ở bên tôi” là ai.

Kêu “vợ” không dứt miệng như thế, khiến lúc sau Hồ Loạn lên nhận giải thưởng bị mọi người trêu chọc không ít. Rõ ràng cậu luôn trong trạng thái căng thẳng, thế mà đến lúc lên nhận giải lại cực kỳ trấn định. Cậu cầm giải thưởng trong tay, cúi đầu cảm ơn tất cả mọi người.

Im lặng vài giây, Hồ Loạn liếm liếm môi nói, “Tôi vẫn luôn muốn trở thành một diễn viên có danh tiếng riêng. Cảm ơn mọi người đã cho tôi cơ hội, cũng cảm ơn mọi người đã thừa nhận tôi. Cảm ơn mọi người đã không rời bỏ tôi lúc tôi đang gặp khó khăn, cảm ơn rất nhiều.”

Hồ Loạn nhìn thấy Tô Vi, khuôn mặt cô tinh xảo, ánh mắt rất không chân thật.

Lúc quay lại chỗ ngồi, màn hình lớn lại chiếu đến cảnh cậu và Trịnh Thế Bân cười ôm nhau. Đạo diễn Tưởng xoay người giơ ngón cái lên với hai người.

“Hồ Loạn, chúc mừng cậu!”

Hồ Loạn không xoay người nhìn Tô Vi, chỉ hơi dừng bước lại, nhẹ nói, “Cảm ơn, cũng chúc mừng cậu lấy được giải thưởng.”

Sau đó, cậu chậm rãi cầm cúp đi sóng vai cạnh Trịnh Thế Bân.

Sau này, trong tương lai, dù ở bất cứ đâu, bất cứ lúc nào, giải thưởng tốt nhất đối với cậu chính là người đang ở bên cạnh cậu lúc này đây.

—-

Trịnh Thế Bân mang cốc sữa vào thư phòng cho Hồ Loạn. Hồ Loạn đang ngồi yên nhìn cúp trên bàn. Anh nhẹ bước vào, đưa sữa cho cậu, “Vẫn còn đang kích động hả?”

Hồ Loạn uống một ngụm sữa nóng ấm, “Không kích động nữa. Em vừa mới nhận ra em đã chiếm được chiếc cúp quý giá nhất rồi.”

Trịnh Thế Bân cụng đầu với Hồ Loạn, tay vuốt lưng cậu, tò mò hỏi, “Sao anh lại không biết thế?”

“Ngốc.” Hồ Loạn ôm Trịnh Thế Bân, bởi vì cậu đang ngồi nên không thể không ngửa đầu nhìn anh. Hồ Loạn chu miệng lên, “Chính là anh đó.”

Trịnh Thế Bân thấy cậu như thế, liền ôm chặt Hồ Loạn vào lòng. Hồ Loạn thỏa mãn than nhẹ một tiếng, ngón tay nhẹ nhàng vuốt lên khóe miệng của anh rồi hôn lên.

Trịnh Thế Bân hôn Hồ Loạn từ trán xuống môi, cổ họng phát ra tiếng rên rỉ khiến người khác phải say mê, “Em là người quan trọng nhất của anh.” Nói xong, anh lại dùng sức hôn môi cậu.

Hồ Loạn thuận theo, thả lỏng đón nhận nụ hôn của anh. Tay cậu ôm hai bên má của anh, để mặt anh sát gần mặt mình, đến khi tách ra, trong mắt nồng đượm ý cười.

Hồ Loạn kéo tay anh đặt lên trước ngực mình, “Nơi này toàn bộ đều là anh.”

————

Mình là editor, có vài lời muốn nói:

Mọi người, thế là đã hoàn chính văn rồi. Hu hu càng về cuối bà tác giả viết như kiểu bị lên đồng vậy, chương cuối mình đảm bảo nó bằng 3 chương bình thường cộng lại, dài vđ OTZ, mình ed chương này từ trưa khoảng 2h, làm rồi nghỉ lấy sức rồi lại làm, chắc cũng phải mất gần 6 tiếng đó, mình rã hết cả tay rồi T.T

Tóm lại là chúng ta sẽ vẫn còn 3 chương phiên ngoại nữa (trong đó có PN2 là dài nhất, chắc cũng dài bằng chương 54 này đấy TT.TT). Mình sẽ nhanh chóng hoàn thành nốt phần phiên ngoại. Đợi nhé!

 

 

Share.

About Author

1 phản hồi

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!