Chương 56: Tiến hành trả thù

0

Chương 56: Tiến hành trả thù

 

“Ta biết khinh công của chàng tốt nhưng không cần nghỉ ngơi thật sao?” Tô Tiểu Vũ ôm cổ Tư Thiên Hoán, có phần bất đắc dĩ, hắn là Thiếu chủ Lê Nguyệt Hoa tài năng xuất chúng, ngự không mà đi là chuyện nhỏ nhặt nhưng Minh Vương Phủ cách Hoàng cung một đoạn khá xa, bay như vậy không mệt sao?

 

“Không mệt.” Từ lúc vừa mới bắt đầu, nụ cười của Tư Thiên Hoán vẫn chưa từng biến mất, khóe miệng ngược lại càng khuếch tán rộng hơn, trong đôi mắt màu hổ phách toát lên vẻ hạnh phúc.

 

Hắn rất vui vẻ, thực sự rất vui vẻ, hắn biết vật nhỏ rất yêu thương hắn, nhưng hôm nay nghe nàng tuyên thệ trước tất cả người trong thiên hạ như thế, loại hưng phấn này trước nay hắn chưa từng có.

 

“Người điên.” Tô Tiểu Vũ hờn dỗi, tựa đầu vào sau gáy hắn rồi khẽ nở nụ cười, cặp mắt to tròn cong lại như vầng trăng non, bên trong ánh lên vài tia sáng, nam nhân ngốc, mới có một chút như thế đã thỏa mãn, nàng thậm chí còn chưa làm cái gì nha.

 

Tư Thiên Hoán bị nàng mắng thành người điên, càng cười đến vui vẻ, bước chân cũng nhanh hơn, chỉ chốc lát đã đến Hoán Vân Cung. “Bành” một tiếng, cửa chính bị đá văng ra, nhẹ nhàng đặt Tô Tiểu Vũ trên giường, bản thân hắn cũng nhào tới.

 

“Chàng làm gì thế?” Tô Tiểu Vũ đỏ mặt, liên tục tránh né nam nhân đang hôn cổ mình, tức giận quát lên.

 

Tư Thiên Hoán ngẩng đầu, vô tội mở to mắt, sau đó dĩ nhiên là cười nói: “Muốn nàng a!”

 

Mặt của Tô Tiểu Vũ đỏ như tôm luộc, trong ngoài đều đỏ, hung hăng cắn cổ hắn một phát, buồn bực hờn dỗi mà hừ nói: “Còn đau mà.”

 

“A…” Tư Thiên Hoán cúi đầu nở nụ cười, trong mắt lộ vẻ trêu tức nhưng rất sạch sẽ thuần túy, không có một tia tà niệm, nào phải dáng vẻ muốn ăn nàng.

 

Thấy vậy, Tô Tiểu Vũ biết hắn đang đùa nàng, gương mặt lập tức đen lại, dùng sức muốn đẩy hắn ra, thế nhưng khí lực của hắn quá lớn nên đẩy không ra.

 

“Ngoan ngoãn nghỉ ngơi, ta đi làm đồ ăn cho nàng.” Tư Thiên Hoán cưng chìu cắn cái mũi xinh xắn của nàng, nhẹ giọng hỏi: “Muốn ăn cái gì?”

 

“Ta muốn ăn trứng.” Tô Tiểu Vũ không giãy giụa nữa, yên ổn nằm ở dưới thân hắn, suy nghĩ một chút rồi chợt nói, nét mặt nàng có chút khổ sở mà nhíu mày: “Từ lúc mẫu thân mất tích, ta cũng không ăn nữa.” Trước đây, nàng chỉ muốn ăn trứng do mẫu thân làm, hiện tại nàng đột nhiên muốn Tư Thiên Hoán làm cho nàng ăn.

 

Trong mắt hắn nhiễm lên nồng đậm nỗi thương tiếc, thân mật hôn nhẹ trên cánh môi nàng, dịu dàng “Ừ” một tiếng, đứng dậy rời đi, tiện thể buông màn xuống.

 

Tô Tiểu Vũ ngồi dậy, đưa tay xoa nhẹ môi của mình, hồi lâu si ngốc nở nụ cười, mặt đỏ lên, rúc đầu vào trong chăn, giấu đi vẻ mặt ngây ngốc của bản thân nhưng không che giấu được tiếng cười ngây ngô thỉnh thoảng truyền ra từ trong chăn.

 

“Nhạc bá, Vương gia các ngươi đâu?” Bạch Thuật tìm cớ cho Tư Thiên Tranh rời đi, sau đó lập tức chạy đến Minh Vương Phủ, sự việc có liên quan đến Huyết Uyên, Khúc Ngâm cũng nói năng rất mơ hồ, ngày mai sẽ phải khởi hành, vậy hôm nay phải giải quyết mọi chuyện cho rõ ràng.

 

“Phòng bếp.” Ban đầu Nhạc bá rất kinh hãi nhưng bây giờ đã bình tĩnh lại, lạnh nhạt nói rồi xoay người kêu hạ nhân chuyển cây lê đến rừng lê, ngày hôm qua bị Vương gia và Vương phi phá hủy đến độ không còn thành hình, chỉ có thể trồng một cây mới.

 

Khóe miệng Bạch Thuật giật giật, nhìn về phía phòng bếp rồi đi tới, hắn cũng không dám trực tiếp đi tìm Tô Tiểu Vũ, dấm chua của tên nam nhân nào đó thật sự quá lớn.

 

Phòng bếp.

 

“Ôi, rất đảm đang a.” Bạch Thuật tựa thân vào cửa,  nhìn nam nhân bên trong lật lật đảo đảo đồ ăn qua lại đâu vào đấy mà trêu đùa.

 

Tư Thiên Hoán ngay cả một thoáng cũng không quay đầu lại, phóng con dao thái rau từ trong tay bay ra ngoài.

 

Bạch Thuật lập tức tránh né, nhìn con dao thái rau đã ghim vào trong đất, mí mắt rũ xuống, vẫn không di chuyển.

 

“Vũ nhi đang ngủ, có chuyện gì chờ nàng tỉnh lại rồi hỏi.” Tư Thiên Hoán lạnh nhạt nói, xen lẫn với tiếng “xèo xèo” của thức ăn.

 

“À.” Bạch Thuật gật đầu, hắn không trực tiếp đi tìm Tô Tiểu Vũ là hoàn toàn chính xác, bản thân nghĩ đến chuyện kia, hắn nhìn về phía Tư Thiên Hoán: “Bạch Lê, ngươi nói xem ta đây có nên mang theo tỷ tỷ của ngươi đi chung hay không?”

 

“Chuyện ngươi mang hay không, hỏi ta làm gì?” Tư Thiên Hoán hừ nhẹ, chỉ là hắn quay lưng lại nên người nào đó không nhìn thấy trên gương mặt hắn lộ ra nụ cười quỷ dị.

 

Bạch Thuật rủ mắt, hồi lâu thở dài một hơi: “Vẫn là không nên mang theo, ta không bảo vệ được nàng.”

 

“Tại sao ngươi không nhận ra, căn bản Hoàng tỷ cũng không cần ngươi bảo hộ?!” Tư Thiên Hoán làm đồ ăn, ngửi thấy mùi thơm nồng đậm của trứng gà, hài lòng nở nụ cười, thuận miệng hỏi.

 

Khuôn mặt tuấn tú của Bạch Thuật cứng đờ, lập tức đứng thẳng, lắc đầu: “Về điểm này mà nói thì công phu của nàng chỉ có thể đánh bại một vài tên tiểu tặc mà thôi.” Lần này mục tiêu của bọn họ có thể là ba gia tộc đã ẩn thế*.

 

*Lánh đời

 

“Không chừng Hoàng tỷ muốn cùng ngươi đối mặt với chuyện này a.” Tư Thiên Hoán bưng thức ăn, đi ngang qua người hắn, sau cùng nhắc nhở một tý.

 

“Lát nữa bảo Tiểu Vũ cho ta chút thuốc mê, tối mai hẵng để cho nàng ấy tỉnh lại.” Bạch Thuật suy nghĩ một chút rồi nói, ánh mắt có chút không nỡ, nhưng so với tính mạng của Tranh nhi thì hắn sự bất đắc dĩ của hắn có là gì chứ.

 

Hiếm thấy Tư Thiên Hoán cảm thấy dở khóc dở cười như thế nhưng Bạch Thuật lại không nhìn thấy, chẳng trách tiểu tử này theo đuổi Hoàng tỷ lâu như vậy mới đuổi kịp, kinh nghiệm yêu đương của hắn quả thật rất tệ, nghĩ đến Tư Thiên Tranh, trong con ngươi màu hổ phách xẹt qua một tia sáng.

 

Bưng đồ ăn tiến vào phòng, thấy Tô Tiểu Vũ dựa người trên giường, ngơ ngác không biết suy nghĩ cái gì, Tư Thiên Hoán nhíu mày, ngồi xuống cạnh giường, hỏi: “Không ngủ được?”

 

“Ừm.” Tô Tiểu Vũ gật gật đầu, chóp mũi giật giật, ánh mắt sáng lên, nhìn về phía đồ vật trên tay hắn: “Ta muốn ăn!”

 

Tư Thiên Hoán bật cười, bưng đến trước mặt nàng, nói: “Ăn đi.”

 

Tô Tiểu Vũ gật gật đầu, vui vẻ cầm lấy chiếc đũa, gắp một khối trứng gà, mở miệng cắn, mùi vị vừa lạ lẫm vừa quen thuộc, rất thơm nhưng xông lên mũi nàng lại cảm thấy ê ẩm.

 

“Ngày mai chúng ta lên đường đến Phong Tịch thành, nhất định có thể tìm thấy mẫu thân của nàng.” Lòng Tư Thiên Hoán đau xót, nhìn dáng vẻ tủm tỉm cười trên gương mặt nàng, nếu nàng và hắn không tâm ý tương thông thì e rằng hắn cũng sẽ không thể phát hiện được nàng khó chịu, nếu vật nhỏ muốn che giấu một chút tâm tình, lúc đấy gương mặt thật sự rất khó coi.

 

Tô Tiểu Vũ sững sờ, mới nhớ tới việc Tư Thiên Hoán đã có thể phát hiện tâm tình của bản thân, hít mũi một cái, gật gật đầu, sau đó cúi đầu ăn, gian phòng lớn như vậy ngoại trừ âm thanh của việc ăn uống thì chỉ còn lại sự yên tĩnh.

 

Cái miệng nhỏ nhắn ‘chậc chậc’ vài tiếng, thoả mãn mà vuốt bụng của mình, tâm tình Tô Tiểu Vũ rất tốt, nghiêng mắt len lén Tư Thiên Hoán nhìn cánh tay của hắn, nàng ngẩn người, có chút áy náy mà nhíu mày: “Tay có đau không?!” Liên tục giúp nàng bưng đồ đạc, có thể không đau không mỏi sao, cũng chỉ có tên ngu ngốc như hắn mới không cảm thấy như vậy.

 

“Không đau.” Tư Thiên Hoán dịu dàng cười nói, lại thấy nàng níu cánh tay hắn lại, nhẹ nhàng xoa bóp, ánh sáng nhu hòa đáy mắt càng sâu.

 

“Hoán, chàng nói xem có phải bây giờ chúng ta đều đã có công lực của đối phương hay không?” Tô Tiểu Vũ giữ chặt tay hắn, đột nhiên nàng nghĩ đến lời của hắn nói sáng sớm hôm nay, buổi sáng quá gấp gáp nên nàng cũng không có chú ý tới, bây giờ nghĩ lại không nhịn được có chút xúc động.

 

“Ừ.” Tư Thiên Hoán gật đầu, lại để cho nàng nhìn hắn, sau đó từ từ vận chuyển lực lượng Huyết Đồng Quyết trong cơ thể, con ngươi màu hổ phách nhiễm lên huyết sắc, bởi vì con ngươi trong mắt hắn đã chuyển thành màu xanh nhạt, cho nên nhập lại với màu đỏ của Tô Tiểu Vũ, màu đỏ tươi nhàn nhạt nhưng lại càng mê người, sau khi cho Tô Tiểu Vũ xem thấy thì hắn từ từ thu hồi công lực, cặp mắt lại khôi phục màu hổ phách.

 

Tô Tiểu Vũ nuốt một ngụm nước bọt, đưa tay chỉ chỉ vào mắt của Tư Thiên Hoán, tròng mắt đen nhánh hiện ra ánh sáng nhàn nhạt: “Dáng vẻ này của chàng vẫn rất đẹp lắm.” Lại một lần nữa thú nhận, Tư Thiên Hoán là một nam nhân rất đẹp.

 

Tư Thiên Hoán chỉ cười, rút cánh tay lại, choàng tay ôm lấy vai của nàng, để cho nàng dựa vào người mình, nói: “Thử xem, điều động công lực sử dụng Lạc Lê Quyết.” Vật nhỏ đã có võ công của hắn, sau này người nào muốn thương tổn nàng sẽ không phải chuyện dễ dàng, như thế rất tốt.

 

“Thật sự có thể sao?” Có chút không xác định, thế nhưng nàng hâm mộ chết Tư Thiên Hoán ngày ấy ở Mặc gia tự nhiên điều động sức mạnh, bây giờ đột nhiên nói cho nàng biết chính mình cũng có, làm sao không nghi ngờ được chứ.

 

“Thật.” Tư Thiên Hoán bật cười, cưng chiều gõ nhẹ lên trán nàng.

 

Tô Tiểu Vũ gật gật đầu, từ từ nhắm hai mắt cảm nhận lực lượng trong cơ thể, sau đó khẽ mở mắt ra, cẩn thận thử để cho lực lượng chạy đến đan điền, đột nhiên biến sắc, ánh mắt hơi ngưng đọng, ánh sáng màu đỏ hiện lên nhưng rất nhanh khôi phục lại bình thường, chỉ là trên gương mặt trắng nõn dần dần hiện lên vẻ chán ghét, đáy mắt thâm thúy, cũng có một chút bi thương không dễ dàng phát giác.

 

“Làm sao vậy?” Tư Thiên Hoán cảm giác được trong nội tâm nàng chán ghét, mặt liền biến sắc, cúi đầu nhìn nàng, thấy sắc mặt nàng rất khó coi, lo lắng hỏi, có phải sức mạnh quá lớn nên nàng mới chịu không được hay không?

 

 

Tô Tiểu Vũ rủ mắt, che giấu cảm xúc trong ánh mắt, nhàn nhạt nói rằng: “Ta sẽ không sử dụng Lạc Lê Quyết lần nào nữa.” Cảm giác rất chán ghét, cũng không biết vì sao, chỉ cần dùng sức mạnh này một chút là trong lòng của nàng sẽ lập tức sinh ra cảm giác bài xích, có một loại cảm xúc cho dù chết cũng không muốn dùng đến nó, chẳng biết tại sao nhưng chính là cảm xúc hiện tại của nàng.

 

“Không thích thì không cần sử dụng.” Tư Thiên Hoán cười nói, hôn một cái lên trán của nàng, nhíu mày: “Nghỉ ngơi một chút, ta giúp nàng.”

 

Cảm giác lạ thường trong lòng của Tô Tiểu Vũ bởi vì nụ cười của hắn mà dần dần tản đi, khẽ cười với hắn, cởi áo khoác ngoài rồi chui vào trong chăn, chẳng qua là tay kia lại không buông tay hắn ra, gắt gao nắm chặt, từ từ thiếp đi.

 

Tư Thiên Hoán dịu dàng nhìn nàng ngủ sau đó mới nhẹ nhàng rút tay về, chán ghét sức mạnh của Lê Nguyệt Hoa? Chẳng lẽ có liên quan đến loại sức mạnh không rõ nguồn gốc tồn tại trong cơ thể của nàng hay sao? Sức mạnh đó rốt cuộc là cái gì, đối với vật nhỏ là tốt là xấu?

 

Quá nhiều chuyện nghĩ không ra, Tư Thiên Hoán có chút đau đầu mà xoa nhẹ huyệt Thái Dương, trong mắt hiện đầy lo lắng, đột nhiên cảm giác mình cũng hơi mệt, muốn cởi áo ngoài của mình nhưng tay bị Tô Tiểu Vũ gắt gao nắm chặt, bất đắc dĩ đành trực tiếp xé nát quần áo, trơ trụi mà bò lên giường, mãi đến khi ôm chặt Tô Tiểu Vũ trong lòng thì nỗi bất an trong lòng hắn mới dần dần ổn định, khẽ nở nụ cười, nhắm nghiền hai mắt lại.

 

Ngay sau đó, dưới mái hiên có hai người đang ôm nhau ngủ, về phần Bạch Thuật đang ngồi uống trà một người chờ bọn hắn đến, kết quả sau khi uống xong ấm trà thứ ba thì phát hiện mình đã căng bụng.

 

Bạch Lê chết tiệt! Không phải là hắn ta quên mất chuyện hắn đang chờ bọn họ rồi ôm nữ nhân của mình đi ngủ đây đó chứ? Bạch Thuật nghiến răng nghiến lợi mà nghĩ.

 

Không hổ là người tự xưng là hiểu rõ Tư Thiên Hoán nhất, đoán đâu trúng đó.

 

Chờ được một lat nữa thì Tư Thiên Hoàng dẫn theo Khúc Ngâm đến Minh Vương phủ, lập tức thấy Bạch Thuật đang trừng mắt nhìn chén trà, vẻ mặt oán hận.

 

“Làm sao vậy?” Tư Thiên Hoàng nhíu mày, ngồi xuống bên cạnh, cầm lấy chén trà trong tay hắn mà nhìn, không có gì đặc biệt a, thế thì tại sao lại nhìn chằm chằm như thế chứ?

 

“Ta đợi bọn họ từ sáng đến gần chập tối rồi.” Bạch Thuật âm trầm cười cười, nhìn sắc trời bên ngoài, nghiến răng nghiến lợi nói.

 

Khúc Ngâm “Phốc xuy”Bật cười: “Nhưng ngươi cũng nguyện ý chờ.” Tối hôm qua khẳng định  Tiểu Vũ mệt muốn chết rồi, Tư Thiên Hoán nhất định là cùng ngủ với nàng, chỉ có Bạch Thuật mới có thể ngốc ở chỗ này chờ hai người đang ngủ kia.

 

Bạch Thuật tức giận hừ nhẹ một tiếng, khó chịu nhấp một ngụm trà, đột nhiên đứng dậy, đi ra ngoài.

 

“Quay về sao?” Tư Thiên Hoàng khó hiểu mà hỏi, đã chờ lâu như vậy sao không chờ thêm một lát nữa.

 

“Đi nhà xí.” Giọng nói còn vang vẳng nhưng người đã biến mất, có trời mới biết hắn uống bao nhiêu ấm trà rồi.

 

“Ha ha ha…” Khúc Ngâm cười đến mức gập người, nhìn thấy cái chén trong tay Tư Thiên Hoàng, tiếng cười càng lớn, giống như tiếng chuông bạc rất là êm tai.

 

Hắn phát hiện người bên cạnh Tiểu Vũ đều rất đáng yêu, tuy rằng Bạch Thuật là người thân cận của tên kia.

 

Tư Thiên Hoàng chỉ cười không nói, kể từ khi biết chuyện Lê Nguyệt Hoa, hắn cũng hiểu rõ Bạch Thuật vì sao lại nhân nhượng Tiểu Hoán như vậy, người thủ hộ… Bạch Thuật đúng là thật đáng thương.

 

Trăng non treo đầu cành, đúng lúc màn đêm buông xuống, lúc Tư Thiên Hoán và Tô Tiểu Vũ tỉnh lại thì trời đã tối đen.

 

“Quần áo của chàng đâu?” Ban đầu ánh mắt của Tô Tiểu Vũ còn mơ hồ, vừa thấy da thịt trắng bóng trước mắt lập tức trở nên trấn tĩnh, ngồi bật dậy, hung dữ hỏi.

 

Tư Thiên Hoán vuốt nhẹ đầu, nghe vậy cúi đầu nhìn nhìn, đột nhiên lười biếng nghiêng người, cười như không mà nói: “Cái đó phải hỏi nnag2 rồi.”

 

“Ta cởi ra sao?” Tô Tiểu Vũ sững sờ tại chỗ, khó tin nhìn tay của chính mình, nàng sẽ không phải nằm mơ mà làm bậy đó chứ.

 

“Được rồi, không đùa với nàng nữa, nàng nắm chặt tay ta quá, ta không có cách nào để cởi quần áo, cho nên ta trực tiếp xe nát quần áo.” Nói xong, chỉ chỉ đám vài rách nằm trên nền đất.

 

Khóe miệng Tô Tiểu Vũ kéo lên, vỗ vào ngực hắn, nhìn trước ngực hắn hiện lên mộ vệt đỏ, mới thoả mãn cười cười, bò qua bên giường hắn ngồi đi giày vào.

 

“Bọn họ có lẽ đều đã đến rồi.” Tư Thiên Hoán xoay người nói, Tư Thiên Hoàng, Khúc Ngâm cùng Bạch Thuật, có lẽ đều đã đến.

 

“Ừ.” Tô Tiểu Vũ gật gật đầu, đi đến tủ quần áo lấy cho Tư Thiên Hoán một bộ hắc y, đi tới đưa cho hắn nói: “Chàng cũng rất tò mò về Huyết Uyên?!”

 

 

“Ừ.” Tư Thiên Hoán gật đầu, khẽ cười, nhận lấy quần áo, ưu nhã mặc vào, ngẩng đầu thấy tiểu nữ nhân nào đó đã nhạy bén quay lưng đi, nghĩ đến chuyện sáng sớm nay nàng vì nhìn thấy thân hình hắn mà chảy máu mũi, trong mắt tràn ngập vui vẻ.

 

“Mặc có vừa không?” Tô Tiểu Vũ hắng giọng hỏi, nghĩ đến chuyện hồi sáng nay, nàng ngượng ngùng vô cùng, chuyện mất mặt như vậy, nàng không nên tái diễn lần nữa.

 

Tư Thiên Hoán xuống giường, ngoại trừy phục đã chỉnh tề, ngoại trừ phía cổ áo lộ ra chút da thịt thì hoàn toàn kín đáo, thấy vậy Tô Tiểu Vũ mới hài lòng gật đầu, chủ động lôi kéo tay của hắn, thong thả đi ra ngoài.

 

Suýt nữa có thể dùng câu ‘trông chờ mỏi mòn’ Để hình dung Bạch Thuật, cuối cùng chờ đến khi những ngôi sao đầu tiên bắt đầu xuất hiện.

 

“Rốt cuộc các ngươi cũng đã tới.” Trong giọng nói của Bạch Thuật mang theo bi phẫn, uể oải mà nằm ở trên mặt bàn.

 

Khúc Ngâm thấy thế lại đè nén không nổi, cười quằn quại trong lòng Tư Thiên Hoàng, muốn chào hỏi Tô Tiểu Vũ nhưng không còn khí lực.

 

Tô Tiểu Vũ nhíu mày, nhìn bộ dạng vô lực của Bạch Thuật, hài hước liếc nhìn Tư Thiên Hoán, thấy sắc mặt hắn vẫn như cũ, khóe miệng khẽ nâng, thật là một kẻ được thủ hộ vô lương tâm.

 

“Ngồi đi, không phải đến vì chuyện của Huyết Uyên sao?” Tô Tiểu Vũ tựa người trong lòng Tư Thiên Hoán, cười híp mắt hỏi, lời này là nói Bạch Thuật.

 

Mí mắt Bạch Thuật giật giật, quả nhiên từ từ ngồi thẳng, tựa lưng vào ghế ngồi.

 

“Khi đó, sau khi ta đi theo sư phó đến Y Cốc về sau, một mực ở trong sơn động luyện công, sư phó phải xử lý công việc ở Y Cốc, cho nên cũng không thường xuyên đến thăm ta, lần đó ta mới vừa trùng phá chương thứ tư của Huyết Đồng Quyết, trời đã sập tối, trong động rất đen, ta muốn xuất động nhưng lại đi ngược đường.” Tô Tiểu Vũ tựa hồ nhớ lại, ánh mắt híp một nửa, vẻ mặt nhợt nhạt, ngữ khí cũng rất nhạt: “Thời điểm ta đi sâu vào tận cùng bên trong sơn động mới phát hiện ra là đã đi ngược đường, cho nên muốn quay đầu nhưng một cỗ lực lượng đột nhiên hút ta lại, đưa ta đến một cái thạch thất rất nhỏ, bên trong rất tối, sau khi chờ ta thích ứng thì nhìn thấy một cây kiếm cắm trong một tảng đá màu đỏ.

 

Tô Tiểu Vũ nghĩ đến Huyết Uyên, trong mắt hiện lên ý cười, nàng còn nhớ lúc vừa nhìn thấy Huyết Uyên, nó phát sáng giống như có ý thức, nàng đi tới xem nó, nó cọ xát nhẹ nhàng ngay trên mặt nàng, loại thân mật này tựa như chủ nhân tốt đối với sủng vật trong nhà, lúc ấy nàng lại càng hoảng sợ, chờ phục hồi lại tinh thần, Huyết Uyên đã bị nàng nắm trong tay, cổ tay cũng xuất hiện nhiều vết thương, máu trong cơ thể càng không ngừng truyền vào thân kiếm Huyết Uyên, cho dù nàng có làm như thế nào cũng không dứt ra được, lúc nàng tưởng rằng bản thân sắp mất máu quá nhiều mà chết thì miệng vết thương khép lại như một kỳ tích.

 

Huyết Uyên vốn là được chế từ bảo thạch màu đỏ, lóng lánh trong sáng, trông rất đẹp mắt, mà hấp thu máu của nàng, thân kiếm càng thêm mỹ lệ yêu dã, khi đó nàng rất suy yếu, miễn cưỡng cầm lấy nó thì nhìn thấy chuôi kiếm nguyên bản bình thường lại đột nhiên xuất hiện hai chữ “Huyết Uyên”, nghĩ thầm đây là tên của nó, nhỏ giọng mà kêu một tiếng, nó giống như có linh tính hướng đến trước mặt nàng.

 

Truyền thuyết có một loại binh khí được luyện chế bằng cách tập hợp linh khí của thiên địa, trên đại lục người ta gọi nó là Thần Khí, Thần Khí có thể nhận chủ, trừ phi chủ nhân chết, nếu không Thần Khí sẽ không nhận chủ khác, nàng thấy Huyết Uyên cũng rất giống Thần Khí trong truyền thuyết, trong lòng kích động, cộng thêm mất máu quá nhiều nên túng uẫn mà té xỉu.

 

Sau đó, Huyết Uyên vẫn đi theo nàng nhưng về sau nàng phát hiện, Huyết Uyên ngoại trừ có Linh khí nghe hiểu được lời nói bên ngoài, hoàn toàn không có lực lượng thần kỳ của một Thần Khí, mặc kệ đặt ở trong tay ai đều chỉ là một cái loại binh khí bình thường, kể cả chủ nhân là nàng, có lẽ lực lượng của nàng chưa đủ, không khai phá hết được lực lượng của nó.

 

“Ngươi đúng là may mắn, người ta cả đời cũng không thấy được Thần Thú, sờ không được Thần Khí, ngươi mới hơn mười tuổi mà đã có sự khác biệt như vậy.” Bạch Thuật dở khóc dở cười, liếc nhìn Tô Tiểu Vũ lười biếng nằm bất động trong lòng Tiểu Bạch, nói rằng.

 

“Khục…” Tô Tiểu Vũ cười mỉa, vẻ mặt hơi tối tăm, “Về sau khi ta tìm được thi thể của sư phó, ta chôn cất người trong sơn động, lấy Huyết Uyên làm Mộ Bia, chờ ta cứu được mẫu thân sẽ quay trở lại Y Cốc, ngày Huyết Uyên trở lại trong tay ta chính là thời điểm huyết tẩy Y Cốc.”

 

Trong mắt nàng toát ra nhàn nhạt sự khát máu cùng lạnh lùng, sư phó đối đãi rất tốt với nàng nhưng lại vì nàng mà chết, thù này nàng nhất định phải báo, nàng chôn cất sư phó trong sơn động, đơn giản là không muốn những người kia đi quấy rầy sư phó, nào ngờ bọn họ chẳng những đi quấy rầy sư phó yên nghỉ mà còn cầm Huyết Uyên đi, thật là đáng chết!

 

“Thanh kiếm này, cho tới bây giờ ta chưa từng nghe nói qua.” Khúc Ngâm nhàn nhạt nói, sau đó đột nhiên dường như nhớ tới điều gì, nhìn về phía Tô Tiểu Vũ. “Tiểu Vũ, ngươi còn nhớ hay không, lúc ấy lão Cốc chủ trông thấy Huyết Uyên trong tay ngươi vẻ mặt rất kinh hãi.”

 

“Ừ, ta rất ít khi thấy vẻ mặt này của sư phó, ta hỏi người Huyết Uyên có gì không bình thường sao, người chỉ nói đây là ý trời.” Tô Tiểu Vũ khẽ nhíu mày, có phần nghĩ không thông, nghe giọng điệu sư phó, hẳn là biết rõ về thanh kiếm này, ý trời? Ý trời là thế nào?

 

“Có lẽ chỉ có người cầm quyền ẩn thế gia tộc mới biết được chuyện về thanh kiếm này, mà người bắt nương của ngươi đi cũng muốn đến tranh đoạt Huyết Uyên tại đại hội đoạt bảo lần này, có lẽ hắn là một trong những người cầm quyền trong ẩn thế gia tộc, mà nương ngươi cũng là người của ẩn thế gia tộc.” Tròng mắt Tư Thiên Hoán ngưng trọng giây lát, nhàn nhạt nói ra, nhưng mí mắt không nâng lên, chỉ vì muốn che giấu vẻ khác thường trong đáy mắt, toàn bộ Y Cốc chỉ có lão Cốc chủ biết rõ, sau lưng Huyết Uyên này nhất định có bí mật gì đó, có lẽ nó có liên quan đến cỗ lực lượng trong cơ thể vật nhỏ.

 

Bạch Thuật liếc nhìn Tư Thiên Hoán, cũng đoán được ít nhiều ý nghĩ của hắn, nhịn không được cảm thán nhìn Tô Tiểu Vũ thần bí nói: “Người Y Cốc tại sao lại không tha cho ngươi, ngươi cũng đã rời đi, nào muốn theo tranh quyền với bọn hắn.” Vả lại muốn đối phó Tô Tiểu Vũ, chỉ sợ phải đoạt đi tính mạng của rất nhiều cao thủ, vụ buôn bán này tính sao cũng rất thua lỗ a.

 

Khúc Ngâm mím môi không nhịn được cười cười, Tô Tiểu Vũ cũng hơi hơi nhíu mày nhưng không đáp lại.

 

Tư Thiên Hoán cũng thế nhưng trong mắt hắn chợt lóe lên ý cười, khẽ nhíu mày hỏi: “Thời điểm các người rời khỏi Y Cốc có phải cầm theo cái gì hay không?”

 

Khúc Ngâm sững sờ, kinh ngạc mà nhìn Tư Thiên Hoán, thấy trên mặt hắn chắc chắc, sinh ra bội phục, người này thật thông minh, cái gì cũng đoán được.

 

“Đệ đệ của ta đương nhiên rất thông minh.” Tư Thiên Hoàng đọc ra suy nghĩ trong lòng Khúc Ngâm, tự hào nói.

 

Khóe miệng Bạch Thuật co quắp, có chút khinh bỉ Tư Thiên Hoàng, hắn là Hoàng Đế, làm sao lại ngây thơ như vậy, cái này có gì tốt mà đắc ý.

 

“Chàng thông minh như vậy thì đoán đi.” Tô Tiểu Vũ ngửa đầu, cười tươi như hoa, hắn không phải là thông minh sao, đoán được mới là thật thông minh.

 

Tư Thiên Hoán bị nàng trêu chọc nhịn không được cúi đầu mà nở nụ cười, nắm cái mũi của nàng, cười trách cứ: “Ranh mãnh.”, sau đó lười biếng câu môi, khẳng định nói: “Nàng cầm tín vật của cốc chủ Y Cốc rời đi.” Nếu không như thế, lúc đó các nàng muốn rời khỏi, người Y Cốc biết rõ không địch lại làm sao có thể liều lĩnh không sợ chết ngăn trở, khi đó bọn họ đã nắm trong tay Y Cốc, dù Vũ nhi không chết, trước khi đi nàng còn thề trước mặt của bọn hắn muốn trở về báo thù nhưng lấy lực lượng của một mình nàng cũng không lay động được vị trí của bọn hắn, bọn hắn căn bản không lo nàng trở về đoạt quyền, giống như đó là thói quen của những kẻ cao cao tại thượng kia, trong lòng là âm thầm xem thường loại người ngoại lai như Vũ nhi, cho dù nàng đã học được Huyết Đồng Quyết.

 

Mười tám trưởng lão, năm người chết mười ba người bị thương, sau đó lại phái ra một lượng người đi ra ngoài tìm kiếm, ý đồ bắt lấy Vũ nhi, Vũ nhi lấy đi thứ gì đó chắc chắn rất quan trọng đối với người cầm quyền, nói như vậy, người cầm quyền gia tộc luôn có một tín vật tượng trưng cho thân phận của họ, giống như chủ nhân Lê Nguyệt Hoa có ngọc bội hình hoa lê.

 

Tô Tiểu Vũ nghe hắn nói như vậy, cái miệng nhỏ nhắn cong lên, rất bất mãn nhìn hắn, cái gì cũng biết hết rồi, một chút ý tứ cũng không có: “Vật tượng trưng của cốc chủ Y Cốc là một miếng ngọc bội phỉ thúy hình dáng một cây thảo mai, ta biết được từ trong miệng của sư phó đấy.” Nghĩ rằng sợ bị bọn họ chiếm đi, mới giấu kín ở trong miệng, nghĩ đến chuyện sư phó chết, trong lòng của nàng lại toát ra nồng đậm hận ý, quyền thế thật sự mê người như vậy sao? Tại sao những người kia vì nó mà giết người như một kẻ điên, nàng chỉ là muốn học nghệ cứu mẫu thân, căn bản không có ý định tranh giành cái gì với bọn họ.

 

“Đừng suy nghĩ quá nhiều.” Nhạy bén nhận thấy được tâm trạng phập phồng của nàng, Tư Thiên Hoán thấp giọng an ủi.

 

Tô Tiểu Vũ cười gật gật đầu, vuốt vuốt Tiểu Bạch buồn ngủ, có chút mê man.

 

“Bạch Thuật, ngươi đi chuẩn bị xe ngựa, sáng sớm ngày mai chúng ta liền lên đường.” Tư Thiên Hoán nói xong, sau đó ôm lấy Tô Tiểu Vũ chuẩn bị rời khỏi.

 

“Aizzz, ừm… Tiểu Vũ, trên người của ngươi có thuốc mê nào tốt một chút không?” Bạch Thuật đứng dậy gọi hai người lại, có phần không được tự nhiên hỏi.

 

Tô Tiểu Vũ đánh giá Bạch Thuật từ trên xuống dưới thật lâu, không khỏi buồn cười, từ trong lòng ngực móc ra một cái bình sứ nói, “Cái này có thể làm cho người khác ngủ mê man hai ngày, sẽ không làm hại đến thân thể người sử dụng.”

 

“Cám ơn.” Bạch Thuật tiếp nhận bình sứ, nhìn bọn hắn rời đi, tâm tình có phần nặng nề, ngay cả Tô Tiểu Vũ cũng nhìn ra hắn đang suy nghĩ cái gì, không biết Tranh nhi có phát giác ra điều gì khác thường hay không.

 

Tư Thiên Hoàng không đồng ý mà nhìn hắn: “Ngươi có thể trực tiếp nói với Tranh nhi, ngươi làm như vậy có nghĩ tới việc sau này đối mặt với nàng như thế nào hay không?” Hắn đoán được Bạch Thuật sẽ không để cho Tranh nhi cùng đi theo, dù sao đối mặt với đám người lợi hại kia, hắn sợ không bảo vệ được Tranh nhi cũng là bình thường, nhưng dùng thuốc mê có hơi quá mức rồi.

 

Bạch Thuật cười khổ, cất kỹ bình sứ: “Muội muội của ngươi mà ngươi còn chưa hiểu sao? Nếu như ta nói ra, nàng nhất định sẽ cùng theo đi theo.”

 

Thấy Bạch Thuật đi tới cạnh cửa, Tư Thiên Hoàng đột nhiên nhìn về phía hắn nói: “Có thể Tranh nhi muốn cùng ngươi đối mặt thì sao?”

 

Thân thể Bạch Thuật cứng đờ, con mắt dần dần trở nên thâm thúy nhưng bước chân lại không ngừng, kỳ thật hắn luôn biết Tranh nhi có chuyện gạt hắn, nếu như một người như Bạch Lê nói như vậy, hắn còn có thể cảm thấy như là đùa giỡn nhưng mà ngay cả Tư Thiên Hoàng cũng nói như thế thì tuyệt đối là sự thật.

 

Nhưng trong tiềm thức của hắn, cho dù Tư Thiên Tranh có nhiều bí mật hơn nữa thì nàng cũng chỉ là một tiểu cô nương được hắn bảo hộ ở sau lưng, vì vậy kế hoạch của hắn vẫn không thay đổi, về phần Tư Thiên Tranh có chuyện gạt hắn, hắn cũng định sau khi trở về sẽ hỏi nàng, nếu như tối nay hắn đi tìm Tư Thiên Tranh nói rõ mọi chuyện, có lẽ sau này không biết sẽ xảy ra chuyện gì làm người ta dở khóc dở cười nữa.

 

Đương nhiên, sau này hãy nói.

 

“Hoàng, ta vẫn cho là ẩn thế gia tộc đã là thần bí nhất rồi, nhưng hôm nay ta phát hiện người Tư gia mới thật là vô cùng thần bí.” Khúc Ngâm chống cằm nghiêng đầu nhìn nam nhân đạm nhiên bên cạnh, cảm thán nói, trong mắt có chút hiếu kỳ.

 

Tư Thiên Hoàng quay đầu, không nói chỉ khẽ cười, vô tội nhún vai: “Ta chính là một người bình thường.”

 

“Ngươi gặp qua người nào nghĩ Hoàng Đế là người bình thường chưa?” Khúc Ngâm tức giận trừng, trước kia vẫn cảm thấy hắn rất thông minh, làm sao bây giờ lại phát hiện hắn suy luận rất có vấn đề, chẳng lẽ là do hắn giả bộ quá giống sao?

 

Tư Thiên Hoàng buông chén, lôi kéo Khúc Ngâm dự định rời đi, thấy Nhạc Thanh Chính đi tới, cười nhạt lên tiếng chào hỏi: “Nhạc bá.”

 

“Hoàng Thượng định rời đi sao?” Nhạc Thành hỏi, đám trẻ hoàng gia đều là do hắn trông nom mà lớn lên, đương nhiên không có không cần câu nệ như người ngoài nhưng chắc chắn phải cung kính.

 

“Ừ.” Tư Thiên Hoàng gật gật đầu, nói mấy câu rồi lôi kéo Khúc Ngâm bước nhanh rời khỏi, chờ ra khỏi cửa Minh Vương phủ mới từ từ dừng bước, cúi đầu nghiêm túc nhìn Khúc Ngâm: “Nàng muốn đối mặt với người nên đối mặt, ta sẽ không ngăn cản nhưng nàng nhất định phải chú ý an toàn của mình, ta muốn nàng còn sống trở về.”

 

“Ừ, ta sẽ trở về nguyên vẹn.” Khúc Ngâm dịu dàng cười nói nhưng trong lòng vẫn có chút không rõ ràng, dù sao nàng hiện đang không có võ công.

 

“Mang theo nó, thởi điểm nguy hiểm đến mạng sống, nó có thể giữ được tánh mạng của nàng.” Tư Thiên Hoàng biết rõ nàng nói như vậy là muốn để cho bản thân hắn an tâm, đành cười cười, từ trong lòng ngực lấy ra một cái dây đỏ, trên sợi dây đính một khối mộc bài mộc đàn, nhìn qua rất bình thường.

 

Khúc Ngâm nghi ngờ cầm mộc bài, thật sự là nhìn không ra nó có cái gì khác biệt, ngẩng đầu đối mắt với Tư Thiên Hoàng, trong mắt đều là vẻ hiếu kỳ.

 

Tư Thiên Hoàng chỉ cười không nói, vẻ mặt có chút khó lường, sau đó leo lên xe ngựa.

 

Khúc Ngâm sờ sờ cái mũi, cùng theo lên xe ngựa, trong lòng oán thầm, còn nói mình là người bình thường, không phải vẫn thần bí như vậy sao, Tư gia này thật đúng là thâm sâu mà.

 

Bên kia, Tô Tiểu Vũ cũng không có theo Tư Thiên Hoán trở về mà là nhắn nhủ hai câu rồi lập tức rời khỏi một mình đến Tướng Quân Phủ có việc, trước khi đi nên thông báo một chút.

 

Tướng Quân Phủ, Thiến Ảnh Các.

 

“Lão gia, tại sao người có thể để cho người khác sỉ nhục Tuyền Nhi như vậy, nàng là con gái của ngươi a.” Từ Thiến quỳ rạp xuống đất, khóc la với Tô Thanh Viễn, đánh mất hết bao mặt mũi khiến cho nàng rất khó coi, nàng đã sớm nghe nói chuyện xảy ra ở trong cung ngày hôm nay, rõ ràng là Tô Tiểu Vũ xúi giục Minh Vương đến vũ nhục Tuyền Nhi của nàng, tại sao lão gia không có động tĩnh gì mà còn mang Tuyền Nhi về, còn Trưởng Công chúa kia nói cái gì mà không thể gả vào Hoàng Thất, Tuyền Nhi sau này sẽ làm Hoàng Hậu a!

 

Khuôn mặt Tô Thanh Viễn bình tĩnh, chuyện đã xảy ra hôm nay vốn khiến cho thể diện của hắn mất hết, hận không thể không nhận Tô Nghệ Tuyền, bây giờ còn bị cái đồ ngu xuẩn chỉ trích! Bây giờ Tiểu Vũ là người của hoàng thất, Tô Nghệ Tuyền nói nàng không đúng chính là đánh vào mặt của Hoàng thất, đây chính là tử tội, còn liên lụy đến cả người nhà, nếu không phải nể mặt mũi Tiểu Vũ thì Trưởng Công chúa làm sao có thể dễ dàng chịu bỏ qua cho hắn, bây giờ nữ nhân này chẳng những không cảm tạ còn ở nơi này oán trách, thật không biết lúc trước tại sao lại cưới nữ nhân này.

 

“Ngươi nhất định là cố tình gây sự.”

 

“Là ngươi thiên vị tiểu tiện nhân kia, nương nàng ta là hồ mị tử*, khiến đầu óc ngươi mê muội đến choáng váng, nàng ta không có ở đây, nữ nhi của nàng ta cũng khiến ngươi mê muội như vậy, trong mắt của ngươi căn bản cũng không có ta, không có Tuyền Nhi!” Từ Thiến nghĩ đến con gái vừa về đến nhà liền tìm cái chết, mà Tô Thanh Viễn chẳng những không an ủi nàng lại còn cho Tuyền Nhi ăn một cái tát, trong lòng vô cùng tức giận, mở miệng liền nói giống như người đàn bà chanh chua.

 

*Đồ lẳng lơ

 

“BA~!”

 

Tô Thanh Viễn hung hăng tát một cái vào mặt Từ Thiến, trực tiếp đánh bay nàng ra ngoài, đụng vào cạnh giường, phun ra một ngụm máu, chán ghét trong mắt đã không che giấu thêm chút nào: “Lúc trước lấy ngươi, còn nghĩ ngươi dịu dàng khéo léo, bây giờ nhìn lại căn bản là mụ điên!”

 

Từ Thiến bị đánh đến sửng sốt, nghe được lời hắn nói, đột nhiên điên cuồng mà nở nụ cười, rưng rưng nhìn hắn, đột nhiên cảm thấy người nam nhân trước mắt này thật lạ lẫm: “Ta là mụ điên? Tô Thanh Viễn, ta thành cái bộ dạng này là do ngươi bức ta đấy! Sau khi thành thân, cả đêm ngươi không về nhà, ngươi tình nguyện đi theo những con hồ ly tinh lêu lổng kia cũng không theo ta, sau cùng còn mang nguyên một đám về đây, ngươi có nghĩ cho ta hay không?” Đâu phải ban đầu ai cũng là người xấu cơ chứ, nàng là ghen tị, nhưng nếu không phải do hắn thay đổi thất thường thì nàng cũng sẽ không biến thành như vậy, không phải sao?

 

Tô Thanh Viễn không có nửa phần áy náy, chán ghét nói ra: “Buồn cười, nam nhân tam thê tứ thiếp vốn là chuyện bình thường, là chính ngươi lòng dạ nhỏ mọn, bây giờ còn oán trách ta?” Hắn cho nàng vinh hoa phú quý, nàng còn cái gì mà chưa cảm thấy mãn nguyện?

 

Từ Thiến tuyệt vọng mà nhắm mắt lại, đã không còn sức cãi lộn với hắn, nhưng trong đầu hiện ra bộ dạng tuyệt vọng của Tô Nghệ Tuyền, trong mắt lại hiện ra chút hào quang, Tuyền Nhi gả vào Hoàng thất, mới có mặt mũi ra đường, cho dù không lấy được người của Hoàng thất thì ít nhất cũng phải gả cho những con cháu có dòng dõi quý tộc, nhưng người mà Hoàng thất ghét bỏ, người khác nào thèm để mắt tới, cuộc đời của Tuyền Nhi không thể hủy như vậy được, càng không thể hủy trong tay Tô Tiểu Vũ!

 

“Lão gia, van cầu ngươi, ngươi van cầu Hoàng Thượng để người thu hồi ý chỉ, cuộc đời của Tuyền Nhi không thể hủy như vậy được.” Từ Thiến bò đến trước mặt Tô Thanh Viễn, lôi kéo y phục của hắn, khóc lóc van xin.

 

“Ngươi còn không hiểu sao?” Đối với Từ Thiến đã hoàn toàn thất vọng rồi, một kẻi ngu ngốc, vậy mà có thể nghĩ đến trình độ như vậy, ngồi xổm người xuống, chăm chú nắm cằm Từ Thiến, chán ghét nhìn nàng: “Con gái của ngươi đắc tội không phải là Tô Tiểu Vũ mà là Hoàng thất, là Hoàng Thượng, nàng ta làm mất mặt mũi của Hoàng Thượng, hiện tại ngươi nên cảm thấy may mắn vì nàng ta không bị tống giam vào đại lao đi.”

 

“Lão gia…” Cặp mắt Từ Thiến đột nhiên mất đi tiêu cự, bộ dạng bẩn thỉu, không khác gì quỷ, vô thức nỉ non, nhìn ra nàng rất tuyệt vọng.

 

Tô Thanh Viễn thấy nàng như vậy, đột nhiên nhớ lại nữ tử có nụ cười dịu dàng khiến hắn rung động hai mươi năm trước, sinh lòng không nỡ, nhưng trông thấy bộ dạng dơ dáy bẩn thỉu của nàng, tay duỗi ra lại thu về, thở dài, phất tay áo rời khỏi.

 

Nghĩ đến Tô Tiểu Vũ, nghĩ đến sự sủng ái của Minh Vương đối với nàng, tối tăm phiền muộn của Tô Thanh Viễn cũng tan thành mây khói, Minh Vương ưa thích nha đầu kia như vậy, nàng nghe lời như vậy, nhất định sẽ vì hắn mà mở lời, tương lai của hắn cũng coi như bừng sáng rồi.

 

Lúc hắn nhìn thấy Minh Vương ở trước mặt mọi người nhục nhã Tuyền Nhi chỉ bởi vì muốn thay Tiểu Vũ hả giận, nhưng hắn dù sao cũng là cha nàng, cho dù nàng oán trách hắn, trong lòng cũng sẽ bệnh vực hắn mới đúng, huống hồ đoạn thời gian trước không phải đã xoa tan hiềm khích lúc trước rồi sao?

 

Nhưng Tô Thanh Viễn làm thế nào cũng nghĩ không ra, mộng đẹp chưa quá một đêm liền rơi vào vực sâu vạn trượng.

 

Sau khi Tô Thanh Viễn rời khỏi Thiến Ảnh Các, một thân ảnh màu trắng từ sau phòng đi ra, bước chân yếu ớt, tựa như gió vừa thổi qua, sắc mặt tái nhợt, nữ nhân đầu tóc lộn xộn, không phải là Tô Nghệ Tuyền thì còn ai nữa.

 

Ánh mắt Tô Nghệ Tuyền trống rỗng, vẻ mặt tuyệt vọng, nàng cho rằng phụ thân không giành lại công bằng cho nàng chẳng qua chỉ là kế hoãn binh nhưng hiện tại xem ra đã xong rồi, tất cả đều hết rồi.

 

Loạng choạng trở lại gian phòng của mình, nàng ta nặng nề mà ngã xuống giường, nhìn nóc nhà, đáy mắt đột nhiên bộc phát ra nồng đậm phẫn hận và không cam lòng, khuôn mặt gần như vặn vẹo, phun ra một ngụm máu, ngất đi, trước khi hôn mê, ý niệm duy nhất trong đầu của nàng ta chính là — Hủy hoại Tô Tiểu Vũ.

 

Một bóng đen cũng vào lúc này nhẹ nhàng đi vào, quan sát Tô Nghệ Tuyền thật lâu, đột nhiên phát ra một tiếng cười khô khốc.

 

Thật lâu sau khi Tô Thanh Viễn rời đi, Từ Thiến vẫn như cũ ngơ ngác nhìn trên đất, đột nhiên giống như phát điên nở nụ cười, âm thanh bén nhọn như là vũ khí sắc bén thổi qua thạch bích, hạ nhân phía ngoài nghe rợn cả tóc gáy.

 

Từ Thiến đột nhiên cảm thấy bản thân thật đáng thương, cả đời tranh đoạt vì một người nam nhân, nàng làm đủ mọi chuyện xấu, nàng hại người thậm chí hạ độc hại chết hài tử còn chưa ra đời của những tiểu thiếp kia, nhưng cuối cùng nàng nhận được gì? Người nam nhân kia ngay cả đỡ nàng một cái cũng không muốn, ha ha, thật sự là buồn cười…

 

Khó khăn bò lên, Từ Thiến đi đến trước chậu nước, rửa sạch gương mặt, Tuyền Nhi chịu đả kích, vừa rồi vẫn còn phát sốt, nàng phải mau mau đến thăm nó.

 

Ban nãy bị Tô Thanh Viễn tổn thương lòng, bước chân Từ Thiến có chút yếu ớt, ánh mắt có phần rời rạc, lúc đi tới cạnh cửa, đột nhiên đụng vào một cái bình hoa, “Đùng”Một tiếng vỡ đầy đất, trong đầu nàng sụp đổ như dây cung đột nhiên đứt gãy, khí lực toàn thân đều bị rút sạch, vô lực mà ngã về phía sau, đầu vừa vặn đâm trúng mảnh vỡ sắc bén.

 

“A!” Tiếng kêu thê lương thảm thiết vang lên, nhưng không có một hạ nhân nào xông tới, chỉ vì bọn hắn đều không nhúc nhích được.

 

“Két.. —”

 

Tô Tiểu Vũ mặc một bộ y phục màu bạc, đưa tay đẩy cửa vào, chậm rãi đi đến, nhìn gương mặt Từ Thiến trắng bệch ngã vào trong một đám mảnh vỡ dưới sàn, trên người máu chảy đầm đìa, vô cùng chói mắt, hơi hơi híp mắt, ngồi xổm xuống trước mặt nàng ta.

 

Nhận thấy được ánh sáng trước mắt chợt tối, Từ Thiến khó khăn mở mắt, trong mắt có phần muốn sống, nhưng sau khi nàng thấy rõ nữ nhân trước mắt, ánh sáng hoàn toàn tắt lụi, Tô Tiểu Vũ, là Tô Tiểu Vũ, chẳng trách không ai tới cứu nàng…

 

“Từ Thiến, ngươi biết không, mẫu thân của ta đến Tướng Quân Phủ chỉ là vì muốn lánh nạn, nàng đối với Tô Thanh Viễn căn bản cũng không có chút ý tứ gì, nhưng ngươi sinh lòng ghen ghét, năm lần bảy lượt khi dễ nàng, lúc nàng bị bắt đi rồi vẫn còn chụp cái bô xí lên đầu nàng…” Tô Tiểu Vũ cười nhạt, biểu lộ rất điềm tĩnh, ngữ khí cũng rất nhạt, tựa hồ chỉ là cùng bạn già nói chuyện tán gẫu, “Ta không để tâm người khác nói như thế nào về ta, nhưng ta hận tất cả kẻ đã vũ nhục mẫu thân của ta, thời điểm ngươi tìm tới ta luôn khư khư mắng mẫu thân của ta.”

 

“Biết tại sao ta không trực tiếp giết ngươi hay không?” Tô Tiểu Vũ đột nhiên cười khẽ một tiếng, đối diện với cặp mắt đã cạn nước mắt của nàng ta dịu dàng hỏi.

 

Tròng mắt Từ Thiến giật giật, giống như muốn hỏi là tại sao.

 

Tô Tiểu Vũ nhẹ gật đầu, sau đó dường như nghĩ đến chuyện gì vui vẻ, cười đến ánh mắt híp lại, âm thanh cũng trở nên trong trẻo: “Bởi vì ngươi nói ngươi yêu Tô Thanh Viễn, cho nên ta muốn hắn tự mình giết ngươi, tuy rằng ngươi trở thành như bây giờ chỉ là ngoài ý muốn, nhưng cuối cùng cũng là bị hắn tổn thương lòng, không phải sao?”

 

Bề ngoài như thần tiên, trong lòng như ma quỷ, lúc Khúc Ngâm thấy hắn giết người, đã từng nói qua những lời đùa giỡn như vậy, ngược lại trạng thái bây giờ của Tô Tiểu Vũ cũng tương tự như thế.

 

Từ Thiến hoảng sợ mở to mắt, thân thể run rẩy một hồi, há to miệng muốn nói cái gì nhưng cuối cùng nói không nên lời, thân thể run lên, hoàn toàn mất đi hơi thở, một đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào Tô Tiểu Vũ, chết không nhắm mắt.

 

Tô Tiểu Vũ thu hồi nụ cười, chậm rãi đứng dậy, không liếc nhìn nàng một cái, thong thả đi ra phía ngoài, thời điểm ra khỏi cửa phòng, đột nhiên nàng ngoái đầu nhìn lại, một nụ cười khát máu nở rộ bên môi nàng, đôi môi hé mở: “Ngươi sẽ không cô đơn đâu.”

 

Lúc này xung quanh Tướng Quân Phủ đã bị trọng binh bao vây, giơ cây đuốc, chiếu sáng tình cảnh nơi này.

 

Tô Thanh Viễn đứng ở cổng, trầm mặt nhìn Tư Thiên Hoán trước mắt, hắn lười biếng cười nhưng lại mang theo uy hiếp trí mạng.

 

“Vương gia, không biết đã trễ thế này ngài mang theo nhiều người như vậy đến Tướng Quân Phủ của ta làm gì?” Tô Thanh Viễn lạnh giọng hỏi, trong lòng mơ hồ có chút bất an.

 

“Tô tướng quân thật sự là dễ quên, chuyện hợp tác cùng Sở Thiên Hựu năm đó người đều quên rồi sao?” Tư Thiên Hoán nhíu mày, phẩy phẩy ống tay áo của mình, thờ ơ nói, ngày mai sẽ phải lên đường rồi, cho nên hôm nay vật nhỏ muốn giải quyết hết mọi chuyện, hắn làm tướng công tất nhiên phải phối hợp, không phải sao?

 

Một câu nói qua loa lại để cho vẻ mặt đám binh sĩ sau lưng lộ ra sát ý, mà Tô Thanh Viễn cũng hoàn toàn trợn trắng mắt, nhưng vẫn mạnh mẽ chống đỡ nói: “Vương gia, lời này không thể nói lung tung, ngài có chứng cớ gì?” Chuyện năm đó, hắn làm vô cùng bí mật làm sao có thể bị phát hiện.

 

Tư Thiên Hoán nhàn nhạt nhìn hắn, đột nhiên lạnh lùng câu dẫn khóe miệng, từ trong tay áo xuất ra một phong thơ, hài lòng nhìn vẻ mặt người trước mắt đại biến.

 

“Ngươi, ngươi… ” Tô Thanh Viễn khiếp sợ nhìn lá thơ trong tay hắn, làm sao có thể, phong thư này hắn vẫn luôn giấu vô cùng tốt, làm sao có thể tìm được? Đầu óc đột nhiên hiện lên hình dáng một người, sắc mặt bỗng trở nên rất khó coi: “Là nàng, là nàng cầm đưa cho ngươi đúng hay không?”

 

Sắc mặt Tư Thiên Hoán thờ ơ, lúc thấy thân ảnh phía sau hắn liền nở nụ cười dịu dàng, âm thanh cũng thay đổi nhu hòa hơn: “Vũ nhi.”

 

Tô Thanh Viễn đột nhiên quay đầu lại, hai mắt đỏ thẫm mà nhìn Tô Tiểu Vũ, đưa tay khẽ động liền muốn bóp cổ của nàng lại không nghĩ rằng thân thể mềm nhũn, toàn thân vô lực mà ngã nhào trên đất.

 

“Tại sao!” Tô Thanh Viễn tức giận hỏi, gắt gao nhìn chằm chằm vào nữ tử ngồi xổm ở trước mặt mình: “Ngươi không phải là đã tha thứ cho ta sao?” Hắn mới đặt toàn bộ hy vọng trên người của nàng, tại sao nàng có thể phản bội hắn!

 

Tô Tiểu Vũ chỉ cười không nói, thấy tâm tình của hắn đã đến bờ biên giới chuẩn bị sụp đổ, mới chậm rãi mở miệng, ngọt ngào mà kêu một tiếng: “Phụ thân.”

 

Tô Thanh Viễn khẽ giật mình, còn chưa chờ hắn hoàn hồn lại nghe thấy một câu khiến hắn hiểu được mọi chuyện.

 

“Người còn nhớ rõ, trên người nương ta chảy đầy máu, bắn tung tóe ướt giày trắng của ngươi không?” Trong mắt Tô Tiểu Vũ dần lộ ra tia khát máu, nụ cười trên môi cũng dần dần nguội lạnh, giọng điệu rất nhẹ nhưng lạnh lẽo vô cùng.

 

Người nam nhân này, đến khi mẫu thân hấp hối cũng còn muốn xâm phạm nàng, cũng may cuối cùng cũng không thực hiện được, nếu không nàng sẽ làm cho hắn chết thảm hại hơn.

 

Tô Thanh Viễn sững sờ nhìn nàng, hồi lâu đột nhiên điên cuồng mà nở nụ cười, thì ra nàng đã bắt đầu hận hắn từ sớm, nữ nhân kia ngay cả tên hắn cũng chưa từng được biết đã sớm gieo xuống mầm tai hoạ này cho hắn? Ha ha ha, thật sự là buồn cười! Vậy mà hắn lại tin tưởng, ha ha ha, buồn cười!

 

“Nàng là thiếp của ta, vốn là nên hầu hạ ta, ta muốn thân thể của nàng có cái gì sai, nàng còn lấy cái chết bức ta, kỹ nữ còn muốn lập bài… A” Tô Thanh Viễn giận đến cực hạn, cái gì cũng dám nói, dù sao thì hắn vẫn cho rằng làm xóa bỏ hết hiềm khích lúc trước với con gái của mình nhưng không ngờ từ lúc vừa mới bắt đầu nàng đã ngấm ngầm mưu tính hắn, vậy hắn cần gì phải ôm kỳ vọng với nàng nữa, thông đồng với địch bán nước, chính là tử tội, hắn còn điều gì phải sợ nữa, nhưng không đợi hắn nói xong liền biết rõ trên thế giới có một loại người có thể khiến cho hắn sống còn thống khổ hơn cả chết.

 

Tô Tiểu Vũ rạch một nhát trên người hắn, nhìn máu tươi chảy ra, lạnh lùng câu dẫn khóe môi, lấy ra trong ngực một bình sứ, đổ tất cả chất lỏng bên trong xuống người hắn, âm thanh lành lạnh xuyên thấu lỗ tai Tô Thanh Viễn, khiến linh hồn của hắn đều sợ hãi đến run rẩy: “Máu của ngươi, từng giọt từng giọt chảy hết, ta nghe nói Hoàng Thượng chuẩn bị ngày mai đem ngươi lăng trì xử tử, trước đó máu của ngươi tuyệt đối sẽ không khô lại, ngươi có thể cảm giác được rõ ràng cái chết đang đến gần, thuốc này ta dùng rất nhiều tiền để mua nguyên liệu, cũng coi như không phụ lòng công ơn nuôi dưỡng của ngươi rồi.”

 

Tô Thanh Viễn mãnh liệt trừng lớn hai mắt nhìn chằm chằm Tô Tiểu Vũ, trong lúc khiếp sợ xen lẫn hoảng hốt, đáy lòng bắt đầu nguội lạnh, thân thể cũng bắt đầu phát run: “Ngươi, ngươi biến thái…”

 

Tô Tiểu Vũ khẽ nhíu mày, nở nụ cười trầm thấp, thanh thúy dễ nghe, vô cùng êm tai, khóe mắt thậm chí cười ra nước mắt, chẳng qua là thật sâu trong đáy mắt lại vô cùng tàn nhẫn, biến thái? Biến thái thì thế nào. Thời điểm hắn bức bách mẫu thân nàng có nghĩ tới người hay không? Tô Tiểu Vũ nàng chính là một người lòng dạ hẹp hòi, mang thù hận, biến thái!

 

Thương hại liếc nhìn nam nhân vừa sợ hãi vừa căm hờn, Tô Tiểu Vũ từ từ đứng dậy, để người của Tư Thiên Hoán bắt hắn đi, một mình đi về hướng Minh Vương phủ, ánh mắt phức tạp, Tư Thiên Hoán biết rõ bây giờ nàng muốn yên lặng một mình, cười thản nhiên, chầm chậm đi theo nàng nhưng vẫn luôn giữ khoảng cách hai bước chân.

 

“Tiện nhân, ngươi chết không được tử tế.” Xa xa truyền đến tiếng gào thét của nam nhân, đáy mắt Tư Thiên Hoán lạnh lẽo, ống tay áo khẽ phất, sau lưng mất đi tiếng nói.

 

Tướng Quân Phủ huy hoàng ngày xưa không còn nữa, Hoàng Thượng nhân từ, cho dù Tô Thanh Viễn thông đồng với địch bán nước, cũng không tru di cửu tộc, thế nhưng Tướng Quân Phủ không thể tồn tại được nữa, phu nhân của Tô Thanh Viễn không biết ở nơi nào nhưng có một tiểu thiếp gọi là Vân Kết không lâu sau liền gả cho phú thương Hoàng Thành, nghe nói đó là thanh mai trúc mã trước kia của nàng ta, chẳng qua là gia đạo người này sa sút, cha mẹ Vân Kết mới bức nàng vào Tướng Quân Phủ, bây giờ coi như là người hữu tình có thể về chung một nhà rồi.

 

Mà có một chuyện kỳ lạ là thời điểm niêm phong Tô phủ lại không thấy Đại tiểu thư Tô gia lúc trước bị Minh Vương nhục nhã trước mặt mọi người, giống như nàng ta đã biến mất không dấu vết, không tìm được một chút dấu vết.

 

Đương nhiên đây đều là chuyện sau này, đợi Tư Thiên Hoán cùng Tô Tiểu Vũ trở lại Minh Vương phủ, Bạch Ngọc hoảng hốt chạy tới.

 

“Vội vàng hấp tấp, xảy ra chuyện gì vậy?” Tư Thiên Hoán ngồi ở trên ghế, nhíu mày.

 

“Vương gia, Bắc Vương, Bắc Vương… Bắc Vương coi trọng một nữ tử thanh lâu.” Bạch Ngọc lắp bắp, nói cả buổi mới truyền hết tin tức, nghe nói Bắc Vương vì nữ nhân kia mà chống lại con trai của Lưu Tướng gia.

 

“Hả?” Tư Thiên Hoán đang uống trà, rốt cuộc kinh ngạc ngẩng đầu lên, Nhị Hoàng huynh vẫn luôn rất bài xích chuyện kết hôn yêu đương, đến cùng đã xảy ra chuyện gì vậy? Mấu chốt là tại sao hắn lại đến thanh lâu?

 

Tô Tiểu Vũ sờ sờ cái mũi hỏi: “Thanh lâu nhà nào?”

 

“Túy Xuân Phong.” Bạch Ngọc nói, thấy Tô Tiểu Vũ đột nhiên nở nụ cười, có chút nghi hoặc: “Vương Phi, có cái gì khác lạ sao?”

 

“Cô nương kia có phải gọi là Phù Liễu hay không?” Tô Tiểu Vũ híp mắt suy nghĩ một chút, hỏi.

 

“Đúng vậy, Vương Phi, làm sao người biết được?” Bạch Ngọc kinh ngạc hỏi, Vương Phi đoán trước được sao?

 

Tô Tiểu Vũ thản nhiên cười: “Ngươi giúp ta đi gọi Liễu Nguyệt tới đây!”

 

Bạch Ngọc gật gật đầu, lập tức rời đi.

 

“Túy Xuân Phong… Vũ các hay sao?” Tư Thiên Hoán nhấp một ngụm trà.

 

Tô Tiểu Vũ gật gật đầu, trong đầu xuất hiện một bóng trắng, nói: “Phù Liễu… Ta đã thấy nàng một lần, cũng không tệ lắm, Hoàng huynh chàng không thích cũng khó lắm.” Lập tức nghĩ đến cái gì đó, híp mắt nhìn về phía Tư Thiên Hoán: “Chàng không chấp nhận được người có xuất thân từ Túy Xuân Phong ra sao?”

 

“Nhị Hoàng huynh yêu thích là tốt rồi.” Tư Thiên Hoán từ chối cho ý kiến, xuất thân như thế nào cũng không sao, có thể làm cho nam nhân chậm chạp như Nhị Hoàng huynh động tâm là được, phải mau chóng báo tin này cho Hoàng tỷ biết mới được, có thể lập tức triển khai hỉ rồi.

 

“Chủ tử, tuy rằng thân thế có chút đáng thương nhưng nàng rất kiên cường.” Liễu Nguyệt ở trên đường đến đây đã nghe hết mọi chuyện từ miệng Bạch Ngọc, vừa đến không đợi Tô Tiểu Vũ hỏi thì nàng đã lập tức mở lời, nàng không muốn làm hư danh tiếng của nàng ấy, nhân duyên này có thể đến cũng coi như là vận mệnh của nàng ấy rồi.

 

Tây Vân cũng chạy tới theo ở phía sau, vừa nhìn bộ dạng hào hứng bừng bừng kia đã biết rõ suy nghĩ cái gì.

 

“Ngày mai chúng ta sẽ xuất phát, Liễu Nguyệt, ngươi ở lại đây đi, dù sao ngươi cũng phải trông coi Túy Xuân Phong.” Tô Tiểu Vũ nói, Phù Liễu là một người nữ tử yếu ớt, Tư Thiên Bắc cũng không có khả năng từng giây từng phút che chở cho nàng, ngộ nhỡ có người đến bới móc có thể sẽ không tốt.

 

Ai ngờ Liễu Nguyệt lập tức lắc đầu, đáng thương mà nhìn Tô Tiểu Vũ: “Chủ tử, đừng bỏ lại nô tỳ ở lại.” Phù Liễu cần được bảo vệ nhưng nàng càng muốn đi cùng chủ tử hơn.

 

Tô Tiểu Vũ nhíu mày, nhìn nhìn Tư Thiên Hoán, đột nhiên nhếch miệng cười cười, tìm giấy bút viết một phong thư, viết một hàng chữ, sau đó lấy Minh Vương lệnh từ trong lòng ngực ra, bỏ vào trong phong thư.

 

“Chủ tử Tiểu Vũ, người đây là muốn làm gì vậy?” Mắt sắc Tây Vân nhìn nàng lấy Minh Vương lệnh bỏ vào trong phong thư, thét to.

 

“Nhỏ giọng dùm một chút.” Tô Tiểu Vũ hướng về sau một chút: “Cho nàng hộ thân a, miễn cho nàng bị người khi dễ.” Nàng nói như một người vô tội, rất tự nhiên.

 

Ngoại trừ Tư Thiên Hoán, những người khác đều mở to hai mắt nhìn, có thể tùy tiện đem Minh Vương lệnh cho người khác hộ thân sao?

 

“Khì khì, ta đây đổi cái khác.” Tô Tiểu Vũ bị bọn hắn nhìn chằm chằm thực sợ hãi nên sờ sờ trong ngực lấy ra một khối ngọc bội Bạch Ngọc, ném vào trong phong thư, sau đó lấy Minh Vương lệnh ra.

 

“Chủ tử Tiểu Vũ!” Tây Vân tiếp tục thét lên, “Cái kia là tín vật hiệu lệnh Vũ các.”

 

“Câm miệng, dong dài nữa thì ngươi ở lại đi.” Mặt Tô Tiểu Vũ trầm xuống, ném phong thư cho Liễu Nguyệt, thấy Tây Vân ngoan ngoãn cúi đầu xuống, ngược lại quay về trong lòng Tư Thiên Hoán.

 

Tư Thiên Hoán nhìn nàng ngáp ngáp, mỉm cười: “Giải tán.” Dứt lời, ôm Tô Tiểu Vũ đi đến phòng ngủ.

 

“Hắn là Hoàng huynh của ta, tại sao nàng quan tâm hắn hơn ta chứ.” Vừa rời khỏi, trên người Tư Thiên Hoán thoang thoảng tản ra mùi vị ghen tuông.

 

Tô Tiểu Vũ suy nghĩ một chút, nhìn hắn cười híp mắt: “Bởi vì không muốn Hoán nhọc lòng a.”

 

Trong lòng Tư Thiên Hoán cảm thấy ấm áp, cúi đầu hôn lên trán nàng.

Share.

About Author

Chào mừng mọi người đến với Thiên Nguyệt Các. Thế giới truyện ngôn tình, nơi hội tụ các mem yêu ngôn tình, yêu thích Edit, convert. Blog chúng tớ luôn cập nhập những truyện hay hấp dẫn đem đến cho người đọc giây phút thư giãn thật thoải mái, hòa mình vào không gian ngôn tình. Có thể khiến bạn cười sảng khoái nhưng cũng có khi bạn sẽ rơi nước mắt vì nỗi buồn trong truyện. Để có thể trải nghiệm những cung bậc tình cảm đó!!! Bạn còn chần chờ gì nữa hay gia nhập BLog chúng tớ. Đăng ký Email/Gmail. Chúng tớ luôn hoan nghênh các bạn đến với THIÊN NGUYỆT CÁC Iloveyou

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!