Chương 80: Kiếp trước nợ tiền chưa trả

8

Edit: Thiên Nguyệt Lạc Như

Beta: Agehakun


Lực hấp dẫn của bảo tàng quả thật không hề tầm thường, mặc dù vào thời điểm này thành Cẩn Châu có hơi nhạy cảm, nhưng rõ ràng vẫn có thể cảm nhận được ở đây càng ngày càng náo nhiệt hơn.

Vệ Quân Mạch cùng Nam Cung Mặc khoan thai ngồi ở vị trí có tầm mắt tốt nhất trong một trà lâu mà đánh giá đám người lui tới phía dưới. Nam Cung Mặc cũng tranh thủ cơ hội này nhận thức danh nhân trong giang hồ, bù đắp những “lỗ hổng” kiến thức của mình. Nếu mấy người trong giang hồ đến đây lần trước chỉ là các nhân sĩ nhàn tản hoặc bản thân không có nhiều quan hệ với triều đình. Thì lần này hầu như toàn bộ các môn phái trên giang hồ đều đến, đội ngũ này chỉ sợ là một đại hội võ lâm cũng chưa chắc tập trung nhiều giang hồ hào kiệt đến vậy. Đây là còn chưa nói đến những mật thám do triều đình phái đến trà trộn vào trong đó, thậm chí còn có mật thám của các vương gia chư hầu ở khắp nơi, nói tóm lại chuyện gì cần có đều có.

Vệ Quân Mạch ngồi bên cạnh Nam Cung Mặc, chỉ vào một nam tử áo xám trong đám người, thản nhiên nói: “Người kia… Là hoàng thượng, lúc làm nhiệm vụ thì nên tránh xa hắn ra một chút.”

Nam Cung Mặc nheo mắt nhìn người nọ, tướng mạo trung bình, y phục thần thái khí độ đều không nhìn ra điểm gì đặc biệt, “Ngươi biết?”

Vệ Quân Mạch gật đầu, “Là một trong những phó thống lĩnh cấm vệ bên cạnh hoàng thượng, nhưng chỉ phụ trách một vài chuyện nhỏ bình thường trong tối, rất ít xuất đầu lộ diện. Do một lần bắt gặp thích khách hành thích, ta mới thấy hắn, thân thủ không kém.” Thống lĩnh cấm vệ bên người hoàng đế dĩ nhiên chính là tâm phúc của hoàng đế, nhưng mà thống lĩnh luôn luôn xuất hiện ở ngoài sáng lại chưa hẳn là người mạnh nhất, ngược lại nói đến mạnh nhất phải là mấy vị phó thống lĩnh này. Người khác không biết nhưng Vệ Quân Mạch lại biết rất rõ, võ công của những vị phó thống lĩnh này đều cao hơn thống lĩnh cấm vệ quân hiện tại rất nhiều. Càng làm cho người khác bực mình chính là, cho đến bây giờ vẫn không ai biết rốt cuộc hoàng đế có bao nhiêu thống lĩnh cấm vệ, nhân số cấm vệ quân rốt cuộc là bao nhiêu.

Không phải là không tra được, mà là chẳng có ai dám đi thăm dò. Nếu đi thì chỉ có con đường chết.

Nam Cung Mặc gật đầu, nói: “Có thể khiến ngươi nói không tệ, tất nhiên không phải người đơn giản. Tạm thời chúng ta vẫn nên ít xuất hiện trước mặt hắn ta a.” Mỗi người đều có một khả năng đặc biệt, ví dụ như Nam Cung Mặc giỏi dịch dung cải trang, ví dụ như Vệ Quân Mạch một khi đã nhìn qua là không thể nào quên được, nếu tiếp xúc quá nhiều thì sẽ khó đảm bảo là không để lộ bí mật ra ở trước mặt đối phương.

Vệ Quân Mạch gật đầu, tất nhiên hắn cũng có ý này.

“Ồ? Cung Ngự Thần cũng tới.” Nam Cung Mặc nhíu mày, ý bảo hắn nhìn xuống bên dưới. Vệ Quân Mạch cúi đầu nhìn lại, quả nhiên thấy Cung Ngự Thần vẫn đeo mặt nạ, một thân hắc y đi trong đám người. Trang phục như vậy đáng ra phải làm cho người ta thập phần chú ý mới đúng, thế nhưng bây giờ đầy đường đều là người giang hồ, tự nhiên cũng không thiếu người mặc đồ kỳ quái, vì vậy nhìn Cung Ngự Thần cũng không hề gây chú ý lắm.

Vệ Quân Mạch cũng không ngoài ý muốn, thản nhiên nói: “Lận Trường Phong muốn ngăn chặn hắn đúng là không dễ dàng.” Rất rõ ràng, Cung Ngự Thần cũng đánh chủ ý lên nhóm bảo tàng này, nói không chừng lúc trước Cung Ngự Thần tiếp cận Trương Định Phương chính là vì bảo tàng này. Chỉ cần có được kho báu thì dù cho cứ điểm của Thủy các có bị Tử Tiêu điện phá hủy, chỉ cần không tổn hại căn cơ, vung tay một cái thì muốn có bao nhiêu cứ điểm mà chẳng được?

“Ta đi xem, nàng về trước đi.” Vệ Quân Mạch đứng lên nói.

Nam Cung Mặc gật đầu nói: “Cẩn thận một chút.”

Nhìn Vệ Quân Mạch đứng dậy đi xuống lầu, nhanh chóng hòa vào dòng người không còn thấy bóng dáng đâu nữa. Nam Cung Mặc khẽ cười một tiếng, quay đầu ra đằng sau nhìn Phòng. Phòng không khỏi cảm thấy lạnh sống lưng, cười khổ nói: “Tiểu thư, ngươi muốn làm cái gì thì cứ phân phó a.” Nam Cung Mặc cười nói: “Vệ Quân Mạch đi tìm Cung Ngự Thần chơi rồi, chúng ta cũng đi tìm người vui đùa một chút a.”

“Ý tứ của tiểu thư là?”

“Kim Bằng Dật.” Nam Cung Mặc cười nói.

Phòng không nhịn được đầu đầy hắc tuyến*: Tiểu thư, kiếp trước Kim Bằng Dật thiếu ngươi mấy nghìn vạn không trả hay sao? Lần thứ nhất giết nhi tử nhà người ta, lần thứ hai lừa mất bảo kiếm, lúc này đây, ngươi còn muốn làm gì?

(*Nếu mọi người đọc manga sẽ thấy khi nhân vật không nói được gì hay là bị nổi cáu mà không phát tiết được thì trên mặt sẽ nổi lên mấy đường sọc đen giăng ngang mắt á? Đầu đầy hắc tuyến ý là nói nó đó. ~)

Nhìn vẻ mặt đau khổ tội nghiệp của hắn, Nam Cung Mặc che miệng cười, nói: “Sợ cái gì, lần này sẽ dẫn ngươi đi chơi cùng.”

Thuộc hạ một chút cũng không muốn chơi đùa, người vẫn là nên đưa theo công tử chơi cùng a.

Nam Cung Mặc cũng không ý định thương lượng với hắn, trực tiếp đứng dậy rời đi, Phòng bất đắc dĩ chỉ có thể nhanh chóng chạy theo sau.

Kỳ thật muốn tìm Kim Bằng Dật chơi cũng không có dễ dàng như vậy, từ sau khi bị người lừa gạt, Kim Bằng Dật liền đề cao cảnh giác đối với người ngoài, đặc biệt là những nữ nhân xa lạ thì càng cảnh giác đến cực độ. Huống chi Kim Bằng Dật đã tung hoành giang hồ mấy chục năm cũng sẽ không dễ dàng bị người ta lừa gạt lần hai. Có điều, thủ hạ của Kim Bằng Dật lại chưa hẳn đều có sự cảnh giác này. Bây giờ Thất Tinh Liên Hoàn các kết thân với Trương Định Phương, vốn người ở trong các đã kiêu ngạo không coi ai ra gì thì giờ lại càng thêm không để đám người trong giang hồ kia vào mắt. Luôn cảm thấy Thất Tinh Liên Hoàn các hôm nay không giống như những người trong giang hồ bình thường, nếu so với người khác thì cao hơn một bậc. Lại càng không cần phải nói, hiện tại thành Cẩn Châu đang nằm trong phạm vi thế lực của Trương Định Phương, Thất Tinh Liên Hoàn các càng không để đám người ở ngoài kia vào mắt, cảm giác mình có thể nghênh ngang mà đi khắp nơi. Tuy rằng Kim Bằng Dật vừa mới tới Cẩn Châu không quá mấy ngày, nhưng đệ tử của Thất Tinh Liên Hoàn các ở trong thành đã gây ra không ít chuyện rồi.

Vì thế Nam Cung Mặc cũng không khó khăn gì khi tìm bọn họ. Nhận được tin tức, nàng mang theo Phòng khoan thai đi vào một quán rượu, quả nhiên nhìn thấy đám đệ tử Thất Tinh Liên Hoàn các đang ngồi ở vị trí bắt mắt nhất trên lầu hai, ăn uống thỏa thuê, huyên náo không ngừng. Thực khách xung quanh tuy rất phẫn nộ nhưng cũng không dám nói gì cả.

Chứng kiến Nam Cung Mặc đi vào, tửu lâu vốn đang huyên nháo chỉ trong nháy mắt đã yên tĩnh trở lại. Mấy đệ tử của Thất Tinh Liên Hoàn các đều ngơ ngác nhìn bạch y nữ tử vừa đi vào kia. Chỉ thấy thiếu nữ này thân hình yểu điệu mảnh mai, một thân sa y màu trắng, bên trên thêu lên hoa văn kim sắc tinh xảo, một chiếc đai lưng màu vàng quấn quanh vòng eo nhỏ nhắn, mấy viên minh châu xuyên thành chuỗi vòng treo trên dây lưng áp vào váy trắng bồng bềnh, trên mi tâm còn vẽ thêm đuôi phượng vàng óng, cao quý động lòng người không lời nào tả xiết. Trên giang hồ từ lúc nào… Lại xuất hiện thêm một nữ tử xinh đẹp như vậy, còn không thua kém vị đệ nhất mỹ nhân Trương Vô Tâm bên người các chủ chút nào a. Huống chi, Trương Vô Tâm kia đẹp thì có đẹp, nhưng lúc nào cũng một bộ dáng u sầu uất ức khiến người ta cảm thấy không có tinh thần, đâu giống vị cô nương áo trắng như tuyết, phong tư trác tuyệt này?

“Vị cô nương này… Không biết vị cô nương này họ gì?” Một đệ tử dẫn đầu đám Thất Tinh Liên Hoàn các tiến lên, cười hỏi.

Nam Cung Mặc ngẩng đầu liếc hắn một cái không lên tiếng, nhưng người nọ lại cảm thấy cái nhìn này mang theo thập phần phong tình, không nhịn được muốn chạm vào nàng.

Phòng nheo mắt, khẽ vươn tay chặn kiếm ngang mặt người này. Người nọ biến sắc, mặt mũi tràn đầy địch ý nhìn chằm chằm vào Phòng, nói: “Huynh đài đây là ý gì?”

Phòng không khách khí chút nào nói: “Tiểu thư thân phận tôn quý, mời các hạ lui về phía sau vài bước.”

Người kia nhất thời biến sắc, cười quái dị một tiếng, nói: “Thân phận tôn quý? Hiện tại ở trong thành Cẩn Châu này còn có ai có được thân phận tôn quý hơn Thất Tinh Liên Hoàn các chúng ta hay sao? Tiểu mỹ nhân, không bằng ngoan ngoãn trở về cùng huynh đệ chúng ta, tương lai bảo đảm cho nàng được ăn ngon mặc đẹp.”

Nam Cung Mặc cười nói tự nhiên: “A? Thật sao?”

“Chuyện này… Đương nhiên là thật.” Người kia nói.

Nam Cung Mặc ung dung nói: “Thất Tinh Liên Hoàn các quả thật là danh dương thiên hạ, chỉ là… Nghe nói đám đệ tử trong các không dưới ba nghìn. Ngươi… Làm sao có thể bảo đảm cho ta được ăn ngon mặc đẹp đến hết đời?”

Mấy đệ tử Thất Tinh Liên Hoàn các đứng bên cạnh cũng lao qua, có người cười nói: “Cô nương, Vương sư huynh của chúng ta chính là thân đệ đệ của Phó tổng quản trong các, tự nhiên là nói một không hai.” Những người khác cũng phụ họa theo.

Nam Cung Mặc suy nghĩ một chút, nói: “Phó tổng quản…”

“Nàng cũng đừng xem thường ca ca của ta. Ca ca ta chính là người các chủ tín nhiệm nhất.” Nam tử khoe khoang mà nói. Nam Cung Mặc suy nghĩ một chút, nói, “Ta đã biết, đã như vậy, không bằng chúng ta hãy tìm một nơi kín đáo để tâm sự?” Vừa dứt lời, Phòng liền tiến lên một bước giữ lấy bờ vai của hắn. Người nọ phát hiện không đúng, sắc mặt biến hóa, nhưng lại cảm thấy sau lưng truyền đến một hồi đau đớn sắc nhọn. Chỉ thấy đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của thiếu nữ áo trắng đang yên lặng nhìn hắn, nói khẽ: “Chúng ta kín đáo tâm sự, ngươi thấy thế nào?”

“Được, đương nhiên là được.” Nam tử nở một nụ cười cứng ngắc, quay đầu nói với mấy người đứng ở phía sau: “Các ngươi về trước đi, ta sẽ trở về sau.” Cảm giác đau đớn sau lưng tăng lên vài phần, lại vội vàng bồi thêm một câu: “Đừng nói cho ca ca của ta.”

Mọi người thấy hắn có diễm ngộ, vừa hâm mộ lại vừa ghen ghét, cười cợt một phen rồi cam đoan sẽ không cáo trạng, lúc này mới nhao nhao rời đi.

Phòng mang theo nam tử kia theo sau Nam Cung Mặc quay người tiến vào một sương phòng của tửu lâu, lúc này mới đẩy nam tử lên ghế, có chút bất đắc dĩ cười nói: “Nếu tiểu thư muốn tìm người thì cứ trực tiếp cho người đi bắt, hà tất phải tự thân xuất mã?”

Nam Cung Mặc mỉm cười nói: “Cưỡng ép bắt người khó tránh khỏi bị người phát hiện, huống chi, làm gì có cơ hội tốt nào có thể lặng yên không một tiếng động mà bắt người như vậy đây?” Tuy rằng Thất Tinh Liên Hoàn các kiêu ngạo, nhưng mà Kim Bằng Dật cũng không phải người ngu, đã sớm phân phó đám đệ tử không được tự tiện lạc đàn, muốn lặng yên không một tiếng động bắt đi một người cũng không dễ.

Nhìn thần sắc sợ hãi của nam tử kia, Nam Cung Mặc đưa tay bóp miệng của hắn, ném một viên thuốc vào, sau đó mới cởi bỏ huyệt đạo của hắn.

Nam tử giãy dụa đứng dậy, hoảng sợ nói: “Rốt cuộc ngươi là ai? Ngươi vừa cho ta ăn cái gì?” Hắn cũng không phải là người ngu, tất nhiên sẽ không cho rằng thứ nữ tử trước mắt vừa cho mình ăn là viên đường. Nam Cung Mặc cười nói: “Chúng ta là ai ngươi không cần biết, ngươi chỉ cần ngẫm lại xem có thể dùng cái gì để đổi lấy cái mạng này của ngươi là được.”

“Các ngươi… Các ngươi muốn biết cái gì? Ta cái gì cũng không biết.” Nam tử nói.

Nam Cung Mặc nhíu mày, “A? Đã như vậy, ngươi liền vô dụng. Phòng, giết a.”

“Không, đừng!” Nam tử đứng dậy muốn bổ nhào về phía Nam Cung Mặc, Nam Cung Mặc nghiêng người tránh đi, nhấc chân đạp hắn ta vào một cái ghế bên cạnh, đụng phải vang rầm một tiếng. Nam tử chỉ cảm thấy xương cốt trên người giống như đã bị gãy nát, đau đớn rên lên một tiếng, còn chưa kịp bò dậy đã bị thanh kiếm trong tay Phòng gác lên trên cổ của hắn.

“Đừng… Ta nói ta nói.” Nam tử vội vàng kêu lên.

Nam Cung Mặc dựa vào ghế, miễn cưỡng nhìn hắn ta. Nam tử thầm kêu khổ trong lòng, ai mà ngờ chỉ vì trong một lúc sắc mê tâm khiếu liền gặp phải một nữ sát tinh như thế? Nam Cung Mặc nói: “Nói đi, ngươi biết được tin tức hữu dụng gì, ta nhắc nhở ngươi, phải về bảo tàng của Trương Định Phương.”

Trên mặt nam tử hiện lên thần sắc quả nhiên là thế, hiển nhiên cho rằng Nam Cung Mặc cũng giống như những người giang hổ khác vì bảo tàng mà đến. Vẻ mặt đau khổ nói: “Hồi cô nương, tin tức về bảo tàng… Tại hạ thật sự không biết. Ngay cả là… Các chủ của chúng ta, cũng không biết bảo tàng ở đâu đấy. Hai ngày trước, tại hạ còn vô tình nghe được các chủ mắng Trương Định Phương giảo hoạt nữa a.”

Nam Cung Mặc gật đầu nói: “Chuyện này ta tin, chỉ là… Ta không tin nhiều ngày như vậy mà Kim các chủ lại không điều tra được gì?”

Nam tử do dự, Nam Cung Mặc thản nhiên nói: “Ngươi cũng đừng nghĩ kéo dài thời gian với ta. Nếu Kim Bằng Dật tìm được bảo tàng trước… Hậu quả thế nào tự ngươi ngẫm lại.”

Liếc bảo kiếm hàn quang rạng rỡ trong tay Phòng, nam tử nuốt nước miếng một cái rốt cục vẫn phải nói: “Ta nghe đại ca nói… Hai ngày nay, các chủ phái rất nhiều người ra ngoại ô thành tây Cẩn Châu.”

“Tây ngoại ô? Tây ngoại ô có cái gì?” Nam Cung Mặc hỏi.

Phòng đáp: “Tây ngoại ô có Thượng Lâm tự (chùa Thượng Lâm), còn có một nhóm quân đang đóng binh. Quân số khoảng chừng có hai, ba vạn.”

Nam Cung Mặc cau mày suy nghĩ, hỏi: “Vì sao Kim Bằng Dật lại phái người đi tây ngoại ô?”

“Chuyện này… Tại hạ không biết. Khoan đã…” Nam tử nơm nớp lo sợ nói: ” Mấy ngày trước đều là loạn vô đầu tự tìm khắp nơi, hai ngày nay hình như các chủ nhận được phong thư, sau đó mới dặn dò như thế. Thế nhưng… Tại hạ thật sự không biết đó là thư của ai, cô nương có giết ta ta cũng không biết.” Nam tử vẻ mặt đau khổ, nói: “Được các chủ tín nhiệm là đại ca của ta, không phải là ta a. Cũng không phải chuyện gì đại ca đều nói với ta.”

Nam Cung Mặc gật đầu nói: “Ta tạm thời tin tưởng ngươi.”

Nam tử thầm thở phào nhẹ nhõm, chỉ nghe Nam Cung Măc nói: “Ngươi có thể đi, chỉ là… Nếu Kim Bằng Dật có tin tức gì, phải lập tức báp cho ta biết. Vẫn là câu nói kia, nếu Kim Bằng Dật tìm được bảo tàng trước ta. Ta bảo đảm, ngươi sẽ chết vô cùng đặc sắc.” Nam tử nhớ tới viên thuốc mà bản thân vừa mới bị ép ăn hết kia, không nhịn được rùng mình một cái, Nam Cung Mặc ngẩng đầu mỉm cười với hắn, cẩm một viên thuốc trong tay, chỉ thấy nàng thả viên thuốc vào trong chén trà, chén trà lập tức bốc lên một luồng khói đặc. Sau đó mắt thấy chén trà bằng sứ trắng cùng với nước trà hóa thành một bãi nước màu xanh lục, mà ngay cả mặt bàn đặt chén trà lên cũng bị ăn mòn, xuất hiện một cái lổ thủng.

Nam Cung Mặc mỉm cười nói: “Ngươi nói xem, nếu ta nhét viên thuốc này vào trong miệng của ngươi thì sẽ thế nào? Viên thuốc ngươi uống trước đó đúng là không lợi hại như vậy, thế nhưng… Nếu như đến thời điểm không lấy được thuốc giải, ta e rằng kết cục của ngươi còn thảm hại hơn chén trà này.”

Sắc mặt nam tử lập tức trắng nhợt, bắt đầu cảm thấy bụng mơ hồ có chút đau.

“Cô nương, chuyện ngươi muốn biết ta đã nói rồi, ngươi tha cho ta đi…” Nam tử khóc nức nở cầu khẩn nói.

Nam Cung Mặc lạnh nhạt nói: “Nếu không muốn giúp ta làm việc, chỉ bằng vừa nãy ngươi vô lễ với ta. Phòng, ngươi nói nên xử trí hắn thế nào?”

Phòng cõi lòng đầy ác ý theo dõi hắn, cười nói: “Thuộc hạ cảm thấy… Một thân thịt mỡ này của hắn, dùng để làm dầu thắp khẳng định là không tồi.” Nam Cung Mặc không nhịn được kéo khóe miệng, gật đầu nói: “Ý kiến hay.”

“Không… Đừng… Ta đã biết! Ta biết rõ nên làm như thế nào rồi!” Nam tử thét to. Vốn hắn cũng không có bản lĩnh gì, chỉ là bởi vì có một ca ca lợi hại cho nên ở Thất Tinh Liên Hoàn các mới có chút quyền thế mà thôi. Tự nhiên cũng không có cái gì mà trung thành, chỉ cần có thể giữ được mạng sống, bán đứng Thất Tinh Liên Hoàn các thì đã làm sao.

Nam Cung Mặc mỉm cười ném qua một bình thuốc nói: “Trong này là thuốc giải có thể tạm thời ngăn chặn độc tính ba ngày. Nếu như ngươi không tin, có thể uống thuốc trễ giờ, tối đa đêm nay ngươi sẽ cảm nhận được chất độc này rốt cuộc có cảm giác gì. Đương nhiên… Một khi chất độc phát tác, nếu là nửa khắc không uống thuốc, ngươi sẽ ngũ tạng câu thương, một canh giờ không uống thuốc, ngũ tạng trong cơ thể ngươi sẽ trở thành tro tàn, không có thuốc nào cứu được.”

Nam tử cẩn thận từng li từng tí nâng niu bình thuốc, liên tục nói: “Tại hạ đã rõ, tại hạ nhất định vì cô nương làm việc.”

“Rất tốt, đi đi. Trở về biết nói sao rồi?”

“Biết, biết.”

Nhìn nam tử đi ra xa, Nam Cung Mặc nhíu mày nói: “Phòng, ngươi đi theo dõi hắn.”

Phòng nhíu mày, “Tiểu thư không tin hắn?”

Nam Cung Mặc thản nhiên nói: “Tin tưởng địch nhân? Ai biết hắn có phải là người trung thành tuyệt đối với Thất Tinh Liên Hoàn các, hoặc là bởi vì mối quan hệ với đại ca hắn mà liều mạng nói ra chân tướng hay không?” Tuy rằng nhìn không giống người có cốt khí, thế nhưng lo trước không sợ hoạ.

Phòng gật đầu, “Thuộc hạ lĩnh mệnh.”

Phòng lĩnh mệnh đi ra ngoài, Nam Cung Mặc dựa vào cửa sổ tiếp tục uống trà. Sau lưng nhẹ vang lên một tiếng, Nam Cung Mặc quay đầu, nàng liền bị kéo vào một cái ôm ấm áp. Ngẩng đầu nhìn thoáng qua người tới, cười nói tự nhiên, “Ngươi đã trở về.”

Vệ Quân Mạch cúi đầu nhìn dung nhan thanh lệ tuyệt diễm của nàng, trầm giọng nói: “Ta không thích chuyện nàng vừa mới làm.”

Nam Cung Mặc nhíu mày, Vệ Quân Mạch giơ tay kéo khăn che mặt của nàng xuống, khẽ vuốt khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp. Nam Cung Mặc không khỏi cười cong con mắt, “Ngươi ghen sao?”

“Ừ.” Vệ Quân Mạch thấp giọng nói.

Nam Cung Mặc không nhịn được cười nói: “Không nghĩ tới Vệ thế tử lại dễ dàng ghen như vậy a. Ngươi biết vừa rồi ta chỉ là…” Nam Cung Mặc suy nghĩ xem nên dùng từ nào cho thích hợp, chuyện vừa rồi tuyệt đối chính là sắc dụ. Tuy rằng Nam Cung đại tiểu thư làm việc xưa nay chỉ cầu kết quả không hỏi thủ đoạn, nhưng mà loại chuyện sắc dụ này nàng cũng rất ít làm. Đương nhiên, nếu như thật sự không có biện pháp nàng sẽ không để ý mà dùng một chút. Bất kể là giỏi giang hay tầm thường, đạt được mục đích thì chính là biện pháp tốt.

“Ừ, ta rất không thích.” Vệ Quân Mạch nói. Hắn chính là không thích nhìn thấy nàng cười nói với nam nhân khác, chung đụng càng lâu lại càng không thích.

Nam Cung Mặc khẽ giật mình, sau nửa ngày mới hơi bất đắc dĩ thở dài nói: “Được rồi, về sau sẽ không như vậy.” Đồng thời còn không quên cho hắn một ánh mắt: Nhìn đi, ta cực kì chiều ý ngươi. Vệ Quân Mạch đưa tay vuốt tóc của nàng, nói khẽ: “Ngoan.”

“…” Ngoan muội muội ngươi!

“Đi theo Cung Ngự Thần, có phát hiện gì không?” Nam Cung Mặc tò mò hỏi.

Vệ Quân Mạch gật đầu nói: “Không thể đến quá gần, nhưng vẫn có thể biết rõ hắn định đi đâu, có muốn đoán thử một chút hay không?”

Nam Cung Mặc cười nói: “Không cần đoán, ta đã biết. Hắn đi tìm Kim Bằng Dật?”

Nhẹ nhàng gật đầu, Vệ Quân Mạch nói: “Cung Ngự Thần đến Cẩn Châu chỉ sợ Trương Định Phương cũng không biết, hắn lén lút hợp tác với Kim Bằng Dật, hẳn là đánh chủ ý lên đám bảo tàng kia.” Nam Cung Mặc ngưng mày, nói: “Nói như vậy… Kim Bằng Dật cũng không phải thật tâm hợp tác với Trương Định Phương. Như vậy xem ra…” Trương Định Phương chỉ sợ chính là một cái bia đỡ đạn xui xẻo. Dẫn sói vào nhà mà lại không biết, chỉ là không rõ Cung Ngự Thần có thù oán gì với hắn mà muốn hãm hại hắn như vậy.

Vệ Quân Mạch nhíu mày nói: “Dù là không có thù hận gì, số bảo tàng trong tay Trương Định Phương kia cũng đủ để khiến bất kì kẻ nào đến gài bẫy hắn.”

Người chết vì tiền, ai cũng sẽ không ghét bỏ có nhiều tiền cầm trên tay. Nhưng mà, Cung Ngự Thần trăm phương ngàn kế muốn chiếm lấy một đám bảo tàng lớn như vậy… Là có tính toán gì sao?

“Vậy ngươi nói… Trương Định Phương đột nhiên khởi binh, sẽ không phải là chủ ý của Cung Ngự Thần a?”

Vệ Quân Mạch nhướng mày, suy tư chốc lát nói: “Tám phần là vậy.”

“Lẽ nào hắn chỉ vì muốn Trương Định Phương lấy ra đám bảo tàng này cho nên mới phải nhọc lòng như vậy?” Trương Định Phương đã thoái ẩn gần hai mươi năm rồi, tin tức về bảo tàng hề tiết lộ ra chút nào, có thể thấy được hắn đã ẩn núp cùng che giấu rất tốt. Nhưng mà một khi hắn khởi binh, như vậy nhất định phải dùng đến đám bảo tàng này. Vệ Quân Mạch khẽ gật đầu, sắc mặt của Nam Cung Mặc có chút không tốt. Chỉ vì tung tích của bảo tàng, dẫn đến một trận phản loạn như thế, khiến vô số người phải chết trận ngoài sa trường, trôi giạt khắp nơi. Toan tính của Cung Ngự Thần, chắc chắn sẽ không phải chỉ vì tiền tài đơn giản như vậy.

“Còn có thế lực của Trương Định Phương. Nếu như Trương Định Phương chết rồi, hắn cũng có thể nhân cơ hội tiếp nhận.” Vệ Quân Mạch hiển nhiên cũng từng suy nghĩ qua, thản nhiên nói.

Nam Cung Mặc khẽ thở dài một cái, nói: “Chỉ sợ toan tính của Cung Ngự Thần cũng không phải hoàn toàn là vì thế lực trên giang hồ này.”

Đột nhiên có chút đồng tình với Trương Định Phương, không nhắc đến việc tự mình dẫn sói vào nhà, mà ngay cả một nữ nhi như hoa như ngọc của mình cũng không chịu phối hợp. Nhớ tới Trương Vô Tâm yếu đuối mảnh mai kia, Nam Cung Mặc cũng thấy hơi đồng tình. Nhưng mà phần đồng tình này cũng chỉ thoáng qua mà thôi, rất nhanh liền bị nàng ném ra sau đầu, “Phải rồi, về phần tin tức vừa mới lấy được ban nãy, chúng ta vẫn nên đến tây ngoại ô xem thử một chút đi.”

Vệ Quân Mạch gật đầu, hắn cũng cảm thấy ở tây ngoại ô có thể sẽ có phát hiện gì.

“Mặt khác…” Vệ Quân Mạch nhíu mày, hình như đang suy nghĩ xem có nên nói tin tức này cho Nam Cung Mặc hay không. Nam Cung Mặc tò mò nhướng mày, Vệ Quân Mạch trầm giọng nói: “Vừa mới nhận được tin tức, Huyền Ca công tử vào thành.”

“Sư huynh?” Nam Cung Mặc kinh hỉ, “Sao sư huynh lại tới nơi này? Huynh ấy biết chúng ta ở trong thành sao? Là tới tìm chúng ta sao?”

“Có lẽ không biết.” Vệ Quân Mạch ngưng lông mày nói, “Ước chừng là đến tham gia náo nhiệt.” Hắn tạm thời một chút cũng không muốn gặp lại Huyền Ca.

“Vậy chúng ta đi tìm sư huynh a?” Nam Cung Mặc đứng dậy cười nói. Vệ Quân Mạch giương mắt, lặng yên nhìn qua nàng.

“…” Nam Cung Mặc có chút im lặng, đây là ý gì?

“Ngươi vẫn còn giận sư huynh sao? Làm người không thể quá keo kiệt a, sư huynh cũng là vì tốt cho ngươi.” Nam Cung Mặc cẩn thận từng li từng tí mà nói, nam nhân bị đả thương tự tôn thường hay khó chịu trong lòng. Vệ thế tử luôn luôn lãnh ngạo, nhưng lần đầu lại thua bởi một tên có võ công không bằng mình, khẳng định là mất hứng.

“Ta không tức giận.” Vệ Quân Mạch cúi đầu uống trà, thản nhiên nói.

“Thật không có? Vậy đi theo giúp ta tìm sư huynh, thế nào?”

“Nàng tự đi, ta không rảnh.” Vệ Quân Mạch nói.

Tròng mắt Nam Cung Mặc khẽ chuyển, cười tủm tỉm nói: “Như vậy sao, vậy được rồi… Ta đã lâu không gặp mặt sư huynh. Mấy ngày tới có thể sẽ không trở về, ngươi phải nhớ tự mình uống thuốc a.” Nói xong, cũng không thèm quay đầu lại, gương mặt tràn đầy sung sướng rời đi.

Đi gặp mặt sư huynh có nhất thiết phải cao hứng như vậy hay không?

Nhìn qua bóng lưng của nàng, đáy mắt Vệ thế tử hiện lên một tia ảo não.

“Đợi một chút.”

“Làm sao?” Nam Cung Mặc quay đầu cười nói.

“Ta đi cùng nàng.” Đặt chén trà xuống, Vệ Quân Mạch đứng dậy thản nhiên nói.

Lúc này Huyền Ca công tử đang ở địa phương nào? Huyền Ca công tử đương nhiên sẽ ở lại một nơi rất không bình thường—— Xuân Phong các.

Xuân Phong các là thanh lâu lớn nhất Cẩn Châu, trong lầu có danh kỹ đệ nhất Cẩn Châu Lưu Vân tọa trấn*, tự nhiên là có vô số đệ tử nhà giàu, tài tử danh sĩ, giang hồ tuấn kiệt nghe danh mà đến. Trăng vừa mới lên, bên trong Xuân Phong các đã là một mảnh đèn đuốc rượu xanh, oanh ca yến vũ. Huyên náo truyền đến cả đại sảnh trên lầu hai, Huyền ca công tử một thân bạch y, trong tay cầm một chén rượu lười biếng dựa vào ghế, đôi mắt bình tĩnh nhìn qua vũ cơ đang nhanh nhẹn nhảy múa dưới lầu, nhưng lại khiến người ta cảm thấy có vài phần triền miên ôn nhu.

(*Danh kỹ: Danh: nổi danh; kỹ: kỹ nữ. | Tọa trấn: Trấn giữ.)

Thế nhân rất khó chia Huyền Ca công tử vào một kiểu người cụ thể. Hắn hành tẩu giang hồ, nhưng lại ngược lại với người trong giang hồ, vô luận là ăn, mặc, ở, đi lại đều phải nghiên cứu tỉ mỉ, không để cho mình có nửa điểm ủy khuất. Hắn hành y cứu thế, nhưng mà cứu người lại hết sức tùy ý. Tâm tình tốt thì có là đại ma đầu danh tiếng hung ác hắn cũng cứu, tâm tình không tốt dù có là người lương thiên danh tiếng hiển hách hắn cũng chẳng thèm ngó tới. Có đôi khi chỉ cần một đồng tiền nhỏ cũng chịu cứu người, nhưng có đôi khi dâng lên vạn lượng hoàng kim hắn cũng không nhìn lấy một cái. Nói là người trong giang hồ, hắn cầm kỳ thư họa không chỗ nào không thông, cầm kỹ càng là tuyệt nhất thiên hạ. Nói hắn là chính nhân quân tử, mỗi khi hắn đến một nơi thì nhất định sẽ qua đêm ở thanh lâu, vô số hoa khôi phấn hồng vì si mê hắn mà tan nát cõi lòng.

Nhưng mà ngay cả như vậy, danh tiếng của Huyền ca công tử trong giang hồ vẫn rất tốt. Hắn tuấn mỹ nhĩ nhã, phong độ phiêu dật. Hắn cầm kỳ thư họa, mọi thứ tinh thông. Hắn y thuật như thần, người thích hắn cùng người hận hắn trên giang hồ đều nhiều như nhau. Thế nhưng người dám thật sự đối đầu với hắn cũng rất ít. Sống trên đời, luôn luôn sẽ có lúc cần có đại phu, không phải sao? Huống chi, một đại phu y thuật như thần, tuyệt đối không phải người bình thường muốn trêu chọc là được.

“Tâm tình đêm nay của công tử không tốt? Là bọn tỷ muội chúng ta ca múa khiến công tử nhìn không thuận mắt hay sao?” Ngồi ở bên cạnh Huyền Ca là một nữ tử xinh đẹp y phục rực rỡ, mi mắt nhạt quét, xinh đẹp động lòng người. Đúng là hoa khôi trong Xuân Phong các, Lưu Vân.

Huyền Ca lắc đầu, thở dài nói: “Tiểu nha đầu nhà ta bị một dã nam nhân cướp đi, tâm tình làm sao có thể tốt?”

Lưu Vân khẽ giật mình, hiển nhiên là không nghĩ tới Huyền ca công tử lại còn có chuyện cần phải lo lắng. Người trong thiên hạ đều biết, Huyền Ca công tử không cha không mẹ, không rõ lai lịch sư môn, ngược lại là không nghĩ tới vẫn còn có người nhà.

“Là muội muội của công tử sao? Ngoại trừ những người lưu lạc nơi phong trần như chúng ta, thì các cô nương gia đã trưởng thành tự nhiên là phải xuất giá. Đây là việc vui, công tử hà tất buồn phiền?” Lưu Vân cười xinh đẹp, nói.

Huyền Ca nhíu mày, thở dài nói: “Tuy là nói như thế, nhưng mà ta lại nhìn hắn rất không thuận mắt. Có thể làm gì được?”

Lưu Vân che miệng cười nói: “Bình thường với thủ đoạn của công tử, người mà công tử không vừa mắt sẽ phải cực kì xui xẻo mới đúng. Lưu Vân thực thấy hâm mộ lệnh muội, có được một huynh trưởng tốt như công tử.” Tuy rằng là nói như vậy, nhưng mà nếu không phải hắn thật sự thương muội muội thì có thể tìm mọi cách bắt bẻ soi mói muội phu tương lai của mình như vậy hay sao? Nhớ tới thân thế bơ vơ của mình, trong nụ cười của Lưu Vân trong nhiều hơn mấy phần cay đắng.

Huyền Ca đặt chén rượu xuống, cười nhạt một tiếng nói: “Thủ đoạn tuy nhiều, nhưng không phải là lúc nào cũng có thể dùng a.” Nếu như hại chết Vệ Quân Mạch, nha đầu kia khẳng định sẽ rất đau lòng. Huống chi, Vệ Quân Mạch cũng không phải người có thể dễ bị giết như vậy. Trong lòng Huyền Ca công tử có chút tiếc nuối. Tuy rằng mấy ngày qua ở chung nhìn như hắn chiếm được thượng phong, kỳ thật Huyền Ca cũng rất rõ ràng, nếu Vệ Quân Mạch thật sự coi hắn trở thành kẻ địch mà nói, ít nhất có tận ba lần cơ hội để giết chết hắn. Nhưng mà vì nể mặt Mặc Nhi nên mới nhẫn nhịn thôi. Nghĩ như vậy… Vệ Quân Mạch hình như cũng không tệ hại như hắn thấy a.

“Không đề cập tới những chuyện phiền lòng này nữa. Ta đánh cho Lưu Vân  một khúc được không ”

“Có thể nghe được một khúc của công tử, Lưu Vân tất nhiên là tam sinh hữu hạnh (phúc ba đời).”

Rất nhanh liền có thị nữ đưa lên một cây đàn ngọc. Huyền Ca đứng dậy ngồi thẳng, sau khi dâng hương rửa tay xong mới vuốt khẽ dây đàn, một tiếng đàn trầm bổng du dương tràn ra từ ngón tay.

Ban đầu đại sảnh còn huyên náo không ngớt đã dần dần yên tĩnh lại, ngay cả vũ cơ dưới lầu cũng đã ngừng nhảy.

Tiếng đàn của Huyền Ca cũng giống như bề ngoài của hắn, bồng bềnh xuất trần, cổ điển xa xưa. Như hàn đàm thâm sơn, như trời quang lãng nguyệt, lại như tĩnh dạ thâm lưu*, giống như rời xa khỏi mây khói hồng trần, nhưng mà cẩn thận nghe kĩ lại dường như đã bao hàm vô số khổ sở thế gian. Một khúc như vậy, vốn là không hợp để đánh lên ở một nơi ca múa huyên náo, mùi rượu ngập tràn như thanh lâu đấy. Nhưng từ khi tiếng đàn vang ra khỏi đầu ngón tay hắn, toàn bộ tiếng động huyên náo phút chốc đã biến mất, yên lặng giống như sơn cốc u tĩnh vậy.

(*Hàn đàm thâm sơn, trời quang lãng nguyệt, tĩnh dạ thâm lưu: Đầm nước lạnh sâu trong núi, trời quang đãng vắng bóng trăng, đêm đen tĩnh lặng không một tiếng động.)

Nam Cung Mặc đã từng nói: Tiếng đàn và ngoại hình của sư huynh rất giống nhau, thế nhưng tính cách của hắn lại khác một trời một vực. Rất khó mà tin được, một người phúc hắc như Huyền Ca công tử lại có thể đánh ra được tiếng đàn hoàn toàn thoát tục như vậy. Cuối cùng chỉ có thể kết luận, có lẽ là vì trong lòng sư huynh cũng có chuyện cũ, nhưng lại không thể nói ra cho người khác được.

Lưu Vân ngồi ở bên cạnh, kinh ngạc mà lắng nghe tiếng đàn của Huyền Ca, ngắm nhìn nam tử tuấn nhã xuất trần trước mặt, chẳng biết từ lúc nào khuôn mặt đã dính đầy nước mắt.

Nàng không nhịn được mà nhớ đến mấy năm mình vật vã lăn lộn trong chốn phong trần này, thậm chí cũng đã bắt đầu có chút oán hận phụ mẫu vì đã bán nàng vào thanh lâu. Thế nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được nhớ tới hồi nhỏ khi trong nhà tuy còn nghèo khổ nhưng lại vui vẻ không ưu sầu gì, lại nhớ tới phụ mẫu bị nghèo khó ép tới cong lưng cùng ánh mắt vĩnh viễn mỏi mệt và khốn khổ của hai người. Còn có… Ánh mắt xấu hổ của phụ thân cùng tiếng khóc than của mẫu thân vào khoảnh khắc biệt ly, và cả bóng lưng tập tễnh rời đi của hai người…

Hồi lâu, tiếng đàn từ từ chấm dứt, toàn bộ đại sảnh vẫn thuỷ chung một mảnh yên lặng. Huyền Ca cúi đầu nhìn đầu ngón tay một lát, mới thở dài ngẩng đầu nhìn Lưu Vân đang gạt lệ, có chút áy náy mà mỉm cười, “Thật có lỗi, gần đây tâm tình ta không tốt lắm.”

—— Lời tác giả nói với ngoại nhân ——

Ps : Huyền Ca công tử: Bổn công tử đàn một khúc nhạc, còn không mau cho phiếu tháng. Không có? Thiên Trùng Bách Độc tán cho Vệ Quân Mạch ăn nhé.


=))) Thú thật thì má Phượng cũng rất hài a.

“…Đi gặp mặt sư huynh có nhất thiết phải cao hứng như vậy hay không?…” Chưa gì đã thấy có mùi dấm chua, ôi Mạch ca của ta… =))) *cười lăn lộn*

Quà sớm 14/3 của các nàng đây ạ, thế này đã ngọt đủ chớt chưa? >,,o,,< (yên tâm là 14/3 vẫn sẽ tiếp tục có quà a. :3)

*GỢI Ý PASS CHƯƠNG 81: Ai là chủ soái dẫn binh tạo phản? Chú ý viết thường, liền không dấu. (t*****d***p*****)

Chương tiếp >>>

Share.

About Author

Mều lười bụng phưỡn. =))

8 Bình luận

Leave A Reply

error: Hằng Nga đừng mang bé Trăng ra ngoài nha !!!